[Bài Viết - Article]
                                                                          

Hội Sử Học Việt Nam; Thư mời tham dự Lễ Tưởng Nệm Lần Thứ 51 TT.Ngô Đ́nh Diệm Vị Quốc Vong Thân. ...     

 


 

Thư mời tham dự Lễ Tưởng Nệm Lần Thứ 51

TT.Ngô Đ́nh Diệm Vị Quốc Vong Thân.

***

Thân phận của Đại Tá Cao Văn Viên

trong cuộc đảo chính 1-11-1963

Tác giả bài viết dưới đây là Ông Đặng Kim Thu, cựu SVSQ/TVBDL/K19, cựu tùy viên của Đại Tướng Cao Văn Viên, cựu quận trưởng quận Chợ Gạo.

Từ đơn vị tác chiến (tiểu đ̣an 41 BĐQ), tôi được lệnh về làm Sĩ quan Tuỳ Viên cho Đại Tướng Cao văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng vào cuối năm 1966. V́ tôi không có nhà ở Sài G̣n nên ông bà Đại Tướng cho tôi tạm ở trong tư dinh thời gian đầu .

Với công việc hoàn toàn mới lạ, nhiều bỡ ngỡ, cộng thêm sự g̣ bó ở trong dinh của Đại Tướng, mới đầu tôi hơi nản ḷng, nhưng nhờ sự giúp đỡ, chỉ dẫn tận t́nh của người tiền nhiệm của tôi là Quách tinh Cần K20//TVBQGĐL, và sự cởi mở của ông bà Đại Tướng nên tôi cảm thấy an tâm đôi chút.

Những ngày đầu về ở trong dinh của Đại Tướng, cứ sau bữa cơm tối ông xuống pḥng tùy viên chỉ rơ cách sinh hoạt trong nhà, cách tiếp nhận đ́ện thoại từ bên ngoài gọi vào, an ninh ṿng ngoài, an ninh ṿng trong, và v.v…

Ông bảo tôi:

- Thông thường các tướng lănh khác tôi đều tiếp họ tại văn pḥng, ngoài giờ làm việc tôi không tiếp ai ở nhà riêng cả, nếu có vị tuớng tá nào muốn gặp tôi ngoài giờ làm việc, mà không có hẹn, chú không được mở cổng, mà phải báo tôi trước để tôi quyết định có tiếp họ hay không, đặc biệt chú phải quan sát, xem vị tướng đó có đem theo lính hộ tống hay không. Trong mọi trường hợp chú đừng cho lính hộ tống vào bên trong dinh, cổng phải luôn luôn khóa chốt . Nhưng đặc biệt có hai vị cựu tướng lănh khi tới nhà muốn gặp tôi bất cứ lúc nào, chú cũng mở cổng mời vào pḥng khách rồi báo tôi ra tiếp, không cần phải hỏi tôi trước, hai vị đó là trung tướng Trần văn Đôn và trung tướng Tôn thất Đính. Mà chú có bao giờ thấy hai vị tướng đó chưa?

Tôi trả lời “dạ chỉ biết qua h́nh ảnh trên báo chí”. Ông bảo: “Cũng tốt, vậy thi ráng nhận diện nếu hai vị đó tới.”

Xong ông nh́n tôi thấy có vẻ như tôi muốn t́m hiểu lư do nào mà hai ông cựu tướng này được đại tướng ưu ái như vậy.? Ông nói thêm:”chú muốn biết tại sao tôi đối xử với hai ông đó đặc biệt như thế chứ ǵ, được rồi để mai tôi kể cho chú nghe v́ mai là chúa nhật có nhiều giờ rảnh hơn”

Hôm sau ăn cơm trưa xong ông xuống pḥng tôi và bắt đầu kể:

“Ngày 1 tháng 11 năm 1963 là ngày Lễ Các Thánh, quân nhân, công chức nghỉ buổi sáng khoảng 10 giờ sáng tôi được điện thoại của chánh văn pḥng thiếu tướng Khiêm mời vào Bộ Tổng Tham Mưu họp ở pḥng họp số 1, và phải có mặt trước 1 giờ. Tôi tới lúc 1 giờ kém 10 phút, thấy có đông các đơn vị trưởng sẵn đó rồi, nh́n mặt toàn là các sĩ quan thân tín của ông Diệm. Đúng 1 giờ. hai qưân cảnh ở ngoài đóng cửa pḥng họp và khoá lại, mọi người trong pḥng ngơ ngác nh́n nhau, đại tá Lê Quang Tung nói lớn:

- Họp hành khỉ mẹ ǵ, ai chủ toạ phiên họp sao chưa tới mà họ khoá cửa nhốt ḿnh rồi, chuyện ǵ đây!

Vài phút sau đó có tiếng mở cửa, đại úy Nhung cận vệ của trung tướng Dương văn Minh đứng ngoài cửa nới với vào:

- Mời đại tá Lê quang Tung – Lực Lượng Đặc Biệt và đại tá Cao văn Viên Nhẩy Dù lên lầu gặp trung tướng Dương văn Minh.

V́ đại tá Tung ngồi gần cửa nên bước ra trước, tôi ở trong xa cửa hơn nên đi ra sau. Khi tôi ra khỏi pḥng họp th́ nh́n thấy đại tá Tung đă bị đại úy Nhung c̣ng tay dẫn xuống xe, c̣n tôi cũng bị 1 sĩ quan khác c̣ng nhưng mới vừa bị c̣ng 1 tay th́ t́nh cờ thiếu tướng Tôn thất Đính trên lầu đi xuống chợt thấy vậy, ông bảo tháo c̣ng tôi ra, rồi sĩ quan đó cùng tướng Đính dẫn tôi lên lầu gặp trung tướng Minh .

Tướng Minh nói:

- Hôm nay “moi” và một số các tướng lănh đảo chánh ông Diệm “toi” nghĩ sao?

Tôi trả lời:

- Chuyện quan trọng như vậy mà tới giờ này trung tướng mới cho tôi biết th́ tôi đâu có quyết định được ǵ.

Lúc đó trung uư Trương ( hay Trần) Tự Lập sĩ quan tùy viên của trung tướng Minh lăm le khẩu súng carbine chĩa vào lưng tôi như sẵn sàng bắn tôi. anh ta hỏi tôi :

- Đại tá có theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng không?

Tôi đáp:

- Tinh thần của quân nhân thuộc binh chủng nhẩy dù không trả lời trước áp lực.

Thiếu tướng Đính thấy vậy bảo tên trung úy Lập đừng hỗn với cấp trên, rồi tướng Đính dẫn tôi về lại pḥng sô 1 đóng cửa lại.

Vài vị sĩ quan đang bị nhốt chung trong pḥng tới hỏi tôi chuyện ǵ vậy? Tôi nói họ đảo chánh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Có người hỏi: “c̣n đại tá Tung đâu? tôi nói “bị c̣ng dẫn đi chỗ khác rồi”.

Khoảng 15 phút sau tôi lại bị dẫn lên gặp Trung tướng Minh lần nữa, lần này Trung tướng Minh nói với tôi:

- Có 1 tiểu đoàn nhẩy dù theo “Chiến Đoàn Vạn Kiếp” của trung tá Vĩnh Lộc từ Bà Rịa về tới Sài G̣n, nhưng không chịu tấn công vào Dinh Gia Long, đ̣i phải được liên lạc trực tiếp với “toi”, vậy nếu “toi” chịu làm 2 việc như sau: Thứ nhất tuyên bố theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, thứ hai ra lệnh cho tiểu đoàn nhẩy dù ở Bà Rịa về tấn công vào Dinh Gia Long, khi thành công “moi” gắn lon thiếu tướng cho “toi” liền.

Tôi trả lời rằng chuyện của trung tướng làm, tôi không chống đối, nhưng bảo tôi phản lai “thầy” tôi th́ tôi không làm, trung tướng thông cảm cho tôi (lời người viết: xin nói rơ thêm, trước khi chỉ huy lực lượng nhẩy dù, đại tá Viên là chánh Vơ Pḥng rồi Tham Mưu Trưởng Biệt Bộ Phủ Tổng Thống);

Tôi được dẫn trả lại pḥng họp số 1, các vị sĩ quan trong pḥng lại hỏi, tôi trả lời chưa hết th́ chánh văn pḥng của thiếu tướng Khiêm xuống dẫn tôi lên văn pḥng giữ riêng tôi ở đó.

Sau khi đảo chánh thành công tôi được cho về nhà, rồi hằng ngày tôi phải lên Bộ Tổng Tham Mưu chờ lệnh . Độ 5,6 ngày sau trung tướng Khiêm “lên trung tướng ngày 2 tháng 11 năm 1963” tự ư quyết định cho tôi trở về chỉ huy Lữ đoàn nhẩy dù như cũ, c̣n các vị sĩ quan bị nhốt chung với tôi đa số bị giải ngũ hoặc bị hạ tầng công tác.

