click on photo để trở lại trang List Sách Truyện
                                                                   
 

TÂN CỔ KỲ THƯ - NGỌC PH̉NG BÍ KÍP
-
"TỐ NỮ KINH" - Khoái lạc và trường sinh

(part 01)

LỜI NHÀ XUẤT BẢN

T́nh dục là bộ môn thuộc, chi phối và bao trùm ngũ dục, nhất là khi đă nhận thức rằng trong mọi bộ môn thuộc khoa học nhân văn, nó luôn hiện diện, ẩn hiện lung linh... càng làm chúng ta thêm khoan dung, tăng thêm hiểu biết. Mà biết thêm rằng cùng tột của tính dục lại là nghệ thuật kềm chế, th́ đó là sự hành dâm cao thượng hơn hết thảy.

Các cảm quan đủ vẻ do ngũ dục đem lại, nếu hiểu là đáng buồn rầu, th́ là buồn rầu thanh bai. Nếu hiểu (cuốn này) chỉ cốt viết ra để khuyến khích sự đắm đuối dục lạc th́ đấy là loại dục lạc thô trọc. Tính dục được loài người nghiên cứu, viết ra, đă từng lưu hành ở khắp nơi, qua mọi thời đại như Kama-Sutra (Ấn Độ), Nhục Bồ Đoàn, Đạo Ma Mật Truyền, Ngọc Pḥng Bí Kiếp (Trung Hoa),... th́ độc giả sẽ không coi bản dịch này chỉ chứa hậu ư khuyến dâm.

Bản chất của tính dục th́ chỉ có một. Cảm quan tính dục th́ khác nhau, tuỳ cách tuỳ người, tuỳ thời : Nếu ăn ngon chả là điều nhân loại luôn tán thưởng, phải chăng nghệ thuật nấu nướng đă chẳng luôn luôn được đề cao?. T́nh dục cũng có điểm chung như thế. Xưa Tố Nữ Bí Truyền được coi là pho sách phải cấm, dành riêng cho tầng lớp thuợng lưu, Trưởng giả phong kiến của Trung Hoa, nay chúng tôi cố thực hiện qua Việt ngữ với thiện ư và cẩn trọng. Cách thế tương quan giữa nhân loại ngày nay ngày càng mật thiết hơn : Đúng, sai, xấu, tốt. .. không hoàn toàn bị ai độc quyền giải thích, tách bạch giản dị như xưa. Những tàng ẩn, bí truyền cấm kỵ, phải tránh né của một thời, ngày càng được bạch hóa. Tính dục, lâu nay đă là một đề tài nghiêm cẩn, đúng đắn. .. đến với bất cứ ai muốn t́m hiểu, suy ngẫm...

Nhà xuất bản Xuân Thu


LỜI DỊCH GIẢ

Trung Hoa có nhiều chuyện gợi trí ṭ ṃ của thiên hạ, ngoài pho dịch lư - kho tàng vô giá của Đông Phương - Trung Hoa c̣n có "TỐ NỮ KINH", pho sách nói lên cái tuyệt vời của chuyện lứa đôi vượt hẳn Kama Sutra-pho kinh điển về nghệ thuật yêu đương của xứ Aán Độ .

Tiếc thay, người xưa cố chấp, mang nặng tinh thần bảo thủ, khăng khăng cho rằng thố lộ chuyện ái ân là hành động làm đồi phong bại tục, phạm điều răn cấm của thánh hiền ! Bởi quan niệm hẹp ḥi như vậy mà Tố Nữ Kinh bị giấu kín ở Viện Bảo Tàng đến cả hàng ngàn năm chẳng mấy ai biết đến. (Ngoại trừ các bậc vua chúa, hàng Vương tôn và các quyền thần ở triều nội dành độc quyền hưởng thụ).

Trong khi đó th́ thế giới Tây phương quan niệm ngược lại, cho rằng sinh lư cũng là một trong những nhu cầu cần thiết như đói ăn, khát uống, như không khí và sự sống hàng ngày không thể thiếu được. Thế th́ mang vấn đề sinh lư ra luận bàn ngoài đại chúng cũng như đưa vào học đường đâu phải là sự xấu? Nếu có xấu chăng là bởi ta lạm dụng quá đáng, vượt cả ṿng kỷ cương làm thương tổn đến luân thường đạo lư...

Nhiều người khắt khe cho rằng Tố Nữ Kinh là tập sách trăng hoa dâm dật, hướng dẫn con người đi đến hành động bất chính. Thật là một điều lầm lẫn đáng tiếc, họ có biết đâu rằng chính v́ sự thiếu hiểu biết về nghệ thuật ái ân mà bao nhiêu gia đ́nh phải tan vỡ. Tố Nữ Kinh không phải là một pho kinh " bướm lả ong lơi" mà chính là một hướng đi, một lẽ sống, là kim chỉ nam, là vị lương y lỗi lạc, một nhà cố vấn tuyệt vời đời sống lứa đôi đến răng long đầu bạc .

Bác sĩ Huệ Hồng Anh.

° ° °

Hoàng Đế nói với Tố Nữ rằng: "Ta cảm thấy ḿnh khí suy nhược, khi giao hợp th́ không đồng nhịp với người nữ. B́nh thường th́ ḷng chẳng cảm thấy vui, lại luôn luôn lo sợ hồi hộp như sắp có chuyện ǵ nguy hiểm xảy ra cho ḿnh. Tại sao vậy?"

Tố Nữ đáp: "Tất cả hiện tượng nói trên đều do âm dương không điều hoà mà sinh ra.Ââm dương không điều hoà v́ sinh hoạt pḥng sự không đúng cách. Nếu tinh lực của nữ nhân cường thắng hơn nam nhân th́ chẳng khác nào như nước tạt vào ngọn đuốc, đuốc sẽ tắt; nam nhân không kham nỗi nên không c̣n hứng thú .

Nói cách dễ hiểu, sinh hoạt pḥng sự như nấu nương thức ăn phải phối hợp diều ḥa giữa lửa và nước mới có món ăn ngon. Nếu thấu triệt nguyên tắc trên và thực hiện được th́ sẽ hưởng thụ sự lạc thú của nhân gian, bằng không th́ thân thể trở nên suy nhược có thể đến tán mạng nữa. Lúc đó đâu c̣n ǵ vui thú nữa .

Bởi vậy nhân gian phải thận trọng trong việc pḥng the, tránh đi ra ngoài nguyên tắc không đồng điệu nói trên."

GHI CHÚ:

Hoàng Đế là một trong ba vị vua thời thái cổ : Phục Hy, Thần Nông, Hoàng Đế. Tương truyền Phục Hy phát minh ra bát quái, nghiên cứu về âm dương ngũ hành. Âm dương là những thể đối nghịch nhau của sự vật như trời-đất, mặt trời-mặt trăng, nam-nữ, trắng-đen, ngày-đêm...

Phục Hy cũng là vị vua chỉ dạy cho nhân dân sự kết hôn. Trong việc pḥng sự nam nữ, Phục Hy bàn rằng:" Trời (dương) chuyển từ phải sang trái, đất (âm) chuyển từ trái sang phải. Nam nhân trong lúc giao hợp, theo thuộc tính dương đó, chuyển động (sàng) sang trái trong khi nữ nhân chuyển động (sàng) sang bên phải,. Nam nhân như trời ở trên trùm phủ xuống dưới. Nữ nhân như đất ở dưới nghinh tiếp lên trên. Vị thế cơ bản của pḥng the giao hợp là vậy, hai bên sàng ngược chiều nhau và trên thúc xuống, dưới hẩy lên".

