News - Thời sự                                                                                           

                                                                     
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

T́nh ái “Tập cận B́nh” và bắt bớ “đỏ” trên báo Pháp - Ở Pháp có nhiều tạp chí hàng tuần chuyên đăng những chuyện vớ vẩn, t́nh ái lăng nhăng, chuyện đi đêm có đội mũ bảo hiểm của tổng thống François Hollande, cô đào điện ảnh Sophie Marceau dự Liên hoan phim quốc tế Cannes đứt giải váy khoe cặp nhũ hoa và nhiều chuyện tương tự.

Thậm chí nhiều tờ trước khi đăng ảnh mua lại của các Papparazi, đă xếp sẵn khoản tiền phạt v́ biết chắc sẽ bị ra toà v́ tội xâm phạm tự do cá nhân, tự do hôn hít, tự do săn đuổi nhau của các ngôi sao hay chính khách.

Những tờ như 'Voici', 'Voila' , 'Closer' hay 'Gala' rất rẻ. Bán như cho, ảnh mầu rực rỡ, xúng xính xiêm áo, không như tờ Le Monde toàn chữ, khô như ngói lại nỡ vặt đến 2€20 mỗi ngày.

Tương tự như giá nửa tách cà phê so với giá hai chiếc bánh ḿ thứ ngon, loại ‘tradition’ (truyền thống, nhà làm, không phải loại nướng từ bột đông lạnh). Bỏ một cắc rưỡi được xem nhốn nháo cả tuần của làng giải trí, ảnh mấy cô người mẫu khoe đùi non, vợ hay t́nh nhân các ngôi sao ôm ví đầm hiệu Gucci, Louis Vuitton hay Versace, cô Á hậu vẽ mắt mầu da cam hay mầu hoàng hôn chết lịm, chuyện ông Hoàng Monaco méo mặt sau khi bị cô da đen bắt công nhận con rơi, lại vui như nắc nẻ với mấy đứa con bà khác...

Loại chuyện nhắm bán cho bà gác cửa, cô bán bánh ḿ đầu phố, chú lái xe chở đồ siêu thị, mấy ông cắt tóc người Pakistan, hay mấy thanh niên, thiếu nữ tầng lớp nhập cư thiệt tḥi trong việc học hành, hàng năm phải theo bố mẹ gồng gánh về bản quán nghỉ hè…Tiếng Pháp mách qué gọi là «bougnoules» về «bled», nhại thổ âm các nước Bắc Phi. Nôm na ra tiếng Việt là ‘bú dù tí tởn dẫn nhau về làng’. Dân châu Á, mặt ngẩn ṭ te, ngơ ngác bất kể là Nhật, Tầu hay Việt, Đại Hàn, Thái Lan gọi tuốt là ‘nhà quê’, phiên âm rất sơi, nhận ngay ra cái nón trên chữ ‘ê’.

Những thứ tầm tầm dành cho dân mua chữ th́ ít, xem ảnh th́ nhiều. Chuyện ngồi lê mách lẻo nhiều người thích, lại ṿi được tiền các hăng quảng cáo. Vẹn cả đôi đường. Người hiểu biết một chút chẳng ai bỏ tiền mua loại báo đó. Ái t́nh khắp nơi, khắp chốn, tươi roi rói, bất tài, thiếu xèng mới phải xem vă.

'Tập đại đại'

C̣n áp dụng luật số 182 Bộ luật h́nh sự của Việt Nam mới ban hành, quy định về việc ngoại t́nh có thể bị phạt tù đến ba năm th́ nước Pháp hết người lao động. Ngân quỹ cường quốc thế giới như Pháp không đủ tiền xây nhà tù nhốt kẻ ngoại t́nh, dù chỉ một ngày.

Ấy vậy, tạp chí ' L'Obs' chuyên nói những vấn đề nhức đầu, bàn chuyện chính trị, mới đây trong số 2677, lại dành đến bốn trang để nói về chủ đề tương tự. Chuyện đi đêm xa lắc ở Trung Hoa, đất nước tai tiếng về chuyện giầu xổi, khách du lịch ngơ ngáo ở Paris. Chuyện ông Tập Cận B́nh và các cô t́nh nhân.

Đấy là những trích dẫn tóm tắt những chi tiết mà tờ L'Obs lấy từ ấn bản e-book của tác giả Xi Nuo. Sách thuật lại chi tiết về các cuộc t́nh của chủ tịch Trung Quốc, trước và sau khi cưới bà Bành Lệ Viện.

