báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

                                                          *  hoạt động từ 26/4/2008  *
                      

"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

                                                                                                                                              

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


POWERFUL: VIETNAMESE Trump Supporter EXPLOSIVE Interview 8/14/19

 
Bolsa California Biểu T́nh Ủng Hộ TT. TRUMP - Truất phế NEWSOM - Chống Trung Cộng

***

Hăy ủng hộ tổng thống Donald Trump https://viet4trump2020.blogspot.com/

Ann Nguyen: Make American Great Again & nhiều videos thời sự-Kẻ thù trong hàng ngủ chúng ta


Video- BẦU CHO TỔNG THỐNG DONALD TRUMP/Nhạc và lời: Hoàng Tường

***

 

Bài phát biểu của Bộ Trưởng ngoại giao Hoa Kỳ - Mike Pompeo

Bài phát biểu của Bộ Trưởng ngoại giao Hoa Kỳ - Mike Pompeo tại Thư Viện Nixon về những điều đảng cộng sản Trung Quốc đă gây ra cho nước Mỹ và thế giới sau gần 50 năm Tổng thống Nixon đưa tay giúp đỡ họ hội nhập với thế giới.

Ông cũng ca ngợi những người dân Trung Quốc và nêu lên những đối sách cần có đối với con "quái vật" đang trỗi dậy này.

Tôi cho rằng đây là một bài phát biểu rất hay, chính xác và người Việt Nam chúng ta nên đọc kỹ, đặc biệt những ngừoi tham gia hoạt động chính trị. Tổng thống Trump đă nói "enough". Tôi nghĩ bây giờ là thời điểm.

Cảm ơn quư vị. Cảm ơn tất cả. Cảm ơn ngài, thưa ngài Thống đốc, v́ lời giới thiệu rất, rất rộng lượng. Thật vinh dự khi được có mặt tại đây, Yorba Linda, nơi người cha của Nixon đă xây dựng ngôi nhà mà ông đă sinh ra và lớn lên. Tôi muốn nhận ra một số nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc đầy can đảm đă kết thúc chuyến đi dài để tham gia với chúng ta ở đây hôm nay.

Nhận xét của tôi hôm nay là tập hợp nhận xét thứ tư trong một loạt các bài phát biểu về Trung Quốc mà tôi đă yêu cầu Cố vấn An ninh Quốc gia Robert O'Brien, Giám đốc FBI Chris Wray và Tổng chưởng lư Barr tập hợp lại giúp tôi.

Chúng tôi có một mục đích rất rơ ràng, một nhiệm vụ rất cụ thể. Đó là giải thích các khía cạnh khác nhau của mối quan hệ của Mỹ với Trung Quốc, sự mất cân bằng lớn trong mối quan hệ đó đă được h́nh thành trong nhiều thập kỷ và các ư đồ của Đảng Cộng sản Trung Quốc để giành quyền bá chủ.

Mục tiêu của chúng tôi là làm rơ các mối đe dọa đối với nhân dân Hoa Kỳ, mà chính sách về Trung Quốc của Tổng thống Trump đă tŕnh bày rất rơ ràng, và chiến lược của chúng tôi để bảo về các quyền tự do đă được thiết lập.

Đại sứ O'Brien đă nói về ư thức hệ. Giám đốc FBI Wray đă nói về hoạt động gián điệp [của Trung Quốc]. Tổng chưởng lư Barr đă nói về các vấn đề kinh tế. Và bây giờ mục tiêu của tôi hôm nay là tổng hợp chúng lại cho người dân Hoa Kỳ, và nói chi tiết về mối đe dọa của Trung Quốc đối với nền kinh tế của chúng ta, đối với nền tự do của chúng ta và hơn nữa là cho tương lai của các nền dân chủ tự do trên toàn thế giới.

Năm tới sẽ tṛn nửa thế kỷ kể từ sứ mệnh bí mật của Tiến sĩ Kissinger đến Trung Quốc, và kỷ niệm 50 năm chuyến đi của Tổng thống Nixon không c̣n quá xa vào năm 2022.

Thế giới đă khác xưa rất nhiều.

Chúng ta đă từng mường tượng rằng sự hợp tác với Trung Quốc sẽ tạo ra một tương lai với lời hứa đầy tươi sáng về sự hữu nghị và tinh thần hợp tác.

