Diễn đàn                                                             

 

 Trần Đông Phong

(VNCH - 10 ngày Cuối Cùng)

THỨ TƯ 23-4-1975: HÀ NỘI THẲNG TAY BÁC BỎ THƯƠNG THUYẾT NGƯNG BẮN

Hai ngày sau khi ông Thiệu từ chức, tại Washington DC, ĐS Liên xô dobrynin đến trao cho Ngoại trưởng Henry Kissinger một bản thông điệp của Tổng bí thư cộng sản Liên Xô Breznev, trong đó, theo diễn dịch của Ngoại trưởng Hoa Kỳ , th́ không những “phía Việt Nam (tức Hà Nội) bảo đảm với Mac Tư Khoa rằng họ không có ư định thiết lập những chướng ngại cho sự di tản của người Mỹ, họ c̣n cho thấy rằng họ không có sự ham muốn hạ nhục Hoa Kỳ, và rất sẳn sang thi hành bản hiệp định Paris”. Trong phần tái bút, Brezhnev c̣n bày tỏ sự hy vọng rằng Hoa Kỳ sẽ không có hành động nào để cho t́nh h́nh tại Đông Dương trở nên trầm trọng hơn”. Ngoại trưởng Kissinger đă cho chuyển nguyên văn bức thông điệp nầy sang Sài G̣n cho ĐS Martin, kèm theo lời b́nh luận của Kissinger. ĐS Martin nói rằng chưa bao giờ ông ngoại trưởng lại gởi cho ông đại sứ một văn thư có tính cách tối quan trọng như vậy” (ghi chú: Frank Snepp: sách đă dẫn, trang 417)


Trong ngày 23-4, Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn đệ đơn từ chức lên TT Trần Văn Hương và tân TT đă yêu cầu nội các Nguyễn Bá Cẩn xử lư thường vụ cho đến khi có chính phủ mới. Vào thời điểm nầy, dư luận ở Sài G̣n ai cũng biết rằng các thế lực ngoại quốc muốn ông Dương Văn minh lên làm tổng thống hay thủ tướng toàn quyền, tuy nhiên Cụ Trần Văn Hương lại muốn mời Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập chính phủ.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy là lănh tụ của phong Trào quốc Gia Cấp Tiến tức Đảng Tân Đại Việt, ông là người rất có uy tín trong giới trí thức cũng như ở trong giới quân chúng ở Miền Nam. Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy là người đă được cụ Trần Văn Hương dành cho cảm t́nh rất sâu đậm từ khi ông c̣n trẻ tuổi, khi ông đang hoạt động trong tổ chức Thanh Niên Bảo Quốc Đoàn của ông Đỗ Văn Năng, một cơ quan ngoại vi của Đại Việt Quốc Dân Đảng vào cuối thập niên 1940 và trong giai đoạn nầy Cụ Hương sống trong nhà ông Năng ở đường Bà Huyện Thanh Quan gần vườn Tao Đàn.

Trong lúc đó, về phía quân đội th́ lại có một nhóm sĩ quan bất măn với Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH. Theo Trần Văn Đôn th́ lúc 11 giờ sáng ngày 23-4, Trung Tướng Vĩnh Lộc, Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị, Đại Tá Nguyễn Huy Lợi, Đại Tá Vũ Quang và Đại Tá Trần Ngọc Huyến đă đến nhà ông và yêu cầu chỉ định người khác thay thế Đại Tướng Viên v́ ông nầy “không đủ khả năng, không làm đúng bổn phận,làm việc không hữu hiệu”. Ông Trần Văn Đôn lúc đó là Xử lư Thường Vuụ Tổng Trưởng Quốc Pḥng đă trả lời rằng “t́nh h́nh đă thay đổi, tự nhiên rồi cũng có người thay thế ông Viên”. Thực ra th́ ông Trần Văn Đôn đă biết rơ rằng Đại Tướng Cao Văn Viên nhất quyết không phục vụ với bất cứ tư cách nào trong một chính phủ do Dương Văn minh lănh đạo.

TT Trần Văn Hương Cử Tướng Phan Ḥa Hiệp Đi Hà Nội.

