báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

       [Bài Viết - Article]                                                                           


Toàn bộ cuốn DVD -THẢM HỌA ĐỎ - BỘ MẶT THẬT ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM.

 
Thảm Họa Bắc Thuộc

https://youtu.be/0N-rO2vD04Y

 ***

Nguyễn Như Ư

Câu chuyện Tù …Số mạng (Phần II)

 

4. Tù đi phép. Vợ con. Duyên số

Sau khi má tôi đứng tên bảo lănh và qua hàng loạt những thủ tục "đầu tiên", tôi đă cầm được tấm giấy xác nhận cải tạo không cách ly xă hội do trại giam A-20 cấp, có hiệu lực một tháng và cho phép tôi... "đi lại trên khắp lănh thổ Việt-Nam, làm ăn mọi ngành nghề mà pháp luật CHXHCNVN cho phép."

Không thể nào viết lại được niềm vui sướng tột độ của tôi khi cầm được tấm "bùa" sẽ giúp tôi trốn trại hợp pháp này. Đúng nghĩa đen là như vậy v́ nhờ có được lá bùa này, đă có mấy chục anh em tù nhân chính trị trọng án như tôi, từ trại giam A-20 trốn trại, vượt biên thoát được ra nước ngoài an toàn. Sau đó họ lại nhờ tấm giấy bùa này, có đóng mộc đỏ chét của trại giam A-20, chứng nhận họ đang là tù Phản Cách Mạng, trọng án đang thụ h́nh mà họ và gia đ́nh nhanh chóng được cứu xét cho đi tỵ nạn tại các nước tự do khắp thế giới. Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ lại có một cơ hội như thế cho những tù nhân chính trị, gia đ́nh và thân nhân của họ như thế nữa!

Tôi trở về ngôi nhà cũ của ḿnh, nơi đă lớn lên cùng cha mẹ, anh chị em sau mười năm lưu đày biệt xứ. Đă có quá nhiều thay đổi, khung cảnh xưa nay đă gần như không c̣n lưu lại được mấy nên khi đứng trước con hẻm dẫn vào nhà ḿnh, tôi cứ tần ngần, nh́n đi nh́n lại coi đă đứng đúng con hẻm nhà ḿnh hay chưa? Tôi mở cửa bước vào nhà mà ḷng nửa vui mừng, nửa hồi hộp tưởng như ḿnh đang xâm nhập vào nhà của ai đó, v́ ngay trong nhà tôi cũng đă thay đổi quá nhiều. Nhà trước kia rất đông người, suốt ngày rần rần, rộ rộ nên tôi không thấy nó rộng lớn, nay th́ anh em tứ tán bốn phương trời, ngôi nhà vắng ngắt như tờ, chỉ c̣n lại thui thủi một ḿnh má tôi nên tự nhiên sao tôi thấy nhà ḿnh rộng lớn quá chừng, pḥng đâu mà nhiều pḥng quá vậy? Nhà rất rộng nhưng gần như trống trơn, không có bao nhiêu đồ đạc v́ sau 75, hưởng ứng chiến dịch "Nhà sạch nhà, phố sạch phố", bao nhiêu đồ gỗ như bàn, tủ, ghế, salon đều đă bị bán sạch trơn để đổi lấy cơm gạo! Ngay cái tủ chân quỳ bằng gỗ cẩm lai thật đẹp làm tủ thờ ông bà cũng đă biến mất, thay vào đó là một cái bàn thờ chân cao bằng gỗ tạp.

Tôi lặng lẽ thắp mấy nén nhang dâng lên, rồi đứng lặng im nh́n những di ảnh của những người thân yêu ngày nào, nay đă không c̣n nữa. Sau khi bị quy tội Tư sản mại bản và tịch thu hết cơ ngơi, tài sản, mọi xe cộ cơ giới, con cái th́ bị đi tù cải tạo, ba tôi phát bệnh và mất năm 1977. Ba tôi trước 75 là một nhà khai thác lâm sản và đồng thời là thầu xây dựng cho Điện Lực Việt Nam , v́ vậy nên bị kết tội "công tác với Ngụy quyền Sài-G̣n". Nhưng ngay khi thấy h́nh ảnh má tôi đang lúi húi nấu bữa ăn chiều sau bếp, cái cảm giác lạ nhà của tôi biến mất và tự nhủ "đúng nhà ḿnh đây rồi"!