Nhưng hôm nay - hôm nay tất cả chúng ta vẫn đang phải đeo khẩu trang và chứng kiến số người chết do đại dịch tăng lên v́ Đảng Cộng sản Trung Quốc đă thất hứa với thế giới. Mỗi buổi sáng, chúng ta đều đọc những tin tức nóng hổi về sự đàn áp ở Hồng Kông và Tân Cương.

Chúng ta đang chứng kiến những con số thống kê đáng kinh ngạc về các vụ lạm dụng thương mại của Trung Quốc vốn đang gây thiệt hại cho việc làm của Mỹ và giáng những đ̣n mạnh vào các nền kinh tế trên khắp nước Mỹ, bao gồm cả ở miền Nam California này. Và chúng ta đang chứng kiến quân đội Trung Quốc ngày càng lớn mạnh hơn và thực sự đáng sợ hơn.

Tôi sẽ lặp lại những câu hỏi vang lên trong trái tim và khối óc của nhân dân Hoa Kỳ từ đây, ở California, đến tiểu bang Kansas của tôi, và những nơi khác nữa:

Nhân dân Hoa Kỳ phải thể hiện điều ǵ sau 50 năm kể từ khi thiết lập quan hệ với Trung Quốc? Liệu các lư thuyết của các nhà lănh đạo của chúng ta đề xuất về một sự tiến hóa theo hướng tự do và dân chủ của Trung Quốc đă được chứng minh là đúng? Đây có phải là định nghĩa của Trung Quốc về một t́nh huống đôi bên cùng có lợi?

Và thực sự, vấn đề trọng tâm, từ quan điểm của Bộ trưởng Ngoại giao, liệu Hoa Kỳ có đang trở nên an toàn hơn không? Liệu chúng ta có khả năng thiết lập nền ḥa b́nh hơn cho bản thân chúng ta và cho các thế hệ tiếp theo hay không?

Xin hăy quan sát , chúng ta cần thừa nhận một sự thật phũ phàng. Chúng ta phải thừa nhận một sự thật phũ phàng mà sẽ định hướng chúng ta trong những năm tới và thập kỷ tới, rằng nếu chúng ta muốn có một thế kỷ XXI tự do, và không phải thế kỷ Trung Quốc mà Tập Cận B́nh đang mơ ước, th́ mô h́nh cũ về mối quan hệ đầy mù quáng với Trung Quốc chỉ đơn giản là đă không giành chiến thắng. Chúng ta không được tiếp tục và chúng ta không được lặp lại.

Như Tổng thống Trump đă nói rất rơ ràng, chúng ta cần một chiến lược bảo vệ nền kinh tế Hoa Kỳ, và thực sự là bảo vệ lối sống của chúng ta. Thế giới tự do phải chiến thắng chế độ chuyên chế mới này.

Bây giờ, trước khi tôi có vẻ quá háo hức phá bỏ di sản của Tổng thống Nixon, tôi muốn làm rơ rằng ông đă làm những ǵ ông tin là tốt nhất cho người dân Mỹ vào thời điểm đó, và ông có thể đă đúng.

Ông là một học sinh xuất sắc của Trung Quốc, một chiến binh lạnh lùng đầy quả cảm và là một người rất ngưỡng mộ người dân Trung Quốc, giống như tôi nghĩ tất cả chúng ta đều vậy.

Ông xứng đáng được tín nhiệm v́ nhận ra rằng Trung Quốc quan trọng đến mức không thể bị bỏ qua, ngay cả khi quốc gia này bị suy yếu v́ sự tàn bạo do chính những người cộng sản tự gây ra.
Năm 1967, trong một bài báo rất nổi tiếng trên tạp chí ‘Foreign Affairs’, Nixon đă giải thích chiến lược tương lai của ḿnh. Ông nói: “Xét trên quan điểm dài hạn, đơn giản là chúng ta không thể để Trung Quốc măi măi đứng bên ngoài đại gia đ́nh các quốc gia. Thế giới không thể an toàn cho đến khi Trung Quốc thay đổi. V́ vậy, mục tiêu của chúng ta - trong phạm vi chúng ta có thể, là chúng ta phải ảnh hưởng đến các sự kiện. Mục tiêu của chúng ta là tạo ra sự thay đổi”. Và tôi nghĩ đó là cụm từ chính trong toàn bộ bài viết: “tạo ra sự thay đổi”.

V́ vậy, với chuyến đi lịch sử tới Bắc Kinh, Tổng thống Nixon đă khởi động chiến lược hợp tác của chúng ta. Ông đă t́m kiếm một thế giới tự do và an toàn hơn, một cách đầy cao thượng, và ông hy vọng rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ trở về với cam kết đó.

Rồi năm tháng trôi đi, các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ ngày càng cho rằng khi Trung Quốc trở nên thịnh vượng hơn, nó sẽ cởi mở hơn, nó sẽ trở nên tự do hơn ở trong nước, và thực sự ít gây ra mối đe dọa ở nước ngoài, nó sẽ thân thiện hơn. Tất cả điều này dường như chắc chắn sẽ xảy ra.

Nhưng thời đại của điều tất yếu đă qua. Kiểu quan hệ mà chúng ta đang theo đuổi đă không mang lại sự thay đổi bên trong Trung Quốc mà Tổng thống Nixon từng hy vọng tạo ra.

Sự thật là các chính sách của chúng ta - và của các quốc gia tự do khác - đă hồi sinh nền kinh tế đang trên đà sụp đổ của Trung Quốc, chỉ để thấy Bắc Kinh đă đá vào cái bát đang nuôi dưỡng ḿnh.

Chúng tôi ta đă mở rộng ṿng tay với công dân Trung Quốc, chỉ để thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc khai thác xă hội tự do và cởi mở của chúng ta. Trung Quốc đă gửi các nhà tuyên truyền vào các cuộc họp báo, trung tâm nghiên cứu, trường trung học, trường cao đẳng và thậm chí vào các cuộc đàm phán về hiệp định thương mại ưu đăi của chúng ta.

Chúng ta bỏ rơi người bạn của chúng ta - Đài Loan, nơi mà sau đó đă phát triển thành một nền dân chủ mạnh mẽ.
Chúng ta đă cho Đảng Cộng sản Trung Quốc và chính chế độ này sự đối xử kinh tế đặc biệt, chỉ để thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc kiên quyết im lặng trước các vi phạm nhân quyền của ḿnh và ra giá cho các công ty phương Tây muốn xâm nhập Trung Quốc.

Mới hôm trước Đại sứ O'Brien đă chỉ ra một vài ví dụ: Marriott, American Airlines, Delta, United, tất cả các tập đoàn này đều loại bỏ các tài liệu tham khảo về Đài Loan khỏi các trang web của các tập đoàn của họ, để không làm Bắc Kinh tức giận.

Ở Hollywood, cách đây không xa - tâm điểm của tự do sáng tạo của Mỹ, và những người tự quyết định công bằng xă hội – họ đă tự kiểm duyệt ngay cả với những đề cập ít bất lợi nhất cho Trung Quốc.

Sự thỏa hiệp của các tập đoàn đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng xảy ra trên toàn thế giới.
Và sự nhiệt thành của các tập đoàn này đă vận hành như thế nào? Là sự nịnh hót của nó sẽ được khen thưởng? Tôi sẽ chỉ cho quư vị một trích dẫn từ bài phát biểu mà Tổng chưởng lư Barr đă đưa ra. Trong một bài phát biểu tuần trước, ông nói rằng: “Tham vọng cuối cùng của các nhà cai trị Trung Quốc không phải là giao dịch với Hoa Kỳ. Nó là để tấn công Hoa Kỳ”.

Trung Quốc đă ăn cắp tài sản trí tuệ và bí mật thương mại của chúng ta, làm mất hàng triệu việc làm trên khắp nước Mỹ.
Trung Quốc đă khiến chuỗi cung ứng rời khỏi Hoa Kỳ, và đă sử dụng lao động với cách thức giống hệt như với những nô lệ.
Trung Quốc đă khiến cho các tuyến hàng hải huyết mạch của thế giới trở nên kém an toàn hơn cho thương mại quốc tế.
Tổng thống Nixon đă từng nói ông sợ rằng ông đă tạo ra một con quái vật bằng cách giúp cho Đảng Cộng sản Trung Quốc hội nhập với thế giới, và chúng ta đang phải đối mặt với con quái vật ấy.

Bây giờ, những người trung thực có thể tranh luận tại sao các quốc gia tự do cho phép những điều tồi tệ này xảy ra trong suốt những năm qua. Có lẽ chúng ta đă ngây thơ về chủ nghĩa cộng sản đầy mạnh mẽ của Trung Quốc, hay về chiến thắng nối tiếp chiến thắng của chúng ta trong Chiến tranh Lạnh, hay bởi các nhà tư bản điên cuồng, hay bị che giấu bởi diễn ngôn về sự trỗi dậy ḥa b́nh của Bắc Kinh.

Dù lư do là ǵ - bất kể lư do là ǵ, ngày nay Trung Quốc ngày càng độc đoán ở trong nước, và hung hăng hơn trong sự thù địch với nền tự do tại mọi quốc gia khác.

Và Tổng thống Trump đă nói: “Thế là đủ”.

Tôi không nghĩ nhiều người đang ở phe đối lập sẽ tranh căi về sự thật mà tôi nêu ra hôm nay. Nhưng ngay cả bây giờ, một số người vẫn khăng khăng rằng chúng ta nên duy tŕ mô h́nh đối thoại, chỉ v́ mục đích đối thoại.

Bây giờ, để rơ ràng, chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện. Nhưng những cuộc tṛ chuyện ngày nay th́ khác. Tôi đă tới Honolulu vài tuần để gặp Dương Khiết Tŕ. Vẫn là câu chuyện cũ – quá nhiều ngôn từ, nhưng về bản chất không có đề nghị thay đổi bất kỳ hành vi nào.

Những lời hứa của ông Dương, giống như rất nhiều lời hứa của Đảng Cộng sản Trung Quốc đă hứa từ trước đó, là trống rỗng. Tôi cho rằng sự kỳ vọng của ông ấy là tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của Trung Quốc, bởi v́ thật ḷng mà nói đây là điều mà quá nhiều chính quyền trong những nhiệm kỳ trước đă thực hiện. Tôi đă không thực hiện, và Tổng thống Trump cũng không.
Như Đại sứ O'Brien đă giải thích rất tốt, chúng ta phải ghi nhớ rằng chế độ của Đảng Cộng sản Trung Quốc là chế độ Mác-xít – Lêninít. Tổng Bí thư Tập Cận B́nh là một người tin tưởng thực sự vào một hệ tư tưởng toàn trị vốn đă bị phá sản.

Ư thức hệ này, chính cái ư thức hệ này đă khẳng định khát vọng kéo dài hàng thập kỷ của ông đối với quyền bá chủ toàn cầu của chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc. Hoa Kỳ không c̣n có thể bỏ qua những khác biệt chính trị và ư thức hệ cơ bản giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, giống như Đảng Cộng sản Trung Quốc chưa bao giờ bỏ qua chúng.

Kinh nghiệm của tôi trong Ủy ban T́nh báo Hạ viện, và sau đó là Giám đốc Cục T́nh báo Trung ương, và giờ là hai năm làm Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ đă đưa tôi đến sự hiểu biết cơ bản này:
Đó là cách duy nhất - cách duy nhất để thực sự thay đổi Trung Quốc cộng sản là hành động không dựa trên những ǵ các nhà lănh đạo Trung Quốc nói, mà dựa trên cách họ hành xử. Và quư vị có thể thấy chính sách của Mỹ phù hợp với kết luận này. Tổng thống Reagan nói rằng ông đă giao dịch với Liên Xô trên cơ sở “ḷng tin tưởng và sự xác nhận”. Khi nói đến Đảng Cộng sản Trung Quốc, tôi nói chúng ta buộc phải mất đi “ḷng tin tưởng và sự xác nhận”.

Chúng ta, các quốc gia yêu tự do trên toàn thế giới, phải khiến Trung Quốc thay đổi, giống như Tổng thống Nixon từng mong muốn. Chúng ta phải khiến Trung Quốc thay đổi theo những cách sáng tạo và quyết đoán hơn, bởi v́ hành động của Bắc Kinh đe dọa nhân dân chúng ta và sự thịnh vượng của chúng ta.
Chúng ta phải bắt đầu bằng việc thay đổi cách người dân và các đối tác của chúng ta nh́n nhận về Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chúng ta phải nói sự thật. Chúng ta không thể coi sự hồi sinh này của Trung Quốc như thể đó là quốc gia b́nh thường, giống như bất kỳ quốc gia nào khác.

Chúng ta biết rằng giao dịch với Trung Quốc không giống như giao dịch với một quốc gia b́nh thường, tuân thủ luật pháp. Bắc Kinh đe dọa các thỏa thuận quốc tế, hoặc coi các đề xuất quốc tế - hoặc coi các đề xuất về thỏa thuận quốc tế, như là những công cụ cho sự thống trị toàn cầu của ḿnh.