Rồi sau đó không lâu tôi được trung tướng Đôn cho biết: sau khi tôi từ chối lời yêu cầu của trung tướng Minh th́ trung tướng Minh bàn với trung tướng Đôn định đưa tôi theo số phận của đại tá Lê quang Tung, nhưng trung tướng Đôn không đồng ư và nói rằng:

- Trước khi tiến hành cuộc “cách mạng” anh” (ông Minh) có hứa với chúng tôi hạn chế tối đa v́ệc gây đổ máu các sĩ quan cấp tá không ủng hộ chúng ta, anh đă cho giết đại tá Hồ tấn Quyền, giết đại tá Lê quang Tung, bây giờ anh muốn giết luôn đại tá Viên nữa sao? Hơn nữa dù “lui” không hợp tác với ḿnh nhưng “lui” đâu có chống ḿnh mà giết “lui”.

Tôi nghĩ dường như tướng Khiêm cũng biết ư định đó của tướng Minh nên mới ra lệnh đem tôi lên văn pḥng của ông giao cho chánh văn pḥng là đại úy Phạm Bá Hoa giữ riêng tôi ơ đó, rồi ông Khiêm bảo:”Ai muốn kêu đại tá Viên đi đâu phải có lệnh của tôi mới cho đi”

Đấy là 3 người ơn cứu tử tôi đó !”

VAI TR̉ CỦA ĐẠI TÁ CAO VĂN VIÊN

TRONG CUỘC CHỈNH LƯ NGÀY 30-1-1964

Một lần tôi theo Đại Tướng Viên ra Đà Nẵng thăm các đơn vị thuộc Quân Đoàn I. Tối lại, ngủ ở Ṭa Thị Chính Đà Nẵng, lúc đó trung tá Lê chí Cường gốc nhẩy dù làm Thị Trưởng.

Đầu hôm thời tiết c̣n nóng, thầy tṛ tôi chưa ngủ được nên Đại Tưóng kể chuyện Đảo Chánh, chỉnh lư cho tôi nghe. Giờ đây th́ chuyện dù đă xa xưa, nhưng thiết tưởng c̣n nhiều người chưa biết rơ, hoặc biết không chính xác, không đầy đủ, nên tôi mạo muội thuật lại những ǵ Đại Tá Viên kể cho tôi nghe với ước mong giúp quí vị độc giả đánh giá được 1 phần sự thực của 1 giai đoạn của Đất Nước.

Nguyên nhân đưa đến cuộc chỉnh lư 30-1-1964

Đại Tướng Viên kể rằng :

“ Trong nội bộ các tướng lănh: sau ngày Đảo Chánh 1-11-1963 thành công, trong hàng tướng lănh trụ cột của cuộc đảo chánh có những bất đồng ư kiến về việc thành lập chính phủ mới, về việc sắp xếp nhân sự và quan trọng hơn là sự tranh công tranh quyền giữa các tướng với nhau, cho nên dẫn tới sự chia rẽ.

Ngoài ra trung tướng Minh ỷ quyền là chủ tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng nên tỏ ra độc đoán trong mọi quyết định.

“ Chẳng hạn như ông Minh muốn đưa ông Nguyễn ngọc Thơ nguyên Phó Tổng Thống của ông Ngô Đ́nh Diệm ra làm thủ tướng, nh́ều tướng lănh không đồng ư, v́ cho rằng nguyên Phó Tổng Thống của chính phủ vừa bị lật đổ ra làm thủ tướng của chính phủ mới th́ thật là vô lư, nhưng ông Minh cứ làm theo ư ông.

“Về phía Ṭa Đại Sứ Mỹ th́ ông Đăi Sứ đề nghị với ông Minh nên cử ông Trần quốc Bửu Chủ Tịch Tổng Liên Đoàn Lao Công ra lập chính phủ với lư do ông Bửu có nhiều uy tín trong giới b́nh dân và hiện trong tay ông Bửu có hơn 20 ngàn doàn viên của Tổng Liên Đoàn Lao dộng là lực lượng hùng hậu sẽ hỗ trợ cho chính phủ. Ông Dương văn Minh chẳng những không nghe mà c̣n ra lệnh cho th́ếu tướng Đỗ Mậu bắt giam ông Trần quốc Bửu với lư do rất mơ hồ.

