click on photo để trở lại trang List Sách Truyện                                                                   
 

(part 2)

HỒI 5 -  Phát hiệu triệu, các trấn hưởng ứng Tào Công Phá cửa quan, ba anh hùng đánh Lă Bố 

Trần Cung muốn giết Tào Tháo, như ng lại nghĩ rằng:  "Ḿnh theo hắn cũng là v́ nước, bây giờ giết hắn e mang tiếng bất nghĩa. C hi bằng bỏ hắn đi nơi khác là  hơn".  Nghĩ rồi lại cài gư ơm, lên ngựa, không đợi trời sáng, đi thẳng về Đông Quân.  Tháo dậy, không thấy Trần Cung, nghĩ bụng:  - Người này thấy ta nói mấy câu, tư ởng ta là đứa bất nhân, nên bỏ ta mà đi. Ta nên đi ngay, không thể ở  đây lâu.  Suốt đêm hôm ấy Tháo đi đến Trần Lư u, t́m thấy bố, thuật lại sự t́nh với bố, muốn đem gia tài bán đi để  mộ nghĩa binh.  Tào Tung nói:  - Gia tư nhà ta không có mấy tí, cha e không đủ để kham nổi việc lớn. Ở đây có ông Vệ Hoằng, đỗ khoa  hiếu liêm, là người khinh tài trọng nghĩa, nhà giàu, nếu được ông ấy giúp, th́ việc lớn có thể mư u đồ  được.  Tháo bèn đặt một tiệc rượu, mời Vệ Hoằng đến nhà nói với Hoằng rằng:  - Nay nhà Hán vô chủ. Đổng Trác lộng quyền, dối vua hại dân, thiên hạ ai ai cũng nghiến răng tức giận.  Tôi muốn hết ḷng giúp nước, hiềm v́ sức không đủ. N gài là người trung nghĩa, rất mong ngài giú p đỡ  cho.  Vệ Hoằng nói:  - Tôi có ḷng ấy đă lâu, giận rằng chưa gặp ai là người anh hùng. Nay Mạnh đă có chí lớn, tôi xin đem hết  của cải ra giúp.  Tào Tháo mừ ng lắm, làm ngay tờ kêu gọi phát đi các đạo, rồi dựng một lá cờ trắng, đề hai chữ : "Trung  nghĩa" để chiêu tập binh mă.  Không được mấy ngày, thiên hạ kéo đến ứ ng mộ đông như nước chảy.  Một bữa có người ở Dương B́nh, nư ớc Vệ, tên là Nhạc Tiến, tự là Văn K hiêm; lại có người ở Cư Lộc  huyện Sơn Dương, là Lư Điển, tự là Man Thành, cùng đến xin theo. Tháo đều cho làm chân tay dưới  trướng.  Lại có ngư ời nữa, người ở nước Thùy nước Bái, tên là Hạ Hầu Đông tự là N guyên Như ợng, nguyên là  ḍng dơi Hạ Hầu Anh ngày xưa; từ khi c̣n nhỏ đă tập đánh gậy; đến năm mười bốn tuổi đă theo thầy học  vơ. Có người chử i thầy. Đôn giết người ấy rồi trốn sang nơi khác ở. Bây giờ nghe thấy Tào Tháo khởi  binh, Đôn cùng với một người em họ, tên là Hạ Hầu Uyên, đem một ngh́n tráng sĩ lại họp với quân Tháo.  Hai người ấy vốn là anh em cùng họ với Tào Tháo, v́ Tháo nguyên cũng là họ Hạ Hầu, tại bố Tháo là  Tào Tung vào làm con nuôi họ Tào, nên mới đổi ra là họ Tào.  Được vài ngày nữa, lại có hai người họ Tào, Tào N hân, Tào Hồng cũng đem hơn một ngh́n quân lại giúp.  Tào Nhân, tự là Tử Hiếu; Tào Hồng tự là Tử Liêm, hai người cung mă đều thạo, vơ nghệ tinh thông. Tháo  mừ ng lắm, ngày ngày ở trong thôn, luyện tập quân mă.  Vệ Hoằng đem hết cả gia tài, sắm sửa cờ quạt và may áo giáp. Bốn phương lại đưa lư ơng thực đến, không  biết ngần nào mà kể.  Bấy giờ Viên Thiệu bắt được tờ kêu gọi của Tào Tháo, bèn tụ hội văn vũ, đem ba vạn quân ở Bột Hải  sang hội với quân Tào Tháo.  Tháo bèn làm một bài hịch gử i đi các quận. Hịch rằng:  "Anh em Tào Tháo chúng tôi kính đem nghĩa lớn, bá cáo cả nước:  Tặc thần Đổng Trác, lừa đất dối trời, giết vua phá nước ô uế chốn cung cấm, tàn hại kẻ dân lành. Bạo  ngược bất nhân, tội ác chồng chất!  Nay vâng tờ mật chiếu của thiên tử, họp quân nghĩa binh thề quét sạch cả Hoa Hạ, tiểu trừ mọi quân hung  bạo; rất mong các nơi đều dấy nghĩa binh, cùng hả ḷng công phẫn để giúp vua cứ u chúng.  Hịch này đến nơi, lập tức thi hành!".  Tờ hịch của Tào đă phát đi, chư hầu các trấn đều khởi binh hưởng ứng:  1. Viên Thuật, hậu tướng quân, thái thú Nam Dư ơng.  2. Hàn Phức, thứ sử Kư C hâu.  3. Khổng Du, thứ sử Dự Châu.  4. Lưu Đại, thứ sử Duyện C hâu.  5. Vương Khuông, thái thú quận Hà Nội.  6. Trương Mặc, thái thú Trần Lư u.  7. Kiều Mạo, thái thú Đông Quận.  8. Viên Di, thái thú Sơn Dương.  9. Pháo Tín, tướng ở Tế Bắc.  10. Khổng Dung, thái thú Bắc Hải.  11. Trương Siêu, thái thú Q uảng Lăng.  12. Đào Khiêm, thứ sử Từ Châu.  13. Mă Đằng, thái thú Tây Lương.  14. Công Tôn Toản, thái thú Bắc B́nh.  15. Trương Dương, thái thú Thượng Đảng.  16. Tôn K iên, Ô tŕnh hầu, thái thú Trư ờng Sa.  17. Viên Thiệu, K ỳ hương hầu, thái thú Bột Hải.  Quân mă các trấn, nơi nhiều nơi ít, trấn th́ ba vạn, trấn th́ một hai vạn, đều đem các văn quan vơ tướng,  kéo đến Lạc Dương.  Đây nói chuyện thái thú Bắc B́nh là Công Tôn Toản đem một vạn rưỡi quân, khi đi qua huyện B́nh  Nguyên, ở C hâu Đức, trông thấy ở đằng xa, trong đám cây dâu, có một lá cờ vàng, với vài người kỵ mă  đến đón. Toản trông xem ai hóa ra Lư u Bị.  Toản hỏi:  - Hiền đệ sao lại ở đây?  Lưu Bị thưa:  - Ngày trước em nhờ anh được cử làm huyện lệnh B́nh N guyên, nay nghe thấy đại quân qua đây, nên em  lại hầu. Xin mời anh hăy vào thành nghỉ.  Toản thấy có mấy người đi theo Lưu Bị, trỏ hỏi mấy người ấy là ai. Lưu Bị nói:  - Đây là Quan Vũ, Trương Phi, hai người anh em kết nghĩa với tôi đó.  Toản hỏi có phải hai người ấy là hai ngư ời cùng phá giặc Khăn Vàng hay không, Huyền Đức nói:  - Phá giặc K hăn Vàng chính là công hai người này cả!  Toản hỏi hiện bây giờ hai người làm chức ǵ? Huyền Đức thưa:  - Quan Vũ làm tay mă cung; Trư ơng Phi làm tay bộ cung.  Toản than rằng:  - Như thế quả là mai một anh hùng! Nay Đổng Trác làm loạ n, chư hầu cùng dấy binh đến đánh. Hiền đệ  bỏ quách một chức quan quèn này, cùng với tôi đi đánh giặc giúp nhà Hán, nên không?  Lưu Bị vâng xin đi ngay.  Trương Phi nghe thấy tên Đổng Trác, nói rằng:  - Khi trước giá để tôi giết ngay thằng giặc ấy đi th́ không phải rắc rối như ngày nay.  Quan Vũ nói:  - Bây giờ việc đă như thế, ta nên thu xếp đi ngay thôi.  Lưu Bị cùng Quan, Trư ơng liền đem vài ba người lính kỵ, theo Công Tôn Toản đi. Tào Tháo ra tiếp. Các  chư hầu cũng lục tục kéo đến cả, mỗi ngư ời đóng trại một chỗ, liên tiếp nhau hơn hai trăm dặm đất.  Tào Tháo giết trâu mổ ngựa, hội cả mười tám chư hầu bàn việc tiến binh.  Thái thú Vương Khuông nói:  - Nay làm việc đại nghĩa, nên lập minh chủ, để mọi người vâng theo hiệu lệnh, rồi sẽ tiến binh.  Tháo nói:  - Viên Bản Sơ nhà bốn đời làm tam công, lại có nhiều thủ hạ cũ; nguyên là con cháu danh tướng nhà Hán,  nên tôn làm minh chủ.  Thiệu hai ba lần từ chối, như ng mọi người đều nói:  - Phi Bản Sơ không xong!  Thiệu mới vâng lời.  Hôm sau lập một cái đàn ba tầng, chung quanh cắm cờ ngũ phương, tầng trên dự ng một lá cờ tuyết mao  trắng, một cây hoàng việt; binh phù tướng ấn đủ cả; chư hầu mời Thiệu lên đàn. Thiệu mặc áo chỉnh tề,  đeo gươm đầu hàng, đốt hư ơng lễ hai lễ, rồi đọc lời thề:  "Nhà Hán chẳng may; phép vua lơi lỏng. Tặc thần Đổng Trác, thừa kế làm ác, vạ đến ngôi vua, hại ra  trăm họ.  Anh em chúng tôi là Thiệu... Sợ rằng xă tắc đắm mất nên phải tụ họp nghĩa binh, cùng nhau cứu nạn  nước.  Phàm đă là người đồng minh, ai cũng phải dốc ḷng hết sức để giữ lấ y đạo làm tôi không được hai ḷng.  Ai trái lời thề này, sẽ chết mất mạng, tiệt tự cháu con.  Xin trời đất tổ tôn chứ ng giám cho!".  Thiệu đọc xong, các tướng đều uống máu ăn thề. Mọi ngư ời nghe thấy lời nói khảng khái, ai cũng nước  mắt chứa chan.  Thề xong xuống đàn, Thiệu lên trướng ngồi, chư hầu hai bên theo chức tước và tuổi chia định ngôi thứ.  Tháo đứ ng dậy mời rư ợu. Rượu uống đư ợc vài tuần, Tháo nói:  - Nay đă lập minh chủ rồi, chúng ta đều phải vâng nghe điều khiển, cùng giúp việc nư ớc. Không ai được  cậy khỏe cậy tài, ganh tỵ nhau.  Viên Thiệu nói:  - Thiệu tuy bất tài, nhưng đă được các quan cắt làm minh chủ, xin hết sức công minh; ai có công phải  thư ởng; ai có tội phải phạt. Nước có h́nh luật quân có phép tắc, nên cùng giữ ǵn, đừ ng ai vi phạm.  Các tướng đều nói:  - Chúng tôi xin tuân lệnh.  Thiệu lại nói:  - Em ta là Viên Thuật, coi việc lư ơng thảo, ứng cấp các trại không được thiếu thốn. Sau nữa xin chọn lấy  một người làm tiên phong, đi thẳng ngay vào cửa Dĩ Thủy khiêu chiến; c̣n các tướng khác ph ải chia  nhau giữ các chốn hiểm yếu, để làm tiếp ứ ng.  Thái thú Trường Sa là Tôn K iên, bước lên, xin đi tiên phong.  Thiệu nói:  - Phải đấy! Văn Đài hùng mạnh, có thể đảm đang chức ấy.  Kiên liền dẫn quân bản hộ của ḿnh, kéo đến cửa Dĩ Thủy. Quân canh cửa vội vàng phi ngựa về Lạc  Dương vào phủ thừa tướng cáo cấp.  Đổng Trác từ khi chuyên quyền, ngày nào cũng yến tiệc vui say. Lư N ho tiếp được tờ cáo cấp, vào bẩm  với Trác. Trác thất kinh vội vàng họp các tư ớng sĩ bàn bạc.  Lă Bố thưa rằng:  - Phụ thân đừng lo, các chư hầu đóng ngoài cửa ải, con coi như cỏ rác. Con xin đem quân hổ lang, chém  hết đầu chúng treo dưới cửa phủ!  Trác mừ ng mà nói rằng:  - Ta được Phụng Tiên th́ cứ gối cao đầu mà ngủ không lo ǵ nữa.  Trác nói chưa dứt lời th́ sau lư ng Lă Bố có một người bước ra nói to lên rằng:  - Cắt tiết gà, lọ là phải dùng đến dao mổ trâu! Không phải phiền đến Lă Ô n Hầu, tôi xin ra chém hết đầu  chúng nó, dễ như lấy đồ ở trong túi.  Trác nh́n xem: Người ấy thân cao chín thước, ḿnh hổ lư ng lang, đầu báo tay vượn, là người Quan Tây,  họ Hoa, tên Hùng.  Trác nghe nói thế, thích chí lắm, cho ngay làm kiêu kỵ hiệu úy đem năm vạn quân mă hộ cùng với Lư  Túc, Hồ C hẩn, Triệu Xầm đi suốt ngày đêm ra cửa quan nghênh địch.  Trong bọn chư hầu, có Pháo Tín là tư ớng ở Tế Bắc, thấ y Tôn K iên được đi làm tiên phong, sợ K iên cướp  mất công đầu, bèn mật sai em là Pháo Trung, đem năm ngh́n quân mă bộ đi đường tắt, ra thẳng trước cửa  quan khiêu chiến. Hoa Hùng đem năm trăm quân thiết kỵ ra ngoài cửa quan, thét lớn: "Tướng giặc chớ  chạy!". Pháo Trung vội lui, bị Hoa Hùng chém chết, tướng tá bị bắt sống rất nhiều. Hoa Hùng sai người  đem đầu Pháo Trung về báo tiệp. Trác giao ngay cho Hùng làm đô đốc.  Đây nói chuyện Tôn K iên dẫn bốn tướng đến trước cửa Dĩ Thủy. Bốn tướng ấy là:  Một. Tŕnh Phổ, tên chữ là Đức Mưu, người Thổ Ngân, ở Hữ u Bắc B́nh; Phổ cầm một ngọn xà mâu sắt.  Hai. Hoàng Cái, tên chữ là Công Phúc, người ở Linh Lăng; Cái cầm một ngọn roi sắt.  Ba. Hàn Đương, tên chữ là Công Nghĩa, người Linh Chi, tỉnh Liêu Tây; Đương cầm một con dao lớn.  Bốn. Tổ Mậu, tên chữ là Đại Vinh, người ở Phú Xuân, quận Ngô; Mậu hai tay cầm hai dao.  Tôn K iên ḿnh mặc áo giáp bạc, đầu đội mũ chóp đỏ, cắp dao Cổ Dĩnh, cưỡi ngựa Hoa Tôn, trỏ tay lên  trên cửa quan mà mắng rằng:  - Thằng tiểu nhân đi pḥ giặc kia! Sao không mau mau xuống hàng?  Phó tư ớng của Hoa Hùng là Hồ C hẩn, dẫn năm ngh́n quân xuống dưới cửa quan nghênh địch.  Tướng K iên là Trương Phổ vác ngọn mâu, phi ngựa ra thẳng đánh Hồ Chẩn. Đánh nhau được vài hiệp  Phổ đâm trúng cổ họng C hẩn, chết ngă từ trên ngựa xuống đất. K iên bèn thúc quân xông đến trước cửa  quan. Trên cửa bắn tên, ném đá xuống như mưa. K iên phải lui binh về đóng ở Lương Đông, sai ngư ời đến  chỗ Viên Thiệu báo tiệp và đến chỗ Viên Thuật thúc giục lương thảo. 