Nhưng bằng cách nhấn mạnh vào các điều khoản công bằng, như đại diện thương mại của chúng ta đă làm khi giải cứu thỏa thuận thương mại giai đoạn một của chúng ta, chúng ta có thể buộc Trung Quốc nghĩ đến hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ và các chính sách gây tổn hại cho người lao động Hoa Kỳ.
Chúng ta cũng biết rằng làm ăn với một công ty được hỗ trợ bởi Đảng Cộng sản Trung Quốc không giống như làm ăn với một công ty Canada. Các công ty này không cần trả lời các hội đồng độc lập, và nhiều công ty trong số chúng được tài trợ bởi nhà nước và do đó không cần phải theo đuổi lợi nhuận.
Một ví dụ điển h́nh là Huawei. Chúng ta đă ngừng giả vờ coi Huawei là một công ty viễn thông vô tội vốn chỉ xuất hiện để đảm bảo các bạn có thể nói chuyện qua điện thoại với bạn bè của ḿnh. Chúng ta đă gọi nó là một mối đe dọa an ninh quốc gia thực sự - và chúng ta đă hành động một cách tương ứng.
Chúng ta cũng biết rằng nếu các công ty của chúng ta đầu tư vào Trung Quốc, họ có thể khéo léo hoặc vô t́nh hỗ trợ cho những sự vi phạm nhân quyền đầy thô thiển của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Do đó, Bộ Tài chính và Thương mại của chúng ta đă xử phạt và đưa vào danh sách đen các nhà lănh đạo và các công ty Trung Quốc đang làm hại và lạm dụng các quyền cơ bản nhất cho mọi người dân trên toàn thế giới. Một số Bộ đă làm việc cùng nhau trong một tổ chức tư vấn kinh doanh để đảm bảo các Giám đốc điều hành của chúng ta được thông báo về cách thức chuỗi cung ứng của họ hoạt động bên trong lănh thổ Trung Quốc.
Chúng ta cũng biết rằng không phải tất cả sinh viên và người lao động Trung Quốc chỉ là sinh viên và người lao động b́nh thường đến đây để kiếm một ít tiền và thu thập cho ḿnh một số kiến thức. Quá nhiều người trong số họ đến đây để đánh cắp tài sản trí tuệ của chúng ta và đưa những tài sản này trở lại đất nước của họ.Bộ Tư pháp và các cơ quan khác đă mạnh mẽ áp dụng h́nh phạt cho những tội ác này.

Chúng ta biết rằng Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc cũng không phải là một đội quân b́nh thường. Mục đích của nó là duy tŕ sự cai trị tuyệt đối của giới cầm quyền trong Đảng Cộng sản Trung Quốc và mở rộng một đế chế Trung Quốc, không phải để bảo vệ người dân Trung Quốc.

Và v́ vậy, Bộ Quốc pḥng của chúng ta đă tăng cường nỗ lực, tự do hoạt động hàng hải ra ngoài và khắp Biển Đông, Biển Hoa Đông, và Eo biển Đài Loan. Và chúng ta đă tạo ra một Lực lượng Không gian để giúp ngăn chặn sự xâm lược của Trung Quốc trên biên giới cuối cùng đó.

Và cũng vậy, thật ḷng mà nói, chúng ta đă xây dựng một bộ chính sách mới tại Bộ Ngoại giao đối phó với Trung Quốc, thúc đẩy các mục tiêu của Tổng thống Trump về sự công bằng và đôi bên cùng có lợi, để xóa bỏ sự mất cân bằng đă phát triển trong nhiều thập kỷ.

Chỉ trong tuần này, chúng ta đă tuyên bố đóng cửa lănh sự quán Trung Quốc tại Houston v́ đây là một trung tâm gián điệp và trộm cắp tài sản trí tuệ.
Hai tuần trước, chúng ta đă đảo ngược tiến tŕnh kéo dài suốt tám năm qua đối với việc theo dơi sự tôn trọng pháp luật quốc tế trên Biển Đông.
Chúng ta đă kêu gọi Trung Quốc cư xử mẫu mực đối với các khả năng gây ra chiến tranh hạt nhân của ḿnh phù hợp với các thực tế chiến lược của thời đại chúng ta.
Và Bộ Ngoại giao - ở mọi cấp độ, trên toàn thế giới - đă tham gia với các đối tác Trung Quốc của chúng ta chỉ đơn giản là để đ̣i hỏi sự công bằng và đôi bên cùng có lợi.

