báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

                                                          *  hoạt động từ 26/4/2008  *
                      

"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

                                                                                                                                              


Video Chết Dưới Tay Trung Quốc #1 =>#4 - Sách Hay của Peter W Navarro và Greg Autry

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 VIỆT NAM CỘNG H̉A

            CHÍNH PHỦ PHÁP ĐỊNH

 
LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ TT TRUMP CỦA LS LÊ TRỌNG QUÁT &  THƯ TỐI QUAN TRỌNG KÍNH GỬI TỔNG THỐNG HOA KỲ  

**

CHIẾN THẮNG BỎ QUÊN

30 THÁNG TƯ 2020 -sau 45 Năm chúng ta THỬ ĐỌC LẠI MỘT ĐỀ TÀI LỊCH SỬ


CUỘC CHIẾN ĐÚNG RA CHÚNG TA ĐĂ THẮNG 
của  Giáo Sư Guenter Lewy

(THE WAR THAT COULD HAVE BEEN WON Reiviewed By GUENTER LEWY) 

 

Giáo Sư Guenter Lewy (sinh 22/8/ 1923) là giáo sư danh dự MÔN KHOA HỌC CHÍNH TRỊ thuộc Đại học Massachusetts và là tác giả của cuốn Nước Mỹ tại Việt Nam (America in Vietnam -1978). 

*****

CUỘC CHIẾN VN QUA PHÊ B̀NH của Guenter Lewy về CUỐN SÁCH "CHIẾN THẮNG BỎ QUÊN" CỦA NHÀ SỬ HỌC NỔI TIẾNG MARK MOYAR

 

Sách phê b́nh:


THE TRIUMPH FORSAKEN / VIETNAM WAR 1954-1965 Dr. MARK MOYAR ĐẠI HỌC CAMBRIDGE

 

Dr Mark Moyar (sinh nam 1971) tốt nghiệp cử nhân tối ưu (summa cum laude) về sử học tại Đại Học Harvard và tiến sĩ sử học tại Đại Học Cambridge Anh Quốc. Ông thuờng viết cho các tờ báo lớn tại Mỹ như New York Times , The Wall Street Journal và Washington Post
---------------------------------
Mark Moyar là cố vấn quốc pḥng và tác giả của "Chiến Thắng Bỏ Quên: Cuộc Chiến Việt Nam , 1954-1965-Triumph Forsaken: the Vietnam War 1954-1965


Tiến Sĩ Sử học Mark Moyar hiện là phó giáo sư tại Đại Học Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đă thực hiện xong tác phẩm có nghiên cứu sâu rộng cùng cẩn thận về cá nguồn tham khảo kể cả dùng tới tài liệu lịch sử của Bắc Việt. Trong hai tác phẩm cuối về Chiến Tranh VN đối với Mark Moyar cho rằng phần đầu về cuộc chiến đối với dư luận Hoa Kỳ đă vẽ ra ông Diệm-một nhà lănh đạo ủy nhiệm của Mỹ (America’s proxy leader) là một kẻ phản động mù quáng cùng chuyên chế. Dưới sự khảo cứu của TS Moyar ông cho thấy quyết định của Hoa Kỳ bỏ miền nam và lật đổ TT Diệm là hết sức SAI LẦM VÀ NGHIÊM TRỌNG NHẤT trong cuộc Chiến VN.


Ông Ngô Đ́nh Diệm trở thành thủ tướng miền Nam VN mới độc lập vào năm 1954, ông là người VN được biết đến với chủ nghĩa dân tộc triệt để nhất. Chỉ trong ṿng một năm ông đă thành công giúp cho gần một triệu di dân miền bắc từ bỏ chế độ CS vào nam cùng giải giới quân đội tư nhân đe dọa chính phủ VNCH. Chính phủ của TT họ Ngô đă hiện hữu rất tốt trên con đường tạo ra một tân quốc gia đáng được Mỹ ủng hộ tại Đông Nam Á đang trong t́nh trạng biến loạn. Trước hết ông Diệm phải cai trị độc đoán do ông tin rằng nền dân chủ hoàn toàn Tây phương rơ ràng không phù hợp với một đất nước đang hỗn loạn, thiếu tinh thần và đang bị đ̣i hỏi phải đấu tranh sống chết với một kẻ thù cộng sản quá hăng say và cương quyết. Mặc dù Đường Ṃn HCM tại Lào đă đem vào quá nhiều quân số cùng tiềm lực chiến tranh nhưng cuộc chiến chống cộng của chính phủ ông Diệm đă trăi qua nhiều bước ngoặc đầy kịch tính cho đến 1962. Tuy nhiên cách cai trị quốc gia của Ông Diệm đă bị chỉ trích mạnh mẽ từ một số người dân miền nam nước ông và một số chính khách phương Tây bao gồm đại sứ Mỹ Henry Cabot Lodge. Theo TS Mark Moyar việc lật đổ TT Diệm vào ngày 1/11/1963 là ư định tự quyền của Đại Sứ Cabot Lodge không có sự đồng ư của TT Kennedy; điều này đă là một sai lầm hết sức TRẦM TRỌNG đưa đến sự THẤT BẠI KHÔNG ĐÁNG.