Hoàng Đế vốn người thuộc lưu vực sông Hoàng Hà, là người lănh đạo của mấy bộ lạc lớn tại đây. Theo sử, ông sanh sống vào khoảng 2.550 trước Công-nguyên, thông tuệ, đă phát kiến ra kim chỉ nam, đă quan sát được sự vận hành của Thái dương hệ. Trên mặt đất th́ ông quan sát về những dấu vết để lại do cầm thú chim muông từ đó xác định phái đực cái của từng con. Về nhân văn, ông thiết lập ra hệ thống chữ viết của người Trung Quốc thời đó. Nhờ sự phát minh này, người Trung Hoa mới bắt đầu ghi lại các chuyện xảy ra chung quanh ḿnh lưu truyền lại cho đời sau.

Về Y khoa, Hoàng Đế và sáu vị y sĩ trong nhóm Chi-Bách hoàn thành một bộ Bách Khoa Y-Học có tên là "Y học trọng điển" mà "Hoàng Đế nội kinh" là một quyển ở trong bộ đó. Chi-Bách và những vị danh sư lúc bấy giờ là những người cố vấn của Hoàng Đế về những vấn đề y dược và là y sĩ của Hoàng Đế.

Hoàng Đế có nhiều cung nữ nhưng giao hợp không đúng phương pháp cho nên khi niên tuế vào độ ngũ tuần th́ thầnsắc suy nhược không c̣n tráng kiện nữa. Ôâng mới đi hỏi Chi-Bách và Tố Nữ về cách thế giao hợp dúng cách để khỏi suy nhược thân thể. Trong sách Hoàng Đế nội kinh, thiên "Thượng cổ thiên chân luận"có ghi sự vấn kế nầy như sau:

"Trẫm thường nghe người thời xưa sống hàng trăm năm mà động tác (t́nh dục) không suy yếu. Người thời nay tuổi mới vừa khoảng năm mươi mà động tác (t́nh dục) đă suy nhược...".

Chi-Bách đáp rằng : "Người xưa sở dĩ được trường thọ v́ họ hiểu thấu đáo đạo âm dương, từ đó chuyện gối chăn được thực hành hợp lư. Lăo tử nói: "Vạn vật phụ âm nhi băo dương, xung khí dĩ vi ḥa". Bốn mùa, trời đất, âm dương, con người phải "thuận theo" đó là nguyên tắc cơ bản của sống c̣n, nếu nghịch lại hay vi phạm nguyên tắc tự nhiên này th́ sẽ sinh ra rất nhiều tai hại. Ví dụ như nguyên tắc xuân sanh, hạ trưởng, thu liễm, đông tàng (muà xuân gieo mạ trồng lúa, mùa hạ lúa lớn, mùa thu gặt lúa, mùa đông gặt lúa cất vào kho). Nếu bây giờ không thuận theo mà mà mùa thu hay đông lại gieo mạ trồng lúa th́ lúa sẽ khô chết, không lớn lên được.

Tố Nữ trả lời như sau: "Vấn đề Hoàng thượng đưa ra đó, giải đáp trả lời có thể căn cứ theo thuyết âm dương ngũ hành. Như tính nước cực mạnh sẽ tiêu diệt được tính lửa, đó là nguyên tắc gây ra thể lực suy yếu ở người nam. Trong trời đất có năm yếu tố chánh (ngũ hành) là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Chúng tương khắc nhau là mộc khắc thổ, thổ khắc thủy, thủy khắc hỏa, hỏa khắc kim, kim khắc mộc, mộc khắc thổ... cứ như vậy mà tuần hoàn măi măi.

Vậy th́ nếu thuỷ tính (nữ nhân) quá mạnh th́ dễ hại tới hỏa tính (đàn ông). Mặt khác trong lúc giao hoan cao trào tuyệt hứng của đôi bên so le th́ cũng gây nên hậu quả không tốt.

Một điều nữa là nam nhân sau khi xuất tinh xong quá mệt lăn ra ngủ, trong khi đó nếu nữ nhân chưa hoàn thành cao trào, c̣n đầy cảm hứng th́ hậu quả sự bất ḥa hợp nầy là một bệnh trạng cần phải sửa đổi hay chữa trị.

Nay Hoàng Đế sớm xuất tinh, suy nhược động tác (t́nh dục) là v́ không hiểu biết sinh hoạt pḥng sự một cách b́nh thường. Hậu quả là không cảm thấy thống khoái mà là một trạng thái mệt mỏi. Tất cả v́ Hoàng Đế không thông hiểu thuỷ tính và hỏa tính, không thông hiểu tệ quả của bất điều ḥa âm dương."

GHI CHÚ:

Bác sĩ Kim Soai cho rằng sau khi bắn tinh xong, nam nhân từ trạng thái sung sướng cực độ trở về trạng thái không c̣n cảm giác và rất buồn ngủ. Bởi vậy mới có nhiều trường hợp bẽ bàng trong đêm tân hôn. Trước đó th́ nữ nhân e dè, sợ sệt, nam nhân "hoa ngôn xảo ngữ" để được tiến hành, nhưng khi xong phần ḿnh liền lăn ra ngủ đuốc hoa bỏ đó mặc nàng nằm trơ khiến cho cô dâu từ đó có một tâm trạng chán sợ chuyện chăn gối ái ân, có thể thành bệnh lănh cảm sau nầy.

Bác sĩ Kim Soai cũng cho biết là âm đạo càng được dương vật cọ xát, người đàn bà càng cảm thấy sướng thú hứng t́nh đến nỗi muốn từ chối ái ân v́ một lư do nào đó cũng không thể nào từ chối được. Điều xác định nầy phù hợp với lời của Tố Nữ nam nhâm hỏa tính, nữ nhân thủy tính. Khi nước dâng lên cao (nước nôi tràn đầy đầm đ́a) lửa bị tắt (bắn khí, x́u, mệt). Khi nước bị lửa đun sôi (cọ xát, chọc, đâm) th́ nước sôi ào ạt, phùn phụt...

Nhiếp bổ và cường tinh (Bổ thận và cường dương)

Tố Nữ nói : " Có một người con gái tên Thái Nữ rất thâm hiểu đạo âm dương", Hoàng Đế sai Thái Nữ đi mời Bành Tổ cho ḿnh thỉnh giáo về phương pháp diên niên ích thọ (sống lâu).

Bành Tổ trả lời: " Giữ tinh khí, thu dưỡng tinh thần. uống các thứ thuốc bổ dưỡng th́ có thể trẻ măi không già. Tuy nhiên nếu đă có ba thứ trên mà không biết cách giao hợp cho phải phép th́ cũng vô ích thôi.

Đạo giao hợp là hợp thành nhất thể với người giao hợp. Xem ḱa trời đất liền nhau thành nhất thể nên măi măi trường tồn. Con người cũng vậy, không khác ǵ. Nếu không biết nguyên tắc đó th́ bị thương thân bại thể có khi c̣n táng mạng nữa".

GHI CHÚ:

Hoàng đế v́ trăm công ngàn việc nên người đă mệt mỏi. Thêm chuyện tửu sắc nên thần kinh không nhiều th́ ít bị suy hoại, luôn luôn cảm thấy như ḿnh đang mang bệnh. Để cho Hoàng Đế tin tưởng thuốc thang công dụng, các y sư trong triều mới bàn nhau đi mời Bành Tổ tiên sinh là một vị triết nhân thông hiểu thuật dưỡng sinh. Tương truyền Bành Tổ tiên sinh rất thọ và dùng phương pháp nhiếp bổ (dùng thuốc bổ) và cường tinh (làm cho tinh khí mạnh hơn, cường dương) nên khi đă già mà vẫn thấy như thanh xuân và khí thế giao hợp vẫn không giảm.

Thái Nữ, như Tố Nữ, là người con gái thật đẹp lại thấu hiểu các phương cách pḥng sự. Những điều chỉ dạy của bà ta rất ích lợi cho cuộc dưỡng sinh và đời sống chăn gối.

Sách "Liệt tiên toàn truyện" có ghi lại truyện Thái Nữ vâng lệnh của vua Chân Mục Vương (976 tr. Công nguyên) đi hỏi Bành Tổ tiên sinh về bí thuật pḥng trung để về truyền lại cho vua. Từ đó về sau mục Vương là người hưởng được kết quả diệu kỳ của hành sự giao hoan theo đúng phương pháp.

Sách "Thập di kư" có ghi chuyện Vương mẫu xuống trần ăn ở cùng với Mục Vương của vùng Vị Châu thời Đông Tấn. Lúc nầy Mục Vương đă hơn 50 tuổi. Vương mẫu chỉ dẫn Mục Vương cách giao hoan và hai người đă hưởng một đêm sung sướng tuyệt trần .

Sách có nói thêm là trong đêm dó Vương mẫu lấy ra trong âm đạo một "hạch tổ" bảo vương nuốt đi v́ rất bổ cho việc dưỡng sinh và cường tinh. Sách y học Trung quốc có ghi là hạch nầy dùng chữa bệnh tạng suy, cải lăo. Hạch c̣n trị được bệnh tinh thần không an định, giúp cho người bệnh cảm thấy an định thơ thới tâm hồn.

Từ thời Hán y giới Trung Hoa đă có "Cam mạch đại tổ thang" là thang thuốc an thần trị bệnh cho phụ nữ mà chất chính vẫn là hạch tổ lấy từ trong âm đạo.

Trung quốc vốn nổi tiếng về các thang thuốc cường tinh tráng thể. Các thứ nầy vốn khác xa với các thứ thuốc kích dâm ngày nay. Thuốc kích dâm kích động thần kinh cho hứng t́nh gợi dục mà không giúp thân thể bổ dưỡng, không giúp cho nam nhân tiết khí (tiết giảm xuất tinh). Thuốc cương tinh tráng thể của trung quốc trái lại là thứ giúp thân thể chống lại bệnh suy nhược do các cách giao hợp không đúng phương pháp sanh ra mà vẫn giúp được người dùng cảm thấy thích thú trong khi giao hoan.

Chơi nhiều ít mệt

(Da ngự, tiểu tiết)


Thái Nữ nói: "Xin Bành Tổ tiên sinh chỉ dăn thêm về đạo giao hợp để giữ được thân thể tinh tráng."

Bành Tổ nói : "Đạo lư nầy nói ra th́ rất dễ hiểu thôi, chỉ hiềm loài người không theo hoặc theo mà không tin thôi. Hoàng đế hiện tại trăm công ngàn sự, tâm thần mỏi mệt không thể nào thấu đáo các lời giải thích về phép dưỡng sinh. Ta chỉ xin nói về trương hợp Hoàng Đế có thể làm được mà thôi.

Hiện trong cung có nhiềi phi thiếp, chỉ cần thâm hiểu cái đạo lư giao hợp th́ cũng đă nắm được phương pháp nhiếp dưỡng rồi. Nguyên tắc là "đa dữ niên thanh nữ giao hợp", tịnh thả lũ giao bất tiết" nghiă là giao hợp cùng thật nhiều cô gái trẻ trung nhưng tiết giảm sựï bắn khí xuất ti nh. Tiết giảm được bắn khí th́ thân thể sẽ đượcnhẹ nhàng dễ chịu, không bệnh tật nào có thể sanh ra dược. "

GHI CHÚ:

Bành Tổ chú trọng tâm lư trị liệu. Vua nhiều việc nên mệt mỏi, ông khuyên vua nên về hậu cung vui cùng cung nữ quên bớt những chuyện lo âu về quốc sự vốn làm cho con người dễ sút giảm sinh lực.

Nhưng vui chơi nhiều (đa ngự) mà không được mất sức, càng ít xuất tinh (tiểu tiết, tiết : rỉ ra, lộ ra, chảy ra) càng tốt.

Lựa gái thanh xuân trẻ đẹp để giao hợp đó là nguyên tắc tâm lư người đàn ông thấy ḿnh hưởng nhiều, ḿnh hơn người, may mắn hưởng được của quư là sự thanh xuân của người con gái .

Gần đây áp dụng nguyên tắc nầy, bác sĩ Havelock Ellis khuyên các cặp vợ chồng nên tạo thanh xuân cho nhau trong việc chăn gối. Hai bên nên vui vẻ giao t́nh để cùng nhau thấy như mới như trẻ. Người chồng vui vẻ trong sự gợi xúc cảm, người vợ chải chuốt trang điểm, tạo thêm vẻ thanh xuân cho chính ḿnh và cho sự giao hợp.

Thống kê cho thấy có nhiều cặp vợ chồng lâm vào t́nh trạng càng lâu xa đêm tân hôn hào hứng th́ càng có sút giảm trong niềm thích thú gối chăn. sự quen nhàm là một yếu tố, khiến tạo nên t́nh trạng miễn cưỡng. Ta tránh tệ hại nầy bằng cách hợp tác với nhau, làm như mới, đối với nhau như mới gặp lần đầu th́ sự khoái sướng mới lâu dài trong cuộc sống vợ chồng được.

Nh́n lại câu nói của Bành Tổ bằng con mắt của người hiện đại ta thấy ông khuyên nếu muốn hưởng hạnh phúc đời th́ phải tạo cho có được một tinh thần vui vẻ (bớt lo lắng), một thân thể khỏe khoắn (ít bắn khí, hưởng tuổi xuân và sự vui vẻ của người bạn t́nh ). Đời nay con người phải sống trong một xă hội bận rộn, tâm lư dễ bị xáo trộn phiền muộn bất an từ đó dễ sinh ra bệnh hoạn. Kinh Tố Nữ chương nầy lời của Bành Tổ tiên sinh là một lời khuyên tốt cho chúng ta, nếu chúng ta biết cách sống.

Chín lần cạn mười lần sâu (Cửu thiển nhất thâm)

Tố nữ nói với Hoàng đế: "Khi hành sự th́ phải coi người con gái như ngơa thạch (gạch ngói), tự coi ḿnh như ngọc quí (kim ngọc). Khi nhận thấy người con gái tới mức khoái cảm, thân thể vặn vẹo luôn th́ phải mau mau rút dương vật ra khỏi âm hộ."

