click on photo để trở lại trang List Sách Truyện                                                                   
 

 

Tên sách: Tam quốc diễn nghĩa 

Tác giả: La Quán Trung 

Dịch giả: Phan Kế Bính, hiệu đính: Bùi Kỷ    

HỒI 1 Tiệc vườn đào, anh hùng kết nghĩa; Chém Khăn Vàng, hào kiệt lập công.  HỒI 2 Trương Dực Đức giận đánh đốc bưu; Hà Quốc Cửu mưu giết quan hoạn  HỒI 3 Tiệc Ôn Minh, Đổng Trác mắng Đinh Nguyên; Dùng vàng bạc, Lư Túc dụ Lă Bố  HỒI 4 Phế Hán Đế, Trần Lưu lên ngôi; Lừa Đổng tặc, Mạnh Đức dâng kiếm  HỒI 5 Phát hiệu triệu, các trấn hưởng ứng Tào Công; Phá cửa quan, ba anh hùng đánh Lă Bố  HỒI 6 Đốt Kim Quyết, Đổng Trác làm càn; Giấu ngọc tỷ, Tôn Kiên trái ước  HỒI 7 Viên Thiệu qua cầu đánh Công Tôn; Tôn Kiên sang sông đá Lưu Biểu.  HỒI 8 Vương tư đồ khéo dụng liên hoàn kế; Đổng thừa tướng náo động Phụng Nghi Đ́nh  HỒI 9 Trừ hung bạo, Lă Bố g iúp Tư đồ; Chiếm Trường An, Lư Thôi nghe Giả Hủ  HỒI 10 Giúp nhà vua, Mă Đằng khởi nghĩa; Báo thù bố, Tào Tháo cất quân  HỒI 11 Lưu Hoàng Thúc cứu Khổng Dung ở Bắc Hải; Lă Ôn Hầu phá Tào Tháo thành Bộc Dương  HỒI 12 Đào Cung Tổ ba lần nhượng Từ Châu; Tào Mạnh Đức một phen đánh Lă Bố  HỒI 13 Lư Thôi, Quách Dĩ một trận giao tranh; Dương Phụng, Đổng Thừa hai lần cứu giá  HỒI 14 Tào Mạnh Đức rời giá đến Hứa Đô; Lă Phụng Tiên đang đêm cướp Từ Quận  HỒI 15 Thái Sử Từ ham đả Tiểu Bá Vương; Tôn Bá Phù hăng đánh Nghiêm Bạch Hổ  HỒI 16 Cửa nha môn, Phụng Tiên bắn kích; Sông Vị Thủy, Mạnh Đức thua quân.  HỒI 17 Viên Công Lộ cất bảy cánh quân; Tào Mạnh Đức gặp ba ông tướng  HỒI 18 Giả Văn Ḥa liệu kế đánh thắng giặc; Hạ Hầu Đôn rút tên nuốt con ngươi  HỒI 19 Thành Hạ Phí, Tào Tháo dùng binh; Lầu Bạch Môn, Lă Bố tuyệt mệnh  HỒI 20 Tào A Man ra săn ruộng Hứa Điền; Đổng quốc cữu vâng chiếu trong nội các  HỒI 21 Tào Tháo uống rượu luận anh hùng; Quan Công lừa mưu giết Xa Trụ  HỒI 22 Viên, Tào đều cất ba quân mă bộ; Quan, Trương cùng bắt hai tướng Vương, Lưu  HỒI 23 Nễ Chính B́nh khỏa thân mắng giặc; Cát Thái Y đầu độc bị h́nh.  HỒI 24 Quốc tặc hành hung giết quư phi; Hoàng Thúc thua chạy sang Viên Thiệu  HỒI 25 Đóng Thổ Sơn, Quan Công giao ước ba việc; Cứu Bạch Mă, Tào Tháo thoát khỏi ṿng vây  HỒI 26 Viên Bản Sơ hao binh tổn tướng; Quan Vân Trường treo ấn gói vàng  HỒI 27 Mỹ Nhiệm Công cưỡi một ngựa bay ngh́n dặm; Hán Thọ Hầu chém sáu tướng phá năm quan  HỒI 28 Chém Sái Dương, anh em ḥa giải; Hội Cổ Thành, vua tôi tụ nghĩa  HỒI 29 Tiểu Bá Vương giận chém Vu Cát; Ngô Tôn Quyền ngồi lĩnh Giang Đông  HỒI 30 Đánh Quan Độ, Bản Sơ bại trận; Cướp Ô Sào, Mạnh Đức đốt lương.  HỒI 31 Tào Tháo ở Thương Đ́nh, phá vỡ Bản Sơ; Huyền Đức sang Kinh Châu, nương nhờ Lưu Biểu  HỒI 32 Cướp Kư Châu, Viên Thượng tranh hùng; Khơi sông Chương, Hứa Du hiến kế  HỒI 33 Tào Phi nhân loạn lấy Châu Thị; Quách Gia dặn kế định Liêu Đông.  HỒI 34 Sái phu nhân nấp nghe chuyện kín; Lưu Hoàng Thúc nhảy ngựa Đàn Khê.  HỒI 35 Huyền Đức qua Nam Chương, gặp người ẩn dật; Đan Phúc đến Tân Dă, tiếp chúa anh minh.  HỒI 36 Huyền Đức dùng mẹo đánh úp Phàn Thành; Nguyên Trực tế ngựa tiến cử Gia Cát.  HỒI 37 Tư Mă Huy hai lần tiến cử danh sĩ, Lưu Huyền Đức ba lượt đến tận lều tranh.  HỒI 38 Long Trung quyết kế thiên hạ chia ba; Tôn thị báo thù, Trường Giang đại chiến  HỒI 39 Thành K inh Châu, công tử ba lần cầu kế; G̣ Bác Vọng, quân sư bắt đầu dùng binh  HỒI 40 Sái Phu Nhân Bàn Hiến Kư Châu; Gia Cát Lượng Hỏa Thiêu Tân Dă  HỒI 41 Lưu Huyền Đức đưa dân qua sông; Triệu Tử Long một ngựa cứu chúa.  HỒI 42 Trương Dực Đức Đại Náo Cầu Trường Bản; Lưu Dự Châu Thua Chạy Cửa Hán Tân  HỒI 43 Gia Cát Lượng khua lưỡi bẻ bọn nho; Lỗ Tử Kính dùng sức bác lời chúng.  HỒI 44 Khổng Minh dùng kế khích Chu Du; Tôn Quyền quyết mưu đánh Tào Tháo.  HỒI 45 Cửa Tam Giang, Tào Tháo hao binh; Hội quần anh, Tưởng Cán mắc mẹo.  HỒI 46 Dùng Chước lạ, Khổng Minh mượn tên; Dâng kế mật, Hoàng Cái chịu nhục.  HỒI 47 Hám Trạch mật dâng thư giả hàng; Bàng Thống khéo dùng liên hoàn kế.  HỒI 48 Mở tiệc yến, Tào Tháo ngâm thơ; Khóa chiến thuyền, bắc quân dùng vơ.  HỒI 49 Đàn thất tinh, Gia Cát cầu phong; Cửa Tam Giang, Chu Du phóng hỏa.  HỒI 50 Gia Cát Lượng khéo t́nh đường Hoa Dung; Quan Vân Trường v́ nghĩa tha Tào Tháo.  HỒI 51 Tào Nhân đại chiến quân Đông Ngô; Khổng Minh chọc tức Chu Công Cẩn.  HỒI 52 Gia Cát Lượng chối từ Lỗ Túc; Triệu Tử Long lừa mẹo lấy Quế Dương.  HỒI 53 Quan Vân Trường tha Hoàng Trung không giết; Tôn Trọng Mưu đánh Trương Liêu bị thua.  HỒI 54 Ngô Quốc Thái đến chùa xem rể hiền; Lưu Hoàng Thúc động pḥng cưới vợ mới.  HỒI 55 Huyền Đức khéo léo, nói khích Tôn phu nhân; Khổng Minh hai phen trêu tức Chu Công Cẩn.  HỒI 56 Tào tháo mở tiệc mừng đài Đổng Tước; Khổng Minh Ba lần trêu tức Chu Du.  HỒI 57 Cửa Sài Tang, Ngọa Long đến viếng tang; Huyện Lỗi Dương, Phượng Sồ quản công việc.  HỒI 58 Mă Mạnh Khởi cất quân báo thù; Tào A Man cắt râu, vứt áo.  HỒI 59 Hứa Chử cởi trần đánh Mă Siêu; Tào Tháo xóa thư lừa Hàn Toại.  HỒI 60 Trương Vĩnh Niên hỏi vặn Dương Thu; Bàng Sĩ Nguyên bàn lấy Tây Thục.  HỒI 61 Triệu Vân chặn sông giằng A Đẩu; Tôn Quyền đưa thư đánh lui Tào Man.  HỒI 62 Giữ Bổi Quan, Dương, Cao nộp mạng; Đánh Lạc Thành, Hoàng, Ngụy tranh công  HỒI 63 Gia Cát Lượng đau ḷng khóc Bàng Thống; Trương Dực Đức v́ nghĩa tha Nghiêm Nhan  HỒI 64 Khổng Minh dùng mẹo bắt Trương Nhiệm; Dương Phụ mượn quân phá Mă Siêu  HỒI 65 Mă Siêu đại chiến cửa Hà Manh; Huyền Đức nhận chức được đất Tây Thục  HỒI 66 Quan Vân Trường một đao tới hội; Phục Hoàng hậu v́ nước bỏ ḿnh  HỒI 67 B́nh Hán Trung, Tào Tháo thành công; Bến Tiêu Diêu, Trương Liêu khét tiếng  HỒI 68 Cam Ninh trăm kỵ cướp Ngụy doanh; Tả Từ quăng chén đùa Tào Tháo  HỒI 69 Bói Chu Dịch, Quản lộ biết cơ; Đánh Tào Man, năm người tử tiết  HỒI 70 TrươngPhi khỏe, dùng mưu lấy Ngơa Khẩu Ải; Hoàng Trung già, bày kế đoạt Thiên Đăng Sơn  HỒI 71 Chiếm Đối Sơn, Hoàng Trung sức nhàn thắng sức mỏi; Giữ Hán Thủy, Triệu Vân quân ít phá quân nhiều  HỒI 72 Gia Cát Lượng dùng mẹo lấy Hán Trung; Tào A Man thu quân về Tà Cốc  HỒI 73 Huyền Đức lên ngôi Hán Trung Vương; Vân Trường đánh chiếm Tương Dương quận  HỒI 74 Bàng Đức mang áo quan, quyết trận tử chiến; Quan Công khơi ḍng nước, tràn ngập bảy đạo quân  HỒI 75 Quang Vân Trường cạo xương chữa thuốc; Lă Tử Minh áo trắng sang đ̣  HỒI 76 Từ Công Minh đánh đến Miện Thủy; Quan Vân Trường thua chạy ra Mạch Thành  HỒI 77 Núi Ngọc Toàn, Quan Công hiển thánh; Thành Lạc Dương, Tào Tháo cảm thần  HỒI 78 Chữa bệnh nhức đầu, hại thân thầy thuốc; Trối trăn truyền lại, hết số gian hùng  HỒI 79 Anh chẹt em, Tào Thực ngâm thơ; Cháu hại chú, Lưu Phong chịu tội  HỒI 80 Tào phi bỏ Hiến Đế, cướp vận Viêm Lưu; Hán Vương lên ngôi rồng, nối ḍng đại thống  HỒI 81 Vội báo thù, Trương Phi bị hại; Mong rửa hận, tiên chủ cất quân  HỒI 82 Tôn Quyền hàng Ngụy, chịu cửu tích; Tiên chủ đánh Ngô, thưởng sáu quân  HỒI 83 Đánh Hào Đ́nh, tiên chủ bắt được thù nhân; Giữ Giang Khẩu, thư sinh cất làm đại tướng  HỒI 84 Lục Tốn đốt sạch trại liên doanh; Khổng Minh khéo bày đồ bát trận  HỒI 85 Lưu tiên chủ viết chiếu gửi con côi; Gia Cát Lượng ngồi yên b́nh năm đạo  HỒI 86 Tần Bật biện bác, hỏi vặn Trương Ôn; Từ Thịnh hóa công, phá quân Ngụy chủ  HỒI 87 Đánh nam khấu, thừa tướng cất quân; Chống thiên binh, Man vương bị bắt  HỒI 88 Qua Lư Thủy, Phiên vương hai lượt v ào tṛng; Biết trá hàng, Mạnh Hoạch ba phen bị bắt  HỒI 89 Vơ Vương hầu bốn phen dùng mẹo; Nam Man vương năm lượt vào tṛng  HỒI 90 Đuổi thú mạnh, sáu chuyến phá quân Man; Đốt giáp mây, bảy lần bắt Mạnh Hoạch  HỒI 91 Tế sông Lư, thừa tướng rút quân; Đánh giặc Ngụy, Vơ Hầu dâng biểu  HỒI 92 Triệu Tử Long ra sức giết năm tướng; Gia Cát Lượng dùng mẹo đoạt ba thành  HỒI 93 Khương Bá Ước về hàng Khổng Minh; Vơ Vương Hầu mắng chết Vương Lăng  HỒI 94 Gia Cát Lượng nhân tuyết phá quân Khương; Tư Mă Ư nhanh tay bắt Mạnh Đạt  HỒI 95 Mă Tốc trái lệnh mất Nhai Đ́nh; Vơ Hầu gẩy đàn đuổi Trọng Đạt  HỒI 96 Khổng Minh gạt lệ chém MăTốc; Chu Phường cắt tóc lừa Tào Hưu  HỒI 97 Đánh nước Ngụy, Vơ Hầu hai lần dâng biểu; Phá quân Tào, Khương Duy dùng mẹo hiến thư.  HỒI 98 Đuổi quân Hán, Vương Song mắc mưu; Úp Trần Thương, Vơ Hầu thắng trận.  HỒI 99 Gia Cát Lượng cả phá quân Ngụy; Tư Mă Ư vào cướp Tây Xuyên  HỒI 100 Quân Hán cướp trại, phá Tào Quân; Vơ Hầu đấu trận, nhục Trọng Đạt.  HỒI 101 Ra Lũng Thượng, Gia Cát giả làm thần; Vào Kiếm Các, Trương Cáp bị mắc mẹo  HỒI 102 Tư Mă Ư chiếm giữ Bắc Nguyên, Vị Kiều; Gia Cát Lượng chế ra trâu gỗ, ngựa máy  HỒI 103 Hang Thượng Phương, Tư Mă mắc nạn; G̣ Ngũ thượng, Gia Cát dâng sao  HỒI 104 Rơi sao lớn, thừa tướng qua đời; Trông tượng gỗ, đô đốc mất vía  HỒI 105 Vơ Hầu dự sẵn mẹo cẩm nang; Ngụy chủ dỡ lấy mâm thừ lộ  HỒI 106 Công Tôn Uyên thua trận, chết ở Tương B́nh; Tư Mă Ư giả ốm, lừa được Tào Sảng  HỒI 107 Ngụy chủ trao quyền họ Tư Mă; Khương Duy bại trận núi Ngưu Đầu  HỒI 108 Trong mưa tuyết, Đinh Phụng đánh đoản binh; Trên tiệc rượu, Tôn Tuấn dùng mật kế  HỒI 109 Vây Tư Mă, mưu lạ Khương Duy; Bỏ Tào Phương, quả báo nhà Ngụy  HỒI 110 Văn Ương một ngự thoái quân hùng; Bá Ước men sông phá giặc lớn  HỒI 111 Đặng Sĩ Tái mẹo phá Khương Bá Ước; Gia Cát Đản khởi nghĩa đánh Tư Mă Chiêu  HỒI 112 Cứu Thọ Xuân, Vu Thuyên tử tiết; Lấy Trường Thành, Bá Ước dùng binh  HỒI 113 Đinh Phụng Lập mẹo đánh Tôn Lâm; Khương Duy đấu trận phá Đặng Ngải  HỒI 114 Tào Mao ruổi xe chết cửa nam; Khương Duy bỏ lương phá quân Ngụy  HỒI 115 Xuống chiếu thu quân, Hậu chủ tin gièm; Mượn nghề làm ruộng, Khương Duy lánh vạ  HỒI 116 Đường Hán Trung, Chung Hội chia quân; Núi Định Quân, Vơ Hầu hiển thánh  HỒI 117 Đặng Sĩ Tái lẻn qua núi Âm B́nh; Gia Cát Chiêm chết tại thành Miên Trúc  HỒI 118 Khóc miếu tổ, Lưu Thầm tự tử; Vào Tây Xuyên, Chung, Đặng tranh công  HỒI 119 Giả đầu hàng, kế hay thành chuyện hăo; Nhường ngôi báu, người sau học lối xưa  HỒI 120 Tiến Đỗ Dự, lăo tướng dâng mẹo hay; Bắt Tôn Hạo, tam phân lại hợp nhất   

Có bài từ rằng:
Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông
Sóng vùi dập hết anh hùng
Được, thua, phải, trái, thoắt thành không
Non xanh nguyên vẻ cũ
Mấy độ bóng tà hồng!
Bạn đầu bạc ngư tiều trên băi
Đă quen nh́n thu nguyệt xuân phong
Một bầu rượu vui vẻ tương phùng.
Xưa nay bao nhiêu việc
Phó mặc nói cười suông 

 

HỒI 1  Tiệc vườn đào, anh hùng kết nghĩa;  Chém Khăn Vàng, hào kiệt lập công. 