Lư luận của TS Moyar không phải là mới. Luận cứ này đă được tranh luận vào những năm 1960 bởi một số nhà báo giàu kinh nghiệm nhất của Mỹ đồng thời như Marguerite Higgins, Keyes Beach, và Joseph Alsop, cũng như từng được tranh luận do các học giả như Ellen J. Hammer và Dennis J. Duncanson. Quan điểm trái ngược lại được đưa ra bởi hai phóng viên trẻ, David Halberstam của New YorkTimes và Neil Sheehan, người đă cho thể chế Việt Nam căn bản giống như Hoa Kỳ và đổ mọi rắc rối cho sự cai trị độc đoán của Diệm. Đại Sứ Lodge cũng có quan niệm tương tự, và điều này khiến ông Lodge vô cùng khinh thị khi nh́n vào chế độ Ông Ngô đ́nh Diệm.
Trong cuốn sách của TS. Moyar có vài phần gây ngạc nhiên trong cách ông Halberstam và ông Sheehan tŕnh bày về Đại Sứ Cabot Lodge mà độc giả của họ ở Hoa Kỳ đă đọc nhưng với thông tin không chính xác về phong trào phản kháng của Phật giáo và về chính trị Nam Việt Nam. Vấn đề phần lớn nó vô t́nh nhận được từ Hai điệp viên Cộng sản bí mật. Phạm Ngọc Thảo là một đại tá trong quân đội miền VNCH và được người Mỹ gọi là một “thành phần cải cách” (young Turks) tài giỏi, người có thể giúp xoay chuyển miền Nam Việt Nam. Phạm Xuân Ẩn làm việc như một phát ngôn nhân cho Reuters và đă thao túng và đánh lừa báo chí nước ngoài. Do sự bất đồng và bị thúc đẩy bởi sự thiên vị của chính các người này- ông Halberstam và ông Sheehan đă nắm bắt được phong trào phản kháng của Phật giáo là bằng chứng cho chúng ta thấy chính quyền Diệm tuyệt vọng nên sinh ra đàn áp, thiếu sự ủng hộ của toàn dân và do đó chế độ Diệm đáng bị lật đổ. Các nhân vật này lập luận rằng 70% hoặc 80% dân số miền Nam là Phật giáo do thế xa lánh những người theo Phật Giáo cũng tương tự xa lánh phần đa số của đất nước. Trên thực tế, số lượng Phật tử là từ 10% đến 27% dân số do họ chính thức có thực hành đạo pháp hay không. Hầu hết những người theo đạo phật Nam VN lại sống ở nông thôn và không biết ǵ về biến động chính trị ở Sài G̣n và Huế.

Có một số đáng kể những người biểu t́nh chống lại Chế Độ Ông Diệm là các gián điệp cộng sản cài vào trong đó có một số nhà sư. Việc cài như thế như vậy quá dễ do rằng bất kỳ người Việt Nam nào cũng có thể giả làm vị sư Phật Giáo bằng cách cạo đầu, mặc áo cà sa và hành động với sự khiêm nhường nhả nhặn là được. Trong nhiều năm dài chế độ Hà Nội không bao giờ lên tiếng xác nhận về chủ đề nhạy cảm họ có sự tham gia của phong trào Phật giáo hay không? nhưng vào đầu những năm 1990, bắt đầu có xuất hiện các trang mạng nêu ra chi tiết về sự đồng lơa của vấn đề trên. Một nghị quyết cộng sản cấp cao vào năm 1961đă khuyên các gián điệp được cài vào các tổ chức tôn giáo: "Một khi các gián điệp của ta cài vào đó, số này sẽ lănh đạo các tổ chức hoạt động cho sự nghiệp của nhân dân". Theo tài liệu lịch sử cộng sản, Ủy Ban Trung ương Mặt trận Giải phóng Quốc gia (NLF)"nhanh chóng chỉ đạo cho nhân dân của mọi tầng lớp dân cư hợp tác tích cực với các tăng ni, phật tử trong một cuộc đấu tranh cương quyết cho đến khi đạt được mục tiêu." Các trang tài liệu này ghi nhận NLF có tổ chức một số cuộc biểu t́nh tại tỉnh lị, trong đó những người biểu t́nh đă tố cáo tội lỗi của Hoa Kỳ và TT Diệm cùng yêu sách "tự do tôn giáo" và "dân chủ".

