báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

                                                          *  hoạt động từ 26/4/2008  *
                      

"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

                                                                                                                                              


Video Chết Dưới Tay Trung Quốc #1 =>#4 - Sách Hay của Peter W Navarro và Greg Autry

President Donald Trump /Vietnamese People Need Your Support in Their Fight against China’s Aggression

Chương tŕnh Thời sự Hàng Tuần 08-10-2019/Đỗ Văn  Phúc

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ: Tuyên Cáo Lên Án Âm Mưu của Trung Cộng Xâm Phạm Chủ Quyền Việt Nam trên Biển Đông.
President Donald Trump The White House:  Vietnamese People Need Your Support in Their Fight against China’s Aggression

 


POWERFUL: VIETNAMESE Trump Supporter EXPLOSIVE Interview 8/14/19


Trump holds 'Keep America Great' rally in North Carolina

***

Audio Chủ Nghĩa Cộng Sản: Lư thuyết và Thực tế do Dỗ Văn Phúc và Mai Ly đài phát thanh VN thực hiện-Phần 1

Audio Chủ Nghĩa Cộng Sản: Lư thuyết và Thực tế do Dỗ Văn Phúc và Mai Ly đài phát thanh VN thực hiện-Phần 2

(để nghe audio vui ḷng download & open)

***

Chủ Nghĩa Cộng Sản: Lư thuyết và Thực tế - Phần 1

 

1.-   Muốn hiểu Cộng sản, nên đọc sách ǵ?

 

Sách vở viết về Cộng sản rất nhiều, vừa của các lư thuyết gia của chủ nghĩa Cộng sản vừa của các nhà nghiên cứu lư luận không Cộng sản. Có thể nói trong một thế kỷ qua, có cả hàng triệu cuốn sách được xuất bản bằng đủ tất cả các ngôn ngữ trên thế giới. Karl Marx là người khởi xướng chủ nghĩa Cộng sản khoa học. Ông viết cuốn “Chủ Nghĩa Tư Bản” (Das Kapital) và cùng Fredierick Engels soạn “Tuyên Ngôn Cộng Sản” (Communist Manifesto) được coi là hai tác phẩm lư luận căn bản của chủ nghĩa Cộng sản. Ngoài ra, ông c̣n viết hàng tá sách khác như tập “Sự Nghèo Nàn của Triết Học” (The Poverty of Philosophy, 1847), “Ngày Mười Tám Tháng Sương Mù của Napoleon” (Le 18ème Brumaire de Napoleon, 1852), “Dự Thảo về Kinh Tế và Triết Học” (Economic and Philosophical Manuscripts of 1844)... Thực ra những tác phẩm này rất khó đọc. Không phải v́ chúng khó hiểu, cao siêu ǵ; mà v́ đó chỉ là sự góp nhặt những thư từ qua lại của Marx, Engels và các nhà tư tưởng khác; các bài phê b́nh, lư luận rời rạc với nhiều chủ đề. Chúng không được hệ thống hoá có bố cục chặt chẽ như một cuốn sách ta thường đọc. Các bài viết nhiều đề tài trộn lẫn nhau như một mớ hổ lốn. Thành thử cuốn nào cũng dày hàng ngàn trang, nhưng thực ra chỉ cần cô đọng trong vài trăm trang là đủ hết những điều Marx muốn diễn đạt. Sau này, các  lănh tụ Cộng sản cũng làm y thế; nghĩa là góp nhặt tất cả những ǵ họ viết ra như công văn, thông cáo, thư từ, xă luận... cho in ra cả trăm cuốn sách với nhiều đề tựa khác nhau, nhưng tựu trung chúng na ná nhau về đề tài và nội dung. Có lẽ đây cũng là một lối mập mờ của những tay Mác xít chăng.

Nghiên cứu về Cộng sản mà đọc sách là hỏng bét, v́ sách nào chẳng nói điều hay, sách nào chẳng dạy điều lành! Hàng triệu người từng say mê lư thuyết Marxist trở thành cuồng tín cũng chỉ v́ bị những lư luận của nó mê hoặc. Phải có kinh nghiệm sống dồi dào, có trí phân tích sâu sắc th́ mới thấy hết điều nghịch lư của chủ nghĩa Cộng sản. V́ thế, cách nhận thức về Cộng sản hay nhất là nh́n vào thực tế của nó. Thực tế đó diễn ra giống nhau ở khắp nơi, từ Nga Sô, Trung Hoa  cho đến Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba... từ những năm 1917 cho đến những năm cuối thế kỷ 20; thực tế đó chứng minh rằng cái sai, cái nghịch lư của Cộng sản là bản chất chứ không phải là chỉ là hiện tượng cá biệt như chúng thuờng ngụy biện. 

2. Cộng sản là ǵ?

Cộng sản (Communism) do nhà tư tưởng Karl Marx (1818-1883), người Đức gốc Do thái (Israel) khởi xướng dựa trên căn bản thuyết Duy vật Biện chứng (Dialectical Materialism) và Duy vật Sử quan (Historical Materialism), cho rằng lịch sử nhân loại là lịch sử đấu tranh giữa các giai cấp (Class War); sự thay đổi Thượng tầng kiến trúc ( Superstructure) gồm hệ thống chính trị, tư tưởng triết học...là hệ quả của sự thay đổi Hạ tầng cơ sở (Infrastructure). Căn cứ trên t́nh h́nh phát triển lúc sơ khai của chủ nghĩa Tư bản tại Anh có nhiều bất công và tàn nhẫn, Karl Marx cho rằng khi chế độ Tư bản (Capitalism) đi đến lúc phát triển cực thịnh, sẽ dẫn đến chủ nghĩa Đế quốc (Imperialism), và phát sinh cuộc cách mạng vô sản (Proletarian Revolution), để giai cấp vô sản tiêu diệt giai cấp tư bản, thiết lập nên chính quyền Vô sản chuyên chế (Dictatorship of the Proletariat), xây dựng cái gọi là Chủ nghĩa Cộng sản. Theo nghĩa đơn giản, cộng là chung (commun, common), sản là tài sản. Chủ nghĩa Cộng sản chủ trương tất cả tài sản trong xă hội là của chung (collective ownership), thuộc quyền quản trị chung của tất cả thành viên trong xă hội. Như thế, Cộng sản phủ nhận quyền tư hữu vốn là quyền căn bản của con người.

 3 .Thế nào là Quốc tế Cộng sản?

Cộng sản chủ trương thế giới đại đồng, là tiến lên một h́nh thái xă hội chung toàn thế giới, xoá bỏ biên giới quốc gia, xóa bỏ tinh thần dân tộc. Khi Marx đề ra bản Tuyên ngôn Cộng sản (Communist Manifesto), cộng sản chỉ là một phong trào, chưa kết hợp thành đảng. Họ gọi đó là Đệ nhất Quốc tế. Sau đó các đảng Xă hội, tả khuynh tại Pháp kết hợp thành Đệ nhị Quốc tế, chủ trương lấy công nhân làm ṇng cốt. Ở nước Nga nông nghiệp lạc hậu, Lenin phải tận dụng giai cấp nông dân để làm cách mạng hạ bệ chế độ Sa hoàng, lập nên Đệ tam Quốc tế (3rd Commintern), là phong trào mạnh nhất và thống trị thế giới gần thế kỷ qua. Cùng thời với Lenin, Trosky phản đối việc Lenin làm cách mạng chỉ trong một nuớc Nga, khác hẳn với lư thuyết của Marx là chờ cho mâu thuẫn chín mùi trên toàn cầu mới làm cách mạng. Trosky lập ra Đệ tứ Quốc tế và bị tiêu diệt ngay. Phái đa số của Lenin trong đệ tam quốc tế gọi là Bolchevik thắng thế phái thiểu số gọi là Menchevik. Cộng sản Việt nam là một bộ phận của Đệ tam quốc tế, trong khi Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm trong Nam là cán bộ  của Đệ tứ quốc tế.

4. Chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Xă hội khác nhau không?

Chủ nghĩa Xă hội (Socialism) được các tác giả Saint Simon, Fourier, và Robert Owen (cuối thế kỷ 18) cổ vũ, xem như một giải pháp để xóa bỏ bất công xă hội do chủ nghĩa cá nhân (Individualism) mang lại. Chủ nghĩa Xă hội coi trọng quyền lợi của tập thể xă hội trên quyền lợi cá nhân. Mọi thành viên trong xă hội phải phục vụ cho mục tiêu chung, yêu cầu chung của tập thể, tuy nhiên vẫn chưa đi đến việc trói chặt con người vào cái chung nhất. Karl Marx đi xa hơn, chủ trương xoá bỏ hẳn cá nhân, coi con người là một công cụ sản xuất, nhất nhất phải phục vụ quyền lợi tập thể. Con người không c̣n bản sắc riêng tư nữa, mà mọi suy nghĩ, hành vi đều phải mang tính chất chung. Theo Marx, sau khi giai cấp vô sản làm cách mạng thành công, họ sẽ qua một giai đoạn chuyển tiếp Xă Hội Chủ Nghĩa để tiến lên xây dựng một chế độ Cộng sản trong đó hệ thống nhà nước bị xóa bỏ, mọi người tự giác làm việc theo sức ḿnh và hưởng thụ tùy theo yêu cầu của ḿnh (from each according to his ability, to each according to his need); sẽ không có cảnh sát, quân đội, sẽ không có viên chức chính quyền v́ theo ông, những hệ thống chính quyền chỉ là công cụ để đàn áp nhân dân.

Theo trên, ta thấy chế độ Cộng sản đẹp biết mấy. Nhưng thử hỏi làm sao có thể có chế độ Cộng sản trên thế gian này, dù chỉ với một xă hội nhỏ vài chục công dân? Con người sinh ra vốn không đồng đều, có người thông minh, chăm chỉ, cầu tiến; có người kém cỏi, lười biếng, cầu an. Sự đóng góp cho xă hội phải khác nhau, người nhiều kẻ ít. Không thể cho họ cá mè một lứa mà hưởng một số lương ngang nhau. Huống chi xă hội làm sao thỏa măn đủ nhu cầu của con người mỗi ngày một gia tăng và phức tạp. Ngay cả trong một gia đ́nh có hai vợ chồng và vài đứa con, v́ t́nh yêu mănh liệt, vợ chồng cùng nhau đóng góp lợi tức vào một và chia xẻ nhường nhịn nhau trong nhu cầu vật chất. Nhưng lỡ gặp anh chồng ăn nhậu phung phí, hay chị vợ đua đ̣i mua sắm, thử hỏi nền móng cộng sản trong cái xă hội bé tí tẹo này có bền vững được không? Hay là anh chồng hay chị vợ sẽ bắt đầu thấy sự thua thiệt của ḿnh mà đ̣i quyền quản lư riêng tư lợi tức của ḿnh? Nói như thế để thấy rằng chủ nghĩa Cộng sản quá không tưởng (utopic) đến nổi không thể thực hiện được trong cuộc sống. Jean Jacques Rousseau trong cuốn Khế Ước Xă Hội (Du Contrat Social) cho rằng chỉ có thể xây dựng một chế độ toàn hảo nếu trong đó ai cũng là thánh nhân cả (where men are all saints!)

Xă hội tư bản mà phần nào đă xă hội hoá như tại Hoa kỳ và các nước Tây phương đề cao sự b́nh đẳng về cơ hội (Equality of Opportunity). Xă hội tạo cơ hội đồng đều cho mọi công dân: Y tế, học hành, phúc lợi... Nhưng sau đó con người sẽ làm việc và hưởng thụ theo sự đóng góp của ḿnh. Cộng sản muốn sự b́nh đẳng tuyệt đối, như thế sẽ tiêu diệt sự cạnh tranh vốn là động lực của phát triển xă hội, v́ con người sẽ không thấy hứng thú khi phải nỗ lực thi đua mà chẳng được hơn ǵ. Do đó, trong thực tế hàng chục năm qua, ở Liên xô và các nước Cộng sản, kinh tế bị tŕ trệ; người ta chỉ thấy sự công bằng trong nghèo đói. Cộng sản san bằng mọi người trong sự nghèo đói trong khi giới lănh đạo th́ hưởng thụ đầy đủ đặc quyền đặc lợi được quy định và bảo vệ bởi chính hiến pháp và chính sách.

