Diễn đàn                                                             

Nguyễn Ngọc Phúc

 

 9/11: Nối Đau Đă Khép Lại

  

Ngày hôm nay, 9/11/2015 sáng dậy, cầm tờ báo LATIMES ở nam Cali trong tay, tôi vẫn nghĩ một ngày không quên này sẽ được in lên trên trang nhất của báo để kỷ niệm tai họa khủng bố đă xẩy ra 14 năm trước đây vào năm 2001.

Điều ngạc nhiên là dở từng trang báo một, tôi không thấy một hàng tít lớn nào, không một bài viết của báo cũng như của bạn đọc được đăng lên hôm nay.

Tờ báo hoàn toàn loan tin hàng ngày b́nh thường trừ cái ḿnh muốn được xem.
Có phải người Mỹ đă muốn để một quá khứ và kỷ niệm đau buồn này nằm b́nh yên sau lưng và tiếp tục ngẩng cao đầu bước tới tương lai với một vết thương dấu kín?

Tôi tin chắc rằng họ không quên và cũng không phải họ không muốn nhớ.

Niềm tự hào của họ rất lớn và sức sống vươn lên của họ không bao giờ đứng lại.

Bằng mọi giá, khi ṭa tháp đôi đă sụp đổ nhưng ư nghĩ phải có một ṭa tháp khác được dựng lên ngay tại chỗ này và cạnh khuôn viên tưởng niệm đă được họ chuẩn bị trong đầu bởi không thể để cho nước Mỹ sụp đổ ở đây.

Ư tưởng này đă được vạch ra sau cuộc sụp đổ ṭa tháp đôi bởi niềm tự ái dân tộc và niềm tự hào của Mỹ Quốc. Trễ hay bao lâu đi nữa, một ṭa tháp cao phải được xây lại ngay đây.

Vi vậy, họ đă mất 6 năm dọn dẹp đất đai để bắt đầu khởi công từ tháng 4, 2006 và hoàn thành tháng 9, 2014.

Hơn 8 năm sau, niềm tự hào của họ đă vươn lên lại.

Một ṭa tháp đơn One World Trade Center có chiều cao 1,776 feet đă có mặt.
.

Photo: Wikipedia

 

Chiều cao này là con số cố ư trùng hợp với kỷ niệm thời gian Bàn tuyên ngôn độc lập của Hợp Chủng Quốc Hoa Kư được kư kêt vào năm 1776. 


Sự trùng hơp này có lẽ muốn mang ư nghĩa rẳng khi đất nước Hoa Kỳ được sinh ra và tồn tại từ năm 1776 th́ One World Trade Center chính là hiện thân của đất nước trên đường dài lịch sử này. Nó phải mang con số 1776 feet trong độ cao của nó.

Phải có nó th́ chuyện buồn kia từ đây trở đi không cần phải che dấu nữa mà sẽ được khép lại hoàn toàn trong tâm trí người Mỹ.

Một trang sử đau thương sẽ được lật qua.

Trong khu nhà tôi ở, hôm nay cuộc sồng vẫn b́nh thường như mọi ngày.

Tôi lang thang trong xóm để cố t́m được xem một người Mỹ nào đó trong khu có nhớ đến ngày 9/11/2001 hay không.

Người t́m ra th́ không có nhưng trước mặt nhà tôi, chéo bên kia đường, ở trên lầu, có một lá cờ Hoa Kỳ được treo ra nhưng rũ xuống.

Một lá cờ duy nhất trong xóm ở đây tôi t́m được.

Tôi thấy vui trong ḷng và chợt hiểu ra rằng: người Mỹ họ không bao giờ quên ngày 9/11.
Thế cũng đủ để tôi khỏi phải dở báo ra t́m và đọc hay hỏi han ai cả.

Câu hỏi của tôi đă có một ngưởi im lặng trả lời.

Nguyễn Ngọc Phúc

 

***

 

       Ngô Minh Hng: thơ “Mt chuyến thăm” (Đ nh ngày thăm New York.) / Tôi dm bước đi, ḷng đau, ngonh li /Thy bin người, trong bin la, nh́n theo....

         Ngô Minh Hng: thơ Chào vỉnh bit Twin Towers./ Chào vĩnh bit... nghe đau hn l th /Twin - Towers h́nh nh đă thân thương /Trong t́nh cm ca ta, người vin xến nơi này nương náu, nhận Quê Hương !

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

 

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

 

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

 

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

  

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch