báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                             

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim đưc!!!

 ***

 Giới thiệu cuốn DVD HỒN TỬ SĨ do nhóm Vietnam Film Club thực hiện

 

 


VFC- Trailer - Hồn Tử Sĩ
 https://youtu.be/rfTtD7hOUdc


Hăy nghe cô gái miền Bắc nói về t́nh yêu đối với Cờ Vàng 3 sọc đỏ -
lá cờ của chính nghĩa

https://www.youtube.com/watch?v=PnQ8upW76Uw&sns=fb

&&&

 

 

Mường Giang

Liêm sỉ trong chốn ngục tù.
Vinh dự cuối cùng của VNCH sau cuộc chiến.

 

Năm Quí Mùi 1283, Mông Cổ lại xâm lăng Đại Việt lần thứ hai. Lúc đầu thế giặc rất mạnh, Thăng Long thành thất thủ, quân ta phải rút lui chỉ để lại tướng Trần B́nh Trọng ngăn giặc tại Thiên Trường. Nhưng v́ quân ít thế cô, Ông đă bị Thoát Hoan bắt tại băi Đà Mặc ở khúc sông Thiên Mặc, nay thuộc làng Mạc Trù Châu, Khoái Châu tỉnh Hưng Yên. Nghe tiếng ông là bậc tài trí, thái tử nhà Nguyên đem danh lợi ra khuyến dụ nhưng Trần B́nh Trọng quyết “Làm quỷ nước Nam, chứ không ham vương đất Bắc”.

Cuối đời Trần, Hồ quư Ly cướp ngôi vua, giặc Minh lợi dụng cơ hội trên sang cưỡng chiếm Đại Việt. Cuộc chiến chống ngoại xâm lại xảy ra nhưng v́ thế lực của vua Trùng Quang quá yếu nên phải rút về cố thủ tại Hóa Châu và tạm giải hoà với giặc vào năm 1413. Điện tiền thị ngự sử Nguyễn Biểu lănh trách nhiệm gặp tướng Minh là Trương Phụ để thương thuyết. Trong trại giặc Ông không quỳ lạy lại c̣n khẳng khái ăn đầu người, mắng chửi quân xâm lăng khi chúng sỉ nhục Đại Việt, nên bị giết chết.

 

Từ năm 1862 giặc Pháp xâm chiếm nước ta, Bernard đă đem hết toán nghĩa quân của Nguyễn Đức Huỳnh chôn sống chung trong một nấm mồ tập thể tại Côn Đảo. Cũng từ đó nơi muôn trùng gió cát, xương trắng hằng hằng, ư thu, hồn Việt được nung nấu trong tim óc người chiến sĩ nơi chốn lưu đày, đă trở thành những Thi Ngôn Chí lưu danh thiên cổ cùng với các tên tuổi Nguyễn Thành, Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn An Ninh và hằng vạn nhà cách mạng đầu thế kỷ XX ôm mộng lấp biển vá trời, giải thoát quê hương khỏi ṿng nô lệ. Năm 1930 VN Quốc Dân Đảng khởi nghĩa chống Pháp nhưng thất bại. Đảng Trưởng Nguyễn Thái Học cùng nhiều đồng chí sa cơ lên đoạn đầu đài. Riêng Nguyễn khắc Nhu mở lựu đan tự sát, Đổ thị Chuyên nuốt giải yếm đào chết trong ngục.

 

Đây cũng chỉ là những tiêu biểu của hằng triệu tấm gương liêm sỉ trong ḍng sử Việt. Hơn bốn mươi mốt năm qua (1975-2016), ngoài một só may mắn thoát được trầm kha hệ lụy trong thiên đàng xă nghĩa trước khi giặc vào thành.... Tất cả người ở lại đều chịu cảnh đổi đời, từ " người xuốn vưọn ". Đối với thành phần Quân, Công, Cán, Cảnh VNCH, không ai có thể quên đưọc nỗi hăi hùng trong chốn địa ngục trần gian, khi bị VC tra tấn hành hạ bằng nhục h́nh thời trung cổ như c̣ng tay, treo chân, bỏ đói lạnh trong củi sắt hay pḥng biệt giam nhiều tháng không hề thấy mặt trời. Đối xữ với nhau như thế đó, mà cứ xúi thiên hạ phải ḥa hợp, ḥa giải, nối ṿng tay lớn với VC, th́ quả là điên khùng.

" Thắng làm vua, thua trở thành giặc, ngụy " đó là một chân lư có tự ngàn xưa trong qui luật của chiến tranh. Nên chúng ta lỡ sa cơ thất thế, lọt vào tay giặc thù, mất hết tự do và mọi phương tiện để tự vệ, ngoài cái " liêm sĩ " c̣n sót lại. Bùi Tín, Trần Độ rồi Việt Thường, Vũ Thư Hiên, Phạm Thành Phương... và hằng trăm cán bộ CSVN cao cấp, những kẻ bị đảng vắt chanh bỏ vỏ, chạy ra ngoại quốc mới dám lên tiếng, viết sách tố lănh tụ tối cao của ḿnh như Hồ, Vơ, Phạm, Nguyễn Chí Thanh... đều vô liêmsĩ, khi bán đứng đồng chí của ḿnh cho mật thám Pháp ngày trước hay VNCH sau này, để đổi tự do khi bị bắt. Đó là sự khác biệt giữa lương tâm và bản năng của người và thú, cũng là cái vinh dự của cuộc đời.

 

Bốn mươi mốt năm qua, nơi tất cả các trại tù, từ Sài G̣n, các tỉnh, miền Nam đất Bắc, đă có ai ngoài Đại Uư Bùi Đ́nh Thi, cựu tù nhân VNCH bị tố đích danh làm tay sai cho VC hăm hại nhiều đồng đội trong tù... Số c̣n lại, hơn cả triệu nam nữ quân công cán cảnh miền Nam cũng như các vị lănh đạo tôn giáo, đảng phái chính trị, văn nghệ sĩ, những ai đă bị ai (tên thật), nêu tên, điểm mặt là phản bội đồng đội ? Hay chỉ là nghe nói, nghe đồn, nghe ông đi qua bà đứng lại sầm x́ hoặc có trên cái loại chữ nghĩa không bị lương tâm đánh thuế.

 

Chế độ tù lao của cộng sản quốc tế ở đâu, thời nào dù do Stalin, Putin, Mao, Tập, Kim Nhật Thành, Polpot, Fidel Castro, Hồ Chí Minh hay Nguyễn Phú Trong... cũng chỉ là một ḷ, một mục đích, bỏ đói khiến người thành hèn, dùng hăm dọa trấn áp nhục h́nh gây nỗi sợ hăi, tạo ác mộng kinh niên trong tâm khảm người tù, khiến họ phải cúi đầu tuân phục, làm tay sai bán đứng đồng đội..

 

. Ở ngoài đời được tự do lại thừa mứa cơm thịt, rượu gái, mà c̣n không hiếm kẻ giết nhau để tranh ăn, đoạt vợ dành chồng, a vào chụp giựt chức tước, danh xưng, những thứ trên trời dưới biển, chỉ có trong chiêm bao và phường tuồng.. Nên chỉ có kẻ anh hùng rơm mới ngu dại tranh hơn thua cùng đám cai tù của VC, đám vô loại, thiếu học, cuồng sát, để chết thảm nơi lỗ chăn trâu. Lănh tụ cộng sản trăm đúa như một, từ Hồ tới Giáp, Thanh... thằng nào cũng hèn hạ bán đứng đồng đội để tồn tại thành cha già, tổng bí thư, uỷ viền này nọ, ngồi trên ngai vàng ăn xương uống máu đồng bào, hết lớp này tới đợt khác, ngày qua tháng lại, mà có chết ai đâu ?.