Trong Decent Interval, Frank Snepp nói rằng “Trong khi quân đội CSBV đang chuẩn bị và thao dượt cho hành động cuối cùng của họ là tấn công chiếm Sài G̣n th́ ông Tổng Thống già Trần Văn Hương cũng t́m cách tiếp xúc kín với phái đoàn Bác Việt tại Tân Sơn Nhất trong ngày hôm nay và ông đề nghị gởi một người trung gian đi Hà Nội để thảo luận ngưng bắn. Đề nghị của Ông Hương bị Hà Nội thẳng tay bác bỏ” (ghi chú: Frank Snepp: sách đă dẫn, trang 433)

Tác giả Nguyễn Khắc Ngữ cũng có đề cập đến việc nầy như sau: “Thu xếp với Dương Văn Minh không xong, cụ Trần Văn Hương liền tích tự ḿnh lo việc điều đ́nh với Vệt cộng. Với sự giúp đỡ của Toà Đại sứ Hoa Kỳ, Trần Văn Hương đă cử một vị tổng trưởng đi theo cbuyến bay lien lạc của Hoa Kỳ hàng tuần đi Hà Nội để xin điều đinh nhưng Hà Nội đă không chịu bằng cách không cho chiếc máy bay trên bạ cánh cho đến khi vị tổng trư­ởng kia rời máy bay.” 142 Nguyễn Khắc Ngữ: sđd, trang 344

Các tác giả cuả bộ The Vietnam Experience cũng có đề cập đến vai tṛ của ông Tổng Trưởng này như­ sau: "ông Hương cũng không tin việc Cộng sản Hà Nội sẳn sàng chịu thương thuyết với Dương Văn Minh. Ông nói rằng tôi sẽ chỉ tin vào việc đó sau khi tôi có đủ bằng chứng.”Ong Huơng cũng đưa ra một đề nghị hoà b́nh của ông, đó là đề nghị một cuộc ngưng bắn tức khắc và thiết lập một Hội Đồng Quốc Gia Hoà giải, loan báo việc giải nhiệm chính phủ của ông Nguyễn Bá Cẩn mới được thành lập trong 9 ngày và đề nghị gởi Chuẩn Tướng Phan Ḥa Hiệp Tổng Trưởng thông tin trong nội các Nguyễn Bá Cẩn làm đặc sứ đại diện cho miền Nam đi Hà Nội. Cộng sản bác bỏ ngay cả ba đề nghị này một cách phách lối (contemlptuously), nhất là đề nghị về ngưng bắn.” *143 Thevietnam Experence. sđd, trang 142 '


Trong một cuộc tiếp xúc với Chuẩn Tướng Phan Ḥa Hiệp, cựu Tổng Trưởng Thông Tin và Chiêu Hồi trong nội các Nguyễn Bá Cẩn, đồng thời cũng là cựu Trưởng phái Đoàn Việt Nam Cộng Hoà trong Uỷ Ban Liên Hợp 4 Bên hồi năm 1973, Tướng Hiệp đă cho người viết biết một vài chi tiết khá lư thú về chuyện này.

Tướng Phan Ḥa Hiệp nói rằng vào khoảng hai ngày sau khi TT Trần Văn Hương nhận chức (23 tháng 4), ông trở về nhà vào lúc đă khuya và được bà Hiệp cho biết là Văn Pḥng TT Trần Văn Hương đă gọi điện thoại nhiều lần v́ TT Hương muốn nói chuyện với ông. Tướng Hiệp vội vàng gọi điện thoại đến phủ Tổng Thống và sau đó đă được nói chuyện với TT Trần Văn Hương. TT Hương đă nói với Tướng Hiệp rằng Cụ muốn t́m một đường dây để đề nghị thẳng với Bắc Việt về chuyện thương thuyết với Hà Nội. Cụ nói rằng chuyện thương thuyết này cần phải được xúc tiến sớm chừng nào tốt chừng đó và đường dây qua Phái Đoàn Cộng sản Bắc Việt trong ủy Ban Liên Hợp 4 Bên là nhanh nhất, do đó Cụ chỉ thị cho Tướng Phan Hoà Hiệp liên lạc với Phái Đoàn Bắc Việt để thăm ḍ và nếu họ chấp thuận th́ Tướng Hiệp có thể đi ra Hà Nội, với tư cách là một nhânviên trong chính phủ (cabinet member) và đại diện cho chính phủ để mở đầu cho sự thương thuyết.

