không thể "nín" ...                                                    
 

 

NGUYỄN Đ̀NH CỐNG

 

 

 

 

 

 

 

 

[blogger lề trái]
không thể "nín" ...

NH̀N LẠI CUỘC ĐỜI ĐI THEO ĐẢNG Cộng Sản* NGUYỄN Đ̀NH CỐNG - Tôi sinh năm 1937. Nh́n lại cuộc đời 80 năm qua có liên quan đến cộng sản (CS) tôi tạm chia thành 5 giai đoạn:   1- Lúc c̣n nhỏ (trước 1945) thỉnh thoảng nghe nói về CS, được tiếp xúc với một số đảng viên bí mật đến vận động cha tôi làm cách mạng, tôi biết và có cảm t́nh với CS từ đó.

  2- Từ 10 đến 30 tuổi, được nghe tuyên truyền, được học và hoàn toàn tin tưởng vào CS, vào Chủ ngĩa Mác Lênin (CNML).

3- Từ 30 đến 50 tuổi, khi đă thấy nhiều, biết nhiều, đặc biệt là qua chiêm nghiệm thực tế tôi có một số nghi ngờ về sự đúng đắn của CNML và CS.

4- Từ 50 đến 70 tuổi tôi thấy sợ v́ nhiều người bị bắt bớ tù đày, bị thủ tiêu chỉ v́ nói ra cái sai của CNML, hoặc bị Đảng CS nghi ngờ, vu oan giá họa.

5- Từ 70 tuổi trở đi, dần dần tôi vượt qua sự sợ hăi và dám công bố một số nhận thức, vạch ra cái sai lầm, độc hại của CNML. Tóm tắt 5 giai đoạn  là : BIẾT, TIN, NGHI, SỢ, VƯỢT.        

Sau khi tuyên bố ra Đảng (tháng 2-2016) tôi nhận được nhiều b́nh luận, có đồng t́nh, ủng hộ, có phê phán, thắc mắc, có cả chửi rủa, mạt sát. Tạm bỏ qua những lời đồng t́nh, ủng hộ với sự thông cảm chân thành, quên đi  những lời chửi rủa, mạt sát mang đầy vu khống. Tôi chỉ xin đề cập đến những lời phê phán, những thắc mắc. Những điều này mới nghe qua th́ thấy có lư, chứng tỏ người viết có suy nghĩ. Tuy vậy nó có thể đúng với người này, trong trường hợp này nhưng lại không đúng với người khác, trong ttường hợp khác mà chỉ khi suy nghĩ sâu sắc, khi có chiêm nghiệm rộng răi mới nhận ra được. Xin tóm tắt thành các vấn đề sau :

1-Lúc trẻ đă mất công phấn đấu để xin vào Đảng, đến già tại sao lại dở chứng. Mà muốn ra th́ lặng lẽ xin ra, việc ǵ phải công khai , phải chăng là muốn nổi tiếng

2-Khi vào Đảng đă thề trung thành trọn đời đối với Đảng, với  CNML, nay quay lại phê phán CNML và từ bỏ Đảng, như vậy là phản bội lời thề.

3-Nhờ có công ơn Đảng mới được đi học, được phong giáo sư tiến sĩ, về nghỉ có lương hưu, từ bỏ Đảng là việc làm của kẻ ngu dốt , vô ơn. Mục tiêu của Đảng là xây dựng đất nước ḥa b́nh, tự do, dân chủ, hạnh phúc, văn minh. Ra Đảng phải chăng là chống lại mục tiêu cao đẹp đó.  Biết bao nhiêu người theo Đảng, hy sinh xương máu để đem lại độc lập, thống  nhất, việc từ bỏ Đảng là phản bội lại ông cha, là không thực hiện “uống nước nhớ nguồn”.

4- Chủ nghĩa không sai, Đảng không sai, xă hội có một số tệ nạn chỉ là do một số cán bộ thoái hóa biến chất, tại sao không dám trực diện đấu tranh với họ mà lại làm một việc dại dột là chống Đảng.

