báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                             


  
Formosa tuyên bố PHÁ SẢN và RÚT KHỎI Việt Nam khi bị Mỹ áp 456.23% thuế lên thép xuất khẩu


TIN MỚI 26-5-2019 | TẬP ĐOÀN HUAWEI ĐĂ "SỤPĐỔ" HOÀN TOÀN SAU SẮCLỆNH CỦA CHÍNH QUYỀN DONALD TRUMP

****

Phạm Cao Dương

Một bài thơ mất dạy !

Trong ít ngày qua, khi kiểm điểm và sắp xếp lại sách vở, thư từ, tài liệu để sửa soạn về cơi, khỏi làm phiền con cháu, người viết t́nh cờ t́m lại được thư của một người bạn thân viết cho từ một trại tị nạn Đông Nam Á. Người bạn đó là nhà giáo kiêm nhà báo Nguyễn Quốc Hùng, bút danh là Thầy Khóa Tư của tờ Diều Hâu của Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa ở Saigon thời trước năm 1975. Bạn tôi xuất thân từ một gia đ́nh Nho giáo. Anh là con một vị huấn đạo, một học quan trong chế độ xưa nên rất giỏi chữ Hán và chuyên dạy Quốc Văn cho các trường trung học ở Miền Nam với nhiệm sở chính là Trường Trung Học Nguyễn Đ́nh Chiểu Mỹ Tho. Nhưng khác với các giáo sư Quốc Văn khác, anh không chỉ chuyên dạy Quốc Văn mà c̣n viết văn, viết báo, dịch truyện cổ từ chữ Hán sang tiếng Việt như Kim B́nh Mai, Hồng Lâu Mộng, chưa kể tới Từ Điển Hán Việt...

Mặt khác, anh cũng giỏi nhạc và chơi đàn lục huyền cầm Hạ Uy Di rất điêu luyện. Chính anh là người đă giúp cho tôi biết ít nhiều về nhạc mới Việt Nam, đặc biệt là nhạc tiền chiến mà cho tới khi biết anh, v́ chỉ lo học hành, tôi hoàn toàn mù tịt, cũng giống như một bạn nhà giáo khác trước học cùng lớp với tôi, Giáo Sư Sử Địa Nguyễn Khắc Ngữ, người đă đưa tôi vào con đường nghiên cứu và xuất bản sách. Chưa hết, trong các lối văn anh viết, bạn tôi rất giỏi về các thể văn cổ như thơ Đường, phú, văn tế, câu đối... mà anh viết một cách trôi chảy, dễ dàng không khác ǵ các nhà Nho ngày xưa với niêm, luật, đối âm, đối ư... rất chỉnh, khó có ai thời thập niên sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước và sau này có thể làm được. Chính v́ vậy hồi trước năm 1975, tôi đă thu thập một số thơ văn anh để giúp anh phổ biến nhưng không thành. Như một cơn hồng thủy, Biến Cố 30 Tháng Tư 1975 đă xóa đi tất cả.

Trong thư viết cho tôi, Thày Khóa Tư có gửi kèm cho tôi bài viết nhan đề “Giai Thoại Thi Ca Thời Đại” và yêu cầu tôi phổ biến. Bài viết nói về bài thơ nhan đề Đề Miếu Hưng Đạo Vương truyền tụng là do Hồ Chí Minh làm khi ông này viếng thăm Đền Kiếp Bạc hồi đầu kháng chiến chống Pháp.


Đ
ền Kiếp Bạc ở Chí Linh, Hải Dương, nơi thờ Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn

Thư bạn tôi viết đă lâu, ngót bốn thập niên trước, chữ rất mờ nhưng giá trị vẫn c̣n, nay t́m lại được, thể theo lời bạn, tôi xin sao lục gửi tới các quư vị thân hữu quen biết anh, đồng thời cũng xin gửi tới quư vị yêu lối thơ xướng họa của cổ nhân, có dịp nhớ lại sinh hoạt một thời, nay chỉ c̣n là vang bóng. Bài viết nguyên văn như sau:

Giai Thoại Thi Ca Thời Đại

Thầy Khóa Tư

Khóa tôi lúc mới ở trại tập trung cải tạo ra, được một anh bạn nhà văn đọc cho nghe một bài thơ của Hồ Chí Minh. Khóa tôi nghe xong bài thơ mà tay chân bủn rủn cổ họng tắc nghẹn, v́ nó thuộc loại cực mất dạy, tối mất dạy, có lẽ do tên “phản động” nào làm rồi gán cho “Hồ Chủ Tịch Vĩ Đại” để tuyên truyền bậy chăng. Anh bạn tôi tức quá, t́m cho bằng được số tạp chí Văn Học Nghệ Thuật có đăng bài thơ đó dí vào mũi tôi.