Tướng Hiệp nói rằng ông liên lạc với Phái đoàn Hoa Kỳ và được biết rằng vào ngày hôm sau, 24 tháng 3 năm 1975, sẽ có một chuyến phi cơ C-13O đặc biệt từ Bangkok bay sang Sài G̣n để đưa một số nhân viên trong phái đoàn Bắc Việt ra Hà Nội rồi lại trở về Sài G̣n vào buổi tối hôm đó (đây là chuyến bay liên lạc cuối cùng giữa Sài G̣n với Hà nội). Tướng Hiệp vào phi trường Tân Sơn Nhất nói chuyện với đại diện của Bắc Việt và nói thêm với họ rằng nếu Hà Nội đồng ư th́ ông sẵn sàng đi Hà Nội. Đại diện của Bắc Việt vô cùng ngạc nhiên v́ từ khi có những chuyến bay liên lạc Hà Nội-Sài G̣n sau Hiệp định Paris, có nhiều sĩ quan trong QLVNCH đă bay ra Hà Nội nhưng Tướng Hiệp th́ dù có được mời, ông không bao giờ nhận lời. Tướng Hiệp nói ông yêu cầu người đại diện của Bắc Việt bay ra Hà Nội ngày hôm sau và khi trở về Tân Sơn Nhứt vào buổi tối th́ cho ông biết kết quả.

Tướng Phan Ḥa Hiệp nói với người viết rằng tối hôm đó ông suy nghĩ cặn kẻ và ông thấy rằng trong trường hợp mà ông được Cộng sản cho phép ra Hà Nội, rất có thề là khi ra đến ngoài đó th́ ông cũng có thể bị Cộng sản bắt giữ, tuy nhiên nếu có điều kiện thuận lợi th́ ông cũng cứ đi v́ đó là thi hành một nhiệm vụ mà Tổng Thống Trần Văn Hương giao phó. 

Sáng hôm sau ông yêu cầu người Mỹ di tản gia đ́nh ông sang Phi Luật Tân v́ trong trường hợp nếu Cộng sân Bắc Việt chấp thuận đề nghị của TT Hương th́ ông sẽ đi Hà Nội và nếu mà ông bị bắt th́ ít ra gia đ́nh của ông cũng đă được an toàn. Tướng Hiệp nói rằng chiều hôm sau, người đại diện của Bắc Việt trong ủy Ban Liên Hợp 4 Bên từ Hà Nội trở về và cho ông biết rằng Hà Nội bác bỏ đề nghị thương thuyết của TT Trần Văn Hương. Đại diện của Hà Nội c̣n nói thêm rằng Hà Nội đ̣i chính quyền Miền Nam phải đầu hàng vô điều kiện .(*144: Mạn đàm với cựu Chuẩn Tướng Phan Ḥa Hiệp tại Anaheim, Califomia, ngày 4 tháng 1 năm 2003)

Đó là nổ lực duy nhất mà chính phủ Việt Nam Cộng Hoà cố gắng t́m cách gửi đại diện ra Hà Nội để thăm ḍ nhằm tiến đến một cuộc thương thuyết và người chủ trương đường lối này là tân Tổng Thống Trần Văn Hương. Cả hai ông đại sứ Hoa Kỳ và đại sứ Pháp cũng cùng quan điểm như vậy và họ nghĩ rằng vẫn c̣n có thể giàn xếp để cho hai phe Sài G̣n và Hà Nội nói chuyện với nhau nhằm đạt được một giải pháp chính trị nào đó. 

Tuy nhiên, cả người Việt Nam, người Pháp và kể cả người Mỹ là Đại sứ Martin cũng không thể hiểu được rằng cho đến giờ chót, người làm chính sách (policy maker) cao cấp nhất của nước Mỹ là Ngoại trưởng Henry Kissinger không hề bao giờ có ư định để cho hai phe người Việt Nam đối nghịch có thể trực tiếp ngồi lại nói chuyện với nhau, dù lúc đó đă là những ngày cuối cùng của trận chiến tranh.