Thế lớn trong thiên hạ, cứ tan lâu rồi lại hợp, hợp lâu rồi lại tan: Như cuối đời nhà Chu, bảy nước tranh  giành xâu xé nhau rồi sau lại hợp về nhà Tần. Đến khi nhà Tần mất, th́ Hán Sở tranh hùng rồi sau thiên  hạ lại hợp về tay nhà Hán.  Nhà Hán, từ lúc vua Cao tổ (Bái Công) chém rắn trắng khởi nghĩa, thống nhất đư ợc thiên hạ, sau vua  Quang Vũ lên ngôi, rồi truyền măi đến vua Hiến Đế; lúc bấy giờ lại chia ra thành ba nước.  Nguyên nhân gây ra biến loạn ấy là do hai vua Hoàn đế, Linh đế. Vua Hoàn đế tin dùng lũ hoạn quan,  cấm cố những ngư ời hiền sĩ. Đến lúc vua Hoàn đế băng hà, vua Linh đế lên ngôi nối nghiệp; được quan  đại tướng quân Đậu Vũ, quan thái phó Trần Phồn giúp đỡ. Khi ấy, trong triều có bọn hoạn quan là lũ Tào  Tiết lộng quyền. Đậu Vũ, Trần Phồn lập mư u định trừ bọn ấy đi, như ng v́ cơ mư u tiết lộ nên lại bị chúng  nó giết mất. Từ đấy, bọn hoạn quan ngày càng bạo ngược.  Ngày rằm tháng tư năm K iến ninh thứ hai (một trăm sáu mư ơi bảy dương lịch) vua ngự điện Ô n Đức. Tự  nhiên có cơn gió to ầm ầm từ góc điện nổi lên, rồi thấy một con rắn xanh lớn ở trên xà nhà quăng xuống  quằn quại trên long án. Vua kinh hoàng ngă đùng ra, các quan tả hữ u vội cứ u vực vào cung; ở ngoài văn  vơ cũng sợ chạy cả. Được một lát con rắn biến mất và bỗng nhiên mưa to, sấm sét ầm ầm; lại thêm mưa  đá rào rào măi đến nửa đêm mới tạnh, đổ nhà đổ cửa không biết b ao nhiêu mà kể.  Tháng hai, năm K iến ninh thứ tư (một trăm sáu mươi chín) tỉnh Lạc Dương có động đất, nước bể dâng lên  ngập lư ng trời, dân cư ở ven bể bị sóng lớn cuốn trôi đi mất cả.  Năm Q uang hóa thứ nhất (một trăm bảy mư ơi tám), một con gà mái tự dư ng hóa ra gà trống. Mồng một  tháng sáu năm ấy, một luồng khí đen dài chừ ng hơn mư ơi trượng bay vào trong điện Ôn Đức. Qua sang  tháng bảy, lại có lắm điều gở lạ: Cầu vồng mọc ở giữa Ngọc đường; rặng núi N gũ Nguyên bỗng dư ng lở  sụt xuống.  Vua hạ chiếu, hỏi chư thần từ đâu mà sinh ra nhữ ng điềm quái gở ấy. Có quan nghị lang là Sái Ung dâng  sớ lên, lời lẽ thống thiết, nói rằng: "Cầu vồng sa xuống, gà mái hóa trống, ấy là bởi quyền chính trong  nước ở tay đàn bà và ở tay hoạn quan". Vua xem sớ ngậm ngùi thở dài, đứ ng dậy thay áo. Tào Tiết khi ấy  đứng hầu sau ngai nghe trộm thấy, trong ḷng căm giận, bèn mách bảo đồng bọn, bàn mư u kiếm cớ vu  hăm Sài Ung, cách quan đuổi về quê quán. 

Về sau bọn hoạn quan là Trương N hượng, Triệu Trung, Phong Tư, Đoan Khuê, Tào Tiết, Hầ u Lăm, K iển  Thạc, Tŕnh Khoáng, Hạ Huy, Q uách Thắng, cả thẩy mư ời người gọi là mười quan "Thường thị" bè đảng  với nhau kéo cánh làm càn. Nhà vua tin dùng tôn trọng Trương Như ợng, gọi là "Á phụ" (nghĩa là vua coi  như cha).  Từ đấy chính sự trong triều ngày càng đổ nát, ḷng người náo loạn, giặc cướp nổi lên như ong.  Khi ấy ở đất Cự Lộc, có một nhà ba anh em: Anh cả là Trương Giác, em hai là Trương Bảo, em út là  Trương Lương.  Trương Giác vốn thi tú tài trượt, nhân thế bực ḿnh vào núi hái thuốc. Đi đường gặp một ông cụ già mặt  tṛn mắt biếc, tay chống gậy lê, gọi Trư ơng Giác vào trong một cái động, trao cho ba quyển sách và bảo  rằng: Đây là cuốn "Thái b́nh yêu thuật", có được cuốn này ngươi nên thay trời dạy người, để cứu lấy đời.  Nếu sau này manh tâm tà gia n ắt bị ác báo. Trương Giác sụp xuống lạy, hỏi họ tên th́ cụ già nói: "Ta là  Nam Hoa lăo tiên", nói đoạn hóa ra một trận gió biến mất.  Trương Giác đư ợc ba quyển sách ấy đem về ngày đêm học tập, không bao lâu biết đủ các phép hô gió  mưa, tự xư ng là Thái b́nh đạo nhân.  Đến tháng giêng, năm Trung b́nh thứ nhất (một trăm tám mư ơi bốn), có bệnh ôn dịch. Trương Giác làm  ra nư ớc phép chữa bệnh, cứ u được nhiều ngư ời, tự xư ng là Đại hiền lư ơng sư. Giác có đồ đệ năm trăm  người, đi dạo các nơi, ai cũng biết phép thư phù niệm chú. Về sau đồ đệ ngày càng đông; Giác bèn chi  học tṛ ra ba mươi sáu phương, phương lớn hơn một vạn người, phương nhỏ sáu bảy ngàn người, phương  nào cũng đặt một người làm thủ lĩnh xưng là tướng quân. Giác nói phao lên rằng: "Trời xanh đă chết, trời  vàng nên dự ng", "Đến năm giáp tư, thiên hạ thái b́nh". Rồi sai người lấy đất thó trắng viết hai chữ "Giáp  tư" ở ngay giữa cửa. Nhân dân tám châu Thanh, U, Từ, Kư, K inh, Dương, Duyện, Dư nhà nào cũng thờ  mấy chữ hiệu: "Đại hiền lương sư Trương Giác".  Trương Giác lại sai đồng đảng là Mă N guyên N ghĩa mật đem vàng lụa vào kinh kết giao với tên hoạn  quan Phong Tư, đi làm nội ứ ng, rồi bàn với hai em rằng:  - Không ǵ khó bằng thu phục được ḷng dân, nay ḷng dân đă quy thuận về ta, nếu không thừa thế chiếm  lấy thiên hạ th́ thật là đáng tiếc lắm.  Bèn một mặt sai may cờ vàng hẹn ngày khởi sự, một mặt sai đồ đệ là Đường C hâu đem thư báo cho  Phong Tư biết. N hư ng Đường C hâu lại đi thẳng đến cửa cung tố cáo.  Được tin, vua liền triệu quan đại tướng quân là Hà Tiế n điều binh bắt chém Mă Nguyên N ghĩa và bắt cả  bọn Phong Tư bỏ ngục. Trương Giác thấy việc đă tiết lộ, vội vàng cử binh khởi sự, tự xư ng là Thiên công  tướng quân, Trương Lương xư ng Nhân công tướng quân nói với mọi ngư ời rằng: "Nay vận nhà Hán sắp  hết, đại thánh nhân ra đời. Các ngươi nên thuận mệnh trời, theo về ta để cùng vui hưởng thái b́nh!".  Nhân dân bốn phương đội khăn vàng, đi theo Trương Giác có tới bốn năm mư ơi vạn ngư ời. Thế giặc dữ  dội, quan quân thua chạy như vịt. Hà Tiến một mặt tâu vua, xin hỏa tốc xuống chiếu cho các nơi pḥng  giữ giết giặc lập công; một mặt sai ba quan trung lang tướng là Lư Thực, Hoàng Phủ Tung, Chu Tuấn  đem quân tinh nhuệ chia ra làm ba ngả dẹp giặc.  Trong khi ấy, quân Trương Giác có một toán xâm phạm vào bờ cơi U Châu. Q uan thái thú châu ấy là Lư u  Yên, người làng K ính Lăng, đất Giang Hạ, ḍng dơi Lỗ C ung Vương nhà Hán, nghe tin quân giặc sắp  đến, liền triệu quan hiệu úy C hâu Tĩnh đến bàn luận. Tĩnh nói:  - Quân giặc nhiều, quân ta ít, ông nên tức khắc chiêu mộ thêm quân t h́ mới kịp ứ ng phó.  Lưu Yên cho là phải, bèn sai treo bảng mộ quân.  Khi bảng treo đến Trác quận th́ có ngay một vị anh hùng ra ứng mộ. Vị anh hùng ấy không thích đọc  sách mấy, tính ôn ḥa, ít nói, mừ ng giận không hề lộ ra mặt, vốn có chí lớn, chỉ thích kết giao với nhữ ng  tay hào kiệt trong thiên hạ. Kể dáng ngư ời th́ ḿnh cao bảy thước rưỡi, hai tai chảy xuống gần vai, hai  tay buông khỏi đầu gối, mắt trông thấy được tai, mặt đẹp như ngọc, môi đỏ như son, tức là ḍng dơi  Trung Sơn Tĩnh Vương Lư u Thắng, chá u năm đời vua Cảnh đế nhà Hán, họ Lư u, tên Bị, tự là Huyền  Đức.  Ngày trư ớc con Lưu Thắng là Lưu Trinh, về đời vua Hán Vũ, được phong làm Trác lộc Đ́nh hầu, sau v́  tội góp thiếu tiền cúng tế bị mất chức v́ vậy c̣n sót một ngành ở Trác quận.  Ông của Huyền Đức là Lư u Hùng, cha là Lư u Hoằng. Hoằng thi đỗ hiếu liêm, đă từ ng làm quan, như ng  mất sớm. Huyền Đức mồ côi cha, thờ mẹ rất hiếu, nhà nghèo, phải làm nghề đóng dép, dệt chiếu kiếm ăn.  Nhà Huyền Đức ở thôn Lâu Tang, mé đông nam có một cây dâu rất lớn, cao hơn năm trượng, xa trông  từng lớp trên x̣e ra như cái tán che cỗ xe. Có người thầy tướng đi qua trông thấy khen rằng: "Nhà có cây  dâu này tất sinh quư tử ". Lúc Huyền Đức c̣n thơ ấu, cùng trẻ con chơi dưới gốc dâu, thường vẫn nói  rằng: "Ngày sau ta làm vua, cũng ngự cái xe có tán che như cây dâu này". N gười chú là Lư u Nguyên  Khởi nghe nói, lấy làm lạ bảo rằng: "Thằng bé này không phải ngư ời thư ờng". N hân thấy Huyền Đức nhà  nghèo, thường tư cấp cho thay đổi theo triều đại.  Huyền Đức, năm mười tám tuổi, mẹ c ho đi học, thờ Trịnh Huyền và Lư u Thực làm thầy và cùng với  Công Tôn Toản kết bạn học. Lúc Lư u Yên treo bảng mộ quân, th́ Huyền Đức hai mư ơi tám tuổi.  Bấy giờ Huyền Đức đọc bảng văn rồi thở dài. Có một người đứng phía sau nói lớn lên rằng:  - Đại trượng phu như ông, không ra giúp nước, đứ ng thở dài đó, đư ợc việc chi?  Huyền Đức ngoảnh lại nh́n: N gười ấy ḿnh cao tám thước, đầu báo, mắt tṛn, râu hùm, hàm én, tiếng  vang như sấm, dáng như ngựa phi, Huyền Đức thấy dung mạo khác thư ờng, liền hỏi họ tên. Người ấy nói:  - Tôi họ Trương tên Phi, tự là Dực Đức, ở Trác quận đă lâu đời. Gia tư có trang trại ruộng vườn, lại có ḷ  mổ lợn và ngôi hàng bán rượu. Tôi chỉ thích kết giao với hào kiệt trong thiên hạ. Vừa rồi thấy ông xem  bảng văn rồi thở dài, nên tôi mới hỏ i.  Huyền Đức nói:  Tôi đây vốn ḍng dơi nhà Hán, họ Lư u tên Bị; nay thấy giặc Khăn Vàng nổi loạn, muốn ra dẹp giặc yên  dân, chỉ hiềm sức ḿnh không làm nổi, nên mới thở dài.  Phi nói:  - Nhà tôi gia tư cũng khá. Ư tôi muốn chiêu mộ trai tráng trong làng, cùng ông mư u đồ việc lớn, ông tính  sao?  Huyền Đức mừ ng lắm. Hai người bèn rủ nhau vào hàng uống rượu.  Đương đánh chén, thấy một người cao lớn lực lưỡng, đẩy một cỗ xe đến cửa, vào hàng ngồi phịch xuống  gọi nhà hàng:  - Rượu mau lên! Để ta uống xong c̣n vào thành ứng mộ!  Huyền Đức nh́n xem thấy người ấy ḿnh cao chín thư ớc, râu dài hai thước, mặt đỏ như gấc, môi như tô  son, mắt phượng, mày tằm, oai phong lẫm liệt. Huyền Đức bèn mời cùng ngồi và hỏi họ tên. N gười ấy  nói:  - Tôi họ Quan tên Vũ, tự là Trương Sinh, sau đổi là Vân Trường, người làng Giải Lư ơng, tỉnh Hà Đông.  Nhân thấy có đứa thổ hào ỷ thế hiếp người, tôi bèn giết chết rồi đi làm kẻ giang hồ đă năm, sáu năm rồi.  Nay nghe ở đây có lệnh chiêu binh phá giặc nên tôi đến ứ ng mộ.  Huyền Đức cũng đem chí ḿnh ra nói, Vân Trường rất mừ ng. Bèn cùng đến trại của Trương Phi bàn tính  việc lớn. Phi nói:  - Sau trại tôi có một vườn đào đang nở hoa đẹp lắm, ngày mai ta nên làm lễ tế trời đất ở trong vườn, rồi  ba chúng ta kết làm anh em, cùng ḷng hợp sức, sau mới có thể tính đư ợc việc lớn.  Huyền Đức, Vân Trường đều nói:  - Như thế tốt lắm!  Ngày hôm sau sửa soạn trâu đen ngựa trắng và các lễ vật ở trong vườn đào, ba người đốt hương lạy hai  lạy thề rằng:  - Chúng tôi là Lư u Bị, Q uan Vũ, Trư ơng Phi, dẫu rằng khác họ, song đă kết làm anh em, th́ phải cùng  ḷng hợp sức, cứ u khốn phù nguy, trên báo đền nợ nư ớc, dưới yên định muôn dân. C húng tôi không cần  sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, chỉ muốn chết cùng năm, cùng ngày, cùng tháng. Hoàng thiên hậu  thổ soi xét ḷng này. Nếu ai bội nghĩa quên ơn th́ trời người cùng giết.  Thề xong tôn Huyền Đức làm anh cả, Quan Vũ thứ hai, Trương Phi em út. Rồi mổ trâu đặt tiệc, tụ họp  dũng sĩ trong làng được ba trăm người, cũng đến vườn đào uống một bữa rượu thật say. Hôm sau ba  người sửa soạn khí giới, đương lo c̣n thiếu ngựa cưỡi, th́ thấy báo có hai người buôn dắt một đàn ngựa  đến trại.  Huyền Đức nói:  - Thực là trời giúp chúng ta!  Nói đoạn ba người cùng ra cửa trại đón. Nguyên hai người khách ấy đều là lái buôn lớn ở Trung Sơn, một  người tên Trương Thế B́nh, một người tên Tô Song, hàng năm vẫn đem ngựa lên bán miền Bắc, chỉ v́  lúc ấy dọc đường có nhiều giặc cư ớp nên quay trở về. Huyền Đức mời hai người vào trại, làm rư ợu khoản  đăi và nói rơ ư ḿnh đang muốn dẹp giặc yên dân. Hai người cả mừ ng, t́nh nguyện tặng năm mư ơi con  ngựa tốt, năm trăm lạng vàng bạc và một ngh́n cân sắt để làm khí giới.  Huyền Đức cảm tạ hai người khách và tiễn lên đường, rồi sai gọi thơ đếnï rèn hai thanh kiếm. Vân  Trường đánh một thanh long đao nặng tám mươi hai cân, Trư ơng Phi đánh một ngọn xà mâu dài một  trượng tám thư ớc. Mỗi người làm một bộ áo giáp, họp hương dũng được hơn năm trăm người đem nhau  đến gặp C hâu Tĩnh. C hâu Tĩnh đưa đi yết kiến quan thái thú Lư u Yên. Ba người thi lễ xong, đều xư ng họ  tên. Huyền Đức kể rơ tôn phái. Lư u Yên cả mừ ng nhận Huyền Đức là cháu. 

Vài hôm sau, có tin báo tư ớng giặc K hăn Vàng là Tŕnh Viễn C hí đem năm vạn quân đến đánh Trác Quận. Lư u Yên sai Châu Tĩnh dẫn ba anh em Huyền Đức đem năm trăm quân đi trước phá giặc. Ba anh  em Huyền Đức vui mừ ng hớn hở đi ngay. Lúc đến dưới núi Đại Hư ng, thấy quân giặc đều xơa tóc chít  khăn vàng. Hai bên đối trận, Huyền Đức nhảy ngựa vụt ra, tả có Vân Trường, hữ u có Dực Đức, giơ roi  mắng lớn:  - Quân giặc phản nước kia! Sao không xuống ngựa hàng ngay đi?  Tŕnh Viễn Chí cả giận, sai phó tướng Đặng Mậu ra đánh. Trương Phi cầm mâu xông ra đâm trúng vào  bụng Đặng Mậu. Đặng Mậu ngă lăn xuống ngựa chết.  Tŕnh Viễn Chí thấy vậy, thúc ngựa múa đao xông thẳng vào định chém Trư ơng Phi. Tức th́ Vân Trường  múa long đao tế ngựa ra đón địch. Tŕnh Viễn C hí trông thấy hoảng sợ, chưa kịp trở tay đă bị đao Vân  Trường xả làm hai đoạn.  Đời sau có thơ khen hai người rằng:  Anh hùng xuất hiện buổi sơ đầu,  Người thử long đao kẻ thử mâu,  Mới bước chân ra uy đă dữ,  Tiếng tăm lừng lẫy cuộc ganh nhau.  Quân giặc thấy Tŕnh Viễn Chí bị chém, đều vác ngược giáo ù té chạy, Huyền Đức thúc quân đuổi theo,  giặc ra hàng không biết bao nhiêu mà kể. Ba ngư ời đại thắng kéo quân trở về. Lư u Yên thân ra đón tiếp,  khao thưởng ba quân.  Hôm sau Lư u Yên tiếp đư ợc tờ điệp của quan thái thú Thanh C hâu tên là C ung Cảnh, báo tin bị giặc  Khăn Vàng bao vây, thành sắp vỡ, kịp xin cho quân đến cứ u. Lưu Yên bàn với Huyền Đức. Huyền Đức  nói:  - Bị này t́nh nguyện đem quân đi cứ u.  Lưu Yên bèn sai C hâu Tĩnh đem năm ngh́n quân cùng Huyền Đức, Quan, Trương kéo đến Thanh C hâu.  Giặc thấy có quân đến cứ u, chia quân đón đánh. Huyền Đức thấy quân ḿnh ít, khó đánh đư ợc, lui ba  mư ơi dặm đóng trại, rồi bảo Quan, Trương rằng:  - Giặc nhiều, ta ít, tất phải dùng kỳ binh mới có thể thắng được.  Bèn sai Vân Trường dẫn một ngh́n quân phục bên tả núi, Trư ơng Phi dẫn một ngh́n quân phục bên hữu  núi, hẹn rằng nghe tiếng chiêng th́ cùng kéo ra tiếp ứ ng.  Ngày hôm sau Huyền Đức cùng Châu Tĩnh dẫn quân đánh trống ḥ reo thẳng tiến. Quân giặc vội vă kéo  ra đón đánh, Huyền Đức lui binh ngay. Giặc thừa thế đuổi tràn. Vừa qua sườn núi, trong quân Huyền Đức  khua chiêng vang lên. Hai đạo quân tả hữ u xô ra.  Huyền Đức thúc quân quay lại, ba mặt giáp đánh, quân giặc thua to, chạy đến dưới thành Thanh Châu,  quan thái thú Cung Cảnh cũng đem dân binh ra trợ chiến, quân giặc bị chết rất nhiều, giải được ṿng vây. 