Nhưng cách tiếp cận của chúng ta không thể chỉ dừng lại ở điểm khó khăn đó. Nếu không, chúng ta khó có thể đạt được kết quả mà ḿnh mong muốn. Chúng ta cũng phải tham gia và trao quyền cho người dân Trung Quốc đầy năng động, yêu tự do, hoàn toàn khác biệt với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Điều đó bắt đầu với ngoại giao trực tiếp. Tôi đă gặp những người đàn ông và phụ nữ Trung Quốc có tài năng và đầy siêng năng ở bất cứ nơi nào tôi tới. Tôi đă gặp những người Ngô Duy Nhĩ và người dân tộc Kazakhstan trốn khỏi các trại tập trung của Tân Cương.

Tôi đă nói chuyện với các nhà lănh đạo dân chủ của Hồng Kông, từ Hồng y Zen đến Jimmy Lai. Hai ngày trước tại Luân Đôn, tôi đă gặp gỡ với vơ sĩ tự do Hồng Kông, Nathan Law. Và tháng trước, trong văn pḥng của tôi, tôi đă nghe những câu chuyện về những người đă sống sót sau vụ thảm sát tại Quảng trường Thiên An Môn. Một trong số họ đang có mặt ở đây hôm nay.

Vương Đan từng là một thủ lĩnh sinh viên chưa bao giờ ngừng chiến đấu v́ tự do cho người dân Trung Quốc. Ngài Vương, ngài vui ḷng đứng dậy để chúng tôi có thể nhận ra ngài chứ?
Cũng với chúng tôi hôm nay là người sáng lập phong trào dân chủ Trung Quốc, Ngụy Kinh Sinh. Ông đă dành nhiều thập kỷ trong các trại lao động Trung Quốc để vận động. Ngài Ngụy, ngài sẽ vui ḷng đứng dậy chứ?

Tôi lớn lên và phục vụ trong Quân đội suốt cuộc Chiến tranh Lạnh. Và nếu có một điều tôi học được, những người cộng sản hầu như luôn nói dối. Lời nói dối lớn nhất mà họ nói là nghĩ rằng họ nói cho 1,4 tỷ người bị giám sát, áp bức và sợ hăi nói ra sự thật.
Hoàn toàn ngược lại. Đảng Cộng sản Trung Quốc sợ những ư kiến trung thực của người dân Trung Quốc hơn bất kỳ kẻ thù nào, và để cứu văn cho sự mất dần quyền lực của chính họ, họ chỉ có lư do đó - không có lư do nào khác.

Chỉ cần nghĩ rằng thế giới sẽ tốt hơn bao nhiêu - không kể đến những người bên trong Trung Quốc - nếu chúng ta có thể được lắng nghe từ các bác sĩ ở Vũ Hán và họ đă được phép gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự bùng nổ của virus chủng mới.
Trong rất nhiều thập kỷ, các nhà lănh đạo của chúng ta đă phớt lờ, coi thường những lời phát biểu của các nhà bất đồng chính kiến dũng cảm của Trung Quốc, những người đă cảnh báo chúng ta về bản chất của chế độ mà chúng ta đang phải đối mặt.
Và chúng ta không thể bỏ qua nó nữa. Họ biết cũng như bất cứ ai tront chúng ta đều biết không bao giờ có thể quay lại hiện trạng cũ.

Nhưng thay đổi hành vi của Đảng Cộng sản Trung Quốc không thể là nhiệm vụ của riêng người dân Trung Quốc. Các quốc gia tự do phải hành động để bảo vệ tự do. Đó là điều dễ dàng nhất
Nhưng tôi có niềm tin rằng chúng ta có thể làm được. Tôi có niềm tin này bởi v́ chúng ta đă thực hiện điều này từ trước đây. Chúng ta biết làm thế nào để tiếp tục thực hiện điều này.

Tôi có niềm tin bởi v́ Đảng Cộng sản Trung Quốc đang lặp lại một số sai lầm tương tự mà Liên Xô đă gây ra - xa lánh các đồng minh tiềm năng, phá vỡ niềm tin ở trong và ngoài nước, từ chối quyền sở hữu và nền pháp trị.