5- Tự cho là một trí thức chân chính sao không cống hiến hết ḿnh mà lại từ bỏ Đảng.Việc ra Đảng chỉ  làm mất uy tín, bị nhiều người phỉ nhổ. Có giỏi th́ lập ra tổ chức để đấu tranh, vận động và dẫn đầu biểu t́nh chứ chỉ “ làm anh hùng bàn phím” th́ là đồ mạt hạng.

6- Ông đă 80 tuổi, nên  an hưởng tuổi già bên cháu chắt, vui với chim cá, cây cảnh, dây vào chính trị làm ǵ. Nếu không thích chế độ Xă hội chủ nghĩa do ĐCS lănh đạo th́ cuốn xéo ra nước ngoài mà ở.  

 

Tôi sẽ lần lượt kiểm điểm từng vấn đề, xem rằng đó là việc tự nh́n lại cuộc đời đối với Đảng CSVN. Nghĩ rằng khá nhiều bạn cùng hoàn cảnh cũng có quan điểm tương tự nên xin  dùng chủ ngữ “ chúng tôi” trong một số chỗ, để ngụ ư  có một số người  cùng nghĩ và làm như vậy chứ không phải chỉ một ḿnh tôi.

 

VẤN ĐỀ 1. Phấn đấu vào Đảng và thông báo ra Đảng.

 

Ngược  với nhiều đảng viên khác, chúng tôi vào Đảng không nhằm đạt được quyền lợi cá nhân nào đó và   không có việc phấn đấu để vào Đảng. Chúng tôi  phấn đấu với mục tiêu trở thành người yêu nước chân chính, có tŕnh độ cao về nhiều mặt, có đạo đức, có lư tưởng tốt đẹp. Mục tiêu đó cao hơn nhiều  so với tiêu chuẩn đảng viên. Khi tổ chức Đảng thấy cần kết nạp chúng tôi th́ kết nạp mà không th́ thôi. Chính v́ lẽ đó mà nhiều trí thức thế hệ chúng tôi vào Đảng lúc đă là U50. Thời gian trước 1980 (khoảng chừng) Đảng rất hạn chế kết nạp các trí thức tŕnh độ cao, có dính dáng đến thánh phần thù địch giai cấp. Việc đó làm cho lực lượng Đảng ở các trường đại học không tương xứng với  đội ngũ cán bộ khoa học và nhiệm vụ lănh đạo công tác đào tạo. Từ 1980 về sau Đảng mới quan tâm hơn đến  việc thu hút trí thức, mở rộng việc kết nạp những người xuất thân từ các thành phần bậc cao (trong cải cách xă hội, ông bà, bố mẹ bị qui là địa chủ, phú nông, tư sản, quan lại). Khi vào Đảng mọi người làm đơn xin,  đối với chúng tôi đó chỉ là một thủ tục, chứ không phải là xin một quyền lợi, một vinh dự. Chúng tôi vào Đảng là để làm việc tốt hơn chứ không phải để có quyền lợi nhiều hơn, không nhằm đạt danh vọng hoặc vinh dự cao hơn. Đó là điều khác biệt với  một số đông đảng viên khác. Điều này người ngoài ít khi nhận thấy. Những kẻ cơ hội xin vào Đảng để t́m quyền lợi hoặc danh vọng cũng như những người quen với suy nghĩ nông cạn không thể hiểu được điều đơn giản có thật vừa tŕnh bày.

 

Vào Đảng để được làm việc tốt hơn, đến khi thấy vai tṛ đảng viên không c̣n tác dụng cho công việc, lại thấy quan điểm của Đảng và của cá nhân khác nhau (kiên tŕ hay từ bỏ CNML) th́ việc ra Đảng là chuyện b́nh thường, không vi phạm đạo đức, không phải là  tội lỗi.