Đời sau có thơ khen Huyền Đức rằng: 

Bầy mưu đặt mẹo khéo ra công, 

Đôi hổ chung quy kém một rồng. 

Buổi mới đă nên công trạng lớn,

Chia ba chân vạc đáng anh hùng. 

Cung Cảnh khao quân xong, Châu Tĩnh muốn về. Huyền Đức nói:  - Mới rồi nghe tin quan trung lang tướng Lư Thực cùng Trương Giác đánh nhau ở Quảng Tôn. Bị này  trước kia có học Lư tướng quân, nghĩa đạo thầy tṛ, muốn sang giúp sức.  Châu Tĩnh dẫn quân về một ḿnh, c̣n Huyền Đức cùng Q uan, Trương dẫn năm trăm quân bản bộ sang  Quảng Tôn.  Khi ba người đến dinh quân Lư Thực, vào trướng thi lễ, bày tỏ ư kiến của ḿnh, th́ Lư Thực mừ ng lắm,  lư u ở trư ớng tiền đợi khi dùng đến.  Bấy giờ quân Trương Giác mư ời lăm vạn, quân Lư Thực năm vạn, đang chống nhau ở Q uảng Tôn, chưa  rơ bên nào thua được.  Một hôm Lư Thực bảo Huyền Đức rằng:  - Trương Giác đă bị ta vây ở đây rồi. Duy hai em nó là Trương Bảo, Trương Lương đang chống nhau với  Hoàng Phủ Tung và C hu Tuấn ở Dĩnh Xuyên. Ô ng nên đem quân ngay bản bộ và một ngh́n quân ta giúp  thêm, đến thẳng Dĩnh Xuyên ḍ xem tin tức ra sao, rồi cùng nhau hẹn ngày tiến đánh.  Huyền Đức lĩnh mệnh, đem quân đi cả ngày đêm đến Dĩnh Xuyên.  Lúc ấy Hoàng Phủ Tung, C hu Tuấn đem quân đánh giặc, giặc bị thua luôn, phải lui về Trường Xă, dựa  theo bụi rậm đóng trại. Tung bàn với Tuấn rằng:  - Quân giặc dựa vào chỗ có cỏ rậm đóng quân th́ ta nên dùng mẹo hóa công.  Bèn sai quân sĩ mỗi người bó một bó cỏ, ngầm đi mai phục. Đêm ấy trời nổi cơn gió lớn, vào khoảng  canh hai, quân phục kéo vào phóng hỏa, Tung và Tuấn đều dẫn quân đến đánh, khói lửa ngụt trời, quân  giặc hoảng sợ, ngư ời không kịp mặt giáp, ngựa không kịp thắng yên, xô nhau mà chạy. Đôi bên đánh  nhau đến sáng, Trương Lương, Trương Bảo phải dẫn tàn quân cướp đư ờng mà chạy. Bỗng thấy một toán  quân mă kéo toàn cờ đỏ xông ra chặn đường. Một tướng đi đầu, ḿnh cao bảy thước, mắt nhỏ râu dài.  Viên tướng ấy là ai? Tức là quan kỵ đô úy, người ở Tiên Quận nư ớc Bái, họ Tào tên Tháo, tự xư ng là  Mạnh Đức.  Cha Tào Tháo là Tào Tung, vốn xưa họ Hạ Hầu nhận làm con nuôi quan trung thường thị Tào Đằng, nên  đổi theo họ Tào. Tháo tiểu tự là A Man và đặt một tên nữa là Cát Lợi. Lúc Tháo c̣n trẻ, th́ ch ỉ thích săn  bắn, ham múa hát, nổi tiếng là một tay cơ biến quyền mư u. Người chú Tháo thấy Tháo chơn bời vô độ,  giận lắm, bèn mách với Tào Tung. Tung trách mắng Tháo. Tháo nghĩ ngay một kế, lúc thấy chú đến, giả  tảng nằm quay ra đất, làm như trúng phong. Chú Tháo thấy vậy cả sợ, chạy đến bảo Tung, Tung vội lại  xem, thấy Tháo không có bệnh chi cả, bèn hỏi:  - Chú mày nói mày trúng phong, đă khỏi rồi à?  - Thưa cha, thuở bé đến giờ con có bệnh ấy đâu! C hẳng qua chú con ghét con, cho nên đặt điều ra thế.  Tung tưởng thật. Từ đấy người chú kể tội Tháo, Tung đều không nghe nữa, nhân thể Tháo càng được tự  do phóng đăng hơn xưa.  Bấy giờ có người tên là K iều Huyền bảo Tháo rằng:  - Thiên hạ sắp loạn, phi có tay tài giỏi hơn đời th́ không sao dẹp đư ợc loạn. Làm được như thế có lẽ chỉ  có bác!  Người đất Nam Dư ơng là Hà Ngung, một hôm trông thấy Tháo cũng tán tụng rằng:  - Nhà Hán sắp mất, yên được thiên hạ chắc chỉ có người này!  Người đất Nhữ Nam là Hứa Thiệu có tiếng là giỏi biết người, Tháo thân đến hỏi:  - Như tôi là người thế nào?  Thiệu không trả lời.  Tháo hỏi lại lần nữa.  Thiệu nói:  - Anh là năng thần của đời trị và gian hùng của đời loạn!  Tháo nghe nói cả mừ ng.  Năm Tháo hai mươi tuổi thi đỗ hiếu liêm, bổ làm quan lang, sau lại thăng chức đô úy huyện Lạc Dương.  Lúc mới đến nhận chức, Tháo sai treo hơn mười cái roi ngũ sắc ở bốn cửa huyện, không kể hào quư, hễ ai  phạm pháp đều không tha. C hú quan trung thư ờng thị K iển Thạc vác dao đi đêm, Tháo đi tuần bắt đư ợc  cũng đem nọc đánh ngay. Bởi thế trong ngoài kinh sợ, không ai dám làm trái phép. Sau Tháo được thăng  chức lệnh doăn Đốn kỷ. N hân giặc K hăn Vàng nổi loạn, Tháo lại được thăng làm quan kỵ đô úy, đem  năm ngh́n quân kỵ mă và bộ binh đến Dĩnh Xuyên giúp đánh. T́nh cờ dọc đường, gặp Trương Lương,  Trương Bảo thua chạy, Tháo đón đánh một trận kịch liệt, chém giết hơn một vạn người, cướp được cờ,  trống, ngựa, khí giới rất nhiều. Lương, Bảo cố chết mới chạy thoát. Tháo vào hội kiến Hoàng Phủ Tung,  Chu Tuấn rồi lại dẫn quân đi đuổi Trương Lương, Trương Bảo ngay.  Nhắc lại Huyền Đức dẫn Quan, Trương đi gần đến Dĩnh Xuyên, nghe tiếng reo ḥ đánh nhau, lại trông  thấy lửa sáng rực trời, vội thúc quân kéo đến, tới nơi giặc đă chạy tan hết rồi. Huyền Đức vào yết kiến  Hoàng Phủ Tung. C hu Tuấn lại nói ư kiến của Lư Thực. Tung nói:  - Nay Trương Lương, Trương Bảo thế cùng lực kiệt tất chạy đến Q uảng Tôn nương nhờ Trương Giác.  Ông nên đi gấp đường về giúp ngay Lư Thực.  Huyền Đức nghe lời, dẫn quân trở lại.  Khi mới đi được nửa đường, gặp một toán người ngựa, áp giải một xe tù, trên xe có một cái cũi nhốt một  người tù, tế ra chính là Lư Thực. Huyền Đức giật ḿnh kinh hăi, vội xuống ngựa chạy đến hỏi thăm. Thực  nói:  - Ta vây đánh Trương Giác, sắp sửa pháp tan, chỉ v́ Giác dùng yêu thuật, nên c̣n nhùng nhằng chưa phá  hẳn được. Triều đ́nh sai viên hoạn quan tên là Tả Phong đến ḍ xét quân t́nh. Phong đ̣i ăn của đút mà  không được, v́ lương quân ta c̣n thiếu, tiền đâu mà cung đốn họ, bởi thế Tả Phong căm giận, về triều tâu  man cho ta ru rú ở trong lũy cao không chịu đánh giặc, làm c ho ḷng quân chán nản. Triều đ́nh nổi giận, sai quan trung lang tướng Đổng Trác đến cầm quân thay ta, và bắt ta về kinh hỏi tội.  Trương Phi nghe nói, nổi giận đùng đùng, toan giết hết toán quân áp giải để cứ u Lư Thực. Huyền Đức vội  ngăn lại bảo rằng:  - Không nên, triều đ́nh đă có công luận, chú không được xử sự một cách nóng nảy như thế.  Quân sĩ lại giải Lư Thực đi.  Quan Công nói:  - Nay Lư trung lang đă bị bắt, người khác thay quyền, chúng ta đến đấy cũng vô ích, chi bằng hăy về Trác  quận.  Huyền Đức lấy làm phải, bèn dẫn quân về phía bắc.  Đi được hai ngày, bỗng nghe sau núi có tiếng đánh nhau ḥ hét. Huyền Đức cùng Q uan, Trương cưỡi  ngựa lên đồi cao trông xem, thấy quân Hán bị thua đương chạy, giặc khăn vàng đông như kiến cỏ đư ơng  đuổi theo sau, trên lá cờ viết bốn chữ "Thiên công tướng quân" rất lớn. Huyền Đức nói:  - Trương Giác đây rồi, đánh ngay đi!  Ba người đều phi ngựa dẫn quân ra đánh. Lúc ấy Trương Giác đương thừa thắng đuổi Đổng Trác, bỗng  gặp ba người đem quân chẹn đánh, quân Giác hoảng loạn, phải thua chạy đến ngoài năm mươi dặm.  Ba người cứ u được Đổng Trác về trại. Trác hỏi ba người hiện làm quan ǵ?  Huyền Đức nói: "Chân trắng"  Trác khinh thường, không thèm đáp tạ lại.  Huyền Đức bỏ đi. Trương Phi cả giận nói rằng:  - Thằng cha này láo quá! Chúng ta lăn lộn vào đất chết để cứ u nó ra, nó không ơn th́ chớ, lại c̣n làm  phách khinh người đến thế, nếu không giết nó, sao hả được giận này?  Bèn cầm dao vào trư ớng định giết Đổng Trác. 

Đó chính là: 

Nhân t́nh thế thái vẫn xưa nay,

 Ai biết anh hùng lúc trắng tay, 

Nếu được người người như Dực Đức, 

Trên đời hẳn hết kẻ không hay! 

Muốn biết tính mạng Đổng Trác thế nào, xem hồi sau sẽ rơ. 

 