Má tôi biết trước là tôi sẽ về nhưng bà không biết chính xác là ngày nào nên bà rất bất ngờ, vui mừng v́ thật sự đă thấy thằng Út đang đứng ngay cửa bếp, im lặng nh́n bà, nó cười rất tươi nhưng trên đôi má lại ướt đẫm hai ḍng nước mắt.

Bữa cơm chiều được dọn ra bàn nhưng hai má con không ăn mà chỉ ngồi kể chuyện, đúng ra là tôi im lặng nghe má tôi kể lại chuyện gia đ́nh. Khi nói đến vợ con tôi, bà ngập ngừng một lúc rồi khẽ khàng nói:

- Con gái của con vẫn đang sống với cậu mợ Hai của nó ở đâu miệt kinh tế mới Dương Minh Châu, Tây Ninh, từ hồi hai vợ chồng con bị bắt cho tới bây giờ. Nó được cậu mợ Hai dắt về thăm má mấy lần, nó cũng biết ḿnh chỉ là con nuôi của cậu mợ và biết má là bà nội nó, nhưng khi má xin "bắt" về đây mà nuôi th́ nó không chịu! Má nói về đây có trường học đàng hoàng, có tiện nghi đèn đuốc đầy đủ, tiện cho nó ăn học hơn ở vùng kinh tế mới thiếu thốn, khổ cực mọi bề... nhưng nó khôn lanh giống con lắm, nó nói rành rọt như người lớn vậy. Nó nói nó sống với Ba Má Hai từ nhỏ tới giờ nên nó thương như ba má ruột, hơn nữa là Ba Má Hai là hai giáo sư hồi xưa nên dạy cho nó hay hơn thầy cô giáo trong trường nhiều. Nó nói trong trường học cái ǵ th́ nó học cái đó, không thiếu một môn ǵ nhưng không có hắc ám như trong chương tŕnh của Nhà Nước đâu nội ơi! Ba Má Hai c̣n dạy con tiếng Anh, tiếng Pháp nữa đó nội, trong trường học cỡ lớp của con, họ chưa có dạy nên mấy lần con thử nói chiện bằng tiếng Anh & Pháp với mấy đứa bạn bằng (tuổi) con, tụi nó hỏng biết con nói tiếng ǵ hết đó nội! Mà thiệt đó con, má thử hỏi nó mấy câu chào hỏi xă giao bằng tiếng Pháp, nó trả lời nhanh như két mẹ vậy, mà lại đúng giọng Parisiène nữa chứ! Ba Hai của nó là giáo Pháp Anh cho mấy trường trung học lớn ở SG trước khi ổng là Đ/úy, con biết mà phải hôn?

Thấy tôi vẫn im lặng không hề hỏi hay nói một câu ǵ từ đầu câu chuyện, má tôi nói tiếp:

- C̣n vợ của con th́... th́... nó chết rồi! Má nghe cậu Hai nói, vợ con sau khi ra tù, nó đi theo một đoàn hát cải lương, làm nhân viên bán và xét vé vô cửa để kiếm sống. Cách đây mấy năm, đoàn hát đang lưu diễn ở miền Trung, gặp mưa băo, nó bị sưng phổi rồi viêm phổi cấp tính ǵ đó rồi chết...  Đoàn hát chôn nó ở ngoài đó, cả năm sau khi họ có dịp lưu diễn ở DMC, Tây Ninh mới tới nhà báo cho Ba Hai của gái con biết tin!

