báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                             

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim đưc!!!

 ***

 Giới thiệu cuốn DVD HỒN TỬ SĨ do nhóm Vietnam Film Club thực hiện


Hăy nghe cô gái miền Bắc nói về t́nh yêu đối với Cờ Vàng 3 sọc đỏ -
lá cờ của chính nghĩa

https://www.youtube.com/watch?v=PnQ8upW76Uw&sns=fb

 
Ca sĩ Mai Khôi tại vùng Hoa Thịnh Đốn

https://youtu.be/OOBfAtm7I6k

****

 
Buổi Họp Báo của Cộng Đồng VN HTD về vấn đề Mai Khôi

https://youtu.be/1_pue79ejPU 

***

 

BS Trần Văn Tích

 

Hai lá cờ, chuyện muôn năm cũ

 

Không có tự do sẽ không có nghệ thuật, Albert Camus, đề từ của Nguyễn Quốc Khải.

L'art nait de contrainte, vit de lutte et meurt de liberté, André Gide, đề từ của Trần Văn Tích.

(Nghệ thuật khởi sinh từ cưỡng chế, tồn tại qua đấu tranh, tử vong v́ tự do)

 

Nhân vụ cô ca sĩ Mai Khôi từ trong nước sang Hoa Kỳ tŕnh diễn theo lời mời của Bà Nguyễn thị Thanh B́nh nhưng không chấp nhận Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà nên bị dư luận phản đối, Ông Nguyễn Quốc Khải đă viết một bài để phê phán cách hành xử của những người công kích cô Mai Khôi và nhất là công kích bà Nguyễn thị Thanh B́nh. Đại khái Ông Nguyễn Quốc Khải cho rằng mỗi người có tự do chọn lựa, “không một ai vỗ ngực tự cho ḿnh là một chiến sĩ chống độc tài lại có thể buộc cô Mai Khôi phải phục vụ dưới một lá cờ nào cả.“ Ông c̣n viết thêm : “Nếu chúng ta ép buộc những người trong nước ra hải ngoại phải đứng dưới lá cờ vàng, phải cuốn vào cổ ḿnh khăn quàng màu vàng, phải chào cờ vàng, lối cư sử (sic) của chúng ta cũng độc tài chẳng khác ǵ CSVN cả.“

Bỏ đi chuyện sử dụng động từ “phục vụ“ một cách sai nghĩa1, chúng ta thấy rằng lập luận của Ông Nguyễn Quốc Khải sai từ căn bản sự kiện. Ông xuyên tạc sự thật với dụng ư xấu. Những người chống cộng không bao giờ bắt buộc những kẻ dị ứng với Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà phải “phục vụ“ dưới lá cờ nền vàng ba sọc đỏ. Chúng tôi tổ chức một buổi sinh hoạt của chúng tôi, dành cho chúng tôi. Theo thông lệ đương nhiên, chúng tôi treo Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà. Quí vị ngại ngùng không muốn tham dự một buổi sinh hoạt như vậy th́ xin quí vị đừng có đến, có vậy thôi. Chuyện ép buộc người khác phải mang quanh cổ ḿnh khăn quàng màu vàng đă xảy ra một lần duy nhất và do một cá nhân hành động thiếu trí tuệ, sai lương tri, phản đạo lư; chúng tôi, những người chống cộng đứng đắn chưa bao giờ lập lại một lần thứ hai, ít nhất là cho đến hôm nay. Ông Nguyễn Quốc Khải chẳng nên v́ định kiến mà buộc tội tất cả quần chúng v́ lối cư xử của một người.

Theo ông Nguyễn Quốc Khải, “khoảng 80% của dân số 95 triệu người (2016), có thể họ chưa bao giờ thấy lá cờ vàng hiện diện ở trong nước và từng bị CSVN nhồi sọ qua việc bóp méo lịch sử.“ Chính v́ vậy cho nên chúng ta mới có bổn phận phải tŕnh bầy lại lịch sử cho những người bị nhồi sọ biết rơ sự thực lịch sử. Những người tỵ nạn cộng sản kiên tŕ, kiên quyết, thường xuyên làm việc đó và không phải vào t́nh huống nào, trong hoàn cảnh nào cũng phải dưới Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà.

