hành trang cuộc đời                                                   
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chúng tôi rất lấy làm tiếc khi đọc THÔNG BÁO của gia đ́nh nhạc sĩ Phạm Duy. Nhạc của ông sẽ theo ông xuống huyệt mộ nằm im. Không c̣n người hát, không c̣n người nghe. Theo tôi, đây là một việc làm rất sai trái của con cháu ông khi quá nóng giận. Quả là "GIẬN MẤT KHÔN".

Chúng tôi vừa nhận được từ bạn bè, Thông Báo của gia đ́nh cố nhạc sĩ Phạm Duy. Chị bạn tôi cho ư kiến " Cũng đúng. Cứ chửi người ta mà c̣n hát nhạc người ta".

Ư kiến nhanh của cá nhân tôi như sau:
Cách đây nhiều năm, thính giả gửi thư đ̣i không hát nhạc Phạm Duy và ông Giám Đốc Chương tŕnh một  đài phát thanh trả lời rằng "Những bản nhạc của Phạm Duy sáng tác thời tiền chiến, đệ nhất và nhị cộng ḥa, đều coi như tài sản quốc gia v́ những sáng tác đó được viết trong thơi kỳ sống tự do của miên Nam VN. Nó không c̣n là của Phạm Duy nữa. Chúng ta sẽ không hát những nhạc phẩm mới hay nhạc phẩm ông ca tụng cộng sản nếu có." ( tôi nhớ đại khái, ư như vậy)

Sau khi Duy Quang mất, nhiều netters có những lời lẽ quá đáng. Cá nhân tôi thấy Duy Quang không tuyên bố ồn ào, bậy bạ ǵ và anh có vẻ lành. Tệ vô cùng là không biết xuất phát từ kẻ ác độc nào nguôn tin Duy Quang -Julie Quang, để rồi sau này ngay cả những người tử tế, có giáo dục, cũng tin là có và phổ biến?!

Sau khi Duy Quang chết, tương tự nhiều netters cũng phỉ báng mạ lị. Cá nhân tôi thấy bất nhẫn không đúng v́ tôi cho rằng với quan điểm của tôi, Tội (cho là Tội khi ông chọn con đường về Vietnam đi.) của ông không bằng Công của ông. Cái tội (chửi cộng đồng hải ngoại) th́ cũng hiểu là ông phải làm thế, khi ông muốn tác phẩm của ḿnh không bị mất mà phải được vang lên trong nước. Ngày xưa Hàn Tín c̣n luồn trôn. Tất nhiên chúng ta có quyền không thích, không đồng t́nh hành vi luồn trôn của Hàn Tín..

Hôm nay, với thông báo này của gia đ́nh Phạm Duy, tôi cảm thấy ngậm ngùi. "Mọi sáng tác, thông tin cá nhân, nhạc, h́nh ảnh, lời phát biểu trên phương tiện truyền thông công cộng đều không được sử dụng". Tất nhiên, gia đ́nh cố nhạc sĩ sẽ cấp giấy nếu ai muốn.

Tôi có cảm tưởng thông báo này, như là "đă cắt đứt giây chuông Lan và Điệp". Thôi cũng đành. Biết làm sao. Tất cả mọi đau đớn của cố nhạc sĩ, gia đ́nh cố nhạc sĩ và cả người Việt Nam (trong và ngoài nước), tựu trung chỉ là do cuộc chiến Quốc Cộng gây ra.

 Cuộc chiến ấy vẫn c̣n đang tiếp diễn. 

Nhưng phải chăng chúng ta cũng nên xét lại ḿnh khi tấn công chửi rủa quá đáng một nhân tài của đất nước khi ông ta chỉ muốn nhạc của ḿnh phải được vang lên trong nước?

Nhạc Phạm Duy chả chết được. Những t́nh tự ngút ngàn cho quê hương, tiếng ḷng thắm thiết vang lên cho quê hương, khi đă được viết ra, trong giây phút xúc cảm tột đỉnh của người nhạc sĩ th́ sợi tơ đă rút ruột và tơ ấy theo gió ngàn bay đi muôn phương.

Sự tuyệt t́nh, không bao giờ là biện pháp tối ưu./.

[Hoàng Lan Chi]