báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                             

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim được!!

 


Trận Đánh Quyết Tử trên Cầu Saigon 30-4-1975

 


 

Nguyễn Khắp Nơi

Viết theo lời kể của cựu Thiếu Sinh Quân Nguyễn Nam Sơn, khóa 1968.

Chưa tṛn tuổi lính



Ba tôi là Lính Cộng Ḥa. Đời lính của ba tôi rày đây mai đó, không ở chổ nào lâu quá một năm.

Từ nhỏ, tôi đă có khí thế giống cha, thích đời lính phong suơng. Đă có lần (tôi vào khoảng tám tuổi ǵ đó), nhân lúc ba mẹ tôi đi chơi, ở nhà tôi đă lén lấy bộ đồ trận của ba mà mặc vào người rồi ra ngoài chơi với đám bạn con nít cùng xóm. Nói mặc nguyên bộ đồ trận th́ không đúng cho lắm, tôi ch́ mới mặc được có cái áo của ba tôi thôi mà nó đă dài sát đất rồi, nên tôi chỉ mặc áo thôi chứ không có mặc quần. Đám chúng tôi chơi làm lính bắn lộn với nhau, tôi lộn nhào, chạy chỗ này, núp chỗ nọ cứ y như là lính thật vậy đó, chơi say mê tới nỗi ba mẹ tôi về hồi nào mà tôi cũng không biết. Khi thấy ba tôi, tôi sợ quá, v́ đă dám lấy áo của ba mặc mà không xin phép. Nhưng ba tôi không la mắng ǵ tôi cả, ông chỉ nh́n tôi cười mà nói:

“Con thích làm lính lắm hả? Nếu muốn đi lính th́ chừng nào đủ tuổi, ba sẽ xin cho con vào học trường “Thiếu Sinh Quân.”

Tôi không hiểu, hỏi lại ba:

“Trường Thiếu Sinh Quân là trường nào hả ba?”

“À, đó là trường học của chính phủ, dành riêng cho con của lính, để dậy những đứa nhỏ khi lớn lên sẽ trở thành những người lính chuyên nghiệp.

“Vậy th́ ba xin cho con học trường Thiếu Sinh Quân nha ba”.

Đám con nít hàng xóm thấy vậy cũng nhao nhao lên đ̣i ba tôi xin dùm chúng nó đi học chung với tôi cho có bạn.

Bọn con nít chúng tôi nói rồi th́ quên rồi, chỉ vài ngày sau là chẳng đứa nào c̣n nhớ tới Thiếu Sinh Quân nữa, nhất là chỉ một thời gian ngắn sau đó, ba tôi lại được sự vụ lệnh thuyên chuyển ra Huế. Suy nghĩ tới lui măi, v́ sợ việc học của chúng tôi bị gián đoạn, nên cả ba mẹ tôi đă đồng ư là chỉ có ba tôi đi ra đơn vị mới mà thôi, c̣n mẹ tôi và năm anh em tôi vẫn ở lại Sàig̣n. Năm đó, tôi cũng vừa thi đậu vào trường công lập gần nhà và đang vui vẻ học lớp Đệ Thất th́ nhận được giấy của trường Thiếu Sinh Quân, báo cho cha mẹ tôi biết là tôi đă được nhận vào học lớp Đệ Lục vào niên khóa năm tới, 1968. Ngày nhập trường, ba tôi vẫn c̣n ở Huế, chỉ có mẹ và anh tôi đưa tôi xuống Vũng Tầu mà thôi.

Trường Thiếu Sinh Quân rộng răi và to lớn lắm, trước kia là một trại lính của Pháp, gọi là Thành Pháo-thủ, nằm dưới chân ngọn núi Lớn. Phía trước là quốc lộ 15, nối liền Vũng-tầu với Bà-rịa, Sài-g̣n. Truờng được bao bọc bởi một bức tường đá thật cao và thật dầy và một cái cổng sắt thật to ở giũa.

