News - Thời sự                                                    
 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

 

 

 

 

 

 

 

  


HÙNG SỬVIỆT 5 , Bắc Thuộc Mới: Đại  Họa Mất Nước, LNTH

https://youtu.be/H7omilW6BgE

 ***

 

 

TÂM  THƯ  XUÂN  MẬU  TUẤT  2018

                                     

CỦA TỔNG  HỘI  CỰU  TÙ NHÂN  CHÍNH  TRỊ  VIỆT NAM

 


 

 Kính thưa quư  Chiến hữu Cựu Tù Nhân chính Trị Việt Nam và Gia đ́nh, quư  Thân hữu, quư Đồng Hương,    quư Độc giả  của các Báo Mạng Chính Việt Online và Trách Nhiệm Online,

                     

          Khi  nhận được một Lá Thư đề là Tâm Thư quư  Độc giả tất biết người viết có một điều ǵ chất chứa trong ḷng muốn giải bày, rằng:  tôi có nhiều điều muốn nói mà không thể nói theo thông lệ. Mỗi năm trôi qua, Lời Chúc Tết  càng ngày thật càng khó thảo...

          Lần dở Đặc San Trách Nhiêm  Xuân Mậu Tuất 2018 của Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Nam Cali,-phát hành ngày 4 tháng 2 DL năm 2018- đến trang 19, chúng tôi gặp bài thơ nhan đề

Thơ Chúc Xuân của Nữ Sỉ Ngô Minh Hằng   câu đầu như sau:

                                                          Xuân đền kia rồi, có phải không?

 Chúng tôi  đọc đến  đoạn  hai:

                                                          Riêng ta Xuân đến có ǵ vui?

                   Chỉ thấy ḷng đau, dạ ngậm ngùi

              Bốn mấy năm dài từ mất nước

                       Quê người, hồn khách. Cố hương ơi!

 

          Thật vây! Vui làm sao được, khi mà  đọc, nghe và nghe kể lại từ truyền h́nh, truyền thanh và từ những người gặp gở hằng ngày, những tin tức  trong nước. Những mẫu tin liên quan đến nhà cầm quyền CS th́ đă thành quen tai rồi, ai cũng biết, chẳng thiết kể  lại đây.  Không vui là do những mẫu tin dính dáng đến người dân, nếp sống, mức sống,văn hoá và phong hoá hiện nay. Cái ǵ làm cho những mẩu tin liên quan đồng bào trong nước -bên cạnh những tin tức về các cá nhân tranh đấu ôn ḥa cho tất cà các giá trị của cuộc sống và v́ đó mà phải bị đàn áp, giam cầm và lănh án tù- khiến cho đồng hương tỵ nạn CS không vui, mỗi khi thấy nhan đề:"chỉ có ở Việt Nam"?

          Đó là v́ hố cách  biệt  giữa giàu và nghèo ngày càng xa, càng to, càng  sâu..Giàu bất chánh lại bỏ xa cái nghèo, cái nghèo dẫu có bất chánh cũng không làm sao theo kịp!.V́ hám lợi hoạc ch́ v́ có đủ sống mà bây giờ đạo đức suy đồi quá sừc! Người ta bất chấp vệ sinh an toàn trong sản xuất và chế biến thực phẩm, v́ hám lợi mà hàng  hoá "xịn" VN làm ra đều qua bên Tàu, c̣n đồ dơm và độc hại thi tràn  ngập  thị trường trong nước! Vui làm sao được, khi biết về nạn trộm cấp mà du sinh và  cán bộ VN ở bên Nhựt chắc làm cho ai  cũng đă và sẽ  "ớn" Việt Nam,  vào thời buổi  mà tin tức tỏa ra khắp hoàn vũ!

          Có vui  được không, khi mà thấy những cái tệ đoan nhan nhăn do "giai cấp cầm quyền" gây ra đă làm cho người dân trong nước mất đi niềm tin nơi đảng và nhà nước , và không c̣n "sợ" nữa, như vụ các trạm thâu thuế lưu hành vừa qua cho thấy? Chưa vui được, v́ e ngại đến cái ngày tức nước vỡ bờ, người dân sẽ đứng lên.. Để rồi bị đàn áp khủng khiếp! V́ đạo đức của bộ máy thống trị tuy có suy, nhưng sức mạnh của nó vẫn c̣n đó....Các  bậc thức giả từng   lấy cuộc chiến xâm lược Miền  Nam do CS Bắc Việt tiến hành và cuộc chiến đấu của VNCH bảo vệ Miền nam  Miền Nam với sự hỗ trợ của Hoa Kỳ và các Đồng Minh, mà đặt vào khuôn khổ của khái niệm chiến tranh  ủy nhiệm.   Có phải cái đó lại đang manh nha trở lại không? Nhưng trước mắt, chưa vui được bởi v́ khi đứng lên như vậy,  người trong nước có trông cậy vào sự yểm trợ nào hữu hiệu nào từ hải ngoại không?