' Tập đại đại' đang được coi là người xắn tay áo nắn lại kỷ cương trong Đảng Cộng sản Trung quốc, lập lại niềm tin niềm tin cho dân chúng về vai tṛ lănh đạo của Đảng, được mô tả như một nhân vật háo sắc. Sách không ra, nhưng theo l’Obs, Xi Nuo, tác giả bị sách nhiễu, đe doạ. V́ thế tác giả cuốn sách đă cho công bố bản thảo bằng tiếng Hoa (manuscrit), dạng e-book.

Nếu chỉ dừng ở đây th́ chắc chẳng có ǵ để nói. Dân Pháp thờ ơ chuyện các ông Tổng thống kê vương miện đang đội đặt xuống đất để trèo tường bắt mèo.

Vậy sao lại viết về chuyện vị chúa Trung Nam Hải làm ǵ sau bức Vạn Lư trường thành?

‘Đạo đức hóa’ giai cấp vô sản?

Sự việc là các bóng ma t́nh nhân của ông Tập Cận B́nh lại có thể làm điên đảo người dương. Chuyện l’OBS bàn đến chiếm 3 trang rưỡi, c̣n mây gió chưa được ½ trang. Nói vậy để biết chủ đề chính. Chủ đề ‘đạo đức hóa’ trên đất nước và c̣n vượt ra ngoài biên giới của Tập da da.

Nó không c̣n dừng ở mức độ ấu trĩ về nhận thức cách đây 27 năm tại Việt Nam như đă xẩy ra với bà Vũ Kim Hạnh.

Lúc đó bà Tổng Biên tập báo Tuổi trẻ đă bị mất chức về việc đăng lá thư của ông Hồ Chí Minh gửi người vợ Trung Hoa Tăng Tuyết Minh.

Bức thư này đă bị mật thám Pháp tại Đông Dương chặn được và giữ lại ngày 14 tháng 8 năm 1928, hiện được lưu trữ tại CAOM (viết tắt của Centre des Archives d’Outre-Mer. Trung tâm Lưu trữ Hải ngoại) đặt tại Aix-en-Provence.

Dễ thấy là người Pháp có trong tay từ năm 1928 rất nhiều tư liệu về đời tư của ông Hồ Chí Minh đă không dùng chuyện đó để hạ uy tín lănh tụ tinh thần của những người cộng sản Việt Nam. Ngay bức ảnh do một nhiếp ảnh gia gốc Việt chụp ông Hồ tại Place de la Concorde trong hồ sơ cảnh sát, cũng rất nghệ thuật, không có một chút bôi bác nào.

Việc bắt ông Hồ, hồi 2h sáng ngày 6/6/1931, tại tầng hai một ngôi nhà ở quận Cửu Long (Kowloon), cảnh sát Anh cũng nhăng nhân vật thứ hai cùng bị c̣ng là bà Ly Ung Thuan để ép cung hay bôi nhọ.

Anh và Pháp hợp tác với nhau để chống những người cách mạng Việt Nam lại ‘không đủ sáng suốt’ để dựng chuyện ‘phản cảm’ ? Hay văn hóa, triết học phương Tây vượt trên cái tầm phào khốn khổ?

Những nhà nghiên cứu Việt Nam tại Pháp chắc cũng nhiễm lăng mạn tư sản của đất nước Quyền con người, coi quan hệ luyến ái lăng xẹt như cây hút khí CO2 nên cũng mù nốt? Chứ trong thư khố Pháp chi chít như xương sườn những vớ vẩn lởm khởm.

Mật thám Pháp không làm rùm beng, cảnh sát Anh không công bố những tư liệu trong việc bắt giữ.

Cụ Marx không dạy ‘đạo đức cách mạng’. Ông Lenin ở nước Nga chỉ viết sách về phê b́nh và tự phê b́nh trong đảng. Stalin c̣n là bạo chúa với nhiều người phụ nữ. Nên bản chất gán cho việc làm của bà Vũ Kim Hạnh có phải chỉ là một tai nạn ? Hoặc một tư duy ‘Khổng giáo hóa’ ấu trĩ cách đây hơn ¼ thế kỷ, tàn dư phong kiến chưa gột sạch? Bà là nạn nhân của một vài cá nhân mượn tiếng vua để trảm?

Khổ cho bà lúc ấy nước nghèo, xung quanh rặt thù trong với giặc ngoài. Bây giờ ăn đẫy, ấm cật, khui mấy vụ tham nhũng, thấy ông nào cũng bà hai, bà ba. Song chẳng ai bị ghép tội hay mất tích như ở Tầu. Đất nước vẫn vững mạnh đi dần lên CNXH.