Thêm nữa, ông Minh lại gọi 2 người đă rời khỏi quân đội hồi năm 1955 đang lưu vong bên Pháp( v́ chống ông Ngô đ́nh Diệm) trở về hợp tác, đó là thiếu tướng Nguyễn văn Vỹ và đại tá Trần đ́nh Lan (pḥng2) trong quân đội Liên Hiệp Pháp; đ́ều này có vài tướng trẻ mới được thăng cấp như thếu tưóng Nguyễn hữu Có, Đỗ Mậu, thiếu tướng Dương ngọc Lắm, trung tướng Trần thiện Khiêm đều không đồng ư, bởi các vị này cho rằng ông Nguyễn văn Vỹ và ông Lan đă lỗi thời và đă rời khỏi quân đội lâu rồi, không c̣n thích hợp với quân đội hiện giờ nữa. Các ông Khiêm, Có, Lắm cho ràng, hiện nay trong quân đội có nhiều cấp tá trẻ có nhiều năng lực và được đào tạo chánh quy, cứ mạnh dạn giao việc cho họ, chứ cần ǵ phải gọi 2 người đó về hợp tác.

Ông Dương văn Minh chẳng thèm nghe mà vẫn cứ hành xử theo ư riêng ḿnh dựa trên t́nh cảm cá nhân.

“Phần tôi (đại tá Cao văn Viên) th́ mỗi ngày tŕnh diện ở Bộ Tổng Tham Mưu, nghe nói ông Minh định cho tôi giải ngũ, nhưng nhờ trung tướng Khiêm tự ư cho tôi trở về nhẩy dù ngày 6-11-1963 mà không hội ư với ông Minh, v́ việc này nằm trong thảm quyền của ông Khiêm.

Về sau mới biết, sở dĩ ông Khiêm hành động như vậy v́ ngày 5-11-1963, ông Minh nói với ông Khiêm rằng đại tá Nguyễn chánh Thi ở Campuchia sắp về, ông Minh sẽ cho ông Thi chỉ huy lại Lực Lượng Nhẩy Dù, diều này chính ông Khiêm không muốn, nên hành động trước một bước, v́ nếu để ông Nguyễn chánh Thi chỉ huy nhẩy dù th́ khi ông Khiêm muốn mưu đồ ǵ cũng không thể xử dụng lực lượng nhẩy dù được v́ ông Khiêm với ông Thi không thân nhau, vả lại cũng c̣n ngờ vực không biết ông Thi c̣n ôm mối hận ngàỳ 11-11-1960 cách 3 năm trước hay không.

Ngày 8-11-1963 đại tá Nguyễn chánh Thi từ Nam Vang đi đường xe về tới G̣ Dầu Hạ, được ông Khiêm cho trực thăng đi đón về Tổng Tham Mưu, sau đó ông Khiêm cử ông Thi làm chủ tịch Ủy Ban Điều Tra tài sản và tội ác của ông Ngô đ́nh Cẩn, thế là ông Thi trở ra miền Trung làm việc.

Từ những việc như vậy đưa đến những xích mích giữa ông Khiêm và ông Minh, rồi một ngày vào hạ tuần tháng 12-1963, ông Minh cử ông Khiêm đi công du qua Nhật và Đài Loan, ở nhà ông Minh giao cho Trung tướng Lê văn Kim thay thế trung tướng Khiêm giữ chức vụ Tham Mưư Trưởng Liên Quân ( không làm lễ bàn giao), đến khi ông Khiêm trở về th́ ông Minh chỉ định ông Khiêm làm tư Lệnh Quân Đoàn III chia bớt nhiệm vụ của trung tướng Đính đang kiêm nhiệm Bộ An Ninh. Thời gian này Quân Đoàn III c̣n nằm trong trại Lê văn Duyệt Sài G̣n chưa dời lên Biên Hoà. Vậy là ông Khiêm bị hạ tầng công tác nên ông Khiêm trở nên bất măn.

Nguyên nhân bên ngoài

Ông Dương văn Minh gây cho Đại Sứ Mỹ cú “sốc” đầu tiên là không nghe theo đề nghị của Đại Sứ Mỹ đề cử ông Trần quốc Bửu làm thủ tướng mà ông Bửu c̣n bị bắt giam với tội danh mơ hồ.

Sau khi đảo chánh thành công, ông Minh thường liên lạc với đại sứ Pháp ờ Sài G̣n, hơn là đại sứ Mỹ, và có vài lần ông Minh mời Đại Sứ Pháp đến dinh “Hoa lan” của ông Minh dùng cơm tối, có sự hiện diện của ông Đôn, ông Kim, ông Xuân …mà không có sự h́ện diện của viên chức Mỹ nào cả. Việc này không qua khỏi cặp mắt “cú vọ” của cơ quan CIA ở Sài G̣n khiến họ đâm ra hoài nghi. Ngoài ra mỗi khi có việc phải giao tiếp với viên chức của toà đại sứ Mỹ và Bộ Tư Lệnh M.A.C.V, các ông Minh, Đôn, Xuân, Kim …chỉ nói toàn tiếng Pháp mà không nói 1 câu tiếng Anh nào, điều này cũng gây khó chịu và tự ái đối với các viên chức Mỹ không ít, và họ nghĩ là các tướng có khuynh hướng thân Pháp.