Tôi có niềm tin. Tôi có niềm tin v́ sự thức tỉnh mà tôi nhận thấy giữa các quốc gia khác, vốn đă biết rằng chúng ta không thể quay về quá khứ giống như cách chúng ta đang thực hiện ở Hoa Kỳ. Tôi đă nghe điều này từ Brussels, Sydney, và Hà Nội.
Và hơn hết, tôi có niềm tin chúng ta có thể bảo vệ tự do v́ chính sự hấp dẫn ngọt ngào của tự do.

Hăy nh́n vào những người Hồng Kông đang kêu gọi di cư ra nước ngoài khi Đảng Cộng sản Trung Quốc siết chặt hơn thành phố đầy tự hào đó. Họ vẫy những lá cờ Hoa Kỳ.

Đó là sự thật, nhưng có chút khác biệt. Khác với Liên Xô, Trung Quốc đă hội nhập sâu vào nền kinh tế toàn cầu. Nhưng Bắc Kinh phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn chúng ta phụ thuộc vào họ.
Hăy nh́n xem, tôi bác bỏ quan niệm rằng chúng ta đang sống trong một thời đại không thể tránh khỏi, rằng một cái bẫy nào đó đă được định sẵn, rằng quyền thống trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc chính là tương lai của thế giới. Cách tiếp cận của chúng ta không phải là thất bại v́ nước Mỹ đang suy tàn. Như tôi đă nói ở Munich đầu năm nay, thế giới tự do vẫn đang chiến thắng. Chúng ta chỉ cần tin và biết điều đó và tự hào về nó. Mọi người từ khắp nơi trên thế giới vẫn muốn đến với các xă hội mở. Họ đến đây để học tập, họ đến đây để làm việc, họ đến đây để xây dựng cuộc sống cho gia đ́nh họ. Họ không định cư tại Trung Quốc một cách đầy tuyệt vọng.

Đến lúc rồi. Thật tuyệt khi được ở đây hôm nay. Thời điểm thật hoàn hảo. Đă đến lúc các quốc gia tự do phải hành động. Không phải mọi quốc gia sẽ tiếp cận Trung Quốc theo cùng một cách, và họ cũng không nên như vậy. Mỗi quốc gia sẽ phải tự hiểu về cách bảo vệ chủ quyền của chính ḿnh, cách bảo vệ sự thịnh vượng kinh tế của chính ḿnh và làm thế nào để bảo vệ lư tưởng của ḿnh khỏi những chiếc ṿi bạch tuộc của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Nhưng tôi kêu gọi mọi nhà lănh đạo của mọi quốc gia hăy bắt đầu bằng cách làm những ǵ mà Hoa Kỳ đă làm - chỉ đơn giản là kiên quyết đ̣i hỏi sự đôi bên cùng có lợi, kiên quyết đ̣i hỏi sự minh bạch và trách nhiệm từ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ là những kẻ cai trị c̣n cách rất xa với sự phổ quát.

Và những tiêu chuẩn đơn giản nhưng mạnh mẽ này sẽ đạt được rất nhiều kết quả. Chúng ta đă để cho ĐCSTQ thiết lập các điều khoản hội nhập quá lâu, nhưng giờ là lúc kết thúc. Các quốc gia tự do phải thiết lập lại tinh thần chung. Chúng ta phải hoạt động trên cùng các nguyên tắc.

Chúng ta phải cùng nhau vẽ ra những ranh giới chung trên cát mà sẽ không thể bị cuốn trôi bởi những món hời hay những lời tán tỉnh của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Thật vậy, đây là những ǵ Hoa Kỳ đă thực hiện gần đây khi chúng ta bác bỏ các yêu sách bất hợp pháp của Trung Quốc ở Biển Đông một lần và măi măi, v́ chúng ta đă thúc giục các nước trở thành “Các quốc gia minh bạch” để thông tin cá nhân của công dân họ không bị rơi vào tay của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chúng ta đă thực hiện điều đó bằng cách thiết lập các tiêu chuẩn.

Bây giờ, đúng là thực hiện điều này thật khó khăn. Đó là khó khăn cho một số nước nhỏ. Họ sợ bị loại ra. Một số trong số họ v́ lư do đó đơn giản là không có khả năng, sự can đảm để sát cánh cùng chúng ta lúc này.