Sau đó, tôi có t́m gặp anh hai của vợ tôi, thăm con gái tôi. Anh cho biết vợ tôi mất năm 1985, tại tỉnh Phú Yên nhưng cũng không biết chính xác vợ tôi đă được chôn cất tại nơi đâu. Ngay cả ngày tháng vợ tôi mất cũng không biết, nên có muốn cúng giỗ cũng không biết phải làm vào ngày nào.

Bất chợt tôi nhớ lại lời tiên tri của chú Ba về vợ con tôi. Chú đă nói trước tám năm nhưng không sai một ly. Cái tâm trạng đau đớn, chua xót dằn xé tâm can ngày nào khi tôi nghe chú Ba tiên đoán vận mệnh cho tôi trong pḥng biệt giam, bỗng bùng dậy làm đau thắt tim tôi, đầu óc tôi quay cuồng chao đảo, tự nhiên tôi thấy không ngồi vững, phải lấy hai tay bấu chặt lấy cạnh bàn. Ngày dấn thân vào con đường tranh đấu cho Lư Tưởng Tự Do, tôi đă chấp nhận ngay cả cái chết, nhưng định mệnh đă khiến tôi không chết mà lại đổ ập bao đau thương, khổ ải, ly tán... lên đầu vợ con tôi như thế này? Như vậy khi tôi thoát chết có phải là điều may mắn cho tôi?

Suốt cả tháng sau ngày trở về, tôi cứ thẫn thờ ra vô trong nhà, có khi ngồi hàng giờ một ḿnh trong pḥng nh́n ra cửa sổ, đầu óc trống không. Rồi có khi giữa đêm khuya, tôi lấy xe chạy ra công viên Hồ Con Rùa, ngồi ghế đá, nh́n cảnh đêm khuya cô tịch không bóng người, tôi lại cảm thấy ḷng ḿnh nhẹ đi.

Rồi từ từ tôi lấy lại quân b́nh tâm trí và sống trở lại với thực tế, chứ không như một người bị mộng du giữa ban ngày nữa. Tôi thấy nguy cơ sẽ có ngày nào đó bị bắt buộc quay trở lại nhà tù, giống như một con dao nhọn hoắc lơ lửng ngay trên đầu ḿnh. Tôi vẫn c̣n bản án chín năm sáu tháng tù khổ sai chờ tôi trước mắt. Tôi cảnh báo với má tôi nguy cơ ám ảnh này, tới lúc đó má tôi mới nói là bà đă lo trước tôi nữa kia. Bà đă âm thầm kiếm đường "binh" cho tôi vượt biên, trốn thoát ra nước ngoài rồi, nhưng v́ thấy tôi chưa tỉnh hồn, tỉnh vía nên bà chưa dám "bấm nút". Bà nói sẽ gởi cho tôi đi ngay chuyến nào gần ngày nhất có thể, nhưng bà c̣n đắn đo v́ nếu chẳng may mà tôi bị bắt lại th́ phen này bị tăng án là chết chắc! Trời Phật, Thánh Thần không thích chuyện lặp lại hai lần đâu.

Từ đó, tôi đă nhiều lần vượt biên bằng ghe đánh cá, bằng đường bộ xuyên qua đất Cam-Bốt nhưng... không thoát được. Lần nào cũng bể, bị đuổi bắt quyết liệt, bị bắn hụt xém chết mấy lần! Nhưng đúng như chú Ba đă nói, mạng của tôi rất lớn nên lần bể nào cũng thoát nạn, trở về nhà b́nh yên vô sự. Chuỗi ngày tháng tôi cải tạo không cách ly xă hội là những chuyến vượt biên ly kỳ c̣n hơn trong phim nữa.

"Tận nhân lực, tri thiên mạng"  Và rồi tôi đă đón nhận cái thiên mạng an bài cho tôi: gặp người vợ thứ hai!