Bấy giờ có người xui Thuật rằng:  - Tôn K iên là một con hổ dữ ở đất Giang Đông, nếu ta để cho nó phá được Lạc Dương, giết được Đổng  Trác, th́ khác ǵ trừ được lang mà lại gặp hổ. Nay đừng phát lương, quân hắn sẽ tan vỡ. Thuật nghe, bèn  không cấp lư ơng cho Tôn K iên.  Kiên cạn lư ơng, trong quân rối loạn. Q uân do thám biết, về cửa quan báo tin. Lư Túc bàn với Hoa Hùng  rằng:  - Đêm hôm nay ta đem một toán quân, đi lần con đường nhỏ xuống đánh đằng sau trại Tôn K iên, tướng  quân đánh đằng trước, chắc bắt được nó.  Hùng nghe kế ấy, truyền lệnh cho quân sĩ ăn no, để đêm xuống cửa quan đánh giặc.  Đêm hôm ấy, gió mát trăng trong. Quân Hùng đến trại K iên bấy giờ độ nửa đêm, đánh trống ḥ reo kéo  vào. K iên vội vàng mặc áo cưỡi ngựa đi ra, vừa gặp Hoa Hùng đến. Hai bên đánh nhau được vài hiệp ,  mặt sau Lư Túc kéo vào sai quân sĩ phóng hỏa. Q uân Tôn K iên rối loạn. Các tướng đánh lộn nhau, duy có  Tổ Mậu theo K iên phá vây chạy. Hoa Hùng từ mặt sau đuổi dồn lên. K iên cầm cung bắn hai phát tên,  Hùng đều tránh được cả, lại giư ơng cung bắn một phát nữa, kéo quá sức găy mất cung thước hoa phải vứt  bỏ cung tế ngựa chạy. Tổ Mâu bảo K iên rằng:  - Cái mũ chóp đỏ trên đầu của chúa công, bị giặc nó nhận được. Xin cởi mũ đưa cho tôi đội.  Kiên liền cởi mũ đánh đổi cho Mậu, rồi hai người chia đường chạy ra hai ngă. Quân Hoa Hùng cứ đuổi  theo người đội mũ chóp đỏ. K iên chạy sang con đường nhỏ được thoát.  Tổ Mậu bị Hoa Hùng đuổi kíp lắm, bèn bỏ mũ ra, treo vào một cái cột nhà cháy dở, rồi trốn vào rừng  rậm, núp một chỗ.  Quân Hùng, thấp thoáng dư ới bóng trăng, trông thấy cái chóp mũ đỏ ở chỗ nhà cháy cứ vây bọc bốn mặt  lại, không dám đến gần, rồi sau lấy tên bắn măi mới biết bị lừa. Tổ Mậu ở trong rừ ng lúc bấy giờ xông ra,  hai tay múa đôi dao, chực chém Hoa Hùng, Hùng thét to một tiếng, đưa một nhát dao, Mậu chết lăn  xuống dưới ngựa.  Đánh nhau vừa đến tận sáng, Hùng mới kéo quân về.  Tŕnh Phổ, Hàn Dương, Hoàng Cái t́m thấy Tôn K iên, thu nhập quân mă lại rồi đóng trại ở.  Tôn K iên thấy mất Tổ Mậu, thương xót lắm, bèn cấp tốc cho người đi báo Viên Thiệu. Thiệu thất kinh  nói:  - Không ngờ Tôn Văn Đài mà thua Hoa Hùng!  Thiệu họp chư hầu để bàn bạc. Chư hầu đến cả, chỉ có Công Tôn Toản đến sau. Thiệu mời các tư ớng vào  ngồi sắp hàng trong trư ớng rồi nói rằng:  - Em Pháo Tín không theo mệnh lệnh, tự tiện tiến binh, ḿnh bị giết, quân sĩ chết nhiều. Đến nay Tôn  Văn Đài cũng bị thua, mất hết nhuệ khí, các tướng định thế nào?  Chư hầu không ai nói ǵ cả. Thiệu ngẩng mặt lên nh́n chỉ thấy sau lư ng Công Tôn Toản có ba người dị  thư ờng, đứng cư ời mát.  Thiệu hỏi ai. Toản gọi Lư u Bị ra và nói rằng:  - Người này là anh em bạn học với tôi thuở nhỏ, hiện đang làm quan lệnh B́nh N guyên. Tên là Lư u Bị.  Tháo hỏi:  - Có phải là Lư u Huyền Đức đánh tan giặc K hăn Vàng khi xưa không?  Toản nói phải, rồi bảo Lưu Bị ra chào các quan, nhân thể đem công lao và hoàn cảnh xuất thân của Bị ra,  nói chuyện để các tướng nghe. Thiệu thấy nói Lư u Bị là tôn phái nhà Hán bèn sai lấy ghế mời ngồi.  Lưu bị khiêm tốn không dám ngồi. Thiệu nói:  - Ta kính không phải là kính danh tước nhà ngươi mà là kính ngư ời tôn thất nhà vua đấy thôi!  Lưu Bị mới ngồi xuống ghế ở hàng cuối cùng. Quan Vũ, Trương Phi chắp tay đứ ng hầu đằng sau.  Đương khi ấy, có quân do thám lại báo:  - Hoa Hùng dẫn quân thiết kỵ xuống cửa quan, nó lấy sào cắm cái chóp mũ của Tôn thái thú, đến trư ớc  cửa trại, ḥ hét thách đánh.  Thiệu hỏi:  - Ai dám ra trận?  Sau lư ng Viên Thuật, có một tướng lực lưỡng, tên là Du Thiệp bước ra thưa rằng:  - Tiểu tướng xin ra.  Thiệu mừ ng sai Thiệp ra. Vừa được một lát, có người về báo:  - Thiệp đánh nhau với Hoa Hùng được ba hiệp, bị Hùng chém chết rồi!  Các tướng cả sợ.  Thái thú Hàn Phức nói:  - Tôi có thượng tướng Phan Phụng có thể chém được Hoa Hùng.  Thiệu bèn sai Phan Phụng ra đánh. Phụng tay cầm một cái búa to, lên ngựa, ra được một lát, lại bị Hoa  Hùng chém chết.  Các tướng không người nào c̣n máu mặt.  Thiệu nói rằng:  - Tiếc thay! Danh tướng của ta là N han Lương, Văn Sú chưa đến. Giá thử được một trong hai người ấy ở  đây th́ có sợ ǵ Hoa Hùng.  Nói chưa dứt lời một người ở dư ới thềm, chạy ra, nói to lên rằng:  - Tiểu tướng xin ra chém đầu Hoa Hùng, đem dân dưới trướng.  Mọi người nh́n xem thấy người ấy ḿnh cao chín thước, râu dài hai thước, mắt phượng mày tằm, mặt đỏ  như gấc, tiếng giống chuông kêu.  Thiệu hỏi là ngư ời nào. Toản thưa:  - Em Huyền Đức tên là Quan Vũ đấy!  Thiệu lại hỏi hiện làm chức ǵ? Toản thưa:  - Vũ theo Huyền Đức làm tay bắn cung.  Viên Thuật ở trong trư ớng thét lên:  - Thằng này là thằng nào! Mà dám khinh chư hầu chúng tao không có đại tướng hay sao? Thứ mày là một  thằng cung thủ, mà dám nói khoác à? C húng đâu, đuổi cổ nó ra ngoài kia!  Tào Tháo vội ngăn rằng:  - Công Lộ hăy nguôi cơn giận. Người ấy đă nói mạnh thế, chắc là có dũng lực. Xin hăy thử cho ra, hễ  không đánh được, ta sẽ trị tội.  Viên Thiệu nói:  - Sai một tay bắn cung ra đánh, giặc nó có cười cho không?  Tào Tháo nói:  - Người ấy diện mạo oai vệ thế kia. Hoa Hùng biết đâu là tay bắn cung.  Quan Công nói:  - Nếu tôi không đánh được, xin chặt đầu tôi đi!  Tháo sai người rót chén rượu, đưa Quan Công uống trước khi đi. Quan Công nói:  - Xin hăy để chén rượu đấy, tôi đi rồi về ngay!  Nói rồi đi ra, vác long đao nhảy lên lư ng ngựa. Được một lát chư hầu nghe thấy ngoài cửa quan tiếng  trống đánh, tiếng người reo ầm ầm, tựa hồ như trời long đất lở, núi đổ non nghiêng, ai nấy đều thất kinh  đang định sai ngư ời ra xem, th́ đă thấy tiếng nhạc nhong nhong trở về, ngựa đă vào tới trung quân. Q uan  Công cầm đầu Hoa Hùng ném xuống đất, chén rư ợu của Tào Tháo đưa hăy c̣n nóng.  Đời sau có thơ khen rằng:  Uy Vũ lừng danh đệ nhất công  Nha môn trống trận nổi thùng thùng  Chén rượu rót ra c̣n nóng hổi,  Vân Trường đă chém chết Hoa Hùng.  Tào Tháo mừ ng lắm.  Lúc ấy, Trương Phi ở sau lưng Lưu Bị mới chạy ra nói to lên rằng:  - Đại ca đă chém chết được Hoa Hùng, sao không nhân thể đánh thốc vào cửa quan, bắt sống lấy Đổng  Trác, c̣n đợi đến bao giờ?  Viên Thuật giận quát mắng rằng:  - Thằng láo! Đại thần của chúng tao đây c̣n phải khiêm tốn, thứ mày là tiểu tốt của một quan huyện, sao  dám hỗn xược ở đây? Đuổi cả chúng nó ra ngoài kia.  Tào Tháo nói:  - Ai có công th́ thưởng, cứ ǵ quư với tiện!  Viên Thuật nói:  - Có phải các ông chỉ trọng một người huyện lệnh th́ tôi xin cáo thoái.  Tháo nói:  - Sao lại v́ một lời nói, mà bỏ việc lớn?  Nói thế rồi Tháo bảo Công Tôn Toản hăy mời các ông ấy về trạ i.  Chư hầu tan, người nào về trại người ấy. Tháo mật sai người đem trâu và rượu đưa sang mừ ng và úy lạo  ba anh em Lưu, Q uan, Trương.  Quân Hoa Hùng thua, chạy về cửa quan báo Lư Túc. Túc vội vàng viết giấy báo Đổng Trác, Trác họp các  quan lại bàn, Lư N ho nói:  - Nay ta mất thượng tướng Hoa Hùng, thế giặc to lắm. Viên Thiệu là minh chủ, có chú là Viên Ngỗi hiện  đang làm thái phó, nếu chúng trong ngoài tiếp ứng cho nhau th́ nguy lắm, ta nên trừ trư ớc đi. Xin thừa  tướng thân cầm đại quân, chia đường ra đánh th́ mới được.  Trác nghe lời Nho, gọi Lư Thôi, Quách Dĩ, lĩnh năm trăm quân đến vây nhà thái phó Viên N gỗi, già trẻ  đều giết sạch, rồi đem đầu N gỗi ra bêu trước cửa quan.  Trác khởi hai mươi vạn quân chia làm hai đường, một đư ờng sai Lư Thôi, Q uách Dĩ, đem năm vạn quân  ra giữ cửa Dĩ Thủy, không đánh nhau vội; một đường th́ Trác đem mư ời lăm vạn quân cùng với Lư N ho,  Lă Bố, Phàn Trù, Trương Tế giữ cửa quan Hổ Lao, Trác sai Lă Bố lĩnh ba mư ơi vạn quân ra trước quan,  đóng một trại lớn; Trác th́ đóng đồn trên cửa quan.  Quân lư u tinh ḍ được t́nh h́nh, kíp vào trại Viên Thiệu báo. Thiệu họp các tướng lại bàn. Tháo nói:  - Đổng Trác đóng quân ở Hổ Lao, là cốt chẹn đường chư hầu. Nay nên chia quân ra, một nửa ra đó  nghênh địch.  Thiệu bèn cắt Vương Khuông, K iều Mạo, Pháo Tín, Viên Dị, K hổng Dung, Trương Dương, Đào K hiêm,  Công Tôn Toản cả thảy tám vị chư hầu đến cửa Hổ Lao đón địch. Tào Tháo th́ dẫn quân đi lại tiếp ứ ng.  Chư hầu đều khởi binh đến, thái thú Vương K huông đi trước.  Lă Bố đem năm ngh́n quân thiết kỵ lạ i. Vương K huông đem quân mă, bày thành thế trận, cưỡi ngựa  đứng dưới cửa cờ, trông thấy Lă Bố ra trận ḿnh mặc áo gấm đỏ trăm hoa, ngoài khoác áo giáo thú diện  liên hoàn; dưới thắt dây lư ng sư man, lư ng đeo một bộ cung tên; tay cầm một ngọn họa kích, cưỡi ngựa  xích thố.  Khuông ngoảnh lại hỏi ai dám ra đánh? Đằng sau có một tư ớng vác ngọn giáo, tế ngựa chạy ra; đó là một  danh tướng ở Hà Nội, tên là Phương Duyệt. Hai ngựa giao nhau, chưa được năm hiệp, Duyệt bị Lă Bố  đánh một ngọn kích ngă xuống ngựa. Bố xông thẳng vào. Quân Vương K huông thua to, chạy tán loạn ra  bốn mặt. Bố xông xáo vào đám quân Khuông, như chạy vào nơi không người. May sao K iều Mạo, Viên  Di đem hai cánh quân vừa đến, cứ u được Vương K huông, quân Bố mới lui. Chư hầu ba xứ mỗi xứ mất ít  nhiều người ngựa, lui ba mư ơi dặm, đóng trại. Quân năm xứ đi sau cũng dần dần kéo cả đến, họp lại bàn  nhau, đều cho Lă Bố là anh hùng, không ai địch nổi.  Khi đang lo nghĩ th́ có quân vào báo rằng Lă Bố đến khiêu chiến. Chư hầu tám xư đều lên ngựa kéo ra  cả, chia quân ra làm tám đội ở trên g̣ cao; trông ở đằng xa thấy một toán quân mă, cờ bay phất phới; Lă  Bố xông đến.  Bộ tướng của Trương Dương, thái thú Thượng Đẳng tên là Mục Thuận vác ngọn giáo tế ngựa ra đánh, bị  Bố đâm một ngọn kích chết lăn từ trên ngựa xuố ng đất.  Thấy thế, một bộ tướng của K hổng Dung, tên là Vũ An Quốc, vác một cái dùi sắt, tế ngựa chạy ra, Lă Bố  đến, đánh nhau được mười hiệp, Bố đưa một ngọn kích đánh găy cánh tay An Quốc. An Q uốc vứt dùi sắt  chạy. C hư hầu tám xứ cùng đổ ra mới cứ u được An Quốc. Lă Bố lui quân trở về, các chư hầu lại về trại  bàn với nhau.  Tào Tháo nói:  - Lă Bố anh hùng, không địch được. Nay nên họp cả mười tám nước chư hầu để bàn nhau t́m kế ǵ đánh  được nó. Hễ bắt sống được Lă Bố, th́ giết Đổng Trác chẳng khó ǵ nữa!  Trong khi đang bàn bạc, Lă Bố lại kéo quân đến thách đánh. Công Tôn Toản vác ngọn giáo nhảy ra đánh  Lă Bố, mới được vài hiệp, Toản thua chạy. Lă Bố thúc ngựa xích thố xấn lại đuổi, ngựa này chạy nhanh  như bay. Bố gần đuổi kịp Toản th́ ở bên ŕa đường, bỗng có một tư ớng, mắt tṛn trợn ngược, râu hùm  vểnh lên vác một ngọn bát xà mâu, tế ngựa đến thét lên rằng:  - Thằng ở ba họ kia đừ ng chạy nữa! Có Trương Phi người đất Yên đây!  Lă Bố thấy thế bỏ Toản, đánh nhau với Trương Phi. Trư ơng Phi hăng hái cố đánh Lă Bố. Hai người đánh  nhau được hơn năm mươi hiệp chưa rơ bên nào thua bên nào được. Quan Công đứ ng ngoài thấy thế cũng  múa thanh long đao nặng tám mươi hai cân đến cùng đánh. Ba con ngựa đứng dàn kiểu chữ đinh, đánh  nhau được ba mươi hiệp nữa hai ngư ời cũng vẫn không hạ đư ợc Lă Bố. Lư u Bị bấy giờ cũng cầm đôi  gươm tế ngựa chạy vào đánh giúp. Ba người vây tṛn lấy Lă Bố đánh chẳng khác ǵ quân đèn cù. Binh  mă tám xứ ngây mặt ra trông.  Lă Bố cố sức chống đỡ không nổi, bèn nhắm giữa mặt Lư u Bị phóng vờ một ngọn kích. Lư u Bị tránh  được. Lă Bố mở góc của trận, cắp đao ngược kích, phi ngựa chạy về. Ba ngư ời thúc ngựa xấn vào; quân  mă tám xứ đều reo ầm lên, xô cả ra đánh. Quan Lă Bố chạy về trên cửa Hổ Lao. Ba người theo sau đuổi  măi. 

Cổ nhân, có người làm bài ca kể chuyện Lưu Bị, Quan, Trương đánh Lă Bố rằng: 

Vận Hán đến Hoàn Linh suy thế,  Vầng thái dương đă xế về đoài.  Gian thần Đổng Trác ra oai,  Phế vua; Lưu Hiệp rụng rời thất kinh.  Hịch Tào Tháo truyền nhanh các trấn,  Chư hầu cùng nổi giận dấy binh.  Bản Sơ thủ lănh đồng minh,  Thề nhau giúp Hán yên b́nh non sông.  Kia Lă Bố anh hùng ai sánh,  Khắp mọi người dũng mănh nào bằng?  Áo ngoài giáp bạc sáng choang,  Đầu trên nhấp nhoáng mũ vàng ngù bông.  Mặt thú dữ trập trùng bảo đái,  Cánh phượng bay phấp phới cấm bào.  Vó câu gió chạy ào ào,  Kích hoa sáng quắc soi vào nước trong.  Ra cửa ải tranh hùng ai dám?  Các chư hầu thất đảm kinh hồn.  Trương Phi nhảy vọt ra liền,  Xà mâu một ngọn trận tiền gương uy;  Vểnh râu hổ gầm gh́ thét mắng,  Xoe mắt tṛn lóng lánh lân la.  Đánh nhau mê mải chưa tha,  Vân Trường nóng tiết nhảy ra xông vào.  Nhoáng màu tuyết, ngọn đao sắc nước,  Áo chiến bào quắc thước màu hoa.  Quỷ thần thét, tiếng ngựa ra,  Căm căm khí tức, mắt hoa đỏ ngầu.  Huyền Đức cũng giục mau ngựa nhảy.  Múa đôi gươm vùng vẫy ra oai.  Ba người vây bọc ṿng ngoài;  Kẻ đâm người đỡ liền tay không rời.  Tiếng quát háo lay trời động đất,  Sát khí bay cao ngất mây xanh,  Ôn Hầu thế núng nh́n quanh,  Quay đầu ngựa chạy về nhau núi nhà,  Cán họa kích đảo đà tếch trước,  Cờ ngũ hành xơ xác bướm bay.  Giật cương chạy rẽ đường mây,  Hổ Lao trại ấy tọt ngay vào thành. 

Ba người đuổi Lă Bố đến dưới cửa quan, trông thấy trên cửa quan có tàn lọng che, gió bay phấp phới,  Trương Phi kêu to rằng:  - Hẳn Đổng Trác ở đây rồi! Đuổi Lă Bố làm ǵ nữa, không bằng bắt thằng Đổng Trác mới thực là đào cây  nhổ đến tận rễ.  Vừa nói vừa tế ngựa lên cửa quan để bắt Đổng Trác. 

Thế mới thực là: 

Bắt giặc nên t́m tên đầu sỏ, 

Kỳ công lại phải đợi người tài. 

Chưa biết rồi chuyện ra làm sao, xem đến hồi sau mớ i rơ

 