Tôi được đưa vào pḥng đại sảnh để tập họp cùng với những học sinh khác. Tôi không biết có bao nhiêu học sinh v́ ngoài lớp của tôi, c̣n có những học sinh của các lớp khác nữa. Mẹ và anh tôi được ở lại tới chiều th́ phải về, để tôi ở lại cùng với những bạn học mới và các thầy giáo mới, hiệu truởng mới. Tôi được các huynh trưởng dắt đi lănh quân trang quân dụng và những nơi ăn chốn ở. Kể từ nay, ngôi trường này sẽ là ngôi trường mà tôi sẽ theo học cho hết chương tŕnh trung học.

Ngày Thứ Hai là ngày làm lễ chào cờ và cũng là ngày khai giảng khóa học niên khóa 1968 của chúng tôi. Nh́n chung quanh, tôi thấy thật là lạ, v́ bạn bè của tôi ṭan là những đứa mặc quân phục trắng, đội nón bê rê đỏ, thầy giáo của tôi ṭan là những người lính mặc quân phục, và Hiệu trưởng của trường không phải là một giáo sư, mà là một vị sĩ quan: Đại Tá Nguyễn Văn Hương.



Trường Thiếu Sinh Quân, tuy tên gọi có vẻ quân đội, nhưng không phải là ngày nào chúng tôi cũng học về quân sự, mà trái lại, chúng tôi đuợc học văn hóa theo đúng chương tŕnh của Bộ Giáo Dục. Duy nhất một điều để chúng tôi biết ḿnh là Lính: Chúng tôi có số quân. Số quân của tôi là 4454. Mỗi tuần, từ Thứ Hai tới Thứ Tư, chúng tôi học hoàn toàn về văn hóa, Thứ Năm học quân sự, Thứ Sáu tiếp tục học văn hóa, Thứ Bẩy làm tạp dịch và vệ sinh cá nhân, Chủ Nhật chúng tôi được đi phép. Những khóa sinh nào có gia đ́nh ở Sàig̣n th́ có thể về thăm nhà, c̣n đa số th́ chỉ đi ṿng ṿng Vũng Tầu rồi lại về trại quây quần vui chơi với nhau.

Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất trong đời người Thiếu Sinh Quân của tôi là ngày mà đại đội chúng tôi (lớp Đệ Tứ) được tuyển chọn để đi diễn hành trong buổi lễ trọng đại nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa: Ngày Quân Lực 19 06 1971.

Trước đó một tháng, hầu như ngày nào chúng tôi cũng phải tập diễn hành ở sân cờ của trường. Chúng tôi chỉ mặc quân phục, đội bê rê chứ không mang súng đạn ǵ cả, vậy mà càng tập chúng tôi vẫn chưa được các huấn luyện viên cho là hoàn hảo.



Ngày 18, chúng tôi đă được đưa về Sàig̣n để sáng sớm ngày 19 là chúng tôi đă có mặt tại Đại Lộ Thống Nhất để sẵn sàng diễn hành.

Nh́n chung quanh, tôi thấy dân chúng đi xem buổi diễn hành thật là đông và vui. nh́n về đằng trước đằng sau hàng quân của chúng tôi, tôi thấy thật nhiều những người lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, nh́n họ thật là oai phong, thật là hùng tráng với súng mang vai và những hàng huy chương sáng ngời trên ngực. Tôi mơ một ngày nào tốt nghiệp quân truờng, cũng sẻ được mặc bộ quân phục giống như họ, mang súng xông ra chiến trường mà diệt trừ bọn Cộng sản xâm lược để bảo vệ sự tự do cho người dân và vẹn toàn lănh thổ của Miền Nam Việt Nam, lúc đó, tôi cũng sẽ được đi diễn hành như họ, và chắc chắn trên ngực áo của tôi cũng có những hàng huy chương sáng ngời như những nguời lính Cộng Ḥa đang đứng trước mặt.