Nếu muốn chinh phục nữ nhân th́ khi giao hợp phải đặc biệt cẩn thận. Trên ḿnh người đẹp, khi hứng t́nh muốn giữ cho khỏi bắn khí không phải là dễ, nó kéo ḿnh theo khó ḷng kiềm chế, cẩn thận lắm mới kềm chế được. Sự kiện nầy chẳng khác nào thắng sợi dây cương mục ră sắp đứt vô con ngựa chứng, hay đang đứng trên bờ vực thẳm của chóp núi cao. Chỉ cần sơ ư một chút th́ tai hại sẽ xảy ra không lường được

GHI CHÚ:

Căn cứ trên các trắc nghiệm y học người ta thấy rằng nam nhân rất dễ hứng t́nh và khi t́nh hứng tới cao độ, bắn khí th́ không c̣n làm ǵ được nữa. dương cụ trở nên x́u mềm, vô năng, ở bên cạnh người đẹp ḷng cũng dửng dưng nguội lạnh. Nữ nhân trái lại thời gian bắt trớn hứng t́nh chậm, sự sờ mó rờ rẫm (ái phủ) trong giai đoạn đầu rất cần thiết để đưa nàng đến t́nh trạng sẵn sàng nhập cuộc. V́ vậy khi hai người xáp lại, đă có một sự so le về thời gian hứng cảm. Lúc nam nhân đạt tới cao điểm hứng thú th́ nữ nhân nhiều khi chưa đạt được cao điểm nầy. Nếu không cẩn thận, không kềm được cương con nộ mă mà bắn khí th́ cuộc giao hợp chấm dứt trong sự bẽ bàng của nữ nhân.

Tố Nữ nói :

"Coi nữ nhân như ngơa thạch? là muốn nói phải nhẹ nhẹ nương tay đừng mạnh bạo quá mà ngói gạch vỡ bể đi. Sờ mó nhè nhẹ, ái phủ khắp toàn thân nữ nhân để kéo đến sự đồng bộ hứng t́nh sau này, cũng là để chuẩn bị cho có đồng điệu trong lúc tuyệt cùng sướng khoái.

"Coi ḿnh như ngọc thạch" là ḿnh phải quư ḿnh, tiết kiệm tinh khí không bắn khí quá sớm, chưa phải lúc. Đối phương chưa sẵn sàng th́ sự xuất tinh, riêng ḿnh cũng chưa hưởng tuyệt cùng của đời sống ái ân.

Vấn đề tuyệt hứng phải phối hợp, phải đồng bộ trong sự giao hợp nam nữ rất là quan trọng. Nam nhân không được chỉ nghĩ đến cái sướng bắn khí của ḿnhmà phải đoán coi thái độ của nữ nhân nữa.

Tập quán của người Do Thái kết tội "cưỡng dâm sau hôn nhân" (hậu hôn cưỡng dâm) nếu người chồng chỉ muốn thỏa măn dục tính tiến hành giao hợp trong khi người vợ chưa sẵn sàng cuộc mây mưa hay không thể có được đồng bộ sướng khoái .

Ở đời cổ Trung quốc có một số ngưới biết lợi dụng nguyên lư châm cứu để kích thích dục t́nh của nữ nhân trước khi giao hợp, và họ đă đạt được kết quả làkhiến cho nữ nhân "xuân t́nh bộc phát" sẵn sàng đáp ứng để cùng nhau đạt tớt cao điểm sướng khoái cùng lúc. Nguyên tắc châm cứu là " kích thích 14 kinh mạch và các đường huyệt đạo liên quan tới t́nh dục " (thập tứ kinh lạc huyệt đạo tuyến ).

Thời xưa kỹ thuật vuốt ve trước khi ái ân là:

Mân mê từ các ngón tay, bắt đầu từ ngón giữa tới ngón cái, các ngón cọ sát vào nhau. Ban đầu c̣n thoa bóp các ngón sau rờ rẫm từ từ lên cánh tay rồi lên bả vai.

Xoa bóp nựng nịu ban đầu là ngón chân cái rồi sang ngón bên cạnh, từ từ rờ lên mu chân tiến lên tới phía bên trong đùi.

Sau đó th́ sờ mó nựng nịu toàn thân. Kế tiếp nam nhân dùng tay trái ôm sát lưng nữ nhân tay phải từ từ di động lên vuốt ve những vùng mănh cảm nhất của nữ nhân đồng thời tiến hành những động tác hôn hít. Hôn hít th́ cũng tiến hành chậm chậm, đầu tiên hôn cổ, sau hôn trán. Dùng lưỡi liếm cổ, phía trước và phía sau cổ là những vùng cần được liếm nhất. Kế tiếp là liếm đầu vú nàng, cắn nhẹ lổ tai nàng để cho nàng rùng ḿnh xúc cảm

Sau đó khi thấy t́nh trạng đă chín mùi th́ áp dụng nguyên tắc " cửu thiển nhất thâm hữu t tả băi nhược hoạnh hoành". Đây là bí quyết của đàng trai để tạo hứng thú tuyệt đại cho nữ nhân cùng ḿnh giao hợp mà cũng là phương cách chống xuất tinh sớm. một căn bệnh đem đến bẽ bàng cho nhiều nam nhân .

"Cửu thiển" là chín lần đâm cạn, đâm nhẹ nhàng để chuẩn bị cho nữ nhân ư xuân phơi phới, tâm hồn bồn chồn như là khỉ chuyền ngựa chạy. Lúc đó mới áp dụng" nhất thâm", đâm mạnh lút vào sâu không chừa chút nào. Cho em hết những ǵ anh có. Thâm sâu, quy đầu cọ sát vào âm hộ tạo một trạng thái hứng thú tột độ. A? hộ lúc đó có khả năng mở ra bóp lại. Nở ra để đón nhận hết, rút lại để bóp chặt ôm khít dương thể trong trạng thái nhất thể hoà đồng .

" Hữu tam tả tam" là kích động hai bên bờ của âm hộ. Cọ xát bên trái ba lần, bên phải ba lần. Nữ nhân lúc nầy cảm thấy đâu đâu cũng có dương thể cọ vào, sự sung sướng không thể nào lường được. Như vậy động tác aí ân không chỉ là một cách tiến vào rút ra mà biến hóa dương vật bơi lội như con cá, thân ḿnh thằng nhỏ chuyển động hai bên, ḅ như con trùng khi lên khi xuống. Tất cả mọi vùng khoái cảm của âm đạo đều được tiết xúc cọ xát, bên mép, trong sâu, bên nầy, bên kia ; nữ nhân không thể nào cưỡng lại ḿnh được nữa, khoái cảm sẽ lên đến tột độ kịp thờivới tột độ của nam nhân .

Thời Tuỳ Đường có cuốn sách nói về chuyện ái ân là " Ngọc Pḥng Bí Quyết " bàn về nghệ thuật pḥng trung, trong đó có câu thiệu "bát thiển nhị thâm, tử văn sanh hoàn" cũng tương tự nhưng bổ xung cho nguyên tắc "cửu thiển nhất thâm tả tam hữu tam " nói trên.

Bát thiển nhị thâm chẳng qua là thay đổi số lần sâu đâm vào, thường là theo lời yêu cầu của nữ nhân. Nên nhớ phải có cạn sâu, không được sâu cả như nhau v́ đâm vô một chỗ khoái cảm sẽ bị tê liệt đi giống như găi lưng găi nhẹ mạnh khác nhau, thay đổi chỗ này chỗ khác th́ khoái và đă ngứa, nếu chỉ găi mạnh một nơi th́ chỉ có tróc da tróc thịt đau đớn mà thôi.

" Tử văn sanh ḥan" là " khi chết đi vào, khi sống đi ra". Dương vật ở trong âm hộ đă lâu, ấm áp khoái lạc rất dễ không thể tự thắng mà phải bắn khí, khi thấy nó có ṃi dương lên cực đại sắp xuất tinh th́ phải rút ra khỏi âm đạo - đi ra khi c̣n cứng c̣n sống - Bên ngoài nó nghỉ ngơi một chút th́ bị x́u, đó là lúc cho nó xung trận lại nữa - đi vào lúc mềm, lúc chết- Cứ thế quá tŕnh tử văn sanh hoàn th́ cuộc vui kéo dài được nhiều lần khoái cảm.