5. Duy vật biện chứng là ǵ?

Triết học Duy tâm biện chứng của Hegel lấy ư thức con người làm cơ sở, trong khi Frederick Engels đảo lại, lấy vật chất làm nền tảng. Marx dựa trên học lư của Engels cho rằng mọi thay đổi vật chất tác động làm thay đổi cơ sở tinh thần. Thí dụ, ông cho rằng con người khi sơ khai thấy cục đá, mới nghĩ ra công dụng của nó, làm ra cây dao hay cái cối; từ cái cối, con dao này, nảy sinh ra xă hội nông nghiệp sơ khai. Theo ông: “nhà máy xay lúa chạy bằng gió đẻ ra chế độ phong kiến, nhà máy xay chạy bằng hơi nước đẻ ra chế độ tư bản.” Nói rộng ra, cơ sở kinh tế thay đổi sẽ kéo theo thay đổi về triết học, chính trị. Điều này vừa đúng vừa sai, v́ thực tế cả hai cơ sở vật chất và tinh thần nó tác động hỗ tương. Ví dụ, một người thấy cần có vật cắt, nghĩ phải t́m cái ǵ bén nhọn, thấy cục đá cứng bèn mài ra làm dao; cũng có khi thấy cục đá đẹp, bèn sáng kiến làm một món đồ trang hoàng. Vậy giữa vật chất và tinh thần, nó ảnh hưởng lẫn nhau tạo ra sự tiến hoá. Chính tư tưởng con người nghĩ ra máy móc, nghĩ ra cơ chế kinh tế cho phù hợp với giai đoạn mới; và triết học, chính trị luôn đóng vai tṛ khai phóng quyết định cho sự thay đổi xă hội.

6. Duy vật sử quan là ǵ?

Marx cho rằng con người từ khi sơ khai đă thiết lập một chế độ Cộng sản nguyên thủy trong đó không ai sở hữu vật chất ǵ riêng tư cả. Rồi do vật chất càng nhiều, mới nảy sinh ra tư tưởng tư hữu (private ownership). Từ đó lập ra xă hội nô lệ (Slavery), trong đó có hai giai cấp chủ nô và nô lệ. Sự tranh chấp giữa hai giai cấp này đi đến quyết liệt đẻ ra chế độ phong kiến (Feudalism) trong đó giai cấp phong kiến địa chủ đàn áp bóc lột giai cấp nông dân. Khi có máy móc ra đời, phát sinh giai cấp tư sản (Bourgeoisie) làm cuộc cách mạng tư sản lập nên chế độ Tư bản. Chế độ tư bản là một chế độ đàn áp dă man nhất, nên giai cấp công nhân lại làm cách mạng xây dựng chế độ Cộng sản khoa học (Scientific Communism) là chế độ hoàn toàn tốt đẹp và sẽ bền vững đời đời.

Như thế, theo Marx, trong bất cứ xă hội nào (trừ xă hội Cộng sản!) cũng có mâu thuẫn nội tại. Mâu thuẫn này khi đến cực đỉnh sẽ nổ bùng ra cuộc cách mạng. Thuyết Giai cấp đấu tranh là nền tảng của cộng sản, trong đó phát động căm thù giữa các giai cấp và dùng bạo lực cách mạng để cướp chính quyền. Khi dành được chính quyền họ sẽ tiêu diệt giai cấp tư bản tận mầm mống.

7. Hệ thống sản xuất là ǵ?

Theo Marx, hệ thống sản xuất là cơ sở hạ tầng của xă hội. Nó quyết định cho mọi cơ cấu thượng tầng. Hệ thống sản xuất bao gồm hai phạm trù: Quan hệ sản xuất và Lực lượng sản xuất.