 

 Đă có nhiều đảng viên khi nghỉ hưu  đă lặng lẽ bỏ Đảng bằng nhiều cách. Đầu tiên tôi cũng định chọn cách lặng lẽ, nhưng thời gian vừa qua, khi tôi công bố một số bài phê phán CNML th́ có nhiều bạn góp ư, cho rằng tôi  chỉ là một thằng hèn khi một mặt phê phán CNML, mặt khác vẫn đeo bám  Đảng, các bạn  khuyên tôi nên từ bỏ càng sớm càng tốt. Trước đó chính tôi cũng tự thấy như vậy. Tôi công khai việc làm là có phần trả lời góp ư đó và  tin là nhờ vậy mà các bài viết của tôi có tác dụng hơn. Tôi biết có nhiều  đảng viên cũng đang phân vân giữa  việc ở lại và ra v́ chưa lường trước được hậu quả công việc. Tôi đă vượt qua sự đắn đo, sự sợ hăi, làm một phép thử để các bạn tham khảo. Tôi không làm đơn xin mà viết thông báo v́ nghĩ rằng đơn xin là bị động, phải chờ đợi sự xét duyệt. Đă  xin th́ phải chịu sự lệ thuộc,  có thể được cho hoặc không . Hơn nữa tôi không muốn làm mất th́ giờ của một số cán bộ Đảng phải họp để thảo luận và xét. Thông báo chủ động hơn, tiết kiệm thời gian hơn, hiệu quả hơn. C̣n muốn nổi tiếng ư ?  Không ! Tôi biết trước rằng khi công khai việc này sẽ nhận được không ít sự bất đồng, trách móc, phê phán, chửi rủa. Tôi phải chiến thắng sự sợ hăi và tâm lư an phận mới dám làm .

 

VẤN ĐỀ 2- Lời thề khi vào Đảng

 

Trong lễ kết nạp, đảng viên mới phải tuyên thệ. Lời thề thường gồm 4 nội dung : 1- Trung thành tuyệt đối với Đảng, với lư tưởng  CS. 2- Học tập thấm nhuần, làm theo tư tưởng, đường lối của CNML, xem đó là kim chỉ nam. 3- Làm tốt mọi nhiệm vụ đảng viên.   4- Có liên hệ và công tác quần chúng tốt.

 

 Đối với nhiều người khác th́ lời thề ấy thường được soạn theo mẫu do Chi ủy hướng dẫn.  Tôi biết trong nhiều trường hợp người ta đọc lời thề chỉ là làm cho đủ thủ tục h́nh thức , c̣n trong thâm tâm họ nghĩ khác. Khi vào Đảng tôi đă 48 tuổi và là phó giáo sư, tiến sĩ, trưởng bộ môn. Tôi không muốn  làm kiểu sáo vẹt  mà phải trung thực, v́ vậy tôi tự soạn ra lời thề cũng gồm 4 nội dung, điều 3 và 4 gần gần như theo mẫu, c̣n điều 1 và 2 đă sửa theo cách khác. Xin chép lại : Điều 1- Xin thề tuyệt đối trung thành với lư tưởng và sự nghiệp giải phóng dân tộc, đấu tranh cho đất nước ḥa b́nh, độc lập thống nhất, xây dựng xă hội tự do dân chủ, công bằng, v́ sự phát triển của dân tộc, v́ hạnh phúc của nhân dân. Điều 2- Xin thề không ngừng học tập để nâng cao tŕnh độ mọi mặt, nghiên cứu sâu sắc CNML, Chủ nhĩa cộng sản và con đường xây dựng Chủ nghĩa Xă hội.

 

Bây giờ xem lại tôi thấy đă không vi phạm, không phản bội lời thề ở chỗ nào hết. Tôi thể tuyệt đối trung thành với lư tưởng và sự nghiệp tốt đẹp chứ không thề trung thành với Đảng, bây giờ tôi vẫn trung thành với lư tưởng và sự nghiệp đó. Tôi thề nghiên cứu sâu sắc CNML, CNCS, con đường CNXH chứ không thề trung thành với những điều ấy. Chính nhờ nghiên cứu sâu sắc mà tôi phát hiện ra những sai lầm, những độc hại trong đó, thấy rồi tôi t́m cách nói lại với mọi người. Những ai cho rằng tôi đă phản bội lời thề v́ họ tưởng nhầm tôi cũng đă đọc lời thề theo kiểu sáo vẹt như  nhiều người khác. Mà nếu có ai đó khi được kết nạp có thề trung thành với Đảng, với CNML, bây giờ họ thấy đă bị nhầm, họ ra Đảng th́ đồng thời họ có quyền xóa bỏ lời thề đă đọc, việc đó không có ǵ sai trái.