Tổng hợp những chuyện kể trên đưa đến cuộc chỉnh lư ngày 30-1-1964.

Chỉnh lư ngày 30-1-1964

Chiều ngày 29-1-1964 tướng Khiêm mời tướng Khánh ở Đà Nẵng về Sài G̣n, nói có chuyện cần bàn với tướng Khánh, rồi tướng Khiêm gặp tôi (Đại tá Viên) chỉ thị cho tôi chuẩn bị lực lượng nhẩy dù đi bắt 5 vị tướng: Đôn, Kim, Xuân, Đính,Vỹ và người thứ 6 là th́ếu tá Nhung (người đă giết ông Ngô đ́nh Diệm và ông Ngô đ́nh Nhu), thiếu tá Nhung đang ở trong nhà trung tướng Dương văn Minh.

Tôi đề nghị với trung tướng Khiêm nên giao người khác đi bắt ông Đôn và ông Đính, chứ tôi rất khó xử nếu phải đi bắt 2 người mà cách đây 3 tháng đă là ân nhân cứu tử tôi. Trung tướng Khiêm thấy đề nghị của tôi hợp lư nên giao cho tiểu đoàn 2 TQLC lúc đó do thiếu tá Cổ Tấn Tinh Châu làm TĐT đi bắt tướng Đôn và tướng Đính.

Lệnh tổng quát của trung tướng Khiêm cho 2 tôi và thiếu tá Châu là không được liên lạc hoặc tiếp xúc với bắt cứ ai cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.

Thời gian này tất cả mọi đơn vị muốn vào lănh thổ Biệt Khu Thủ Đô phải có lệnh của Tư Lệnh QĐIII, và riêng TĐ2/TQLC v́ đang đóng quân bên ngoài lănh thổ Biệt Khu Thủ Đô nên tr/t Khiêm kư sự vụ lệnh giao cho 1 đại úy thuộc QĐIII đem đến cho TĐT/TĐ2/TQLC để di chuyển tiểu đoàn vào BKTĐ mà không bị ngăn cản.

Tr/t Khiêm ra lệnh cho thiếu tá Phạm bá Hoa chuẩn bị 1 xe dodge truyền tin để theo dơi việc đi bắt 5 ông tướng mà chính t/t Hoa phải trực máy truyền tin.

Giờ xuất phát đi bắt là 23 giờ và các đường giây điện thoại ở nhà 5 ông tướng đă bị ông Khiêm cho lệnh cắt đứt hết rồi, không liên lạc được với ai cả.

Đúng 23 giờ tôi được lẹnh xuất phát để bắt 3 ông tướng : Mai hữu Xuân, Lê văn Kim và Nguyễn văn Vỹ, rồi sau cùng đến bắt th/t Nguyễn văn Nhung tại nhà của ông Dương văn Minh.

Tiểu đoàn 2/TQLC được giao nhiệm vụ đi bắt 2 ông tướng Tôn thất Đính và Trần văn Đôn , cả 2 đơn vị xuất phá cùng một lúc.

Đến khoảng 2 giờ sáng 5 vị tướng : Đôn, Kim, Xuân, Đính, Vỹ được đưa vô Bộ Tổng Tham Mưu, riêng th/t Nhung th́ tôi đưa về trại Hoàng Hoa Thám bản doanh của lữ đoàn nhẩy dù.

Trung tướng Nguyễn Khánh ở Đà Nẵng được trung tướng Khiêm mời về Sài G̣n từ chiều, đang ở nhà chờ, đến bấy giờ mới được tướng Khiêm mời vào BTTM cho biết:”Nhiệm vụ của tôi(tướng Khiêm) tới đây đă xong, phần c̣n lại tôi giao cho anh (tướng Khánh).chuẩn bị sáng mai anh họp báo.

Tướng Khánh nói:”công của anh th́ anh làm luôn đi”. Tướng Khiêm vẫn khước từ và gợi ư với tướng Khánh, khi họp báo cứ nói các ông đó cớ ư định “trung lập thân Pháp” nên ḿnh phải ra tay ngăn chặn.

Trung tướng Khánh liền gọi ra Quân Đoàn I Đà Nẵng dặn ḍ chuyện ǵ đó, rồi dại tá Thi nghe được lièn bay vô Sài G̣n kịp sáng sớm vào TTM ngồi họp báo chung với tướng Khánh, điều này khiến báo chí và dân chúng tưởng rằng ông Khánh và ông Thi làm cuộc chỉnh lư, chứ không biết rằng trong đêm 1 ḿnh tướng Khiêm đích thân chỉ huy 2 vị sĩ quan cấp tá là tôi và thiếu tá Cổ tấn tinh Châu đi bắt 5 ông tướng và thiếu tá Nhung, xong rồi mới giao cho ông Khánh.