Chính quyền cộng sản Việt Nam không bao giờ thừa nhận ông Thích Trí Quang, lănh đạo quan trọng nhất của những người biểu t́nh bạo lực của Phật giáo là một GIÁN ĐIỆP, nhưng theo TS. Moyar có những chứng cớ đáng kể cho nghi ngờ này. Trong các bài thuyết giảng của ông Thích Trí Quang, ông từng lập luận rằng Phật giáo và chủ nghĩa cộng sản là tương hợp nhau. Các chiến thuật chính trị của ông, đặc biệt là đối với việc truyền bá tuyên truyền và thao túng quần chúng, rất giống với những người cộng sản Việt Nam và rất khác với Phật giáo Việt Nam theo truyền thống xưa nay. Thực tế này góp một phần cho thành công của ông trong việc huy động quần chúng hiệu quả hơn nhiều so với Phật tử truyền thống khác. Trí Quang từ chối chấp nhận những nhượng bộ rộng răi dành cho Phật tử của chính quyền VNCH. Cũng tương tự những người cộng sản, ông không quan tâm đến tự do tôn giáo mà t́m kiếm QUYỀN LỰC CHÍNH TRỊ. Vào ngày 31 tháng 3 năm 1975, khi chính quyền miền Nam đang quay cuồng trước những trận tấn công của Bắc Việt, ông đă tham gia một cuộc biểu t́nh công khai yêu cầu TT Nguyễn văn Thiệu từ chức.

Vào tháng 8 năm 1963, có một số tướng lĩnh miền Nam kêu gọi TT Diệm tuyên bố thiết quân luật và khai trừ các ngôi chùa của các nhà sư tranh đấu để các nơi này không c̣n có thể phục vụ như là "những nơi tôn nghiêm đặc quyền không được động đến". Ông Diệm đồng ư nên tại nhiều thành phố, lực lượng chính phủ gặp phải sự kháng cự khi họ trục xuất các nhà sư phản đối ra khỏi chùa. Một số nhà sư và cảnh sát bị thương và phải nhập viện. Có một báo cáo sau đợt hành quân báo lên cho TT Diệm lưu ư đă phát giác ra vũ khí và tài liệu của Việt Cộng tại một số chùa tại Sài G̣n. Hành quân vũ lực của chính phủ đă gây chấn động trong dân chúng, và ngay cả các nhà quan sát phương Tây, nhiều người kết luận Ông Diệm đă thành công ngăn chặn mối đe dọa to lớn đối với chính phủ.
Tuy nhiên, ư nghĩa thuận lợi này đă không tồn tại lâu dài, phần lớn là do ông Halberstam đă bóp méo sự thật về các cuộc đột kích vào các ngôi chùa tại SG. Sự bóp méo này đă định h́nh lại ư kiến của nhiều người Mỹ. Theo một công văn do ông Halberstam đệ tŕnh vào ngày 23 tháng 8, trong quá tŕnh tảo thanh chùa Từ Đàm tại Huế có ít nhất 30 người đă thiệt mạng và ít nhất 70 người bị thương. Báo cáo này đă tạo ra một phản ứng gay gắt của quốc tế và khiến Liên Hiệp Quốc phải gửi một ủy ban điều tra đến Nam Việt Nam. Cho đến ngày 24/10 Ủy ban đă không đến được Sài G̣n. Vào thời điểm đó, tổng số người phật giáo được cho là đă chết của Phật giáo trong các cuộc đột kích chùa đă co lại thành 4?. Sau khi điều tra, các thành viên ủy ban thực sự đă gặp và phỏng vấn cả bốn nhà sư trên. Ông Halberstam đă xóa tuyên bố sai lầm của ḿnh trong cuốn sách nổi tiếng tiếp theo "The Best and the Brightest" (1972), nhưng có xóa đi th́ những hậu quả tai hại th́ đă gây ra rồi?!