 

VẤN ĐỀ 3- Mục tiêu của Đảng, công ơn Đảng, uống nước nhớ nguồn

 

Đảng tuyên truyền rằng “ Mục tiêu là xây dựng đất nước ḥa b́nh, thống nhất, dân chủ, công bằng, giàu mạnh, văn minh”. Đối chiếu vào thực tế th́ thấy đó là mong ước của nhiều đảng viên, cũng là một phần mục tiêu của Đảng khi mà quyền lợi của dân tộc và của Đảng là thống nhất. Mà oái oăm thay, quyền lợi của Đảng, đặc biệt là quyền lợi của các nhóm lợi ích bậc cao trong Đảng có nhiều khi mâu thuẩn với quyền lợi dân tộc. Mục tiêu cao hơn của Đảng, mục tiêu chủ yếu là bảo vệ Đảng bằng bất kỳ giá nào, là kiên tŕ CNML, là giữ vững nền độc tài toàn trị. C̣n mục tiêu của nhiều cán bộ từ thấp đến cao là lo thu hồi vốn bỏ ra khi chạy chức chạy quyền và làm giàu cá nhân, là lo bảo vệ lợi ích nhóm. Như vậy mục tiêu xây dựng đất nước như trên chủ yếu là để tuyên truyền, lôi kéo nhân dân đi theo. Đảng cũng bắt buộc phải nêu khẩu hiệu “ Đặt quyền lợi dân tộc lên trên”, nhưng đó chỉ là thủ đoạn tuyên truyền. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng “VN là đất nước không chịu phát triển”, rằng để phát triển đất nước th́ việc đầu tiên là phải cải cách thể chế chính trị. Như vậy, việc chúng tôi vạch ra những sai lầm của CNML, của thể chế và ra khỏi Đảng không phải nhằm chống lại mục tiêu tốt đẹp xây dựng đất nước mà là  chống lại những cản trở để thực hiện mục tiêu đó, chống lại sự tuyên truyền ngụy biện, chống lại sự nô dịch về tư tưởng và thông tin.

 

Về công ơn Đảng. Một thực tế của lịch sử là ĐCS đă độc quyền lănh đạo và quản lư đất nước trong thời gian qua, nhưng dân tộc được hay bị cái sự ấy th́ xin tạm gác lại. Chỉ xin bàn đến vấn đề đối với từng cá nhân. Rơ ràng là có một số người nhờ có Đảng mà đă thoát cảnh lầm than, trở nên ông này bà nọ. Nhưng không phải toàn bộ dân VN đều như thế. Rơ ràng là Đảng đă lănh đạo để có chiến thắng 30 tháng 4, nhưng nói về nó Cố thủ tướng Vơ Văn Kiệt có câu  để đời: “ Triệu người vui và triệu người buồn”. Trong cải cách ruộng đất, nhiều bần cố nông vui mừng được chia quả thực, họ rất nhớ công ơn Đảng. Trong khi có hàng vạn phú nông, địa chủ, nhân sĩ trí thức, kể cả nhiều người có công với cách mạng và kháng chiến chống Pháp bị sát hại, bị “đạp đầu xuống bùn đen vạn kiếp”. Những nhà tư sản bị tịch thu tài sản, bị đuổi đến vùng kinh tế mới, những thuyền nhân  mà không ít bỏ xác giữa biển , những người  của Việt Nam cộng ḥa bị bắt vào các trại cải tạo, những dân oan…. Những người vừa kể không bao giờ  nhờ công ơn Đảng. Mà tất cả họ đều là người Việt.

