báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                             

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim đưc!!!

 ***


85 năm ĐCSVN đă làm được ǵ cho đất nước

***  


 

ĐẶNG CHÍ HÙNG

Khi những gịng sông không c̣n lơ đăng

 

Tôi không quen biết ǵ Thu Phương nhưng biết đến Huy M.C và Thu Phương từ khi c̣n Làn Sóng Xanh. Thu Phương được biết đến với : Cô gái đến từ hôm qua, Thôi anh hăy về, Đêm nằm mơ phố vv…Nhưng để lại ấn tượng nhất trong tôi vẫn là Ḍng Sông lơ đăng. Chất giọng của Phương hợp với bài hát này và tôi thích cả nội dung của bài hát mà tác giả Việt Anh sáng tác:

Từ chốn nào gịng sông đă ḥa cùng đại dương 
Cạn bến bờ chiều nay thẩn thờ nh́n hoàng hôn 
Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc 
Để một gịng sông lơ đăng trôi qua …

Có nhiều người hát bài hát đó, nhưng phải thú thật là Thu Phương hát bài đó rất truyền cảm, đi vào ḷng người với chất giọng của riêng cô – một người con gái gốc Hải Pḥng.

Những tưởng Thu Phương định cư tại Mỹ với Huy MC th́ mọi chuyện coi như êm thấm. Nhưng không…họ chia tay nhau sau 14 năm chung sống. Thu Phương có gia đ́nh mới. Chuyện t́nh cảm, gia đ́nh của Phương là chuyện cá nhân. Người viết không bao giờ đề cập và b́nh luận. Đó là nguyên tắc của tôi.

Câu chuyện ở đây là cả một sự tiếc nuối cho cá nhân Phương và cho rất nhiều nghệ sĩ ở Hải Ngoại. Khi Phương qua Mỹ, th́ cô xin tị nạn chính trị. Rất nhiều đồng bào Việt Nam đều ra tay tiếp đón và cưu mang. Những t́nh cảm đó, chắc hẳn Thu Phương, Bằng Kiều và nhiều người nghệ sĩ sẽ nhớ. Và lúc đó gịng sông cứ lơ lăng trôi theo tiếng hát của Thu Phương…

Nhưng cô đă không đi hết trọn con đường của một người tị nạn. Cô trở về Việt Nam ca hát với những hợp đồng béo bở từ các đại gia đỏ và CSVN. Cô trở về để khoác lên ḿnh chiếc áo dài mang lá cờ lấy về từ Phúc Kiến bên Tàu. Cô phản bội chính lá cờ đă cho cô cơ hội được định cư tại xứ sở tự do, đă nâng đỡ cô lúc cô c̣n bỡ ngỡ nơi xứ người. Và thế là gịng sông đă đỏ phù sa của những ngày băo lũ…

Nhưng Thu Phương không phải là cá biệt, rất nhiều nghệ sĩ tị nạn cộng sản đă trở về Việt Nam hát với cộng sản. Mỗi một nghệ sĩ, họ là những gịng sông nghệ thuật lơ đăng ru hồn người thưởng thức. Nếu biết dùng nó để đánh thức những tâm hồn yêu nước th́ đó chính là điều tuyệt vời. Thật tiếc, nó lại trở nên đỏ ngầu như chính những bàn tay vấy máu đồng bào mà CSVN đang ch́a ra bắt tay của văn nghệ sĩ Hải Ngoại.

Rất nhiều trong nghệ sĩ đó, chính tác giả cũng một thời yêu mến như: Lệ Thu, Ư Lan, Thanh Tuyền, Giao Linh đến Tuấn Vũ, Chế Linh, Khánh Ly…Nhưng rồi, đă cảm thấy buồn v́ họ đă phản bội lại những ǵ mà người tị nạn trân trọng nhất: Sự trung thành với Quốc Gia.