HỒI 6 -  Đốt Kim Quyết, Đổng Trác làm càn Giấu ngọc tỷ, Tôn Kiên trái ước

 Trương Phi tế ngựa xấn vào cửa quan, như ng tên và đá bắn xuống như mưa, không thể nào tiến vào được,  phải quay ngựa trở về. C hư hầu tám xứ cùng mời Lư u, Q uan, Trương đến mừ ng công rồi sai người về trại  Viên Thiệu báo tin mừ ng. Thiệu bèn đưa tờ hịch đến Tôn K iên bảo K iên tiến binh.  Tôn K iên liền đem Hoàng Cái, Tŕnh Phổ, đến trại Viên Thuật, rồi cầm gậy vạch xuống đất nói rằng:  - Đổng Trác với tôi thật không có thù hằn ǵ, nay tôi không nghĩ ǵ đến thân, xông pha mũi tên ḥn đạn để  trừ nó, trước v́ nước nhà, sau để báo thù riêng cho nhà tướng quân (trỏ Viên N gỗi), thế mà tướng quân  nghe lời gièm pha, không phát lư ơng cho tôi, để đến nỗi tôi bị thua, sao tướng quân đành ḷng thế được?  Thuật thấy vậy, sợ hăi không biết nói sao, bèn sai đem chém người gièm pha để tạ lỗi Tôn K iên. K hi ấy  bỗng có người đến báo với K iên rằng:  - Trên cửa ải có một tư ớng cưỡi ngựa đến trại, muốn vào hầu tướng quân.  Kiên từ giă Thuật về trại, gọi hỏi ai, hóa ra viên tướng yêu của Đổng Trác, tên là Lư Thôi.  Kiên hỏi:  - Mày lại đây làm ǵ?  Lư Thôi nói:  - Thừa tướng chỉ kính trọng tướng quân thôi! Nay thừa tướng muốn kết thân với tướng quân; thừa tướng  có một cô con gái muốn gả cho con trai tư ớng quân.  Tôn K iên nổi giận mắng rằng:  - Đổng Trác là thằng nghịch thiên vô đạo, làm xă tắc nghiêng đổ, ta muốn giết cả chín họ nó đi để tạ thiên  hạ, sao lại thèm kết thân với nó! Tao tha chém cho mày, mày về mau đem dâng cửa ải cho tao. Mau mau  lên! C hậm th́ tao băm xương ra bây giờ!  Lư Thôi lủi thủi ra về, kể với Đổng Trác. Trác giận lắm, bèn hỏi Lư Nho.  Nho nói:  - Lă Ôn Hầu thua trận mới rồi, quân sĩ ngă ḷng cả, không có bụng đánh nhau nữa. Nay nên kéo quân về  Lạc Dương, đem vua sang Trường An, để ứng vào lời đồng giao mấy hôm nay nói rằng:  Mé tây một nhà Hán,  Mé đông một nhà Hán.  Hươu chạy về Trường An,  Mới khỏi phải gặp nạn.  "Mé tây một nhà Hán" nghĩa là: đức Cao Tổ ngày xưa đóng đô ở Trường An, truyền ngôi được mười hai  vua. "Mé đông một nhà Hán" nghĩa là: Vua Q uang Vũ đóng đô ở Lạc Dương, cũng truyền ngôi đư ợc  mư ời hai vua. Thế là vận trời xoay vần. Nay thừa tướng lại lên thiên đô về Trường An, mới khỏi lo được.  Trác mừ ng nói rằng:  - Ngươi không nói th́ ta không biết!  Trác bèn đem Lă Bố về Lạc Dương, rồi hội ngay các quan văn vơ để bàn việc thiên đô.  Khi các quan đă đến đông, Trác nói rằng:  - Nhà Hán ta ở Lạc Dương, hơn hai trăm năm nay, khi số đă hết. Ta xem bây giờ vượng khí tụ ở Trường  An. Vậy ta muốn rước vua về đó, các quan nên gấp rút sắ m sửa hành trang.  Tư đồ là Dương Bư u nói rằng:  - Trường An bị tàn phá đă lâu rồi. Nay bỗng dư ng ta bỏ cả tôn miếu, hoàng lăng mà đi sang đó, tôi sợ  rằng thiên hạ kinh động, mà thiên hạ kinh động lên th́ dễ, yên lại th́ khó. Xin thừa tướng hăy xét cho kỹ.  Trác giận mắng Dương Bư u:  - Ngươi lại dám ngăn trở việc lớn nước nhà à?  Thái úy là Hoàng Uyển cũng nói rằng:  - Dương tư đồ nói thế phải đấy: Trư ớc kia trong lúc Vương Măng thoán nghịch, kế đến Canh Thủy, Xích  Mi nổi loạn, Trường An bị đốt cháy thành ra tro sỏi. Vả lại nhân dân xiêu tán, trăm phần không c̣n một  hai phần. Tôi nghĩ không nên bỏ cả cung điện mà đi ra chỗ đất hoang ấy.  Trác nói:  - Ở Lạc Dương đây trộm giặc nhiều lắm, nhân dân hoạn lạc, đi mất cả. Trường An có núi Hào, núi Hàm  hiểm trở; lại gần Lũng Hữ u, đá gỗ và gạch ngói dễ kiếm, sửa sang cung thất, độ hơn một tháng th́ xong,  không ai được nói lôi thôi nữa!  Tư đồ là Tuân Sảng lại can rằng:  - Thừa tướng thiên đô đi th́ thiên hạ tất sẽ nhiễu động ngay.  Trác tức ḿnh gắt rằng:  - Ta v́ thiên hạ mà lo việc thiên đô, có xá ǵ nhữ ng đứa tiểu dân!  Ngay hôm ấy Trác cách chức Dương Bư u, Hoàng Uyển, Tuân Sảng, giáng xuống làm thứ dân.  Trác trở ra lên xe, thấy có hai người đứng trước vái, trông ra th́ là thượng thư Chu Bật và hiệu úy Ngũ  Quyền. Trác hỏi có việc ǵ. Bật nói:  - Chúng tôi nghe thừa tướng muốn thiên đô, nên lại can ngăn.  Trác giận nói:  - Trước tao nghe hai chúng bay, dùng thằng Viên Thiệu cho nó làm quan, bây giờ nó làm phản. Thế ra nó  với chúng bay cùng một đảng!  Nói rồi Trác sai vơ sĩ đem C hu Bật, N gũ Quỳnh ra cửa phủ chém, rồi hạ lệnh thiên đô, hạn đến ngày hôm  sau phải đi.  Lư Nho xui Đổng Trác:  - Nay tiền lư ơng thiếu thốn nhiều, ở Lạc Dương nhiều nhà giàu, ta nên tịch thu của cải, lấy phát lư ơng  cho quân. Phàm bao nhiêu môn hạ Viên Thiệu ngày trước, nên đem giết cả đi để lấy của, sẽ thu được vô  số.  Trác lập tức sai năm ngh́n quân thiết kỵ đi bắt cả những ngư ời giàu ở Lạc Dương, cả thảy mấy ngh́n hộ,  mỗi người cầm một lá cờ lên đầu, để bốn chữ "Phản thần nghịch đảng" rồi đem ra ngoài thành chém tuốt,  bao nhiêu của cải lấy sạch.  Lư Thôi, Q uách Dĩ bắt hết cả dân Lạc Dương, ước mấy trăm vạn, đưa sang Trư ờng An, cứ mỗi một toán  dân lại cho một đội quân đi đàn áp, ngư ời chết ở dọc đường không biết bao nhiêu mà kể. Lại cho quân sĩ  đi hăm hiếp đàn bà con gái, cướp hết lư ơng thực của dân, tiếng kêu khóc động trời chuyển đất. N gười nào  đi chậm, đằng sau có quân lính đốc thúc; quân lính cầm dao, giết người ngay ở giữa đường.  Lúc Trác ra đi, sai phóng hỏa đốt cả cửa nhà dân chúng, và tôn miếu, cung phủ; Nam, Bắc hai cung, lửa  khói mù mịt: Bao nhiêu cung cấm hóa ra tro cả.  Trác lại sai Lă Bố khai quật hết cả những lăng tiên hoàng, hậu phi để lấy vàng bạc châu báu. Quân sĩ thấy  vậy cũng thừa thế đào mả các nhà quan, nhà dân.  Đổng Trác sai xếp những đồ vàng bạc vóc nhiễu được vài ngh́n xe, rồi bức thiên tử và hậu phi phải sang  Trường An.  Tướng Đổng Trác tên là Triệu Xầm, thấy Trác đă bỏ Lạc Dương, bèn dâng ngay cửa Dĩ Thủy cho Tôn  Kiên. K iên kéo binh vào trước, Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi vào cửa Hổ Lao; chư hầu cũng dẫn quân  vào cả.  Tôn K iên đi đến Lạc Dương thấy trong thành lửa cháy ngùn ngụt, ngọn lửa bốc lên tận trời; dưới đất khói  đen mù mịt; trong một quăng hai ba trăm dặm, tịnh không có tiếng gà kêu chó cắn. Đầu tiên K iên sai  quân vào dập lử a, đoạn ra lệnh cho chư hầu đến đóng quân mă ở trên băi đất hoang. Tào Tháo đến, thấy  Viên Thiệu cũng ở đấy, bèn hỏi rằng:  - Nay Đổng tặc đă kéo về Trường An rồi, ta nên thừa thế mà đuổi theo bắt nó mới phải, Bản Sơ lại đóng  quân ở đây, là ư làm sao?  Thiệu nói:  - Chư hầu đều mỏi mệt cả, đuổi theo, tôi sợ không được việc ǵ.  Tháo nói:  - Thằng giặc Đổng Trác đốt cung thất, bức vua thiên đô: Trong nước rối động, dân không biết theo ai. Ấy  là lúc trời hại nó đấy, nhân lúc này chỉ đánh một trận là yên thiên hạ, sao các ông không đánh?  Chư hầu đều nói:  - Ta không nên khinh động.  Tháo giận nói rằng:  - Đồ trẻ con cả, không đáng cùng mư u đồ việc lớn!  Nói rồi tự dẫn hơn một vạn quân, sai Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Tào N hân, Tào Hồng, Lư Điển, N hạc  Tiến, luôn ngày đêm đuổi theo Đổng Trác.  Khi Đổng Trác đi đến Vinh Dương, thái thú là Từ Vinh ra tiếp.  Lư Nho nói:  - Thừa tướng mới đi khỏi Lạc Dương, tôi sợ có quân đuổi theo nên sai Từ Vinh phục quân ở bên cạnh núi  ngoài thành; hễ có quân đuổi theo đ i qua th́ cứ để cho đi, đợi khi nào đi khỏi chỗ quân phục, trong này ta  đánh trở ra, nó tất thua chạy, bấy giờ ông sẽ đánh chen đường, c̣n quân đi sau tất không dám đuổi nữa.  Trác nghe kế ấy, sai Lă Bố đem tinh binh đi chặn hậu. Bố đang đi bỗng có một toá n quân Tào xấn đến.  Bố cười nói rằng:  - Lư N ho đoán không nhầm!  Bố đem quân mă bày dàn, Tào Tháo tế ngựa gọi to:  - Nghịch tặc! Bay bức thiên tử và đem trăm họ đi đâu?  Lă Bố mắng rằng:  - Thằng phản chủ kia, sao dám nói càn?  Hạ Hầu Đôn vác giáo nhảy ngựa, xông thẳng vào để đâm Lă Bố. Đôn với Bố đánh nhau được vài hiệp.  Lư Thôi dẫn một đội quân từ bên tả kéo ra. Tháo lại sai Hạ Hầu Uyên ra địch. Lúc bấy giờ lại thấy ở bên  hữ u có tiếng reo. Q uách Dĩ kéo quân ra. Tháo sai Tào N hân ra địch, như ng đằng kia ba mặt quân mă đánh  dồn lại, thế khó đương nổi. Hạ Hầu Đôn chống với Lă Bố không lại, phi ngựa chạy về. Bố thúc quân vào  đánh gấp. Q uân Tháo thua chạy kéo về Vinh Dư ơng. Khi chạy đến dưới sườn núi, bấy giờ đă canh hai,  trăng sáng như ban ngày. Tháo sắp sửa hội quân lại làm bếp thổi cơm ăn, bỗng nghe thấy bốn mặt tiếng  reo ầm ầm, quân phục của Từ Vinh xông ra. Tào Tháo vội vàng tế ngựa cướp đường chạy trốn; không  ngờ gặp ngay Từ Vinh, Tháo lại quay đầu chạy. Vinh giương cung bắn một phát tên trúng ngay vào vai  Tháo. Tháo vừa đeo tên vừa chạy; chạy qua một rặng núi, có hai tên lính phục trong đám cỏ, trông thấy  ngựa Tháo đi đến, hai ngọn giáo cùng phóng ra. May đâu một tướng vừa tế ngựa đến, múa dao chém chết  hai tên lính, cứ u được Tào Tháo.  Tháo trông xem ai th́ là Tào Hồng. Tháo bảo Hồng rằng:  - Thôi! Ta đành chết ở đây, hiền đệ nên trốn đi mau.  Hồng nói rằng:  - Xin ông lên ngựa ngay. Tôi t́nh nguyện đi bộ.  Tháo hỏi:  - Giặc đuổi đến nơi, ngươi làm thế nào?  Hồng nói:  - Thiên hạ có thể không có tôi, như ng không thể không có ông!  Tháo nói:  - Ta nếu lại được sống, thực là nhờ ngươi đó!  Tháo lên ngựa. Hồng cởi áo giáp, cắp dao chạy theo sau.  Chạy đến độ canh tư, chẹn mất đư ờng đi. Đằng sau nghe thấy tiếng reo ḥ đă đến nơi. Tháo nói:  - Thôi! Mệnh ta đến thế này, sống sao được nữa!  Hồng kíp vực Tháo xuống ngựa, cởi áo bào ra, cơng Tháo lội qua sông. Vừa sang đến bờ sông bên kia,  quân đuổi cũng vừa đến, tên bắn qua sông như mưa, Tháo cứ mặc cả quần áo ướt, lư ớt thư ớt mà chạy,  chạy măi đến mờ mờ sáng, được ba mươi dặm, đến một g̣ đất mới tạm ngồi nghỉ hơi một chốc.  Bỗng nghe có tiếng reo, một toán quân mă kéo lại, th́ ra Từ Vinh cứ bên kia sông chạy theo lên mạn trên  sang đ̣ đuổi kịp.  Trong khi Tháo đư ơng hoảng hốt. Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên vừa đem vài mư ơi quân kỵ đến, quát to lên  rằng:  - Từ Vinh, chớ đư ợc hại chủ ta!  Vinh xông đến đánh Hạ Hầu Đôn. Đôn vác giáo đâm Vinh ngă xuống ngựa, rồi đánh tan quân Vinh.  Đằng sau, Tào Nhân, Lư Điển, N hạc Tiến cũng dần dần t́m đến, ra mắt Tào Tháo, nửa lo nửa mừ ng.  Tháo thu thập tàn quân, c̣n độ năm trăm, kéo về Hà Nội. Tàn quân của Trác chạy về Trường An.  Đây nói ở Lạc Dương, các chư hầu chia quân đóng trại. Tôn K iên dập tắt lửa trong cung, đóng quân trong  thành, đặt trướng ngay trên nền đền K iến C hương rồi sai quân quét dọn những gạch ngói ở các cung điện.  Phàm nhữ ng lăng tẩm mà Đổng Trác đă khai quật lên, K iên sai chôn cất lại cả. Lại cất ba gian điện, lợp  cỏ ở trên nền nhà Thái Miếu, đặt linh vị các vua, giết trâu mổ ḅ, mời các chư hầu đến tế. Tế xong rồi,  các tướng ai về trại ấy.  Kiên về trại, đêm hôm ấy trăng sao vằng vặc, K iên cầm thanh kiếm ra sân, ngẩng mặt lên xem thiên văn  thấy trong ṭa tử vi có khí trắng lờ mờ. K iên than rằng:  - Đế tinh không được tỏ, cho nên tặc thần loạn nước, muôn dân phải lầm than, kinh thành không c̣n ǵ  nữa.  Vừa nói vừa rỏ nước mắt khóc.  Bên cạnh có tên lính trỏ tay bảo K iên rằng:  - Kia, ở phía nam điện này có hào quang năm sắc, từ dưới đáy giếng bốc lên.  Kiên liền sai quân sĩ đốt đuốc xuống giếng t́m xem. Một lát quân ṃ đem lên được một cái thây người  đàn bà chết đă lâu ngày nhưng chưa nát; người này mặc theo lối của cung đ́nh, dưới cổ có đeo một cái túi  gấm; mở túi ra xem thấy có một cái hộp nhỏ son son, khóa vàng; mở ra thấy một cái ấn bằng ngọc, vuông bốn tấc, trên núm dấu chạm năm con rồng; bên cạnh có sứt một miếng phải lấy vàng bịt lại; mặt dấu khắc  tám chữ triện:  "Phụ mệnh vu thiên, kư thọ vĩnh xương", K iên được ấn ngọc ấy, hỏi Tŕnh Phổ. Phổ nói:  - Đấy là ngọc tỳ truyền quốc. N gày xưa, Biện Ḥa ở dưới núi K inh Sơn trông thấy chim phượng hoàng  đậu ở trên ḥn đá, đem đá ấy về tiến vua Văn Vương nước Sở. Lúc phá đá ra trong có ḥn ngọc. Đến đời  nhà Tần, năm thứ hai mư ơi sáu (hai trăm hai mươi mốt trước công nguyên) vua Tần sai thợ ngọc giũa ra  làm ấn quốc bảo. Tám chữ triện viết ở trên mặt ấn là chữ Lư Tư. Năm thứ hai mươi tám Tần Thủy Hoàng  đi tuần đến hồ Động Đ́nh, gặp sóng to gió lớn, thuyền sắp đắm, vua vội vàng ném ngọc tỷ ấy xuống hồ  mới không việc ǵ. Đến năm thứ ba mư ơi tám, Thủy Hoàng đi tuần đến núi Hoa Âm, đương đi gặp một  người tay cầm ngọc tỷ đứ ng đón đường, đưa cho quân hầu nói rằng: "Đem cái này về trả Tổ Long". Nói  xong rồi biến mất. Ấn ngọc ấy lại về nhà Tần. Đến năm sau, Thủy Hoàng mất. Tử Anh đem ngọc tỷ dâng  vua Cao Tổ nhà Hán. Đến lúc Vương Măng khởi loạn, Hoàng hậu, vua Hiếu N guyên cầm ngọc ấy đánh  Vương Tâm. Tô Hiến sứt mất một góc, phải lấy vàng bịt vào. Vua Q uang Vũ được ấn ngọc ấy ở Nghi  Dương, truyền đến bây giờ. Khi mười tên hoạn quan làm loạn, bức đem Thiếu Đế ra Bắc Mang, lúc về  thấy mất ngọc tỷ. Nay tướng quân lại t́m được, tất là trời cho tướng quân đó. Điềm này là điềm báo  tướng quân sẽ làm vua. Vậy tướng quân không nên ở lâu chốn này, mà nên về ngay Giang Đông để mư u  toan việc lớn!  - Ngươi nói chính hợp ư ta. Ngày mai ta sẽ cáo bệnh về.  Bàn định xong, K iên truyền quân sĩ không được nói hở cho ai biết. K hông ngờ trong đám quân sĩ có một  người cùng làng với Viên Thiệu, biết việc đó, muốn nhân dịp tiến thân, ngay đêm hôm ấy lẻn sang báo  với Viên Thiệu.  Thiệu thưởng cho người ấy rồi giữ lại ở trong quân.  Hôm sau Tôn K iên sang trại Viên Thiệu để cáo từ, nói rằng:  - Tôi hơi khó ở, xin phép về Trường Sa.  Thiệu cư ời nói rằng:  - Tôi đă biết bệnh ông rồi. Bệnh ấy là bệnh ngọc tỷ!  Kiên thất sắc, hỏi rằng:  - Ai nói với ông thế?  Thiệu nói:  - Nay chúng ta v́ nước đánh giặc. N gọc tỷ là của báu triều đ́nh. Ô ng bắt được, nên ở chỗ minh chủ, đợi  khi nào giết được Đổng Trác, th́ đem trả lại nhà vua, nay ông giấu ấn ấy mà bỏ đi, định làm ǵ?  Kiên cứ chối:  - Ngọc tỷ làm ǵ có ở tôi?  Thiệu nói:  - Cái ǵ bắt được ở dưới giếng đền K iến Chư ơng, bây giờ đâu?  Kiên nói:  - Tôi không có của ấy. Cưỡng bức nhau làm ǵ thế?  Thiệu nói:  - Mau mau bỏ ra đây, kẻo vạ đến thân bây giờ?  Kiên trỏ tay lên trời thề rằng:  - Tôi được của ấy mà giấu đi, th́ sẽ chết dưới mũi tên ḥn đạn.  Các tướng đều nói rằng:  - Văn Đài đă thề như thế, chắc là không bắt đư ợc ngọc tỷ.  Thiệu gọi người làm chứng ra, hỏi Tôn K iên rằng:  - Lúc ṃ được ngọc, có người này ở đấy không?  Kiên giận lắm, rút ngay gươm ra, định chém người ấy. Thiệu cũng rút gươm ra bảo rằng:  - Hễ mày chém nó th́ đúng là mày dối tao.  Nhan Lư ơng, Văn Sú đứ ng sau lư ng Viên Thiệu, cũng rút gươm ra. Sau lư ng Tôn K iên, Tŕnh Phổ,  Hoàng Cái, Hàn Dương cũng cầm dao lăm lăm ở tay. Các tướng đều xúm lại can đôi bên. K iên lập tức trở  ra, lên ngựa về phổ trại, bỏ Lạc Dương đi.  Thiệu giận lắm, liền viết một lá thư, sai người tâm phúc ngay đêm hôm ấy đem sang Linh C hâu, đưa cho  quan thứ sử là Lư u Biểu, sai Biểu chẹn đường K iên, lấy lại ngọc tỷ.  Hôm sau có ngư ời báo rằng:  - Tào Tháo đuổi Đổng Trác, đánh nhau ở Linh Dương thua to trở về.  Thiệu bèn sai người đón Tháo vào trại, mở tiệc rượu cùng với Tháo giải phiền. Trong khi uống rượu, Tào  Tháo than rằng:  - Ta trước kia khởi nghĩa lớn, cốt là muốn v́ nước trừ hại. Các ông đă có bụng trư ợng nghĩa mà đến với  tôi, ư tôi muốn phiền Bản Sơ đem quân Hà Nội sang đóng ở Mạch Tân; c̣n các quân Toan, Tào cứ giữ  vữ ng Thành Cao, giữ cửa ải N gao Thư ơng, ngăn Hoàn Viên, Đại Cốc, khống chế những nơi hiểm yếu.  C̣n Công Lộ đem quân Nam Dương sang đóng ở Đan Triết, tiến vào cửa Vũ Quan, để cho cái uy thế ở  Tam Phu to lên. Nơi nào cũng thành cao, hào sâu, không đánh nhau, chỉ giữ làm nghi binh, để cho thiên  hạ trông rơ h́nh thế, cho ta là kẻ thuận đi trừ kẻ gian, th́ việc lớn có thể định ngay đư ợc. Thế mà các ông  dùng dằng măi chẳng tiến quân, làm mất cả ḷng mong đợi của thiên hạ, tôi lấy làm xấu hổ quá!  Lũ Thiệu không ai nói câu ǵ. Một chốc tiệc tan.  Tháo thấy lũ Thiệu mỗi người một bụng, nghĩ cũng không làm được việc lớn, bèn tự kéo quân về Dương  Châu.  Công Tôn Toản thấy t́nh cảnh thế, cũng chán. Một bữa, Toản bảo với Lư u, Quan, Trương:  - Tôi xem Viên Thiệu không làm nên được tṛ trống ǵ đâu. Ở lâu tất sinh biến. C hi bằng chúng ta hăy về.  Bèn nhổ trại về phía bắc. Đi đến huyện B́nh N guyên, Toản sai Lưu Bị làm tướng ở đó, giữ lấy đất, nuôi  lấy quân.  Thái thú Duyên C hâu Lư u Đại, thiếu lương hỏi vay thái thú Đông Q uận là K iều Mạo. Mạo không cho  vay, Đại đem quân xông vào dinh Mạo, giết Mạo đi rồi thu phục quân sĩ và thu hết quân lư ơng.  Viên Thiệu thấy chư hầu mỗi người đi một ngả, cũng rời Lạc Dương kéo quân về Q uan Đông.  Thứ sử kinh C hâu là Lư u Biểu, bắt đư ợc thư của Viên Thiệu xin đem quân chẹn đường Tôn K iên, liền sai  ngay K hoái Việt và Sái Mạo dẫn một vạn quân ra đón đư ờng đánh Kiên.  Lưu Biểu, tên chữ là Cảnh Thăng, quê ở Cao B́nh, đất Sơn Dương, cũng là tôn thân nhà Hán. Lúc c̣n  nhỏ Biểu kết bạn với bảy danh sĩ, bấy giờ người ta gọi là "Giang hạ bát tuấn". Trong tám người ấy th́ một  người là Lư u Biểu, c̣n bảy người nữa là:  1) Trần Tường  2) Phạm Phang  3) Khổng Giực  4) Phạm Khang  5) Đàn Phu  6) Trư ơng K iệm  7) Sầm Hinh.  Biểu cùng với bảy ngư ời ấy kết làm bạn, nhưng ngoài ra c̣n có mấy người phù tá. Một là Khoái Lương,  người ở Diên B́nh, hai là K hoái Việt cũng người Diên B́nh, ba là Sái Mạo người ở Tư ơng Dương.  Khoái Việt, Sái Mạo dẫn một vạn quân ra chẹn đư ờng. Tôn K iên vừa đến đó, K hoái Việt bày trận rồi  nhảy ngựa ra.  Kiên thấy Việt, hỏi rằng:  - Khoái Việt cớ sao chẹn đường ta?  Việt nói:  - Ngươi đă làm tôi nhà Hán, sao được giấu ngọc tỷ truyền quốc? Đưa ngay ra đây, ta sẽ cho đi...  Kiên tức lắm, sai ngay Hoằng Cái ra đánh. Sái Mạo múa dao lại địch. Được vài hiệp, Cái hoa ngọn roi,  đánh trúng ngay miếng kính che ngực Mạo. Mạo quay đầu ngựa chạy. K iên thừa thế đuổi đánh khỏi cửa  ô. Lúc bấy giờ, ở trong núi bỗng thấy chiêng trống khua rầm lên. Th́ ra Lưu Biểu vừa dẫn quân đến. K iên  ngồi trên ngựa chào hỏi tử tế, rồi nói với Lư u Biểu rằng:  - Ta với Cảnh Thăng là láng giềng với nhau. Sao Cảnh Thăng lại nỡ tin lời Viên T hiệu và xử tệ với ta  vậy?  Biểu nói: - Nhà ngươi giấu quốc bảo, muốn làm phản à?  Kiên lại thề:  - Ta mà có của ấy ở trong ḿnh, xin chết ở dưới mũi tên viên đạn.  Biểu nói:  - Muốn cho ta tin, nhà ngươi phải để cho ta khám cả đồ hành lư.  Kiên nổi khùng, mắng Lư u Biểu rằng:  - Tài sức mày thấm vào đâu, mà dám khinh tao!  Hai bên sắp sửa giao binh đánh nhau, Lưu Biểu lui ngay. K iên thấy vậy thả ngựa sấn lại. Bấy giờ quân  phục ở sau hai rặng núi kéo ồ ra; sau lư ng Khoái Việt, Sái Mạo ập lại, vây bọc lấy Tôn K iên ở giữa trận. 