 

Về các giáo sư tiến sĩ ( GSTS). Có rất nhiều người Việt trở thành GSTS, kể cả nhà khoa học lớn mà không nhờ ǵ đến công ơn ĐCSVN, thậm chí một số c̣n tích cực chống lại chủ thuyết CS, họ đang làm việc có hiệu quả khắp nơi trên thế giới. Một số trí thức lớn như Trần Đại Nghĩa, Tạ Quang Bửu, Nguyễn Văn Huyên, Trần Hữu Tước, Tôn Thất Tùng, Lương Định Của v.v… đă phục vụ đắc lực cho ĐCS th́ cũng không phải nhờ Đảng họ mới có tri thức và khả năng cần thiết.

 

Có khá nhiều GSTS được đào tạo từ dưới chính thể của ĐCSVN. Loại trừ một số GSTS dổm, chạy được học vị, học hàm nhờ vào mưu mô, thế lực hoặc tiền bạc th́ cũng có một số trở thành GSTS thứ thiệt, có tŕnh độ là nhờ công ơn Đảng. Số người này nếu không có Đảng nâng đỡ th́ chưa chắc đă học xong phổ thông chứ nói ǵ đến GSTS. Nhưng một số khác th́ không phải như vậy.

 

Đảng bắt đầu mở rộng đào tạo trí thức bậc cao vào khoảng từ 1960 trở đi bằng cách gửi người sang các nước XHCN. Bắt đầu chỉ chọn  các đảng viên hoặc người  xuất thân từ công nông, nhưng không đủ, bắt buộc phải mở rộng cho các thành phần khác. Khi cử người đi học th́ mục tiêu của Đảng không phải là ban ơn cho một ai đó mà là đào tạo cán bộ để phục vụ Đảng.Trước khi ra nước ngoài chúng tôi được học chính trị, được chỉnh huấn, được cán bộ Đảng căn dặn rất kỹ càng là đi học cũng là một nhiệm vụ quan trọng do Đảng giao, phải học tốt để về phục vụ Đảng. Như vậy việc được đi học không phải là chịu sự ban ơn, đành rằng mỗi chúng tôi đều biết ơn trong việc cụ thể này. Việc được phong giáo sư cũng chủ yếu không phải là nhờ  sự ban ơn của Đảng, mà chủ yếu là do sự nổ lực hoạt động khoa học của cá nhân, ai đă từng nhận danh hiệu này một cách chính đáng đều  biết rơ như vậy.

 

 Kể cả khi bạn thực sự nhờ công ơn Đảng mới có được học vị, học hàm xứng đáng th́ đức tính trung thực và ḷng tự trọng không cho phép bạn làm ngơ trước những sai lầm của CNML, không cho phép bạn tự biến ḿnh thành kẻ chỉ biết phục tùng , cúi đầu phụ họa, chỉ biết ca ngợi một chiều để giữ được miếng cơm manh áo và sự yên ổn tạm thời cho bản thân và gia đ́nh.

 

Về “uống nước nhớ nguồn” tôi đă viết và công bố bài “Những ai đă phản bội ông cha” chứng minh rằng chính  một số ông cha chúng ta đă chọn sai con đường theo CNML, nay chúng ta phải sửa sai, và bọn người  thực sự phản bội sự hy sinh xương máu của ông cha chính là những kẻ đang củng cố sự độc quyền toàn trị và bọn lợi ích nhóm đang cố duy tŕ chế độ lỗi thời để tham nhũng, để vinh thân ph́ gia. Về đóng góp xương máu th́ gia đ́nh tôi có 5 liệt sĩ là cha tôi và 4 người con cháu của ông. Gần đây tôi đă xây dựng được nhà thờ để thờ tự các liệt sĩ và tổ tiên. Nói rằng việc làm của chúng tôi là sự phản bội ông cha, không thực hiện việc uống nước nhớ nguồn là không đúng, là vu cáo.

 

VẤN ĐỀ 4- Đảng không sai, chỉ có cá nhân sai.