Trong cuốn "Khi Đồng Minh Bỏ Chạy," tác giả cho biết rằng: “Ở phi trường về (sau khi đưa cựu Tổng thống Thiệu lên phi cơ đi Đài Loan,) Đại sứ Martin cùng Đại sứ Jean Marie Ménllon lại tiếp tục công việc sắp xếp giải pháp chính trị. Ong Martin gửi cho Kissinger một điện văn cho biết vẫn c̣n có thể điều đ́nh giưă chính phủ Sài G̣n và Việt Cộng:

"Ngày 26 tháng 4, Kissinger gủi mật điện gạt đi liền:

-"ông đại sứ đă hiểu lầm ư kiền của tôi về các cuộc điều đ́nh với Việt Cộng. Tôi đă không nói đến giàn xếp giữa chính phủ Sài G̣n và Việt Cộng mà nói đến đến thương lượng giữa Hoa Kỳ và Việt Cộng. Tôi muốn bất cứ cuộc thảo luận nào giữa Hoa Kỳ và Việt cộng cũng phải được diễn ra tại Paris.

"Vào giờ chót, Kissinger vẫn không muốn cho hai miền Bắc và Nam Việt Nam trực tiếp điều đ́nh với nhau mà không có sự kiểm soát của ông (*145 Nguyễn Tiến Hưng: Khi Đồng Minh Tháo Chạy trang 216).

Cũng trong ngày này, theo Frank Snepp th́ cũng có một màn hỏa mù khác xảy ra. Frank Snepp nói rằng sáng sớm ngày hôm đó, Đại Tá Harry Summers, Phó Trưởng Phái đoàn Hoa Kỳ trong ủy Ban Liên Hợp 4 Bên tại Tân Sơn Nhứt đă đáp chuyến phi cơ liên lạc cuối cùng từ Sài G̣n đi Hà Nội, có lẽ đó là chuyến bay mà Chuẩn Tướng Phan Ḥa Hiệp nói đến trong đoạn trên. 

Trong chuyến bay này, một đại diện của Bắc Việt đă đến ngồi cạnh Đại Tá Summers và nói nhỏ với ông về một vài đề nghị riêng. Sau khi về đến Sài G̣n, Đại Tá Summers đă phúc tŕnh rằng người tiếp xúc với ông đă đưa ra ba "điều b́nh luận" (comments) đáng chú trọng, đó là:

(l) ủy Ban Liên Hợp 4 Bên trong đó có cả Phái đoàn Hoa Kỳ gồm 15 người phải ở lại Miền Nam Việt Nam dù bất cứ chuyện ǵ xảy ra;

(2) Pḥng Tuỳ Viên Quân sự của Hoa Kỳ (DAO) phải triệt thoái hoàn toàn và 

(3) Toà Đại sứ Hoa Kỳ phải thương thuyết với "tân chính phủ' về tương lai của sứ quán.

Sau khi Đại sứ Graham Martin đọc bản thông điệp của Tổng Bí Thư Brezhnev, xem báo cáo này của Đại Tá Harry Summers cùng với báo cáo của Đại sứ Hung Gia Lợi trong Ủy Ban Quốc Tễ là ông Đại sứ Toth, ông tin tưởng một cách lạc quan rằng cuộc vận động giữa Ngoại Trưởng Kissinger với lănh tụ Liên Xô Brezhnev đă mang lại kết quả và ông hy vọng rằng Hà Nội sẽ không có ư làm nhục Hoa Kỳ mà sẽ tiến tới một giải pháp chính trị.(*146 Frank Snepp: sđd, trang 432)

Đó là giải pháp của Đại Sứ Pháp Merillon: TT Trần Văn Hương phải từ chức và trao quyền lại cho cựu Đại Tướng Dương Văn Minh.

 

 

 

***

85 năm đời ta có đảng!

 

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

 

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

 

 

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

 

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

  

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc


 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.


 

Nguyên Thạch