Ông Nguyễn Quốc Khải đặt hai câu hỏi và nêu một nhận thức : “Có nghệ sĩ hải ngoại nào đă bị CSVN bắt chào cờ đỏ hay chưa. Tại sao người ta hay đ̣i hỏi quá đáng những người ở trong nước ra hải ngoại mà không đ̣i hỏi ǵ ở những người về Việt Nam phải làm ǵ. Tôi nghĩ rằng những người hay la lối om ṣm lại là những người thiếu tự tin.“ Khi có kẻ muốn về Việt Nam, đương sự phải cúi đầu bước qua cổng những cơ quan ngoại giao của Việt cộng với quốc huy của chúng và quốc kỳ của chúng treo trên cao. Khi những kẻ đó vừa đặt chân lên Việt Nam là chúng đă phải đối diện với cờ đỏ sao vàng ở khắp nơi, qua nhiều h́nh thức. Việt cộng không thừa hơi đâu mà đi bắt những kẻ đó phải chào cờ của chúng, chúng không cần ǵ phải làm một công việc quá dư thừa đối với những kẻ đă đầu hàng và chịu khuất phục chúng. Những kẻ đó đâu c̣n chút ư chí đấu tranh nào, họ đă sẵn sàng cam chịu sự chi phối trọn vẹn của thế lực bạo quyền rồi cơ mà, Việt cộng có dở hơi mới bắt họ phải chào cờ cho thêm rách việc, để nói theo kiểu Vixi nghe cho vui một chút. Tại sao người ta không đ̣i hỏi những người về Việt Nam phải làm ǵ? Câu hỏi thực ngây thơ như của một học tṛ lớp năm. Những kẻ đă đầu hàng chẳng lẽ lại là những Kinh Kha? Nếu Ông Nguyễn Quốc Khải biết tự trọng th́ Ông không nên dùng cách diễn tả “những người hay la lối om ṣm“. Thực ra những người được Ông đề cập rất tự tin v́ một lẽ giản dị : chân lư, chính nghĩa đứng về phía họ. Họ tin như vậy đến nỗi họ đă chấp nhận điều đó như một tín lư. Ông Nguyễn Quốc Khải không biết đấy thôi, chứ thực ra trong tiềm thức Ông cũng chấp nhận tín lư này, nếu không th́ Ông đă nói những ǵ ở những lần gặp gỡ các sinh viên được trong nước gửi đi du học tại Berlin và Montréal?

 

 

Mục đích của chúng ta, theo Ông Nguyễn Quốc Khải, là “chuyển đạt tư tưởng chứ không phải là chào cờ.“ Không phải chỉ có chào cờ th́ mới chuyển đạt được tư tưởng, Ông Nguyễn Quốc Khải cố t́nh lẫn lộn giữa phương tiện và mục đích, theo một dụng ư thiếu lương thiện trí thức.

Ông Nguyễn Quốc Khải hoàn toàn thiếu căn cứ khi Ông khẳng định một cách rất thiếu lịch sự rằng “phe ta cũng có kẻ thô bỉ (…) vơ đũa cả nắm cho rằng tất cả những người bị CSVN đầy đọa2 ra nước ngoài đều là những kẻ nằm vùng cho CSVN.“ Dư luận hải ngoại luôn luôn theo dơi, phân tích từng trường hợp cá nhân và chỉ khi nào có bằng chứng th́ mới xem một người được ViXi cho ra nước ngoài trong tư cách nhân vật đấu tranh phản kháng là nằm vùng hay không. Tuy nhiên phải thừa nhận rằng cho đến hôm nay, người Việt hải ngoại chống cộng chưa kiếm được một nhân vật nào thực sự xứng đáng với danh nghĩa đấu tranh chống cộng trong số các cá nhân bị hay được – thường là được – Việt cộng trục xuất; nhưng đó lại là chuyện khác.

