[Bài Viết - Article]
                                                                          

 
 

   Luật Sư Nguyễn Hữu Thống:
 

            Về Trung Quốc Sử & Hoàng Sa Trường Sa

 

B̀NH GIẢI VỚI ÔNG TẬP CẬN B̀NH VỀ TRUNG QUỐC SỬ

 

LIÊN QUAN ĐẾN HOÀNG SA TRƯỜNG SA

 

Bài Đọc Thêm

B́nh giải với ông Tập Cận B́nh về Trung Quốc sữ có lien quan đến Hoàng Sa, Trường Sa

HAI CHIẾN DỊCH TRUYỀN THÔNG CỦA BẮC KINH:

TRỊNH H̉A KHÁM PHÁ MỸ CHÂU NĂM 1421

VÀ CHIẾM CỨ HOÀNG SA TRƯỜNG SA NĂM 1413

 Khám phá Mỹ Châu là nói cho vui; thôn tính Biển Đông là mục tiêu chiến lược.

Mới đây Trung Quốc phát động hai chiến dịch phô trương, tuyên truyền rằng:

1.     Năm 1421, trong Chuyến Đi Thứ Sáu (1421-1422) của Chiến Dịch Thất Hạ Tây Dương, Trịnh Ḥa đă khám phá Mỹ Châu, trước Christopher Columbus 71 năm (năm 1492).  So với Vasco Da Gama là người đă khám phá Mũi Hảo Vọng và đi xuyên 3 đại dương, từ Đại Tây Dương qua Ấn Độ Dương đến Thái B́nh Dương (năm 1498), Trịnh Ḥa đă thực hiện cuộc hành tŕnh xuyên dương 77 năm về trước.

          2. Và trong Chuyền Đi Thứ Tư (1413-1415) Trịnh Ḥa đă chiếm cứ Chiêm Thành cả trên lục địa lẫn ngoài hải phận trong đó có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Đây là hai chiến dịch truyền thông, mạo nhận thành tích để phô trương thanh thế và bóp méo sự thật.

Dầu sao sự mạo nhận này đă bị lịch sử phủ nhận.

TRỊNH H̉A KHÁM PHÁ MỸ CHÂU NĂM 1421?

Trước hết, theo chính sử Trung Quốc, suốt chiều dài lịch sử, dân tộc Trung Hoa không tha thiết đến đại dương. Thản hoặc, trong các thế kỷ thứ ba và thứ hai Trước Công Nguyên (thời Đế Quốc Tần Hán), Trung Hoa đă gửi những đoàn thám hiểm đến Biển Nhật Bản. Và trong thế kỷ 15, Minh Thành Tổ đă cử những phái đoàn thám hiểm Tây Dương đến Đông Nam Á, Ấn Độ và Phi Châu và đă viếng thăm 37 quốc gia duyên hải tại Ấn Độ Dương. Đó là những chuyến đi về ngoại giao và thương mại (tribute and trade). Những sự kiện này đă được ghi chép trong 3 loại tài liệu lịch sử:

a. Cuốn Minh Sử là chính sử.

b.     Các bia kỷ niệm và các đồ bản tuyên dương thành thích được tồn trữ tại Phúc Kiến là địa điểm xuất phát Chiến Dịch.

c.     Các sách sử địa trước tác bởi các thành viên  tham gia Chiến Dịch như Doanh Nhai Thắng Lăm của Mă Hoan và Tinh Tra Thắng Lăm của Phi Tín. Trong Chuyến Đi Thứ Tư (1413-1415) Trịnh Ḥa đi quá Ấn Độ, Vịnh Ba Tư, Biển Hồng Hải đến đông Phi Châu phía cực tây Ấn Độ Dương. 

Về Chuyến Đi Thứ Sáu (1421-1422) Bắc Kinh đại ngôn rằng  Trịnh Ḥa đă đi xuyên qua Thái B́nh Dương, Ấn Độ Dương và Đại Tây Dương để khám phá Mỹ Châu năm 1421.

Tuy nhiên, theo chính sử, Chuyến Đi Thứ Sáu của Trịnh Ḥa là chuyến đi ngắn nhất chỉ kéo dài 7 tháng,  từ tháng 2-1421 đến tháng 9-1421. Trong chuyền đi này Trịnh Ḥa chỉ đi từ Phúc Kiến đến Sumatra (Nam Dương). Kế tiếp,  hai sĩ quan tùy viên Yang Ching và Hung Pao đă điều khiển cuộc hải tŕnh. (Lịch Sử Trung Quốc Thời Trung Cổ (1978), trang 290-292).

Trong 7 chuyến công du, Trịnh Ḥa không đến Đại Tây Dương, mà chỉ đi qua Biển Nam Hoa đến Ấn Độ Dương. Và như vậy không có việc, trong thế kỷ 15, Trịnh Ḥa đă đi xuyên qua 3 đại dương là Thái B́nh Dương, Ấn Độ Dương và Đại Tây Dương, và qua 3 châu Á, Phi và Âu để khám phá Mỹ Châu năm 1421.

Trong cuốn Trung Hoa Thao Túng Đại Dương học giả Louise Levathes, bỉnh bút tờ Nữu Ước Thời Báo và là giáo sư thỉnh giảng tại Đại Học Nam Kinh, cũng xác nhận điều đó:  "Trong thời gian từ 1405-1433   các  đoàn bảo thuyền (treasure ships) do Đô Đốc Thái Giám Trịnh Ḥa chỉ huy đă thực hiện 7 cuộc hành tŕnh vượt qua Biển Nam Hoa đến Ấn Độ Dương, Vịnh Ba Tư và bờ biển Đông Phi [chứ không sang Đại Tây Dương]. Trong những cuộc tiếp xúc với các thương gia Ả Rập người Trung Hoa cũng nghe nói về Âu Châu. Tuy nhiên họ đă không đến miền "cực tây" đó, v́ Âu Châu chỉ sản xuất len dạ và rượu vang là những sản phẩm không được thị trường Trung Quốc ưa chuộng". (Louise Levathes: When China Ruled the Seas, Simon & Schuster, New York, 1994, p. 20).

          Mục đích những chuyến công du là thiết lập quan hệ ngoại giao và giao lưu thương mại. Nếu quả thật hồi đó Trịnh Ḥa đến Đại Tây Dương th́ lẽ tất nhiên đă phải ghé đến các cường quốc Âu Châu hồi thế kỷ 15 như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Anh, Pháp, Ḥa Lan trước khi đi xuống Mỹ Châu là vùng đất hoang vu với các sắc dân da đỏ bán khai không thành quốc gia mà cũng không có những tài nguyên hay thổ sản để giao lưu thương mại với Trung Quốc.