Tôi không nhớ rơ ngày nào, chỉ nhớ là sau chuyến đi vượt biên hụt, trở về nằm nhà chờ... chuyến khác th́ má tôi nói:

- Con đừng buồn, con người ta có số mà. Sao má thấy con lận đận quá, trong khi mấy đứa anh em mày hễ má lo cho đi là đi một cái một hà! Hồi lúc mới trở về, mày có kể cho má nghe chuyện chú Ba nào đó có bói là mày sẽ gặp con vợ thứ hai của mày trong năm nay phải hông? Hay là tại mày chưa gặp con vợ thứ hai của mầy nên mày mới... không đi được? Dám đúng là như vậy lắm à nha! Vậy để má dẫn con xuống chợ Bà Chiểu giới thiệu cho con một con nhỏ này ngộ lắm. (Ư bà nói là đẹp lắm) Má biết nó lâu lắm rồi. Nó cũng bán ở chợ Bà Chiểu, gần sạp vải của má. Nhà nó chỉ có ba chị em gái. Chị em của nó đều chồng con lâu rồi mà nó không chịu lấy chồng, cứ ban ngày lo buôn bán rồi tối tối thả đi... nhảy đầm với bạn bè. Má hỏi nó sao gần ba chục tuổi rồi mà không chịu lấy chồng đi, nó chỉ cười rồi nói là chưa thấy ai hạp với nó hết. Biết đâu duyên số khiến nó chờ... mày đó con. À nói vậy mới nhớ, mày có nói tới vợ hai của mày là người VN lai phải hông? Con này nó cũng... lai đó con, mà lai Ấn-Độ Bom-Bai hay sao đó mà nó đẹp ghê lắm, nhất là cặp mắt nó có lông mi dài như cánh con bươm bướm dậy đó.

Bà nói say sưa một hơi không ngưng, đến khi nh́n thấy mặt tôi nhăn nhó, bà mới khựng lại.

- Má à, con đang lo muốn chết luôn đây nè! Đi không được cứ bị bể riết, quay về hoài, tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện khác. Hơn nữa con vẫn c̣n là một thằng tù chính trị trọng án, ai mà thèm hay dám quen biết với con mà má tính giới thiệu chi cho mất công? Hơn nữa nếu nó có chịu làm vợ con th́ chỉ khổ thêm v́ con mà thôi. Cái thân con đă lo chưa xong, c̣n lôi kéo thêm người khác dính vô nữa. Con không muốn làm khổ lây cho ai đâu má ơi.

- Mày nói vậy chứ một khi thương rồi th́ mày có là tù đi nữa, nó cũng thương như thường con ơi. À! Mà con nhỏ này nó cũng... vượt biên nhiều lần lắm rồi đó nha con. Nó có kinh nghiệm vượt biên lắm, bể hoài mà có bao giờ nó bị bắt đâu. Hỏng chừng số tụi bay hạp với nhau, nó sẽ... dắt con đi trót lọt th́ sao? Dám đúng như vậy lắm à nha.

Bà nói xong, phớt lờ tôi cự tuyệt, bà bắt tôi phải chở bà xuống Chợ Bà Chiểu, nơi bà có một sạp bán vải trong nhà lồng, để dọn hàng ra bán phụ bà, mục đích là có dịp giới thiệu tôi với... con nhỏ lai Ấn Bom-Bai đó.

Xuống tới chợ, bà dẫn tôi vô khu tầng trệt nơi có nhiều quầy bán vàng bạc nữ trang, dừng lại trước một quầy khá bề thế, không thấy có ai nên bà gọi:

- Nga ơi, con đâu rồi?

Từ phía sau tủ kiếng, một cái đầu tóc mô-đen xù như bờm sư-tử nhô lên và... nàng xuất hiện!

5. Những ngày Chưa Quên

Dù thật ḷng không muốn tham gia vô cái vụ giới thiệu này chút nào và tôi có đi cũng chỉ để làm vui ḷng bà già thôi, nhưng ngay trong 1% giây đồng hồ khi "đọ nhỡn" với nàng, cái PC trong đầu tôi đă ô-tô-ma-tích cho ra ngay lập tức một nhận xét tổng thể về nàng: Đẹp!