Khi đem chuyện sang khu vực phía đông Berlin3 để nói chuyện với sinh viên du học mà không phải đứng dưới cờ đỏ và tượng họ Hồ đặt vào bối cảnh ca sĩ Mai Khôi sang Virginia tŕnh diễn mà bắt phải dẹp bỏ cờ vàng, Ông Nguyễn Quốc Khải lại lập luận thiếu chân chính và thiếu tự trọng. Ở hải ngoại, cờ đỏ sao vàng hầu như chỉ được treo trong các cơ sở ngoại giao của Việt cộng. Ở Berlin, trên phần đất thuộc Đông Đức cũ, gần như không thấy bóng lá cờ màu máu. Ngay khu vực buôn bán ở chợ Đồng Xuân cũng không thấy treo cờ đỏ sao vàng. Cho nên Ông Nguyễn Quốc Khải sang bên đó nói chuyện mà không có treo cờ và cũng không có bày tượng là chuyện quen thuộc, là chuyện xảy ra từ lâu rồi. Ngược lại ở Hoa Kỳ, tại những khu có đông người Việt tỵ nạn cộng sản cư ngụ, Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà thường bay phấp phới khắp nơi. Ca sĩ Mai Khôi đ̣i dẹp Quốc kỳ Việt Nam là làm một chuyện ngược ngạo, không theo lệ thường, nói đúng hơn, là đ̣i hỏi một điều thiếu lễ giáo. Một đằng không hề treo cờ th́ đương nhiên vẫn không hề treo cờ khi sinh hoạt, đó là một t́nh huống rất b́nh thường như vốn có sẵn; một đằng bắt phải dẹp cờ, dấu cờ trong khi cờ luôn luôn được treo, được bày th́ là một khiêu khích, một thách thức, nếu không là một nhục mạ, một phỉ báng. Thế mà ông Nguyễn Quốc Khải có thể đem hai t́nh huống đặt cạnh nhau! Chung qui Ông chỉ nói cho kỳ được theo lập trường có sẵn. C̣n ở Montréal th́ không có cả cờ vàng lẫn cờ đỏ khi Ông Nguyễn Quốc Khải thuyết tŕnh là do thái độ thoả hiệp của nhóm tổ chức. Việt cộng biết rằng cờ của chúng bị khước từ – Ông Nguyễn Quốc Khải cũng chối bỏ cờ của chúng – nên chúng không dám treo cờ của chúng và lôi kéo, thuyết phục đối phương không treo cờ vàng cho...tiện sổ sách!

Trở lại với chuyện ép buộc phải đứng dưới lá cờ vàng. Cá nhân tôi vui mừng nhận ra rằng đă có những người xuất thân từ chế độ xă hội chủ nghĩa tự nguyện chấp nhận tham gia vào hàng ngũ các người tôn trọng Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà. Tại Hội trường Bad Homburg gần Frankfurt am Main tôi đă gặp năm người như vậy, một nữ và bốn nam, nhân dịp hội thảo chính trị vào dịp Quốc Hận 2016.

Tôi c̣n có thể kể chuyện ngoạn mục hơn. Trong tam cá nguyệt đầu năm 2014, Trung cộng đưa giàn khoan dầu xâm phạm lănh hải Việt Nam. Chúng tôi cấp tốc tổ chức biểu t́nh phản đối trước đại sứ quán Trung cộng ở Berlin. Khi được biết tin này, Bà Trịnh thị Mùi, Chủ tịch Hội đồng Thành viên thuộc Hội Liên Hiệp Người Việt toàn Liên Bang Đức – là một tổ chức của Việt cộng –, Tổng Giám đốc Trung tâm Thương mại Thái B́nh Dương, nguyên là công nhân lao động xuất khẩu thời mồ ma Đông Đức, gửi điện thư và gọi điện thoại cho tôi, đề nghị cùng phối hợp tổ chức biểu t́nh chống Trung cộng. Tôi, với tư cách Chủ tịch Ban Chấp Hành Liên Hội Người Việt Tỵ nạn tại Cộng Hoà Liên Bang Đức, không đồng ư phối hợp nhưng chấp thuận để Bà Trịnh thị Mùi gửi người cùng tham gia biểu t́nh với điều kiện không được sử dụng cờ đỏ sao vàng mà tất cả cùng đứng dưới Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà nền vàng ba sọc đỏ. Bà Trịnh thị Mùi đồng ư và chúng tôi có thêm khoảng sáu mươi người cùng tham gia biểu dương lực lượng.