Thế rơ thực là: 

Ngọc tỷ đem về không dùng được. 

Lại v́ của ấy động binh đao. 

Chưa biết Tôn Kiên làm thế nào mà thoát được, xem hồi sau sẽ rơ. 

 

HỒI 7  - Viên Thiệu qua cầu đánh Công Tôn Tôn Kiên sang sông đá Lưu Biểu. 

Tôn K iên bị Lư u Biểu vây lại, đă tưởng chết, may đâu lại có Tŕnh Phổ, Hoàng Cái, Hàn Dương, ba tướng  cố sức cứu được thoát nạn, như ng quân sĩ mất già nửa. K iên kéo quân về Giang Đông, từ đấy K iên với  Biểu thù nhau. Đây nói chuyện Viên Thiệu kéo quân về đóng ở Hà Nội, lư ơng thảo túng thiếu. Quan mục  Kư Châu là Hán Phức thấy vậy sai người đưa lư ơng đến giúp để nuôi quân.  Mưu sĩ Thiệu tên là Phùng K ỷ bảo với Thiệu rằng:  - Đại trượng phu tung hoành thiên hạ, cần chi phải đợi ngư ời giúp lương. K ư Châu là đất giàu, lắm lư ơng  tướng quân lấy quách đi có được không?  Thiệu nói:  - Ta cũng muốn lắm, nhưng chưa nghĩ được kế ǵ.  Kỷ nói:  - Nay tướng quân lên mặt sai người đưa thư cho Công Tôn Toản, bảo y tiến binh lấy K ư Châu, tướng  quân hẹn với Toản rằng hai bên cùng đánh. Toả n tất thể nào cũng tiến binh. Hàn Phức là đức vô mư u, tất  sẽ mời tướng quân đến coi đỡ việc châu. Tướng quân thừa dịp ấy mà lấy K ư C hâu th́ việc dễ như trở bàn  tay.  Thiệu mừ ng lắm, viết ngay thư cho Công Tôn Toản.  Toản xem thấy thư Viên Thiệu bàn cùng đá nh lấy Kư C hâu rồi chia đôi đất, mừ ng lắm. N gay hôm ấy  Toản khởi hành.  Thiệu sai người mật báo cho Hàn Phức biết.  Phức bèn gọi hai mư u sĩ tên là Tuân Thầm và Tân B́nh để bàn. Thầm nói:  - Công Tôn Toản đem quân nư ớc Yên, nước Đại kéo lại đông lắm, thế ḿnh không đương nổi. Vả Toản  có Lư u Bị, Quan Vũ, Trương Phi giúp đỡ, ta địch sao được? Nay Viên Thiệu trí dũng hơn người, thủ hạ  nhiều, danh tướng lắm, tướng quân nên mời Viên Thiệu lại để cùng coi việc châu. Tôi chắc Thiệu sẽ hậu  đăi, tướng quân sợ ǵ Công Tôn Toản nữa.  Phức liền sai biệt giả tên là Q uan Thuần sang mời Viên Thiệu.  Trưởng sử là Cảnh Vũ can rằng:  - Viên Thiệu bây giờ đương thân cô, thế cùng, chỉ trông nhờ vào ta, ví như đứa trẻ con ở trên bàn tay  không cho bú mớm th́ chết ngay, nay lại đem châu quận của ḿnh mà trao cho nó, th́ có khác ǵ đưa con  cọp vào giữa đàn dê!  Phức nói:  - Ta cũng là đấy tớ cũ họ Viên, tài ta lại kém Thiệu. Người ngày xưa từ ng chọn người hiền để nhường  ngôi, sao các ngươi bây giờ hay ghen ghét thế?   Cảnh Vũ than rằng:  - Kư Châu hỏng mất!  V́ việc đó có hơn ba mươi ngư ời bỏ chức mà đi. Cảnh Vũ với Q uan Thuần, hai người rủ nhau ra phục ở  ngoài cửa thành để đợi Viên Thiệu đến.  Sau vài hôm, Viên Thiệu kéo quân lại. Cảnh Vũ, Q uan Thuần rút dao, nhảy ra chực đâm Viên T hiệu.  Tướng Thiệu là Nhan Lương chém chết Cảnh Vũ; Văn Sú chém chết Q uan Thuần.  Thiệu vào K ư C hâu, cho Phức làm phấn uy tướng quân, rồi cho Điền Phong, Thư Thụ, Hứa Du và Phùng  Kỷ chia tay nhau ra giữ việc trong châu, đoạt cả quyền của Hàn Phức.  Phức bấy giờ hối cũng không kịp nữa bực ḿnh bỏ cả nhà cửa vợ con, sang với thái thú Trần Lưu là  Trương Mạc.  Công Tôn Toản thấy Thiệu được Kư C hâu, liền sai em là Công Tôn Việt đến thăm Thiệu và giục Thiệu  chia đất theo như lời đă ước với nhau.  Thiệu bảo Việt:  - Về mời anh ngư ơi lại đây, ta sẽ nói chuyện.  Việt về, đi chưa được năm mươi dặm, bỗng gặp một cánh quân mă ở cạnh đường xông ra, nói rằng:  - Ta là gia tướng của Đổng thừa tư ớng đây!  Rồi tên bắn ra tua tủa. Việt bị thương chết. Thủ hạ trốn được về báo với Công Tôn Toản.  Toản tức lắm, nói rằng:  - Viên Thiệu nhủ ta đem binh đến đánh Hàn Phức, chẳng qua là dụng mư u lừa dối ta. Nay lại giả trá là  quân Đổng Trác để giết em ta, thù này thế nào ta cũng phải báo!  Nói rồi đem hết cả quân bản hậu kéo sang K ư Châu.  Thiệu thấy Toản kéo quân đến cũng dẫn quân ra. Hai bên gặp nhau ở trên sông Bản Hà. Thiệu dàn quân  bên đông cầu, Toản dàn quân bên tây cầu.  Toản cưỡi ngựa đứng trên cầu, mắng to lên rằng:  - Thằng bội nghĩa kia! Sao mày dám lừ a tao?  Thiệu cũng thúc ngựa đến cạnh cầu, trỏ tay vào Toản nói rằng:  - Hàn Phức hèn hạ, tự xin nhường Kư C hâu cho tao, có việc ǵ đến mày?  Toản lại nói:  - Ngày trước tao tưởng mày là đứa có nhân nghĩa, bầu mày làm minh chủ. Bây giờ, xem nhữ ng điều mày  làm có khác ǵ chó má. Mày c̣n mặt mũi nào đứ ng trên cơi đời nữa?  Viên Thiệu giận lắm, thét rằng:  - Ai vào lôi cổ nó ra đây cho ta?  Thiệu nói chưa dứt lời th́ Văn Sú vác giáo, thúc ngựa xông thẳng lên cầu. Toản đánh nhau với Sú chưa  được mười hiệp, thua chạy. Sú đuổi theo. Toản chạy vào trong trận. Sú cũng phi ngựa xông vào giữa đám  quân. Thủ hạ Toản có bốn tư ớng giỏi, kéo ùa cả ra đánh với Văn Sú, Sú đâm trúng một người ngă ngựa,  c̣n ba người kia đều chạy. Sú đuổi Toản chạy ra đằng sau trận, Toản nh́n vào một cái hang núi toan chạy  trốn vào đó. Sú thúc ngựa quát lên rằng:  - Mau xuống ngựa hàng đi!  Toản cung tên rơi mất cả, mũ lăn xuống đất, đầu tóc tả tơi, phi ngựa chạy quanh rặng núi. Chẳng may  ngựa vấp quỵ hai chân trư ớc. Toản cũng ngă quay xuống dưới bờ núi. Sú cầm ngọ n giáo, xô lại để đâm.  Bỗng đâu bên cạnh bờ có một tướng, người trẻ trung vác ngọn giáo phi ngựa ra đâm Văn Sú.  Công Tôn Toản lẻn trèo lên sườn núi, trông thấy tướng ấy ḿnh cao tám thước, mày rậm, mắt to, mặt  rộng, má bầu, uy phong lẫm liệt. Hai người đá nh nhau năm sáu mư ơi hiệp, chưa rơ bên nào thua bên nào  được. Quân cứ u của Toản kéo đến. Sú quay ngựa lui về, tướng trẻ tuổi ấy cũng không đuổi theo.  Toản vội vàng xuống ngựa hỏi tên họ, tướng ấy vái một vái thưa rằng:  - Tôi là người ở C hân Định, xứ Thư ờng Sơn, họ Triệu tên Vân Trường, tên chữ là Tử Long. N guyên tôi là  người ở địa hạt Viên Thiệu, nhân thấy Thiệu không có bụng trung vua cứ u dân, nên tôi bỏ xứ ấy đến đây  theo ngài. K hông ngờ lại gặp ngài ở chỗ này!  Toản mừ ng lắm mời Triệu Vân về trại, sửa sang lại áo giáp và đồ khí giới.  Hôm sau, toản chia quân mă ra làm hai cánh, ngựa có hơn năm ngh́n con, quá nửa toàn ngựa trắng. V́  khi xưa Toản đánh nhau với người rợ Khương, chọn tuyển ngựa trắng làm tiên phong, gọi là Bạch mă  tướng quân. Người rợ Khương trông thấy ngựa trắng là chạy. Từ đó Toản có rất nhiều ngựa trắng.  Thiệu sai N han Lương, Văn Sú làm tiên phong, mỗi người đem một ngh́n quân cung nỏ cũng chia làm  hai cánh tả hữ u: Truyền lệnh cho cánh quân tả bắn hữ u quân của Toản, cánh quân hữu bắn tả quân của  Toản. Lại sai K húc Nghĩa đem tám trăm tay cung, một vạn rưỡi quân bộ dàn ở giữa trận. Viên Thiệu đem  quân mă, bộ vài vạn, đi sau để tiếp ứ ng.  Công Tôn Toản mới được Triệu Tử Long, chưa biết bụng dạ thế nào, sai lĩnh riêng một toán quân đi mặt  sau, chức tiên phong giao cho đại tướng N ghiêm Cương. Toản tự lĩnh cánh trung quân, cưỡi ngựa đứ ng  trên cầu, bên ḿnh dự ng một lá cờ đỏ thêu một chữ Súy bằng kim tuyến. Từ giờ th́n, đánh trống đến măi  giờ tỵ không thấy Viên Thiệu tiến binh.  Khúc Nghĩa sai những tay cung phục cả ở dưới mộc, hẹn đến lúc nào thấy có một tiếng súng lệnh mới  được bắn tên ra.  Nghiêm Cương đánh trống, reo ḥ tiến lên, xông thẳng vào đánh K húc Nghĩa. Q uân Nghĩa thấy Cương  vào cũng mặc, cứ để cho vào. K hi Cương đến gần, sát quân N ghĩa, mới có một tiếng pháo vang lên, tám  trăm cung nỏ cùng bắn ra một lúc. Cương định chạy trở về, N ghĩa đă tế ngựa đến chém Cương chết lăn  quay xuống chân ngựa.  Quân Toản thua. Hai bên tả hữ u đổ ra để cứ u, lại bị N han Lương, Văn Sú dẫn quân cung nỏ bắn sang, nên  không thể nào cứu lại đư ợc nữa.  Quân Thiệu bấy giờ mới tiến lên, đến măi cạnh cầu. Khúc N ghĩa phi ngựa lên trước, chém ngay tư ớng  cầm cờ của Toản, chặt ngọn cờ gẫy đôi rơi xuống đất.  Toản thấy cờ đổ, vội vàng quay ngựa xuống cầu chạy. K húc Nghĩa đem binh xông vào đến tận hậu binh  của Toản; gặp Triệu Tử Long. Tử Long cầm ngọn giáo xông vào đánh K húc N ghĩa, đánh có vài ba hiệp,  đâm Khúc N ghĩa chết ngay.  Tử Long cưỡi một con ngựa, phi vào đám quân Viên Thiệu, xông xáo như đi vào chỗ không người. Toả n  kéo quân đánh lại. Q uân Thiệu lại thua.  Giữa lúc K húc N ghĩa chém được tướng cầm cờ của Toản, Viên Thiệu sai quân thám mă ra xem, quân  thám về báo rằng Nghĩa chém đư ợc tướng, chặt được cờ, đương đuổi Toản. V́ thế Thiệu không chuẩn bị  ǵ cả, cùng với Điền Phong dẫn vài trăm quân vác kích, vài mư ơi tay cung, cưỡi ngựa ra xem, cười ha hả,  cho Toản là hạng hèn hạ chẳng làm tṛ ǵ đư ợc. Trong khi Thiệu đang cười, nói nói, bỗng thấy Triệu Tử  Long xông đến tận trước mặt. Nhữ ng tay cung vội vàng bắn, Triệu Tử Long đâm luôn mấy đứa, chúng  khiếp sợ bỏ chạy cả. Đằng sau th́ quân Toản cuồn cuộn tiến lên vây Thiệu lại.  Điền Phong vội vàng bảo Thiệu rằng:  - Chúa công nên lánh vào trong bức tường kia.  Thiệu liền cầm mũ đầu mâu quăng xuống đất quát to lên rằng:  - Đại trượng phu muốn chết ở chiến trư ờng, chứ lại núp vào tường cầu sống làm ǵ!  Quân Viên Thiệu liền cố sức liều chết mà chống cự, Triệu Vân không thể xông vào đư ợc nữa. Lúc ấy đại  quân của Thiệu vừa kéo đến kịp; Triệu Vân bảo vệ Công Tôn Toản, đánh ra được k hỏi ṿng vây. Lúc về,  đến đầu cầu bên này, quân Thiệu lại tiến lên, sang qua cầu. Q uân Toản sa xuống sông chết rất nhiều.  Viên Thiệu xông thẳng lên trư ớc, chưa được năm dặm, đă nghe thấy mé sau núi có tiếng ḥ reo, một toán  quân mă kéo ra. Ba tư ớng đi trước là Lư u Bị, Q uan Vũ, Trương Phi. Ba anh em đang ở B́nh N guyên  nghe thấy Toản đánh nhau với Thiệu, đem quân đánh giúp.  Ba người vừa đến nơi gặp Thiệu đương đuổi Toản liền tế ngựa chạy lại cứ u. Thiệu trông thấy ba người  hồn vía lên mây cả, con dao quư đang cầm trong tay rơi ngay xuống đất, chỉ vừa kịp thúc ngựa quay đầu  chạy. N hờ quân mă cố sức cứ u, Thiệu mới về được khỏi cầu.  Công Tôn Toản cũng thu quân về trại, Lư u, Q uan, Trương vào chào, cùng nhau hỏi han tṛ chuyện.  Toản nói:  - Giá Huyền Đức không đ ến cứu ta, ta c̣n bị khốn đốn nhiều.  Rồi Toản bảo ba người vào gặp Triệu Tử Long. Lưu Bị mới thấy Triệu Vân, đă có bụng yêu mến ngay,  không muốn rời xa nữa.  Viên Thiệu thua một trận, bèn giữ trại, không ra đánh. Hai bên cầm cự nhau hơn một tháng. Có ngư ờ i về  Trường An bảo với Đổng Trác. Lư Nho nói với Trác rằng:  - Viên Thiệu với Công Tôn Toản đều là hào kiệt bây giờ; nay hiện đương đánh nhau ở trên sông Bàn Hà.  Thái sư nên giả chiếu của vua sai người ra giải ḥa. Hai người ấy ḥa thuận với nhau, tất cảm ơn và quy  phục thái sư.  Trác nghe Lư N ho. Ngay hôm sau, sai thái phó là Mă N hật Đê và thái bộc là Triệu K ỳ, đem chiếu mệnh  đi dụ hai người.  Hai sứ đi đến Hà Bắc, Viên Thiệu ra ngoài một trăm dặm đón rước, lạy hai lạy, vâng lệnh chiếu dụ.  