Đúng như má tôi nói, người con gái tên Nga này có một khuôn mặt và nhất là đôi mắt rất đẹp của những người mang trong ḿnh hai ḍng máu Việt - Ấn. Cao ráo, tướng người thon thả, nước da bánh mật, ăn vận rất hợp thời trang nhưng không quá lố lăng.

Sau khi tươi cười chào hỏi má tôi, nàng nh́n qua tôi:

- D́ Sáu, anh đây là...

- Thằng C.  con trai út của d́ đó con! Cái thằng mà d́ đi thăm nuôi nó ngoài miền Trung hoài đó. Nó về rồi nè.

Quay qua tôi, bà nói:

- Con nhỏ này là con Nga mà má nói với con đó! Nó bán gần sạp vải của má, nó mua hàng vải của má hoài nên quen, xuống nhà ḿnh chơi... tứ sắc với má cho vui rồi nó chơi thân với con Điệp nhà ḿnh luôn (Điệp là em gái út của tôi). Hai đứa tụi nó rủ nhau đi chơi chung hoài à.

Nàng cười với tôi rất tươi:

- Em mừng cho anh. Anh về lâu chưa, sao em gặp d́ Sáu hoài mà không nghe d́ nói chuyện anh được về, nếu biết th́ em đă xuống nhà bắt d́ Sáu mở party ăn mừng rồi.

Chuyện buồn của vợ con vẫn c̣n sâu nặng và chi phối tinh thần tôi chưa nguôi ngoai. Đă mang mặc cảm tự ti nặng ch́nh chịch trong ḷng, nay lại bị bà già giới thiệu cho một cô chủ tiệm vàng xinh đẹp, tôi lại càng bị sốc nặng hơn nữa. Dù rằng gia đ́nh tôi cũng không thua kém ǵ gia đ́nh nàng, c̣n có phần nhỉnh hơn nữa kia. Các anh chị em tôi đều ở nước ngoài, c̣n lại mỗi ḿnh tôi th́ "giàu út ăn, nghèo út chịu". Nhưng bản tánh tôi rất độc lập, từ nhỏ đă không muốn lệ thuộc hay ỷ lại vào bất cứ ai, kể cả cha mẹ hay gia đ́nh. Bất chợt tôi thầm nghĩ tôi giống như một tên lưu manh, đang âm mưu đào mỏ vàng với cả hai nghĩa trắng lẫn đen luôn.

Suy nghĩ như vậy nên tôi chỉ ậm ừ trả lễ một cách miễn cưỡng với nàng cho phải phép lịch sự tối thiểu, rồi tôi tảng lơ qua các quầy hàng khác.

Biết ư tôi nên sau vài câu xă giao với nàng, má tôi từ giă để kêu tôi vào dọn hàng phụ với bà bên sau nhà lồng. Trong khi hai mẹ con đang bày hàng, bà nói:

- Con Nga này ngộ lắm nha. Nhà nó ở gần nhà ḿnh, kế bên rạp xi-nê-ma Đại Đồng đó. Nó có mua bán qua lại với bên nhà của vợ con ở gần nhà nó, nên nó có quen biết vợ con nữa mà. Không biết nó có duyên nợ ǵ với con hay không mà có nhiều lần nó xuống nhà ḿnh chơi, thấy má đang nấu nướng đồ ăn hay đi mua sắm ba món đồ khô để chuẩn bị đi thăm nuôi con, th́ tự nhiên nó cũng nhào vô bếp phụ xào mắm ruốc (cái món này ăn th́ ngon mà làm th́ cực lắm, lại quến mùi vô tóc hôi hám, tắm gội hai ba lần cũng c̣n mùi nữa đó) rồi kho thịt kho khô, làm thịt chà bông... lại c̣n đi mua kẹo bánh đủ thứ để gởi cho con nữa đó. Có một lần nó đ̣i đi theo má ra Xuân Phước thăm con nữa chứ. Má cản không cho nó đi v́ đường xá xa xôi, đi về phải mất mấy ngày cơm hàng cháo chợ, cực khổ tội cho nó. Má phải giả bộ hù nó, nói không phải thân nhân th́ họ không cho vô thăm đâu, nó mới thôi không đ̣i đi theo nữa. Mà nó chỉ thân quen với má và con Điệp thôi, chứ nó có biết mặt mũi của mầy ra sao đâu.