Lực lượng sản xuất gồm nhân lực (người lao động), vật lực (sức kéo, trâu ḅ...), tài nguyên (lâm sản, hải sản, ruộng vườn...), công cụ (cái cày, cái bừa, máy móc...), và tiền vốn. Những thành phần này kết hợp với nhau trong một mối liên quan dựa trên những định chế: sự phân công (ai quản lư tài sản, ai chỉ huy, ai điều hành...) và sự phân phối lợi nhuận. Đó là quan hệ sản xuất. Cộng sản cho rằng mối quan hệ sản xuất trong các xă hội phong kiến, tư bản là bất công, là nguyên nhân dẫn đến t́nh trạng bóc lột. V́ vậy cách mạng Cộng sản nhằm xoá tan mối quan hệ này để lập nên quan hệ mới trong đó không ai nắm giữ quyền tư hữu các tài sản. Tài sản trở thành của chung. Tục ngữ ta có câu: “Cha chung không ai khóc.” Thực thế, chẳng ai bỏ công ra chăm sóc cái của chung đó. Khi xài, th́ xài cho tận sức, xong vứt bỏ xó, chẳng ai ngó đến mà bảo tŕ, tu sửa. Thực tế đă chứng minh tại Việt Nam, những ǵ là công quản đều mau hư hỏng. Nhà máy quốc doanh th́ hoàn toàn thua lỗ, hàng hoá quốc doanh th́ kém phẩm chất, nhân viên quốc doanh th́ làm chiếu lệ, vô trách nhiệm. Ngược lại, trong chế độ tư bản, mọi thứ đều được cải thiện hàng ngày cho tốt hơn lên v́ chúng là của tư riêng, đem lại lợi nhuận cho người sở hữu.

Chính ở điểm này, ta thấy Cộng sản coi con người là một công cụ lao động không hơn không kém.  

8. Tại sao các đảng Cộng sản có giai cấp nông dân và trí thức?

Đây chính là điều mâu thuẫn của họ. V́ theo Marx, lẫn Lenin, chỉ có giai cấp công nhân là giác ngộ cách mạng (Revolutionary Consciousness); c̣n nông dân th́ vẫn c̣n tư tưởng tư hữu, nên không tin tưởng được. Khi Lenin làm cách mạng vô sản, nước Nga đang ở t́nh trạng quân chủ, nông nghiệp lạc hậu, làm ǵ có một giai cấp công nhân vững mạnh. Cứ theo tiên đoán của Marx, th́ lẽ ra cách mạng phải xảy ra ở Anh hay Hoa kỳ là các nước tư bản cực thịnh, có một lực lượng công nhân lớn. Nhưng tại hai nước này, mức sống công nhân càng ngày càng được cải thiện và không đi đến xung đột trầm trọng giữa chủ và thợ. Thực hiện cách mạng vô sản ở Nga, Trung hoa là trái với lư thuyết duy vật sử quan, nhưng Lenin vẫn cứ làm. V́ thế để có lực lượng hùng hậu, Lenin phải ghép thêm giai cấp nông dân vào thành phần vô sản. Ngoài Nga sô, các nước Trung Hoa, Việt Nam, các nước Đông Âu không hề có cuộc cách mạng vô sản đúng nghĩa, mà chỉ lợi dụng phong trào đấu tranh giành độc lập (Việt Nam, Trung Hoa), hoặc chống Phát Xít Đức (Đông Âu) để áp đặt chủ nghiă Cộng sản.

C̣n giai cấp trí thức ? Thực tế Cộng sản thù ghét và luôn nghi ngờ những người trí thức v́ cho họ có mầm mống tư sản, cứng đầu khó dạy và v́ họ có uy tín trong nhân dân nên càng trở thành nguy hiểm cho chế độ. Mao Tze Tung, lănh tụ Cộng sản Trung Hoa  đă nói rằng: “Trí thức không giá trị bằng một cục phân.” Thế nhưng trong cuộc đối đầu giữa hai thế lực Cộng sản và Tư bản, giai cấp vô sản thất học thấy rơ sự thua kém nên miễn cưỡng ghép thành phần trí thức vào giai cấp chúng. Tại Việt Nam, việc này chỉ mới áp dụng sau này thôi. Tuy được ghép vào chung với giai cấp công và nông dân, người trí thức vẫn bị nghi ngờ theo dơi và không được giao phó các chức vụ then chốt trong đảng và chính quyền.