Có sách nói "nhược nhập cường xuất" cũng là cách nói khác của tử văn sang hoàn mà thôi. Lúc hơi mềm, x́u cho vào, lúc cứng quá độ sắp bắn khí th́ phải rút ra. Càng theo các nguyên tắc trên càng hưởng được cuộc vui kéo dài mà ḥa thuận vợ chồng v́ kéo được lúc cực điểm khoái lạc của hai người nam nữ về cùng thời điểm.

(Sách gốc bị mất một đoạn)

Nay, Trang Tử có truyện Hoa Đà (145-280 Công nguyên) là danh y của Trung Quốc thời cổ đại. Hoa Đà rất rành về phép đạo dẫn cổ truyền. Quan sát loài gấu leo cây, ông sáng tác ra cách luyện tập tứ chi. quan sát năm cách vận động của phi cầm, ông đặt ra cách luyện tập để thân thể tráng kiện, tinh thần thoải mái. Nhờ theo phép đạo dẫn Hoa Đà sống trường thọ, năm 99 tuổi tay mắt vẫn c̣n sáng tỏ, răng chưa rụng cái nào.

Ngày nay, ta nói mà không sợ, phép đạo dẫn là những động tác co duỗi, xấp ngửa, đi ngồi, đứng lên quỳ xuống, đi bộ, hô hấp... có tác dụng lưu thông máu huyết để cường sinh khang kiện thân thể .

Đồng thời với Hoa Đà có ông Lănh Thọ Quang cũng là người thực hành viên măn phép đạo dẫn. O?g thường vận động đầu cổ và hít thở thật sâu lại áp dụng thành công các bí quyết pḥng trung nên khi đă hơn 160 tuổi tuy đầu tóc đă bạc mà thần khí vẫn như người thanh xuân. bí quyết pḥng sự của ông ta là " thái âm bổ dương". gặt hái thu lượm cái âm khí để làm bổ cái dương khí.

Sách Hậu hán thư, trong các truyện về phương thuật có ghi ở quận Thượng Đăng, tỉnh Sơn Tây có người tên Vương Chân tuổi gần 100 mà mặt hồng hào rạng rỡ như người chưa quá ngũ tuần. Bí quyết trường thọ của ông nầy là thực hiện phép "thai tức " và phép " thai thực".

"Thai thực" có nghĩa là chỉ ăn những ǵ sanh ra từ bào thai mà thôi, tỷ dụ như thịt ḅ, thịt heo... không ăn những ǵ có nguồn gốc mễ cốc.

Thời cổ Trung quốc htuật dưỡng sinh ngoài những vận động thân thể và hô hấp c̣n để ư đến sự ăn uống đầy đủ (thai thực ) và thỏa măn nhu cầu sinh lư. Như vậy sự sinh hoạt mới quân b́nh không v́ một mặt nào của đời sống mà hủy bỏ mặt khác của đời sống. Sự quân b́nh đó làm cho con người được kiện khang và trường thọ.

Theo khoa học hiện đại th́:

"Đạo dẫn " là thể thao thể dục, các loại hoạt động làm cho giăn gân cốt, bắp thịt được cứng rắn, thân thể được kiện toàn.

"luyện khí" là phương pháp thở hít không khí đúng cách, thở ra hết chất hơi đă bị phổi thải hồi, hít vô không khí mới để giúp cơ thể lọc máu.

Hai cách nầy ngày nay ai năng chăm chỉ thực hành th́ sẽ có sức khỏe lâu dài diên niên ích tho? trẻ trung thoải mái .

Đồng hương với Vương Chân có Diệc Mạnh Tiết thực hành phép ngưng thở, ông ngồi yên tạm ngưng hô hấp, thân ḿnh bất động trong khoảng 100 ngày. Điều nầy phù hợp với những khám phá về thuật du già ở A? Độ, có loại khiến cho người luyện tập có khả năng "công đông miên", ngủ trong mùa đông, lúc đó hô hấp thật chậm nhẹ nhàng như gần đứt, động mạch đập rất khẽ cơ hồ như không c̣n nữa, Những người nầy có thể chôn ḿnh trong hầm sâu dưới đất không ăn trong ṿng một tháng mà không nguy hiểm ǵ đến tính mạng bởi v́ chính họ hít thở thật ít không khí, uống một số lượng cực nhỏ nước và tiêu thụ một phần nhỏ thể lực của họ để bù trừ .

Người xưa dùng phương pháp hô hấp ép bụng phối hợp với phép thực tiếp để trừ căn bệnh già nua suy nhược, bệnh áp huyết cao và táo bón. Họ c̣n dùng khí công để trừ bệnh thần kinh suy nhược, bệnh đau bao tử và bệnh kết hạch. Hai phép dưỡng sinh nầy chẳng qua là ngồi yên hô hấp (phép tĩnh tọa của vơ lâm)

"Thái cực quyền " là do Hoa Đà quan sát ngũ cầm mà đặt ra. Thái cực quyền gồm 24 động tác. Tuy các động tác thay đổi nhưng từ động tác nầy sang động tác kế tiếp không đứt đoạn mà là các động tác liên tục của nhau, biến chuyển tương hợp từ từ mà thành, rất ích lợi cho sự luyện tập thân thể nhất là khi hơi có tuổi.

"Bát đoạn cẩm" cũng tương tự như thế. Các yếu tố luyện tập là tập trung ư chí, thống nhất tinh thần để điều ḥa hô hấp, tuy toàn thân vận động nhưng phải giữ phịp thở sao cho tự nhiên, nhẹ mà sâu. Mỗi ngày càng tập hít thở sâu càng tốt.

Cả hai phép thể dục phịp điệu nầy dùng pḥng ngừa và trị các chứng áp huyết cao, tinh thần khẩn trương, đau bao tử bệnh tim và nhiều bệnh khác. Đối với hệ thống tuần hoàn và hệ thống thần kinh, cơ quan hô hấp, cơ quan tiêu hóa cũng rất có hiệu quả.

Kinh Thái Cực Quyền có ghi người luyện tập phải hô hấp do đan điền. Đan điền là danh từ dùng trong khoa châm cứu chỉ một trong ba vị trí trong người. thứ nhất là trên đầu (đại năo), thứ hai ở hoành cách mô, thứ ba ở rốn. Căn cứ vào các sách vở của đạo gia th́ đan điền là chỗ trọng yếu nhất trong cơ thể con người. Vậy chữ đan điền nói trong kinh thái cực quyền là chỉ chỗ nầy. Khi hô hấp có thể để dưỡng khí tồn trữ tại đây để duy tŕ "tâm b́nh khí ḥa t́nh tự an định" (cái tâm hồn được b́nh tĩnh, cái khí được điều ḥa, cái dục vọng đầu mối của t́nh dục được an định). Y giới Mỹ gần đây nghiên cứu về Thái Cực Quyền và Bát Đoạn Cẩm đều công nhận khả năng làm cho tâm an và b́nh ẩn cái t́nh dục.

Phép hô hấp đan điền được luyện tập dùng cho trường hợp pḥng sự mà thiết giảm xuất tinh, có mục đích điều tức dưỡng khí tăng gia khí lực trong trường hợp bất lực hành sự.