          Và chiến dịch truyền thông của Đế Quốc Đại Hán chỉ là chuyện bịa đặt vụng về, bất khả tín.

          Như vậy, theo các sử liệu của Trung Quốc và trên thế giới, Trịnh Ḥa không lai văng đến Đại Tây Dương và cũng  không khám phá Mỹ Châu. Đây chỉ là một chiến dịch tuyên truyền, bịa đặt thành tích để phô trương thanh thế. Tuyên truyền dối trá là vơ khí chiến lược số 1 của Cộng Sản.

          Trung thành với sách lược này, Bắc Kinh c̣n dựng đứng câu chuyện, từ thế kỷ 15 Trịnh Ḥa đă chiếm cứ Chiêm Thành với Hoàng Sa Trường Sa.

TRỊNH H̉A CHIẾM HOÀNG SA TRƯỜNG SA NĂM 1413?

Sau vụ đảo chánh cướp ngôi của cháu ruột Minh Huệ Đế năm 1402, để làm lạc hướng dư luận, về mặt quốc tế, năm 1405 Minh Thành Tổ phát động chiến dịch Thất Hạ Tây Dương. Về mặt quốc nội, huy động hàng trăm học giả Trung Quốc soạn thảo cuốn Vĩnh Lạc Đại Toàn để đề cao cá nhân Minh Thành Tổ. Điều mỉa mai là, viện cớ khôi phục nhà Trần, Minh Thành Tổ, kẻ soán đoạt ngôi vua Nhà Minh, đă đem quân trừng phạt Hồ Quí Ly là  kẻ soán đoạt ngôi vua Nhà Trần. Trương Phụ, Mộc Thạnh truyền hịch loan báo quân Tầu chỉ sang Việt Nam để tái lập ngôi vua nhà Trần, một triều đại vinh quang được toàn dân quư mến sau 3 trận đại thắng quân Mông Cổ. Với chiêu bài "cứu dân phạt tội" nhằm thu phục nhân tâm, quân nhà Minh đánh đâu được đó, quân nhà Hồ phần giă ngũ, phần qui hàng. Chủ yếu Minh Thành Tổ đă lợi dụng thời cơ để đem quân thôn tính Đại Việt trong suốt 20 năm (1407-1427).

          Về Chiến Dịch Thất Hạ Tây Dương, trong Chuyến Đi Thứ Nhất (1405-1407), với một hạm đội hùng mạnh trên 27 ngàn sĩ tốt và hơn 300 hải thuyền, trong đó có 62 bảo thuyền lớn (large treasure ships), Trịnh Ḥa đă không đổ bộ Việt Nam, chỉ ghé bến Đồ Bàn hay Trà Bàn (Chaban). Lúc này, nếu quả thật có kế hoạch thôn tính Chiêm Thành, Minh Thành Tổ chỉ cần điều động đội thủy binh hùng mạnh của Trịnh Ḥa trong Chuyến Đi Thứ Nhất, chứ không cần phải đợi đến Chuyến Đi Thứ Tư (năm 1413) mới dùng thủ đoạn đồng minh giả hiệu để xâm chiếm Chiêm Thành cả trên lục địa lẫn ngoài hải phận.

          Vả lại, theo chính sử, về Chuyến Đi  Thứ Tư (1413- 1415), Minh Sử chỉ ghi Trịnh Ḥa có đến Ấn Độ Dương, Vịnh Ba Tư, Biển Hồng Hải và Đông Phi Châu, chứ không ghi việc Trịnh Ḥa đă chiếm Chiêm Thành với Hoàng Sa Trường Sa. Đặc biệt Trịnh Ḥa đă ra huấn thị cho các đội hải thuyền: "phải tránh xa các vùng đá ngầm và các đảo nguy hiểm tại Biển Nam Hoa" [Thất Châu Dương phía tây bắc Hoàng Sa]. Trong những chuyến đi sau này, nhiều bảo thuyền đă bị mất tích v́ băo tố.(Louise Levathes: When China Ruled the Seas, p. 93).

Điều đáng lưu ư là, lập luận của Chính Phủ Bắc Kinh cho rằng Trịnh Ḥa đă chiếm Hoàng Sa Trường Sa từ đời Nhà Minh (thế kỷ 15) hoàn toàn mâu thuẫn với lập trường của chính họ trong Bản Chú Giải về các Đảo Nam Uy (Trường Sa) và Tây Sa (Hoàng Sa) ngày 1-9-1951, theo đó Trung Quốc đă chiếm Hoàng Sa Trường Sa từ đời Nhà Tống (thế kỷ thứ 10 đến thế kỷ 13). (Notes on the Nanwei and Sisha Islands of 9-1-1951: People's China Foreign Language Press) (1).

Đây chỉ là những quyết đoán hồ đồ và những khẩu thuyết vô bằng.

V́ nếu Bắc Kinh dám tuyên bố Trịnh Ḥa đă khám phá Mỹ Châu năm 1421, th́ họ cũng không ngần ngại bịa đặt rằng Trịnh Ḥa đă thôn tính Hoàng Sa Trường Sa năm 1413.

Nói tóm lại, về hai chiến dịch truyền thông cho rằng Trịnh Ḥa đă khám phá Mỹ Châu năm 1421, và đă chiếm cứ Hoàng Sa Trường Sa năm 1413, chúng ta chỉ có thể kết luận: Phải là người Đại Hán đảm lược (to gan lớn mật) mới dám lấy những chuyện hoang đường vơng tưởng làm sự thật lịch sử.

Trên đây là những sự thật lịch sử do các học giả Trung Quốc biên soạn. Đó cũng là những lời b́nh giải mà người viết chuyển đến ông Tập Cận B́nh nhân chuyến công du mới đây của ông tại Hoa Kỳ.

 

                                                          Luật Sư NGUYỄN HỮU THỐNG

                                                                 Chủ Tịch Ủy Ban Luật Gia

                                                                       Bảo Vệ Dân Quyền 

 (1)  Đọc lại lịch sử Chiêm Thành chúng ta không thấy điều khoản nào ghi rằng trong thế kỷ 15 đời Minh Thành Tổ, Trung Quốc đă chiếm cứ  nước Chiêm gồm cả lục địa và hải phận trong đó có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Theo cuốn Bách Khoa Toàn Thư Anh Quốc (Encyclopedia Britannica 1973, Champa trang 723), Chiêm Thành là một quốc gia phân hóa thành bốn tiểu bang hay "phủ" là: Amaravati (Quảng Nam), Vijaya (B́nh Định), Kauthara (Khánh Ḥa) và Panduranga (B́nh Thuận hay Phan Rang). Tới thế kỷ thứ 6 Chiêm Thành thoát khỏi sự thống trị của Trung Quốc để trở thành một nước độc lập đặt thủ đô tại Amaravati (Quảng Nam). Trong thế kỷ thứ 9 quân Chiêm tấn công tại mấy tỉnh Giao Châu về phía bắc đồng thời đẩy lui Chân Lạp về phía tây.