Cuộc diễn hành bắt đầu, chúng tôi bước đi theo nhịp quân hành dồn dập và tiếng vỗ tay cổ vơ của dân chúng đứng chung quanh. Tới ngang khán đài, chúng tôi đồng loạt quay đầu về bên trái, đưa tay chào Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ trên khán đài. Khung cảnh chung quanh thật là nghiêm trang, thật là trọng thể và rất là hùng tráng. Với một quân lực đông đảo và hùng mạnh như vậy, tôi tin chắc rằng Quân Lực Việt Nam Công Ḥa sẽ thắng trận và thống nhất hai miền Nam Bắc.
Ngày thi đậu bằng Tú Tài II năm 1974 cũng là ngày chúng tôi tốt nghiệp trường Thiếu Sinh Quân. Chúng tôi được toàn quyền quyết định:

Nhập Trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt,

Theo học những môn học tại Đại Học.

Tôi chọn nghành Y khoa, nên được đưa về Sàig̣n để học chứng chỉ Dự Bị Y Khoa SPCN (Science, Physic, Chimie) ở Đại Học Khoa Học. V́ đây là trường dân sự nên khi vào lớp, chúng tôi được tự chọn lựa: Hoặc là mặc quân phục kaki, hoặc là mặc thuờng phục. Tôi chọn mặc thường phục để cho giống mọi người chung quanh. Hết giờ học, tôi vào thư viện t́m sách vở học thêm hoặc theo các đàn anh vào truờng Quân Y để được chỉ dậy thêm. V́ số sinh viên quá đông và từ khắp nèo đường đất nước đổ về, hơn nữa, cũng v́ giảng đường quá lớn, không ai có chỗ ngồi nhất định, cho nên, ở những tháng đầu tiên của niên học, tôi chẳng có quen được người bạn mới nào cả.
Một hôm, trong giờ học về khoa học, tôi chọn được chỗ ngồi ở hàng thứ nhất gần chỗ ông giảng sư đứng giảng bài, nên ghi được bài giảng của ông rất đầy đủ. Hết giờ học, tôi vừa mới đứng lên sửa soạn thu xếp sách vở ra về th́ có một cô sinh viên ở hàng cuối chạy lên nói chuyện với tôi:

“Chào anh, hôm nay tôi đi học trễ, phải ngồi ở dưới cuối giảng đường nên ghi chép không được đủ. Tôi thấy anh ngồi ở trên, chắc là ghi chép đầy đủ lắm, anh có thể . . . cho tôi mượn cuốn tập của anh để ghi lại những phần tôi c̣n thiếu hay không?”
Chuyện ǵ chứ cho mượn vở ghi chép lại bài th́ đâu có ǵ lạ đâu. Tôi cũng đă hơn một lần phải đi muợn tập của bạn bè để ghi lại mà. Hơn nữa, học đại học là tự học nhiều hơn, cần phải có bạn bè giúp đỡ nhau, nên tôi vui vẻ cho cô mượn bài. Chúng tôi cùng vào thư viện của trường, tôi lo t́m sách đọc thêm, cô lo xem lại bài để ghi những phần thiếu sót. Từ đó, tôi biết tên cô là Thanh, cô thường mặc áo dài mầu xanh biển nhạt nh́n thật là lịch sự và thanh nhă. Đôi khi, Thanh phải đi làm thêm nên tới lóp trễ, nhờ tôi giữ chỗ dùm. Đang khi ghi chép bài, cặp kiếng mát của Thanh rơi xuống sàn, theo phản ứng tự nhiên của người lính, tôi nhanh nhẹn đưa tay xuống lượm lên cho cô, cùng lúc Thanh cũng đưa tay xuống nhặt cặp kính, hai bàn tay chúng tôi chạm vào nhau, bàn tay của tôi nắm vào bàn tay của Thanh. Cả hai không biết làm ǵ, cứ nắm lấy tay nhau một luc rồi Thanh mới buông tay tôi ra, lúc đó tôi mới nhặt lấy cặp kiếng mà trao lại cho Thanh. Thanh đỏ mặt nh́n tôi, lúng túng nói lời cám ơn.