Hôm sau Mă Nhật Đê và Triệu K ỳ lại đến dinh Công Tôn Toản để dụ. Toản cũng vâng chiếu, liền sai sứ  đưa thư sang cho Thiệu. Hai bên giảng ḥa, Mă, Triệu về Trường An.  Toản lập tức rút quân về, rồi tiến cử Huyền Đức làm tướng ở B́nh N guyên.  Lưu Bị khi từ giă Triệu Tử Long, hai người cầm tay nhau rỏ nư ớc mắt khóc, ngần ngừ không muốn xa  nhau.  Vân than rằng:  - Trước kia tôi cũng nghĩ Công Tôn Toản là người anh hùng. Nay xem việc làm, th́ bất quá cũng là một  tuồng Viên Thiệu mà thôi!  Lưu Bị nói:  - Thôi, xin ông hăy chịu khó náu thân ở đây. Hai chúng ta thế nào cũng có ngày gặp nhau!...  Hai người buông nhau ra, nước mắt chứa chan. Lại nói đến Viên Thuật ở Nam Dương nghe tin Viên  Thiệu mới được K ư Châu. Sai sứ lại xin một ngh́n ngựa, Thiệu không cho. Thuật giận. Từ đó hai anh em  ghét nhau, Thuật lại sai sứ đến K inh C hâu hỏi vay Lư u Biểu hai vạn tạ lư ơng. Biểu cũng không cho vay.  Thuật cũng giận, sai người đưa mật đưa thư cho Tôn K iên xui K iên đánh Lưu Biểu.  Thư rằng:  "Trước kia Lư u Biểu chẹn đư ờng ông, là do mư u kế của a nh tôi Bản Sơ cả. Nay tôi lại thấy anh tôi bàn  riêng với Lưu Biểu muốn nuốt cả Giang Đông. Ô ng nên chong chóng khởi binh đánh Lưu biểu đi. Tôi th́  xin đánh Bản Sơ hộ ông. Có thế th́ hai mối thù mới báo được. Ông lấy K inh Châu; tôi lấy K ư C hâu. Ông  đừng để mất cơ hội".  Kiên được thư nói rằng:  - Lưu Biểu chẹn trước đường ta, nay không nhân dịp nào báo thù, c̣n đợi đến bao giờ?  Bèn họp các tướng Tŕnh Phổ, Hoàng Cái, Hàn Đương để ba0øn. Phổ nói:  - Viên Thuật là người trí khá lắm, không nên tin vội.  Kiên nói:  - Ta muốn đánh báo thù, cần ǵ Viên Thuật giúp  Rồi sai Hoàng Cái đến bên sông trước, sắp sẵn chiến thuyền và chở nhiều quân lương khí giới, thuyền lớn  th́ chứa ngựa chiến để một ngày nào đó sẽ cất quân.  Quân do thám ḍ biết t́nh h́nh, về báo với Lư u Biểu, Biểu sợ lắm, kíp họp các tướng lại bàn.  Khoái Lương nói:  - Lo ǵ việc này, C húa công nên sai Hoàng Tổ lĩnh quân ở Giang Hạ đi trước, làm tiền khu. C húa công  đem quân K inh Tư ơng đi sau này làm hậu viện. Tôn K iên c̣n phải qua nhiều sông mới đến đây, c̣n dụng  vơ làm sao đư ợc?  Biểu cho là phải, sai Hoàng Tổ thu xếp sẵn sàng, rồi đưa đại quân ra nghênh địch.  Lại nói đến Tôn K iên có bốn con, đều là con vợ cả là N gô phu nhân. Con cả tên là Sách, tự là Bá Phù;  con thứ hai tên là Quyền, tự là Trọng Mưu; con thứ ba tên là Dực, tự là Thúc Bật; con thứ tư tên là  Khương, tự là Q uư Tá.  Vợ thứ hai K iên, là em ruột vợ cả, đẻ được hai con, một trai một gái. Con trai tên là Lang, tự là Tảo An,  con gái tên là Nhân.  Kiên lại nuôi một ngư ời con họ Du làm con nuôi, tên là Thiều, tự là Công Lễ.  Kiên có một người em, tên là Tĩnh, tự là Ấu Đài.  Khi K iên sắp đi, Tôn Tĩnh dắt cả các con, sắp hàng ở trước ngựa, lạy mà can rằng:  - Nay Đổng Trác chuyên quyền, thiên tử hèn yếu, bốn bể loạn lạc, mỗi người giữ một phương. Giang  Đông ta vừa mới yên đư ợc ít lâu, nay chỉ v́ một chút giận nhỏ, mà anh mang đại quân đi, tôi tưởng không  nên. Xin anh nghĩ lại.  Kiên nói:  - Chú đừ ng nói nhiều. Ư tôi muốn tung hoành trong thiên hạ, nay có thù lẽ nào lại không báo?  Con cả là Tôn Sách nói:  - Nếu cha đă quyết, con xin đi theo!  Kiên cho đi, rồi hai bố con kéo quân đến Phàn Thành.  Hoàng Tổ phục cung nỏ ở bên sông, thấy thuyền K iên gần đến bờ, bắn tên ra như mưa. K iên truyền quân  sĩ không ai được bắn vội, hăy cứ nấp ở trong thuyền, chở đi chở lại dụ địch luôn ba hôm, thuyền cứ lượn  vào bờ đến vài mư ơi lư ợt. Q uân Hoàng Tổ thi nhau bắn ṛng ră, đến hết sạch tên. Đến hôm thứ tư, Kiên  sai quân ra rút nhữ ng tên giắt đầy cả hai mạn thuyền, ư ớc được vài mươi vạn rồi nhân lúc thuận gió, bắn  cả vào bờ. Quân Hoàng Tổ chống đỡ không nổi, phải bỏ chạy.  Kiên kéo quân lên bờ, Tŕnh Phổ, Hoàng Cái chia binh ra làm hai đường, đến đánh trại Hoàng Tổ. Đằng  sau th́ Hàn Đư ơng kéo quân tiến lên. Ba mặt đánh dồn lại, quân Hoàng Tổ thua, bỏ Phàn Thành chạy về  Đặng Thành.  Kiên sai Hoàng Cái ở lại giữ lấy thuyền bè c̣n ḿnh th́ đem quân đuổi theo.  Hoàng Tổ đem quân nghênh địch, bầy trận ở giữ a cánh đồng, K iên cũng dàn thành thế trận, rồi cưỡi ngựa  ra đứng dưới cửa cờ. Tôn Sách mặc áo giáp gọn ghẽ, cầm mác, cưỡi ngựa đứng bên cạnh bố.  Hoàng Tổ dẫn hai tướng cưỡi ngựa ra, một tướng là Trương Hổ ở Giang Hạ, một tướng là Trần Sinh ở  Tương Dư ơng. Hoàng Tổ trỏ roi mắng:  - Đàn chuột ở Giang Đông kia! Sao dám xâm phạm vào đất của tôn thân nhà Hán?  Nói rồi sai Trương Hổ ra đánh.  Bên quân của K iên, Hàn Đư ơng nhảy ra nghênh địch. Hai bên đánh nhau chưa được ba mươi hiệp, Trần  Sinh thấy Trương Hổ đuối sức cũng phi ngựa ra đánh giúp. Tôn Sách trông thấy, cắp chặt ngọn mác ở  nách, giư ơng cung đặt tên bắn tin ngay vào giữ a mặt Trần Sinh. Sau tiếng dây cung bật, Trần Sinh ngă  ngựa ngay. Trương Hổ thấy thế, giật nẩy ḿnh, bị ngay Hàn Đương giơ dao chém một nhát. Hổ đỡ không  kịp bị Đư ơng chém mất nửa đầu.  Tŕnh Phổ xông ngựa vào trận để bắt Hoàng Tổ. Tổ bỏ cả mũ lẫn ngựa, chạ y vào đám bộ quân để lẩn trốn.  Tôn K iên đánh tràn cánh bại quân, đuổi thẳng măi đến sông Hán Thủy, sai Hoàng Cái đem thuyền tiến  lên đóng ở Hán Giang.  Hoàng Tổ thu quân vào ra mắt Lư u Biểu, nói rằng:  - Thế Tôn K iên to quá, không sao địch được!  Biểu vội gọi K hoái Lương ra bàn.  Lương nói:  - Nay ta mới thua, binh lính ngă ḷng cả. Bây giờ chỉ nên thành cao hào sâu, giữ cho vững vàng, rồi mật  sai người sang cầu cứ u Viên Thiệu, mới có thể giải vây được.  Sái Mạo nói:  - Tử Nhu bàn mư u ấy thực vụng. Nay quâ n địch tới ngoài thành, tướng địch đă đến bên hào, lẽ nào ta lại  ngồi khoanh tay chịu chết! Tôi tuy không có tài cán ǵ, như ng cũng dám xin lĩnh quân ra ngoài thành  quyết chiến một trận.  Lưu Biểu nghe lời, cho Sái Mạo đem hơn một vạn quân ra ngoài thành Tương Dương, dàn trận ở dưới núi  Nghiễn Sơn.  Tôn K iên đem quân vừa thắng trận, kéo bừa lên đánh Sái Mạo. Mạo thúc ngựa ra. K iên thấy Mạo liền hô:  - Thằng này là anh vợ bé Lư u Biểu đây, ai ra bắt lấy nó cho ta!  Tŕnh Phổ vác ngay ngọn mâu chuôi sắt, tế ngựa ra đánh. Mới đánh nhau được vài hiệp. Mạo đă thua  chạy. K iên thúc quân vào giết chết vô số quân Mạo, thây người ngổn ngang khắp cả cánh đồng. Mạo trốn  về Tương Dương. Khoái Lương thấy Mạo thua chạy về liền nói rằng:  - Tôi đă bày một kế hay, Mạo không nghe, cứ ra đánh để đến nỗi thua to. Nay nên chiếu quân pháp mà  đem chém!  Lưu Biểu vừa lấy em gái Sái Mạo, không nỡ chém.  Một hôm, bỗng một cơn gió nổi lên giật đổ lá cờ "Súy" ở trung quân. Hàn Đương nói:  - Điềm này là điềm gở, xin hăy rút quân về.  Kiên nói:  - Ta đánh trận nào được trận nấy, chỉ sớm tối hôm nay th́ lấy được Tương Dương, sao lại v́ một việc gió  thổi gẫy cờ mà băi binh?  Kiên không nghe lời Hàn Đương, càng thúc quân đánh giết.  Khoái Lương một hôm xem thiên văn, bảo Lư u Biểu:  - Tôi trông thiên văn, thấy một ngôi tướng tinh chừ ng muốn sa, cứ chia phương hướng mà tính ra, th́ ngôi  sao ấy là Tôn K iên. C húa công nên lập tức đưa thư cho Viên Thiệu để cầu cứu.  Lưu Biểu viết thư xong, hỏi có ai dám xông ra ngoài ṿng vây. Có mănh tư ớng là Lă C ông xin đi.  Khoái Lương bảo Lă Công rằng:  - Người đă có gan dám đi, nên nghe kế ta: N gươi đem năm trăm quân mă đi, phải kén những tay bắn cung  giỏi. Ra khỏi được ṿng vây rồi lập tức chạy lên Nghiễn Sơn. Đằng kia tất nó đem quân lại đuổi. Ngươi  phải lấy ra một trăm người, lên núi t́m đá chất sẵn; một trăm người nữa mang cung nỏ nấp ở trong rừ ng.  Hễ nó đuổi đến nơi, chớ có chạy đường thẳng, cứ chạy quanh co, dử cho nó đến chỗ mai phục, rồi ở trên  cùng bắn tên và ném đá xuống. Nếu thắng trận th́ lập tức nổi hiệu súng liên châu, trong thành sẽ cho  quân ra tiếp ứng. Nếu nó không đuổi th́ đừ ng nổ súng báo hiệu làm ǵ, cứ đi xấn đi thôi. Đêm nay trăng  không sáng lắm. C hiều tà có thể ra khỏi thành.  Lă Công vâng lĩnh kế ấy, sắp sẵn quân mă, đợi đến xâm xẩm tối, b í mật mở cửa phía đông, kéo quân ra  khỏi thành.  Tôn K iên đang ở trong trướng, nghe có tiếng reo, kíp cư ỡi ngựa đem ba mươi tên kỵ mă ra cửa trại xem.  Quân sĩ lại báo rằng:  - Có một toán quân mă ở trong thành kéo ra, chạy về mé N ghiễn Sơn.  Kiên không kịp gọi các tướng chỉ dẫn ba mươi tên kỵ mă đuổi theo.  Bấy giờ Lă Công đă đưa quân vào mai phục trong rừng rậm rồi. Một ḿnh K iên phóng ngựa chạy nhanh  tới thấy quân đằng trước không c̣n cách xa mấy, K iên bèn gọi to lên rằng:  - Đừng chạy nữa.  Lă Công quay ngựa lại đánh. Đánh được một hiệp, Lă Công lại chạy, lẻn vào trong đường núi. K iên đằng  sau theo hút, như ng đi đến núi th́ không thấy Lă Công nữa. K iên toan trèo lên núi bỗng nghe thấy một  tiếng cồng rồi đá đâu ở trên núi lăn xuống như mưa. Trong rừ ng tên bắn ra tua tủa. K iên bị đá và tên bắn  trúng vào đầu, phọt óc ra. N gười và ngựa cùng chết cả ở chân núi.  Lúc ấy Tôn K iên mới có ba mươi bảy tuổi.  Lă Công xuống chẹn đường bắt được ba mươi tên kỵ mă, giết tuốt cả rồi nổi hiệu súng liên châu. Trong  thành nghe thấy, Hoàng Tổ, Khoái Việt, Sái Mạo cùng chia làm mấy ngả ra đánh. Q uân Giang Đông xôn  xao cả lên.  Hoàng Cái giữ thuyền ở dưới sông, nghe thấy tiếng reo ầm ĩ, cũng dẫn thủy quân kéo lên bờ, gặp ngay  Hoàng Tổ, đánh nhau được vài hiệp th́ Hoàng Cái bắt sống được Hoàng Tổ.  Tŕnh Phổ bảo vệ Tôn Sách, vội t́m đư ờng chạy, vừa gặp ngay Lă Công đến. Phổ tế ngựa ra, hai bên đánh  nhau được vài hiệp. Phổ đâm một ngọn mâu. Lă Công chết ngă xuống chân ngựa.  Hai bên đánh nhau măi đến tận sáng mới thu quân.  Quân Lư u Biểu rút vào thành. Tôn Sách về đến Hán Thủy mới biết tin bố chết, quân Lư u Biểu đă khiêng  xác vào thành mất rồi. Sách khóc lóc thảm sầu, quân sĩ cũng rền rĩ than khóc.  Sách khóc:  - Xác phụ thân ta c̣n ở bên địch, làm thế nào mang về quê hương được?  Hoàng Cái nói:  - Nay ta bắt sống đư ợc Hoàng Tổ, nên sai người vào thành giảng ḥa, đem Hoàng Tổ đổi lấy thi thể của  chúa công.  Nói chưa dứt lời có viên tướng tên là Hoàn K hải bước ra nói rằng:  - Tôi với Lư u Biểu có quen biết trước, xin nhận đi sứ vào thành.  Sách cho K hải đi. Lúc giáp Lư u Biểu, Biểu nói:  - Hài cốt Văn Đài ta đă nhập quan tử tế, ngư ơi về nói bên ấy tha Hoàng Tổ ra ta sẽ trả hài cốt cho mà đem  về. Hai bên cùng băi binh, từ nay về sau không phạm nhau nữa.  Khải từ tạ định đi, dưới thềm K hoái Lương nhảy ra ngăn rằng:  - Không nên! K hông nên! Tôi có một kế này làm cho quân Giang Đông mảnh giáp không c̣n. N hưng  trước hết xin hăy chém đầu Hoàn Khải đi đă.  Thế rơ thực là:  Tôn Kiên đuổi giặc vừa toi mạng  Hoàn Khải cầu ḥa lại gặp nguy  Chưa biết tính mệnh Hoàn Khải ra sao, xem hồi sau sẽ rơ. 