HỒI 2  Trương Dực Đức giận đánh đốc bưu Hà Quốc Cửu mưu giết quan hoạn

 Trác tên chữ là Trọng Dĩnh, quê ở huyện Lâm Thao, quận Lũng Tây, làm quan thái thú ở Hà Đông, xưa  nay vốn tính kiêu ngạo. Lúc ấy v́ khinh Huyền Đức nên Trương Phi nổi nóng muốn vào giết ngay. Huyền  Đức, Quan Công vội ngăn mà rằng:  - Không nên, hắn là quan triều đ́nh, em chớ nên tự tiện giết hắn!  Phi nói:  - Nếu không giết nó, mà lại ở đây làm đầy tớ cho nó sai khiến, th́ tôi không thể chịu được! Nếu hai anh  muốn ở đây th́ tôi xin đi ngay nơi khác.  Huyền Đức nói:  - Ba anh em ta kết nghĩa cùng sống chết, sao nỡ ĺa nhau? Thôi cùng đi nơi k hác là hơn cả.  Phi nói:  - Có thế th́ cái tức này mới hơi hả.  Ngay đêm ấy ba ngư ời dẫn quân đến với C hu Tuấn. Tuấn khoản đăi rất hậu. C ùng nhau họp quân, tiến  đánh Trương Bảo.  Bấy giờ Tào Tháo đư ơng theo Hoàng Phủ Tung đánh Trương Lương, hai bên đánh nhau một trận to ở  Khúc Dương.  Bên này C hu Tuấn tiến đánh Trương Bảo, Bảo dẫn tám chín vạn quân đóng ở mé sau núi. Tuấn sai Huyền  Đức dẫn đội tiên phong ra đối địch với giặc. Trương Bảo sai phó tướng Cao Thăng phi ngựa ra thách  đánh, Huyền Đức sai Trương Phi cự với Cao Thăng. Phi phóng ngựa cầm mâu cùng Thăng giao chiến,  chưa được vài hiệp đă đâm Thăng ngă ngựa. Huyền Đức thúc quân xông lên, Trương Bảo ngồi trên ngựa  xơa tóc múa gươm, giở yêu thuật, phút chốc gió ầm ầm, một luồng khí đen tự trên không tỏa xuống, trong  luồng khí đen có vô số ngư ời ngựa xông ra, quân Huyền Đức sợ hăi rối loạn, Huyền Đức vội vàng thu  quân về, cùng C hu Tuấn bàn mư u định kế. Tuấn nói:  - Nó dùng yêu thuật th́ ta phá cũng dễ. Ngày mai nên sai quân chứa sẵn máu lợn máu chó, máu dê p hục ở  trên núi, đợi quân giặc kéo đến, đứ ng trên vẩy xuống, tự khắc giải được phép yêu.  Huyền Đức tuân lệnh, sai Quan Công, Trư ơng Phi mỗi người dẫn một ngh́n quân đem sẵn máu chó, máu  lợn, máu dê và đồ uế vật, phục trên đỉnh núi.  Hôm sau Trư ơng Bảo lại kéo cờ gióng trống đem quân đến thách đánh. Huyền Đức tự ra nghênh địch.  Trương Bảo lại dùng phép yêu, phút chốc gió, sấm nổi lên, cát đá tung trời, trong luồng khí đen kéo ra vô  số người ngựa. Huyền Đức quay ngựa chạy. Trương Bảo thúc quân đuổi theo, khi vào đến gần núi, quân  mai phục của Q uan, Trương nổ một tiếng trống lệnh, uế vật vung ra, tức th́ nhữ ng người ngựa bằng giấy  đều tự trên không rơi xuống, sấm gió yên lặng, cát đá không bay nữa.  Trương Bảo thấy phép yêu đă bị phá vội vă lui quân song tả có Quan Công, hữ u có Trương Phi, hai bên  đổ ra, sau lư ng có Huyền Đức, C hu Tuấn kéo đến, quân giặc bị thua to. Huyền Đức trông thấy hiệu cờ  "Địa Công tướng quân" phi ngựa đuổi theo. Trương Bảo cuống cuồng chạy trốn. Huyền Đức bắn ngay một phát tên trúng cánh tay trái, Trương Bảo đeo tên cố chết mà chạy vào Dương Thành, đóng chặt cửa,  không dám ra nữa. Chu Tuấn đem quân vây thành, một mặt sai ngư ời đi ḍ tin tức Hoàng Phủ Tung.  Thám tử về báo:  Hoàng Phủ Tung đánh trận nào thắng trận ấy. Triều đ́nh thấy Đổng Tr ác thua luôn, hạ lệnh cho Tung  thay Trác. Lúc Tung đến nơi th́ Trương Giác đă chết rồi. Trương Lương thống xuất cả quân ấy cùng quân  Tung chống cự, bị Tung đánh thắng luôn bảy trận chém được Trương Lương ở Khúc Dương. Trương  Giác chết rồi cũng bị quật mả, cắt lấy thủ cấp đem về bêu ở kinh sư, c̣n quân giặc ra hàng hết cả.  Hoàng Phủ Tung có công, triều đ́nh gia phong làm sa kỵ tướng quân, lĩnh chức mục K ư C hâu.  Hoàng Phủ Tung dâng biểu tâu Lư Thực có công không tội, triều đ́nh lại cho Lư Thực giữ nguyên chức  cũ. Tào Tháo cũng có công, được thăng Tế nam tướng sửa soạn đi nhậm chức.  Chu Tuấn nghe nói, hạ lệnh thúc quân hết sức đánh lấy Dương Thành. Thế giặc bây giờ rất nguy khốn.  Một tên tướng giặc là N ghiêm Chánh đâm chết Trương Bảo, cắt lấy thủ cấp đầu hàng. C hu Tuấn đem  quân b́nh luôn được mấy quận, rồi dâng biểu tâu bày việc thắng trận.  Bấy giờ c̣n ba tên dư đảng giặc K hăn Vàng là Triệu Hoằng, Hàn Trung và Tôn Trọng, tụ tập được mấy  vạn đi đến đâu cũng cướp của đốt nhà, nói là báo thù cho Trương Giác. Tr iều đ́nh giáng chỉ cho Chu  Tuấn đem quân vừa thắng trận đi đánh. Tuấn vội vàng dẫn quân tiến ngay.  Lúc ấy giặc đương chiếm giữ Uyển Thành, Tuấn đem quân đến đánh. Triệu Hoằng sai Hàn Trung ra đối  địch.  Tuấn phái Huyền Đức, Quan, Trương đánh góc thành tây nam, Hàn Trung sợ góc tây nam thất thủ, đem  hết quân tinh nhuệ ra chống cự. C hu Tuấn đem hai ngh́n quân thiết kỵ đến đánh góc đông bắc, giặc sợ  thành hăm, vội bỏ góc tây nam. Huyền Đức đem quân đánh mạnh đằng sau, quân giặc thua to, phải chạy  vào thành. Chu Tuấn chia quân vây kín bốn mặt, trong thành lư ơng cạn. Hàn Trung sai ngư ời ra xin hàng.  Tuấn không cho, Huyền Đức nói:  - Xưa vua Cao Tổ lấy được thiên hạ, cũng hay chiêu kẻ đầu hàng, dung kẻ quy thuận, nay Hàn Trung đă  hàng thuận, sao ông không cho?  Tuấn nói:  - Cái đó mỗi lúc mỗi khác, không thể câu nệ được. Xưa vào đời Tần, Sở, thiên hạ rối loạn, dân không biết  ai là chủ, cho nên chiêu kẻ đầu hàng, thưởng kẻ quy phục để khuyến khích kẻ khác về với ḿnh. Nay bốn  bể đă về một mối, chỉ có giặc K hăn Vàng phản nghịch, nếu cho phép nó hàng, th́ không sao khuyên đư ợc  người lương thiện. Bọn giặc lúc đắc ư th́ tha hồ giết người cướp của, lúc bị thua lại ra đầu hàng. Nếu  nhận cho chúng đầu hàng, tức là nuôi cái mầm phản nghịch cho chúng nó, không phải là việc hay vậy.  Huyền Đức nói:  - Ngài dạy cũng phải, như ng bây giờ bốn mặt thành vây kín như bờ rào sắt, giặc xin hàng không được, tất  nhiên phải cố chết mà đánh. Ngh́n người một bụng c̣n khó đương nổi, nữa là trong thành c̣n những  mấy vạn người liều mạng. C hi bằng bỏ trống hai mặt đông, nam; chỉ đánh hai mặt tây, bắc. Giặc thấy có  đường tháo, tất bỏ thành mà chạy, không c̣n bụng nào ham đánh, ta có thể bắt sống được chúng.  Tuấn lấy làm phải, lập tức hạ lệnh rút quân hai mặt đông nam, dồn lại đánh vào mặt tây, mặt bắc. Quả  nhiên Hàn Trung dẫn quân bỏ thành chạy. Tuấn cùng Huyền Đức, Quan, Trương thúc quân đuổi đánh, bắt  chết Hàn Trung, quân giặc đều tan vỡ chạy trốn.  Trong khi đang đuổi đánh xô xát, gặp ngay Triệu Hoằng. Tôn Trọng dẫn quân đến, cùng Tuấn đánh nhau.  Tuấn thấy quân Hoằng thế mạnh, đem quân tạm lui Hoằng thừa kế lại cướp được Uyển Thành. Tuấn đóng  trại cách thành mư ời dặm.  Chu Tuấn đang sắp sửa đánh thành, bỗng thấy một toán ngựa từ phía đông dẫn đến; một viên tướng đi  đầu mặt to, trán rộng, ḿnh hổ, lư ng gấu.  Tướng ấy họ Tôn tên K iên, tên chữ là Văn Đài, ḍng dơi Tôn Vũ ngày xưa, quê ở huyện Phú Xuân thuộc  Ngô Quận.  Tôn K iên năm mười bảy tuổi, một hôm ông cùng cha đi thuyền đến sông Tiền Đường, thấy một bọn giặc  bể hơn mười đứa vừa cướp đư ợc tiề n của khách buôn, đang chia nhau trên bờ. K iên nói với cha rằng:  "Con xin lên bắt lũ giặc này". Bèn cầm dao nhảy vọt lên bờ, vừa múa đao vừa thét, chỉ đông chỉ tây như  cách ra hiệu gọi người. Giặc tưởng quan quân đến bỏ hết của cải chạy trốn. K iên đuổi giế t được một đứa,  bởi thế nổi tiếng ở mấy quận huyện, được tiến cử làm chức hiệu úy. Sau quân Cối Kê có đưa yêu tặc là  Hứa Xương làm phản, tự xư ng là Dương Minh Hoàng đế, tụ họp đến mấy vạn quân. K iên cùng quan tư  mă ấy chiêu mộ dũng sĩ đư ợc hơn ngh́n người họp với mấy quân châu quận đánh tan giặc ấy, chém được  Hứa Xương và con là Hứa Thiều. Quan thứ sử Tang Mâm dâng biểu tâu công cho K iên, triều đ́nh bổ  Kiên làm quan thừa ở Diêm Độc, sau lại đổi làm thừa ở Vu Thai, làm thừa ở Hạ Phi. Nay thấy giặc K hăn  Vàng nổi loạn. K iên tụ tập thiếu niên trong làng cùng bọn khách buôn và tinh binh ở Hoài Tứ cả thảy  được một ngh́n năm trăm người, dẫn đến tiếp ứ ng.  Chu Tuấn cả mừ ng, liền sai K iên đánh cửa nam, Huyền Đức đánh cửa bắc, Tuấn tự đánh cửa tây, để cửa  đông cho giặc chạy.  Tôn K iên đi trước nhảy lên thành, chém luôn hơn hai mươi tên giặc, quân giặc sợ hăi bỏ chạy. Triệu  Hoằng cầm giáo phi ngựa ra địch với Tôn K iên, K iên bèn tự trên mặt thành nhảy xuống, cướp giáo của  Hoằng đâm Hoằng ngă ngựa, rồi lại nhảy lên ngựa Hoằng xông vào giết giặc.  Tôn Trọng dẫn quân lẻn ra cửa bắc, gặp ngay Huyền Đức, không c̣n bụng nào đối địch, chỉ trực chạy  thoát thân. Huyền Đức bắn một phát tên. Trọng tự trên ngựa lăn xuống.  Lúc ấy đại quân Chu Tuấn tự sau dồn đến, chém được vài vạn đầ u giặc. Giặc đầu hàng không biết bao  nhiêu mà kể. Một dải Nam Dương hơn mười quận đều yên. Tuấn kéo quân về kinh, được phong làm sa kỵ  tướng quân, lĩnh chức Hà Nam lệnh doăn.  Tuấn dâng biểu tâu công Tôn K iên và Lư u Bị. V́ K iên chạy chọt, nên được bổ làm tư mă đi nhậm chức  ngay. C̣n Lưu Bị chờ đợi măi vẫn không được bổ dụng. Ba người buồn bă không vui, một hôm đi chơi  giong đư ờng phố gặp quan lang trung Trương Q uân. Huyền Đức đến chào, nhân kể luôn công ḿnh đánh  giặc cho Quân nghe. Quân lấy làm kinh ngạc, bèn vào triều bệ kiến và tâu rằng:  - Trước đây giặc K hăn Vàng phản nghịch, căn do cũng bởi bọn hoạn quan mư ời người bán quan buôn  tước, phi người thân không dùng, phi kẻ thù không giết, cho nên thiên hạ rối loạn. Xin bệ hạ chém ngay  mư ời tên này, bêu đầu ở Nam Giao, rồi sai sứ giả đi bố cáo thiên hạ, ai có công th́ trọng thư ởng ngay.  Như thế th́ bốn bể tự khắc b́nh yên.  Mười tên hoạn quan vội tâu vua rằng:  - Trương Quân đặt điều tâu bậy, đáng tội khi quân.  Vua sai vơ sĩ đuổi Trương Quân ra. Mười tên hoạn quan bàn với nhau rằng: "Chắc hẳn có kẻ nào có công đánh giặc Khăn Vàng chưa bổ dụng  nên sinh ra oán hận. Ta hăy bảo nha môn ghi tên một số người, cất nhắc cho họ một chút, rồi sau sẽ liệu".  Bởi vậy Huyền Đức được bổ làm quan úy huyện An Hỷ, phủ Trung Sơn, C hâu Định và phái đi nhậm  chức ngay.  Huyền Đức giải tán quân sĩ cho về làng, chỉ đem theo hơn hai mươi người thân tín cùng Q uan, Trương  đến huyện An Hỷ, làm việc quan suốt một tháng, chẳng lấy lễ của dân một chút ǵ, nên ai nấy đều cảm  phục. Sau khi nhậm chức, cùng Q uan, Trương ăn một mâm, nằm một chiếu; khi Huyền Đức ngồi chỗ  đông người, th́ Quan, Trương đứ ng hầu hai bên, cả ngày không biết mỏi.  Huyền Đức đến huyện chưa được bốn tháng, bỗng triều đ́nh xuống chiếu: "Nhữ ng người nào có công  đánh giặc mà làm trưởng lại, th́ đều bị thải hồi".  Huyền Đức nghĩ ḿnh có lẽ cũng ở trong số bị thải ấy, c̣n đang nghi hoặc, bỗng thấy báo có đốc bư u đến  huyện. Huyền Đức vội đi đón tiến. Lúc gặp viên đốc bưu, Huyền Đức vái chào một cách cung kính, viên  đốc bưu ngồi trên ḿnh ngựa, chỉ vẫy đầu roi đáp lại. Quan, Trương thấy vậy, tức giận vô cùng.  Khi đến nhà khách viên đốc bư u ngoảnh mặt hướng nam ngồi cao ngất ngưởng. Huyền Đức đứ ng hầu ở  dưới thềm. Lúc lâu viên đốc bưu mới cất tiếng hỏi:  - Thầy huyện Lư u xuất thân từ chân ǵ?  Huyền Đức đáp:  - Bị này ḍng dơi Trung sơn Tĩnh vương, khởi thân từ Trác Q uận, chém giết giặc K hăn Vàng, lớn nhỏ  hơn ba mươi trận đánh, có chút công lao, nên được bổ chức này.  Viên đốc bư u thét mắng:  - Mi giả mạo hoàng thân, báo càn công trạng, hiện nay triều đ́nh xuống chiếu, chính để thải bớt nhữ ng  bọn tham quan ô lại như mi đó.  Huyền Đức vâng dạ luôn mấy tiếng, lui về huyện nha, cùng viên đề lại bàn tính. Đề lại nói:  - Lăo đốc bưu làm dữ như vậy, chẳng qua chỉ chực đ̣i của đút đấy thôi.  Huyền Đức nói:  - Ta không tơ hào của dân một tư ǵ, lấy đâu mà cung đốn hắn?  Ngày hôm viên đốc bưu đ̣i đề lại đến trước, bắt ép phải khai man là quan huyện hại dân.  Huyền Đức mấy lần kéo đến để kêu van, đều bị quân canh cửa không cho vào.  Lúc ấy Trương Phi vừa uống mấy chén rượu giải buồn, cưỡi ngựa đi chơi qua nhà khách, thấy năm, sáu  mư ơi ông già đang khóc than ở trước cửa. Phi hỏi cớ sao th́ các lăo đều nói:  - Viên đốc bưu cố ép đề lại khai man để hại ông Lư u. C húng tôi biết tin, đến đây kêu giúp, như ng không  cho vào, lại sai quân gác cửa đánh đuổi chúng tôi.   Trương Phi cả giận, giương mắt tṛn xoe, hai hàm răng nghiến ken két, nhảy ngay xuống ngựa, chạy sấn  vào quân địch, những quân canh cửa không tài nào cản lại được. Phi chạy thẳng vào hậu đường, thấy  Viên đốc bư u đang ngồi chễm chệ trên sảnh, đề lại bị trói ở dưới đất. Phi thét lớn lên rằng:  - Thằng mọt dân kia! Có biết ta là ai không?  Viên đốc bưu chưa kịp nói câu ǵ cả, đă bị Trương Phi túm tóc lôi tuột ra ngoài nhà khách, kéo thẳng về  trước huyện, trói vào tàu ngựa, rồi bẻ cành liễu đánh vào hai đùi viên đốc bư u, đánh găy luôn đến hơn  mư ời cành liễu.  Huyền Đức đang lúc ngồi buồn bỗng nghe ngoài cửa huyện có tiếng xôn xao liền hỏi, tả hữ u nói rằng:  - Trương tướng quân đang trói đánh một người nào ở cửa huyện.  Huyền Đức vội chạy ra xem, tưởng Phi trói đánh ai, té ra là quan thanh tra! Huyền Đức kinh ngạc, hỏi  đầu đuôi.  Phi nói:  - Cái thằng hại nước mọt dân này, chẳng đánh cho chết c̣n đợi đến bao giờ!  Viên đốc bư u kêu:  - Ông Huyền Đức ơi! Cứ u tôi với!  Huyền Đức vốn người nhân từ, trong ḷng không nỡ liền bảo Trương Phi không đư ợc đánh nữa.  Quan Công cũng chạy lại nói rằng:  - Huynh trưởng làm nên biết bao công lớn, chỉ mới được bổ chức huyện úy nhỏ mọn này. Nay lại c̣n bị  thằng đốc bưu nó sỉ nhục. Tôi nghĩ cái bụi chông gai không phải là nơi chim loan chim phượng đậu. Bất  nhược ta giết quách thằng đốc bưu này đi, rồi bỏ quan về làng, mư u tính việc lớn c̣n hơn.  Huyền Đức bèn đem cái ấn treo vào cổ viên đốc bư u mà mắng rằng:  - Cứ cái tội mày hại dân, đáng nên giết chết mới phải, như ng nay hăy tạm tha cho mày. Ấn đây, tao trả  chúng mày. Từ nay chúng tao không ở đây nữa!  Viên đốc bư u được sống sót, về nói với quan thái thú Định C hâu, quan thái thú tư giấy đi các nơi, sai  người nă bắt anh em Huyền Đức.  Huyền Đức cùng Q uan, Trương sang Đại Châu ở với Lư u K hôi. K hôi thấy Huyền Đức là người tôn thất  nhà Hán, bèn giấu ở trong nhà, không cho ai biết.  