Việc học của tôi đang suôi chèo mát mái, và t́nh cảm của tôi và Thanh cũng bắt đầu nầy nở. Nhưng chợt một hôm, tôi nhận được giấy về tŕnh diện trường cũ với đầy đủ quân trang quân dụng.

Tới trường, ông Đại đội truởng tập họp tất cả chúng tôi lại, cho biết ngắn gọn:

“Viện trợ của Mỹ đă bị cắt giảm, không c̣n ngân quỹ cho các sinh viên đi học đại học. Tất cả phải nhập học khóa 31 Vơ Bị Đà Lạt ngay.

Thế là hết giấc mơ làm thầy thuốc. Thế là hết những ngày tháng êm đềm bên Thanh. Tôi muốn báo cho Thanh biết, nhưng không c̣n cơ hội đến trường học nữa, và cũng không có địa chỉ nhà của Thanh.

Nhưng ngay lúc ấy, trước mặt tôi lại hiện ra một khung trời mới: Tôi nhớ lại h́nh ảnh những người lính oai hùng với huy chương sáng chói trên ngực áo. Tôi phải noi gương đàn anh để trở thành một người lính chiến ngay lập tức, v́ tại thời điểm cuối năm 1974 này, chiến trường Miền Nam thật là sôi động.

Ba ngày sau, chúng tôi ba lô lên vai bay lên Đà Lạt, nhập trường mới: Truờng Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Lại qua một màn khám sức khỏe phân chia đại đội, trung đội.
Một tháng trời trôi qua, chúng tôi vẫn chưa dược nhập khóa, ch́ mỗi ngày ăn uống tập thể thao đọc sách mà thôi.


Quyết định mới lại đưa ra:

“Viện trợ Mỹ đă bị cắt tới tận cùng, Bộ Quốc Pḥng không đủ ngân quỹ cho tất cả chúng tôi nhập khóa 31. Thiếu sinh quân chúng tôi phải chia ra làm hai: Một nửa ở lại nhập khóa 31, phần c̣n lại trở về Sàig̣n, nhập khóa 1/75 Thủ Đức (trường mới đă rời về Long Thành).

Tiếp theo là phần đọc tên người đi kẻ ờ. Tôi có tên trong danh sách về Long Thành. Tôi lại một lần nửa ba lô lên vai trở về Long Thành.

Tháng 4 năm 1975, chúng tôi được gắn Alpha để chính thức là Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 1/75 Long Thành. Lúc này, tôi được sĩ quan cán bộ và những huynh trưởng cho hay, t́nh h́nh đất nước đă rất là tồi tệ, Việt cộng đă tổng tấn công ở khắp mọi nơi và đă tiến gần tới Saig̣n.

Ngày 21 tháng Tư 1975, chúng tôi nghe từ trong máy thâu thanh tin Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đă từ chức, Phó Tổng Thống Trần Văn Hương lên thay thế. Chúng tôi nh́n nhau không hiểu chuyện ǵ sẻ xẩy ra? Đất nước ḿnh sẽ đi về đâu? Tương lai của anh em chúng tôi sẽ ra sao? Nhưng tinh thần của chúng tôi vẫn vững vàng, cả tiểu đoàn khóa sinh vẫn nguyên vẹn.

Khoảng giữa tháng Tư 1975, toàn bộ sinh viên sỉ quan và cán bộ của trường Long Thành được lệnh di tản về truờng Thủ Đức cũ. Tôi lại một lần nữa ba lô lên vai, chỉ có khác là lần này, chúng tôi được lệnh mang theo đầy đủ súng cá nhân, đạn dược và thức ăn cho nhiều ngày.