 

Một số  ngườ i cho rằng CNML luôn đúng, Đảng không sai, chỉ có một số cán bộ, đảng viên thoái hóa biến chất làm sai. Th́ đấy , ngay như chuyện tham nhũng hoặc mất dân chủ, Đảng luôn kêu gọi chống lại, thế mà nó vẫn phát triển, chỉ là do cán bộ không thực hiện mà thôi. Những người nghĩ và tin như vậy thực ra đă  được nghe tuyên truyền chỉ từ một nguồn, đă bị nhồi sọ bởi những lập luận ngụy biện. Chúng tôi hồi trẻ vẫn tin  như  thế, nhưng rồi dần dần, được tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin khác nhau và đặc biệt chiêm nghiệm từ cuộc sống thực tế, tự suy nghĩ sâu sắc một cách khoa học mới nhận ra không phải như vậy. Phần lớn những điều tốt đẹp mà Đảng nói tới chủ yếu chỉ là tuyên truyền ngụy biện, c̣n sự toàn trị của Đảng hàng ngày hàng giờ sinh ra và nuôi dưỡng các tệ nạn đủ thứ. Câu nói “Mọi lư thuyết đều màu xám, chỉ cây đời măi xanh tươi” hoặc “Chớ cả tin vào lời người ta nói, hăy xét xem việc họ làm” đă được lịch sử nhân loại kiểm nghiệm, đúng cho mọi lư thuyết, cho mọi người, mọi tổ chức, không riêng ǵ cho CS.

 

Về các bài viết và việc làm của tôi, một số người cho là tôi cố ư chống lại ai đó (lănh đạo chẳng hạn), chống Đảng, chống CNML. Tự trong thâm tâm tôi không muốn chống ai cả mà chủ yếu là muốn cung cấp thông tin nhằm thức tỉnh những ai muốn t́m hiểu các quan điểm khác nhau. C̣n đối với những người chỉ biết tin theo một nguồn, chỉ cố giữ chặt một quan điểm th́ làm sao lay chuyển họ được. Kể ra t́m cho kỹ th́ cũng có lúc tôi chống đối nhưng không chống ai cả mà là chống lại những quan điểm, những việc làm mà tôi cho là sai quy luật, là có hại cho dân tộc và nhân loại.

 

VẤN ĐỀ 5- Bàn về cống hiến

 

Đối với mỗi người  cống hiến quan trọng nhất là trong việc phát triển đất nước và nhân loại. Tùy hoàn cảnh, tùy thời gian mà việc cống hiến này sẽ là tốt hơn khi ta ở trong hoặc ngoài Đảng. Trước đây thấy rằng vào Đảng sẽ có khả năng công tác tốt hơn nên chúng tôi gia nhập khi Đảng yêu cầu. Bây giờ thấy sự ra khỏi Đảng sẽ có tác dụng tốt hơn cho sự phát triển nền dân chủ của đất nước nên chúng tôi ra. Như vậy việc ra Đảng đă không làm giảm mà về khía cạnh nào đó c̣n làm tăng sự cống hiến, tất nhiên đó là cống hiến cho dân tộc chứ không phải là cống hiến, là hy sinh  để bảo vệ những sai lầm của Đảng.

 

Riêng bản thân tôi, tự kiểm điểm trong cả cuộc đời cho đến bây giờ tôi đă làm việc hết sức ḿnh để đóng góp vào sự phát triển của đất nước và đạt nhiều thành tích đáng kể, bạn bè, học tṛ của tôi, lănh đạo những đơn vị và địa phương quản lư tôi đều biết rơ, tôi xin không kể ra v́ đây không phải là nơi báo cáo thành tích.

 

Trong việc đấu tranh cho nền dân chủ, mỗi người tùy hoàn cảnh mà chọn cho ḿnh công việc thich hợp. Việc lập tổ chức này khác, việc dẫn đầu biểu t́nh hoặc đi vận động việc nọ việc kia đă có nhiều người thich hợp hơn. Tôi, một giáo sư 80 tuổi, tôi chọn công việc thích hợp và không kém phần quan trọng là viết bài để thức tỉnh những ai c̣n ngộ nhận, những ai muốn t́m hiểu sự thật. Để làm việc đó  cần trí tuệ và ḷng dũng cảm,  công việc cũng khá khó khăn,  và làm được sẽ có lợi cho phong trào. Nếu làm như vậy mà có bị ai đó chê bai, trách móc, coi thường th́ tôi cũng chấp nhận mà không có ǵ phải tự ái, không việc ǵ phải xấu hổ.