Nói về mư ời hoạn quan, trong tay đă nắm đư ợc quyền to, bèn bàn tính với nhau hễ ai không theo, chúng  đều giết đi cả. Triệu Trung, Trương Như ợng sai người đến đ̣i các tướng có công phá giặc K hăn Vàng  ngày trước phải lễ vàng bạc mới được làm quan, bằng không th́ tâu vua bắt băi chức. V́ lẽ ấy mà Hoàng  Phủ Tung, Chu Tuấn không chịu đút lót, đều bị băi cả. Vua lại phong Triệu Trung làm sa kỵ tướng quân,  bọn Trương N hượng mư ời ba người đều phong tước hầu, triều chính mỗi ngày một suy đồi, nhân dân  cũng ta oán.  Bởi thế ở Trường Sa có K hu Tinh nổi loạn, ở N gư Đương có Trư ơng Thuần, Trương Cử là phản. Cử tự  xư ng là thiên tử, Thuần xư ng là đại tướng quân. Nhữ ng tờ biểu cáo cấp gử i về triều đ́nh như bướm bay,  bọn hoạn quan đều giấu cả, không tâu vua biết.  Một hôm vua đang cùng mười viên hoạn quan uống rượu ở vườn hoa sau cung, bỗng thấy quan gián nghị  đại phu Lư u Đào đi tắt đến trước mặt vua mà khóc. Vua hỏi v́ cớ ǵ. Đào nói:  - Thiên hạ nguy ngập đến nơi rồi, mà bệ hạ c̣n cứu vui chơi say tỉnh với bọn hoạn quan như thế ru?  Vua nói:  - Nhà nước đương yên ổn, có việc ǵ mà nguy ngập?  - Tâu bệ hạ! Hiện nay giặc cướp nổi lên tứ tung xâm chiếm khắp các châu quận, cái vạ đều bởi mười tên  hoạn quan bán quan hại dân, lừa dối quân thư ợng mà ra cả. Cho nên những người chính nhân quân tử bỏ  đi hết cả, cái nguy đă ở ngay trư ớc mắt rồi c̣n ǵ?  Mười viên hoạn quan đều phủ phục trước mặt vua tâu rằng:  - Muôn tâu thánh thượng, quan đại thần đă không có lượng bao dung, chúng tôi biết ḿnh chẳng thoát.  Cúi xin thánh thượng cho chúng tôi được toàn tính mạng trở về quê quán, t́nh nguyện đem hết gia sản  giúp đỡ việc quân.  Nói đoạn đều khóc nức nở.  Vua cả giận mắng Đào rằng:  - Nhà ngươi cũng có người hầu hạ, sao không cho trẫm có người hầu hạ?  Tức th́ sai vơ sĩ lôi Lưu Đào ra chém.  Lưu Đào vừa đi vừa kêu lớn rằng:  - Trời ơi! Đào này chết không đáng tiếc, chỉ tiếc cái cơ nghiệp nhà Hán hơn bốn trăm năm nay bỗng tiêu  diệt trong khoảnh khắc.  Vơ sĩ đem Lưu Đào ra, sắp hành h́nh th́ có một quan đại thần nói to lên rằng:  - Khoan, không được hạ thủ vội, đợi ta vào can vua đă.  Mọi người nh́n xem ai, th́ là quan tư đồ Trần Đam.  Đam đi tắt vào cung tâu rằng:  - Tâu bệ hạ, chẳng hay Lưu gián nghị can tội ǵ mà bị giết?  Vua phán:  - Nó dám gièm pha cận thần của trẫm, lại xúc phạm cả trẫm nữa.  Đam tâu:  - Hiện thiên hạ ai cũng muốn nuốt sống ăn tươi mười tên hoạn quan. Vậy mà bệ hạ kinh nó như cha mẹ.  Chúng không có một chút công nào mà được phong đến tước hầu. Huống chi lũ Phong Tư kết liên với  giặc Khăn Vàng, toan làm tay trong cho chúng nó. Nay nếu bệ hạ không tỉnh ngộ, xă tắc đến đổ mất!  Vua phán:  - Phong Tư làm loạn, việc c̣n mập mờ chưa rơ, c̣n trong bọn hoạn quan mư ời người, há không có một  hai người trung nghĩa hay sao?  Trần Đam đập đầu xuống đất, cố can.  Vua nổi giận, sai lôi Đam ra, bắt bỏ ngục cùng với Lư u Đào.  Ngay đêm hôm ấy bọn hoạn quan vào ngục giết cả hai người rồi giả làm chiếu chỉ nhà vua cử Tôn K iên  làm thái thú Trường Sa và đem quân đi đánh K hu Tinh. C hưa đầy năm mư ơi ngày có tin báo thắng trận,  khu Giang Hạ đều b́nh định cả. Vua chiếu xuống phong K iên làm Ô tŕnh hầu, phong Lư u N gu làm quan  mục U C hâu, đem quân đến Ngư Dương đánh Trương Thuần, Trương Cử. Ở Đại C hâu Lưu, K hôi được  tin bèn viết thư tiến dẫn Huyền Đức. Nga mừ ng lắm, cử Huyền Đức làm quan đô úy, đem quân đến tận  hang ổ giặc đánh mấy trận lớn, giặc bị thua luôn. Trương Thuận tính vốn hung hăng, không được ḷng  quân bị tên thủ hạ chặt đầu đem nộp rồi dẫn quân ra hàng.  Trương Cử biết thế ḿnh không sao địch nổi, cũng tự thắt cổ chết.  Thế là cả cơi N gư Dương đều b́nh định.  Lưu N gu dâng biểu tâu công lớn của Lư u Bị. Triều đ́nh tha tội đánh viên đốc bư u và bổ làm quan thừa ở  Hạ Mật, sau lại nhắc lên làm quan úy ở Cao Đường. Công Tôn Toản lại dâng biểu tâu công đánh giặc  trước kia của Huyền Đức và tiến cử làm quan tư mă, lĩnh chức huyện lệnh B́nh N guyên. Huyền Đức ở  B́nh N guyên nhờ có lương tiền và quân mă, nên khôi phục lại đư ợc cảnh phồn vinh ngày trước. Lư u N gu  cũng có công dẹp giặc, nên được thăng làm quan thái úy.  Tháng tư, mùa hạ năm Trung b́nh thứ sáu (một trăm tám mươi chín) vua Linh Đế bệnh nặng, triệu quan  đại tướng quân Hà Tiến vào cung bàn tính mọi việc quan trọng về sau.  Nguyên Hà Tiến vốn xuất thân con nhà hàng thịt, v́ có em gái lấy vua, sinh được hoàng tử tên là Biện  được lập làm Hoàng hậu, nên Tiến nhờ đó được quyền cao chức trọng.  Vua lại yêu mến một mỹ nhân nữa họ Vương, sinh được hoàng tử tên là Hiệp. Hà hậu ghen ghét, bỏ thuốc  độc giết Vương mỹ nhân, nên hoàng tử Hiệp phải nuôi ở trong cung Đổng Thái Hậu.  Đổng Thái Hậu là mẹ vua Linh Đế, nguyên là vợ Giải độc đ́nh hầu Lư u Thư ờng. Bởi khi trước vua Hoàn  Đế không có con trai, phải đón con trai Giải độc đ́nh hầu lên làm vua, tức là vua Linh Đế. Linh Đế lên  ngôi; bèn đón mẹ vào phụng dưỡng ở trong cung và tôn làm Thái Hậu.  Đổng Thái Hậu thường khuyên vua lập hoàng tử Hiệp làm thái tử để nối ngôi vua về sau. Vua cũng yêu  Hiệp hơn, nên có ư muốn lập Hiệp. Lúc ấy bệnh vua đă nguy, trung thường thị là K iển Thạc tâu rằng:  - Tâu bệ hạ! Việc này quan hệ rất lớn, nếu muốn lập hoàng tử Hiệp, trư ớc hết xin giết Hà Tiến mới khỏi  lo ngại về sau.  Vua lấy làm phải, giáng chỉ vời Tiến vào cung. Tiến vừa đi đến cửa cung, gặp quan tư mă Phan Ẩn bảo  Tiến rằng:  - Đừng vào cung, K iển Thạc nó định mư u giết ông đấy!  Tiến cả sợ, vội về nhà, triệu các quan đại thần đến bàn định, muốn giết hết cả bọn hoạn quan.  Một người đứ ng lên nói:  - Thế lực của bọn hoạn quan, gây ra tự đời vua Xung, vua C hất, ngày nay lan rộng khắp cả trong triều,  giết hết thế nào được. Nếu cơ mư u không kín, chết đến cả họ ngay, vậy xin nghĩ cho kỹ.  Tiến nh́n xem ai, th́ là quan điển quân hiệu úy Tào Tháo.  Tiến mắng Tháo rằng:  - Trẻ con biết đâu việc lớn của triều đ́nh!  Đang lúc Tiến c̣n dùng dằng chưa quyết. Phan An chạy đến báo rằng:  - Hoàng đế đă băng hà rồi, hiện K iển Thạc đang bàn với mư ời tên hoạn quan định một mặt giấu kín  không phát tang, một mặt giả làm chiếu chỉ, triệu Hà Quốc Cữu vào cung giết đi, rồi lập Hoàng tử Hiệp  lên ngôi.  Nói chưa dứt lời, có sứ giả đến triệu Tiến vào cung, Tào Tháo nói:  - Việc cốt yếu bây giờ là phải lập vua trước đă, rồi sau hăy nói đến việc trừ giặc.  Tiến nói:  - Có ai dám cùng ta vào cung lập vua mới và đánh giặc không?  Một người đứ ng phắt dậy nói rằng:  - Tôi xin đem năm ngh́n tinh binh, chém khóa cửa cung, vào lập vua mới, giết hết bọn hoạn quan, quét  sạch trong triều để yên thiên hạ.  Tiến nh́n xem, th́ người ấy là con quan tư đồ Viên Phùng, cháu Viên N gỗi tên là Thiệu, tự là Bản Sơ  biện làm quan tư lệ hiệu úy.  Tiến cả mừ ng, bèn điểm năm ngh́n quân ngự lâm giao cho Viên Thiệu. Thiệu nai nịt đem quân đi trước.  Hà Tiến dẫn bọn Hà Ngung, Tuân Du, Trịnh Thái, hơn ba mư ơi quan đ ại thần đi sau, cùng vào trong  cung, đến trước linh cữ u vua Linh Đế, lập thái tử Biện lên làm vua. Các quan tung hô xong đâu đấy, Viên  Thiệu bèn đi vào cung bắt K iển Thạc, Thạc kinh hoảng chạy nấp vào dưới bụi cây trong vườn ngự uyển,  bị trung thường thị là Q uách Thắng giết chết. Quân cấm binh do Thạc quản lĩnh đều ra hàng hết cả. Viên  Thiệu nói với Hà Tiến rằng:  - Bọn thái giám trước kết bè với nhau, bây giờ nên thừa thế giết cả đi.  Bọn Trương N hượng biết tin, sợ hăi hết hồn, vội chạy vào cung van lạy Hà Hậu rằng:  - Bày mư u hại quốc cữ u trư ớc đây chỉ có một ḿnh K iển Thạc thực quả không dính dáng ǵ đến chúng  tôi. Nay quốc cữu nghe lời Viên Thiệu, muốn giết hết cả chúng tôi, thật là oan quá, xin mẫu hậu rủ ḷng  thư ơng cứu cho.  Hà Hậu nói:  - Các ngươi đừ ng lo, ta sẽ bảo hộ cho.  Bèn giáng chỉ triệu Hà Tiến vào cung, khẽ bảo rằng:  - Anh em ta hàn vi từ thuở nhỏ, nếu không có bọn Trương N hượng, sao có phú quư ngày nay? Nay thằng  Kiển Thạc bất nhân đă bị giết rồi, sao anh c̣n tin lời người ta nói mà toan giết cả bọn hoạn quan?  Hà Tiến nghe đoạn, ra bảo các quan rằng:  - Kiển Thạc bày mư u hại ta đem giết cả họ nó đi. C̣n những ngư ời khác đừ ng nên giết hại!  Viên Thiệu nói:  - Nhổ cỏ không nhổ hết rễ, rồi mang vạ vào thân!  Tiến nói:  - Ư ta đă quyết, người đừng nhiều lời nữa!  Các quan đều lui về cả.  Hôm sau Thái Hậu cho Hà Tiến tham xét công việc các bộ thượng thư, c̣n các người khá đều được thăng  chức.  Đổng Thái Hậu nghe biết chuyện, bèn cho vời bọn Trương N hượng vào cung phán rằng:  - Con em thằng Hà Tiến, trước kia v́ có ta cất nhắc cho nên mới được sung sướng. N gày nay con nó lên  ngôi Hoàng Đế, các quan trong ngoài đều là vây cánh nó cả, uy thế nó to lắm, ta biết tính sao bây giờ?  Trương N hượng nói:  - Tâu mẫu hậu, việc đó cũng dễ. Xin mẫu hậu cứ ra ngự triều đường, rủ mành mành coi xét việc chính,  phong hoàng tử Hiệp lên tư ớc vương, gia phong quốc cữu Đổng Trọng lên chức lớn coi giữ binh quyền và  trọng dụng bọn hạ thần th́ việc lớn có thể mư u tính xong được.  Đổng Thái Hậu cả mừ ng, sáng hôm sau lâm triều giáng chỉ phong hoàng tử Hiệp làm Trần lư u vương,  Đổng Trọng làm phiêu kỵ tướng quân. Bọn Trương N hượng cũng đều được tham dự triều chính.  Hà Thái Hậu thấy Đổng Thái Hậu chuyên quyền, bèn sửa một tiệc yến ở trong cung, mời Đổng Thái Hậu  đến dự.  Giữa tiệc, Hà Thái Hậu đứng dậy, nâng chén rượu vái hai vái mà thưa rằng:  - Chúng ta đều là đàn bà, không nên tham dự triều chính. Xưa bà Lă hậu chỉ v́ tham giữ trọng quyền, đến  nỗi ngh́n người trong họ đều bị giết. Nay chúng ta chỉ nên ở yên trong cung cấm, việc triều chính đă có  các nguyên lăo đại thần bàn tính với nhau. Thế mới là hạnh phúc cho nhà nư ớc, cúi xin Thái Hậu soi xét.  Đổng Thái Hậu nổi giận mắng rằng:  - Mày đă đem ḷng ghen ghét, đánh thuốc độc giết Vương mỹ nhân. Nay mày cậy có con làm vua, cậy thế  lực anh mày là thằng Hà Tiến, dám nói hỗn với tao à? Tao sai quan phiêu kỵ (trỏ vào Đổng Trọng) chặt  cổ anh mày dễ như trở bàn tay cho mà xem!  Hà hậu cũng tức giận căi lại rằng:  - Ta đem lời khuyên can, mà người lại trở mặt giận à?  Đổng Thái Hậu càng tức, lại nhiếc móc Hà hậu:  - Cái đồ bán thịt nhà mày, c̣n biết cái ǵ!  Hai người căi nhau măi, sau có bọn Trương N hượng khuyên can, người nào mới về cung người nấy.  Đêm hôm ấy Hà hậu triệu Hà Tiến vào cung, kể lại việc đă xảy ra. Tiến về mời các quan tam công đến  bàn bạc.  Buổi chầu sáng hôm sau, Tiến xui các đ́nh thần tâu rằng:  - Đổng Thái Hậu nguyên là một vị Phiên phi, không nên ở lâu trong cung cấm. Xin rời ngay ra an trí ở Hà  Giang, hạn lập tức phải đi ngay!  Hà Tiến một mặt sai người đưa Đổ ng Thái Hậu đi, một mặt phái quân cấm binh đến vây nhà phiêu kỵ  tướng quân Đổng Trọng đ̣i lấy ấn thụ. Đổng Trọng biết việc chẳng lành, liền tự vẫn ở hậu đường. Lúc  người nhà cất tiếng khóc, quân sĩ mới không vây nữa trở về.  Bọn Trương N hượng, Đoàn K huê thấy phe Đổng Thái Hậu thất bại, bèn đem vàng ngọc, châu báu đút lót  em trai Hà Tiến là Hà Miêu và mẹ Tiến là Vũ Dương Quân, nhờ vào nói khéo với Hà Thái Hậu che chở  cho. Bởi vậy mười tên hoạn quan lại được tin dùng.  Tháng sáu năm ấy, Hà Tiến ngầm sai người đến Hà Giang đánh thuốc độc giết Đổng Thái Hậu, đem linh  cữu về kinh, táng ở Văn Lăng. Tiến cáo bệnh không đi đưa đám.  Một hôm quan tư lệ hiệu úy Viên Thiệu vào nói với Tiến rằng:  - Bọn Trương N hượng, Đoàn Khuê đang đi nói phao lên rằng ông đánh thuốc độc giết Đổng Thái Hậu, để  mư u việc lớn. Nếu bây giờ ông không giết ngay bọn chúng nó, tất có vạ lớn về sau. Xưa Đậu Vũ muốn  nhờ bọn hoạn quan trong cung, v́ mư u mô không kín lại bị chúng giết. Hiện giờ anh em vây cánh ông,  đều là những tay anh tuấn, vả lại quyền ở trong tay, thật là cơ hội trời cho, không nên bỏ lỡ.  Tiến nói:  - Thong thả để sau sẽ bàn tính.  Mấy đứa tả hữu nghe lỏm đư ợc chuyện ấy, liền đi báo với Trương Nhượng. Bọn Trương N hượng lại đem  rất nhiều của báu lễ đút Hà Miêu. Miêu vào tâu Hà hậ u rằng:  - Đại tướng quân pḥ tá vua mới, không làm điều nhân từ, chỉ chăm chém giết. Nay tự nhiên vô cớ lại  toan giết cả mười hoạn quan, thật tự ḿnh gây ra mầm loạn.  Hà hậu cho là phải.  Một chốc, Hà Tiến vào tâu xin giết bọn hoạn quan. Hậu nói:  - Bọn hoạn quan coi sóc việc trong cung cấm, phép cũ nhà Hán từ xưa vẫn thế. Cớ sao tiên đế vừa mới  chầu trời mà ngư ời chỉ muốn giết nhữ ng bầy tôi cũ. Thế không phải là tôn trọng sự thờ cúng đối với tiên  đế!  Tiến vốn là một người nhù nhờ không quyết đoán, nghe Hà Thái Hậu nói như vậy, vâng dạ luôn miệng  rồi lui ra.  Viên Thiệu đứ ng đón ngoài cửa, hỏi rằng:  - Việc lớn thế nào?  Tiến nói:  - Thái Hậu không nghe th́ làm thế nào?  Thiệu nói:  - Nên triệu nhữ ng người anh hùng các nơi đem quân về kinh giết hết bọn hoạn quan này đi. Đến lúc việc  đă cấp bách th́ Thái Hậu muốn chẳng nghe cũng chẳng được.  Tiến nói:  - Kế ấy diệu lắm.  Bèn truyền hịch đi các trấn, triệu các tướng lĩnh đem quân về kinh đô.  Quan chủ bạ Trần Lâm can rằng:  - Việc ấy không nên. Tục ngữ có câu: "Bư ng mắt bắt chim", ấy là ḿnh tự dối ḿnh. Việc nhỏ mọn cũng  không thể tự dối mà làm xong, huống chi là việc lớn nư ớc nhà? Nay tướng quân dựa uy vua, cầm quyền  lớn, như rồng bay hổ nhảy, muốn làm thế nào cũng đư ợc. Việc giết bọn hoạn quan thật dễ không khác  quạt ḷ than đốt mấy sợi tóc. Làm việc một cách quyền biến, quyết đoán ngay, phát động nhanh như sấm  sét tức là thuận đạo trời và ḷng người. Nay nếu triệu các quan ngoại trấn, mỗi người một bụng, biết ai thế  nào? Có khác đưa chuôi dao cho người c ầm mà ḿnh cầm đằng lư ỡi không? N hư thế không nhữ ng việc  không thành mà lại sinh biến loạn nữa.  Tiến cư ời nói:  - Đó là kiến thức của hạng người hèn nhát!  Một người đứ ng lên vỗ tay cười lớn mà rằng:  - Việc ấy dễ như trở bàn tay, hà tất phải bàn cho lắm!  Mọi người nh́n xem ai, người ấy chính là Tào Tháo.  Đó chính là:  Muốn giết tiểu nhân bên cạnh chúa  Nên nghe mưu sĩ ở trong triều. 