Đến trường Thủ Đức, đầy những sinh viên sĩ quan, không những chỉ có tất cả các khóa sinh của trường Long Thành, mà c̣n có những sinh viên sĩ quan khóa 30, 31 của Vơ Bị Đà Lạt, sinh viên sĩ quan Không quân (khăn đỏ và khăn vàng) nữa. Chúng tôi được lệnh trải ra pḥng thủ trường. Theo lịch tŕnh tuần tự, đến phiên tôi được chỉ định làm Tiểu Đội Trưởng, được lệnh đưa tiểu đội ra gác tại Tuyến A, nh́n xuống Xa lộ Biên Ḥa, chúng tôi liên lạc thường xuyên với Trung úy Xuân, Đại đội truởng khóa sinh.
Đêm 29 tháng Tư năm 1975, từ đồn canh, tôi nh́n về hướng Sàig̣n, trực thăng bay từng đoàn thật nhiều, không biết đó là trực thăng của Mỹ hay của Việt Nam? Không biết những chiếc máy bay này chở ai? Đi đâu?

Sáng sớm ngày 30 tháng Tư 1975, tôi đặt ống nḥm nh́n xuống xa lộ, thấy có bốn chiếc chiến xa đang di chuyển về hướng Sàig̣n, tôi vội vàng báo cáo với Trung úy Xuân, cho ông biết t́nh h́nh và nói rơ là có thấy cờ treo ở trên cần ăng ten truyền tin, nhưng không biết đó là cờ của ai? Trung úy Xuân cũng đặt ống nḥm và cho tôi biết tin dữ:
“Xe tăng Việt cộng đó, tụi nó treo cờ Xanh lá cây và xanh lơ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đó, anh em cẩn thận canh pḥng cho vững, tôi sẽ cho lệnh bắn xuống đám xe tăng đó.”

Tích tắc sau, tôi đă nghe tiếng súng từ thiết giáp ở trong trường bắn xuống xa lộ. Ba viên đạn trúng ngay đằng trước đám xe tăng, một trái trúng ngay vào chiếc xe tăng đầu tiên, trái cuối trung bên hông của đoàn xe. Anh em chúng tôi thích thú đứng hết cả lên giơ súng hoan hô pháo thủ thiết giáp đă bắn rất chính xác.

Đoàn xe thiết giáp của Việt cộng vội vă quay đầu chạy trở lại hướng Biên Ḥa, chúng tôi như được gia tăng sức mạnh, quay trở lại lo tăng cường pḥng thủ thật cẩn mật. Một SVSQ tên Hóa leo lên tháp canh để canh pḥng đám bộ đội nếu chúng tới gần, Anh Hóa nh́n thấy rất nhiều xe nhà binh nhưng không giống xe GMC của ḿnh đang chở đầy lính chạy trên xa lộ về phía chúng tôi. Nếu có súng đại liên, chúng tôi có thể bắn xuống bọn chúng, nhưng thật là đáng tiếc, chúng tôi chỉ có súng M16 mà thôi. Ở trên cḥi canh mà không có súng lớn th́ vô ích và thật nguy hiểm, tất cả chạy ra gọi anh Hóa xuống, anh vừa xuống tới nấc thang cuối cùng th́ một trái B40 đă bắn tới, xập toàn bộ tháp canh xuống, anh Hóa hú hồn le lưỡi chạy vội vào tưyến A.
Ngay lúc đó, từ máy thâu thanh của một khóa sinh, chúng tôi nghe rơ Tổng Thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, yêu cầu chúng tôi buông súng chờ phe bên kia tới bàn giao.