Nội dung hô hấp đan điền người xưa có ghi lại trong sách. Trang Tử có nói : "Chân nhân hô hấp thâm nhập cước, phàm nhân hô hấp tiển tại hầu " nghĩa là bậc chân nhân hít thở không khí vô đến chân, người thường chỉ hít thở được không khí vô đến họng mà thôi. Đại ư khuyên luyện tập hít thở không khí mới để bài trừ mệt mỏi trong người.

Đời Động Tấn có người Cất Hồng đề xướng lối "thai tức" nghĩa là thở như thai nhi trong bụng mẹ, thở bằng mũi, không thở bằng miệng, hgít vào thật lâu sau mới từ từ thở ra. Cát Hồng khuyên sau khi hít vào phải đếm đến 120 tiếng mới từ từ thở ra mà số lượng không khí thở ra phải ít hơn số lượng không khí hít vào có như vậy không khí trong lành mới ṭn tại trong thân thể. người siêng năng luyện tập có thể kéo dài thời gian giữ hơi trong bụng đếm đến 1000 mới phải thở ra. Ai luyện đến mức nầy có thể phản lăo hoàn đồng, vĩnh bảo thanh xuân không bao giờ già.

Phép thai tức là phương pháp giảm bớt thở ra thán khí, tích tụ dưỡng khí trong cơ thể, phù hợp với quan điểm y học ngày nay.

Áp dụng nguyên tắc nầy trong việc pḥng sự là cách giữ lại không cho xuất tinh bằng cách hít hơi thật dài vô phổi ńn hơi thật lâu mới thở ra tư từ. Lám như vậy nhiều lần khi thấy ḿnh sắp bắn tinh. Ở Trung Hoa có thuật "thái âm bổ dương" tức thâu lượm âm khí để bổ cho dương khí và "thái dương bổ âm" là nguyên tắc áp dụng cho nữ nhân sẽ bàn đến ở những chương kế tiếp.

Nam nhân không thể lăng phí tinh dịch của ḿnh, mỗi lần xuất tinh là mỗi lần phải có hiệu ích. Khi nữ nhân lên đến cực độ khoái lạc th́ âm hộ sẽ có sức hút rất mạnh, quy đầu của nam rất khó ḷng mà cưỡng lại để rút ra, lúc đó âm đạo sẽ hút tinh dịch của nam nhân vào cơ thể của nữ nhân để sau đó biến thành tinh dịch của nàng.

Cổ truyền ở Trung quốc có phương pháp luyện tập gọi là "tiểu châu thiên" là khi ngồi yên tĩnh tọa dương khí từ đan điển (chỗ rốn), tiến lên hội âm (giữa cơ quan sinh dục và bàng quang) xuyên qua giáp-suy (giữa xương sống) vào ngọc-chẩm (sau ót) tới nê- hoàn (đại năo), xuống đài trung (giữa hai vú) trở về lại đan điền là xong một quá tŕnh. Cứ như vậy mà điều khiển dưỡng khí chu du, công phu nầy phải luyện đến hai ba năm mới xong. Nam nhân đạt được pháp môn "tiểu châu thiên" khi giao hợp dương cụ và âm hộ phối hợp với nhau mà thực hiện quá tŕnh tiểu châu thiên. Nữ nhân trong lúc tuyệt hứng, nguyên khí bị hút sẽ phần khoái lạc không bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay.

Tố nữ khi nói về luyện tập thứ phương pháp tuyệt diệu nầy có bảo phải phối hợp với phương pháp đạo dẫn, cả hai phối hợp sẽ giúp cho nam nhân đạt được mục đích hoàn tinh Trong quyển "Ngọc Pḥng Bí Quyết" có nói nếu đàn ông tập luyện được cách hô hấp đằng bụng, cho không khí vào sâu tới bụng (thật ra là hít thật nhiều hơi) th́ sẽ tăng thể lực và tŕ lực (sức chống chỏi), khi giao hợp chống lại xuất tinh chỉ cần hít hơi dài vào đan điền đếm từ một đến 30 mới thay hơi khác, như vậy dương cụ sẽ cương cứng lâu hơn và chống chỏi lại khuynh hướng xuất tinh. Cho có hiệu quả hơn, áp dụng thêm phương pháp "tử văn sinh lai" đă nói ở trên nghĩa là khi cương cứng quá phải rút ra, đợi hơi x́u xuống mới tiến hành trở lại.

Nữ nhân có phương pháp "hành khí" do nàng Triệu Phi Yến đời hán truyền lại. Nàng luyện tập bằng cách lấy dây lụa cột ngang lưng và tập chuyển động phần từ eo xuống mà phần trên không cần chuyển động. Sau đó nàng dùng thuật "bế khí chỉ tức" nín thở một hơi thật lâu. Với phương pháp hành khí, nữ nhân có thể co rút bóp mở âm hộ khiến dương vật cảm thấy sung sướng tuyệt đỉnh và từ đó rùng ḿnh bắn tinh.

Công dụng của phương pháp nầy là làm cho dương vật được bóp chặt, nam nhân cảm thấy nữ nhân như mới, bóp, từ đó không thể cưỡng nỗi chuyện xuất tinh .

Sách " Hương Muội" nói rơ ràng hơn về phương pháp co bóp nầy. Khi tiến hành giao hợp phải có thứ tự :khi thằng nhỏ tiến vào thâm cung, cửa thâm cung phải mở ra đón chào. Khi chàng đă vào đến nơi th́ cửa thâm cung đột nhiên đóng lại ôm chặc chàng, như mừng rỡ. Quá tŕnh đâm vô rút ra của dương vật được quá tŕnh mở bóp của âm hộ phối hợp tạo cho nam nhân cảm giác tuyệt vời.

Tư thế và t́nh thứ (Hoàn cảnh và hứng thú)

Hoàng Đế nói: "Nguyên tắc tiết độ trong việc nam nữ giao hợp là nguyên tắc nào ?".

Tố nữ đáp: "Nam nữ giao hợp là thuận theo căn bản âm dương của trời đất. Nhưng không nên để lệch đi khiến cho nam nhân càng ngày càng suy hoại thân thể trong khi nữ nhân được bách bệnh tiêu trừ. Đôi bên phải thân tâm sướng khoái, thân cường khí thạnh, mạnh mẽ sung khí mới là nguyên tắc. Nếu không theo đạo âm dương th́ thân thể ngày càng suy vi. v́ vậy các yếu tố căn bản của giao hợp là:

An định sự háo hức.

Tâm trạng hứng thú.

Tinh thần sung măn.

Khi đă có đủ ba thứ nầy tức là tập trung được tinh khí thần th́ tự nhiên không c̣n sợ nóng lạnh, không quá no không quá đói. Khi thân thể khỏe khoắn, t́nh tự tự nhiên nổi lên, đó là chuyện b́nh thường. Khi giao t́nh, phải từ từ mà tiến hành, giữ ba nguyên tắc trên th́ tinh lực của nam nhân không bị suy nhược, khoái cảm của nữ nhân lên đến cực điểm".

GHI CHÚ:

Tố Nữ vạch cho Hoàng Đế biết đạo giao hợp là phải điều hoà và an dưỡng thân tâm. Muốn vậy phải học cách và chuẩn bị có phương pháp, bởi v́ khi lâm trận mà t́nh tự an định (không có tâm trạng quá bồn chồn háo hức), tâm trạng hứng thú không miễn cưỡng, tinh thần khỏe khoắn sung măn th́ bên ngoài và bên trong đều mạnh, không thể nào mà bại trân được.