Thật vậy, chúng ta có một đồng minh NATO đă không đứng lên theo cách mà nó cần đối với Hồng Kông v́ họ sợ Bắc Kinh sẽ hạn chế quyền tiếp cận vào thị trường Trung Quốc. Đây là một sự nhu nhược sẽ dẫn đến thất bại lịch sử, và chúng ta không thể lặp lại nó.
Chúng ta không thể lặp lại những sai lầm của những năm qua. Thách thức của Trung Quốc đ̣i hỏi nỗ lực và năng lượng từ các nền dân chủ - những nền dân chủ ở châu Âu, châu Phi, Nam Mỹ và đặc biệt là những nền dân chủ ở khu vực Ấn Độ - Thái B́nh Dương.

Và nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, cuối cùng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ làm xói ṃn các quyền tự do của chúng ta và phá vỡ trật tự dựa trên các quy tắc mà xă hội của chúng ta đă làm việc rất chăm chỉ để xây dựng lên. Nếu chúng ta quỳ gối vào lúc này, con cháu chúng ta có thể phải chịu ân huệ của Đảng Cộng sản Trung Quốc, một đảng mà hành động của nó là thách thức chính thế giới tự do ngày nay.

Tổng bí thư Tập Cận B́nh không phải là kẻ được định sẵn để cai trị theo hướng chuyên chế hóa cả ở trong và ngoài Trung Quốc măi măi, trừ khi chúng ta cho phép ông ta hành động như vậy.
Bây giờ, điều này không phải là về sự ngăn chặn. Đừng thực hiện điều đó. Đây là về một thử thách mới đầy phức tạp mà chúng ta chưa từng phải đối mặt. Liên Xô đă bị loại ra khỏi thế giới tự do. Quốc gia Trung Quốc cộng sản đă nằm trong các ṿng vây của chúng ta.

V́ vậy, chúng ta không thể đối mặt với thử thách này một ḿnh. Liên hợp quốc, Khối NATO, các nước G7, G20, các sức mạnh kinh tế, ngoại giao và quân sự kết hợp của chúng ta chắc chắn đủ để đáp ứng thách thức này nếu chúng ta chỉ hướng tới một cách dứt khoát với ḷng can đảm lớn lao. Có lẽ đă đến lúc cho một nhóm các quốc gia có cùng chí hướng, một liên minh mới của các nền dân chủ.

Chúng ta có các công cụ. Tôi biết chúng ta có thể làm điều đó. Bây giờ cái chúng ta cần là ư chí. Trích dẫn Kinh Thánh, tôi muốn hỏi là liệu “tinh thần của chúng ta có thể mạnh mẽ trong thân xác yếu đuối”?

Nếu thế giới tự do không thay đổi - không thay đổi, đất nước Trung Quốc cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi chúng ta. Không thể quay lại các trạng thái trước đây v́ chúng thoải mái hoặc v́ chúng tiện lợi.

Đảm bảo các quyền tự do của chúng ta trước Đảng Cộng sản Trung Quốc là sứ mệnh của thời đại chúng ta và nước Mỹ có vị trí hoàn hảo để lănh đạo sứ mệnh này bởi v́ các nguyên tắc sáng lập của chúng ta cho chúng ta cơ hội đó.

Như tôi đă giải thích ở Philadelphia tuần trước, khi đứng trước và nh́n chăm chú vào Hội trường Độc lập, quốc gia của chúng ta được thành lập với tiền đề rằng tất cả loài người đều có những quyền nhất định không ai có thể xâm phạm được.

Và đó là công việc của chính phủ chúng ta để đảm bảo các quyền đó. Đó là một sự thật đơn giản và mạnh mẽ. Nó khiến chúng ta trở thành ngọn hải đăng của tự do cho mọi người dân trên khắp thế giới, bao gồm cả những người dân Trung Quốc.
Thật vậy, Richard Nixon đă đúng khi ông viết vào năm 1967 rằng thế giới không thể an toàn cho đến khi Trung Quốc thay đổi. Bây giờ chúng ta phải chú ư lời nói của ông.

Mối nguy hiểm ngày hôm nay đă rất rơ ràng.
Và hôm nay sự thức tỉnh đang xảy ra.
Hôm nay thế giới tự do phải hành động.
Chúng ta không bao giờ có thể quay lại quá khứ.
Xin Chúa ban phước lành cho quư vị.
Xin Chúa ban phước lành cho người dân Trung Quốc.
Và xin Chúa ban phước lành cho người dân Hoa Kỳ.
Xin cảm ơn tất cả quư vị./.

(Bản lược dịch của dịch giả Nguyễn Trung Kiên)
Bài phát biểu đầy đủ trên youtube nằm tại link sau : https://www.youtube.com/watch?v=7azj-t0gtPM