Muốn biết Tào Tháo nói thế nào, xem hồi sau sẽ rơ. 

 

HỒI 3  Tiệc Ôn Minh, Đổng Trác mắng Đinh Nguyên Dùng vàng bạc, Lư Túc dụ Lă Bố 

Lúc ấy Tào Tháo nói với Hà Tiến rằng:  - Cái vạ hoạn quan, đời nào cũng có, nên vua chúa các đời không nên trao quyền bính và tin dùng chúng  để chúng hoành hành như ngày nay. Bây giờ muốn trị tội chúng tưởng chỉ nên giết mấy đứa đầu đảng.  Như vậy chỉ cần một kẻ coi ngục cũng đủ, hà tất phải triệu quân ngoài vào. Nếu muốn giết cả bọn chúng,  cơ mư u tránh sao khỏi tiết lộ, tôi chắc công việc sẽ hỏng.  Hà Tiến tức giận mà rằng:  - Mạnh Đức cũng hài ḷng sao?  Tháo lui ra ngoài nói:  - Làm loạn thiên hạ tất là Hà Tiến!  Tiến không nghe lời Tháo, mật sai người đem chiếu chỉ đi gấp đến các trận triệu quân vào kinh đô.  Nói về quan tiền tướng quân, tư ớc Ngao hương hầu sung chức thứ sử Tây Lư ơng là Đổng Trác, trước v́  đánh giặc Khăn Vàng bị thua, triều đ ́nh đă toan trị tội, bởi có đút lót cho mư ời tên hoạn quan nên không  can ǵ. Sau lại khéo kết giao với bọn quyền quư trong triều, làm đến chức lớn, thống lĩnh hai mư ơi vạn  quân Tây Lương, vẫn có ḷng phản nghịch. Bây giờ tiếp được chỉ triệu vào kinh, trong ḷng hớn hở, liền  điểm binh lục tục khởi hành, sai con rể là trung lang tướng N gư u Phu đóng giữ Thiểm Tây, hắn tự đem  bọn Lư Thôi, Q uách Dĩ, Trương Tế, Phàn Trù dẫn quân đến Lạc Dương. Trác lại có người rể nữa, vừa là  mư u sĩ cho hắn, tên là Lư N ho. Nho bảo Trác rằng:  - Nay tuy phụng chỉ vào kinh, biết đâu trong đó chẳng có nhiều điều ám muội? Chi bằng trước hăy sai  người dâng biểu, cho danh nghĩa rơ ràng, mới có thể mư u toan việc lớn được.  Trác cả mừ ng, bèn sai thảo biểu dâng vào kinh trước.  Biểu rằng:  "Thiết tướng thiên hạ đến nỗi loạn măi thế này, đều bởi bọn hoạn quan Trương N hượng khinh nhờn phép  nước. Tôi nghĩ muốn cho nồi nước sôi khỏi dài ra ngoài cần phải rút bớt củi; mổ cái nhọt có chịu đau một  lúc, mới khỏi nọc độc trong ḿnh. Tôi xin bạo dạn gióng trống khua chuông, dẫn quân vào Lạc Dương,  để giết bọn N hượng; được như thế th́ xă tắc may lắm, thiên hạ may lắm!"  Hà Tiến đem tờ biểu đưa các quan xem. Có quan thi ngự sử Trịnh Thái can rằng:  - Đổng Trác là giống sài lang, để hắn vào kinh, hắn sẽ ăn thịt người.  Tiến nói:  - Anh đa nghi như thế, mư u việc lớn sao được?  Lư Thực cũng can rằng:  - Tôi vốn biết Đổng Trác là đứa mặt người dạ thú, hễ để cho hắn vào chốn cấm đ́nh, tất sinh tai vạ. Chi  bằng ngăn cản đừ ng cho hắn vào là hơn.  Tiến cũng không nghe.  Trịnh Thái, Lư Thực đều bỏ quan mà đi. Các quan đại thần trong triều cũng bỏ đi quá nửa.  Tiến sai người đón Đổng Trác ở Thăng Tŕ, Trác đóng quân lại, không tiến vội.  Bọn Trương N hượng được tin quân ngoài kéo vào cùng bàn nhau rằng:  - Đó là mư u của Hà Tiến, nếu chúng ta không hạ thủ trước, sẽ chết cả họ.  Bèn mai phục năm mươi tên đao phủ ở mé trong cửa Gia Đức, cung Trường Lạc, rồi vào tâu Hà Thái Hậu  rằng:  - Nay đại tướng quân giả làm chiếu chỉ, triệu quân ngoại trấn vào kinh, định giết cả bọn chúng tôi, xin  mẫu hậu rủ ḷng thương cứ u cho.  Thái Hậu nói:  - Các ngươi nên đến dinh đại tướng quân mà tạ tội.  Nhượng nói:  - Tâu mẫu hậu, nếu chúng tôi đến tướng phủ, tất là thịt nát xương tan, c̣n sống sao được. Xin mẫu hậu  tuyên triệu đại tướng q uân vào cung mà dụ bảo cho. Nếu mẫu hậu không chút thương t́nh, th́ chúng tôi  xin chết ngay ở trư ớc mặt mẫu hậu.  Thái Hậu bèn giáng chỉ triệu Tiến vào.  Tiến tiếp chỉ, toan đi ngay.  Trần Lâm can rằng:  - Tờ chiếu này tất là mư u mô của mấy tên hoạn quan, ông không nên đi, nếu đi tất có vạ lớn.  Tiến nói:  - Thái Hậu triệu ta, làm ǵ có tai vạ?  Viên Thiệu nói:  - Bây giờ mư u cơ đă lộ, tướng quân c̣n muốn vào cung hay sao?  Tào Tháo nói:  - Không ǵ bằng triệu ngay mư ời đứa hoạn quan ra đây đă, rồi hăy vào!  Tiến cư ời nói:  - Đó là kiến thức của trẻ con. Hiện quyền bính thiên hạ ở trong tay ta, mấy đứa hoạn quan dám làm ǵ  nổi!  Thiệu nói:  - Nay ông định vào cung, chúng tôi xin đem quân hộ vệ để pḥng sự bất trắc.  Viên Thiệu, Tào Tháo mỗi người kén năm trăm quân giao cho em Viên Thiệu là Viên Thuật thống lĩnh.  Viên Thiệu nai nịt đâu đấy, dẫn quân dân ở mé ngoài cửa Thanh Tỏa, Thiệu cùng Tháo đeo gươm đi kèm,  hộ vệ Hà Tiến.  Tiến đi đến trước cửa cung Trường Lạc, hoàng môn quan truyền chỉ rằng: "Thái Hậu c hỉ vời một ḿnh  đại tướng quân vào thôi, c̣n ngư ời khác đều không đư ợc vào". Thành ra bọn Viên Thiệu, Tào Tháo đều  phải đứng ngoài cả. Một ḿnh Tiến ngang nhiên vào cung. Vừa đi đến cửa Gia Đức bọn Trương N hượng  quát mắng Tiến rằng:  - Đổng Thái Hậu có tội ǵ mà mày đánh thuốc độc giết chết? Cớ sao đám tang quốc mẫu mày giả tảng ốm  không đi đưa? Mày vốn giống đê hèn, làm nghề mổ lợn bán thịt, có chúng tao tiến cử lên vua mới được  vinh hiển thế này. Mày đă không báo ơn th́ chớ, lại định mư u hại chúng tao? Mà y bảo chúng tao là  phường ngu trọc vậy ai là người thanh cao?  Tiến hoảng sợ muốn t́m lối ra, như ng cửa cung đă đóng hết. Bọn đao phủ ồ ra, chém Tiến đứt làm hai  đoạn.  Đời sau có thơ than rằng:  Nhà Hán thương ôi, vận đă cùng!  Mưu ǵ Hà Tiến lại tam công Mấy phen chẳng biết nghe lời phải  Thoát khỏi làm sao họa cửa cung?  Viên Thiệu chờ măi không thấy Tiến ra, bèn gọi lớn lên rằng:  - Mời tướng quân ra về!  Bọn Trương N hượng đem thủ cấp Hà Tiến từ trên tư ờng ném ra tuyên dụ rằng:  - Hà Tiến mư u phản đă bị giết rồi. C̣n những kẻ bị Tiến bắt ép phải theo, đều tha cả.  Viên Thiệu cất tiếng hô lớn lên rằng:  - Bọn hoạn quan dám giết đại thần, ai muốn giết chúng nó mau mau vào đây trợ chiến.  Bộ tướng của Hà Tiến là N gô Khuông bèn phóng hỏa đốt cửa Thanh Tỏa. Viên Thiệu dẫn quân sấn vào  cung hễ gặp đứa hoạn quan nào cũng giết hết cả. Viên Thiệu, Tào Tháo phá cửa vào được trong cung, gặp  Triệu Trung, Tŕnh K háng, Hạ Huy, Q uách Thắng, đuổi đến trước lầu Thúy Hoa, lấy kiếm vằm ra như  bún.  Bấy giờ trong cung lửa cháy lư ng trời. Bọn Trương Như ợng, Đoàn K huê, Tào Tiết, Hầu Lẫm, bắt ép Thái  Hậu, thái tử cùng Trần Lư u Vương đi vào nội sảnh rồi lẻn đường sau chạy đi Bắc cung. Lư Thực dẫu bỏ  quân, như ng chưa đi nơi khác, sực thấy trong cung có biến, bèn mặc giáp cầm giáo, đang đứ ng ở dưới gác  xa trông thấy Đoàn K huê đang giục Thái Hậu đi mau, bèn thét lớn lên rằng:  - Thằng Khuê kia! Sao dám bắt ép Thái Hậu đi đâu?   Đoàn Khuê bỏ chạy, Thái Hậu tự trong cửa sổ nhảy ra, Thực vội đến cứ u được thoát.  Ngô Khuông đánh vào nộ i đ́nh, gặp Hà Miêu cầm gươm đi ra. K huông hô lớn lên rằng:  - Thằng Miêu thông mư u giết anh, nên giết đi thôi!  Các tướng đều nói:  - Phải, phải, chém thằng giặc giết anh ấy đi!  Miêu sợ cuống toan chạy, bị quân bốn mặt vây kín chém nhừ ra như bột.  Thiệu sai quân chia ra từng bọn đi giết gia quyến mười tên hoạn quan, bất cứ già trẻ lớn bé đều giết hết  cả, thành ra có nhiều kẻ không có râu bị giết lầm.  Tào Tháo một mặt cứu hỏa trong cung, mời Hà Thái Hậu tạm coi quyền chính, một mặt sai quân đuổi  theo bọn Trương Như ợng và t́m vua Thiếu Đế.  Nhắc lại bọn Trương N hượng, Đoàn K huê ức hiếp vua Thiếu Đế và Trần Lưu Vương xông pha khói lửa,  đêm chạy đến núi Bắc Mang. Vào khoảng canh hai, bỗng nghe phía sau có tiếng người ngựa reo ḥ đuổi  theo, viên tướng đi đầu là quan trung bộ duyên lại ở Hà Nam tên gọi là Mẫn Công hô lớn lên rằng:  "Thằng nghịch tặc kia chớ chạy!".  Trương N hượng thấy nguy cấp quá liền đâm đầu xuống sông tự tử.  Thiếu Đế cùng Trần Lư u Vư ơng chưa rơ lành dữ thế nào, đành phải nín hơi nấp vào tron g bụi cỏ ở bờ  sông, quân sĩ t́m hết bốn phía vẫn không biết Hoàng đế ở đâu.  Hai anh em vua phục trong bụi cỏ măi đến canh tư, sương xuống lạnh buốt cả ngư ời trong ḷng đói khát,  ôm nhau mà khóc, như ng sợ có người biết, chỉ nuốt nư ớc mắt khóc thầm trong bụi rậm.  Trần Lư u Vương nói:  - Chỗ này không nên ở măi, phải t́m đường khác mới sống được.  Nói đoạn hai người nắm áo nhau ḅ lên bờ sông. C hỗ ấy gai góc rất nhiều, trong đêm tối đường đi không  rơ, đương lúc bối rối không biết tính sao, bỗng thấy một đàn đom đóm hàng trăm ngh́n con kéo đến, lập  ḷe bay quanh trước mặt vua.  Trần Lư u Vương nói:  - Đó là trời giúp anh em ta!  Bèn đi theo ánh sáng đom đóm, dần dần trông thấy đường cái. Đi đến canh năm hai người đau chân quá  không thể bước đi được nữa. Bên sườn núi có một đống cỏ, anh em vua bèn nằm quay ra đó.  Trước mặt đống cỏ là một cái trại. C hủ trại đêm hôm ấy nằm mộng thấy hai vầng mặt trời sa xuống sau  nhà, giật ḿnh tỉnh dậy, khoác áo ra trông, thấy trên đồng cỏ bốc lên một luồng khí sáng xông lên tận trời,  rất lấy làm lạ, vội chạy ra xem tận nơi, thấy có hai ngư ời nằm trên đống cỏ, liền hỏi:  - Hai cậu là con cái nhà ai?   Thiếu Đế sợ không dám cất tiếng.  Trần Lư u Vương trỏ vào Thiếu Đế nói rằng:  - Đây chính là Hoàng đế bây giờ, gặp loạn mười đứa hoạn quan, phải trốn đến đây; c̣n ta là Hoàng đế  Trần Lư u Vương.  Chủ trại sợ hăi, lạy hai lạy tâu rằng:  - Hạ thần là em tư đồ Thôi Liệt ngày trước, tên gọi Thôi N ghị, v́ thấy bọn hoạn quan bán quan hại nước,  ghét bỏ người hiền, nên về ở ẩn ở đây.  Bèn đưa hai anh em Thiếu Đế đi vào trong nhà, đem rượu cơm dâng tiến.  Nhắc lại, khi Mẫn Cống đuổi bắt được Đoàn K huê hỏi vua ở đâu, K huê nói đến dọc đư ờng bị lạc, nên  không biết. Cống bèn giết Khuê, cắt đầu treo vào cổ ngựa, rồi sai quân đi các nơi t́m vua, c̣n Cốn g một  ḿnh tự đi t́m một lối. T́nh cờ đi đến ngay nhà Thôi N ghị.  Thôi N ghị thấy dưới cổ có cái đầu ngư ời, liền hỏi. Cống thuật lại đầu đuôi. Nghị bèn dẫn Cống vào trong  nhà làm lễ triều kiến, vua tôi cùng nhau khóc lóc một hồi. Cống tâu rằng:  - Trong nư ớc không thể một ngày không có vua, xin bệ hạ về kinh ngay cho.  Bấy giờ trong nhà Thôi Nghị chỉ có một con ngựa gầy, đem ra vua ngự. Mẫn Cống cùng Trần Lư u Vương  cùng cưỡi một con ngựa, khởi hành về kinh.  Đi chưa được ba dặm, th́ gặp tư đồ Vương Doăn, thá i úy Dương Bưu, tả quân hiệu úy Thuần Vu, Q uỳnh,  hữ u quân hiệu úy Triệu Mạnh, hậu quân hiệu úy Pháo Tính và trung quân hiệu úy Viên Thiệu, tất cả vài  trăm người ngựa kéo đến nghênh tiếp xa giá, vua tôi đều nh́n nhau mà khóc. Một chốc sai đem thủ cấp  Đoàn Khuê về kinh trước bêu lên làm lệnh, rồi đổi hai con ngựa tốt để vua và Trần Lư u Vư ơng cưỡi cùng  về kinh đô.  Trước đây ít lâu, trẻ con ở kinh thành Lạc Dương thường hát mấy câu sau:  "Đế chẳng ra đế  Vương chẳng ra vương  Xe xem ngựa ngựa  Chạy ra Bắc Mang" .  Đến bây giờ quả là ứ ng nghiệm.  Xa giá vừa đi đư ợc vài dặm, bỗng thấy cờ kéo rợp trời, bụi bay mờ đất, một đoàn binh mă kéo đến. Các  quan thấy sắc, vua cũng kinh hoàng. Viên Thiệu tế ngựa ra thét hỏi:  - Binh mă nào đấy?  Dưới bóng ngọn cờ thêu, một tướng phi ngựa ra hỏi lại rằng:  - Thiên tử đâu?  Thiếu Đế sợ run không nói được. Trần Lưu Vương sấn ngựa ra mắng rằng:  - Ngươi là ai?  Tướng ấy đáp:  - Thứ sử Tây lương Đổng Trác!  Trần Lư u Vương hỏi vặn:  - Ngươi đến hộ giá hay đến cướp giá?  - Tôi đến hộ giá.  - Đă đến hộ giá, sao Hoàng Đếở kia, không xuống ngựa?  Trác cả sợ, vội vàng xuống ngựa, thụp lạy ở bên cạnh đư ờng. Trần Lưu Vương lấy lời phủ dụ. Trác từ đấy  ăn nói giữ ǵn, trước sau không hớ điều ǵ, trong bụng rất thần phục Trần Lư u Vương, và có ư muốn bỏ  vua nọ lập vua kia tự đó.  Ngày hôm ấy, vua về đến kinh, vào cung bái kiến Hà Thái Hậu, mẹ con than khóc cùng nhau. Lúc kiểm  điểm trong cung, không biết cái ấn ngọc truyền quốc biến đi đâu mất.  Đổng Trác đóng đồn ở ngoài thành, hàng ngày đem quân mặc áo thiết giáp vào trong thành, đi nghênh  ngang các phố, nhân dân rất sợ hăi. Trác lại tự do vào ra chỗ cung cấm, không kiêng sợ ǵ cả.  Hậu quân hiệu úy Pháp Tín đến chơi Viên Thiệu bàn với Thiệu rằng:  - Đổng Trác h́nh như có bụng khác, phải trừ ngay đi.  Thiệu nói:  - Triều đ́nh vừa mới được yên, không nên làm kinh động.  Pháo Tín bàn với Vương Doăn. Doăn nói:  - Để rồi sẽ bàn!  Pháo Tín thấy không ai nghe ḿnh, bèn đem quân bản bộ đến đóng ở Thái Sơn.  Đổng Trác chiêu dụ những quân bộ hạ của anh em Hà Tiến về cả tay ḿnh, rồi bàn mảnh với Lư N ho  rằng:  - Ta muốn bỏ Thiếu Đế, lập Trần Lư u Vương có nên không?  Lư Nho nói:  - Nên lắm. Nay đang lúc triều đ́nh vô chủ, nên làm ngay mới được, nếu để chậm sẽ sinh biến. Ngày mai  nên triệu các quan hội họp ở trong vườn Ôn Minh, đem việc phế lập ra biểu dụ, ai không nghe th́ chém.  Nắm được uy quyền, chính ở lúc này đây.  Trác mừ ng lắm, sáng hôm sau mở tiệc yến rất lớn, mời tất cả các công khanh đến. Ai cũng sợ Đổng Trác  cho nên không ai vắng mặt cả.   Trác chờ các quan đến đông đủ, mới lững thữ ng đến cửa vườn, xuống ngựa đeo gươm vào tiệc.  Rượu được vài tuần, Trác truyền lệnh dừ ng chén, nghỉ âm nhạc, rồi nói lớn lên rằng:  - Các quan hăy im lặng, nghe ta nói một câu chuyện: Vua là chủ tể thiên hạ, không có uy nghi không thể  nào tôn phụng tôn miếu và xă tắc. Nay hoàng thượng nhu nhược, không bằng Trần Lưu Vương thông  minh ham học, xứng đáng ngôi rồng. Vậy ư ta muốn bỏ vua Thiếu Đế, lập Trần Lưu Vương, các quan  nghĩ sao?  Các quan nghe đoạn, yên lặng nh́n nhau, không ai dám nói câu ǵ cả.  Bỗng có một người ngồi trong yến tiệc đẩy ghế đứ ng dậy, nói lớn lên rằng:  - Không được! Không được! Mày là thằng nào, dám nói càn rỡ như vậy? Hoàng thượng là con cả Đức  Tiên đế, xưa nay không chút lầm lỗi, sao bỗng dư ng dám nói bỏ người này lập người kia! Mày muốn  phản nghịch chăng?  Trác nh́n xem mới biết người ấy là quan thứ sử Kinh C hâu, tên gọi Đinh Nguyên. Trác nổi giận quát lên  rằng:  - Ai theo ta th́ sống, ai chống ta th́ chết!  Bèn rút gươm toan chém Đinh N guyên.  Bấy giờ Lư Nho thấy một người đứng sau lưng Đinh Nguyên, khí vũ hiên ngang, uy phong lẫm lẫm, tay  cầm cái phương thiên họa kích, có vẻ tức giận trừ ng mắt mà nh́n, vội vàng đứng dậy nói rằng:  - Hôm nay trong tiệc ăn uống, không nên bàn đến việc nước. Xin đến sáng mai họp bàn tại nhà nghị sự th́  hơn!  Mọi người đều khuyên Đinh Nguyên lên ngựa về nhà.  Trác lại hỏi các quan rằng:  - Ta nói thế có hợp lẽ không?  Lư Thực nói:  - Ông lầm rồi! Xưa vua Thái Giáp thông minh. Y Doăn bị đuổi ra Đổng cung; vua Xương Ấp lên ngôi  vua mới có hai mư ơi bảy ngày mà làm hơn ba mươi điều ác, nên Hoắc Q uang phải làm lễ cáo ở thái miếu  rồi bỏ đi. Ngày nay vua dẫu c̣n trẻ tuổi, song vốn thông minh nhân từ, chưa có một chút lỗi lầm. Ô ng  chẳng qua là thứ sử đường ngoài, chưa tham dự việc nước, lại không có tài lớn như Hoắc Quang, Y Doăn,  sao dám cả gan bàn đến việc bỏ vua nọ lập vua kia? Thánh nhân nói rằng: "Có chí như Y Doăn th́ hay  bằng không có chí ấy mà làm th́ là thoán nghịch!"  Trác cả giận, rút gươm sấn đến toan chém Lư Thực, quan thị trung là Sái Ấp và quan nghị lang là Bành  Bá can rằng:  - Lư thượng thư là người có danh vọng lớn ở trong thiên hạ, nếu đem giết đi, e rằng thiên hạ không phục!  Trác mới thôi.  Quan tư đồ là Vương Doăn nói tiếp rằng:  - Việc phế lập không nên bà n sau khi uống rượu say. Xin để ngày khác lại bàn.  Các quan đều giải tán.  Lúc ấy Trác c̣n chống gươm đứ ng giữa cửa vườn, bỗng thấy một người cầm kích phi ngựa ở ngoài cửa.  Trác hỏi Lư Nho:  - Người nào đấy?  Nho nói:  - Đấy là con nuôi Đinh N guyên, họ Lă tên Bố, tự là Phụng Tiên, chúa công hăy nên tạm lánh đi.  Trác bèn lẩn trốn vào trong vườn.  Sáng hôm sau có tin báo Đinh N guyên dẫn quân đến ngoài thành thách đánh. Trác nổi giận, cùng Lư N ho  dẫn quân ra đối địch.  Lă Bố đầu búi tóc, đội kim quan, ḿnh mặc chiến bào thêu trăm hoa, ngoài phủ giáp đường nghê, thắt bảo  đới, phóng ngựa múa kích, theo Đinh N guyên ra trước trận.  Đinh N guyên trỏ vào mặt Đổng Trác mắng rằng:  - Nhà nước không may bị bọn hoạn quan lộng quyền, đến nỗi dân chúng lầm than. Mày không có chút  công cán ǵ, sao dám mở mồm nói việc phế lập để loạn triều đ́nh?  Đổng Trác chưa kịp trả lời, Lă Bố đă phi ngựa sấn sang, Đổng Trác hoảng chạy, Đinh N guyên thúc quân  đánh trận, quân Trác thua to, phải lui hơn ba mươi dặm đóng trại. Trác bàn với các tướng rằng:  - Ta xem Lă Bố là kẻ tài giỏi phi thường, nếu được người ấy về với ta, lo ǵ không được thiên hạ!  Một người ở dưới trướng bước ra thưa rằng:  - Chúa công lo chi điều ấy! Tôi vốn cùng làng với Lă Bố, hắn là người chỉ có sức khỏe mà không có mư u,  thấy lợi th́ quên nghĩa. Tôi quyết xin đem ba tấc lư ỡi nói cho Lă Bố chắp tay về với chúa công.  Trác cả mừ ng nh́n xem, th́ ra người ấy là hổ bôn trung lang tướng Lư Túc. Trác bèn hỏi:  - Làm thế nào để dụ hắn?  Túc nói:  - Tôi nghe chúa công có một con ngựa xích thố tốt, mỗi ngày đi ngàn dặm. Nếu đem con ngựa ấy và thêm  một số vàng ngọc nữa lấy lợi dụ hắn, hắn sẽ phản Đinh Nguyên về với chúa công ngay.  Trác quay lại hỏi Lư Nho rằng:  - Có nên làm như thế không?  Nho nói:  - Chúa công muốn lấy thiên hạ, th́ tiếc ǵ một con ngựa.  Trác vua vẻ cho ngựa, lại cho thêm một ngh́n lạng vàng, vài chục hạt châu, và một cái đai bằng ngọc. Lư  Túc nhận các món ấy đem sang trại quân Lă Bố, bị quân canh đường bắt được. Túc nói:  - Các ngươi vào bẩm Lă tướng quân, có người bạn cũ đến thăm đấy.  Lă Bố sai mời vào.  Túc hỏi Bố rằng:  - Lâu nay hiền đệ vẫn được b́nh yên?  Lă Bố chắp tay thưa rằng:  - Lâu lắm mới gặp nhau, vậy chớ bây giờ anh ở đâu?  Túc nói:  - Tôi hiện làm chức hổ bôn trung lang tướng, nghe tin hiền đệ trổ tài giúp nước, tôi mừ ng rỡ vô cùng.  Nhân có một con ngựa tốt, ngày đi ngàn dặm, lội nước trèo núi như chạy đường phẳng, gọi là ngựa xích  thố, thành tâm đem dâng hiền đệ, thêm giúp oai hùng.  Lă Bố sai dắt lại xem, quả nhiên toàn thân con ngựa ấy một màu đỏ như lửa, tuyệt không có cái lông nào  tạp, từ đầu đến đuôi dài một trượng, từ mông lên trán cao tám thư ớc, lúc miệng gầm chân cất, có cái vẻ  tung mây vượt biển.  Đời sau có người vịnh thơ khen ngựa xích thố rằng: 