Sách vở xưa của người Do Thái cũng có nói chuyện đưa đến hứng thú gối chăn: "Nếu vợ chồng tương thân tương ái th́ dầu cho giường chật ngủ cũng thoải mái vui thú. Nếu phu phụ bất ḥa dầu cho giường rộng bao la vẫn thấy chật hẹp tù túng ". Điều nói trên cốt nhắc nhở gái trai trong đời sống vợ chồng tạo nên c1i " tâm b́nh khí ḥa ", thanh thản, ḥa thuận, vui vẻ.

Làm cho tăng gia tính cảm (độ sướng trong khi giao hợp) là do ba yếu tố :

Phản ứng của trung khu thần kinh.

Kích thích của ngoại giới.

Kỹ thuật của tính giao (giao hợp).

Cả ba thứ trên tuy nói là tương quan mật thiết với nhau nhưng hai thứ sau tùy thuộc nơi nam nhân rất nhiều. Họ có thể làm tăng hai yếu tố nầy lên để tăng phần khoái cảm trong cuộc giao t́nh.

Các nhà tâm lư học phát hiện rằng đối với phụ nữ cái hoàn cảnh, cái không khí của tính giao quan trọng nhất. Theo báo cáo của bác sĩ Kim Soai th́ nam nhân chỉ cần tưởng tượng th́ cũng gợi hứng dược dương vật sừng lênvà cảm thấy hứng thú, trong khi đó nữ nhân th́ không vậy. họ cần phải có những yếu tố hiện thực mới động t́nh, phải có mắt thấy (rơ ràng những điều gợi dục ) tai nghe (th́ thầm lời yêu đương hay dâm ngữ) xúc giác ( hai bên thi thể chạm nhau, rờ rẫm sờ soạng thoa nắn) mới tạo cho họ hứng t́nh gợi dục. Bởi vậy trước và trong khi giao t́nh nam nhân phải nhớ đến các yếu tố nầy mà tăng cường mới mong chinh phục được nữ nhân.

Ngoại giới kích thích th́ ngoại giới cũng có thể làm tiêu hao hứng khởi của nữ nhân. Họ rất dễ bị ngoại cảnh làm nguội lạnh t́nh dục. Bác sĩ Kim Soai cho biết hầu hết nữ nhân không thích làm t́nh mà mở đèn trong khi nam nhân thích mở đền để xem thân thể ḿnh và thân thểû người t́nh quyện nhau như thế nào, xem sự uốn éo vặn vẹo khi sướng khoái của nàng ra làm sao. Nữ nhân ban ngày hay đèn sáng chắc chắn là không thể đạt đến cao trào sướng khoái như làm t́nh ban đêm hay khi trong bóng tối.

Cũng vậy, giữa nam và nữ có sự khác biệt về sự "tắt đèn làm lại" nam nhân khi dương mê trận mà bị phá đám sau dó vẫn có thể tiết tục như thường, trái lại nữ nhân hứng t́nh đă tiêu tan không c̣n hứng thú để tiếp tục làm lại nữa. Trong khi hai đàng quấn quưt nhào lộn mà phải buông nhau để chàng đi trả lời điện thoại th́ chắc chắn là cuộc vui nên kết thúc, có ké dài thêm nữ nhân cũng không c̣n ḷng dạ nào.

Giữa hiện tượng "cầu ái" (nhu cầu giao hợp) và hiện tượng "sinh vật" (nhu cầu sinh sản truyền giống ) có quan hệ mật thiết với nhau. Trong thế giới loài vật và thế giới của loài người chưa được khai hóa th́ sự sinh hoạt tính dục đều do mùa và chu kỳ định đoạt. Động vật cao đẳng thường có chu kỳ tính giao là một năm một lần hay một năm hai lần (mùa rượng đực ). Nhiều dân tộc chưa văn minh c̣n có tập quán nầy. Họ tổ chức Hội mùa xuân hay hội mùa Thu cho thanh niên thiếu nữ tới tuổi dậy th́ có cơ hội tính giao mà đi đến hôn nhân truyền giống.

Có khi vợ chồng đối với nhau sự hứng t́nh cũng không đồng bộ về thời gian, bởi vậy nhiều khi phải " bồi dưỡng khí thế" nghĩa là tạo hoàn cảnh và khí thế để hai bên cùng cảm thấy hứng t́nh. Theo Von Krafft Ebing và Kos Smann th́ đàn bà trước hoặc sau thời gian có kinh mấy ngày là giai đoạn hứng t́nh quyết liệt. Đàn ông theo quan sát của Julius Nelson th́ sự tuần hoàn của hứng t́nh là 28 ngày. Các ông Perry Coste và Von Roemet cũng có báo cáo đàn ông chu kỳ cũng giống như vậy và có đỉnh điểm là ngày đầu tháng và ngày 18 của tháng .

Nếu các báo cáo trên là đúng th́ phù hợp với cuộc sống tính dục của người bán khai, họ mở những cuộc liên hoan nam nữ vào đầu tháng và các ngày 18, 19 trong tháng.

Thời gian hứng t́nh của nam nữ không giống nhau. Khi hứng t́nh rồi th́ sẵn sàng lâm trận cũng chênh lệch về thái độ hăng hái nhập cuộc, bởi vậy cần có chiến lược bồi dưỡng khí thế. Tránh ánh sáng v́ nữ nhân thẹn thùng khi tự thấy ḿnh làm chuyện đó. Sờ soạng để tạo xúc giác, nói lời âu yếm để tăng ḷng thích được vuốt ve ... Nên nhớ nữ nhân cũng như động vật có hiện tượng chống cự v́ thời kỳ kêu xuân chưa tới. Tâm lư đó cộng với những thích thú về viễn tượng sướng khoái khiến nữ nhân có thái độ "bán nghinh bán cự" nửa như mời mọc nửa như chối từ, như con thú cái bị con thú đực theo đuổi lúc th́ vừa chạy trốn lúc th́ đón nhận .

Hiểu được tâm lư đó của nữ nhân (thẹn thùng và chạy trốn, muốn thấy và cần vuốt ve) nam nhân muốn có một cuộc xuân t́nh phải chủ động tấn kích. Muốn bắt được con thú đẹp để ôm ẵm phải giăng một cái bẫy thật đẹp. Cái bẫy đó là bồi dưỡng khí thế trước khi giao hợp. Khí thế càng hoàn chỉnh, hứng thú t́nh ái càng gia tăng .

Theo kinh Tố Nữ, bồi dưỡng khí thế cũng chỉ là thể hiện đạo âm dương mà thôi : " tạo nên sự hài ḥa giữa hai bên nam nữ, không trục trặc. nếu theo nguyên lư nầy mà thực hành mọi sự sẽ thông suốt vĩnh lạc, coi thường nó, không đúng nguyên tắc, thiếu chuẩn bị chỉ đem d9ến mệt mỏi và thất vọng trong đời sồng gối chăn thôi, mất đi hạnh phúc của trần gian.

Tứ thời và ngũ tạng

( Tạng con người và bốn mùa)

Hoàng Đế nói với Huyền Nữ rằng :" Đạo âm dương Tố Nữ đă lư giải với ta rồi, nhưng ta muốn nàng giải thích tường tận hơn."