Đến thế kỷ thứ 10 Việt Nam giành được độc lập. Và trong thế kỷ 11 khi vua Lư Thánh Tông đổi quốc hiệu là Đại Việt (năm 1054) phát động cuộc Nam Chinh trừng phạt Chiêm Thành, Chế Củ đă dâng ba châu thuộc địa phận Quảng B́nh Quảng Trị để chuộc tội (năm 1069).

Qua thế kỷ 14, sau khi 3 lần đại thắng quân Mông Cổ, Thái Thượng Hoàng Trần Nhân Tông trong cuộc thắng cảnh Chiêm Thành hứa sẽ gả Công Chúa Huyền Trân cho Chế Mân. Với vinh dự được làm rể Đại Việt, Chế Mân dâng hai châu thuộc địa phận Thuận Hóa để làm lễ cưới (năm 1306). Cuộc hôn nhân chưa được một năm th́ Chế Mân chết, và theo tục lệ Chiêm Thành, Hoàng Hâu Huyền Trân phải hỏa thiêu để chết theo. Mặc dầu vậy vua Nhà Trần đă t́m cách giải thoát cho Công Chúa. Cũng v́ mâu thuẫn này mà các vua Chiêm Thành từ Chế Chỉ và Chế Bồng Nga đă lấy cớ đem quân tàn phá Đại Việt trong  30 năm. Và sau này cuộc chiến tranh kéo dài trong suốt một thế kỷ từ đời vua Trần Nghệ Tông (1370) đến vua Lê Thánh Tông (1470). Kết cuộc năm 1471 dưới triều Hồng Đức Nguyên Niên, trong Chiến Dịch B́nh Định, Đại Việt đă thôn tính lănh thổ Chiêm Thành cả trên lục địa lẫn ngoài hải phận trong đó tọa lạc các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Cuốn "Early Civilizations of Southeast Asia" của Sử Gia Dougald JW O'Reilly (Altamira Press U.S.A., 2007, trang 139) cũng xác nhận điều đó: "The Cham polity finally collapsed in 1471 with the capture of the capital Vijaya by the Viet".

 ÁC GIẢ ÁC BÁO

Năm 1988 Moammar Gadhafi đă tự kết án tử h́nh khi chủ xướng bắn giết các hành khách vô tội trong chiếc máy bay Pan Am  trrên không phận Tô Cách Lan. Tội trạng của y là Tội Chống Nhân Loại.

Ngày nay những kẻ chủ xướng đàn áp, bắt giữ, đánh đập, bắn giết các sinh viên và đồng bào trong những cuộc biểu t́nh tuần hành ôn ḥa nhằm bảo vệ chủ quyền lănh thổ của quốc gia, rồi đây cũng sẽ bị truy tố và kết án về Tội Chống Nhân Loại.

Đó là bài học Nhân Quả ngày 20 tháng 10 năm 2011.

Ủy Ban Luật Gia Bảo Vệ Dân Quyền

Tản mạn về Phạm Hồng Sơn


 
1


 







Bác sĩ Phạm Hồng Sơn

TẢN MẠN VỀ PHẠM HỒNG SƠN



                               Luật Sư Nguyễn Hữu Thống


 

Từ đầu Thế Kỷ 21 Bác  Sĩ  Phạm Hồng Sơn tự trao hai sứ mạng lịch sử:

I. Với tư cách dịch giả, anh Truyền Bá Dân Chủ và phổ biến các kiến thúc dân chủ.


II.   Trong cương vị kư giả, anh đứng lên Đ̣i Dân Chủ và Nhân Quyền.

 PHẦN I. TRUYỀN BÁ DÂN CHỦ

Cách đây 8 năm, năm 2003 Bác  Sĩ  Phạm Hồng Sơn bị Ṭa Hà Nội kết án 5 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội  "gián điệp". Chỉ v́ đă phổ biến tài liệu "Dân Chủ Là Ǵ?" dịch từ cuốn "What is Democracy?" trên mạng lưới thông tin của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

 Cách đây hơn 50 năm, Cộng sản cũng đă viện dẫn tội gián điệp để khủng bố Nhóm Nhân Văn Giai Phẩm.

 Năm 1960, để đàn áp phong trào đ̣i tự do văn hóa của giới trí thức văn nghệ sĩ, Đảng CS đă bắt giữ và truy tố Nguyễn Hữu Đang và Thụy An về tội gián điệp.

    Năm 1956, nhân chiến dịch Trăm Hoa Đua Nở, các trí thức văn nghệ sĩ đứng lên đấu tranh đ̣i tự do tư tưởng, tự do phát biểu và tự do sáng tác. Phong trào phản kháng kết hợp trong Nhóm Nhân Văn Giai Phẩm với Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Lê Đạt, Phùng Quán, Thụy An v...v...

           Đây là vụ phản kháng qui mô và đồng loạt của trí thức Hà Nội tiếp nối  cuộc khởi nghĩa của nông dân Quỳnh Lưu chống  chính sách đấu tố cải cách ruộng đất.

  Để dập tắt phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, năm 1958 Đảng CS bắt hơn 300 nhà văn học nghệ thuật phải đi học tập chỉnh huấn.

 Tuy nhiên một số trí thức văn nghệ sĩ như Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, và Thụy An vẫn kiên định lập trường và khước từ học tập.

 Phan Khôi là một nho sĩ  bất khuất  có tầm vóc quốc tế và đă từng đại diện Việt Nam tham dự lễ kỷ niệm văn hào Lỗ Tấn tại Trung Quốc. Hơn nữa Cụ Phan là một sĩ phu  Miền Nam. Với sách lược giải phóng Miền Nam phát động năm 1959, Đảng CS  không dám thẳng tay đàn áp. Họ huy động các văn công để triệt hạ uy tín của Cụ. Thế Lữ tố cáo Cụ là phần tử  "phản cách mạng", có những hành vi và tư tưởng chống lại sự lănh đạo của Đảng CS từ thời kháng chiến. Tố Hữu phỉ báng Cụ là "tên mật thám của thực dân Pháp".