 

Hơn bốn mươi mốt năm qua, ngoại trừ một vài con chim lạc đàn, một số kẻ bạc phước vùi thây nơi muôn trùng cát bụi, tất cả tù nhân chính tri VNCH sau ngày 1-5-1975, trong địa ngục cộng sản c̣n sống sót, tuy có bị đày đọa thể xác nhưng không ai bị tẩy năo, nhồi sọ để theo chúng. Họ đều xứng đáng ngẩn mặt sánh vai với bất cứ ai trong cơi đời này v́ đă làm xong trách nhiệm và bổn phận của người trai Việt thời loạn. Bỗng dưng thấy đau ḷng trong nỗi mênh mông trống vọng biển dâu, bởi con người sinh ra ai cũng phải chết. Bể khổ vô thường đời nay của người Việt, đă không c̣n là sự khổ đau vật chất, nghèo đói, tử sinh mà là nỗi hận nhục mất nước, ách nô lệ cộng sản quốc tế trong mấy chục năm qua. Chim Thục Đế khóc đau cho nước đền nổi phải khắc khoải sầu đau, năm canh máu chảy. C̣n con người th́ sao cứ măi vô t́nh đi về trong cơi phù du, mặc cho hồn nước thét khóc trong nổi bể dâu năo nùng:

 

 ‘Anh hùng buổi trước sầu vong quốc
mài kiếm dưới trăng để đợi thời
ta phận lính già, đời loạn lạc
Co ro ngồi khóc, cuộc chia phôi‘

 

- HAI CẢNH ĐỜI TÙ VNCH VÀ VC :

 

Không biết nhà tù tại các nước tây phương và Hoa Kỳ như thế nào nhưng với lương tâm mà viết, th́ các Trung Tâm Cải Huấn của VNCH, trong đó có các quân lao, từ chuyện ăn uống, sinh hoạt, quân phạm cũng như tù chính trị rất là thoải mái. Như vậy tại sao luôn có những cuộc gây rối trong các trại giam tù binh cộng sản, trước ngày trao đổi tù binh của hai phía ?

 

Qua các tài liệu c̣n lưu trữ, cùng với những bài viết của những quân nhân Quân Cảnh, có trách nhiệm canh giữ tù binh CS. Theo đó ta biết VNCH có năm trại giam giữ tù binh CS ở Pleiku, Qui Nhơn, Biên Ḥa, Đà Nẵng, Cần Thơ thuộc bốn vùng chiến thuật và một tổng trại ở Phú Quốc. Tất cả đặt dưới sự quản trị của Bộ Chỉ Huy Quân Cảnh. Phụ trách các trại trên là các tiểu đoàn 7, 8, 9 và 14 QC, ngoài ra c̣n tăng phái thêm một Liên đội Quân khuyển và Quân y làm việc trong các bệnh viện mỗi trại. Số tù binh cộng sản lúc cao điểm đă lên tới 40.000 người. Riêng mỗi trại tại các vùng chiến thuật thường giam giữ trên 5000 tù binh nhưng đông và qui mô nhất vẫn là Trung Tâm Phú Quốc.

 

Về những nguyên nhân khiến tù binh thường gây rối, tuyệt đối không phải v́ bị hành hạ hay ngược đăi, mà v́ chúng có chỗ dựa lưng vững như núi. Đó là các tổ chức gồm có " phong trào tranh đấu đ̣i cải thiện chế độ tù ngục " của các linh mục Chân Tín, Nguyễn ngọc Lan, Trương bá Cẩn, của tờ báo thiên cộng " Tin Sáng " do đám dân cử cong sản nằm vùng Hồ ngọc Nhuận, Ngô công Đức, Lư Quư Chung chủ trương và " Hội Phụ nữ đ̣i quyền sống " của vợ Ngô Bá Thành nhưng ác liệt hơn hết vẫn là các cái loa của đám phản chiến tây phương và Mỹ, 

 

Do đó chuyện nổi loạn trong tù, qua những đ̣i hỏi gần như phi lư quá đáng, đă xảy ra như cơm bữa. Có làm như vậy, những bọn ruồi bu trên mới có cớ, tố cáo chính quyền Miền Nam vi phạm hiệp ước, nhân quyền, đối xử vô nhân đạo với tù binh chiến tranh.

