báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

       [Bài Viết - Article]                                                                           

  
NỖI BUỒN THÁNG TƯ: THƠ NGÔ MINH HẰNG, DIỄN NGÂM HOÀNG OANH, VƯƠNG THỤC THỰC HIỆN
https://youtu.be/bsxmWimn6-Y

 ***

43 năm sau 30/4, đất nước ta hiện ra sao?

Bùi Tín – VOA

Đây là một câu hỏi rất quan trọng, mỗi công dân có trách nhiệm, từ quan chức đến phó thường dân, cần chung sức góp ư để đạt đồng thuận chung nhằm đưa đất nước khỏi bế tắc và lạc hậu hiển nhiên hiện nay.

Không một ai có trách nhiệm có thể cho rằng từ sau ngày 30/4 – gọi là ngày «Giải phóng miền Nam Thống nhất Tổ quốc» – đất nước ta đă phát triển mạnh mẽ, ṭan dân đă được hưởng trọn vẹn độc lập, tự do dân chủ nhân quyền, b́nh đẳng và hạnh phúc.

Hơn lúc nào hết mỗi người Việt hăy nh́n thẳng vào những sự thật hiển nhiên. Càng là bộ máy lănh đạo đảng lại càng phải nh́n nhận chính xác chân thật.

Điều cay đắng nhất là nền độc lâp dân tộc giành được từ tay phát xít Nhật và thực dân Pháp, với hàng triệu con em người Việt của các bên bị hy sinh đă bị ban lănh đạo cộng sản thay thế bằng chế độ ‘Bắc thuộc mới’ qua cuộc mật đàm Thành Đô tháng 9/1990. Từ đó đến nay đất nước bị gặm nhấm có hệ thống, từ đất liền, vùng biển, hải đảo; người Trung Quốc hầu như tự do nhập vào biên giới, mang Nhân dân tệ h́nh Mao cùng mọi thứ hàng hóa, hàng giả, hàng dỏm, hàng cấm, hàng độc hại tràn ngập đất nước ta. Chúng có mặt khắp nơi, trồng rừng quy mô lớn, khai thác nhiệt điện, thủy điện, các mỏ quặng, tàn phá môi trường ven biển, lập phố xá, cửa hàng cửa hiệu như ở quê hương chúng.

Không ít trong bọn chúng là bọn tội phạm lưu manh bất lương đe dọa an ninh nhân dân ta. Bộ sậu lănh đạo CHXHCN VN phải ngậm bồ bồn làm ngọt, coi bọn xâm lược láo xược hung hăn phương Bắc như bạn thân quư nhất, như ông chủ đáng kính sợ nhất. Nền độc lập dân tộc bị mất dần ṃn là nguy cơ lớn nhất, là mối ô nhục lớn nhất của người Việt hiện nay, không một ai có thể cho qua.

Trong khi lănh đạo đảng Cộng sản trở nên hèn với giặc ác với dân, đàn áp không chút ngần ngại các chiến sỹ yêu nước kiên cường bất khuất chống bành trướng như Trần Hùynh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Nhuyễn Ngọc Như Quỳnh… th́ đảng cũng đồng thời biến chất, càng chỉnh đốn lại càng đổ đốn, trở nên một kiểu maphia tội ác, tham nhũng tràn lan, đua nhau tàn phá chia chác mọi nguồn tài sản quốc gia, ăn cắp của nước của dân không chừa một thứ ǵ, từ nhà đất, ruộng vườn, rừng cây, lập nên những biệt thự, biệt phủ xa hoa giá trị hàng chục tỷ.

Theo đà suy thóai của đảng, bộ máy Nhà nước trở thành bộ máy tội ác, các công ty, tổng công ty quốc doanh, các hệ thống ngân hàng bị tước đọat, phá sản hàng lọat, với hàng chục vụ đại án, hàng trăm tên bị cáo bị điều tra xét xử, trong đó có cả ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên TƯ, bí thư thành ủy, tỉnh ủy, hàng lọat thiếu tướng, trung tướng, thượng tướng chống tội phạm tự chuyển biến thành tội phạm với những bản án biển thủ cực lớn hàng ngh́n tỷ đồng…

Trong mấy chục năm suy thoái và tha hóa của đảng và nhà nước, xă hội cũng bị ruỗng nát theo. Lực lượng an ninh lẽ ra là lá chắn bảo vệ dân, là thanh bảo kiếm trừng trị bọn gian ác lại trở thành thế lực đàn áp dân, đánh dập dân, như gây thương tật cho cô Đoan Trang, gây nên hàng 30 người chết trong đồn công an trong năm qua.