       Viện cớ nữ sĩ Thụy An có những quan hệ (văn hóa) với nhà văn học Pháp Maurice Durand, Giám Đốc Trường Viễn Đông Bác Cổ Hà Nội, nhà cầm quyền Hà Nội đă truy tố Thụy An và Nguyễn Hữu Đang về tội làm gián điệp cho Pháp!

     Thụy An là một nhà văn nữ theo Thiên Chúa Giáo.  Trong các tác phẩm văn nghệ bà dựng lên những nhân vật trung thành với niềm tin nơi Đức Mẹ Đồng Trinh và Chúa Ki Tô, chịu khổ hạnh hy sinh để cứu nhân độ thế.
    Nguyễn Hữu Đang từng cộng tác với Cụ Nguyễn Văn Tố trong Hội Truyền Bá Quốc Ngữ. Ông là trưởng ban tổ chức Lễ Độc Lập tại Công Trường Ba Đ́nh năm 1945. Tiếp theo bài tham luận năm 1956 của Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường phê phán chính sách cải cách ruộng đất và lên án chế độ độc tài đảng trị, Nguyễn Hữu Đang viết bài "Vấn Đề Pháp Trị", tố cáo ṭa án phán xử tùy tiện, pháp luật không công minh để đ̣i cho người dân quyền b́nh đẳng trước pháp luật.

     Tháng giêng 1960, Ṭa Án Nhân Dân Hà Nội tuyên phạt Thụy An và Nguyễn Hữu Đang mỗi người 15 năm tù về tội gián điệp.

  Đây là một bản án quái đản về một tội trạng quái đản.  V́ các bị cáo không có những hành vi gián điệp như cung cấp tin tức tài liệu về an ninh quốc pḥng cho Pháp để nước này sử dụng chống lại Việt Nam.

  Qua thế kỷ 21, sau vụ Đại Khủng Bố  ngày 11-9-2001 tại Nữu Ước,  Đảng Cộng Sản VN đă lợi dụng thời cơ leo thang khủng bố.

 Và trong hai năm 2002 và 2003, Ṭa Hà Nội mắc bệnh "Dịch Gián Điệp", đă truy tố và tuyên phạt Nguyễn Khắc Toàn 12 năm tù, Nguyễn Vũ B́nh 7 năm tù  và Phạm Hồng Sơn 5 năm tù  về tội (lố bịch) gián điệp.

 Lố bịch là v́ Nguyễn Khắc Toàn chỉ phổ biến ra nước ngoài những tin tức về phong trào khiếu kiện của các dân oan hai miền Nam Bắc đứng lên đ̣i lại ruộng đất đă bị nhà cầm quyền tước đoạt.

  V́ Nguyễn Vũ B́nh chỉ gửi bản điều trần đến Quốc Hội Hoa Kỳ tố giác nhà cầm quyền Hà Nội không tôn trọng nhân quyền.

 Và v́ Phạm Hồng Sơn chỉ phiên dịch cuốn "What is Democracy?" trên mạng truyền thông của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ năm 2002.

 Từ đó "Dân Chủ Là Ǵ?" là đầu mối của tai họa, bẽ bàng, tủi hổ và sỉ nhục.

Tai họa cho người dịch, cho các trí thức văn nghệ sĩ và cho tiến tŕnh dân chủ hóa tại Việt Nam.

Bẽ bàng, tủi hổ cho người Hoa Kỳ.

Và sỉ nhục cho người Cộng Sản.

Kết án hành vi truyền bá dân chủ là một sỉ nhục. Tuyên phạt dịch giả 5 năm tù cũng là một sỉ nhục. Để người dịch bị giam giữ trái phép trong 5 năm là một tủi hổ cho người Hoa Kỳ, từ tác giả cuốn sách đến cơ quan truyền thông của một cường quốc có công khai sáng chế độ cộng ḥa dân chủ từ thế kỷ 18.

 Trước khi Ṭa Sơ Thẩm khai mạc, Ủy ban Bảo Vệ Kư Giả tại Âu Châu nhận định rằng, trong vụ Phạm Hồng Sơn, nhà cầm quyền Hà Nội đă vi phạm quyền tự do phát biểu, ngăn cản việc sử dụng internet, không quan tâm đến vai tṛ thiết yếu của báo chí khiến cho uy tín quốc gia bị thương tổn. Đây c̣n là một thảm họa cho các nhà văn, nhà báo tại Việt Nam.

 Trước Ṭa Phúc Thẩm, vị đại diện Hội Ân Xá Quốc Tế cũng khuyến cáo ṭa án sửa chữa các sai lầm nghiêm trọng để phục hồi Công Lư, và hy vọng rằng tù nhân lương tâm Phạm Hồng Sơn sẽ được phóng thích trong ngày hôm sau (cuối tháng 8-2003). Vậy mà, măi 3 năm sau, cuối tháng 8-2006, Phạm Hồng Sơn mới được trả tự do. Nhưng hết hạn 5 năm tù trong, lại bị 3 năm tù ngoài (quản chế hành chánh). Bản án Phạm Hồng Sơn đem lại kinh ngạc và phẫn nộ cho các tổ chức Bảo Vệ Nhân Quyền trên thế giới.
Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa và Việt Nam Cộng Ḥa

Nếu Phạm Hồng Sơn dịch "Dân Chủ Là Ǵ?", th́ Nguyễn Hữu Đang cũng viết "Vấn Đề Pháp Trị".

Tháng giêng 1960, như đă tŕnh bầy, Ṭa Hà Nội đă kết án Thụy An và Nguyễn Hữu Đang mỗi người 15 năm tù về tội gián điệp.

Tháng 8-2003, Ṭa Hà Nội lại kết án Phạm Hồng Sơn 5 năm tù và 3 năm quản chế cũng về tội gián điệp. Đó là "công lư nhất quán" của nước Việt Nam Xă Hội Chủ Nghĩa kế thừa nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa.

     Trong khi đó, cũng trong năm 1960, tại nước Việt Nam Cộng Ḥa (không có chữ Dân Chủ). Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă phổ biến cho các công chức và cán bộ hàng trăm cuốn "Nền Dân Chủ trong các Tân Quốc Gia" do người viết bài này soạn thảo và ấn hành.