Đó cũng là lư do chính để quốc hội đảng dân chủ Mỹ có cớ cắt đứt viện trợ của VNCH, làm miền Nam bị sụp đổ vào trưa ngày 30-41975. Thật vậy, khi phái đoàn quốc hội Hoa Kỳ theo yêu cầu của Tổng Thống Ford (thế Nixon từ chức), đến Sài G̣n vào ngày 24-2-1975 để duyệt xét t́nh h́nh tại chỗ, quyết định việc chuẩn chi 300 triệu Mỹ kim quân viện cho VNCH. Nhưng thay v́ chúng phải tới những nơi chốn vừa bị tàn phá bởi bom đạn do CS Bắc Việt gây ra, th́ bọn dân cử Mỹ thiên cộng , lúc đó rất có quyền uy như Paul Mc Closkey, Bella Abzug, John J Flynt, Donald Flynt.. lại bắt TT Thiệu phải để cho bọn chúng, đưọc tiếp xúc công khai với phái đoàn Mặt Trận và cộng sản Hà Nội trong phi trường TSN. Ngoài ra chúng đ̣i gặp Chân Tín, Trần hữu Thanh, Huỳnh Liên, vợ Ngô bá Thành, Huỳnh tấn Mẫm... để lấy bằng chứng về chuồng cọp Côn Đảo, Chí Ḥa, theo tố cáo của việt gian, việt cộng. Kết quả Mỹ cắt hết viện trợ cho VNCH.

 

Ngày 29-4-1975, ngay khi TT Dương văn Minh cầm quyền, th́ Chân Tín vội vă tới yêu cầu trả tự do tức khắc cho các tù chính trị nhưng bị sai khéo vào gặp Vơ đông Giang tại Phi trường Tân Sơn Nhất để bàn chuyện thương thuyết. Tại đây y bị VC giam lơng cho tới khi Sài G̣n thất thủ mới được thả.

 

Đó là cây bài tẩy mà Hà Nội có đưọc, để ra lệnh cho tù binh gây bất an thường xuyên, mới đạt cho được mục đích VU KHỐNG phía VNCH, vừa đánh trống la làng trước dư luận quốc tế qua cái loa của Tin Sáng, Đối Diện, Thách Đố, đài VC /BBC Luân Đôn... vừa vỗ ngực rằng ta tuy đang ở tù nhưng không đầu hàng địch nhưng trên hết vẫn v́ bản thân ḿnh, bó buộc phải làm như vậy, để khi được trao đổi, th́ mới c̣n cơ hội thấy lại được gia đ́nh, phục tước và không mất chức mất đảng, mất quyền lợi cấp dưỡng tem phiếu để mà sống.

 

Có là người Quân Cảnh canh giữ tù binh hay các quân nhân phục vụ tại các Ṭa Án Quân Sự, Mắt Trận, Các Ty Nội An, Cán Bộ Phưọng Hoàng và các Đơn Vị Quản Trị Địa Phương thuộc vùng chiến thuật, mới biết được mặt thật và chân tướng của " bộ đội bác Hồ ". hung dữ, bạo tàn, tán tận lương tâm ngay với chính đồng đội của ḿnh, qua những pha thanh toán nội bộ khủng khiếp trong trại giam. Chỉ cần một lư do nào đó, những hận thù chồng chất trong đầu óc hiếu sát, đưọc nhồi sọ từ lúc lọt ḷng, bị chèn nén, lập tức nổ tung. Những thanh toán đẫm máu tập thể đồng bọn như móc mắt, đóng đinh vào đầu, bịt mắt bỏ bao hoặc tập thể bề cho tới chết.

 

Riêng cán gái tại trại tù binh miền Trung, được mô tả cũng dũng liệt không kém bộ đội trai, nhất là màn nội bộ thanh toán, cũng không thua ǵ các trận đ̣n ghen bằng acid hay dùng lưỡi lam phá tan nhan sắc của kẻ đối đầu. Cho nên đâu có lạ ǵ cái chanh chua ghê khiếp của Dương thu Hương, Phan Thúy Thanh bổi trước hay những cảnh bộ đội miền Bắc chém giết tập thể đồng bào vô tội vào Tết Mậu Thân tại Huế, trên các đại lộ kinh hoàng tại Quăng Trị, Kon Tum, B́nh Định, An Lộc trong mùa hè đỏ lửa 1972 và những ngày tháng tư đen 1975 trên khắp mọi nẻo đường đất nước.

 

Ngày xưa Việt cộng phản loạn, tù binh Bắc việt sát nhân, nhờ có luật pháp quốc tế bảo vệ, nhóm của Chân Tín che chở... nên sống trong tù thung dung no đủ. VNCH mất, Mỹ cút, quốc tế ngoảnh mặt làm ngơ, đám Cha-Sư cũng bị ra ŕa, nên tù binh và dân chúng miền Nam bị tù sướng ngột thở. Ngày xưa những trại tù cộng sản, xa tận Côn Đảo, Phú Quốc, Pleiku... vẫn không thiếu khách quư ngoại quốc và các phái đoàn liên tôn nhà văn nhà báo, chính khứa Salon viếng thăm viết báo cáo.

