báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

       [Bài Viết - Article]                                                                           

xin giới thiệu một số bài của Vĩnh Tường qua youtube cho quí vị có thời gian nghe tiện hơn thời gian đọc

  
Toàn văn lời tuyên chiến với Chủ nghĩa Cộng sản của Donald Trump - Thuyết minh tiếng Việt


CTM #36 | "TỐ LÁO" TỔNG CHƯỞNG LƯ BARR, ĐẢNG DÂN CHỦ "VỪA ĂN CƯỚP VỪA LA LÀNG"!


CTM #38 | ĐẢNG CỘNG H̉A "THỨC TỈNH NGỘ", PHẢN PHÁO DB ADAM SCHIFF, Đ̉I LẠI CÔNG LƯ CHO TT TRUMP!

***

Nguyễn Mạnh Tiến

THIÊN TÀI VÀ Ô NHỤC

Tôi vốn mê âm nhạc từ khi c̣n rất trẻ. Trong thập niên 60, tuần nào tôi cũng say mê nghe những chương tŕnh "Nhạc Yêu Cầu", cả nhạc Việt Nam lẫn ngoại quốc trên làn sóng điện của đài phát thanh Saigon. Thời ấy, nhạc Pháp thịnh hành ở Việt Nam, và những bản nhạc của các ca sĩ Pháp thượng thặng bấy giờ như Juliette Greco, Dalida, Gilbert Bécaud, Charles Aznavour... thường xuyên được phát trong những chương tŕnh nhạc ngoại quốc yêu cầu. Ca sĩ Anh, Mỹ nổi danh thời ấy như Pat Boone, Johnny Mathis, Connie Francis, Brenda Lee, The Platters, Cliff Richard, Elvis Presley...cũng có nhiều bản nhạc được giới trẻ Việt ưa chuộng. Nhạc ḥa tấu th́ nổi tiếng nhất là The Shadows và The Ventures. Từ giữa thập niên 60, phong trào nhạc trẻ lên cao với các ca sĩ Pháp Sylvie Vartan, Francoise Hardy, Adamo, Christophe, Claude Francois... Chỉ một thời gian ngắn sau đó là cuộc cách mạng nhạc trẻ đến từ Hoa Kỳ và Anh quốc với Bob Dylan, The Beatles, The Searchers, The Animals, The Rolling Stones, The Beach Boys, Elton John, Simon and Garfunkel, Bread ...vv, dần dần chiếm lĩnh thị trường nhạc trẻ ngoại quốc ở Việt Nam, đẩy nhạc Pháp vào quên lăng. Vào thời kỳ đó, đài phát thanh và truyền h́nh của quân đội Hoa Kỳ đă góp phần rất lớn vào việc giới thiệu nhạc trẻ Anh Mỹ với giới trẻ Saigon. Lớn lên chút nữa, vào năm cuối trung học và thời học đại học, tôi t́m hiểu nhạc cổ điển Tây phương và say mê thế giới âm thanh kỳ ảo và phong phú của piano, violin, cello...vv qua những symphony, concerto, sonata của các nhà soạn nhạc lừng danh như Bach, Mozart, Beethoven, Schubert, Chopin, Dvorák, Tchaikovsky, Rachmaninoff...

Nhạc Việt Nam th́ tôi nhớ thuộc ḷng cả nhạc lẫn lời hầu hết các bản nhạc tiền chiến, và cùng một nhóm bạn cũng mê nhạc như tôi, sưu tầm và trao đổi những bản nhạc do các nhà xuất bản Tinh Hoa, Đại Nam... phát hành, và hễ có dịp là tụ tập ê a ca hát với nhau chơi. Được một người bà con cho một cây đàn mandoline cũ, tôi mầy ṃ tự học đàn và nhạc lư qua cuốn sách dậy nhạc của nhạc sĩ Lê Hoàng Long. Lớn lên tí nữa, tôi tự  “nâng cấp” lên đàn guitare, cũng toàn là tự học qua sách vở, thúc đẩy bởi ḷng say mê âm nhạc.