Tóm lại ông Khiêm dọn sẵn “mâm cỗ” cho ông Khánh hưởng.

Hôm saụ 5 vị tướng bị chỉnh lư được phi cơ chở ra Đà Nẵng rồi vài ngày sau lại chở vô quản thúc ở Đà Lạt. Ông Khánh lên làm thủ Tướng từ lúc đó.

Số phận của th/t Nhung

Đại Tướng viên kể lại rằng:

“Khi tới nhà ông Minh để bắt t/t Nhung th́ tôi gặp ngay tướng Minh, ông hỏi lệnh của ai biểu bắt,

Tôi (đại tá Viên) trả lời: lệnh của tr/t Trần thiện Khiêm.

Ông Minh hỏi: ông Khiêm hiện giờ ở đâu?

Tôi trả lời: thưa trung tướng tôi không biết.

Ông Minh lại hỏi tiếp:vậy đại tá nhận lệnh của ông Khiêm từ lúc nào? lư do nào bắt cận vệ của tôi.

“Tôi đáp: xin tr/t hỏi ngay tr/t Khiêm, c̣n tôi chỉ thi hành lệnh.

Liền đó tướng Minh bốc điện thoại gọi ai đó, nhưng gọi không được, bèn dằn mạnh điện thoại xuống bàn, thấy vậy tôi nói :”điện thoại bị cắt giây rồi, trung tướng không gọi được ai đâu”, tôi chào tr/t Minh rồi dẫn th/t Nhung ra xe đưa về trại Hoàng Hoa Thám.

Tại đây tôi giao th/t Nhung cho sĩ quan an ninh nhẩy dù hỏi cung th/t Nhung, chủ yếu ở điểm:ai ra lệnh giết Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm và ông cố vấn Nhu? Sĩ quan an ninh nhẩy dù đưa giấy, viết bắt ông ta tự viết lời khai để làm chứng cớ. Sau khi lấy lời khai xong, khuya ngày hôm sau sĩ quan an ninh ( cấp bậc trung úy)cho người vô pḥng giam bóp cổ Nguyễn Nhung chết rồi lấy giây giầy”saut” của chính ông Nhung thắt ṿng treo cổ Nguyễn Nhung lên trần nhà.

Đêm đó tôi về nhà ngủ, sáng sớm hôm sau, sĩ quan trực ở trại Hoàng Hoa Thám đ́ện thoại báo cáo tôi: th/t Nhung thắt cổ tự tử chết rồi, tôi bảo sĩ quan trực gọi bác sĩ Văn văn Của, lúc ấy là th/t y si trưởng ND ráng cứu chữa ông ta coi có thể sống lại được không? .

Sau đó y sĩ thiếu tá Văn văn Của điện thoại báo tôi: “Thưa đại tá hết phương cứu chữa rồi” và ông Của làm bản báo cáo, y chứng xác nhận, thiếu tá Nhung đă chết do thắt cổ tự tử”. Cuộc điện đàm này tôi có cài máy ghi âm để thủ thân về sau này.

Trong lời tự khai của th/t Nhung, ông ta nói răng ông Dương văn Minh ra lệnh cho ông ta giết ông Nhu trướckhi đoàn xe về tới Bộ TTM, ngoài ra trên đường di chuyển nếu có sự bất trắc ǵ xẩy ra th́ chỉ nghe theo lệnh của thiếu tướng Mai hữu Xuân mà thôi, khi ông Nhung đâm ông cố vấn Nhu th́ bị ông Diệm chống cự quyết liệt nên buộc ḷng ông Nhung phải giết luôn ông Diệm

Ngoài ra khi khám tử thi của t/t Nhung, sĩ quan an ninh lấy ra được một mẩu giấy viết sẵn giấu trong quần, định t́m cách gửi về nhà, nhưng chưa gửi được. Nội dung như sau:”Em ơi! Bọn Diệm , Nhu sống lại rồi, chắc anh phải chết, nếu anh có mệnh hệ ǵ,em phải ráng nuôi các con cho khôn lớn, anh đang bị nhốt trong lữ đoàn nhẩy dù”.

Lời tự khai và cái thơ riêng gửi cho vợ của t/t Nhung được đưa cho trung tướng Khánh giữ.”