 

Khi cộng sản làm trùm, những địa ngục trần gian tại Sở Công An, Chí Ḥa, nhà giam Phan Đăng Lựu Gia Định, ba bước đă tới nhưng không thấy một bóng ma hiện h́nh, khiến cho tù nhân trong đoạn trường máu lệ, ăn cơm sát hầm xí, ngủ ngay trên nước tiểu đống phân, khổ cực, đọa đày, chen chúc nằm nghiêng như cá ṃi xép trong hộp, chỉ biết lấy nước mắt làm canh nuốt cơm độn, cơm bo bo v́ kêu trời trời ngoảnh mặt, kêu đất đất làm ngơ, kêu sư, thầy, trí thức th́ ai nấy cũng xụi lơ, lớp chạy theo Mỹ, phần kẹt lại th́ chết đứng trước AK mă tấu. Rốt cục thượng vàng hạ cám, làm lính diệt cộng hay nằm vùng phục kích, tỷ phú cùng đinh, văn nhân nghệ sỹ, kéo xe đổ rác, mấy cha mấy thầy... tất cả sau ngày 1-5-1975 đảng vào Sài G̣n, lần lượt sau trước, rủ nhau vào tù, để cùng ôm nhau qua ngấn lệ đoanh tṛng.

 

Sau này anh em c̣n sống sót gặp nhau, ai nấy đều cho rằng trong muôn ngàn cái tân khổ chịu đựng, th́ chuyện bị VC lừa bịp mọi người, tự nguyện vào tù, mới là nỗi đau lớn nhất trong đời, phải khiến người ta chảy nước mắt ṛng ṛng. Nhưng dù thế nào chăng nữa, chúng ta cũng cám ơn nhà tù, v́ nhờ nó ta mới có cơ hội thuơng nhau hơn, ta hận cộng sản hơn và trên hết vẫn c̣n nguyên cái thể diện làm người, khi biết ǵn giữ " liêm sĩ trong chốn ngục tù ".

 

Chuẩn Tướng Vũ Văn Giai, Cưu Tư Lệnh SD3BB tại Quảng Trị, có viết mấy câu thơ thật thấm thía.

 

‘Làm tướng đă không lấy đó làm vinh
Th́ làm lính cũng chẳng lấy ǵ làm nhục
Thất thế đi tù, cũng chẳng lấy chi làm khổ ‘

 

Đọc mấy câu thơ trên để càng thêm tũi buồn cho đời lính. Bốn mươi mốt năm rồi, qua một cuộc bể dâu, đă gần như vùi chôn tất cả một thế hệ trai trẻ hiên ngang năm nào của VNCH. Người sống sót c̣n lại đâu đó, chĩ đếm trên đầu ngón tay với phận già nua bệnh tật, lưu lạc tha phương hay chờ chết từng ngày bên ŕa xă hội. Thực tế phũ phàng, bước chân phong trần của lính về chiều là vậy đó, đâu có chừa ai và ai cũng phải một lần bước qua cầu định mệnh, trước khi về với đất.

 

Công hầu khanh tướng, phú quư vinh hoa đă tiêu tan như sương khói trong cơn lốc đời. Nhưng chúng ta may mắn vẫn c̣n một thứ quư giá, đă đưọc hầu hết quân công cán cảnh VNCH trân trọng ǵn giữ, qua những bước tù từ Nam ra Bắc " Đó là liêm sỉ của con người ".

Anh hết thấy không phải là hết nhớ
những căm hờn trong khẩu hiệu vang lên
những biểu ngữ kêu gào nhau chém giết
giải khăn sô oan nghiệt quấn đầu thơ
xương chất thành non, biển hận không bờ
ngàn xác gục trong thước vuông chủ nghĩa..’
(thơ Xuân Hiến)

 

Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 1-2017
MƯỜNG GIANG

 

 Mường Giang

 

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

 

Nguyên Thạch