Tôi nghĩ rằng chủ trương của tôi trong vụ này hách hơn hẳn chủ trương của Ông Nguyễn Quốc Khải cùng phe nhóm của Ông. Chuyện cờ đỏ cờ vàng được tôi giải quyết một cách dễ dàng và giản dị. Tôi không thoả hiệp với ViXi, tôi không đầu hàng ViXi và tôi không chịu làm theo ư muốn của đối phương. Tôi càng không hàng phục vô điều kiện qua những lập luận nghe như nhân bản cao thượng nhưng thực chất là giả dối khó lường. Tôi không thuộc hạng người chuyên dùng xảo ngôn.

 

16.01.2017

1 Tham gia sinh hoạt cùng người Việt hải ngoại với sự hiện diện của quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà không phải là “phục vụ“. Phục vụ là “làm phận-sự ḿnh đối với người hay đối với sự-vật; ví dụ phục vụ đất nước.“ (Việt-Nam Tự-điển, Lê Văn Đức-Lê Ngọc Trụ).

2 Ông Nguyễn Quốc Khải lại dùng sai từ ngữ tiếng Việt. Đày đọa (hay đầy đoạ) ai là bắt người đó phải chịu cảnh sống đau khổ, cực nhục. Lẽ ra Ông nên dùng động từ “đày ải“ hay đúng hơn, “trục xuất“.

3 Ba chữ Đông Bá Linh thuộc từ vựng Việt cộng nhằm chỉ khu vực trước kia thuộc Đông Đức. Nước Đức đă thống nhất và thủ đô Berlin không c̣n có Đông Bá Linh mà chỉ có khu (phía) đông Berlin.

 

***

 

Đọc thêm

Tôn Nữ Hoàng Hoa: Trả Lời Bài Viết Của Nguyễn Quốc Khải. - Ông nói là cứ để vậy hồn ai nấy giữ vậy sao ông không về trong nước để "Giữ lấy hồn ḿnh" mà phải lang thang ngoài hải ngoại?

Huỳnh Quốc B́nh: Ôm Bọn Chống Cộng Cuội Vào Ḷng! -… hễ cứ thấy bất cứ một tên VC nào hay đứa nào vừa lên tiếng chửi đảng VC một cách chung chung, th́ vội vàng xem nó như thể là thần tượng hay thân thiện với nó giống như anh em ruột thịt và t́m cách “ôm chúng nó vào ḷng”...

Biếm thi Tha Hương: Những bài Biếm Thi của Tha Hương: Trách người hay trách ḿnh' - "Trung ngôn nghịch nhĩ" -"Những chuyện đau ḷng "..& more ....


Thông Cáo của CĐ Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ: Về việc Ban Tổ Chức đêm Nhạc Thính Pḥng “Trói Vào Tự Do” bất kính với lá Quốc Kỳ

&&

Nguyễn Quốc Khải: "Lại Chuyện Cờ Đỏ Cờ Vàng"

15-01-2017

 

“Không có tự do sẽ không có nghệ thuật

Albert Camus 

Theo thiển ư của tôi, Ca sĩ Mai Khôi không có lỗi ǵ cả tại buổi tŕnh diễn nhạc thính pḥng “Trói Vào Tự Do” vào ngày 8-1-2017 tại Mason District Government Center, Annandale, Virginia. Vấn đề là Ban Tổ Chức (BTC) và một số người ở hải ngoại không đủ tế nhị để cư sử cho hợp t́nh hợp lư.