Nhận định riêng của người viết:

Về cái chết của thiếu tá Nhung,tôi nghĩ rằng vị sĩ quan an ninh nhẩy dù không dám tự ư hành động, mà phải có lệnh của 1 trong 3 vị: tuớng Khánh, tướng Khiêm hoặc đại tá Viên? Nhiều lần tôi muốn hỏi đại tướng Viên nhưng lại rụt rè không giám hỏi v́ sợ tướng Viên giận và cho rằng tôi ṭ ṃ.,

Theo tôi cuộc chỉnh lỷ 30-1-1964 chắc chắn phải có bàn tay “phù thủy” của Mỹ thúc dẩy cho tướng Khiêm thực hiện, mà nguyên nhân chánh là do trung tướng Dương văn Minh làm phật ḷng người Mỹ, nhưng ông Minh không bị loại v́ lúc bấy giờ dân chúng và khối phật giáo Ấn Quang vẫn c̣n xem ông Minh như người hùng ”cách mạng” nếu loại hẳn ông Minh sợ e có xáo trộn xă hội và sợ thượng toạ Thích trí Quang sách động Phật tử “xuống đường”ủng hộ ông Minh . C̣n 5 ông tướng bị chỉnh lư v́ thân tín với ông Minh nên bị làm vật tế thần, bị chụp lên đầu cái mũ”trung lập thân Pháp”, để chặt hết tay chân của ông Minh, biến ông Minh thành “con cua bị gẫy càng” ngồi đó nh́n ông Khánh tung hoành

Phụ chú;

Những điều tôi thuật lại cho quư độc giả trên đây là tôi được nghe đại tướng Viên kể lại lúc tôi đang là sĩ quan tùy viên của ông,

Sau này vào tháng 8 năm 2004, tôi từ Cali qua Virginia thăm đại tướng Viên trong 1 nursing home, t́nh cờ có đại tướng Khiêm tới, ông Viên, ông Khiêm và tôi cùng ngồi nói chuyện chung, đây là dịp may hiếm có, tôi hỏi đại tướng Khiêm vài điều mà tôi ấp ủ từ lâu v́ không biết hỏi ai cho chính xác.

Tôi hỏi:

-Thưa đại tướng, em nghe nói ngày đảo chánh 1-11-1963 có 1 người Mỹ ở trong pḥng của đại tướng ngay từ giờ phút đầu để theo dơi cuộc đảo chánh, em muốn biết lời đồn đó co đúng không?

Đại tướng Khiêm nói:

- Lời đồn đó đúng, người Mỹ đó là trung tá Conein, ông ta ở trong 1 pḥng nhỏ sát pḥng làm việc của tôi sau tấm vách ngăn mà không hề bước qua pḥng tôi trong thời gian tiến hành đảo chánh. Tôi cho chú biết thêm, ông Conein này là 1 sĩ quan trưởng của 1 toán t́nh báo Mỹ đă từng nhẩy dù xuống vùng Việt Minh kiểm soát ở miền Bắc, Việt Nam năm1945 để giúp Hồ chí Minh đánh Nhật, ông ta là người biết nhiều về Hồ chí Minh và mặt trận Việt Minh.

Tôi hỏi tiếp :

- Thưa đại tướng, em được biết, sau khi đại tướng làm cuộc chỉnh lư ngày 30-1-1964 thiếu tá Nhung đă khai, ông Minh ra lệnh cho ông ta giết ông Diệm, ông Nhu , lời khai đó chân thật không? Liệu sau lưng ông Minh có 1 thế lực nào khác thúc đẩy ông Minh làm chuyện đó không?

Đại tướng Khiêm trả lới:

- Chú nghe kỹ tôi nói đây:”trước ngày đảo chánh (1-11-1963) tôi đưa ra 1 điều kiện tiên quyết với ông Minh, liên quan đến Tổng Thống Diệm như sau : phải bảo đảm sinh mạng Tổng Thống Diệm và để T/T Diệm b́nh an xuất ngoại. Ông Minh và ông Kim đều đồng ư, sở dĩ có ông Kim v́ mới đầu ông Kim có 1 nhóm riêng cũng âm mưu đảo chánh, về sau 2 nhóm mới kết hợp lại.

Khi biết ông Diệm , ông Nhu bị giết, lúc ấy tôi mới biết luôn đại tá Quyền, đại tá Tung và em của đại tá Tung là Lê quang Triệu cũng bị giết, c̣n ông này (ông Khiêm vừa nói vừa nh́n qua ôngViên) cũng bị c̣ng tay, may mà ông Đính thấy kip chứ không th́ cũng theo Hồ tấn Quyền và Lê quang Tung rồi (ông Viên và ông Khiêm cùng cười).