Biết là má tôi đang "châm" vô thêm nhưng tôi vẫn nín thinh không có ư kiến, ư mối ǵ hết. V́ thấy tôi hoàn toàn vô tâm, không để ư ǵ tới "con nhỏ Nga" nên sau đó hàng mấy tháng trời, má tôi không nhắc tới tên nàng với tôi, dù tôi biết rằng hàng ngày nàng vẫn gặp mặt má tôi và thỉnh thoảng có cùng bà đi hành hương chùa chiền, hoặc cùng bà làm từ thiện ở các trại tế bần, trại nuôi trẻ mồ côi nào đó. Sau khi tôi coi mắt nàng rồi trở về nhà, th́ nàng cũng không c̣n lại nhà chơi đánh bài tứ sắc với má tôi nữa.

Cho tới một buổi chiều, tôi c̣n nhớ rơ lắm, một buổi chiều thứ bảy thật đẹp...  Tôi đang ăn cơm chiều với má th́ nàng dẫn đứa cháu, con của em gái nàng, bước vào chào hai má con tôi rồi rất tự nhiên, nàng bồng đứa cháu cùng ngồi trên cái vơng mắc gần bàn ăn, nói chuyện với má tôi, sau khi từ chối lời mời ăn cơm v́... “con mới ăn xong ở nhà.” Nàng liếng thoắng kể câu chuyện phim "Ḍng sông ly biệt" của Quỳnh Dao do hai diễn viên Tần Hán và Lưu Tuyết Hoa thủ vai chính cho má tôi nghe (Trời đất! Chuyện đă hơn hai mươi năm rồi sao tôi lại c̣n nhớ kỹ chi tiết quá như vậy cà? Phim Tàu, diễn viên Tàu không phải là cái gu của tôi mà. Hay là v́ đó là "Định mệnh đau buồn khó quên" chăng? Mong sao nàng đừng đọc được bài này, nhất là đọc được câu tự nhủ đó của tôi th́... hậu quả sẽ thật không lường cho tôi).

Trong khi nàng kể rồi sau đó cùng b́nh phẩm truyện phim với má tôi, th́ tôi vẫn im lặng lắng nghe chứ không hề góp vô một lời nào. Tôi thầm nhận xét kể ra th́ cô nàng này ăn nói rất có duyên. Kể chuyện phim thuộc loại bi kịch mà lại có thể khôi hài hóa, khiến má tôi cười ngặt nghẽo (c̣n tôi cố làm nghiêm nhưng có lúc nín không nổi, cũng phải tủn tỉm cười theo) th́ quả là nàng rất có khiếu hùng biện và vui tính.

Thấy tôi đă ăn xong từ lâu nhưng không rời bàn mà c̣n trầm ngâm, đăm chiêu bên ly nước, nàng quay qua... tấn công tôi:

- Anh C. ít nói quá hén d́ Sáu. Từ khi anh về tới giờ cũng đă khá lâu rồi mà em nghe d́ Sáu nói anh gần như không đi chơi ở đâu, hay có quen với ai hết. Sao vậy anh? Tù túng lâu ngày quá rồi, bây giờ có được chút tự do th́ ḿnh phải tận hưởng đi anh!