Tại sao lại đầu hàng? Làm sao mà bàn giao được? Không! Không thể nào như vậy được. Anh em chúng tôi nhất định không chịu đầu hàng, chúng tôi c̣n đủ súng đạn, mặc dù chúng tôi chưa chính thức là một nguời lính, nhưng đă có số quân, đă mặc quân phục, đă mang súng để chiến đấu bảo vệ quê hương, chúng tôi không thể đầu hàng. Tôi gọi máy liên lạc với Trung úy Xuân, người linh mang máy trả lời là:
“Ông Thầy đă lên thiết giáp ra phía sau trường để đề pḥng bọn Việt cộng đánh bọc hậu.”
Một lúc sau, từ trong quân trường, anh em Vơ bị và Không quân chạy rạt về phía chúng tôi, vừa chạy vừa la:

“Đừng bắn! Chúng tôi là Sinh Viên Sĩ Quan đây.”

Anh em chạy ào vào tuyến, vừa thở vừa cho biết:

“Xe tăng Việt cộng nhiều lắm, chúng đă tấn công trường , bắn cháy xe tăng của ḿnh rồi. Chúng tôi trước đó đă phá kho súng lấy được vài khẩu M72, nên đă lấy ra bắn cháy một chiếc xe tăng của bọn chúng, nhưng chúng đông lắm, dùng đại liên bắn trả lại chúng tôi, một anh khóa khăn đỏ (Không quân) đă bị bắn xuyên qua đầu chết rồi. Không có chỗ núp, chúng tôi phải chạy ra với các anh.”

Súng nổ khắp mọi nơi, bọn bộ đội bắt đầu bắn về phía chúng tôi, chúng tôi bắn trả lại thật dữ dội, đẩy ngược bọn chúng về phía trường học. Có tiếng xe tăng gầm thết càng ngày càng lớn, rồi tôi nh́n thấy rơ ràng chiếc xe tăng đầu tiên đang quay họng đại bác bắn vào tuyến pḥng thủ của chúng tôi. Một anh Không quân lấy khẩu M72 cuối cùng nhắm ngay chiếc xe tăng mà bắn, chiếc xe tăng trúng đạn nhưng không bị cháy, nó quay đầu xe trở lại nhắm vào chúng tôi một lần nữa. Không c̣n cách nào tự vệ nữa, chúng tôi tan hàng chạy qua hướng Trung Tâm Huấn Luyện Cảnh Sát Quốc Gia. Chỉ c̣n tôi với thằng Thật chạy chung với nhau.

Chạy ngang khu nhà dân, tôi nhớ khu này của gia đ́nh binh sĩ, họ thưởng nhận đồ nhà binh của chúng tôi để giặt úi. Cô gái Tên Xuân nói với tôi:

“Ba của em c̣n ở trỏng đó, không biết ổng c̣n sống hông, mấy anh chạy đi, tụi nó vô đầy hết trơn rồi. Chúng tôi vượt hàng rào vào TTHL Cảnh Sát, đáng tiếc, anh em khóa sinh ở đây đă rút hết đi nơi khác rồi, kho vũ khí cũng trống trơn không c̣n ǵ nữa. Tiếng xe tăng của bọn Việt cộng rít lên ngoài cổng chính.

Thật nh́n tôi, chán nản:

“Hết rồi, cùng đường rồi.”

Tôi trả lời rơ ràng:

“Cứ thế mà đi ra, không đầu hàng”.

Hai đứa chúng tôi bỏ súng xuống, đi ra cổng.

Xe tăng Việt cộng đầy trong sân, một tên xạ thủ đại liên trên xe tăng quắc mắt hỏi chúng tôi:

“Đi đâu đây?”

Lần đầu tiên tôi thấy Việt cộng, da mặt tên này tái xanh như tầu lá chuối, cặp mắt của hắn xâu thẳm như bị bệnh sốt rét và đói ăn lâu ngày.

Tôi b́nh tĩnh trả lời:

“Ở trong khám mới chạy ra, đang kiếm đường về nhà”

Tên này không hỏi ǵ thêm nữa, chỉ đường cho hai đứa tôi ra xa lộ.