Ngàn dặm mù bay tịt nẻo xa 

Trèo non vượt nước khéo xông pha 

Cương tơ chặt đứt rung chuông ngọc 

Rồng đỏ trên trời hẳn mới sa?

 Lă Bố trông thấy ngựa mừ ng lắm, tạ rằng:  - Anh cho con ngựa hay như thế, biết lấy ǵ đáp lại?  Túc nói:  - Tôi v́ nghĩa đến đây, dám mong ǵ báo đáp!  Lă Bố sai làm rượu thết đăi. Rượu đă ngà say,  Túc nói:  - Tôi với hiền đệ ít khi gặp nhau, nhưng đư ợc gặp lệnh tôn luôn.  Lă Bố nói:  - Anh say rồi, cha tôi khuất núi đă lâu, sao c̣n gặp đư ợc anh?  Túc cả cười mà rằng:  - Tôi đă say đâu, tôi nói lệnh tôn là nói Đinh thứ sử đó!  Bố có ư hổ thẹn nói rằng:  - Tôi ở với ông Đinh K iến Dương, cũng là bất đắc dĩ.  Túc nói:  - Hiền đệ có tài ngang trời dọc đất, bốn biển ai chẳng quư trọng, phú quư công danh, coi dễ như tḥ tay  lấy của ở trong túi, sao lại nói là bất đắc dĩ mà can chịu nép ḿnh ở dưới người ta?  Bố thở dài nói:  - Tôi chỉ giận chưa gặp được chủ!  Túc cười nói:  - Chim khôn chọn cành mà đậu, người hiền chọn chúa mà thờ; nếu không sớm liệu ngày sau hối sao kịp?  - Anh xem trong triều, c̣n có ai đáng mặt a nh hùng đời nay?  - Tôi xem các quan đại thần bây giờ không ai bằng đư ợc Đổng Trác, Đổng Trác tôn người hiền, kính kẻ  sĩ, thưởng phạt công minh, chắc sau này làm nên nghiệp lớn.  Bố hăm hở nói:  - Quả vậy, tôi muốn về với ông ta, chỉ hiềm chưa có người tiến dẫn.  Túc bèn đem vàng, hạt châu và cái đai ngọc bày la liệt ở trước mặt Lă Bố. Lă Bố kinh hăi nói rằng:  - Sao có nhữ ng thứ này?  Túc sai tả hữ u lui cả, rồi bảo Lă Bố rằng:  - Đây là Đổng công mộ đại danh hiền đệ đă lâu, bảo tôi thân đem các vật này đến dâng hiền đệ. Con ngựa  xích thố cũng của Đổng công kính tặng đấy.  Lă Bố nói:  - Đổng công có ḷng quá yêu, tôi biết lấy ǵ đáp lại? Túc nói:  - Bất tài như tôi c̣n làm đến chức bôn trung lang tướng. Nếu hiền đệ về với Đổng công th́ quư hiểu chưa  biết chừ ng nào.  Lă Bố nói:  - Nhưng tôi không có chút công ǵ làm lễ ra mắt?  Túc nói:  - Muốn có công cũng dễ lắm, chỉ trở bàn tay là được. C hỉ sợ hiền đệ không chịu làm thôi!  Lă Bố ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:  - Tôi muốn giết Đinh N guyên, dẫn quân về hàng Đổng Trác, có nên không?  Túc nói:  - Làm được như thế, thật là công rất lớn. Như ng việc phải quả quyết làm ngay mới được!  Lă Bố hẹn đến hôm sau th́ đem quân lại hàng.  Túc từ biệt về.  Đêm hôm ấy, hồi canh hai, Lă Bố cầm dao, vào thẳng màn Đinh Nguyên. Đinh N guyên đang thắp nến  xem sách, thấy Lă Bố đến bèn hỏi:  - Con vào có việc ǵ?  Bố nổi giận quát:  - Ta đây đường đư ờng một đấng trư ợng phu, có đâu chịu làm con mày!  Nguyên nói:  - Phụng Tiên v́ cớ ǵ mà thay ḷng đổi dạ như thế?  Lă Bố bước thẳng lên giơ dao chém Nguyên một nhát, chặt lấy đầu rồi gọi lớn tả hữ u rằng:  - Đinh N guyên bất nhân, ta đă giết nó rồi. Ai theo ta th́ ở đây, không theo th́ đi!  Quân sĩ bỏ đi quá nửa.  Ngày hôm sau, Lă Bố cầm đầu Đinh Nguyên đến nhà Lư Túc, Túc đưa vào ra mắt Đổ ng Trác. Trác mừ ng  lắm, làm rượu thết đăi. Sụp xuống lạy Lă Bố trước và nói rằng:  - Trác này được tư ớng quân, ví như cây lúa bị nắng hạn lâu mà đư ợc trận mưa ngọt!  Lă Bố rước Trác ngồi lên, lạy mà nói rằng:  - Ngài có bụng yêu, tôi xin thờ ngài làm nghĩa phụ.  Trác lấy áo cẩm bào dát vàng đem ra cho Lă Bố rồi cùng uống rư ợu vui vẻ.  Đổng Trác tự đấy uy thế mỗi ngày một lớn, tự lĩnh chức tiền tướng quân, phong cho em là Đổng Mân làm  tả tướng quân, tước Vu hầu; phong Lă Bố làm kỵ đô úy, trung lang tướng, tư ớc Đô đ́nh hầu.  Lư Nho khuyên Trác định ngay việc phế lập.  Trác bèn đặt một tiệc yến ở trong dinh, mời cả các công khanh đến; sai Lă Bố đem hơn một ngh́n quân  giáp sĩ, canh gác hai bên.  Hôm ấy quan thái phó Viên N gỗi và trăm quan đều đến. Rượu được vài tuần, Trác cầm gư ơm nói rằng:  - Nay vua ngu yếu, không thờ được tôn miếu; ta muốn theo Y Doăn, Hoắc Q uang ngày xưa, phế vua cho  ra làm Hoằng Nông Vương và lập Trần Lư u Vương lên nối nghiệp. Ai không theo, ta chém!  Quần thần run sợ, không ai dám đáp lại, duy có quan trung quân hiệu úy là Viên Thiệu đứ ng vụt lên nói:  - Thiên tử mới lên ngôi, không làm điều ǵ thất đức, mày dám bàn bỏ con cả, lập con thứ, định làm phản  hay sao?  Trác giận đáp lại:  - Việc thiên hạ ở trong tay tao, nay tao làm đấy, ai dám k hông nghe? Mày hăy thử xem lư ỡi gư ơm tao có  sắc Không?  Viên Thiệu cũng rút gư ơm ra nói rằng:  - Gươm mày sắc, dễ gươm tao không sắc hay sao?  Hai người đối địch nhau ở ngay trên tiệc rượu.  Thế rơ thực là:  Đinh Nguyên trượng nghĩa thân vừa chết  Viên Thiệu tranh hùng thế cũng nguy.  Chưa biết tính mạng Viên Thiệu thế nào, xem hồi sau th́ biết rơ. 

 

HỒI 4-  Phế Hán Đế, Trần Lưu lên ngôi Lừa Đổng tặc, Mạnh Đức dâng kiếm 

Trác muốn giết Viên Thiệu, Lư Nho can rằng:  - Việc chưa định xong không nên giết càn.  Viên Thiệu tay cầm thanh bảo kiếm, cáo từ các quan trở ra, treo trả cờ tiết ở cửa đông rồi bỏ về Kư C hâu.  Trác bảo với quan thái phó Viên Ngỗi rằng:  - Cháu ngươi vô lễ, ta tha cho nó cũng là nể ngươi... Việc phế vua lập Trần Lư u, người nghĩ thế nào?  Ngỗi thưa rằng:  - Thái úy nghĩ thế phải đấy!  Trác lại nói:  - Ai dám ngăn trở việc lớn này, th́ ta sẽ lấy phép quân trị tội.  Các quan sợ hăi, đều nói:  - Ngài dạy thế xin vâng!  Cuộc yến tan, Trác hỏi quan thị trung là Chu Bật và quan hiệu úy N gũ Quỳnh rằng:  - Viên Thiệu phen này đi, rồi sẽ ra sao?  Chu Bật đáp:  - Viên Thiệu căm giận mà đi, hễ truy nă riết quá tất sinh biến. Vả lại họ Viên, đă bốn đời làm quan đến  bậc tam công, thiên hạ đư ợc nhờ nhiều lắm, học tṛ, đầy tớ đâu đâu cũng có. Nếu hắn thu dùng hào kiệt,  tập họp đồ đảng, rồi nhữ ng anh hùng trong thiên hạ nhân đó khởi lên, đất Sơn Đông sẽ không ở trong tay  ông nữa. Không bằng ông tha tội hắn cho hắn một chức quận thú ǵ đấy, th́ hắn mừ ng đư ợc khỏi tội, sẽ  không gây ra hậu hoạn nữa.  Ngũ Quỳnh nói:  - Viên Thiệu là người thích mư u kế, như ng không quyết đoán, không đáng lo cho lắm. Bất nhược cứ cho  hắn một chức quận thú để thu phục ḷng dân!  Trác nghe lấy làm phải, ngay hôm ấy sai người đến phong cho Thiệu làm thái thú quận Bột Hải.  Đến mồng một tháng chín, Trác rước vua ra ngự đền Ô n Đức, họp hết cả văn vơ lại.  Trác tay cầm gươm nói rằng:  - Thiên tử ngu yếu, không trị v́ được, nay có một bài sách văn đọc cho các quan nghe.  Rồi sai Lư Nho tuyên đọc:  "Vua Hiếu Linh mất sớm, Vua sau nối ngôi, bốn bể ai ai cũng trông mong.  Nay xét ra vua ta, thiên tử mỏng manh, kém vẻ uy nghi nghiêm chỉnh, cư tang biếng nhác, đức xấu đă rơ,  không xứ ng ngôi lớn.  Hoàng Thái Hậu không có uy nghi của người mẹ, nhiếp chính rối tung. Việc bà Vĩnh Lạc Thái Hậu mất  dân chúng có nhiều dị nghị. Đối với đạo tam cương và giư ờng Trời Đất, phải Chăng có thiếu sót nhiều?  Trần Lư u Vương tên Hiệp, đức hạnh nghiêm trang; khuôn phép kính cẩn; cư tang thư ơng xót, nói năng  chính đính; lời hay tiếng tốt, thiên hạ ai ai cũng biết.  Nên nối ngôi vua, làm phép cho vạn thế!  Nay phế vua ra làm Hoằng Nông Vương, Thái Hậu th́ phải trả quyền chính.  Xin tôn Trần Lư u Vương lên làm Hoàng Đế,  Ứng thiên, thuận nhân, để yên bụng thiên hạ!".  Lư Nho đọc xong bài chiếu Trác thét tả hữu vực vua xuống điện, lột tỉ thụ, bắt quỳ, ngoảnh mặt về  phương bắc, xư ng thần nghe chiếu; lại bắt Hà Thái Hậu, cởi đồ phẩm phục ra mà đợi chiếu.  Vua và Thái Hậu kêu khóc, quần thần trông thấy ai cũng xót xa bi thảm.  Lúc ấy ở dư ới thềm có một viên quan to, tức tối thét to lên rằng:  - Thằng giặc Đổng Trác kia, mày dám lập mư u lừa trời dối đất, tao lấy máu cổ họng bôi vào mặt mày bây  giờ!  Nói rồi cầm cái bốt ngà xông thẳng vào đánh Đổng Trác.  Trác giận lắm, sai vơ sĩ bắt lại xem ai, th́ là quan thượng thư Đinh Quản. Trác sai đem ra chém, Quản cứ  luôn mồm chử i mắng Đổng Trác cho đến lúc chết; chết rồi, thần sắc vẫn như lúc sống.  Người sau có thơ than rằng:  Giặc Đổng ḷng mang dạ khuyển lang  Cơ đồ nhà Hán đổ tan hoang.  Trong triều văn vơ mồm câm cả  Chỉ có Đinh công thực giỏi giang!  Trác mời Trần Lưu Vương lên điện. Q uần thần làm lễ mừ ng xong rồi, Trác sai bắt Hà Thái Hậu, vua và  vợ vua là Đường thị giam ở cung Vĩnh An, khóa cửa cung, cấm quần thần không ai được vào thăm.  Thương thay! Thiếu Đế mới lên ngôi tháng tư, đến tháng chín đă phải phế.  Trần Lư u Vương, nhờ Trác được lên ngôi trời, vốn tên là Hiệp, tên chữ là Bá Ḥa, là con thứ vua Linh  Đế, tức là Hiến Đế về sau. Lúc lập lên, Hiến Đế mới lên chín tuổi, đổi niên hiệu năm đầu là Sơ B́nh.  Đổng Trác là tướng quốc, lạy vua không phải xư ng tên, vào chầu không phải bước rảo, lên điện đư ợc đeo  gươm, tác uy tác phúc, không ai b́ được.  Lư Nho khuyên Trác nên dùng nhữ ng người có danh vọng để thu phục ḷng người; nhân thể Lư N ho tiến  cử tài năng Sái Ung. Trác cho vời Sái Ung, Ung không chịu đến. Trác giận sai người bảo Ung hễ không  đến th́ giết cả họ. Ung sợ, phải đến. Trác thấy Ung đến, mừ ng lắm, một tháng thăng chức ba lần, làm đến  chức thị trung, Trác rất hậu đăi Ung.  Thiếu Đế, Hà Thái Hậu và Đường phi bị giam ở cung Vĩnh An, đồ ăn, thức mặc, mỗi ngày một kém.  Thiếu Đế không lúc nào ráo nước mắt.  Một hôm Thiếu Đế trông thấy hai con chim én bay ở trong sân, ngâm một bài thơ rằng: 

Xanh xanh khóm cỏ dày, 

Cặp én phất phơ bay. 

Trong veo ḍng lạc thủy,

 Người đồng nội khen hay. 

Xa trông mây thăm thẳm, 

Cung điện cũ ta đây. 

Biết ai kẻ trung nghĩa,

 Gỡ cho oán hận này!

  Đổng Trác thường thường sai người đến ḍ ư tứ; hôm ấy có kẻ bắt được bài thơ đem tŕnh Đổng Trác.  Trác nói rằng:  - Làm bài thơ oán vọng này, đem giết đi là có cớ rồi!  Bèn sai Lư N ho và mười vơ sĩ vào cung giết vua.  Vua, Thái Hậu và Đường phi đương ở trên lầu, thấy người cung nữ báo rằng có Lư Nho đến, vua sợ giật  ḿnh.  Nho đem rượu thuốc độc dâng vua.  Vua hỏi việc ǵ. N ho thưa:  - Ngày xuân mát mẻ, Đổng tướng quốc sai tôi đem dâng chén rượu thọ.  Thái Hậu bảo Lư Nho:  - Có phải rượu thọ th́ ngươi thử uống trước đi!  Nho giận lắm, hỏi vua:  - Mày không uống phải không?  Rồi gọi ngay tả hữ u cầm con dao với tấm lụa trắng, để trước mặt vua, mà nói rằng:  - Rượu thọ chẳng uống, th́ phải chọn hai thứ này.  Đường phi quỳ xuống nói rằng:  - Thiếp xin thay vua uống chén rượu này, xin ngài để toàn mệnh cho hai mẹ con vua.  Lư Nho quát mắng:  - Mày là đứa nào, mà dám đ̣i chết thay vua?  Nho cầm chén rượu đưa cho Hà Thái Hậu và bảo rằng:  - Bà phải uống trước đi!  Hà Thái Hậu mắng nhiếc Hà Tiến là đồ vô mưu, đem giặc vào kinh đô, để có cái vạ ngày nay.  Nho bức vua phải uống rượu.  Vua nói:  - Hăy khoan! Để ta cùng Thái Hậu từ biệt đă.

Giời đất chao, giăng sao cũng đổ

 Bỏ ngôi sao, ra chỗ phiên phong 

Bởi ai nên sự lạ lùng?

 Việc đời ngán ngẩm, ṛng ṛng châu tuôn.

 Đường phi cũng làm bài ca rằng: 

Giời nghiêng đất lại lở tan 

Phận ḿnh thê thiếp, trái oan lạ thường! 