Huyền Nữ đáp : "Đạo âm dương có thể tóm lược trong câu căn bản nầy:" "Dương đắc âm nhi hóa dục, âm hộ dương nhi thành trưởng, âm dương tương hỗ tương thành, hỗ tương cảm ứng, tuần hoàn tương sinh," nghĩa là vạn vật mọi sự trong trời đất đều theo đạo âm dương giao hợp mà sanh ra. Dương được âm mà hóa dục, âm bảo vệ dương mà lớn lên, âm dương cùng nhau phụ trợ cùng nhau hóa thành, cùng nhau cảm ứng cùngnhau tuần hoàn .

Bởi vậy khi dương cụ tiếp xúc với nữ nhân th́ nó tự động dương lên. C̣n nữ nhân khi âm hộ được kích thích th́ tự nhiên biết mở rộng. Khi giao hợp th́ hai tinh khí âm dương của hai bên giao ḥa mà tạo sướng khoái.

Khi giao hợp nam nhân phải tuân thủ theo bát giới là tám điều cấm kỵ, nếu coi thường mà vi phạm th́ dễ sanh tật bệnh. Trong khi đó nữ nhân cũng phải tuân thủ cửu luật là chín điều luật không thể phạm, nếu phạm phải th́ kinh nguyệt sinh biến chứng bất thường, âm hộ t́ vết có khi phải táng mạng nữa."

GHI CHÚ:

Chương nầy sách Tố Nữ kinh không nói về bát giới và cửu luật nhưng ta có thể thấy những điều này trong các chương kế tiếp. Huyền Nữ và Tố Nữ là những người có thẩm quyền bàn về thuật pḥng sự v́ những lời bàn của hai vị đó căn cứ trên triết học, tâm lư, đạo giáo và kinh nghiệm của nhiều cung nhân trong hoàng cung.

Hậu thế sau nầy có lưu truyền các sách ghi lại những nguyên tắc pḥng the của hai vị trên là "Tố Nữ Kinh " và" Huyền Nữ Kinh". Trên căn bản hai sách tương tự nhau, chỉ khác một vài tiểu tiết không đáng kể. Kinh Huyền Nữ đề cập đến quy luật tự nhiên, tiết độ, áp dụng luật âm dương. Sách nhấn mạnh đến những cái lợi của những lời răn nầy nếu theo th́ hưởng thống khoái, cường thân ích thọ, bằng trái lại th́ sanh ra nhiều bệnh và có khi c̣n táng mạng.

Người Nhật cũng theo đạo âm dương. Một bác sĩ Nhật mới đây trong sách ông viết có bàn rằng :"Trời đất có âm dương, con người có trai gái, thân thể con người ta cũng vậy, các bộ phận ở đàng trước bụng là âm. Ngũ tàng tim gang t́ phổi thận thuộc âm. Lục phủ, mật bao tử, ruột già ruột non, bàng quang và tam tiêu thuộc dương. in nhắc lại theo y học

Trung quốc, miệng trên của bao tử là thượng tiêu, khoảng giữa bao tử là trung tiêu, miệng trên bàng quang là hạ tiêu " Công dụng của ngũ tạng lục phủ là trung hoà với nhau, nếu hai bên chênh lệch về âm dương th́ con người không thể nào kiện khang được, chắc chắn là sinh bệnh .

Sách "Hoàng Đế Nội Kinh " quyển hai có nói : "Trời đất có tứ thời và ngũ hành, lại có nói "thiên sanh thu tàng " và "hàn thử táo thấp phong", là những khái niệm giống như "xuân sanh, hạ trưởng, thu liễm, đông tàng" đă tŕnh bày ở trên. Mùa đông thuộc thuỷ cho nên hàn (lạnh), mùa hạ thuộc hỏa cho nên nóng, mùa thu thuộc kim cho nên khô ráo, xuân thuộc mộc cho nên có gió sách "Nội Kinh" khi nhắc đến ngũ tạng có nhắc đến ngũ khí là hỉ, nộ, bi, ưu, khủng nghĩa là vui, giận, buồn, lo, sợ. Vui giận làm thương tổn khí, nóng lạnh làm thương tổn h́nh, người mà hay giận th́ không thể tiết chế khí được (dễ xuất tinh), bị nóng lạnh quá sức chịu đựng tất nhiên sanh ra bệnh hoạn.

Sách thuốc Trung quốc có nói tới " ngủ lao thất thương " tức là con người ta hao tổn về một thứ tâm trạng nào đó th́ các bộ phận tương ứng trong thân thể sẽ bị thương tổn. Vui quá hại tới tim, phẫn nộ quá hại tới gan, bi thương quá hại tới phổi, ưu tư quá hại tới t́ (bao tử), kinh khủng quá hại tới thận. Do đó để bảo vệ ngũ tạng, con người trong khi t́nh tự ái ân không được để cho tâm bất ổn định, vui buồn bất thường, trái lại giữ cho tâm được b́nh ổn để có sức khỏe đầy đủ. Con người mà luôn luôn khẩn trương và quá độsẽ chịu hậu quả của ḿnh là quá vui thành buồn "cực lạc sanh ai" gặp những điều không hay cho bản thân. những người hư phổi và bộ phận hô hấp, tóc, da là những người ở trong trường hợp nầy. Họ nh́n chung giống nhau ở điểm tóc rụng, da mặt sần sùi xấu xí, dó là chưa kể bên trong họ mang những bệnh như suyển, hay những bệnh thuộc đường hô hấp. Ngũ tạng suy yếu không những chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày mà c̣n ảnh hương đến những giấc mơ nữa .

Hoàng Đế Nội Kinh chương 24 có nói :

Người mà phế khí ( phổi và các cơ quan phụ thuộc) suy nhược thường nằm mộng thấy binh khí và những chuyện giết người, cắt cổ gà vịt. Nếu ông ta nằm mộng trong mùa thu th́ sự thấy c̣n nặng hơn v́ mùa thu thuộc dương nên h́nh ảnh lúc nầy là h́nh ảnh hai người giao đấu hay hai đạo quân tử chiến với nhau.

Người thận khí suy vi trong mùa hạ thấy ḿnh đi thuyền trôi theo ḍng nước, hay trôi giữa ḍng. Nếu ông ta nằm mộng trong mùa đông (đông thuộc thủy) th́ thấy ḿnh ở trong rừng, trong đám lá rậm rạp .

Người tâm khí hư th́ thấy lửa cháy, hay thấy dương vật. Nếu mà nằm mộng trong mùa hè (mùa hè thuộc hỏa) th́ thấy lửa cháy núi hay thấy chuyện chữa lửa.

Người t́ khí suy nhược thường mơ thấy đói, khó chịu.

Vậy th́ trong ngoài có liên hệ nhau đă đành mà cộc sống thật và cuộc sống mộng cũng có ảnh hưởng nhau nữa (Sigmund Freud nhấn mạnh nhiều trong các nghiên cứu về giấc mơ của ông). Các nhà âm dương có nói "trời là dương, địa là âm", mặt trời là dương, ban đêm là âm. Kinh Tố Nữ có nói:"Dương đắc âm nhi hóa, âm đắc dương nhi dạ, nhất âm nhất dương tương thuận nhi hành" có nghĩa là nam nhân cần phải có nữ nhân mới phát triển thay đổi hay hơn được, nữ nhân cần có nam nhân là nguyên tắc bất di bất dịch. Nam nữ phải đi đôi với nhau. Đó là giải thích đạo âm dương bằng chuyện nam nữ pḥng the. Huyền diệu thay lời trong kinh Tố Nữ.

 

[ xem tiếp part 02 ]

 

click on photo để trở lại trang List Sách Truyện >>