9. Tại sao các nước Cộng sản vẫn nói đến xây dựng Chủ nghĩa Xă hội?

Bởi v́ họ không làm sao thực hiện được chủ nghĩa Cộng sản theo như tiên đoán của Marx. cơ cấu chính quyền không bị tiêu vong mà lại càng được củng cố hơn, con người không thể làm việc một cách tự giác nên phải có công an cảnh sát kềm kẹp, vật chất không đủ để ai muốn hưởng ǵ th́ hưởng nên phải duy tŕ một cơ chế để phân phối. Họ coi đây là giai đoạn chuyển tiếp (Việt Cộng gọi là thời kỳ quá độ) lên chủ nghĩa Cộng sản mà trong thực tế nó sẽ kéo dài măi nếu như không xảy ra sự sụp đổ của Cộng sản. Chủ nghĩa Xă hội mà Cộng sản áp dụng là một quái thai. Nó hoàn toàn khác với tư tưởng Xă hội của các lư thuyết gia Saint Simon, Fourier, Oscar Wilde... Chủ nghĩa Xă hội áp dụng tại Liên sô, Đông Âu và các nước Cộng sản Á châu đẻ ra trong xă hội một giai cấp mới có quyền lực bao trùm về mọi mặt. Từ đó chúng tự ấn định những đặc quyền vượt hẳn lên các giai cấp khác. Tỉ dụ như tại Việt Nam, chỉ những cán bộ Bộ Chính trị đảng Cộng sản mới được đi chữa bệnh ở các nước Liên sô, Đông Đức; cán bộ Trung ương đảng tại các bệnh viện lớn ở Hà nội, Saigon; cán bộ tỉnh ở các bệnh viện tỉnh, nhân dân th́ ở các trạm xá với thuốc dân tộc và mức chữa bệnh đơn sơ. Phiếu mua thực phẩm, đồ dùng cũng được phân loại nhiều đẳng cấp khác nhau. Thí sinh vào các trường Đại học cũng chia ra làm 13 loại trong đó con em cán bộ cao cấp ở những đẳng loại cao nhất; con em quần chúng lao động ở các đẳng loại thấp nhất không có cơ hội thăng tiến dù học rất giỏi (Xem Giai cấp mới).

10. Cộng sản vẫn nói đến Dân chủ, Tự do?

Dân chủ, Tự do là khát vọng của mọi người. Cộng sản rất sính dùng từ để lừa mị dân chúng. Đối với chúng ta, dân chủ là sự góp mặt, góp ư của người dân trong việc điều hành công việc quốc gia xă hội. Một chính phủ Dân chủ theo cố tổng thống Abraham Lincoln là “của dân, bởi dân và v́ dân” (of the people, by the people, for the people) trong đó người dân thực hiện quyền làm chủ của ḿnh qua sinh hoạt chính trị như ứng cử, bầu cử để lựa chọn người thay mặt ḿnh trong các cơ cấu quốc gia; qua báo chí truyền thông để phản ảnh ư kiến, nguyện vọng. Trong xă hội Cộng sản, các ứng viên do một tổ chức gọi là mặt trận chọn sẵn; mà mặt trận là một tổ chức do đảng Cộng sản lập ra. Thực ra, các ứng viên này đại đa số là đảng viên, được bầu vào cơ quan lập pháp, hành pháp, là các cơ quan không có thực quyền v́ mọi sinh hoạt đều do đảng Cộng sản lănh đạo. Chúng ta thấy mười mấy anh ủy viên bộ Chính trị chia nhau được bầu vào làm chủ tịch nhà nước, quốc hội, thủ tướng và các bộ quan trọng như Nội vụ, Ngoại giao. Cán bộ Trung ương đảng th́ làm chủ tịch các tỉnh, Bộ trưởng các bộ khác. hay các cơ quan trung ương. Thỉnh thoảng ta thấy có vài người không phải là đảng viên, th́ họ chỉ được làm khiêm tốn tại các bộ không quan trọng. Cộng sản gọi đây là chế độ dân chủ tập trung.