Đó là chỗ khác biệt trong quan niệm về nghĩa vụ truyền bá dân chủ của các nhà cầm quyền tại hai miền Nam, Bắc

  *"Trân trọng kính  chuyển đến các độc giả trong và ngoài nước để cùng tham khảo và phổ biến rộng răi bằng mọi phương tiện truyền thông.  Toàn dân hoan nghênh, thán phục và  tri ân Bác Sĩ  yêu nước PHẠM HỒNG SƠN đă dũng cảm viết bài tuyệt vời này, nói lên tội bán nước hại dân của CSVN, để đánh thức những ai từng bị CS  ru ngủ, bịp bợp, lường gạt, ngơ hầu sớm rời bỏ hàng ngũ tà quyền CS để trở về phục vụ chính nghĩa quốc gia dân tộc và bảo vệ đất nước".
--(Bác Sĩ  Lê thị Lễ)


                            *
 

TỪ TRUYỀN BÁ DÂN CHỦ
ĐẾN ĐẤU TRANH Đ̉I TỰ DO DÂN CHỦ


PHẦN II. LỘNG GIẢ THÀNH CHÂN

                                           Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn


          Phạm Hồng Sơn (danlambao) – "Hồi c̣n học phổ thông và cả khi học đại học, khi học về giai đoạn lịch sử của Việt Nam từ 1956-1975, chúng tôi luôn được dạy rằng chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa là của những kẻ "ngụy quyền bán nước", hoặc "quân tay sai, bán nước" cho "kẻ xâm lược Mỹ".

"Nhiều h́nh ảnh và phim ảnh minh họa cho các bài học đó bao giờ cũng có những cuộc biểu t́nh, tuần hành nườm nượp người đi ngay giữa các đường phố của thủ đô Hà Nội mến yêu, với những khẩu hiệu, băng-đơ-rôn rất to: "Đả đảo bè lũ tay sai bán nước", "Đả đảo quân xâm lược".

 "Nhưng sau này khi tự t́m hiểu thêm th́ chúng tôi không thấy một tư liệu hay một nguồn tin nào cho thấy Việt Nam Cộng Ḥa "quân tay sai bán nước" đă kư hiệp định hay đàm phán với Mỹ hay với bất kỳ quốc gia nào dẫn đến sự mất lănh thổ, lănh hải của Tổ quốc.

 [Hiến Pháp Việt Nam Cộng Ḥa 1967 minh thị quy định sự toàn vẹn lănh thổ của Quốc Gia: "Lănh thổ Việt Nam bất khả phân nhượng". Theo tinh thần và bản văn Hiến Pháp, các chính phủ quốc gia không được kư kết bất cứ sự chuyển nhượng căn cứ quân sự nào cho Hoa Kỳ , điển h́nh là Vịnh Cam Ranh: Diễn giải của người viết Phần I.]

 "Ngược lại, các tư liệu c̣n cho thấy chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa c̣n thể hiện một lập trường dứt khoát, cương quyết phản đối và bảo vệ Hoàng Sa khi Trung Quốc Cộng Sản của Mao Trạch Đông tấn công chiếm Hoàng Sa năm 1974. [Về Quốc Tế Công Pháp, chiếu Điều 4 Hiệp Định Geneva ngày 20-7-1954, các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa  tọa lạc từ Vĩ Tuyến 17 trở vào Nam đều thuộc chủ  quyền lănh thổ của Quốc Gia Việt Nam hay Việt Nam Cộng Ḥa. "Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (Bắc Việt) phải rút khỏi tất cả các hải đảo tọa lạc về phía Nam Vĩ Tuyến 17". Hơn nữa chiếu Điều 12 Bản Tuyên Bố Sau Cùng của Hội Nghị Geneva ngày 21- 7-1954, với tư cách là quốc gia tham dự Hội Nghị, Trung Quốc "cam kết tôn trọng chủ quyền độc lập, sự thống nhất quốc gia và sự toàn vẹn lănh thổ của Việt Nam" (Trung Quốc là một trong 9 quốc gia tham dự Hội Nghị Geneva với Anh Quốc và Liên Sô là đồng chủ tịch. Chu Ân Lai, lúc này là ngoại trưởng, đă đích thân tham dự Hội Nghị: Diễn giải của người viết Phần I.]

 "Thời c̣n sinh viên non nớt đó nhiều đứa chúng tôi, những người có bà con sống ở miền Nam trước 1975, cũng thấy một điều rất lạ là "ngụy quyền bán nước" không bao giờ để ảnh của Tổng Thống Mỹ được treo cạnh ảnh của tổng thống "ngụy quyền" trong các công sở.  Đó là vài chuyện vụn vặt của khoảng vài chục và nhiều năm về trước.

 [Trong thập niên 1960 Tổng Thống VNCH Ngô Đ́nh Diệm yêu cầu Hoa Kỳ rút hết các cố vấn Mỹ ra khỏi miền đồng bằng Sông Cửu Long từ cấp quận.  Cụ Diệm giải thích rằng sự hiện diện thường trực của người Mỹ tại miền nông thôn có tác dụng cung cấp cho phe Cộng Sản mục tiêu tuyên truyền xuyên tạc rằng người Mỹ đă thực sự đến Việt Nam để thay thế thực dân Pháp. Sau khi người Mỹ thi hành kế hoạch "thay đổi nhân sự  năm 1963" (bằng cách cho sát hại Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm), Chính Phủ Dân Sự chuyển tiếp do Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu lănh đạo cũng đă khước từ lời yêu cầu của Hoa Kỳ và không cho quân lực Mỹ đồn trú và trực tiếp chiến đấu tại Việt Nam. Cũng v́ vậy Chính Phủ Dân Sự đă bị phe quân đội giải thể để thiết lập Chính Phủ Quân Nhân. Sau cuộc tổng tuyển cử tự do năm 1966, cụ Phan Khắc Sửu được bầu làm Chủ Tịch Quốc Hội Lập Hiến. Trong thời gian  thảo hiến, người viết bài này đă phụ tá cho Cụ trong chức vụ Đệ Nhất Phó Chủ Tịch.]

 "Từ đầu tháng Sáu năm 2011 đến nay, ở giữa thủ đô Hà Nội cũng có các cuộc biểu t́nh với nhiều khẩu hiệu, băng-đơ-rôn rất to, với thiết kế, màu sắc rất bắt mắt, ấn tượng để phản đối, đả đảo quân xâm lược Trung Quốc, nhưng tuyệt không có một chữ nào nói đến từ "bán nước" hay "đả đảo bè lũ tay sai bán nước". Thậm chí c̣n có nhiều khẩu hiệu, biểu ngữ ca ngợi, trích dẫn lời nói, h́nh ảnh của các vị lănh tụ, lănh đạo của nhà nước, của chế độ hiện nay- một nhà nước, một chế độ đă có những công hàm đặc biệt như Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, có những hiệp định đặc biệt với Trung Quốc như Hiệp Ước Biên giới năm 1999 và Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ năm 2000, có những so sánh h́nh tượng bất hủ về mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là "Mối t́nh thắm thiết đơm hoa vừa là đồng chí, vừa là anh em" và biết bao những thỏa thuận đặc biệt khác với Trung Quốc mà nhiều lăo thành cách mạng cũng đă phải lên tiếng đ̣i bạch hóa hay phản đối.