Không đợi tôi trả lời, nàng tỉnh bơ cười lém lỉnh, tấn công tôi tới tấp:

- Em nghe d́ Sáu kể hồi xưa anh... bay bướm ghê lắm, nhiều đào nhất nhà mà phải hông? D́ Sáu nói hồi đó anh ghiền khiêu vũ lắm phải hông? Vậy để hôm nào em mời anh cùng đi chơi với tụi bạn em nha. Dancing của Caravelle có ban nhạc chơi xây tua rất hay, lại c̣n chơi đèn màu đúng theo điệu nhạc nữa. Chắc là anh sẽ thích lắm v́ đúng gu hồi xưa của anh chứ không rầm rầm, tán loạn như mấy tụi nhóc bây giờ đâu anh. Nếu anh không có bận công việc ǵ th́ sáng mai, em... mời anh đi uống cà phê với em nha. Quán cà phê Hồng ở Đinh Tiên Hoàng rất ngon mà khung cảnh, trang trí bên trong dễ thương lắm đó.

Một cô nàng ngộ như vậy, khả ái như vậy, thân thiện như vậy mà lại ngỏ một lời mời  chân thật như vậy, th́ bụt trên bàn thờ cũng phải... phóng xuống chứ huống hồ ǵ là tôi.

6: Lời Tiên Tri Thành Sự Thật.

Sáng hôm sau, như lời đă mời, nàng chạy xe tới nhà đón tôi ra quán cà phê Hồng thưởng thức. Quả thật, khung cảnh và trang trí của quán rất dễ thương như nàng nói khiến cho ly cà phê đă ngon lại càng ngon hơn. Khi vừa nhấm nháp vài hớp cà phê th́ bên ngoài trời đổ mưa. Tôi có rất nhiều kỷ niệm có liên quan tới "chủ đề mưa" nên trong khi nàng nhỏ nhẻ kể chuyện gia đ́nh nàng th́ tôi lơ đăng nghe nhưng trong ḷng lại bay bổng về những khung trời kỷ niệm...

“...Ông nội em là người Ấn. Ông qua Cam-Bốt làm ăn và cưới bà nội em là người Cam-Bốt lai Tàu, sinh ra ba em. Ba em bỏ xứ qua VN sinh sống tại Long An và gặp má em tại đó. Như vậy là em lai tới 4 ḍng máu lận đó anh..."

Ngoài trời, một tiếng sấm nổ vang rền khi nàng vưa nói dứt câu... Tôi bàng hoàng sực tỉnh, không phải v́ tiếng sấm mà chính là do câu nói cuối của nàng. Chỉ trong tích tắc, tôi vụt nhớ lại chú Ba với 7 điều tiên tri của chú. Tim tôi tự nhiên đánh dồn dập làm tôi muốn ngộp thở. Tôi hít một hơi dài để giữ b́nh tĩnh rồi hỏi nàng một câu chẳng ăn nhậu ǵ với câu chuyện nàng vừa kể:

- H́nh như bên tay trái của em, từ vai xuống tới cùi chỏ có một cái thẹo hay bớt hoặc là một cái vá heo ǵ đó phải hông?

Với đôi mắt mở to nh́n tôi vẻ ngạc nhiên, nàng hỏi lại:

-Sao anh biết hay quá vậy?

Nói xong, nàng vừa vén cái tay áo mô-đen dài rộng đang che tới cổ tay nàng lên tận bả vai vừa nói:

-Hồi nhỏ em trồng trái (chủng ngừa bệnh đậu mùa) bị làm độc lan rộng ra, khi lành lại thành một cái thẹo tṛn quay như đồng tiền nè!

Tôi không trả lời câu nàng hỏi mà lại nh́n trân trân vào cổ áo chữ V của nàng: một mảnh vải tang màu đen nhỏ xíu đang đính trên đó.

Chiều tối qua, nàng đong đưa trên cái vơng hơi xa nơi tôi ngồi, lại c̣n bị thằng cháu nàng đang bồng che mất nên tôi nào thấy được nàng đang để tang. Hơn nữa, nàng hay mặc áo tuy mô-đen nhưng chỉ có các hoa văn đen trên nền vải trắng, phải ngồi gần và để ư, tôi mới thấy mảnh vải tang có chút chíu rất... mô đen này. Sau khi tôi hỏi, nàng cho biết đang thọ tang ba nàng từ hơn một năm qua. C̣n má nàng đă mất từ khi chị em nàng c̣n bé.