Dọc đường, tôi thấy thật nhiều dồng bào và những thanh niên như tôi đang im lặng chạy về phía Sàig̣n. Đi ngang qua một cái cầu nhỏ, có một trạm gác, người lính Cộng Ḥa bị đạn chết gục trên khẩu súng đại liên không c̣n viên đạn nào cả. Một người đi ngang, dáng vẻ của một người lính, đă dừng chân, nhặt cái nón sắt rơi dưới đất đội lên đầu cho xác chết.

Đi một đoạn đường nữa, tôi thấy một thanh niên mặt thất thần, tay cầm túi xách đi ngược đường với chúng tôi, về phía Thủ Đức. Tôi ngạc nhiên nh́n anh và thật không ngờ, đó là tài tử Hùynh Thanh Trà (tôi nhớ mặt anh v́ đă đi xem phim “Loan Mắt Nhung” do anh đóng chung với Thanh Nga). Tôi nắm vai anh lại, hỏi anh:
“Anh Trà, anh đi đâu đây?”

Anh không trả lời tôi, chỉ tự nói với chính anh:

“Hết rồi . . . Không c̣n ǵ nữa rồi . . . “

Về đến ngả tư Hàng Xanh, qua cầu Thị Nghè, chúng tôi vẫn c̣n thấy những người lính Nhẩy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Biệt Kích 81, Thiết giáp vẫn hiên ngay chống trả lại xe tăng của bọn Việt cộng, chúng tôi muốn nhẩy vào ṿng chiến, nhập với họ mà tiếp tục chiến đấu, nhưng bọn chúng bắn chặn đường không cho chúng tôi băng ngang.

Tới khúc Hồng Thập Tự và Phan Đ́nh Phùng, nhà tôi cửa đóng then cài, không thấy bóng mẹ và các anh tôi đâu cả, những người hàng xóm nh́n tôi ái ngại. Thật rủ tôi về nhà ba má của anh, ở phía Ngă Bẩy, Lư Thái Tổ. Cha mẹ anh c̣n ở nhà, im lặng đón chúng tôi lên lầu tăm rửa thay quần áo.

Từ trên lầu, tôi thấy những đám con nít mang băng đỏ trên cánh tay chạy đi chạy lại la hét rầm trời, súng đạn vẫn c̣n nổ khắp nơi. Màn đêm ngày 30 buông xuống thật mau, hai đứa tôi vẫn đứng bất động trên lan can, có người em của Thật cũng lên nhập bọn. Có tiếng xe Jeep chạy từ đầu đường, trên xe có mấy thanh niên mặc thường phục cầm súng băn chỉ thiên hàng tràng dài. Em của Thật nh́n kỹ đám thanh niên rồi la lên nho nhỏ:
“Tên sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm đó, chắc nó vừa mới thoát ra khỏi khám Chí Ḥa lấy súng bắn chào mừng đám bộ đội Việt cộng đó?”

Trời đêm 30 không có hỏa châu, nhưng có thật nhiều đám cháy và tiếng súng vẫn vang vọng khắp nơi.

Ánh lửa bùng lên thật cao . . .

Qua ánh lửa, tôi nh́n thấy những người lính Việt Nam Cộng Ḥa oai hùng với hàng dẫy huy chương đang đi diển hành qua khan đài.

Qua ánh lửa, tôi thấy những người Thiếu Sinh Quân trong quân phục đại lễ trắng, đội bê rê đỏ đang diển hành trong tiếng reo vang cổ vơ của dân chúng đứng hai bên đường:
“Hoan hô các em Thiếu Sinh Quân . . . Các em là tương lai của Việt Nam Cộng Ḥa chúng ta đó . . . “


Qua ánh lửa, tôi thấy những người lính cuối cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đang bắn vào xe tăng và đám bộ đội chung quanh, rồi thân xác họ bị tan biến đi . . .

Những người Lính Việt Nam Cộng Ḥa oai hùng của tôi . . .

Ngày hôm sau, tôi một ḿnh trở về trường Thiếu Sinh Quân, trường vắng lặng và có đám bộ đội đứng gác bên ngoài. Tôi đi về hướng nhà một đàn em ở ngay tại Vũng Tầu để hỏi thăm t́nh h́nh.