Th́ ra, hồi Việt Minh đánh Pháp, họ Hồ đi ngang đền thờ Đức Trần Hưng Đạo, ghé lại đề thơ như sau:

 

Suy ra tôi bác cũng anh hùng,
Sau trước cùng chung giữ núi sông.
Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc,

Tôi xua giặc Pháp, ngọn cờ hồng.

Bác đưa dân tộc qua nô lệ,
Tôi dẫn năm châu đến đại đồng.
Bác có khôn thiêng cười một tiếng,
Giùm tôi kháng chiến sớm thành công.

Thật là giấy trắng mực đen, Khóa tôi hết ư kiến. Anh bạn nhà văn phạt Khóa tôi bằng cách bắt làm bài họa. Kể ra, đây là bài thơ niêm luật chỉnh tề, vần đối chững chạc. Hay nhất là hai câu thực, từ ngữ sống động, h́nh ảnh hào hùng. Nhưng không phải v́ thế mà khó làm bài họa. Lấy thơ để họa thơ là chuyện thường t́nh, khó là ở chỗ lấy ư mà chọi ư. Về vụ này, với bài thơ của họ Hồ th́ Khóa tôi xin chịu thua trước. Họ Hồ coi Đức Thái Sư Thượng Phụ Thượng Quốc Công B́nh Bắc Đại Nguyên Soái Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn là chỗ bạn bè quen biết, xưng hô “tôi tôi bác bác” th́ Khóa tôi phải gọi họ Hồ bằng đại danh từ ǵ cho tương xứng? Họ Hồ lại c̣n tự khoe là trên cơ Đức Hưng Đạo, v́ họ Hồ ở tầm vóc quốc tế, c̣n Đức Hưng Đạo có tầm vóc quốc nội, th́ Khóa tôi phải so sánh cách ǵ cho xứng?

Thôi th́, thật thà là cha quỷ quái, Khóa tôi cứ chuyện ḿnh mà nói, cứ đem ḿnh ra so sánh với họ Hồ. Khóa tôi với họ Hồ có chỗ giống nhau là trước sau cùng vượt biên, chỉ khác nguyên nhân và mục đích là khác (về kết quả th́ họ Hồ đă vượt biên thành công, nhờ làm cu ly bồi tầu cho Pháp, c̣n Khóa tôi th́ chưa thành công mà thôi).

Bài họa của Khóa tôi như sau:

Đề Lăng Hồ

Cu ly b
ồi bếp cũng xưng hùng,
Tao th
ẹn cùng mày một núi sông.
Tao tr
ốn nguy cơ bầy quỷ đỏ,
Mày xua dân t
ộc đống than hồng.
Tao mua h
ạnh phúc chừng năm lượng,
Mày bán giang san đ
ược mấy đồng?
Ḥm ki
ếng mày nằm sung sướng nhỉ?
Coi ch
ừng chỉ một phát thần công.

Tất nhiên, như đă thưa trước bài họa c̣n thua xa bài xướng, phê b́nh từng chi tiết là phần quyền của độc giả. Khóa tôi chỉ cầu xin Đức Hưng Đạo Đại Vương mỉm một nụ cười thôi.

Thầy Khóa Tư

Mặc dù quá trễ, nhiều người lẽ ra tôi phải chuyển bài này tới tận tay ngay khi nhận được theo ư Thày Khóa, trong đó có nhiều người không c̣n nữa, tôi vẫn xin được sao lại ở đây để gửi chung tới quư vị độc giả, đặc biệt để quư vị nào c̣n yêu lối thơ xướng họa của người xưa có thêm một giai thoại liên hệ tới lịch sử nước nhà.

Phạm Cao Dương

***

Những bài thơ họa khác:

QUỐC TẶC (Họa)

Quốc tặc, xưng chi bá với hùng ?

Chính ngươi bán nước lại chia sông

Rước voi đạp mộ, đau con đỏ

Lạy Mác thờ Mao, phí máu hồng !

Nay xác ngư dân ch́m dưới biển

Xưa thây chiến sĩ rải trên đồng

Lưu manh, tàn ác, quân lừa bịp ...

Mà dám to mồm, dám kể công !!!

Ngô Minh Hằng

Viếng Đền Kiếp Bạc (Họa)

Cáo  Hồ không thẹn tự xưng hùng,

Đất tổ bán dần đến biển sông.

Hưng Đạo dẹp Mông, loang máu đỏ,

Già Hồ mê gái, bám quần hồng.

Đừng quên Hồ Tặc vơ vàng bạc1,

C̣n nhớ Thoát Hoan núp trụ đồng2?

Khoác lác vừa thôi này “Bác” nhé,

Làm sao sánh nổi Đức Trần công 3?

CHÁNH MINH

(?) Không chắc chắn tác giả bài xướng là Ông Hồ Chí Minh hay một người khác viết thay Ông.

(1) Tuần lễ vàng năm 1945

(2) Trần Hưng Đạo đánh thắng Thoát Hoan trong trận Vạn Kiếp. Thoát Hoan phải núp trong trụ đồng để trốn về Tàu.

(3) Để chỉ công lao to lớn của Đức Trần Hưng Đạo.

 

 

***

Từ trái sang phải :
* Cựu KQ Trung Tá Nguyễn văn Ức Khóa 16 Vơ Bị , đương nhiệm chức vụ Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ VNCH/Hải Ngoại.

* Cựu KQ Bùi Đẹp, đương nhiệm chức vụ Trung Tâm Trưởng/Trung Tâm Điều Hợp Tây Nam HK.

Cựu KQ Cù Thái Ḥa đương nhiệm chức vụ Hội Trưởng KQ San Die

Cựu KQ Nguyễn Huy Lộc    (https://youtu.be/EZYiRR5P_wk

Suy tư này không nói với những thằng ngu, hèn và vô giáo dục.
Cách đây 35 năm có môt thằng ngu SQQLVNCH nói với tôi rằng trước năm 1975, VNCH có một triệu quân và Đồng Minh Hoa Kỳ có nửa triệu quân dưới cờ mà không diệt được Việt Cộng, nay cậu chỉ có 50 ngoe th́ làm được cái ǵ! Tại sao không đi học để có mảnh bằng làm cần câu cơm.
Tôi giảng dạy cho thằng SQ đó như sau: Việt Cộng biến người dân dưới quyền cai trị của chúng thành súc vật: Có đầu không được tự do suy nghĩ; có mồm không được nói những điều được đảng cho phép nói. Ngày nay dù thua trận, không c̣n khí giới trong tay, tao vẫn Chống Cộng đến cùng dù không thể tiêu diệt chúng, v́ tao không chấp nhận làm súc vật. Tao tự hào chống Cộng, v́ tao c̣n lương tri Con Người.
Mới đây có một thằng trọc phú, mặt mày như con ma trơi, cũng sủa với luận điệu của thằng SQ 30 năm trước bằng những lời nhục mạ vô cùng ngạo mạn. Điều đáng buồn là có một thằng Sĩ Quan Không Quân VNCH từng lái C-130, tên Nguyễn Huy Lộc, đă buông lời nịnh bợ thằng trọc phú một cách trơ trẽn. Bởi v́ thằng phi công này chấp nhận làm súc vật, nên mới đ̣i đúc tượng thờ thằng trọc phú. Nếu anh em KQ c̣n chút liêm sỉ th́ đừng bao giờ chào hỏi nó, bắt tay nó và hăy xem nó như một thằng hủi từ lâu len lỏi trong hàng ngũ chúng ta, mà chúng ta không biết.
Tôi khinh Việt Cộng bán nước hại dân một phần; tôi khinh những đứa tay sai nhưNguyễn Huy Lộc một vạn phần.
Nếu anh KQ nào có ḷng mến yêu tôi th́ phải có thái độ với thằng KQ tồi bại Nguyễn Huy Lộc. Đừng bao giờ giao du với hạng người như thằng Nguyễn Huy Lộc, làm cho thiên hạ có lư do cười chê!
Kính tŕnh anh em KQ phải hiểu rằng tôi không bao giờ tương nhượng những thằng nịnh bợ cộng sản, dù trước kia nó là một thằng anh em trong cùng Phi Đoàn.
Bằng Phong Đặng văn Âu

 

 

 

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

 

Nguyên Thạch