 

  HỒI 8 -  Vương tư đồ khéo dụng liên hoàn kế Đổng thừa tướng náo động Phụng Nghi Đ́nh 

Khoái Lương nói với Lư u Biểu rằng:  - Ngày nay Tôn K iên đă chết, các con c̣n bé cả, nên thừa kế tiến quân nhanh lên, chỉ đánh một trận là lấy  được Giang Đông. Nếu chúa công trả thây Tôn K iên và băi binh về, để cho kẻ thù nuôi dưỡng sức khỏe,  đó là cái vạ của K inh Châu về sau vậy!  Biểu nói:  - Ta c̣n có Hoàng Tổ ở bên ấy, sao nỡ bỏ đư ợc?  Lương nói:  - Bỏ một anh Hoàng Tổ vô mư u, mà lấy được cả Giang Đông, việc ǵ c̣n phải cân nhắc?  Biểu lại nói:  - Ta với Hoàng Tổ là bạn tâm phúc với nhau, bỏ y là trái nghĩa.  Biểu cho Hoàn K hải về, hẹn rằng hễ bên ấy tha Hoàng Tổ, th́ bên này cho đem xác Tôn K iên về.  Tôn Sách tha Hoàng Tổ, rồi sang rư ớc linh cữu bố về, rút quân về Giang Đông, táng cha ở g̣ K húc A.  Việc tang xong. Tôn Sách dẫn quân về Giang Đông, vời người hiền, dùng kẻ sĩ; khéo nhún ḿnh trọng  người; hào kiệt bốn phương dần dần kéo đến theo Tôn Sách cả. Trong khi ấy, Đổng Trác ở Trường An  được tin Tôn K iên đă chết, mừ ng mà nói rằng:  - Ta trừ được một mối lo lớn trong ḷng!  Trác hỏi con K iên bao nhiêu tuổi, có người thưa mười bảy tuổi. Trác không cho vào đâu; từ bấy giờ lại  càng kiêu căng tự xư ng là thượng phụ, khi ra khi vào dùng toàn nghi vệ thiên tử. Trác lại phong em là  Đổng Mẫn làm tả tướng quân, tước vu hầu; cháu là Đổng Hoành làm trị trung, coi cả quan cấm binh. Tôn  tộc họ Đổng chẳng cứ già trẻ, ai cũng được phong tước hầu cả.  Các Trường An hai trăm năm mư ơi dặm, Trác sai đắp một cái thành gọi là thành My Ổ, bắt hai mươi  nhăm vạn dân đắp cao, dày, theo y như kiểu thành Trường An. Trong thành lại làm nhữ ng cung thất kho  tàng, chứa được đủ lương ăn trong hai mươi năm; lại kéo gái thanh tân tám trăm người chứa trong ấy;  vàng, ngọc, gấm, vóc, trân châu vào không biết bao nhiêu mà kể. Họ hàng Trác đều được đem vào cả  trong thành.  Trác th́ đi đi về về Trư ờng An, khi nửa tháng một lần, khi một tháng một lần. Công khanh đưa đón  thư ờng phải đứ ng trực ở ngoài cửa Hoành Môn.  Trác nhiều khi đặt trướng ở dọc đư ờng, cùng với công khanh ăn tiệc.  Một hôm Trác ra ngoài cửa Hoành Môn các quan đi tiễn, Trác mời các quan ở lại uống rượu, đoạn cho  gọi mấy trăm hàng binh vừa dụ được ở đất bắc đến. Trác sai đem ra trước chỗ ăn tiệc, đứa th́ đem chặt  chân chặt tay, đứa th́ đem khoét mắt xẻo mũi, đứa th́ đem cắt lư ỡi, đứa th́ đem bỏ vạc dầu đun. Tiếng  kêu khóc vang lừ ng trời đất.  Các quan đang ăn tiệc, thấy thế ngư ời nào người nấy đều run cầm cập, đánh rơi cả đũa. Trác vừa uống  rượu vừa cư ời nói như không.  Lại một hôm khác, Trác ở sảnh đài, hội cả bách quan ngồi sẵn ra hai hàng. Rượu uống đư ợc độ vài tuần,  th́ Lă Bố đi tắt vào, ghé vào tai Đổng Trác nói thầm mấy câu, rồi thấy Trác cười mà nói rằng:  - À ra thế!  Nói rồi sai Lă Bố lôi q uan tư không, tên là Trương Ôn, đang ngồi dự tiệc, đem xuống nhà dưới. Các quan  không biết đầu đuôi thế nào đều thất sắc. Một lát thấy quân hầu bư ng lên một cái mâm đỏ, giữa để đầu lâu  Trương Ô n. Các quan đều sợ mất vía. Đổng Trác cười nói:  - Các quan đừ ng sợ. Trương Ô n liên kết với Viên Thuật, toan hại ta. N hân hai đứa gử i thư cho nhau, đưa  nhầm cho con ta là Lă Ôn Hầu, nên ta mới đem chém. Các quan không có việc ǵ, đừng sợ.  Các quan dạ dạ rồi về.  Quan tư đồ Vư ơng Doăn, hôm ấy về đến phủ, nghĩ đến những việc trông thấy ở trong bữa tiệc, ngồi đứ ng  không yên. Đến đêm khuya, trăng sáng vằng vặc, Doăn chống gậy đi ra vườn sau, đứ ng bên cạnh bụi đồ  mi, ngẩng mặt lên trời, mà khóc.  Chợt nghe có tiếng người thở dài ở cạnh đ́nh mẫu Đơn. Doăn ron rén lại nh́n xem ai th́ là một con hát  trong phủ, tên là Điêu Thuyền.  Điêu Thuyền từ thuở nhỏ được kéo vào phủ, học múa học hát, bấy giờ mới mư ời sáu tuổi, đủ cả tài sắc,  Doăn thương yêu như con đẻ. Doăn đứ ng nghe một hồi lâu, mắng rằng:  - Con này đă có tư t́nh ǵ đây?  Thuyền quỳ xuống thưa rằng:  - Lạy cha, con đâu dám có tư t́nh.  Doăn hỏi:  - Không có tư t́nh th́ việc ǵ canh khuya lại ra đứ ng đây mà thở vắn than dài?  Thuyền nói:  - Lạy cha! Xin cho con bày tỏ nỗi ḷng.  Doăn nói:  - Con không được giấu giếm, phải nói cho thực.  Thuyền nói:  - Con nhờ ơn cha nuôi nấng, dạy bảo múa hát, lại được hậu đăi, dù thịt nát xương tan, cũng không báo  được muôn một. Gần đây con thấy cha mặt thảm mày chau, tất cha có lo việc lớn ǵ trong nước, con vẫn  không dám hỏi. Nhân chiều hôm nay con thấy cha đứ ng ngồi không yên, cho nên con cũng buồn rầu mà  thở dài, không ngờ cha nghe thấy. Nếu cha có việc ǵ cần sai bảo đến con, dù có chết con cũng không  ngại.  Doăn đập gậy xuống đất nói rằng:  - Ai ngờ cơ đồ nhà Hán lại ở trong tay co n! Hăy theo cha đến nhà gác cha bảo!  Doăn đến đó, đuổi hết tỳ thiếp ra, dắt Điêu Thuyền ngồi lên trên sập, rồi thụp xuống lạy.  Điêu Thuyền sợ hăi, cúi rạp xuống đất, thưa rằng:  - Sao cha lại làm thế?  Doăn nói:  - Con hăy thương lấy sinh linh nhà Hán!  Nói rồi khóc như nước suối chảy. Thuyền thưa:  - Vừa rồi con đă thưa, cha có việc ǵ sai khiến, dẫu chết con cũng không từ.  Doăn lại quỳ xuống nói:  - Hiện nay trăm họ như bị treo ngược, vua tôi ngất ngưởng như trứ ng chồng, thật nguy cấp, phi con không  ai cứu được. Tặc thần Đổng Trác sắp cư ớp ngôi vua, Văn Vũ trong triều không ai nghĩ được kế ǵ. Đổng  Trác có một thằng con nuôi là Lă Bố, sức khỏe lạ thường. Ta xem hai đứa ấy cũng là tuồng hiếu sắc. Nay  ta muốn dùng một kế liên hoàn: Trước đem con gả cho Lă Bố, sau lại đem con dâng Đổng Trác. Con ở  trong, tùy cơ lập kế, ly gián hai bố con nó, xui khiến thế nào cho Lă Bố giết Đổng Trác để trừ kẻ đại ác,  giữ yên xă tắc, dự ng lại giang sơn. Đó là nhờ ở sức con, con nghĩ thế nào?  Thuyền thưa:  - Con xin thưa, dẫu chết con cũng không từ. Xin đem ngay con dâng cho nó, con sẽ lập mư u ở trong.  Doăn nói:  - Việc này nếu tiết lộ họ nhà ta sẽ chết hết!  Thuyền thưa rằng:  - Xin cha chớ lo. Nếu con không báo đền được nghĩa lớn, con sẽ chết ở dưới muôn vàn ngọn giáo.  Doăn lạy tạ.  Hôm sau Doăn sai người đem ngọc minh châu, xưa nay vẫn cất kỹ một nơi, gọi thợ khéo, làm một cỗ mũ  vàng, mật sai người đem biếu Lă Bố.  Bố mừ ng rỡ, thân đến nhà Doăn tạ ơn.  Doăn làm sẵn của ngon vật lạ đợi Bố đến. Doăn ra cửa đón rư ớc vào hậu đường, mời ngồi lên trên.  Bố nói:  - Tôi là một tiểu tư ớng ở trong phủ, tư đồ là một vị đại thần trong triều, sao lại quá tôn kính như vậy?  Doăn nói:  - Nay thiên hạ không có ai là anh hùng, tôi chỉ thấy duy có tướng quân mà thôi. Tôi tỏ ḷng tôn kính,  không phải là tôn kính cái chức của tướng quân mà là tôn kính cái tài của tướng quân đó.  Bố mừ ng lắm, Doăn khẩn khoản mời rư ợu, khen lấy khen để măi cái đức Đổng thái sư và cái tài Lă Bố.  Bố cười vang và uống rượu thỏa thích. Bấy giờ Doăn mới đuổi đầ y tớ lùi ra, chỉ để vài ngư ời tỳ thiếp  đứng hầu rượu. K hi Bố ngà ngà say, Doăn nói truyền rằng:  - Gọi con em nó ra đây!  Một lát hai thị tỳ đỡ Điêu Thuyền trang điểm thật lộng lẫy bước ra. Lă Bố trông thấy giật ḿnh, hỏi:  - Người nào vậy?  Doăn nói:  - Đó là con gái nhỏ lăo, tên là Điêu Thuyền. Lăo nay được ơn tướng quân có ḷng hạ cố mà coi như chỗ  chí thân, nên lăo sai nó ra để chào tướng quân.  Liền sai Điêu Thuyền bư ng chén rư ợu mời.  Thuyền nâng chén rượu mời Bố. Hai bên nh́n nhau, đầu mày cuối mắt...  Vương Doăn giả tảng say, nói:  - Con cố mời tướng quân uống vài chén con nhé! Cả nhà ta đều trông nhờ vào tướng quân đấy.  Bố mời Thuyền ngồi. Thuyền giả cách thẹn thùng, muốn lui vào, Doăn nói:  - Tướng quân là bạn chí thân với ta, con cứ ngồi đừ ng ngại.  Thuyền khép nép, ngồi bên cạnh Doăn.  Lă Bố nh́n Thuyền cḥng chọc, không chớp mắt, lại uống thêm vài chén.  Doăn mới trỏ tay vào Thuyền mà bảo Lă Bố rằng:  - Lăo vẫn có ư cho nó hầu hạ tướng quân làm tỳ thiếp, chưa biết tướng quân có bụng hạ cố thư ơ ng đến  không?  Bố nghe nói vội vàng đứ ng dậy, ra ngoài chiếu, tạ mà nói rằng:  - Nếu được như thế, tôi xin một đời làm khuyển mă để báo đáp ơn sâu.  Doăn nói:  - Nay mai xin chọn ngày lành tháng tốt, đưa nó đến phủ tướng quân.  Lă Bố mừ ng hớn hở, đưa mắt nh́n Điêu Thuyền. Điêu Thuyền cũng liếc mắt đưa t́nh đáp lại.  Một chốc tiệc tan, Doăn nói:  - Lăo phu muốn mời tướng quân nghỉ lại đây chơi, như ng sợ thái sư sinh nghi.  Bố hai ba lần tạ đi tạ lại, rồi lui về.  Được vài hôm, Vư ơng Doăn ở trong triều gặp Đổng Trác, nhân thể không có Lă Bố ở đấy, bèn thụp  xuống đất lạy, nói rằng:  - Tôi muốn rư ớc thái sư quá bước lại nhà tôi xơi chén rư ợu, nhưng không biết thái sư có ḷng hạ cố  chăng?  Trác nói:  - Được quan tư đồ mời, tôi xin đến ngay.  Doăn lạy tạ, về nhà, trang hoàng nhà cửa lịch sự, bày đủ các món sơn hào hải vị, giữa gian sảnh, kê một  cái sạp; gấm vóc rải cả xuống đất; trong ngoài trư ớng rủ màn che.  Buổi trưa hôm sau, Đổng Trác đến, Doăn mặc áo đại trào ra đón, lạy hai lạy rồi mời vào. Trác xuống xe,  tả hữu hơn một trăm người vác kích đi thẳng vào nhà, đứng xếp thành hai hàng. Doăn xuống dưới thềm  lạy hai lạy, Trác sai người dắt Doăn lên ngồi bên cạnh.  Doăn nói:  - Công đức thái sư to lắm! Y Doăn, Chu Công ngày xưa cũng không bằng!  Trác mừ ng lắm. Doăn sai tấu nhạc và dâng rượu, rất là cung kính. Đến chiều Trác uống rư ợu đă say,  Doăn mời Trác vào nhà trong. Trác quát giáp sĩ lui ra. Doăn bưng một chén rượu, mừ ng Trác rằng:  - Chúng tôi thuở nhỏ có học thiên văn, đêm xem tượng trời, thấy khí số nhà Hán đă hết. Thái sư công đức  đă vang lừ ng cả thiên hạ. Ngày xưa, vua Thuấn nối ngôi vua N ghiêu, vua Vũ nối ngôi cho vua Thuấn.  Thế là hợp ḷng trời và ḷng người lắm.  Trác nói:  - Ta có đâu dám mong như thế!  Doăn nói:  - Xưa nay người có đạo thay người vô đạo, người không có đức như ờng người có đức, có ǵ là không  đúng.  Trác cư ời và nói rằng:  - Nếu mệnh trời về ta, tư đồ phải làm nguyên huân.  Doăn lạy tạ.  Bấy giờ đèn nến đốt sáng choang, chỉ có mấy đứa hầu gái đứng hầu rượu và dâng đồ ăn.  Doăn nói:  - Phường nhạc không đáng đem ra cung phụng thái sư. Nay có một con hát của nhà, xin thái sư cho phép  được gọi ra hầu.  Trác nói:  - Hay lắm!  Doăn mới sai kéo bức màn ra, đàn sáo vang lừ ng, Điêu Thuyền đứ ng ở ngoài mành lượn múa dịu dàng, ở  ngoài trông vào thực là ngoạn mục.  Có bài ca khen Điêu Thuyền như sau:  Người ở cung Chiêu Dương đó nhỉ  Cánh hồng bay phớn phớ trên tay  Động Đ́nh chừng đă qua bay,  Lương Châu vỗ nhịp nhẹ giày gót sen.  Một cành gió lá hoa mềm,  Mùi hương ngào ngạt dày thềm vẻ xuân.  Lại có một bài thơ nữa khen rằng:  Én liệng la đà nhịp phách ngà.  Mây bay một áng diễu thềm hoa.  Mày ngài gợi khách sầu man mác.  Vẻ ngọc xui người dạ thiết tha.  Hô dễ ngh́n vàng mua được miệng.  Lọ dùng trăm báu xức vào da?  Rèm cao múa đoạn ai nh́n trộm.  Nào biết Tương vương mấy kẻ là!  Điêu Thuyền múa xong, Trác gọi lại gần.  Điêu Thuyền ở ngoài thềm đi vào, lạy hai lạy.  Trác thấy Điêu Thuyền dung nhan xinh đẹp bèn hỏi Doăn:  - Con bé này là thế nào?  Vương Doăn thưa:  - Bẩm, nó là con hát ở phủ, tên là Điêu Thuyền.  Trác hỏi:  - Biết hát không?  Doăn sai Điêu Thuyền gơ nhịp hát một bài.  Thật là:  Môi son hé nở cánh đào tân.  Ngọc trắng hai hàng nhả "Ánh xuân"  Đầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc.  Rắp toan chém cổ kẻ gian tham!  Đổng Trác khen nức nở.  Doăn sai Thuyền dâng rượu.  Trác cầm lấy chén rượu hỏi rằng:  - Xuân xanh năm nay bao nhiêu?  Thuyền thưa:  - Tuổi tiện thiếp vừa đôi tám.  Trác cư ời nói rằng:  - Thật là người chốn thần tiên!  Doăn đứng dậy thưa rằng:  - Chúng tôi có ư muốn đem dâng lên thái sư, không biết thái sư có nhận cho không?  Đổng Trác nói:  - Ơn ấy ta biết lấy ǵ báo lại.  Doăn nói:  - Nếu nó được hầu hạ thái sư th́ thực phúc to cho tôi lắm.  Trác cám ơn hai ba lần. Doăn lập tức sai đưa Điêu Thuyền đến tướng phủ. Trác đứng dậy cáo từ. Doăn đi  tiễn Trác đến tận phủ rồi mới về.  Doăn cưỡi ngựa đến nửa đường, trông thấy hai bên đường có đèn đỏ, ở giữa là Lă Bố, cưỡi ngựa cầm  kích đi lại. Lúc Vư ơng Doăn đến, Bố dừ ng ngựa, một tay nắm lấy áo Vương Doăn rồi hỏi to rằng:  - Tư đồ đă gả Điêu Thuyền cho ta, nay lại đem Điêu Thuyền dâng thái sư, sao lại đùa như thế?  Doăn vội vàng ngăn Lă Bố, nói rằng:  - Nói chuyện ở đây không tiện, xin ngài hăy quá bư ớc lại nhà lăo phu.  Bố theo Doăn về. Hai người dắt nhau vào nhà trong. C hào hỏi xong. Doăn nói:  - Sao tướng quân lại trách lăo?  Bố nói:  - Có người nói với ta rằng tư đồ dùng xe đưa Điêu Thuyền vào tận tướng phủ, là cớ làm sao?  Doăn thưa:  - Rơ khổ, tư ớng quân không biết! Hôm qua ở triều thái sư bảo tôi rằng: "Ta có một việc phải đến nhà  ngươi". Vậy tôi có sửa soạn tiệc nhỏ đón tiếp. Trong khi uống rượu, thái sư hỏi: "Ta nghe ngươi có con  gái tên là Điêu Thuyền, đă gả cho con ta là Lă Phụng Tiên. Có thực không? Đem con lăo ra đây cho ta  coi!". Tôi không dám không vâng lệnh, phải gọi Điêu Thuyề n ra lạy bố chồng. Thái sư lại truyền rằng:  "Hôm nay tốt ngày, để ta đem Điêu Thuyền về cho Phụng Tiên!". Tướng quân thử nghĩ xem, thái sư thân  hành đến nơi truyền bảo, lăo phu sao dám gàn trở!  Lă Bố nói:  - Quan tư đồ không có lỗi ǵ, tôi trót nghĩ lầm. Ngày mai tôi xin mang roi đến chịu tội.  Doăn lại nói:  - Con tôi có ít nhiều đồ nữ trang. K hi nào nó về phủ tướng quân, tôi sẽ mang đến.  Lă Bố tạ, rồi về.  Sáng hôm sau, Bố ở nhà nghe ngóng, chẳng thấy tin tức ǵ, bèn sang tướng phủ, vào thẳng nhà trong hỏi  tin nhữ ng người hầu.  Một người thưa:  - Đêm qua thái sư cùng nghỉ với người hầu mới, bây giờ chưa dậy.  Bố giận lắm, lẻn vào sau buồng nằm của Đổng Trác để ḍ xem.  Bấy giờ Điêu Thuyền đă dậy rồi đang ngồi trong cửa sổ chải đầu, chợt trông xuống ao trước cửa sổ thấy  bóng người cao lớn, đầu đội mũ bịt tóc, biết ngay là Lă Bố, Điêu Thuyền cố ư chau ngay đôi mày làm ra  dáng buồn bă, tay cầm khăn thỉnh thoảng nâng lên lau nước mắt.  Lă Bố đứng nh́n hồi lâu rồi trở ra, một lát sau lại vào. Đổng Trác ngồi ở trung đường, thấy Bố đến, hỏi  rằng:  - Ở ngoài không có việc ǵ chứ?  Bố thưa:  - Không.  Rồi đứ ng hầu một bên. Trác ăn cơm, Bố liếc mắt nh́n ḍm trộm, thấy trong rèm có người con gái đi đi lại  lại, hơi tḥ nửa mặt ngoảnh ra ngoài, liếc mắt đưa t́nh. Trác nh́n thấy dáng điệu của Bố như vậy, trong  ḷng nghi hoặc liền hỏi rằng:  - Phụng Tiên không có việc ǵ, hăy lui ra!  Lă Bố bực tức trở ra.  Trác từ khi được Điêu Thuyền, hơn một tháng trời không coi ǵ đến việc quan. Một bữa Trác hơi khó ở,  Điêu Thuyền hết ḷng hầu hạ, mặc áo không lúc nào cởi đai, cố ư chiều chuộng, Trác lại càng yêu quư  hơn nữa.  Một hôm Lă Bố vào hỏi thăm, gặp lúc Đổng Trác đang ngủ, Điêu Thuyền đứ ng ở sau giường tḥ nửa  người ra, trông thấy Bố, lấy tay trỏ vào tim ḿnh rồi lại trỏ vào Đổng Trác, và luôn luôn gạt nước mắt.  Bố cảm thấy ruột như nát ra.  Trác nằm hai mắt lim dim, thấy Lă Bố nh́n cḥng chọc về phía sau chỗ ḿnh nằm, quay lại th́ thấy Điêu  Thuyền đứ ng ở sau giường. Trác nổi giận mắng Bố rằng:  - Mày ghẹo vợ yêu của tao à?  Bèn sai tả hữ u đuổi Lă Bố ra và cấm từ nay không được vào nhà trong nữa.  Lă Bố tức giận trở về, đi đường gặp Lư N ho, kể lại đầu đuôi.  Nho lập tức vào ra mắt Đổng Trác, nói rằng:  - Thái sư muốn lấy thiên hạ, sao lại v́ một việc nhỏ mọn mà trách mắng Lă Ôn Hầu. Nếu y thay ḷng đổi  dạ, việc lớn hỏng mất.  Trác hỏi:  - Bây giờ nên làm thế nào?  Nho nói:  - Sớm mai gọi y vào, cho vàng lụa, dùng lời ngọt ngào an ủi y, th́ sẽ không có việc ǵ xảy ra nữa.  Trác nghe lời, hôm sau cho gọi Lă Bố vào nhà trong, bảo rằng:  - Hôm qua trong cơn đau yếu, tinh thần hoảng hốt, ta có nói mấy câu, nhà ngươi đừng để bụng.  Nói rồi, sai đưa cho Lă Bố mư ời cân vàng và hai mư ơi tấm gấm.  Bố lạy tạ rồi về, nhưng từ lúc ấy tuy đứng hầu ở bên Đổng Trác, mà ruột gan lúc nào cũng vơ vẫn chung  quanh Điêu Thuyền.  Khi Trác đă khỏi bệnh, vào triều bàn việc, Bố vẫn cầm kích đi theo.  Một bữa, Trác đang ngồi bàn tiệc với vua Hiến Đế, Bố vác kích lẻn ra cửa sau, lên ngựa chạy đến tướng  phủ, buộc ngựa ở cửa phủ, cầm kích vào thẳng hậu đườ ng, để t́m Điêu Thuyền.  Thuyền bảo:  - Hăy ra vư ờn sau bên đ́nh Phượng Nghi đợi thiếp!  Bố vác kích đi trước, đứ ng bên bao lơn ở dưới đ́nh chờ một hồi lâu, thấy Điêu Thuyền rẽ hoa gạt liễu đi  đến, chẳng khác ǵ tiên trên cung trăng.  Thuyền sụt sùi khóc bảo Bố rằng:  - Tiện thiếp tuy không phải Vương tư đồ sinh ra, nhưng tư đồ coi thiếp như con đẻ. Từ khi gặp tư ớng  quân, được nhận cho làm kẻ nâng khăn sửa túi thiếp đă lấy làm măn nguyện lắm. N gờ đâu thái sư đem  ḷng bất lư ơng, làm ô nhục thiếp, thiếp giận không chết ngay được, chỉ v́ chưa gặp đư ợc tướng quân để  từ giă lần cuối cùng, cho nên c̣n nhịn nhục sống đến bây giờ. Nay may đư ợc gặp nhau, thế là hả rồi. Tấm  thân đă nhơ nhuốc này không xứ ng đáng thờ người anh hùng, thiếp xin chết ở trước mặt chàng để tỏ rơ  ḷng thiếp!  Điêu Thuyền nói xong, tay vịn bao lơn, mắt nh́n ra ao sen, định nhảy xuống.  Lă Bố vội vàng ôm ngay lấy Điêu Thuyền, khóc nói rằng:  - Ḷng nàng tôi biết đă lâu, chỉ hiềm chưa được nói với nhau đấy thôi!  Điêu Thuyền gạt tay Lă Bố ra nói rằng:  - Kiếp này thiếp không được làm vợ chàng, xin hẹn để kiếp sau!  Lă Bố nói:  - Nếu kiếp này không lấy được nàng, tôi không phải là người anh hùng nữa.  Điêu Thuyền nói:  - Thiếp coi một ngày dài bằng một năm, xin chàng thương mà cứ u vớt.  Bố nói:  - Tôi lên đến đây, sợ thằng giặc già nó nghi, tôi phải đi ngay.  Thuyền lôi vạt áo Lă Bố lại nói rằng:  - Chàng c̣n sợ thằng giặc già như thế, thiếp này không c̣n mong có ngày nào được trông thấy trời và đất  nữa!  Bố đứng lại nói rằng:  - Đừng vội vàng, để tôi nghĩ cách đă.  Nói rồi vác kích định ra.  Điêu Thuyền níu lại nói rằng:  - Khi tôi ở chốn buồng the đă được nghe tiếng tướng quân, lừ ng lẫy như sấm rót vào tai, tưởng rằng ở đời  này chỉ có một người như thế chớ không có hai. Ai ngờ tướng quân lại chịu dưới quyền áp chế của người  khác!  Nói rồi, nước mắt chảy xuống như mưa.  Lă Bố thẹn đỏ cả mặt, dựa kích vào một chỗ, quay lại ôm lấy Điêu Thuyền, dỗ dành an ủi. Hai người  quấn quấn quưt quưt không nỡ buông nhau ra.  Đổng Trác ở trên điện, bỗng ngoảnh lại k hông thấy Lă Bố trong bụng nghi ngay, vội vàng xin cáo từ lên  xe về phủ thấy ngựa của Bố buộc trư ớc cửa phủ, Trác bèn hỏi lính canh cửa. Lính canh nói:  - Ôn hầu vào nhà sau.  Trác mắng quân canh cửa, đi thẳng ngay vào hậu đư ờng, không thấy Lă Bố. Trác gọi Điêu Thuyền cũng  không thấy thưa. Trác hỏi người hầu gái. Ngư ời hầu gái thưa: Điêu Thuyền ở trong vườn sau ngắm hoa.  Trác vào vư ờn sau t́m, thấy Lă Bố và Điêu Thuyền đang nói chuyện với nhau ở bên Đ́nh Phượng N ghi,  họa kích dựng một bên.  Trác giận quát to một tiếng.  Bố thấy Trác đến, cả sợ, quay đầu chạy.  Trác vớ ngay lấy ngọn họa kích đuổi theo. Bố chạy mau, Trác béo phục phịch, đuổi không kịp, bèn cầm  kích ném theo Lă Bố. Bố gạt rơi xuống đất, Trác nhặt kích lại đuổi, như ng Bố đă chạy xa. Trác đuổi ra  tận cửa vư ờn, th́ một ngư ời xăm xăm chạy đến, đâm sầm ngay vào Đổng Trác. Trác ngă quỵ xuống đất. 