[Như đă tŕnh bầy, theo Hiệp Định Geneva 1954, Hoàng Sa và Trường Sa không thuộc chủ quyền lănh thổ của Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa. Do đó chiếu nguyên tắc pháp lư "không ai có thể cho người khác những ǵ mà ḿnh không có" "Nemo dat quod non habet" (No man can give what he does not have). V́ vậy Chính Phủ Bắc Việt không có tư cách để chuyển nhượng cho Trung Quốc  Hoàng Sa và Trường Sa v́ những quần đảo này thuộc chủ quyền lănh thổ của Việt Nam Cộng Ḥa. Hơn nữa vấn đề chủ quyền lănh thổ quốc gia thuộc thẩm quyền quốc hội (đại diện quốc dân) chứ không thuộc thẩm quyền của chính phủ là cơ quan thừa hành hiến pháp và luật pháp quốc gia do quốc hội biểu quyết và ban hành. V́ những lư do nêu trên, Phạm Văn Đồng không có tư cách kư công hàm năm 1958 để giao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc. Để tránh sự tái diễn thảm họa này Hiến Pháp Việt Nam Cộng Ḥa 1967 đă minh thị quy định: "lănh thổ Việt Nam bất khả phân nhượng": Diễn giải của người viết Phần I.]

"Chúng tôi thầm nghĩ phải chăng những người biểu t́nh chống quân xâm lược Trung Quốc vừa qua lại mắc sai lầm, ấu trĩ như thời trước, chỉ có khác là ngày trước nhiều người đă đả đảo lầm người yêu nước là kẻ bán nước, c̣n nay th́ ngược lại, quên mất kẻ bán nước?

 "Đó là điều rất có thể v́ con người là một thực thể có khả năng mắc sai lầm (fallible creature).  Nhưng cũng rất có thể chính chúng tôi lại mới là kẻ sai lầm, cứ đinh ninh rằng những người cầm quyền rất yêu nước của chế độ này là kẻ bán nước hoặc là kẻ đồng lơa với quân Trung Quốc xâm lược.  Nhưng liệu những người tham gia, trợ giúp biểu t́nh chống Trung Quốc xâm lược vào ngày hôm qua (21/08/2011) vẫn đang bị giam cầm ở Hỏa Ḷ (hay ở Mỹ Đ́nh) và những gia đ́nh của họ, những người ủng hộ, yêu mến, kính trọng họ có đồng ư rằng chúng tôi là kẻ sai lầm như vậy hay không? Chắc phải chờ đến lúc tất cả những người biểu t́nh yêu nước đó bước chân ra khỏi nhà tù th́ mới biết được.

Hai năm trước, vào những ngày này, cũng vậy.  Nắng chói chang, mây trời xanh ngăn ngắt, mà tôi chỉ thấy mệt mỏi và trống rỗng tận cùng.  Lúc ấy, tôi mới thực hiểu tâm trạng của người viết câu thơ (Trần Dần):




                          
Tôi bước đi không thấy phố, không thấy nhà
                              Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ

"Chưa bao giờ tôi cảm nhận điều ấy rơ như thế: Thành phố quê hương tôi, bây giờ không c̣n là của tôi nữa. Nó giống như là cơi riêng của những kẻ vô học tay đeo băng đỏ, miệng chỉ chực phồng lên thổi c̣i "quen quét"; của những nhân viên an ninh, công an, đồng phục và thường phục, ngút ngàn tự tin; của những nhân vật mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, mặt trơ trán bóng, bụng tích dần lớp mỡ dày …

 "Trong cái cơi ấy, họ có toàn quyền làm điều ǵ họ thích.  Họ có thể bỏ vài chục tấm biển "cấm tụ tập đông người" vào trong thùng xe, lượn phố, rồi thích th́ thả biển xuống vườn hoa, công viên, hồ nước, chân tượng đài Lư Thái Tổ.  Họ có thể thộp ngực, xốc nách, xách tay những thanh niên không tấc sắt lên xe buưt, "hốt về bóp", mà miệng vẫn leo lẻo: "Đây là chúng tôi mời, không phải bắt".  Trời đất ạ, trong chúng ta, có ai mời người khác đi đâu bằng cách ấy bao giờ chưa?

 "Với chiếc mũ bảo hiểm to rộng mang tên "an ninh quốc gia", họ có thể nghe điện thoại, bẫy email, bẫy chat… của bất kỳ cá nhân, tổ chức nào họ quan tâm.  Những việc ấy, ở nước khác, để được làm c̣n cần phải có ṭa án, viện kiểm sát v.v.  cho phép, nhưng ở cơi riêng của họ, nhiều khi chỉ cần cái thẻ ngành là đủ.

"C̣n nhiều, họ có thể làm rất nhiều việc, nếu họ thích.  Thời điểm này, dường như chỉ có mỗi việc chống lạm phát, nâng cao mức sống người dân, là họ không thèm làm hoặc không làm được thôi.

"Đoàn người biểu t́nh đă dâng cao biểu ngữ chống Trung Quốc xâm lược, Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, "Xin đừng vô cảm, sơn hà nguy biến".
"Đất nước lâm nguy thất phu hữu trách", giặc Tầu xâm lấn biển đảo của ta lẽ ra chính quyền phải huy động nhân dân làm tṛn trách nhiệm là bảo vệ sơn hà, tăng thêm khí thế và đề pḥng mọi bất trắc mới đúng chứ! Thế mà nhà nước lại thờ ơ vô cảm, khi nhân dân đứng lên biểu t́nh phản đối TQ th́ bị CA đánh đập, khủng bố và bắt bớ! Như vậy th́ "chính quyền" này là của ai? Của VN hay của Tầu?

 "Tại các góc phố, từng đám công an, dân pḥng, những người mặc đồng phục ngồi, đứng có vẻ mệt mỏi, thậm chí có người đang ngồi bó gối trên hè nhà ai đó ngủ gật.