TS. Moyar cho thấy báo cáo sai lạc của ông Halberstam và ông Sheehan về các sự kiện quân sự đă đóng một vai tṛ quan trọng trong việc biến người Mỹ và người miền Nam Việt Nam chống lại chế độ ông Diệm. Một ví dụ điển h́nh là trận Ấp Bắc vào tháng 1 năm 1963 mặc dù có nhiều quân đội và vũ khí tốt hơn các lực lượng chính phủ đă chịu thiệt hại nặng nề. Người chịu trách nhiệm chính cho thất bại này là cố vấn Mỹ- Đại tá John Paul Vann, do ông ta đă chọn sai địa điểm cho một cuộc đổ bộ trực thăng. Khi Đại Tá Vann tóm tắt báo cáo ông Halberstam và ông Sheehan đă biến tất cả những thất bại thành lỗi của người Việt Nam. Luận điệu này là: "Đó là một màn tŕnh diễn quá khốn khổ. Số người này sẽ không chịu lắng nghe. Họ lặp đi lặp lại những lỗi lầm y hệt,". Đây là những ǵ hai nhà báo kia đă mong đợi được nghe, và báo cáo của họ về Ấp Bắc minh chứng cho sự bất lực của người miền Nam Việt Nam trong chiến đấu. Nhưng thực tế nhiều chi tiết của trận chiến phản ánh tích cực cho các đơn vị Nam Việt Nam.
Trái với hầu hết các lịch sử khác trong thời kỳ này, ông Moyar lập luận rằng chương tŕnh ấp chiến lược do ông Diệm khởi xướng trong nửa đầu năm 1962 là một thành công. Cư dân của các ấp chiến lược được yêu cầu tham gia củng cố các làng mà không phải tốn tiền, điều này chỉ tạo ra một số ít phản ứng. Theo Moyar, toàn bộ chương tŕnh đă trở thành cốt lơi vững chắc cho vấn đề b́nh định quốc gia. Giới lănh đạo cộng sản thừa nhận tầm quan trọng của sự phát triển này khi một thời gian ngắn sau đó CS tin rằng chính quyền Sài G̣n đă xây dựng thành công 5.000 ấp chiến lược trên toàn quốc, CS tuyên bố: "Kẻ thù đă có thể giành quyền kiểm soát dân số và đất đai chúng ta, và kẻ thù chúng ta (ông Diệm) đă rút về sử dụng các nguồn hoặc tài nguyên và nhân lực của chúng ta. "
Phần lớn thành tích này đă sụp đổ sau khi TT Diệm bị đảo chính và bị giết chết. Các tướng lănh nắm quyền đă cách chức nhiều quận trưởng và tỉnh trưởng do TT Diệm bổ nhiệm. Họ cũng giải giáp số lượng lớn các đơn vị nghĩa quân ấp chiến lược do nghi ngờ về ḷng trung thành của họ với chế độ mới. Các lănh đạo quân sự chưa ǵ đă sớm chống lại nhau nhiều hơn là chống lại Việt Cộng. Chương tŕnh B́nh Định vào lúc này bước vào một sự suy giảm quá nhanh. TS. Moyar trích dẫn các nguồn tin t́nh báo CS xác nhận rằng thế thượng phong của chính phủ VNCH chỉ c̣n cho đến khi đảo chính và sau đó th́ không c̣n giữ được cái thế này nữa.

Ông Moyar đi đến kết luận rằng nếu như TT Ngô Đ́nh Diệm lănh đạo liên tục th́ Nam Việt Nam hoàn toàn có thể sống sót mà không cần sự trợ giúp của lực lượng bộ binh của Mỹ. Những người kế vị của Diệm đă lănh lấy hầu hết những thiếu sót của TT Diệm trong khi họ thực ra thiếu uy tín với tư cách là một nhà lănh đạo quốc gia hay gương mặt của cha già dân tộc. Các chế độ thay đổi liên tục tiếp theo đă không cải cách được bất kỳ sai lầm nào trong chế độ phụ hệ của Ông Diệm. Thay vào đó, những ǵ đă xấu – che chở cho nhau, tham nhũng, vv - lại trở nên tồi tệ hơn. Đó là một thực tế rằng chúng ta (Hoa kỳ) đă không giành chiến thắng với họ. Liệu chúng ta có thể giành chiến thắng nếu c̣n Ông Diệm hay không vẫn là một trong những ẩn số của lịch sử, điều mà ngay cả cuốn sách xuất sắc này cũng không thể làm rơ và giải quyết vấn đề./.

Dr. Guenter Lewy

New York/ The Sun


Dịch thuật by Đinh Hoa Lư