Thế rơ thực là: 

Khi căm xông thắng trên mây tía

 Ḿnh béo lăn kềnh đến đất đen.

 Chưa biết ngư ời ấy là ai, xem hồi sau mới rơ. 

 

HỒI 9  - Trừ hung bạo, Lă Bố giúp Tư đồ Chiếm Trường An, Lư Thôi nghe Giả Hủ

 Người đi va vào Đổng Trác, tức là Lư N ho, Nho thấy Trác ngă, vội vàng đỡ Trác đứng dậy, d́u vào ngồi  trong thư viện.  Trác hỏi Lư Nho:  - Ngươi đến đây làm ǵ?  Lư Nho thưa:  - Tôi chợt qua cửa phủ, thấy nói thái sư giận đi vào vườn sau t́m Lă Bố, tôi vội vàng chạy vào, th́ gặp Lă  Bố chạy ra, kêu lên rằng: "Thái sư giết ta". Bởi thế, tôi hấp tấp vào đây để can ngăn thái sư, chẳng may  chạm phải thái sư, thật đáng tội chết!  Trác nói:  - Không thể tha được thằng nghịch tặc ấy! Nó dám đùa bỡn ái cơ của ta. Thế nào ta cũng giết chết nó mới  nghe.  Lư Nho can rằng:  - Thái sư không nghĩ cho chín; ngày xưa vua Trang Vương nước Sở, trong bữa tiệc "Dứ t dăi mũ" đă tha  tội cho Tưởng Hùng đă đùa bỡn với người vợ yêu, đến sau bị binh nhà Tần làm khốn, được Tưởng Hùng  cố sức liều chết cứ u thoát được. Nay Điêu Thuyền chẳng qua là một đứa con gái mà Lă Bố là một mănh  tướng tâm phúc của thái sư, nếu thái sư nhân dịp này đem Điêu Thuyền cho Bố, chắc Bố cảm ơn lắm, lấy  chết báo lại thái sư, xin thái sư nghĩ đi nghĩ lại.  Trác nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói rằng:  - Ngươi nói cũng phải, để ta nghĩ kỹ xem.  Lư Nho tạ từ rồi ra. Trác vào ngay hậu đường gọi Điêu Thuyền ra hỏi rằng:  - Sao mày có tư t́nh với Lă Bố?  Điêu Thuyền khóc thưa rằng:  - Thiếp đang đứng xem hoa, bỗng Lă Bố đột ngột ở đâu đến. Thiếp vội vàng toan tránh. Bố nói: "Tôi là  con thái sư, việc ǵ phải tránh?". Rồi y cầm kích ép thiếp đến đ́nh Phượng N ghi. Thiếp thấy y có ḷng bất  lư ơng, sợ xâm phạm tới ḿnh thiếp, định đâm đầu xuống ao sen tự tận, như ng lại bị y ôm chặt lấy. Đang  lúc giằng co không biết sống chết thế nào, may có thái sư chạy lại cứu đư ợc tính mệnh.  Trác lại hỏi:  - Nay ta đem mày gả cho nó, mày có thuận không?  Điêu Thuyền giật ḿnh, khóc rằng:  - Thiếp đă được vào hầu quư nhân, nay lại đem gả cho thằng ở, thiếp thà chết chứ không chịu được nhục  này!  Bèn rút thanh bảo kiếm treo ở vách, toan tự vẫn.  Trác vội vàng giằng lấy thanh gươm và ôm chặt lấy Điêu Thuyền và nói rằng:  - Ta nói bỡn đấy mà!  Thuyền nằm ngă vào ḷng Trác, bư ng mặt khóc rằng:  - Đây hẳn là mẹo của Lư N ho, Nho với Bố hai đứa là bạn thân với nhau, nên Nho mới bày ra mẹo này,  không kể ǵ đến thể diện của thái sư và tính mệnh của tiện thiếp, thiếp phải xả thịt chúng nó ra.  Trác nói:  - Ta sao nỡ bỏ nàng.  Điêu Thuyền lại nói:  - Thái sư dẫu có ḷng thương yêu, cũng không nên ở đây lâu, sợ bị Lă Bố làm hại.  Trác dỗ dành Điêu Thuyền rồi nói rằng:  - Ngày mai chúng ta về My Ổ, cùng hưởng sung sướng, đừng lo ǵ nữa.  Thuyền mới lau nước mắt lạy tạ.  Hôm sau Lư N ho vào ra mắt, nói rằng:  - Hôm nay tốt ngày thái sư nên đem Điêu Thuyền gả cho Lă Bố.  Trác nói:  - Chuyện ấy ta đă nghĩ rồi. Lă Bố với ta là quan hệ cha con, làm thế không tiện. Ta tha tội cho Bố, ngươi  nên truyền đạt cho Bố biết ư ta và t́m lời an ủi Bố thế là được rồi!  Nho nói:  - Thái sư đừng dễ mê hoặc v́ một người đàn bà.  Trác giận đổi sắc mặt mắng rằng:  - Thế th́ vợ mày mày có đem cho nó không? Việc Điêu Thuyền cấm không được động đến nữa, c̣n nói  tao sẽ chém đầu.  Lư Nho trở ra, ngẩng mặt lên trời than rằng:  - Lũ chúng ta chết cả về tay người đàn bà!

 Đời sau có thơ rằng: 

Tư đồ khéo mượn khách má đào, 

Chẳng dùng gươm giáo, chẳng dùng dao,

 Hổ Lao ba trận hoài bao sức, 

Phượng Nghi chiến thắng ấy lạ sao!

 Ngay hôm ấy Đổng Trác hạ lệnh về My Ổ, trăm quan đều tống tiễn. Điêu Thuyền ngồi trên xe, xa trông  thấy Lă Bố đứ ng ở trong đám đông người, mắt nh́n vào trong xe.  Thuyền giả cách che mặt làm ra dáng đau khóc bi thảm.  Xe đă đi xa. Lă Bố c̣n cầm cương ngựa đứng trên g̣ đất, nh́n đám bụi mù mịt than tiếc bực dọc. Chợt  nghe sau lư ng có người hỏi rằng:  - Ôn Hầu sao không theo thái sư đi, lại đứ ng đấy nh́n xe mà than thở?  Bố quay đầu lại xem ai, th́ ra là tư đồ Vương Doăn.  Chào hỏi xong, Doăn nói:  - Tôi mấy bữa nay, hơi khó ở, không đi đâu, cho nên chưa có dịp gặp tướng quân. Bữa nay thái sư về My  Ổ, nên tôi phải gượng ra tiễn, may sao lại gặp tướng quân. Xin hỏi tư ớng quân làm sao đứ ng đây thở  than?  Bố nói:  - Chỉ v́ con gái ông đấy!  Doăn giả cách thất kinh hỏi rằng:  - Từ hôm ấy đến nay con tôi vẫn chưa về với tướng quân à?  Bố nói:  - Thằng giặc già ấy lấy làm thiếp của nó đă lâu rồi?  Doăn lại giả thất kinh:  - Không ngờ lại như thế!  Bố bèn đem chuyện kể lại đầu đuôi cho Vương Doăn nghe. Vư ơng Doăn ngửa mặt lên trờ i, chân giẫm  xuống đất, thừ người ra không nói ǵ. Măi hồi lâu, Doăn mới nói rằng:  - Không ngờ thái sư lại làm cái việc cầm thú ấy...  Rồi kéo tay Lă Bố, nói rằng:  - Xin tướng quân hăy đến nhà tôi nói chuyện.  Bố theo Doăn về. Doăn mời Bố vào nhà trong kín đáo, sai làm rư ợu khoản đăi.  Bố lại đem việc gặp Điêu Thuyền ở đ́nh PHư ợng Nghi kể hết đầu đuôi cho Doăn nghe.  Doăn nói:  - Thái sư làm nhục con gái tôi, cư ớp vợ tư ớng quân. Thiên hạ người ta sẽ chê cười cho, nhưng ngư ời ta  không chê cười thái sư đâu mà người ta chỉ chê cười tướng quân và tôi thôi. Tôi già yếu chẳng kể làm ǵ,  chỉ tiếc thay tướng quân là bậc anh hùng tiếng tăm lừ ng lẫy một đời, mà phải chịu cái nhục này.  Bố nghe nói, cơn giận bốc lên bừ ng bừng, nắm tay đấm xuống bàn, kêu một tiếng thật to.  Doăn vội vàng nói rằng:  - Lăo trót lỡ lời... xin tướng quân nguôi giận!  Bố nói:  - Ta thề sẽ giết chết thằng giặc già ấy để rửa nhục.  Doăn vội vàng lấy tay bư ng miệng Bố can rằng:  - Tướng quân chớ nói, nhỡ ra có liên lụy đến lăo.  Bố nói:  - Đại trượng phu sinh ra trong trời đất, lẽ đâu lại cứ ngậm ngùi chịu làm tôi tớ ngư ời khác măi ru!  Doăn nói thêm một câu rằng:  - Tài như tướng quân th́ thái sư làm sao có thể ḱm hăm đư ợc.  Bố lại nói:  - Tôi muốn giết thằng giặc già ấy, như ng ngại rằng c̣n vướng t́nh cha con, sợ người sau chê cười chăng?  Doăn tủm tỉm cười nói rằng:  - Tướng quân họ Lă, mà thái sư th́ họ Đổng. Thử hỏi lúc thái sư cầm kích lao tướng quân ở đ́nh Phượng  Nghi, liệu c̣n có t́nh cha con không?  Bố hăng hái đứ ng lên nói rằng:  - Nếu tư đồ không dạy tôi câu ấy, suưt nữa tôi lầm.  Doăn thấy Lă Bố đă quyết tâm giết Trác bèn bảo Lă Bố rằng:  - Giúp nhà Hán, tướng quân mới thực là trung thần để tiếng trong sử xanh măi măi. Nếu tư ớng quân giúp  Đổng Trác th́ là phản thần, sẽ để tiếng xấ u muôn đời.  Bố đứng dậy lạy Vương Doăn và nói rằng:  - Ư tôi đă quyết rồi. Tư Đồ không nên nghĩ nữa.  Doăn nói:  - Tôi sợ việc không xong th́ vạ to.  Bố liền rút con dao đeo ở ḿnh, đâm một nhát vào cánh tay, chảy máu ra để thề.  Doăn quỳ xuống lạy tạ, nó i rằng:  - Hương hỏa nhà Hán, nay không đến nỗi mất, đều là ơn tướng quân giữ kín, đừ ng để tiết lộ ra. K hi nào  việc đến nơi tôi sẽ có mư u kế. Lúc đó tôi sẽ xin báo cho tướng quân biết.  Bố khẳng khái nhận lời rồi trở ra.  Doăn lập tức mời quan bộc sa là Sĩ Tôn Thụy, quan tư lệ hiệu úy là Hoàng Uyển đến để bàn việc ấy.  Thụy nói:  - Nay vua mệt mới khỏi, nên sai một người nói khéo đến My Ổ mời Trác vào đây để bàn việc nước. Một  mặt lấy mật chiếu của thiên tử trao cho Lă Bố sai phục quân trong cửa triều, đợi Trác vào đến nơi sẽ giết  đi. C hước ấy là hơn cả.  Uyển nói:  - Nhưng có ai dám đi mời không?  Thụy nói:  - Có quan kỵ đô úy Lư Túc là ngư ời cùng quận với Lă Bố. V́ Trác không thăng chức cho, vẫn mang bụng  oán tức, ta sai người ấy đi chắc Trác không nghi ngờ.  Doăn cho là phải, bèn mời Lă Bố đến bàn bạc.  Bố nói:  - Ngày xưa xui ta giết Đinh Nguyên cũng là người ấy. Nay hễ sai mà không đi, ta sẽ chém ngay trước.  Các quan mật sai mời Lư Túc đến. Bố bảo Túc:  - Xưa ông xui tôi giết Đinh K iến Dương để về với Đổng Trác. Nay Đổng Trác trên dối thiên tử, dưới hại  sinh linh, tội ác đă nhiều, cả người và thần đều giận. Vậy ông hăy mang chiếu thiên tử, triệu Trác vào  chầu, rồi ta phục binh giết nó đi, cố giúp nhà Hán, cùng làm trung thần nghĩa sĩ, ông tính thế nào?  Túc nói:  - Tôi cũng muốn trừ thằng giặc ấy đă lâu, hiềm v́ chưa gặp ai cùng ḷng. Nay tướng quân có bụng ấy, là  trời giúp tôi đó. Tôi sao dám hai ḷng?  Nói đoạn Túc bẻ một cái tên ra thề.  Doăn nói:  - Ông làm nổi việc này, lo ǵ chẳng được quyền cao chức trọng.  Hôm sau Túc dẫn vài mươi tên kỵ mă đến My Ổ, sai người báo tin cho Trác biết rằng có chiếu thiên tử  đến. Trác cho mời vào, Lư Túc vào lạy, Trác nói:  - Thiên tử có chiếu ǵ?  Túc thưa:  - Thiên tử vừa mệt mỏi, muốn hội văn vũ ở cung Vị Ương để bàn nhường ngôi cho thái sư, nên sai tôi  cầm chiếu này đến đây.  Trác hỏi:  - Ư Vương Doăn thế nào?  Túc thưa:  - Vương tư đồ đă sai người đắp đền thụ thiện, chỉ mong đợi thái sư về.  Trác mừ ng rỡ nói rằng:  - Thảo nào đêm ta nằm mộng thấy một con rồng quấn vào ḿnh. Hôm nay quả nhiên có tin mừ ng. Dịp  này không nên để lỡ.  Bèn sai bốn tướng tâm phúc là Lư Thôi, Quách Dĩ, Trương Tế, Phàn Trù lĩnh ba ngh́n quân phi hùng giữ  My Ổ rồi ngay hôm ấy sắp xe kiệu vào kinh. Trác ngoảnh lại bảo Lư Túc:  - Hễ ta làm vua th́ cho ngươi làm chức C hấp kim ngơ.  Túc lạy tạ, xư ng thần.  Trác vào từ giă mẹ. Mẹ Trác bấy giờ đă hơn chín mươi tuổi, hỏi Trác:  - Con đi đâu?  Trác nói:  - Con sắp đi nối ngôi vua nhà Hán. Nay mai mẹ sắp lên làm Hoàng Thái Hậu đấy.  Mẹ nói:  - Ta mấy hôm nay cứ nóng ruột giật ḿnh, sợ không phải điềm hay!  Trác nói:  - Mẹ sắp làm quốc mẫu, chẳng trách giật ḿnh!  Nói rồi từ giă mẹ. Đến lúc đi, bảo Điêu Thuyền rằng:  - Ta làm thiên tử, sẽ lập nàng làm quư phi.  Điêu Thuyền đă biết rơ mọi chuyện, giả cách hớn hở mừ ng rỡ, lạy tạ.  Trác lên xe về Trường An, quân sĩ đi tiễn tiền hô hậu ủng. Đi chưa được ba mươi dặm, tự nhiên xe gẫy  một bánh. Trác xuống xe cưỡi ngựa, đi chưa được mười dặm, ngựa tự dư ng lồng lên gầm thét dữ tợn, lôi  đứt dây cương.  Trác hỏi Lư Túc:  - Xe gẫy bánh, ngựa đứt dây cương, là điềm thế nào?  Túc nói:  - Thế là cái điềm thái sư nối ngôi nhà Hán, thay cũ đổi mới. Từ nay thái sư sẽ ngồi kiệu ngọc yên vàng.  Trác nghe lấy làm lọt tai.  Hôm sau đương đi bỗng có cơn gió dữ nổi lên ầm ầm, mây kéo nghịt trời, Trác lại hỏi Túc:  - Thế là điềm ǵ?  Túc nói:  - Chúa công sắp lên ngôi rồng, cho nên mới có những ráng hồng mây tía, để thêm oai trời.  Trác lại mừng không lo ǵ nữa.  Khi Đổng Trác đến Trường An, trăm quan đều ra đón rước duy có Lư Nho cáo bệnh ở nhà không ra đón.  Trác đến tướng phủ. Lă Bố vào mừng.  Trác nói:  - Hễ ta làm vua. Phụng Tiên sẽ thống lĩnh cả binh mă trong thiên hạ.  Bố lạy tạ rồi nghỉ ngay ở dưới trướng. 