          Chưa vui, v́ hải ngoại măi vẫn chưa thành một khối được. chưa có lời kêu gọi đoàn kết nào được nghe và đáp ứng. Cũng bỡi có những thế lực tàng ẩn, len lơi, khai thác những bất  đồng giửa người quốc gia với nhau, những thế lực từng là thù địch với Hoa Kỳ và nay vừa phải dựa vào Hoa Kỳ để vừa cứu đảng, vừa khôn khéo  thế nào đây để giữ lời hẹn với Bắc Phương đến năm 2020. Năm 2014 CVOL  từng đăng tăi loạt bài Mê Hồn Trận: không biết ai là ai, cho đến khi nhận thấy hậu quả tiêu cực do sự lầm tin gây ra mới biết. Không có những thế lực thù địch nào từ bên ngoài vẽ ra được cái bức tranh vân cẫu ấy đâu , nó được vẽ nên bởi chính  những người tang thương ở trong nước thôi!

         

          Cái t́nh thương yêu, lo lắng cho những đồng bào bên nhà đă được Thi sĩ Ngô Minh Hằng tiếp điễn đạt rằng:

                                                Ngưới ở bên nhà, ta ở đây

                                                Nhớ nhau nhớ lắm nhớ từng giây

                                                Bao giờ, ôi đến bao giờ nhỉ

                                                Trống giục, cờ vàng lộng gió bay???

Câu thứ tư trên đây chất chứa niểm vui thực sự khi nó thành hiện thực. CVOL lâu nay  vẫn thường mong đợi và lắng nghe xem có tiếng trống giục hay chưa?

 

          Đă có. Nhưng chưa phải là tiếng trống thúc quân, mà là tiếng trống đánh thức những người có lương tri và tâm huyết, nhưng có thể bị những hiện tượng huyễn hoặc làm cho nhụt ư chí và đức tin nơi tiền đồ của Đất Nước và Dân Tộc. Ấy là bài "Biến Đau Thương Thành Hành Động"  của Giáo sư Tiến Sĩ Phạm Cao Dương.

          Bài luận khẳng định: Dân tộc Việt Nam nh́n lại sau khi bỏ nước ra đi , đă từ việc thành lập  Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại mà đi đến Siêu Quốc Gia Việt Nam của Thiên Niên Kỷ Thứ Ba.

          Trước tiên, chủ nghĩa cộng sản là  yếu tố chính đă  đưa tới sự phân hóa thê thảm, từ đó mới có sự phá sản trầm trọng của dân tộc. Phong trào di dân xuất phát từ đó.Nhưng Giáo Sư Phạm Cao Dương  đă  mạnh dạn nhắc nhở rằng "   chúng ta có đủ khả năng và bản lănh; chúng ta dời bỏ quê hương ra đi không phải để tha phương cầu thực, để được hưởng “bơ thừa, canh cặn” hay chỉ là “rác rưởi trôi giạt từ bên này đại dương sang bên kia đại dương; Hăy chứng tỏ điều ấy"

          Ông chỉ rỏ  ngày nay không có nơi nào trên thế giới mà không có người Vệt Nam sinh sống, Ông gọi đây là Cơ hội ngàn năm một thuở và ví von rằng từ  sau năm 1975 Mặt trời không bao giờ lặn trên những miền đất có người Việt cư ngụ.

          Cho nên phải thấy rằng Lịch sử dân tộc Việt Nam phải được tính bằng ngàn năm. Và trích dẫn một anh tông liệt tổ của Việt Nam là Lư Thường Kiệt tướng quân, tác giả bài viết  ghi lại là điều ấy "Tiệt nhiên định phận tại Thiên Thư”,  

          Cho nên Bất cứ hành động nào phá hoại Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại đều là một tội đại ác đối với dân tộc.

 

          Trong  bức tranh, tác gỉả   cũng có tô lại  đậm nét, nhắc nhở mọi người không nên  và không được quên nửa triệu thuyền nhân đă bỏ ḿnh dưới ḷng biển đại dương khiến cả thế giới động ḷng và mở rộng cửa đón dân tị nạn chúng ta trong suốt hai thập niên tám mươi và chín mươi của thế kỷ trước, cũng như hàng ngàn tù nhân của các trại học tập sau năm 1975 đă bị thủ tiêu hay qua đời v́ bị hành hạ và kiệt sức.

 

          Như thế niềm vui hiện tại chưa có. Nhưng hướng về tương lai ắt nh́n ra!

          Bài Biến Đau Thương Thành Hành Động, theo như chúng tôi thấy, là viễn  ảnh của niềm vui sẽ đến với  những con người có tâm chân chính.

 

          Thế là xin thuật nốt bài Thơ  Chúc  Xuân:

                                      Chúc nhau, năm mới, chúc ǵ nhau?

                                      Không chúc công danh, chẳng chúc giàu

                                        Mà chúc quê hương ṇi giống Việt

                                      Hết sầu, hết khổ,  hết thương đau !

                                                                             Tác giả Ngô Ḿnh Hằng

 

          Khi trí đă tịnh, tâm đă an rồi, chúng tôi có thể chúc Cô Bác, Anh Chị và các cháu một năm Mậu Tuất 2018 An Khang Thịnh vượng.  Xin nhớ gởi về Quê Cha, Đất Tổ những tinh thương có chọn lọc.

 

                                                                                                Nguyễn văn Quí

___________________________________