Thật vậy, đôi bên cần có sự thỏa thuận trước và rơ ràng về các chi tiết trong việc tổ chức buổi tŕnh diễn này: mời ai, ở đâu, trưng cờ nào, có chào cờ không, … Theo cô Mai Khôi, BTC đă đồng ư là không trưng cờ và không chào cờ. Tuy nhiên Nhà Văn Nguyễn Thị Thanh B́nh cho biết không hề có sự đồng thuận này và bà ước ǵ  “biết trước phản ứng ngại ngùng của Mai Khôi”. Ai đúng ai sai vẫn c̣n là một dấu hỏi. Tuy nhiên, cả hai trường hợp đều đưa đến hậu quả thiệt hai cho cả đôi bên như mọi người đă thấy. Vào giây phút cuối, khi Ô. Nguyễn Mậu Trinh nói vài câu xin lỗi về việc tổ chức luộm thuộm để kết thúc buổi tŕnh diễn, Cô Mai Khôi đă dớm dớm nước mắt khiến Ông Nguyễn Mậu Trinh đă phải vỗ vai an ủi cô Mai Khôi.

Mục tiêu chính của BTC có thể là để cổ động sự hợp tác trong và ngoài nước trong việc phát huy phong trào đấu tranh cho các quyền tự do của con người ở Việt Nam. Nhà Văn Nguyễn Thị Thanh B́nh từng nhắc đến danh ngôn của Albert Camus “Không có tự do th́ không có nghệ thuật.” Mặc dù tôi không phủ nhận ư định tốt đẹp của BTC cũng như của Ca Sĩ Mai Khôi, nhưng qua những đáng tiếc đă xẩy ra, mục tiêu này đă không đạt được mà lại c̣n gây thêm chia rẽ giữa những người yêu chuộng tự do.

Ca Sĩ Mai Khôi, một người trẻ dũng cảm, đă từng tuyên bố: “Hăy quan tâm đến chính trị, đến quyền được nói, quyền được yêu, được ghét, quyền tự do sáng tác, quyền được ứng cử của ḿnh và hăy đấu tranh để bảo vệ chúng. Cũng chính bằng âm nhạc, Khôi muốn nhắc nhở chính quyền phải tôn trọng các quyền thiêng liêng đó của người dân, vốn đă ghi trong hiến pháp”.  Cô đă sáng tác những bài hát lên án chế độ độc tài CSVN. Như vậy Mai Khôi là một đồng minh của những người yêu chuộng tự do. 

Đây không phải là lần đầu Cô Mai Khôi tŕnh diễn ở nước ngoài. Phân tích h́nh ảnh trên YouTube, buổi tŕnh diễn của Mai Khôi tại Paris không có trưng cờ hay chào cờ. Mọi sự diễn tiến êm đẹp. Những buổi tŕnh diễn ở Berlin (Đức) và Stuggart (Đức) cũng vậy. Điều này cho thấy rằng Cô Mai Khôi đă có một chủ trương rơ  ràng về vấn đề cờ. Có thể đôi bên có sự hiểu lầm ở Virginia.

Ca Sĩ Mai Khôi c̣n sinh sống ở Việt Nam, nên không có đủ tự do để làm tất cả những ǵ người ở nước ngoài có thể làm. Những người ở hải ngoại cần thông hiểu vấn đề này. Cô Mai Khôi sinh năm 1982 thuộc nhóm người trẻ sinh sau 1975. Nhóm người này chiếm khoảng 80% của dân số 95 triệu người (2016), có thể họ chưa bao giờ thấy lá cờ vàng hiện diện ở trong nước và từng bị CSVN nhồi sọ qua việc bóp méo lịch sử.

Ca sĩ ở nước ngoài về Việt Nam tŕnh diễn khá nhiều. Hỏi xem có bao nhiêu người dám ăn dám nói như ca sĩ Mai Khôi, nghệ sĩ Kim Chi hay không. Có nghệ sĩ hải ngoại nào đă bị CSVN bắt chào cờ đỏ hay chưa. Tại sao người ta hay đ̣i hỏi quá đáng những người ở trong nước ra hải ngoại mà không đ̣i hỏi ǵ ở những người về Việt Nam phải làm ǵ. Tôi nghĩ rằng những người hay la lói om ṣm  lại là những người thiếu tự tin.