Thăng vừa thoát về đêm hôm qua, kể cho tôi nghe:

“Bọn chúng bắn đại liên vào trường rồi tấn công, chúng em bắn trả lại dữ dội, Đến sáng hôm sau, chúng nó đem xe tăng vào, dùng súng bắn xập cổng rồi tràn vào, nhiều đứa chúng em bị thương lắm. Chúng bắt tụi em nhốt ở khu trại đằng trước trường, đêm đến, chúng em dắt các khóa sinh nhỏ chạy trốn hết, em mới về tới nhà sáng nay thôi.



NHỮNG THIẾU SINH QUÂN CỦA TÔI NHỮNG SINH VIÊN SĨ QUAN ĐÀ LẠT, THỦ ĐỨC, KHÔNG QUÂN CỦA TÔI NHỮNG NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG H̉A CỦA CHÚNG TA CHIẾN ĐẤU TỚI GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG, NHƯ THẾ ĐẤY.

 

 

 

PHIM TÀI LIỆU: "SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH"

(11 Tập)

 

 
tậ p1/11

 

tập 2/11

 
tập 3/11

 
tập 4/11

 

tậpp 5/11

 

tập 6/11

 
tập 7/11

 
tập 8/11

 

tập 9/11

 

tập 10/11

 

tập 11/11

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG NAM Á.

T̀M ĐỌC

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG N̉NG NỌC (ÂM DƯƠNG) ĐÔNG NAM Á (Quyển I và  II)

của NGUYỄN XUÂN QUANG.

.Một tác phẩm tác giả đầu tư gần một nửa đời người. Một tác phẩm viết gần 30 năm mới hoàn tất.
.Một khai phá độc đáo về trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn. Từ trước tới nay chưa một học giả nào trong nước cũng như trên thế giới hiểu thấu được ư nghĩa đích thực của trống đồng.
.Sự khai phá về trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn, nhất là sự khám phá ra chữ viết Ṇng Nọc của tác giả sẽ mở ra một cánh cửa giúp cho  các nhà nghiên cứu các nền văn minh cổ thế giới.
.Trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn diễn giải Vũ Trụ Tạo Sinh, là giáo biểu của Vũ Trụ giáo, là bộ Dịch ṇng nọc bằng đồng, nền tảng của nền văn minh Đông phương nói riêng và của nhân loại nói chung. Trống đồng âm dương cũng là bộ sử đồng của Đại Tộc Việt.
.Đọc Giải Đọc Trống Đồng Ṇng Nọc, Âm Dương Đông Nam Á để t́m thấy bản sắc Việt, để t́m thấy căn cước Việt của ḿnh.

.Bộ sách gồm 4 tập, tập I và II này nói tổng quát về trống đồng âm dương để giúp t́m hiểu và giải đọc trống đồng. Tập III và IV sẽ giải đọc những trống chính yếu quan trọng. Sách có hàng trăm h́nh ảnh do tác giả thu thập ở khắp nơi trên thế giới. Tập I dầy 400 trang giá 70 Mỹ kim kể cả bưu phí. Tập II dầy 468 trang giá 80 Mỹ kim kể cả bưu phí.

Mua qua tác giả, với giá đặc biệt là 75 MK cả hai tập bao luôn bưu phí.

Liên lạc:
tác giả Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang
P.O. Box 18983, Anaheim, CA 92817- 8983, USA.
Tel. & Fax: (714)-897-9413
Email: ngxuanquang@aol.com
.

 

LỐI XƯA XE NGỰA HỒN THU THẢO...  

"Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
  Đến nay thấm thoát mấy tinh sương
  Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
  Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
  Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
 Nước c̣n cau mặt với tang thương
  Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
  Cảnh ấy người đây luống đoạn trường”

             (Bà Huyện Thanh Quan)