Quen sống bằng thủ đoạn "lập lờ đánh lận con đen, hoặc ném đá dấu tay, đám "quan nha" Hà Nội, theo lệnh, c̣n thuê một đám lưu manh, bụi đời, tay mang băng đỏ, đứng chửi bới, ḥ hét và rêu rao "Như có bác Hồ"…để đánh đập.  trấn át tiếng hô đả đảo bọn cướp nước của nhửng người yêu nước xuống đường lên án kẻ bán nước.

"Một người mang sắc phục công an dừng lại nghe tiếng hô của đoàn biểu t́nh lẩm bẩm: "Bọn dở hơi".  Một thanh niên nghe tiếng, lại gần anh ta, nh́n thẳng vào mặt hỏi: "Anh bảo họ hô Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam là dở hơi à? Vậy theo anh, nên hô là của Trung Quốc th́ không dở hơi, đúng không?" nhiều cặp mắt nh́n xoáy vào mặt anh ta, tên công an không dám nh́n thẳng, mặt tái mét, cúi đầu quay mặt lủi thủi vừa đi vừa chạy… (như chó cụp đuôi). Tuy không có khả năng thấu thị, nhưng với nét mặt và điệu bộ anh công an lúc đó, mọi người thấy sự hèn mạt đáng kinh tởm biết chừng nào ở nhân cách đó, không biết gia đ́nh nào lại bất hạnh sinh ra đám cẩu tử này.

"Từ quán internet, anh Nguyễn Chí Đức gửi thông tin vào mục phản hồi của  DanLamBao để tường tŕnh lại sự việc biểu t́nh sáng nay như sau: Tại hồ Hoàn Kiếm đối diện với Bưu điện Hà Nội công an, thanh niên đeo băng đỏ trấn áp, lùa hết đoàn biểu t́nh lên xe bus.  Cuộc biểu t́nh diễn ra chưa đầy 5-10 phút.  Tôi tả xung hữu đột, rất nhiều thanh niên đeo băng đỏ vây quanh cưỡng chế nhưng họ không thể khống chế được tôi.  Sau đó tôi phóng xe máy đi lên DOI 3 - Công an huyện Từ Liêm.  Đến đó, công an đă được huy động tối đa (rất đông), một số đang ở nhà cũng phải đến để trực.  Nội bất xuất, ngoại bất nhập! Tại đồn công an Mỹ Đ́nh, chị Hồng Phi dẫn lời cán bộ (đă được học tập, nhuần nhuyễn) hỏi cung chị nói: "Việc đó đã có nhà nước lo, các chị xuống đường có giết được thằng Tàu nào không?"

"Chính phủ nói rằng các cuộc biểu t́nh đă gây rối loạn công cộng và bế tắc giao thông và đă do các "thế lực thù địch" lưu vong chỉ đạo.

"Tướng Vĩnh không loại trừ khả năng có một sức ép nào đó từ phía Trung Quốc đặt lên chính quyền Việt Nam, vốn có thể dẫn tới các hành động can thiệp cứng rắn với các cuộc biểu t́nh, như các sự kiện đă thấy trong ngày Chủ Nhật 21/8

"Tôi đă từng nói: con run xéo lắm phải quằn.  Càng đàn áp th́ phẫn nộ càng tăng và càng lan rộng.  Có thể đến một lúc là không kiểm soát được."

Theo lời kể của Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, một trong các trí thức đă tham gia phong trào chính trị - xă hội v́ Trường Sa và Hoàng Sa trong hai tháng rưỡi qua, ông Diện, trong vai tṛ người quan sát, nói những ǵ ông chứng kiến được cho thấy "cuộc cưỡng chế là thô bạo," "trái pháp luật và không có lư do ǵ" để biện minh, ông Diện ghi nhận "cuộc biểu t́nh được xem như là gay cấn."

Tripoli : người yêu nước 'hốt' nhóm độc tài

Hà Nội : nhóm độc tài 'hốt' người yêu nước

"Ai hốt ai ? rồi cuối cùng ai hốt ai ? Những sự kiện đang diễn ra ở Tripoli và Hà Nội, tuy rất xa nhau, nhưng lại rất gần nhau về bản chất và nội dung sự việc, đáng làm cho bà con ta và giới nắm chính quyền độc đảng nghiền ngẫm.  Về sức mạnh của tự do, của dân chủ, về thời đại.

"Những người yêu nước đang bị mất tự do như Ls Hà Vũ, nhà báo Điếu Cày, cô Phạm Thanh Nghiên, em Đỗ thị Minh Hạnh, cô Bùi thị Minh Hằng, cô Phương Bích … hăy chung vui với nhân dân Libya đang dành lại được tự do, từ trong tay của nhóm độc đoán hét ra lửa một thời

"Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama kêu gọi nhà lănh đạo Libya Moammar Gadhafi hăy "dứt khoát từ bỏ quyền lực", và nói rằng đà tiến của các lực lượng chống đối ông đă tiến đến điểm quyết định, không đảo ngược được nữa.
"Chính phủ Libya đàn áp người biểu t́nh dẫn tới các biện pháp chế tài mới của quốc tế đối với Libya.  Hậu quả là chế độ độc tài man rợ phải sụp đổ.  Khi dân Libya nổi giận. [Rồi đây những kẻ chủ xướng bắn giết  đoàn người biểu t́nh bất bạo động, ôn ḥa và hợp pháp sẽ bị trừng trị tại Ṭa Án H́nh Sự Quốc Tế về tội chống nhân loại: Diễn giải của người viết Phần I.]

"Việc dùng mọi biện pháp cấm biểu t́nh, là hành động trắng trợn thô bạo xé bỏ hiến pháp CHXHCN Việt Nam của tập đoàn Hà-Nội.  Đây là một hành động hạ cấp của lảnh đạo nhà nước CSVN chỉ v́ họ muốn giữ vững địa vị độc đảng và độc tài tại VN.

"Họ đă đánh giá sai lầm về sự cộng tác của những quốc gia Á Châu nói riêng và đồng minh nói chung trong sự ngăn chận sự bành trướng của Trung Quốc tại Thái B́nh Dương.  Và như thế th́ giờ cáo biệt của chế độ CSVN đă đi vào đoạn cuối. "Nh́n máu đổ thịt rơi ở Tripoli (Libya) báo hiệu ngày tàn của Gadhafi đă gần kề!   Gadhafi và đám bô hạ sẽ xa chạy cao bay (?)

"C̣n tại VN, những tướng lănh, bộ đội và Công An "ngoan cố", tay sai Tàu cộng sẽ phải đối mặt với nhân dân ra sao? Trên đây là câu hỏi mà các tướng lănh, cán bộ, đảng viên, và Công An cũng nên suy nghĩ để tránh hậu quả sau này trước khi quá muộn!


C̉N ĐẢNG, C̉N M̀NH

" Trong tài liệu tối mật của Tổng cục Hoa Nam và Tổng cục II (T̀NH BÁO QUÂN ĐỘI) Việt Nam đă tiết lộ âm mưu giữa hai cục T́nh báo Trung Cộng và CSVN về các h́nh thức tiếp quản Việt Nam.

"Theo lời phát biểu của Lương tư Lệnh trong cuộc liên hoan giữa hai Tổng cục, ta thấy được những vần đề mà tạm tóm lược như sau:

"1.- Tổng Cục Hoa Nam kêu gọi Việt Nam,- được coi là một quận huyện cũ của Trung quốc – trở về với Tổ quốc Trung Hoa để Trung Hoa xuất vốn cho mà khai thác tài nguyên, cho nước được giàu mạnh, khi có thêm Việt Nam th́ Trung quốc sẽ thêm vĩ đại, hơn là đi với cọp giấy Mỹ. Lương Tư Lệnh đoan quyết trước sau ǵ cũng tới giai đoạn VN phải trở về !

[Đây chỉ là hù dọa và tháu cáy! Chẳng lẽ Triều Tiên rồi cũng phải trở về với Tổ Quốc Trung Hoa? Tại Việt Nam từ thế kỷ thứ 10 khi Ngô Quyền đại thắng quân Nam Hán cho đến ngày nay, Việt Nam đă giành được chủ quyền độc lập từ tay người Tàu năm 939, và từ tay người Pháp (theo Hiệp Định Elysee năm 1949). Từ thế kỷ thứ l0 Việt Nam đă 3 lần đánh thắng quân Nhà Tống: Lê Đại Hành năm 981; Lư Thường Kiệt và Tôn Đản trong những năm 1075 và 1076. Qua thể kỷ 13 Trần Hưng Đạo cũng đă 3 lần đánh thắng quân Mông Cổ trong những năm 1257, 1284 và 1287. Trong thời gian này dân số Trung Hoa đông gấp hàng chục lần dân số Việt Nam. Điều đáng lưu ư là Việt Nam đă chiến thắng Trung Hoa mà không có sự trợ giúp của bất cứ đồng minh nào. Từ hai thiên niên kỷ thứ II và thứ III không có vấn đề Việt Nam trở thành quân huyện của Đế Quốc Bắc Phương. Và từ sau Thế Chiến II nhân loại chỉ chứng kiến những vụ giải thể các Đế Quốc Tây Phương. Chứ không thấy trào lưu đổi ngược trong việc thôn tính đất đai dù của một quốc gia nhỏ bé đến đâu do một đế quốc dù to lớn và gian tham đến đâu như Đế Quốc Đại Hán: Diễn giải của người viết Phần I.]

          "2.- Những bài học của Trung Nam Hải chỉ dạy cho Cộng Sản Việt Nam các phương thức tiêu diệt tinh thần độc lâp, tinh thần Dân tộc, kể cả những đảng viên CSVN chống Trung Cộng, thành phần trí thức, thành phần biểu t́nh chống Bắc Kinh, chống Hà Nội và những thành phần đang vận động cho phong trào dân chủ, đa đảng, đa nguyên hay nhân quyền…

"3.- Hồ Cẩm Đào lập lại những cam kết với Nông Đức Mạnh, nay là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng sẽ giúp những phương tiện với vũ trang hiện đại để tiêu diệt các phe chống đối, khiếu kiện hay phản biện… như Trung Cộng đă thực hiện với Thiên An môn, Pháp luân công, kiểm soát các bloggers trên mạng,

4.- Vấn đề c̣n lại là mô h́nh quản trị Việt Nam : Tự trị hay một Tỉnh của Trung Quốc.

Bác sĩ Phạm Hồng Sơn

 

Luật Sư Nguyễn Hữu Thống: B́nhgi ải với ông TậCapận ôBinh2 về ôTrung Quốcs ử liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa [Bài đọc thêm]
 


 

Hội Tương Trợ Cựu Chiến Binh  B́nh Thun Hi Ngoại: THƯ MỜI DỰ ĐẠI HỘI  ÂN T̀NH  LẦN  VIII ............................

T́m đọc:

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG NAM Á.

T̀M ĐỌC

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG N̉NG NỌC (ÂM DƯƠNG) ĐÔNG NAM Á (Quyển I và  II)

của NGUYỄN XUÂN QUANG.

.Một tác phẩm tác giả đầu tư gần một nửa đời người. Một tác phẩm viết gần 30 năm mới hoàn tất.
.Một khai phá độc đáo về trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn. Từ trước tới nay chưa một học giả nào trong nước cũng như trên thế giới hiểu thấu được ư nghĩa đích thực của trống đồng.
.Sự khai phá về trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn, nhất là sự khám phá ra chữ viết Ṇng Nọc của tác giả sẽ mở ra một cánh cửa giúp cho  các nhà nghiên cứu các nền văn minh cổ thế giới.
.Trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn diễn giải Vũ Trụ Tạo Sinh, là giáo biểu của Vũ Trụ giáo, là bộ Dịch ṇng nọc bằng đồng, nền tảng của nền văn minh Đông phương nói riêng và của nhân loại nói chung. Trống đồng âm dương cũng là bộ sử đồng của Đại Tộc Việt.
.Đọc Giải Đọc Trống Đồng Ṇng Nọc, Âm Dương Đông Nam Á để t́m thấy bản sắc Việt, để t́m thấy căn cước Việt của ḿnh.

.Bộ sách gồm 4 tập, tập I và II này nói tổng quát về trống đồng âm dương để giúp t́m hiểu và giải đọc trống đồng. Tập III và IV sẽ giải đọc những trống chính yếu quan trọng. Sách có hàng trăm h́nh ảnh do tác giả thu thập ở khắp nơi trên thế giới. Tập I dầy 400 trang giá 70 Mỹ kim kể cả bưu phí. Tập II dầy 468 trang giá 80 Mỹ kim kể cả bưu phí.

Mua qua tác giả, với giá đặc biệt là 75 MK cả hai tập bao luôn bưu phí.

Liên lạc:
tác giả Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang
P.O. Box 18983, Anaheim, CA 92817- 8983, USA.
Tel. & Fax: (714)-897-9413
Email: ngxuanquang@aol.com
 

***


Văn Quang – Viết từ  Sài G̣n: Ngọn đuốc vừa thắp sáng bầu trời.