"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Diễn đàn                                                             

 

 

Đoàn Thanh Liêm

 

Ông bước theo chân cháu

để hội nhập vào ḍng chính trong xă hội Mỹ.

 

 

Tôi đă ở vào lứa tuổi bát thập và đă định cư ở nước Mỹ được gần 20 năm nay. Hầu hết các cháu nội ngọai trong gia đ́nh chúng tôi tức là lớp thế hệ thứ ba, th́ đều sinh trưởng tại Mỹ. Các cháu theo học và tiếp cận thường xuyên với các bạn người Mỹ ngay từ các lớp nhà trẻ, mẫu giáo lên đến tiểu học, trung học và cả đại học. Do đó mà các cháu nói tiếng Mỹ thành thạo hơn là nói tiếng Việt. Và suy nghĩ cũng như hành động của các cháu cũng không khác ǵ nếu so sánh với các bạn người Mỹ cùng lứa tuổi. Nói khác đi, th́ các cháu đă hội nhập ḥan ṭan vào với xă hội Mỹ. Nhờ vậy, mà sau khi tốt nghiệp đại học, các cháu mới dễ kiếm được việc làm và có chỗ đứng vững vàng trong xă hội sở tại.

Đối với mấy cháu ở vào độ tuổi 20 – 25, đủ khôn lớn rồi, th́ từ mấy năm gần đây, tôi bắt đầu viết trực tiếp một số bài bằng tiếng Anh để giúp các cháu hiểu rơ hơn về lịch sử, văn hóa Việt nam - cũng như là về một số công việc tôi làm trước đây và cả về chuyện tôi bị công an cộng sản bắt giam giữ trong nhà tù nữa. Xin liệt kê một số bài viết bằng Anh ngữ đó như sau:

- A very short introduction into the Vietnamese culture

(Giới thiệu thật ngắn về văn hóa Việt nam)

- Some brief notes on the Vietnam war (1945 – 1975)

(Mấy ghi chú ngắn về cuộc chiến tranh Việt nam)

- How I became a political prisoner in Vietnam in the 1990’s

(Làm sao tôi trở thành người tù chính trị ở Việt nam vào thập niên 1990)

- Reflection on my being an octogenarian

(Suy nghĩ nhân dịp bước vào tuổi bát tuần)

- From Social Action to Human Rights Advocacy

(Từ họat động xă hội đến bảo vệ nhân quyền)

v.v…

Những bài này thường ngắn gọn, chỉ chừng vài ba trang với cỡ trên dưới 1,000 chữ mà thôi. Tôi chủ tâm ‎viết thật ngắn như vậy, th́ các cháu mới chịu đọc. Nhân tiện, tôi cũng gửi các bài này cho một số bạn người Mỹ nữa. Và thật là phấn khởi khi tôi nhận được phản hồi thuận lợi từ các bạn đó. Có bạn lại c̣n chuyển những bài đó lên internet, cụ thể là trên Google nữa. V́ thế, bạn đọc có thể mở Google và đánh chữ: “Doan Thanh Liem – articles in English”, th́ có thể đọc các bài này một cách thật dễ dàng.

Thành ra, đàng nào tôi cũng có nhu cầu phải truyền đạt suy nghĩ và kinh nghiệm của bản thân ḿnh cho lớp hậu duệ trong gia đ́nh – mà việc này lại được các bạn người Mỹ tiếp nhận với mối thiện cảm chân t́nh. Như thế đấy, từ việc chuyện tṛ trao đổi trong chỗ thân mật riêng tư với các cháu trong nội bộ gia đ́nh - mà tôi lại có cơ hội thông tin tiếp cận dễ dàng hơn với các bạn thuộc ḍng chính trong xă hội nước Mỹ vậy. Rơ ràng đây là cái thứ “Một Công Đôi Việc” – như dân gian vẫn thường nói. Tôi viết bài dành riêng cho các cháu trong gia đ́nh, mà bài viết đó cũng c̣n được dùng để gửi cho các bạn người Mỹ cùng đọc nữa.

Rốt cuộc là từ mấy năm gần đây, tôi lại có thêm cái nhu cầu và sự phấn khích để mà cố gắng viết trực tiếp những bài bằng Anh ngữ dành riêng cho các cháu nội ngọai của ḿnh và nhân tiện cũng dành cho các bạn đọc người Mỹ nữa. V́ nhằm viết riêng cho những người thân thiết của ḿnh, nên tôi không phải quá sức đắn đo gọt giũa về lối hành văn như trong các bài viết cho những người xa lạ mà ḿnh chưa có dịp quen biết thân mật ǵ cả.

Hơn nữa, các cháu thành thạo tiếng Anh hơn tôi th́ c̣n sẵn sàng góp phần sửa chữa bổ túc cho bài viết của tôi đạt được tiêu chuẩn để các độc giả người Mỹ dễ dàng chấp nhận hơn. Và đó cũng là dịp để ông cháu tôi cùng làm việc sát cánh với nhau hơn nữa.

Trước lạ, sau quen. Sau chừng trên một chục bài viết trực tiếp bằng Anh ngữ như thế, ng̣i bút của tôi đă bắt đầu trở thành trôi chảy trơn tru - và tôi không c̣n thấy ngại ngùng, ngượng ngập như trước đây khi ḿnh chưa quen viết  bằng tiếng Anh nữa. Tôi nghĩ nếu ḿnh cứ kiên tŕ mỗi tháng cố gắng viết được một bài như thế để dành riêng cho các cháu - th́ chỉ trong vài năm tôi có thể ḥan thành được một cuốn sách bằng tiếng Anh được rồi vậy.

Trên đây là một chuyên riêng tư của bản thân tôi là một người đă ở vào tuổi bát tuần mà hiện đang cùng gia đ́nh định cư tại tiểu bang California trên nước Mỹ. Tôi xin được chia sẻ cái kinh nghiệm nho nhỏ này với bà con người Việt tỵ nạn chúng ta vậy nha./

 

 

 

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

 

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

 

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

 

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

  

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch