báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

       [Bài Viết - Article]                                                                           


Toàn bộ cuốn DVD -THẢM HỌA ĐỎ - BỘ MẶT THẬT ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM.

 
Thảm Họa Bắc Thuộc

https://youtu.be/0N-rO2vD04Y

 ***

Trần Trung Đạo

KHI NHỮNG NGỌN GIÓ LÀM NÊN BĂO TỐ

Việt Nam không phải là Miến Điện, không phải là Ai Cập, không phải là Libya, không phải là Tunisia và không phải là Venezuela. Việt Nam là CSVN và mũi khoan của bộ máy độc tài toàn trị này đă khoan rất sâu vào lịch sử dân tộc, đục thủng nhận thức của nhiều thế hệ người Việt và gây tác động quyết định vào chọn lựa cuối cùng của những người Việt có khả năng làm thay đổi xă hội.

Đó không phải chụp mũ chung chung mà là thực tế. Đừng hỏi ai xa lạ. Thử hỏi những nhân vật có tiếng tăm, có khuynh hướng chống Trung Cộng và đang đóng vai tṛ phản biện như tiến sĩ Lê Đăng Doanh, giáo sư Phạm Chi Lan, giáo sư Tương Lai rằng họ thật sự muốn một cuộc cách mạng toàn diện xảy ra tại Việt Nam như đă xảy ra tại Nga và các nước Đông Âu trong giai đoạn 1990 không. Người viết tin rằng họ sẽ trả lời là không.

Bởi v́, dù có phản biện trong chừng mực nào đó về các chính sách kinh tế, xă hội họ đều phản biện với mục đích vun xới để đảng CS sống lâu chứ không nhằm thay đổi.

Bà Phạm Chi Lan ca ngợi việc tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng kiêm chủ tịch nước là một chủ trương đúng. Theo bà “nhất thể hóa” “giúp nhiều cho chính phủ đỡ khó khăn hơn trong các hoạt động. Trên thực tế hiện nay th́ nhiều khi các hoạt động theo quyết định của bên Đảng, bên chính quyền th́ có những cái song trùng và bộ máy trở lên lớn hơn rất nhiều… Nếu các cơ quan được đơn giản hóa như vậy th́ nhiệm vụ giữa 3 nhánh quyền lực cũng có thể được xác định lại rơ hơn. Hiện nay th́ cả 3 nhánh quyền đều chịu sự lănh đạo của một đảng, nhiều khi không phân định được rơ trách nhiệm giữa lập pháp, hành pháp, tư pháp.”

C̣n hơn bà Phạm Chi Lan nữa, 15 năm trước Tiến sĩ Lê Đăng Doanh đă ca ngợi “nhất thể hóa” theo quan điểm Lenin: “Nhất thể hóa nó có cái lợi, tức là người đứng đầu có một danh nghĩa của toàn dân. Như trên tôi nói, trong giao lưu quốc tế, tự nhiên sinh ra một cái ông dân không bầu lên mà đi ra với mọi người th́ ngoại giao vất vả lắm chứ không phải đơn giản đâu. Nhưng làm thế rồi th́ phải có một bộ máy giám sát. Tôi thấy mô h́nh Uỷ ban Kiểm tra Trung ương như thời Lênin, do đại hội bầu ra, có quyền giám sát, được quyền thông tin, được quyền có một bản sao, được quyền phân tích, góp ư kiến, có một cơ chế để giám sát rất rơ ràng.”

Chẳng lẽ cả hai vị đều không hiểu một kiến thức chính trị công quyền căn bản nhất mà mọi sinh viên học lớp chính trị học 101 nào cũng hiểu, rằng dù nhất thể, lưỡng thể hay tam thể hóa th́ dưới chế độ CS không bao giờ có sự “phân định được rơ trách nhiệm giữa lập pháp, hành pháp, tư pháp” như bà Phạm Chi Lan phát biểu. Tương tự, không thể có “một cơ chế để giám sát rất rơ ràng”như ông Lê Đăng Doanh đồng ư với chính sách của Lenin trước 1924.

Mục đích tối hậu của đảng CSVN trong “nhất thể hóa” là ḥa tan đảng và nhà nước thành một để người dân không c̣n thấy sự khác biệt giữa đảng cai trị và nhà nước lănh đạo, giữa đảng CSVN và tổ quốc Việt Nam, giữa pháp trị và pháp quyền.

Những nhân vật như Ts Lê Đăng Doanh, Ts Phạm Chi Lan là những tiếng nói có trọng lượng, có ảnh hưởng trong các lănh vực chuyên môn cũng như lư luận tại Việt Nam nhưng tại sao đầu thế kỷ 21 rồi mà họ vẫn tiếp tục cổ vơ cho chế độ độc tài mà gần cả thế giới đă xem như một khối u phải được cắt bỏ và đă được cắt bỏ tại nhiều nơi trong tiến tŕnh phát triển của văn minh nhân loại?

Họ vun xới đảng CS có thể v́ tư lợi, v́ danh vọng, v́ bị nhồi sọ và có thể v́ cả ba lư do vừa nêu nhưng không thể v́ thiếu kiến thức.

Chắc chắn những vị đó biết các nguyên tắc tam quyền phân lập, kiểm soát và thăng bằng (check and balance) giữa các ngành và minh bạch chính quyền (công khai, trách nhiệm, trung thực) là vô cùng cần thiết để một xă hội phát triển theo hướng văn minh và hiện đại.

Chắc chắn các vị đó biết lư do Nam Hàn phát triển quá xa so với Bắc Hàn, Tây Đức phát triển quá xa so với Đông Đức, Tây Âu phát triển quá xa so với Đông Âu. Nguồn thúc đẩy chính là từ cơ chế và do đó để thay đổi hướng đi của một đất nước, không có chọn lựa nào khác hơn là phải thay đổi cơ chế như Đông Đức, các nước Đông Âu, các nước Baltics đă làm.

So sánh giữa những thành phần học cao, hiểu rộng, có ư thức phân biệt, có lư luận đúng sai, đi nhiều nơi trên thế giới đang tiếp tay với chế độ độc tài và những bà cụ già buôn gánh bán bưng, những bác nông dân đầu tắt mặt tối, những cô gái trẻ cởi truồng đi băo sau những trận banh, ai đáng trách và ai đáng thương?

So sánh giữa những người nô lệ phải sống đời nô lệ v́ họ không có chọn lựa nào khác và những người tự nguyện làm nô lệ để đem sự hiểu biết của ḿnh giúp cho chủ nô đày đọa đồng bào, ai đáng cảm thông và ai đáng khinh khi?

Cuộc cách mạng nào cũng cần phải có một thành phần tiên phong xuất phát. Họ không nhất thiết phải học cao hiểu rộng nhưng là những người hiểu được nguyện vọng sâu xa của dân chúng, thấy được hướng đi của thời đại và dứt khoát đồng thuận với các nguyên tắc tiền đề (thôi thúc bởi ḷng yêu nước, không trông chờ bàn tay ngoại quốc, có thái độ chính trị dứt khoát, có mục đích cụ thể trong mỗi thời kỳ). Xây dựng thành phần này là nhu cầu bức thiết nhất trong tiến tŕnh cách mạng dân chủ tại Việt Nam.

Thay v́ ngồi chờ các ông bà phản biện có giấy phép kia đứng lên làm cách mạng, hăy tập trung vào việc xây dựng lực lượng cách mạng bằng học hỏi, trau dồi kiến thức, chịu đựng và hy sinh.

Chỉ có thành phần tiên phong và dứt khoát mới là lực lượng có khả năng tác động trực tiếp vào sự thay đổi của xă hội, tạo điều kiện vật chất và tinh thần để mọi tầng lớp dân chúng phát huy tiềm năng và chủ động được cuộc sống của họ, độc lập, và khi cần, đương đầu trực tiếp với chế độ.

Việt Nam không phải là Miến Điện, không phải là Ai Cập, không phải là Libya, không phải là Tunisia và lại càng không phải là Venezuela. Việt Nam là CSVN, một cơ chế độc tài được chỉ đạo bằng một đội ngũ tuyên truyền tinh vi, thâm độc với 90 năm kinh nghiệm và một nhà tù trải trộng 331.699 km² .

Cuộc đấu tranh v́ tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam, v́ thế, khó khăn hơn nhiều, phức tạp hơn nhiều.

Nhưng nhân dân Việt Nam và nhân dân Venezuela cũng chia xẻ chung một khát vọng được sống trong tự do, dân chủ. Đó là khát vọng của con người dù đang sống ở Đông hay Tây Bán Cầu. H́nh ảnh những thanh niên nam nữ Venezuela đang xuống đường ở thủ đô Caracas và h́nh ảnh những thanh niên nam nữ Việt Nam xuống đường chống Trung Cộng vào 10 tháng 6, 2018 đều gây xúc động.

So với những ngày tăm tối của những năm sau 1975, ánh sáng của cuộc cách mạng tin học, c̣n giới hạn nhưng đang giúp cho các thế hệ trẻ Việt Nam có cơ hội trực tiếp hay gián tiếp thu nhận các tư tưởng dân chủ để qua đó nhận thức được hướng đi đích thực của dân tộc trong thời đại. Lực lượng cách mạng c̣n khá ít ỏi, một số bị tù đày, một số tản mác khắp nơi nhưng đă có và họ đă lên đường.

Một nhắc nhở lịch sử dành cho đảng CS và “thành phần phên giậu”. Tháng Ba, 1990, để cứu Liên Sô, Mikhail Gorbachev đă đưa chức vụ đảng ḥa tan vào chủ tịch nước thành “nhất thể” trong đó ông ta là lănh tụ đảng đầu tiên trong lịch sử Liên Sô kiêm nhiệm hai chức vụ đảng và nhà nước. Nhưng dù cố gắng, nỗ lực cứu đảng của Mikhail Gorbachev quá trễ tràng và Liên Sô cáo chung chỉ hơn một năm sau đó. CSVN đang bước lên vết xe đổ của Liên Sô.

Không hẳn ngọn gió nào cũng làm nên băo tố nhưng chỉ v́ bức tường CS rêu phong, rệu ră nhiều năm nên những ngọn gió dù không quá lớn cũng có thể làm nên băo tố, xô ngă bức tường chuyên chính CSVN.

Năm mới trao cho nhau niềm tin v́ niềm tin là sức mạnh.

Trần Trung Đạo

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

 

Thẩm Phán Phạm Đ́nh Hưng: Việt Nam Ngày Mai

 

***


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!