Đêm hôm ấy, có một lũ trẻ đi ngoài đường hát rong, gió đưa tiếng hát vào tận màn.

Hát rằng:  " Thiên lư thảo  Hà thanh thanh  Thập nhật bốc  Bắt đắc sinh"  (Cỏ ngàn dặm  Sao xanh xanh?  Trên mười ngày  Chẳng được sống) 

Tiếng hát nghe thực ai oán.  Trác nghe thấy mới hỏi Lư Túc:  - Trẻ hát như thế, hay dở thế nào?  Túc thưa:  - Thế nghĩa là họ Lư sắp mất, họ Đổng sắp lên.  Mờ mờ sáng hôm sau, Trác sai bày nghi vệ, rồi bắt kẻ hầu người hạ, đi theo vào trong triều. Bỗng thấy  một đạo quân áo xanh, khăn trắng, tay cầm một cái sào dài, trên buộc mảnh vải dài một trư ợng, hai đầu  viết hai chữ khẩu.  Trác lại hỏi Lư Túc:  - Người ấy làm thế là ư thế nào?  Túc nói:  - Nó là một thằng rồ.  Rồi bảo tướng sĩ cứ việc đẩy xe đi.  Trác vào đến triều, các quan đều mặc áo trào, đứ ng đón cả hai bên đường, Lư Túc tay cầm thanh bảo  kiếm, vịn xe Đổng Trác đẩy đi. Đến cửa Bắc Dịch, quân sĩ đều bị ngăn cả lại ở ngoài cửa, chỉ có hai mươi  người được đẩy xe đi vào.  Trác vào khỏi cửa, thấy bọn Vương Doăn, ai nấy đều cầm gươm đứng cửa điện, sợ hỏi Lư Túc:  - Họ cầm gươm là ư ǵ?  Lư Túc không trả lời, cứ việc đẩy xe thẳng vào.  Vương Doăn bấy giờ mới thét to lên rằng:  - Phản tặc đă đến đây, vơ sĩ đâu?  Hai bên hơn một trăm vơ sĩ kéo ra, người cầm gươm kẻ vác đao, cùng đổ xô lại đâm Đổng Trác. Trác  mặc áo giáp ở trong, giáo đâm không thủng, chỉ bị thương ở tay, ngă xuống xe, Trác gọi to lên rằng:  - Con ta Phụng Tiên đâu?  Lă Bố đứng ở đằng sau, nghe thấy tiếng gọi đến tên, bèn thét lên một tiếng rồi chạy ra nói rằng:  - Nay ta vâng chiếu vua giết thằng giặc này!  Một ngọn kích đâm trúng ngay cổ họng Đổng Trác.  Lư Túc liền cắt đầu Trác, lấy tay xách lên.  Lă Bố tay trái cầm kích, tay phải tḥ vào bọc, lấy tờ chiếu ra, nói to lên rằng:  - Phụng chiếu vua, giết được tặc thần là Đổng Trác, c̣n các ngư ời khác tha cho cả!  Các tướng sĩ đều reo:  - Vạn tuế! 

Đời sau có thơ rằng: 

Bá nghiệp thành công hóa đế vương 

Không thành cũng vẫn được giàu sang 

Ai biết ḷng trời không thiên vị 

My Ổ thành ra đất nát hoang. 

Lă Bố lại hô lên rằng:  - Giúp Đổng Trác làm điều tàn ngược, đều tự Lư Nho cả, ai đi bắt nó cho ta?  Lư Túc xin đi.  Chợt nghe có tiếng reo ngoài cửa triều rồi có người vào báo rằng:  - Người nhà Lư N ho đă trói Lư N ho đem lại nộp.  Vương Doăn sai điệu Nho ra chợ chém; rồi lại sai đem đầu và thây Đổng Trác đi diễu, loan báo khắp các  ngả đường cho mọi người cùng biết.  Thây Trác to béo; quân sĩ lấy mồi cắm vào rốn đốt lửa làm đèn, mỡ chảy đầy cả ra đường cái; nhân dân ai  đi qua cũng lấy gạch đá ném vào đầu, lấy chân đạp vào thây.  Vương Doăn lại sai Lă Bố cùng với Hoàng Phủ Tung, Lư Túc lĩnh năm vạn quân đến My Ổ bắt người nhà  Đổng Trác và tịch biên gia sản.  Lư Thôi, Q uách Dĩ, Trương Tế, Phàn Trù, nghe tin Trác đă chết, mà Lă Bố th́ sắp đến My Ổ, liền dẫn  quân phi hùng, ngay đêm hôm ấy chạy ra Lương C hâu.  Lă Bố đến My Ổ, trước hết t́m Điêu Thuyền.  Hoàng Phủ Tung sai đem những con gái nhà lư ơng thiện bị Đổng Trác bắt hiếp vào làm tỳ thiếp, tha cho  về nhà cả. C̣n bao nhiêu họ hàng thân thuộc nhà Đổng Trác, không cứ lớn bé già trẻ đều đem ra giết  sạch. Mẹ Trác cũng bị giết, em Trác là Đổng Mân, cháu Trác là Đổng Huy cũng bị chém, đầu bêu đi các  ngă ba. Lại tịch thu nhữ ng của cải chứa ở trong nhà, vàng vài mươi vạn lạng, bạc vài trăm vạn lạng; vóc,  nhiễu, châu báu, đồ đạc không biết bao nhiêu mà kể. Xong rồi Tung về báo để Vương Doăn biết.  Doăn khao thưởng quân sĩ thực to, mở tiệc yến ở lễ đường tướng phủ, họp cả các quan lại uống rượu ăn  mừ ng.  Đang ăn bỗng có người vào báo rằng:  - Thây Đổng Trác đang phơi ở chợ, bỗng có một người đến cúi xuống thây khóc vang lên.  Doăn giận lắm, quát rằng:  - Giết được Đổng Trác, quan dân ai ai cũng mừ ng cả, đứa nào lại dám khóc? Vơ sĩ đâu, ra trói cổ nó điệu  vào đây ta hỏi!  Một lát quân dẫn người khóc vào, tưởng là ai, hóa ra quan thị trung Sái Ung, Doăn tức giận nói:  - Nay trừ được thằng giặc Đổng Trác đi, là ma y cho xă tắc lắm. N gười là bề tôi nhà Hán, đă không mừ ng  cho xă tắc, lại khóc thằng giặc là cớ làm sao?  Ung xin nhận tội nói rằng:  - Tôi tuy chẳng ra ǵ, cũng có biết đôi điều nghĩa lớn lẽ đâu lại theo Đổng Trác. N hưng v́ tôi với Trác có  chút ơn tri ngộ nên tôi tự cảm xúc thương khóc. Tôi cũng biết như thế là có tội nặng. N hưng xin ngài hăy  rộng thứ cho: Nếu bị thích chữ vào mặt, vào chân như ng vẫn được sống chép nốt pho Hán sử để chuộc  tội, th́ may cho tôi quá!  Các quan tiếc Ung là người tài, ai cũng cố sức nói hộ, Q uan thái phó là Mă Nhật Đê cũng ghé vào tai  Doăn nói thầm rằng:  - Sái Ung là người tài, không mấy đời có được. Để cho hắn sống làm nốt pho Hán sử cũng là một điều  hay! Vả lại Ung là một người hiếu hạnh, nay đem giết đi, e mất ḷng thiên hạ.  Doăn nói:  - Ngày xưa, vua Hiếu Vũ không giết Tư Mă Thiên, sau để cho Tư Mă Thiên chép nốt sách sử, v́ thế cho  nên mới có sách sử gièm pha truyền đến bây giờ. Nay đang lúc vận nước suy yếu, chính sự nhầm lẫn,  không nên để kẻ nịnh thần cầm bút ở bên ḿnh ấu chúa, chúng ta sẽ bị nó chê cười.  Mă Nhật Đế không nói ǵ nữa, đi trở ra, nói riêng với các quan rằng:  - Vương Doăn cũng không toàn mệnh được đâu! Người hiền là rường mối nhà nư ớc, sách sử là điển cố  nhà nước. Bỏ cả rường mối, dứt cả điển cố, bền lâu làm sao được?  Doăn không nghe lời Mă Nhật Đế, sai bỏ Sái Ung vào ngục, bắt phải thắt cổ chết.  Các sĩ phu bấy giờ nghe thấy chuyện, ai cũng thương khóc.  Người đời sau bàn rằng Ung khóc Đổng Trác đă là không phải, nhưng Doăn giết Ung th́ cũng là quá lắm.  Có thơ than Ung rằng:  Đổng Trác chuyên quyền bất nhân  Ung sao rước lấy vạ vào thân?  Bây giờ Gia Cát nằm trong túi  Đâu chịu ra thờ kẻ loạn thần?  Lư Thôi, Q uách Dĩ, Trương Tế, Phàn Trù trốn sang Thiểm Tây, sai người đến Trường An, dâng biểu xin  tạ tội.  Vương Doăn nói:  - Đổng Trác làm loạn, là bởi bốn đứa giúp cả. Nay tuy đại xá thiên hạ, duy bốn đứa ấy, không thể tha  được.  Sứ giả về báo Lư Thôi, Thôi nói:  - Xin tha không được, th́ cùng đi trốn cả là xong!  Mưu sĩ là Giả Hủ bàn rằng:  - Các ông bỏ quân mà đi trốn một ḿnh th́ chỉ một người đ́nh trưởng, cũng bắt trói lại được. C hi bằng ta  tụ tập người Thiểm Tây và quân mă của ḿnh, kéo thẳng vào Trường An đánh báo thù cho Đổng Công.  Được ra th́ lấy danh nghĩa triều đ́nh mà hiệu lệnh thiên hạ. N gộ thua, bấy giờ sẽ chạy cũng chưa muộn.  Bọn Lư Thôi lấy làm phải, liền nói phao lên ở Tây Lương rằng:  - Vương Doăn muốn giết sạch cả người Tây Lương  Dân chúng đều sợ hăi.  Lũ Lư Thôi lại nói khích rằng:  - Chịu chết uổng công vô ích, có ai theo ta làm phản không?  Dân chúng xin theo cả. Bởi thế lũ Lư Thôi một được hơn mư ời vạn quân, chia làm bốn đường, kéo vào  Trường An. Đi đường lại gặp con rể Đổng Trác là trung lang tướng N gưu Phụ, đem năm ngh́n quân đi  báo thù cho bố vợ. Lư Thôi hợp hai toán làm một, sai Phụ làm tiền khu đi trước, bốn tư ớng dần dẫn kéo đi  sau.  Vương Doăn nghe thấy binh Tây Lương kéo đến bèn bàn với Lă Bố, Bố nói:  - Tư đồ đừng lo. Tôi coi chúng nó như đàn chuột.  Rồi cùng với Lư Túc đem quân ra. Túc đi trước nghênh địch, cùng N gưu Phụ đánh nhau một trận. Phụ  chống không nổi thua chạy.  Chẳng ngờ canh hai đêm hôm ấy, nhân lúc Túc không pḥng bị, N gưu Phụ kéo quân đến cướp trại Lư  Túc. Quân Túc rối rít bỏ chạy ra hơn ba mươi dặm, chết mất quá nửa. Túc vào ra mắt Lă Bố. Bố nổi giận  mắng rằng:  - Sao mày dám làm mất nhuệ khí của ta?  Nói rồi liền chém Lư Túc, treo đầu ở cửa quân.  Hôm sau Lă Bố tiến binh, cùng Ngư u Phụ đối địch. Phụ địch sao nổi được Bố, cho nên lại thua chạy.  Đêm hôm ấy Ngư u Phụ gọi tướng tâm phúc tên là Hồ Xích Nhi bảo rằng:  - Lă Bố kiêu dũng lắm, thế khó địch nổi. Sao bằng ta không cho bọn Lư Thôi biết, ngầm giấu vàng bạc,  châu báu đem dăm ba người thân tín bỏ trốn đi.  Hồ Xích Nhi ưng thuận. N gay đêm hôm ấy Ngư u Phụ nhặt nhanh vàng bạc, châu báu, bỏ trại đi, chỉ đem  ba bốn người đi theo. Đi đến một con sông, lúc súc qua đ̣, Xích N hi trông thấy của cải ngốt mắt, muốn  chiếm lấy một ḿnh, liền giết Ngư u Phụ đem đầu Phụ đến dâng Lă Bố. Bố hỏi đầu đuôi người đi theo  khai rằng: "Xích N hi giết Phụ để lấy của", Bố giận, lập tức giết ngay Xích Nhi.  Lă Bố dẫn quân tiến lên, gặp ngay quân mă Lư Thôi kéo đến. Bố không đợi cho bày trận, vác kích tế ngựa  thúc quân xông vào, quân Lư Thôi không chống được, lui hơn năm mư ơi dặm, dựa vào sườn núi cắm trại.  Lư Thôi cho mời Quách Dĩ, Trư ơng Tế, Phàn Trù lại bàn rằng:  - Lă Bố tuy khỏe như ng vô mư u, không lo sợ mấy. Nay ta đóng quân ở cửa hang, mỗi ngày ra khiêu chiến  một lần. Q uách tướng quân th́ lĩnh quân đánh ở mặt sau, bắt chư ớc lối Bành Việt quấy rối Sở ngày xưa.  Nghe khua chiêng th́ tiến binh, nghe đánh trống th́ rút quân. Trong khi ấy th́ hai ông chia quân ra hai  đường, đi tắt vào lấy Trư ờng An. Bên nó đầu cuối không tiếp ứng được nhau, tất nhiên sẽ thua.  Mọi người dùng kế ấy.  Lă Bố dẫn quân đến dưới núi, Lư Thôi đem binh ra đánh. Bố hầm hầm xông vào trận. Thôi lui chạy lên  núi. Trên núi tên đá bắn xuống như mưa. Bố không lên được. C hợt có người báo rằng:  - Quách Dĩ ở đằng sau đánh lại.  Bố vội vàng quay lại đánh, nhưng nghe thấy tiếng trống vang lên, quân Dĩ đă lui rồi. Bố vừa toan thu  quân, th́ một chiêng khua, quân Thôi trên núi lại đánh xuống. Bố chưa kịp đối địch, đằng sau Q uách Dĩ  lại tiến lên đánh. Khi Lă Bố trở lại th́ Dĩ lại đánh trống rút quân về. Lă Bố tức đầy ruột, ṛng ră bốn hôm.  Bố muốn đánh không đánh đư ợc, muốn thôi cũng không thôi được. Đang lúc tức ḿnh có thám mă lại báo  rằng:  - Trương Tế, Phàn Trù, hai cánh quân mă kéo vào Trư ờng An, kinh thành nguy cấp lắm!  Bố vội vàng thu quân về. Lư Thôi, Q uách Dĩ nhân thế đánh dấn lại. Bố vội quá không tham đánh nữa chỉ  tháo đường chạy về kinh cho nhanh, người ngựa xốn xáo tổn thất khá nhiều. K hi Bố về đến Trư ờng An,  thấy quân giặc đông nghịt, Bố đánh không được. Q uân sĩ thấy Bố hung bạo, bỏ đi theo giặc khá nhiều, Bố  lo lắm.  Vài hôm sau, dư đảng của Đổng Trác là Lư Mông, Vương Phương ở trong thành làm nội công cho giặc,  mở trộm cửa thành, bốn mặt giặc kéo ùa cả vào. Lă Bố hết sức chống cự không nổi, dẫn vài trăm quân kỵ  mă đến trư ớc cửa Thanh Ṭa, gọi Vư ơng Doăn bảo rằng:  - Thế nguy cấp lắm rồi, xin Tư đồ lên ngựa, cùng ra cửa quan với tôi, ta sẽ t́m kế khác.  Doăn cứ vữ ng vàng nghiêm chỉnh như không, nói rằng:  - May ra nhờ thần linh xă tắc, nhà nước được yên, là sở nguyện của tôi; nếu không tôi xin đem thân cùng  chết với nước. Gặp hoạn nạn mà bỏ trốn tránh để thoát lấy thân, th́ tôi không làm. Xin Ô n Hầu v́ tôi mà  nói với các bạn ở Q uan Đông hết sức lo tính việc nước.  Lă Bố hai ba lần giục, Doăn nhất định không đi.  Được một lúc, các cửa thành lửa cháy ngùn ngụt, Lă Bố phải bỏ cả vợ con, dẫn hơn một trăm quân kỵ mă,  chạy ra ngoài cửa ải, đi theo Viên Thuật.  Lư Thôi, Q uách Dĩ thả cho quân tha hồ cướp bóc, Quan thái thường khanh C hủng Phất, quan thái bộc Lỗ  Quỳ, quan đại hồng lô Chu Hoàn, thành môn hiệu úy Thôi Liệt, việt kỵ hiệu úy Vương K ỳ đều chết v́  nạn nước.  Quân giặc vây kín nội đ́nh. Các thị thần xin vua lên cửa Tuyên B́nh để dẹp loạn. Lúc vua lên cửa, lũ Lư  Thôi trông thấy lọng vàng, liền dừ ng ngựa lại, miệng hô vạn tuế.  Vua Hiến Đế đứ ng lên lầu hỏi rằng:  - Các ngươi chưa tâu xin, dám tự tiện vào Trường An, ư các ngươi muốn làm ǵ?  Thôi, Dĩ ngẩng lên tâu rằng:  - Muôn tâu bệ hạ, Đổng thái sư là bầy tôi nhà vua, tự dưng bị Vương Doăn mư u giết. Nay chúng tôi đến  t́m Vương Doăn để báo thù cho Đổng công, chứ không dám làm phản. Chúng tôi được trông thấy Vương  Doăn xin rút quân ngay.  Vương Doăn bấy giờ đứng ở cạnh vua, nghe thấy nói thế tâu rằng:  - Tôi nguyện v́ nước giết Trác. Nay chẳng may sự đến thế này, xin bệ hạ đừng tiếc tôi mà lỡ việc nước  ra. Tôi xin xuống gặp hai tên giặc.  Vua dùng dằng không nỡ. Doăn từ trên lầu Tuyên B́nh nhảy xuống đất, quát to rằng:  - Vương Doăn đây!  Lư Thôi, Quách Dĩ rút gươm ra mắng rằng:  - Đổng thái sư tội t́nh ǵ mà mày giết?  Doăn nói:  - Tội Đổng Trác đầy trời suốt đất, nói sao cho xiết. Hôm nó chết ở Trường An, từ quan chí dân, ai là  không mừ ng, chúng bay lại không biết à?  Thôi, Dĩ lại hỏi rằng:  - Ừ, như thái sư có tội đă đành, chúng tao có tội ǵ, sao xin tha cũng không được?  Vương Doăn chử i rầm lên mà mắng rằng:  - Nghịch tặc nói làm chi cho lắm! Vương Doăn tao chỉ chờ chết mà thôi.  Thôi, Dĩ giết Doăn ngay dưới lầu.

Sử quan có thơ khen Vư ơng Doăn rằng: 

Vương Doăn bày mưu hay, 

Gian thần bị giết ngay. 

Thương dân nên tức ruột. 

Xót nước lại chau mày, 

Sao to, ḷng trung giải, 

Mây cao, khí nghĩa đầy. 

Đến nay hồn vía ấy. 

Quanh quất Phượng lâu này. 

Lũ Lư Thôi giết Vư ơng Doăn xong rồi, một mặt sai người bắt cả họ hàng nhà Doăn giết sạch. Sĩ dân ai  nấy đều thương khóc, Lư, Quách lại bàn nhau rằng:  - Đă đến thế này, c̣n vua không giết nốt để mư u việc lớn, c̣n đợi đến bao giờ?  Hai đứa cầm gươm reo to, kéo vào trong cung. 

Thế rơ thực:  Đầu xỏ tạ tội, tai nạn hết  Gặp quân tặc đảng lại sinh nguy.

 Chưa biết tính mạng vua Hiến Đế ra sao, xem hồi sau sẽ rơ.  

 

 

click on photo để trở lại trang List Sách Truyện >>