Nếu đơn thuần chỉ là những người nghệ sĩ b́nh thường, chúng ta chẳng có ǵ để trách họ bởi v́ hát, biểu diễn là nghề của họ. Sống với nghề, đi với nghề chẳng có ǵ đáng trách. Nhưng những người nghệ sĩ mà tôi muốn nói ở đây là những người đă từng một thời gắn bó với VNCH, với người lính VNCH, đă tới nước ngoài định cư theo diện tị nạn, đă đứng trên sân khấu của người Việt tị nạn để hát lên những nỗi căm hờn cộng sản. Vậy mà, họ đă quay về Việt Nam để giao lưu với CSVN – những kẻ đă giết cha ông họ, đẩy gia đ́nh họ lên con thuyền mênh mông ngoài biển, chửi bới họ là “đĩ điếm, đồi trụy, phản động”…Nhưng cao hơn cả, CSVN đă và đang giết cả một dân tộc, bán đứng một dân tộc cho giặc Tàu. Vậy mà nhiều nghệ sĩ tị nạn lại quay về hát ḥ tưng bừng với chúng. Quả là đáng buồn…

Vẫn biết rằng, cái ṿi bạch tuộc của nghị quyết 36 luôn t́m cách len lỏi cộng đồng. Nhưng nếu trong mỗi chúng ta có một sự tự trọng nhất định về danh dự người Quốc Gia th́ chắc chắn chúng ta không làm những việc có lợi cho cộng sản, bắt tay với cộng sản. Tiếc rằng, rất nhiều người thiếu cái điều căn bản đó.

Tôi c̣n nhớ, Du Tử Lê đă viết “Khi tôi chết hăy đem tôi ra biển”, vậy mà ông chẳng ra biển, ông đă nuốt lời về với cộng sản những năm tháng cuối đời. Đáng buồn v́ những điều mà ông thất hứa. Nó cũng giống như rất nhiều văn nghệ sĩ đă quên đi lời thề chống cộng năm nào…Họ đă để những gịng sông không c̣n lơ đăng….

Những người làm nghệ thuật, họ có thể biện minh cho ḿnh “Nghệ thuật của tôi là nghệ thuật vị nghệ thuật” để t́m cách đi về ăn chơi, nhảy múa với cộng sản. Các vị đúng, nhưng chưa đủ v́ nghệ thuật th́ phải v́ nghệ thuật. Nhưng khi đă mang trong ḿnh căn cước tị nạn, nhất là tị nạn cộng sản, th́ các vị phải biết rằng các vị có trách nhiệm trong ḿnh để làm một thứ nghệ thuật của người tị nạn.

Hơn thế nữa, những người nghệ sĩ này có biết hàng ngày có hàng trăm ngh́n tên Tàu đang ung dung trên đất Việt Nam ? Từ bộ chính trị đến quan chức địa phương đều bị Tàu cộng sai khiến ? Hàng ngh́n tàu cá bị giặc Tàu phá nát mỗi năm trên chính biển đảo quê hương ? Hàng trăm ngh́n km2 mặt nước và đất liền bị cắt cho Tàu ? Hàng mấy trăm km bờ biển bị nhiễm độc bởi thảm họa Formosa ? Đó chính là tội ác của cộng sản. Hợp tác làm ăn, nhảy múa với cộng sản đó chính là phản bội lại dân tộc Việt Nam.

Có những gịng sông, khi nó chảy qua những miền quê hương êm đềm th́ rất mơ màng và gợi t́nh. Nhưng nếu nó bị lạc đường qua những miền đất dữ với những con người không biết giữ lấy t́nh yêu với quê hương th́ nó sẽ trở thành những gịng sông nhuộm máu đồng bào. Khi mà những gịng sông không c̣n lơ đăng nữa th́ cũng là lúc thính giả tắt đài, tắt tivi và quay lưng lại với những người đứng trên sâu khấu. C̣n nỗi buồn nào cho người nghệ sĩ bằng chính nỗi buồn bị khán giả quay lưng ? V́ thế, người nghệ sĩ hăy sống để cho những gịng sông măi c̣n lơ đăng !

Đặng Chí Hùng 

 

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

 

Nguyên Thạch

 

***