Từ sinh nay đă khác đường,  

Một người một bóng xót thương tấm ḷng! 

Vua và Đường phi ca rồi, ôm nhau mà khóc. Lư Nho lại quát mắng:  - Tướng quốc đứ ng chờ tin! Các người dùng dằng để mong ai cứu đấy?  Thái Hậu thét mắng:  - Thằng giặc Đổng kia! Mày hại mẹ con tao, rồi trời lại hại mày! C húng bay cùng đảng với nhau làm điều  ác, rồi chúng bay sẽ chết cả họ cho mà xem!  Nho tức lắm, hai tay tóm lấy Thái Hậu ném xuống dưới lầu, giết chết; lại sai vơ sĩ thắt cổ Đư ờng phi, rót  rượu độc bắt Thiếu Đế uống chết, rồi về báo Đổng Trác.  Trác sai đem táng ba mẹ con ở ngoài thành.  Tự bấy giờ, Trác đêm nào cũng vào cung thông dâm với các cung nữ, đêm th́ lên ngủ trên sập rồng.  Thường thư ờng Trác hay đem quân ra ngoài thành. Một bữa Trác đến Dương Thành. Bấy giờ đang tháng  hai, dân mở hội hát, con trai con gái tụ họp nhau xem hội rất đông. Trác sai quân vây cả lại, rồi giết sạch  cướp đàn bà con gái và của cải chất đầy xe, treo hơn một ngh́n đầu lâu ở dưới xe, nối đuôi nhau kéo về  kinh đô, nói phao lên rằng đi đánh giặc thắng trận. Trác lại sai đốt đầu lâu người ở dưới cửa thành, c̣n  đàn bà con gái và của cải th́ đem chia cho quân sĩ.  Quan việt kỵ hiệu úy tên là N gũ Phu, tên chữ là Đức Du, thấy Đổng Trác tàn bạo quá, tức giận lắm,  thư ờng mặc áo giáp nhỏ vào trong áo đại trào, giắt một con dao ngắn, ŕnh tiện dịp để giết Trác.  Một hôm Trác vào chầu. Phu ra đón. Lúc Trác đến dưới gác, Phu rút dao ra đâm, không ngờ sức Trác  khỏe hơn, hai tay ôm chặt được Phu. Lă Bố trông thấy chạy lạy lôi Phu ra vật ngă xuống. Trác hỏi N gũ  Phu rằng:  - Ai xui mày làm phản?  Phu trợn mắt thét mắng rằng:  - Mày không phải là vua tao, tao không phải là tôi mày, sao lại gọi là phản được? Tội mày đầy trời, ai ai  là chẳng muốn giết mày? Tao tiếc rằng không xé nhỏ được xác mày ra để tạ thiên hạ!  Trác tức lắm, sai đem Ngũ Phu ra mổ. Phu cứ mắng chử i Đổng Trác không buông miệng cho đến lúc  chết. 

Đời sau có thơ khen N gũ Phu rằng: 

Ngũ Phu này cũng bậc anh hùng, 

Tiết liệt xem ai được thế không? 

Đánh giặc, hăy c̣n danh tiếng để, 

Ngh́n thu vằng vặc mảnh gương chung! 

Đổng Trác từ khi ấy ra vào thường có quân sĩ mặc áo giáp đi theo hộ vệ.  Viên Thiệu bấy giờ ở Bột Hải, nghe thấy Trác lộng quyền, sai người đưa mật thư cho tư đồ Vương Doăn.  Thư rằng:  "Giặc Trác đốt trời bỏ chúa. N gười ta đau xót đến nỗi không nỡ nói, thế mà ông cứ mặc kệ, để nó lăng  ngược như con cá nhảy vư ợt qua đăng, làm thinh như không nghe không thấy, sao gọi là người trung thần  ái quốc! Thiệu nay chiêu tập binh mă cũng muốn v́ nhà vua, quét sạch quân giặc, nhưng chưa dám khinh  động. Ô ng nếu cùng ḷng với tôi, xin t́m cơ hội lo tính ngay đi. Có việc ǵ sai khiến, tôi xin vâng mệnh".  Vương Doăn đư ợc thư, nghĩ măi không t́m được kế ǵ. Một hôm đang lúc chầu ở nội các, Doăn thấy ở đó  đủ mặt các cự u thần, bèn nói với các quan rằng:  - Hôm nay là ngày sinh nhật lăo phu. Đến chiều xin mời các quan quá bước đến nhà lăo phu xơi rượu.  Các quan đều nhận lời, hẹn đến chiều sẽ đến chúc thọ.  Chiều hôm ấy Doăn mở tiệc ở hậu đường. Các quan đến cả. Rượu đư ợc vài tuần, tự nhiên Doăn che mặt  hu hu khóc.  Các quan giật ḿnh hỏi rằng:  - Hôm nay là ngày sinh nhật của quan tư đồ, sao ngài lại khóc như vậy?  Doăn thưa rằng:  - Hôm nay có phải là sinh nhật của tôi đâu! Tôi v́ có một việc muốn nói với các vị, như ng sợ Đổng Trác  sinh nghi, cho nên mượn cớ nói thác ra thế. Thằng Trác dối vua lộng quyền, xă tắc nay mai đổ mất. Đức Cao Hoàng ngày xưa đánh nhà Tần, diệt nước Sở, bao nhiêu công phu mới nên đư ợc cơ đồ này, ngờ đâu  nay mất vào tay thằng Đổng Trác. Tôi khóc là v́ thế!  Các quan nghe nói cũng đều khóc cả.  Trong đám ngồi có một người, vỗ tay cư ời ầm lên mà nói rằng:  - Các quan thử khóc từ tối đến sáng, lại khóc từ sáng đến tối, xem có khóc chết được thằng Đổng Trác  không?  Doăn ngoảnh lại xem ai, th́ là kiệu kỵ úy Tào Tháo, Doăn giận nói rằng:  - Tổ tôn nhà ngươi cũng ăn lộc nhà Hán, sao nhà ngươi không biết nghĩ cách báo quốc, lại c̣n cười à?  Tháo nói:  - Tôi cười, có phải cười ǵ đâu! Cười là các quan không biết nghĩ kế ǵ trừ được thằng Đổng Trác. Tháo  nay tuy không có tài cán ǵ, như ng xin lập tức chặt đầu thằng Đổng Trác, treo ở cửa p hủ để tạ thiên hạ.  Doăn liền đứng dậy hỏi rằng:  - Mạnh Đức có kế ǵ tài thế?  Tháo nói:  - Tôi lâu nay sở dĩ nép ḿnh thờ Đổng Trác cũng là v́ muốn thừa cơ giết nó. Nay nó rất tin tôi, tôi được  gần nó luôn. Nghe quan tư đồ có con dao thất bảo, xin cho tôi mượn. Tôi nguyện phen này vào tận tướng  phủ đâm chết thằng giặc Đổng Trác, dẫu chết cũng không oán hận ǵ.  Vương Doăn mừ ng lắm nói rằng:  - Nếu Mạnh Đức có bụng như thế, thực là may cho thiên hạ lắm!  Doăn thân hành rót chén rượu mời Tào Tháo. Tháo đổ rượu, cất lời thề. Doăn bèn đem dao thất bảo đưa  cho. Tháo uống rượu xong, giắt dao đứng dậy đi ra. Các quan ngồi một lát rồi cũng về cả.  Hôm sau Tháo giắt dao đến tướng phủ, hỏi:  - Thừa tướng ở đâu?  - Ở trong gác.  Tháo vào, thấy Trác ngồi trên giư ờng; Lă Bố đứ ng hầu bên cạnh.  Trác thấy Tào Tháo, hỏi rằng:  - Sao hôm nay Mạnh Đức đến chậm thế?  Tháo nói:  - Thưa, ngựa tôi gầy hóa đi chậm.  Trác ngoảnh lại bảo Lă Bố rằng:  - Ta có ngựa tốt ở Tây Lương mới tiến, Phụng Tiên đi chọn một con đem lại đây cho Mạnh Đức.  Bố vâng lời đi lấy ngựa. Tháo thấy c̣n một ḿnh Trác, bụng đă bảo dạ rằng:  - Thằng này số nó đến lúc chết đây!  Lập tức muốn rút dao đâm ngay, như ng lại sợ Trác khỏe chưa dám đâm vội.  Trác ḿnh mẩy to béo, xưa nay không ngồi được lâu, bèn ngă ḿnh nằm xuống, ngoảnh mặt vào trong.  Tháo lại nghĩa rằng:  - Thằng này thực số chết.  Liền rút dao ra, chực đâm. K hông ngờ Trác trông vào trong cái gương, thấy bóng Tào Tháo rút dao ra ở  sau lư ng, vội vàng quay đầu lại hỏi:  - Mạnh Đức làm ǵ thế?  Bấy giờ Lă Bố vừa giắt ngựa đến ngoài gác. Tháo tay đương cầm con dao, vội quỳ ngay xuống thưa:  - Tháo tôi có con dao quư xin dâng thừa tướng.  Trác cầm lấy dao xem, thấy dao dài hơn một thước, cán bằng ngọc thất bảo, lư ỡi thực sắc, quả là dao quư,  bèn đưa cho Lă Bố cất đi. Tháo c̣n đem vỏ dao ở lư ng, liền cởi ra, đưa nốt cho Lă Bố.  Trác đem Tháo ra xe ngựa. Tháo tạ rồi xin phép đem ngựa ra cưỡi thử. Trác sai đem yên cư ơng đóng  ngựa cho Tháo. Tháo dắt ngựa ra ngoài cửa tư ớng phủ, lên yên, rồi ra roi đi nư ớc đại thẳng hướng đông  nam mà chạy.  Tào Tháo đi khỏi. Lă Bố nói với Trác rằng:  - Vừa rồi tôi trông Tào Tháo h́nh như có ư muốn đâm trộm thái sư! V́ thái sư trông thấy, hắn mới nói  lảng ra là đến dâng dao.  Trác nói:  - Ta cũng hơi nghi.  Đang nói chuyện th́ Lư N ho ở đâu đến. Trác hỏi Lư Nho. N ho nói:  - Tháo không có vợ con ǵ ở kinh, chỉ trọi một ḿnh ở quán trọ, nay nên sai người đến gọi. Hắn đến ngay  th́ quả là hắn dâng dao thiệt, nếu thoái thác không đến, th́ đích là thích khách. Lúc bấy giờ ta sẽ bắ t mà  hỏi.  Trác liền sai bốn người coi ngục đi gọi Tào Tháo. Lính đi một hồi lâu rồi trở về tŕnh rằng:  - Tháo không về nhà trọ. Có người gặp hắn cưỡi ngựa ra cửa đông. Lính canh hỏi đi đâu, th́ hắn nói rằng  thừa tướng sai đi có việc kíp, rồi tế ngựa đi thẳng.  Nho nói:  - Thôi, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, nó chột dạ chạy trốn, tất là có bụng hành thích.  Trác nói:  - Ta tin dùng nó thế, tại sao nó lại muốn hại ta?  Nho thưa:  - Tất nhiên nó có ngư ời đồng mư u. Bắt được Tào Tháo th́ ra cả.  Trác liền tư đi các nơi, chỗ nào cũng vẽ h́nh ảnh Tào Tháo, ai bắt được sẽ thưởng ngh́n vàng, lại phong  cho làm vạn hộ hầu; ai chứa chấp sẽ bị trị tội.  Trong khi ấy, Tháo cắm đầu cắm cổ chạy. C hạy đến Tiêu Quận, đi qua huyện Trung Mâu, bị quân canh  cửa thành bắt được, đem nộp quan huyện. Tháo khai là khách buôn, họ là Hoàng Phủ.  Quan huyện nh́n kỹ Tháo, nghĩ ngợi một lúc rồi nói:  - Trước ta hầu quản ở Lạc Dư ơng đă được gặp ngươi, chính người là Tào Tháo, ngươi nói dối sao được?  Lính đâu, hăy đem giam nó xuống trại, đến mai ta sẽ giải về kinh lĩnh thưởng.  Quan huyện nói thế rồi cho quân canh cửa thành cơm no rượu say rồi về.  Đến nửa đêm, quan huyện sai người thân tín, xuống gọi Tào Tháo lên, bảo dẫn vào nhà sau để hỏi. Tháo  vào, quan huyện hỏi rằng:  - Ta nghe thừa tướng hậu đăi ngươi, sao ngươi lại chuốc lấy vạ vào thân?  Tháo nói:  - Ngươi như chim sẻ biết đâu được chí chim hồng! Đă bắt được ta th́ cứ đem nộp mà lấy công, hà tất phải  hỏi nhiều.  Quan huyện bèn đuổi cả tả hữ u đi rồi bảo Tháo rằng:  - Anh đừ ng coi thường tôi. Tôi đây không phải là bọn tục lại đâu... C ũng v́ chưa gặp được chủ đấy thôi.  Tháo nói:  - Ông cha ta, đời đời ăn lộc nhà Hán. Nếu ta không biết nghĩ cách báo quốc, có khác ǵ giống muông thú!  Ta phải hạ ḿnh chờ thằng Đổng Trác là muốn t́m cơ hội t huận tiện giết nó. Nay việc không xong, cũng  là ḷng trời!  Quan huyện nói:  - Mạnh Đức bây giờ định đi đâu?  Tháo nói:  - Ta muốn về làng, phát lời kêu gọi, vời cả chư hầu trong thiên hạ khởi binh giết Đổng Trác. Đó là sở  nguyện của ta!  Quan huyện nghe nói, bèn cởi trói cho Tháo, mời ngồi lên trên rồi thụp xuống lạy hai lạy mà nói rằng:  - Ông thực là người trung nghĩa ở đời này!  Tháo cũng lạy đáp lại, rồi hỏi tên họ, quan huyện nói:  - Tôi họ Trần, tên C ung, tên chữ là Công Đài; tôi có mẹ già và vợ con ở Đông Quận. Nay cảm bụng trung  nghĩa của ông, xin bỏ chức quan này, theo ông đi trốn.  Tháo mừ ng lắm. Ngay đêm hôm ấy, Trần C ung thu xếp hành trang và lộ phí, cả hai người thay quần áo,  mỗi người đeo một thanh gươm; cưỡi một con ngựa, đi về quê Tào Tháo.  Đi được ba hôm đến Thành Cao, trời đă xâm xẩm tối. Tháo cầm roi ngựa, trỏ vào một đám cây cối um  tùm bảo C ung rằng:  - Ở trong này có Lă Bá Sa là bạn kết nghĩa với cha tôi. Tôi muốn vào hỏi thăm tin nhà, rồi ngủ đấy một  đêm, nên không?  Cung nói:  - Thế th́ hay lắm!  Hai người đến cửa trại xuống ngựa vào chào Lă Bá Sa, Sa hỏi Tháo rằng:  - Ta nghe triều đ́nh tầm nă anh gấp lắm. C ha anh phải lánh sang ở Trần Lư u rồi. Sao anh đến được đây?  Tháo bèn đem chuyện đầu đuôi kể với Lă Bá Sa, rồi lại trỏ vào Trần Cung nói:  - Nếu không gặp được quan huyện đây, th́ bây giờ đă thịt nát xương tan rồi.  Lă Bá Sa vái Trần C ung rồi nói:  - Cháu nó không gặp được ngài, th́ họ Tào c̣n ǵ! Đêm nay xin ngài hăy thong thả nghỉ lại đây.  Nói xong, đứ ng dậy vào trong nhà, một chốc trở ra bảo Trần C ung:  - Nhà tôi không có rư ợu ngon. Để tôi sang xóm tây, mua một b́nh rượu ngon về uống.  Nói rồi lật đật cư ỡi lừa ra đi.  Tháo với Cung ngồi ở nhà, chợt nghe thấy sau nhà có tiếng mài dao. Tháo bảo Trần C ung rằng:  - Lă Bá Sa đối với tôi không thân thiết ǵ lắm. Chuyện này đáng nghi đấy!  Hai người sẽ rón rén bước vào sau nhà tranh, chỉ nghe thấy có tiếng người nói:  - Trói lại mà giết!  Tháo bảo Trần C ung:  - Đúng rồi! Nếu ta không thủ hạ trước, th́ sẽ bị bắt mất!  Tháo và Cung hai người cùng rút gươm đi thẳng vào, gặp người nào trong nhà giết người ấy; giết một lúc  tám người. Khi vào đến trong bếp, chỉ thấy một con lợn trói bốn vó, sắp đem chọc tiết.  Cung giật ḿnh nói:  - Mạnh Đức ơi! Ta đa nghi quá, giết nhầm phải người tử tế rồi.  Hai người vội vàng trở ra lên ngựa đi. Đi được độ hai dặm gặp Lă Bá Sa cưỡi lừa về, trước yên, treo hai  b́nh rượu, tay xách một nắm rau quả. Lă Bá Sa hỏi hai ngư ời rằng:  - Hiền điệt với sứ quân sao lại đi?  Tháo nói:  - Tôi là người có tội, không dám ở lâu.  Lă Bá Sa nói:  - Ta đă dặn ngư ời nhà làm thịt con lợn rồi. Sứ quân với hiền điệt ngại ǵ một đêm, xin quay ngay ngựa lại  cho!  Tháo cứ tế ngựa đi. Đi đư ợc vài bước, rút gươm ra quay ngựa trở lại, gọi Lă Bá Sa hỏi:  - Ai đi đằng sau ông đấy?  Sa quay đầu lại xem. Tháo chém ngay, Sa ngă xuống đất chết.  Cung cả sợ hỏi Tháo:  - Lúc năy nhầm đă đành, bây giờ sao lại c̣n đang tay như thế?  Tháo nói:  - Bá Sa về nhà, thấy nhiều ngư ời chết, tất nhiên không để im, nếu đem người đi đuổi th́ ta bị vạ ngay.  Cung nói:  - Biết rằng ḿnh nhầm rồi, lại c̣n cố ư giết người nữa thực là đại bất nghĩa.  Tháo nói:  - Thà ta phụ người, không để người phụ ta!  Cung im lặng không nói ǵ nữa.  Đêm trăng sáng ṛi rọi, hai ngư ời cứ phóng ngựa đi. Đi được vài dặm, hai người vào nhà hàng ngủ. Sau  khi cho ngựa ăn no, Tháo đi ngủ trước.  Cung suy nghĩ:  - Ta cũng tưởng Tào Tháo là người tốt, cho nên bỏ quan đi theo hắn. Ai ngờ hắn là hạng người tàn nhẫn.  Nếu để hắn sống ở đời, tất có ngày hắn gây ra vạ lớn!  Nghĩ vậy bèn rút gươm toan giết Tào Tháo... 

Ấy thực rơ là: 

Mang tâm hiểm độc người đâu thế, 

Trác, Tháo hai tên cùng một phương! 

Chưa biết Tào Tháo sống chết thế nào, xem đến hồi sau sẽ rơ. 

 

click on photo để trở lại trang List Sách Truyện >>