Công an là bọn kiêu binh nêu gương rất xấu mọi nơi. Công an có ngân sách thuê bọn du côn mất dạy theo dơi từng bước các chiến sỹ dân chủ không cho ra khỏi nhà đi họp, đi biểu t́nh; khen thưởng chúng nếu chúng ra tay đàn áp, cứ mỗi lần lập công ở Hà Nội, Sài g̣n, Đà Nẵng chúng được thưởng 500.000 đồng, ở các quận huyện mỗi tên được 300.00 đồng. Đến nay sự chỉnh đốn toàn ngành Công an đă quá ư chậm trễ.

Trong khi đó nền giáo dục bệ rạc, mất phương hướng, chạy theo mua bán bằng cấp, thầy cô giáo bắt học tṛ quỳ, phụ huynh học sinh là đảng viên xông vào nhà trường chửi bới cô giáo bắt quỳ đến mức gần sẩy thai!

Đạo đức học đường lao dốc khi sinh viên học sinh chửi bới đâm chém cô giáo.

Đạo đức gia đ́nh thê thảm khi vợ chồng giết nhau, ông hiếp dâm cháu.

Y đức không c̣n lương tâm khi Bộ Y tế buông lỏng quản lư thuốc men cho hàng độc dược tràn lan, bệnh viện chen chúc hai ba người bệnh chung một giường.

Trên đây là bức tranh bi đát toàn cảnh đất nước ta 43 năm sau ngày ‘lịch sử 30/4’. Thành tích vĩ đại hay thất bại nặng nề?

Theo thống kê của LHQ, Việt Nam hiện nay vẫn c̣n lạc hậu về nhiều mặt, tự do ngôn luận, tự do báo chí đứng thứ 175 trên 186 nước. Tự do tôn giáo ở trong số 60 nước bị mất tự do nặng nề nhất. Thu nhập bất công, c̣n rất xa mới được như các nước Bắc Âu, nơi hầu như không có nạn tham nhũng.

Không ǵ nhục bằng người Việt Nam có tỷ lệ phạm pháp cao nhất Đông Nam Á, ăn cắp vặt nhiều nhất ở các siêu thị Nhật Bản, Malaysia, Thái Lan, hộ chiếu ngoại giao Việt Nam bị kém giá trị nhất.

Về thu nhập b́nh quân đầu người, VN c̣n cách xa Thái Lan và Indonexia, phải 8 năm mới ngang Thái Lan, phải 12 năm mới ngang Indonexia hiện nay.

Nghĩ mà đau, nghĩ mà buồn, Đất nước ḿnh kỳ quá phải không anh? Bài thơ cô giáo Trần Thị Lam xóay sâu vào tấm ḷng quặn đau của mỗi công dân.

Nhà thơ Bùi Minh Quốc cũng rất đau đớn khi “nh́n tới đâu cũng phải ḱm cơn mửa, Khi một thời bọn đểu đă lên ngôi”.

Tất cả mọi nguyên nhân đều từ do đảng mà ra?

Nguyên nhân của những nguyên nhân là đường lối chính trị sai lầm tận gốc; là chủ nghĩa Mác – Lê đă bốc mùi; là chế độ toàn trị độc đảng theo luật rừng xanh, vô pháp, vô đạo, vô luân; là sự giả dối che dấu sự thật, lừa mỵ nhân dân, nói một đằng làm một nẻo.

Nếu Bộ Chính trị hăy c̣n có lương tâm và đạo đức, nhân dịp này, hăy mở một cuộc hội họp dân tộc, lắng nghe những người bất đồng chính kiến trong các tổ chức xă hội dân sự trong và ngoài nước góp ư, phê b́nh, kiến nghị, đấu trí, đấu ḷng yêu nước, thương dân lại để t́m ra con đường chính trị và các chính sách kinh tế, tài chính, văn hóa, quốc pḥng, đối ngọai cho đất nước ḿnh, cho nhân dân ḿnh.

Cuộc họp dân tộc này sẽ quan trọng hơn cuộc họp TƯ 7, càng quan trọng hơn một phiên họp Quốc hội, nó sẽ là đôi đũa thần tạo nên cuộc ḥa giải ḥa hợp dân tộc tối cần thiết, mở đường cho Kỷ nguyên tự do dân chủ của dân tộc ta gắn bó với thời đại mới từ trong năm 2018 này.

 

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

 

Thẩm Phán Phạm Đ́nh Hưng: Việt Nam Ngày Mai

 

***


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!

-Ngô Minh Hằng (thơ)

**