Ông Khiêm nói tiếp:

- Tôi ở văn pḥng của tôi trên lầu. C̣n ông Minh, ông Kim, ông Đôn ngồi ở pḥng của đại tướng Tỵ, lúc đó đại tướng Tỵ đang dưỡng bệnh, nên ông Đôn làm quyền Tổng Tham Mưu Trưởng. Họ hành động lén lút, giấu không cho tôi biết rồi họ quyết định với nhau tôi có hay biết ǵ đâu.

Chú nghĩ coi: ông Diệm đă gọi đ́ện thoại bảo cho xe đến đón ông về TTM, như vậy nghĩa là ông đă đầu hàng rồi, tại sao lại giết người đầu hàng. Ông Minh, ông Kim độc ác quá! Cho nên tôi bất măn với 2 ông ấy từ lúc đó.

C̣n chú hỏi liệu có thế lực nào khác thúc đẩy ông Minh giết ông Diệm, tôi cho chú biết thêm chi tiết này: khi ông Conein ở trong pḥng nhỏ bước ra pḥng tôi, trung tướng Minh cho ông ta biết ông Diệm và ông Nhu chết rồi, ông Conein tỏ ra tức giận không nói với ông Minh một lời,ông quay trở vào pḥng và thốt lên một câu:”Do a terrible thing”rồ́ một lúc sau ông Coneil bỏ ra về. Thế đó chú tự suy nghĩ”

Tôi cám ơn đại tướng Kh́êm, rồi chúng tôi tiếp tục nói chuyện linh tinh khác suốt cả buổi sáng hôm đó.

Thân phận của một Quốc Gia nhược tiểu là như vậy.

 

Cựu Sĩ quan tùy viên Đặng kim Thu

 

 

Hội Sử Học Việt Nam; Thư mời tham dự Lễ Tưởng Nệm Lần Thứ 51 TT.Ngô Đ́nh Diệm Vị Quốc Vong Thân. ...     

Đặng Kim Thu: Thân phận của Đại Tá Cao Văn Viên trong cuộc đảo chính 1-11-1963

Vơ Phương: Suy nghĩ về ngày 01-11-1963.-Năm 1963, hèn hạ, phản bội và làm tay sai. 12 năm sau, năm 1975, lảm tay sai, hèn hạ và phản bội. 22 năm sau, năm 1997, lại phản bội, làm tay sai và hèn hạ. Suốt đời phản bội. Suốt đời làm tay sai. Suốt đời hèn hạ. Suốt đời háo danh. Suốt đời đần độn. Đó là Dương Văn Minh.”

 

Nguyễn Văn Lục: Tầm vóc lịch sử của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.Tầm vóc lịch sử - nhân cách Ngô Đ́nh Diệm - thành quả của nền Đệ Nhất Cộng Ḥa trở thành biểu tượng cho một giai đoạn sáng ngời với nhiều oan nghiệt!!!

Nguyễn Tiến Hưng: Nh́n Lại Lịch Sử 40 Năm Trước. -Chúng tôi gọi ngày này là “Ngày Song Bát,” ngày lịch sử của Hoa Kỳ, cũng là ngày đánh dấu buổi hoàng hôn của nền Cộng Ḥa Việt Nam.

Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất: Sự Thật Dưới Đáy Tuyền Dài.

Bài Phân Tích và Nhận Định của Bác Sĩ Nguyễn Đức Liên về Tác phẩm "Thích Trí Quang, Thần Tượng hay Tội Đồ Dân Tộc?" ...

Liên Thành: Tưởng Niệm Giám Đốc Sở T́nh Báo Xâm Nhập Miền Bắc Phan Quang Đông Bị Nhóm Loạn Tướng Xử Tử H́nh.

 

 

 

 T́m đọc:

Nguyễn Huy Hùng: HỒI ỨC TÙ CẢI TẠO VIỆT NAM

Liên lạc tác giả:

 hunghuynguyen@vuthanh.us,

&&&

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG NAM Á.

T̀M ĐỌC

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG N̉NG NỌC (ÂM DƯƠNG) ĐÔNG NAM Á (Quyển I và  II)

của NGUYỄN XUÂN QUANG.

Liên lạc:
tác giả Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang
P.O. Box 18983, Anaheim, CA 92817- 8983, USA.
Tel. & Fax: (714)-897-9413
Email: ngxuanquang@aol.com

 

Trần Gia Phụng: Sách Chiến tranh Việt Nam 1960-1975



 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sách giá 25 Mỹ kim, đă có bán ở các hiệu sách.  Thêm chi tiết, xin liên lạc với tác giả qua e-mail: trangiaphung2011@yahoo.com.