Trung Hoa của ông Tập tối tăm hơn

Ông này bầy bán những chuyện biến mất thần t́nh hay cho các nhân vật trở lại sân khấu ngoạn mục hơn chuyện chưởng. Những màn tự thú nực cười trên truyền h́nh Trung Quốc của những nhân viên công ty xuất bản Mighty Current liên quan đến chuyện đi đêm của ông trong cuốn sách « Tập Cận B́nh và sáu cô t́nh nhân », làm người xem chóng mặt. Nó vượt quá ứng xử của một thời đại văn minh.

Thật sự số phận của những người theo danh sách dưới đây được báo Pháp đặt lên trên hết chứ không phải chuyện ông Tập trăng gió. Đó là :

1/Lữ Ba, tổng giám đốc Mighty Current, mất tích ở Thâm Quyến, 15/10/2015 2/Trương Chí B́nh, giám đốc, 32 tuổi, mất tích ở Đông Quản, 15/10/2015 3/Quế Dân Hải, đồng sáng lập nhà xuất bản, 51 tuổi, mất tích ở Thái Lan, 17/10/2015 4/Lâm Vinh Cơ, 60 tuổi, lần cuối cùng được thấy ở Hong Kong 23/10/2015. 5/Lư Ba, cổ đông Mighty Current, 65 tuổi, mất tích ở Hong Kong, 30/12/2015.

Trường hợp ‘mất tích’ của họ nằm trong chính sách trấn áp theo kiểu xă hội đen. Human Rights Watch không ngần ngại tố cáo Trung Quốc «chà đạp chủ quyền của lân bang».

Họ đă dựng lên những câu chuyện khó tin quanh ông Quế Dân Hải. Sự việc được cảnh sát Thái tường tŕnh, ngày 17/10/2015, trước cửa một khách sạn hạng sang, nơi ông Quế thuê một căn pḥng nh́n xuống vịnh Thái Lan có một người Trung Hoa nói không sành tiếng Thái đă đợi để gặp. Ông Quế vừa đi mua sắm về, lại đi ngay với người khách nọ, báo lễ tân là có việc gấp. Hai tuần sau ông Quế không trở lại, cảnh sát mới mở cửa căn hộ ông Quế thuê, phát hiện thấy túi thuốc men bắt phải dùng hàng ngày c̣n để trên bàn. Túi du lịch đi biển mở tung, vẫn c̣n bộ đồ tắm. Ông là công dân Thuỵ điển, đang nghỉ ở Thái Lan.

Theo thông báo của cảnh sát, ông Quế không làm thủ tục xuất cảnh ra khỏi Thái, nhưng lại xuất hiện được trên Đài Truyền h́nh CCTVtại Bắc Kinh.

Trên kênh truyền h́nh nhà nước Trung Quốc, ông Quế Dân Hải « xin nhận trách nhiệm trước luật pháp và sẵn sàng chịu trừng phạt" về chuyện 12 năm trước phạm tội say rượu khi lái xe. Không chuyện nào vừa bi, vừa hài tương tự như vậy trong kho tàng tiếu lâm thế giới.

Hai nạn nhân mới cùng một nhóm ly khai là nhà biếm họa Khương Dă Phi (Jiang Ye Fei) và nhà báo Lư Tân (Li Xin) của Đông Phương Đô Thị Báo. Họ bị mật vụ Trung Quốc, bí mật bắt tại Thái Lan, đem về Trung Quốc giam giữ ở một nơi không ai biết. Trước đó, em gái của ông bị công an Thành Đô ‘đánh tiếng’ là kêu ông anh của bà "bớt giọng" v́ «chúng tôi sắp sang Thái Lan bắt ông ta».

Tội của Khương Dă Phi là tổ chức lễ "rước đuốc Thế vận Nhân quyền" vào năm 2008 cùng lúc Trung Quốc rầm rộ tổ chức Thế Vận Hội mùa hè.

C̣n Lư Tân phải bỏ toà soạn từ Quảng Đông trốn sang Thái Lan v́ quá ngán ngẩm cảnh phải hợp tác với mật vụ, tố cáo đồng nghiệp và bạn bè họat động nhân quyền. Ông bị ghép tội tiết lộ với báo chí nước ngoài «chỉ thị của cơ quan kiểm duyệt».

Lư thuyết Marxism nguyên thủy, nhất là với Lenin, ít nói đến mặt đạo đức của chủ nghĩa Marx-Lenin. Đối với Marx, xă hội cộng sản lư tưởng dựa trên việc phát triển lực lượng sản xuất, c̣n Lenin nhấn mạnh đến sự quan trọng của cơ cấu kinh tế nhiều thành phần. Cả Marx lẫn Lenin và Stalin, không có ai cho rằng việc tiến lên chủ nghĩa cộng sản phải đi kèm với đạo đức hóa giai cấp vô sản. Vậy sao ma t́nh nhân lại hoành hành dữ dội được ở đất nước XHCN của Tập Cận B́nh?