C̣n về Tự do, chúng ta quan niệm tự do là có quyền làm được những điều mà luật pháp không ngăn cấm, miễn là không phương hại đến người khác. Cộng sản th́ định nghĩa tự do là làm những điều được luật pháp cho phép. Điểm lắt léo là ở đây, Hiến pháp Tây phương quy định những điểm mà công dân bị ràng buộc, c̣n rộng ra th́ được hoàn toàn tự do. Trong khi hiến pháp cộng sản ghi rơ những điều ǵ công dân được làm. Mà trên thực tế, ngay cả những điều có quy định theo hiến pháp Cộng sản cũng chỉ là cái bánh vẽ v́ nó sẽ được giải thích lươn lẹo tùy theo ư thích của người lănh đạo. Tỷ như Cộng sản vẫn nói tự do tôn giáo, nhưng lại kèm theo điều kiện là không được ảnh hưởng đến tính h́nh sinh hoạt, sản xuất. Cộng sản cũng ghi tự do ngôn luận, nhưng báo chí truyền thông phải thuộc sở hữu và dưới sự kiểm soát của nhà nước. Cộng sản nói tự do đi lại, cư trú. Nhưng muốn đi đâu, di chuyển chỗ ở phải xin phép chính quyền với nhiều thủ tục nhiêu khê, phiền hà mà chưa chắc đă được phép. Điều căn bản hàng đầu ghi trong hiến pháp Cộng sản Việt Nam là: “làm điều ǵ không phương hại đến chủ nghĩa Xă hội.” Cộng sản nói: “yêu nước là yêu chủ nghĩa Xă hội.” Vậy th́ tự do tư tưởng của công dân là đâu. Nếu bạn nói rằng bạn yêu chủ nghĩa khác, bạn sẽ bị ghép vào tội phản quốc.

Khi chúng tôi c̣n ở tù trong các trại cải tạo, một số cán bộ Việt cộng giải thích: “Các anh được tự do phát biểu những điều ǵ xấu xa của Mỹ ngụy, và nói lên điều tốt đẹp của cách mạng (ám chỉ cộng sản).” Tự do là thế đấy, nhốt một con chim trong lồng rồi bảo: “ chim được tự do bay lên bay xuống trong cái lồng này, sướng nhé!”

11. Quyền Tư Hữu có ư nghĩa quan trọng ra sao? Làm chủ tập thể là ǵ?

Quyền tư hữu (Private Ownership) vốn là một ư thức bẩm sinh; cứ quan sát một em bé một hai tuổi, mới thấy em đă có ư thức làm chủ riêng tư về các món đồ chơi của ḿnh. Quyền tư hữu là một động lực làm cho con người thi đua, tự cải thiện ḿnh để đạt được điều mong muốn và thủ đắc nó như một minh chứng của sự thành công.

Cộng sản cho rằng chính sự tư hữu, nhất là tư hữu những công cụ sản xuất gây ra bất công, bóc lột. Họ muốn xây dựng một xă hội công bằng nên chủ trương xoá bỏ tư hữu. Hiến pháp Việt cộng nói rơ: “Nhân dân làm chủ, Nhà nước quản lư, Đảng lănh đạo.”  Trong xă hội cộng sản, ai cũng làm chủ cả, làm chủ không phận, hải phận, tài nguyên, nhà máy, ruộng đồng, cơ sở sản xuất; nhưng người nắm giữ và điều hành lợi nhuận là nhà nước, và phải làm việc theo chỉ thị của Đảng Cộng sản.

Chế độ làm chủ tập thể (Collective Ownership) coi tất cả tài sản trong xă hội là của chung, ai cũng làm chủ tài sản đó. Hăy tưởng tượng, một người dân rách rưới chỉ vào bất cứ nhà máy nào và nói: “Nhà máy này là của tôi.”, rồi chỉ vào những cánh đồng bát ngát, nói: “ruộng đồng này là của tôi.” Hấp dẫn đấy, nhưng thử hỏi tiền lợi nhuận từ sản phẩm nhà máy làm ra, từ thóc gạo, vải vóc, năng lượng, anh ta có quyền quản lư và tiêu xài không? Không, nhà nước quản lư tất cả những thứ đó, và mọi tiêu xài đều theo lệnh đảng. Người công nhân, nông dân kia may mắn lắm th́ chỉ lănh được một chút lương thực ăn có sức để làm việc mà thôi. Nói tựu trung làm chủ tập thể là làm chủ tất cả trên lư thuyết mà không làm chủ cái ǵ cả trên thực tế.