Cách đây hơn 10 năm, tôi có dịp ghé Đông Bá Linh và được Nhà Văn Phạm Thị Hoài thu xếp cho tôi nói chuyện về tiến tŕnh dân chủ và phát triển với sinh viên Việt Nam đang du học ở đây tại trụ sở của Hội Phụ Nữ Việt Nam. Tuy nhiên tôi đă không phải đứng dưới lá cờ đỏ hay tượng Hồ Chí Minh. BTC biết rất rơ rằng tôi không muốn như vậy. Ngay sau giờ thuyết tŕnh, thấy các sinh viên c̣n quyến luyến chưa về, tôi mời các sinh viên đi ăn nhưng họ thú thật họ muốn lắm nhưng có sự e ngại. Tôi tự thấy không thể đ̣i hơn ở các sinh viên này.

Một dịp khác tôi được hân hạnh nói chuyện với sinh viên tại Université de Quebec tại Montreal ngay tại một pḥng hội của trường đại học. BTC thuộc nhóm Ngàn Thông đă khéo léo không treo cờ để cho mọi sinh viên có thể đến tham dự. Kết quả là một số đông sinh viên từ Việt Nam qua Canada du học đă đến nghe thuyết tŕnh một cách vui vẻ. Nếu để lá cờ vàng trong pḥng hội chưa chắc những sinh viên này dám tới. Mục đích của chúng ta là chuyển đạt tư tưởng chứ không phải là chào cờ.

Cũng cách đây khoảng hơn 10 năm, ngay tại pḥng hội tổ chức buổi tŕnh diễn của Ca Sĩ Mai Khôi, nhóm Dân Chủ Đa Nguyên gồm một số thành viên đă ly khai đảng CSVN và Kỹ Sư Nguyễn Gia Kiểng từ Pháp sang Mỹ nói chuyện về kế hoạch dân chủ hóa Việt Nam với rất đông người đến tham dự. Một vài người đă đứng lên phản đối về việc không trưng cờ và chào cờ VNCH. Những người này sau đó bỏ ra về, nhưng phần đông ở lại cho đến phút cuối. Ngoài ra không có điều ǵ đáng tiếc khác xẩy ra cả. Tinh thần tự do dân chủ là như thế.

CSVN từng tố cáo vô tội vạ những người chúng muốn loại trừ là phản động. Trong công cuộc đấu tranh chung dành tự do cho đất nước, phe ta cũng có kẻ thô bỉ không kém chụp mũ người không chống cộng sản theo cách của ḿnh là cộng sản, hoặc vơ đũa cả nắm cho rằng tất cả những người bị CSVN đầy đọa ra nước ngoài đều là những kẻ nằm vùng cho CSVN. Đây là một định kiến tự hủy diệt. Chính những người này tự bôi nhọ lá cờ mà họ muốn vinh danh, làm người khác xa lánh và làm cho đối phương có cô hội lợi dụng chia rẽ chúng ta tối đa như hiện nay đang xẩy ra giữa thanh thiên bạch nhật.

Theo tinh thần tự do và dân chủ, Cô Mai Khôi có toàn quyền chọn lựa mầu cờ cô muốn phục vụ theo quan điểm chính trị của ḿnh. Người hải ngoại có thể hợp tác với cô Mai Khôi miễn là chúng ta cùng chống lại cờ đỏ, tượng trưng cho độc tài và tham nhũng, và cùng tranh đấu cho chính nghĩa tự do dân chủ cho Việt Nam. Không một ai vỗ ngực t cho ḿnh là một chiến sĩ chống độc tài lại có thể buộc cô Mai Khôi phải phục vụ dưới một lá cờ nào cả, nếu không muốn tự mâu thuẫn với chính ḿnh hay đạo đức giả.

Trong khoảng thời gian từ đầu thế kỳ XX đến 1954, nhiều đảng phái quốc gia đă tham gia vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp để dành độc lập.  Tuy nhiên CSVN dưới danh xưng thời đó là Việt Nam Độc Lập Đồng Minh (Việt Minh) chủ trương mọi người phải phục vụ dưới lá cờ đỏ, đă t́m mọi cách tiêu diệt các đảng phái quốc gia để độc quyền chống Pháp. Nhà cách mạng Phan Bội Châu cùng với nhiều nhân sĩ yêu nước khác như Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng , Trần Quí Cáp, Nguyễn Thượng Hiền, Ngô Đức Kế, Cường Để, thành lập Duy Tân Hội và Việt Nam Quang Phục Hội. Cụ Phan Bội Châu đă bị Hồ Chí Minh bán đứng cho Pháp vào năm 1925 và bị giam lỏng ở Huế cho đến khi qua đời vào 1940. Nhà cách mạng Trương Tử Anh, người sáng lập và lănh đạo Đại Việt Quốc Dân Đảng vào năm 1939. Sáu năm sau ông vận động với ViệtNa m Quốc Dân Đảng  (lănh tụ là Vũ Hồng Khanh  và Đại Việt Dân Chính Đảng (lănh tụ là Nguyễn Tường ôTam  thành Mặt trận Quốc Dân Đảng Việt Nam. Sau khi Pháp trở lại Đông Dương vào năm 1946, lănh tụ cách mạng Trương Tử Anh đă bị Việt Minh thủ tiêu. Đức Giáo Chủ Ḥa Hảo Huỳnh Phú Sổ bị Việt Minh bắt cóc và mang đi mất tích vào năm 1947 và gần đây hơn cả là chúng đă ám sát GS Nguyễn Văn Bông thuộc Phong Trào Cấp Tiến vào năm 1971. Danh sách c̣n dài, nhưng rất tiếc bài báo chỉ có hạn.

Nếu chúng ta ép buộc những người trong nước ra hải ngoại phải đứng dưới lá cờ vàng, phải cuốn vào cổ ḿnh khăn quàng mầu vàng, phải chào cờ vàng, lối cư sử của chúng ta cũng độc tài chẳng khác ǵ CSVN cả. Chính nghĩa cao cả và vơ khí vô cùng lợi hại của chúng ta là Tự Do. Hăy nhớ đến những nhà cách mạng như Phan Bội Châu, Cường Để, Nguyễn Thái Học để đừng bao giờ quên điều này.

Mạng RFA mới phổ biến một bài “Cờ Vàng Cờ Đỏ” của Bà Song Chi tị nạn Cộng Sản từ 2009 ở Oslo, Na Uy chỉ v́ bà biểu t́nh chống Trung Cộng xâm lược. Tôi thấy có vài đoạn lư luận chính xác sau đây:

Rồi đây, chế độ cộng sản sẽ sụp đổ, chọn lá cờ ǵ sẽ tùy thuộc vào cuộc trưng cầu dân ư, tùy thuộc vào nhân dân Việt Nam. Nhưng chắc chắn lá cờ đỏ sao vàng sẽ phải biến mất, không có chỗ trong tương lai, trên đất nước này.”

“Trong lúc chờ đợi, thay v́ ném đá, nhục mạ lẫn nhau, có lẽ tốt hơn những ai c̣n chưa hiểu biết, c̣n binh vực cờ đỏ hay c̣n mơ hồ, nhầm lần về lịch sử, hăy chịu khó đi học lại về lịch sử một cách đúng đắn để có một cái nh́n khách quan hơn về màu cờ, ư nghĩa, hoàn cảnh ra đời của những lá cờ trước khi phát ngôn một cách hàm hồ.”

“C̣n những ai yêu quư cờ Vàng cũng đừng nên ép buộc người khác phải yêu màu cờ của ḿnh, hăy t́m cách giải thích, đưa dẫn chứng, tài liệu, lập luận chứng minh cho người ta hiểu, nếu người ta vẫn không hiều th́ thôi, hồn ai nấy giữ vậy. Hăy tập trung đấu tranh v́ một tương lai tốt đẹp hơn cho Việt Nam, tập trung đấu tranh giành lại đất nước từ tay đảng cộng sản bán nước đă, trước khi Việt Nam mất hẳn vao tay Trung Cộng. Khi đă giành lại được đất nước, chúng ta sẽ nói chuyện màu cờ sau.”

Chí lư thay. 

oo0oo

"The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing" Edmund Burke.

"When Journalists are silenced, people are silenced" Anonymous.

 

 

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

 

Nguyên Thạch