Tập đại đại chuẩn bị viết trước tác để rạng danh là ‘trái tim đỏ của Đảng’, vượt hơn người tiền nhiệm, bổ khuyết phần c̣n thiếu của những tập kinh điển đỏ?

Khi bồ nông được xếp vào họ cá

Thật ra ông Tập chỉ mắc bệnh hoang tưởng và căn bệnh của ông đầu độc xă hội Trung Hoa. Kiểu cách áp dụng và tư duy lănh đạo của ‘Hoàng đế đỏ’' tạo ra không khí khủng bố đè nặng lên xă hội. Ông cho ḿnh là rồng, theo truyền thuyết của Việt Nam xuất xứ từ một loài cá nhảy qua mấy cái thác nên có câu ‘Cá vượt Vũ Môn’. Đấy là việc nhầm lẫn xếp chim bồ nông vào họ cá. Chỉ nh́n thấy cái mỏ sục bùn đớp cá của bồ nông mà quên rằng nó c̣n phải bay về tổ và hớp không khí qua mũi chứ không phải qua mang.

Nêú t́m ra loại thuốc cắt căn bệnh này, chữa khỏi việc tôn sùng cá nhân hay buôn thần bán thánh các nhân vật lănh đạo, th́ tự nhiên đất sống cho tầng lớp xă hội năng nổ làm chân chùi mép hộ sẽ biến mất.

Căn bệnh tác quái vô h́nh chung khuyến khích những tác phẩm viết sơ sài, chẳng có nhiều giá trị lắm như " Hồ sơ mật của các lănh đạo", "Giấc mơ của Tập Cận B́nh: 20 năm quyền lực", "2016, đảng CS Trung Hoa sụp đổ"... khoảng 50 đầu sách được xuất bản hàng năm xào xáo những chuyện vụn vặt phục vụ 65 triệu du khách Hoa lục quá cảnh Hongkong. Như chuyện cấm rượu ở Mỹ những năm 20,30 làm giầu cho những ông trùm mafia như Lucky Luciano, Al Capone, Salvato Maranzano…

Chắc những kế hoạch bắt cóc, tốn công, tốn của, thậm chí sinh mạng của các an ninh tham gia trong vụ việc này không hề nhỏ. Ông Tập đă tự trao cho ḿnh quyền được truy bắt không biên giới những người làm phật ư ông. Để rửa chân và chùi mép cho một cá nhân, cả một ngân khoản lớn đă đổ ra một cách vô ích, và tệ hơn nữa sự triệt tiêu giá trị của từng cá nhân trong xă hội. Nó c̣n tạo ra một tầng lớp suy đồi, nịnh bợ, ḱm hăm giá trị con người.

Trung Quốc của Tập Cận B́nh, theo nhận định của báo Pháp Le Monde ra ngày 4/3/2016 với tựa «Khi đế quốc Trung Hoa khinh thường thế giới», đang trở lại thời trung cổ, tự coi ḿnh là ‘Thiên triều’, các nước láng giềng chỉ là chư hầu. Trung Quốc đang lùi lại thời Tống, Minh, khi đế chế Trung Hoa tự cho ḿnh là cái rốn của vũ trụ.

Trong tiếng Trung, chữ ‘ái t́nh’ gồm hai chữ Ái tượng h́nh (biểu ư), T́nh tượng thanh (mượn âm). Một nhà viết thư pháp giảng giải cho tôi. Khi viết Ái, cảm bồng bềnh, nhất là đến nét cuối, như đường tơ vấn vương, hay là lưỡi dao đoạn tuyệt.

Thời Mao Trạch Đông, cải cách văn tự ở Trung Quốc, chữ Ái bỏ bớt nét để xóa nḥa dấu vết bi lụy si t́nh vốn có mà ghép với chữ hữu (có nghĩa là bạn bè).

Có phải vậy mà những người dám chạm đến chữ Ái của lănh tụ Cộng sản dù là bạn bè, đồng chí hay những nhà văn đều bị gặp lưỡi dao tuyệt mệnh di sản của đường tơ ai oán ?

‘Văn hóa Đại cách mạng’ của ông Mao làm 100 triệu người chịu đau khổ, như Tổng Bí thư Hồ Diệu Bang đánh giá những năm 80.

‘Đạo đức hóa giai cấp vô sản‘ của Tập da da sẽ đi về đâu ?