 

VẤN ĐỀ 6- Tuổi già và sự an nhàn

 

Tuổi ǵa muốn được an nhàn, đó là tâm lư chung cần được tôn trọng. Nhưng  có một số người già vẫn c̣n sức lực và trí tuệ, đặc biệt là vẫn c̣n nhiệt t́nh hoạt động giúp ích cho đời . Trong hoạt động v́ độc lập tự do của đất nước, v́  dân chủ và hạnh phúc của nhân dân nhiều chiến sĩ cách mạng thề phấn đấu đến hơi thở cuối cùng, nguyện trọn đời phục vụ nhân dân. Những người già như vậy càng nên được tôn trọng hơn chứ không nên t́m cách dè bỉu hoặc ngăn cản. Hồ Chí Minh có một số câu thơ : Năm 1947 Người viết  tặng 3 cụ ở Cao Bằng : Tuổi cao chí khí càng cao. Múa gươm giết giặc ào ào gió thu….Năm 1960 Người viết : Càng già càng dẻo lại càng dai. Tinh thần gương mẫu chẳng nhường ai…

 

Tôi xin cám ơn những lời khuyên nên giữ an nhàn, đừng dây vào chính trị. Trong những lời khuyên đó có  những  tấm ḷng tốt,  lo cho sức khỏe và sự an nguy của tôi. Nhưng tôi không theo được  v́ tôi chưa muốn, chưa thể dẹp bỏ nguồn trí tuệ t́m kiếm chân lư, chưa dập tắt được ngọn lửa nhiệt t́nh muốn cống hiến  cho xă hội tốt đẹp hơn. Tôi cũng nhận thấy trong một số lời khuyên có ẩn nấp  sự sợ hăi. Ngoài những thứ sợ thông thường của kiếp người như sợ chết, sợ ốm đau, bệnh tật, tai nạn, sợ đói khổ, chia ly v.v… th́  Đảng CS đă tạo ra và duy tŕ được nhiều nỗi sợ nữa cho nhân dân, cho đảng viên, cho cả các cán bộ cao cấp. Người ta sợ bị sát hại, bị đàn áp, tù đầy, sợ bị mang tiến phản bội, phản động, mang tội chống Đảng, chống chế độ, sợ bị vi phạm kỷ luật và những điều cấm, sợ bị mọi người xa lánh, sợ bị mất miếng cơm manh áo, sợ bị ảnh hưởng đến lư lịch và đời sống của con cháu…Sợ quá làm cho người ta trở nên hèn kém, mang nặng tâm lư nô lệ. Sợ quá làm người ta trở thành kẻ dối trá. Tôi đă sợ hăi như thế trong hơn 20 năm, một thời gian quá dài, nay đă phần nào vượt qua được.

 

Một số bạn xui tôi ra nước ngoài mà ở. Sao lại xui dại nhau thế, hay đấy là lời thách thức, một ư muốn xua đuổi . Tôi biết nhiều ngoại ngữ, lại có nhiều con cháu đang định cư tại nước ngoài, việc ra đó để sống nốt quảng đời c̣n lại đối với tôi là không có ǵ khó nhưng tôi không muốn. Tôi muốn và cần ở lại trong nước v́ nhiều lư do chứ không chỉ cầu mong sự an nhàn của tuổi già.

 

LỜI KẾT

 

Tôi viết là nhằm trao đổi với những người bạn có thiện chí, muốn thực tâm t́m hiểu sự việc  chứ không phải để tranh luận với những người  chỉ biết mạt sát, chửi rủa một cách vô căn cứ. Kể ra để giải đáp được rơ hơn một vài thắc mắc th́ cần viết mỗi vấn đề thành một tiểu luận với chứng minh chặt chẽ và nhiều dẫn chứng sinh động, tôi cũng có thể làm việc đó, nhưng xét ra cũng đă có nhiều người làm. Bài đă quá dài, xin tạm dừng, mong được thông cảm./. N.Đ.C (Tác giả gửi BVB)