Như một người đang mộng du đột ngột tỉnh giấc và cực kỳ tỉnh táo đầu óc, tôi bàng hoàng thầm "kiểm kê, đối chiếu" 7 điều tiên tri số mệnh của tôi với thực tế trước mặt:

..." Năm nay ḿnh 36 tuổi... con nhỏ này lai nhiều ḍng máu... ở gần nhà và có quen biết cả hai nhà ḿnh và người vợ đă mất của ḿnh... tay trái có một cái thẹo... ḿnh đang ở nhà th́ con nhỏ này tới làm quen...  Trời đất ơi! Như vậy chỉ c̣n thiếu điều thứ 7 nữa là hai đứa sẽ làm đám cưới khi đang có đại tang là không sai một lai nào hết"...

Có bao giờ ai đó đă gặp một t́nh cảnh tương tự như tôi chưa?

Mới lần đầu tiên đi uống cà phê nghe nhạc với nhau chưa được nửa tiếng đồng hồ, trong ḷng chưa hề dấy lên một tí xíu t́nh cảm nào chứ đừng nói chi t́nh yêu mà đă biết chắc chắn 100 % người bạn gái sơ giao này sẽ là người vợ "thiên định" của ḿnh rồi.

Trên đời này chúng ta phải công nhận là có những sự trùng hợp ngẫu nhiên rất bất ngờ, nhưng với câu chuyện của tôi th́ phải nói là cực kỳ hiếm, có một không hai với xác xuất tiệm cận Zê-rô. Không ít trường hợp các quư bạn nam nhi vừa gặp "nửa kia của đời ḿnh" là bị tiếng sét ái t́nh giáng cho một nhát choáng váng đến nỗi tối tăm cả... lư trí và "hạ quyết tâm" phải chiếm hữu vĩnh viễn cho bằng được nàng cho riêng đời ḿnh và họ đă thành công. Nhưng xin quư vị công tâm xét trường hợp của tôi thử xem đúng là có một không hai hay không?

- Anh ! Có chuyện ǵ mà anh có vẻ lo lắng quá vậy anh?

Tôi giật ḿnh, bối rối, không biết nói sao cho nàng tin tôi đây và có nên nói hay không? Chỉ mới sơ giao mà lại đi nói một chuyện "thần thoại" như vậy với người bạn gái có phải là thời điểm thích hợp hay không? Ngay chính tôi cũng không muốn nói một tí ǵ cho nàng v́ tuy biết trước "tương lai hậu vận" của nàng và tôi sẽ ra sao, nhưng tôi cần có thêm thời gian để t́m hiểu rất nhiều về nàng trước khi tôi xuôi tay, nhắm mắt, phó mặc đời ḿnh cho định mệnh và duyên số đẩy đưa.

"Tận nhân lực, tri thiên mệnh". Đă biết con người có số thiên định rồi nhưng không có nghĩa là cứ nhắm mắt, há miệng chờ sung. Vận mệnh nằm trong tay ta. Ḷng đă quyết định như vậy nên tôi kiếm chuyện đánh trống lảng cho qua luôn, không nói ǵ với nàng hết.

Xong buổi cà phê, trở về nhà, khi tạm biệt nhau, nh́n nàng chạy xe đi mà tôi cứ bồi hồi nh́n theo, ḷng tự hỏi... con nhỏ Nga đó sẽ là vợ ḿnh sao ta?

Sao lại có thể như vậy được?

 ***

Nguyễn Như Ư: Câu Chuyện Tù -Câu chuyện Tù … phần I -người viết loạt bài này từng lănh án tử h́nh v́ bị kết tội “phục quốc người viết loạt bài này từng lănh án tử h́nh v́ bị kết tội “phục quốc

 

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

 

Thẩm Phán Phạm Đ́nh Hưng: Việt Nam Ngày Mai

 

***


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!

-Ngô Minh Hằng (thơ)