Các nhạc sĩ sáng tác thời tiền chiến phải nói là hết sức đông đảo và đa dạng: Văn Cao, Lê Thương, Nguyễn Thiện Tơ, Tô Vũ, Đặng Thế Phong, Dương Thiệu Tước, Phạm Đ́nh Chương, Nguyễn Văn Tư... Nhưng người nhạc sĩ đă ảnh hưởng mạnh mẽ nhất đến sự thưởng ngoạn nhạc Việt của tôi là nhạc sĩ Phạm Duy.

Phạm Duy là một thiên tài, và có thể nói không ngoa rằng trong giới nhạc sĩ Việt Nam ông là người sáng tác nhạc đa dạng nhất. Ông viết cả ngàn bản nhạc đủ thể loại, từ nhạc yêu nước đến nhạc hùng, nhạc t́nh, nhạc thiếu nhi, nhạc dân ca, kể thêm cả những bản nhạc "chính huấn" được chính quyền miền Nam "đặt" làm, mà hầu hết bài nào cũng đạt cả nhạc lẫn lời!

Nhạc Phạm Duy đă đóng một vai tṛ quan trọng trong quá tŕnh h́nh thành ḷng yêu quê hương, yêu tổ quốc trong tâm hồn của một đúa trẻ mới lớn là tôi trong thập niên 50, 60. T́nh yêu nước được ông đưa lên đỉnh cao qua những câu thơ-nhạc tuyệt vời như: "Tôi yêu tiếng nước tôi...từ khi mới ra đời...Mẹ hiền ru những câu xa vời, à à ơi tiếng ru muôn đời... Tiếng nước tôi, tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi, thoát ngàn năm thành tiếng ḷng tôi...Nước ơi!..." (T́nh Ca). Tôi xót xa thương cho thân phận của những người nông dân Việt Nam nghèo khổ, đổ mồ hôi và nước mắt trên mảnh đất cằn cỗi qua lời ca của bản "Quê Nghèo" : "Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói, có những cách đồng cát dài, có luỹ tre c̣m tả tơi... Ruộng khô, có những ông già rách vai, cuốc đất bên đàn trẻ gầy, có người bừa thay trâu cầy...".

Nhạc của ông cũng kích thích ḷng yêu nước trong bọn trẻ thuộc nhóm mê nhạc của tôi, khi nghe ông vẽ lên h́nh ảnh oai hùng của những chiến sĩ lên đường đánh đuổi thực dân Pháp, dành lại độc lập cho quê hương : "...Ra biên khu trong một chiều sương âm u, âm thầm chen khói mù... Bao oan khiên đang về đây hú với gió, là hồn người Nam nhớ thù... Khi ra đi đă quyết chí nuôi căm hờn, muôn lời thiêng c̣n vang. Hồn quật cường c̣n mong đến phút chiến thắng, sầu hận đời lấp tan..." (Chiến Sĩ Vô Danh). Hay “Ngày bao hùng binh tiến lên, bờ cơi vang lừng câu quyết chiến. Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành…Quân Việt Nam đi, hồn non nước xây thành… Đi là đi chiến đấu, đi là đi chiến thắng…”. Tưởng cũng cần nhắc lại rằng cảm hứng để cho ra đời những bản nhạc kể trên là cuộc kháng chiến chống Pháp sôi nổi và hào hùng vào thập niên 30, 40, bao gồm mọi thành phần dân tộc thuộc nhiều đảng phái, khuynh hướng kể cả rất nhiều người Quốc gia. Măi đến sau này, Hồ Chí Minh và đảng CSVN mới dùng những thủ đoạn bất chính và tàn ác để cướp thành quả về cho phe đảng của ḿnh, loại bỏ và đàn áp các đảng phái Quốc gia.

Trước ông, không nhạc sĩ nào nêu bật  được sự hy sinh cao cả mà gia đ́nh của những kẻ v́ nước ra đi chiến đấu phải gánh chịu :"Ai có nghe tiếng hát hành quân xa, mà không nhớ thương đàn trẻ nhỏ, đùa trong nắng ngây thơ, đàn em hát líu lo ngoài ngơ. Nhưng mỗi khi, dưới mái nhà mênh mang, ngừng chơi nắm tay mẹ hỏi rằng, rằng cha chúng con đâu, về mua bánh cho con, mẹ ơi!..." (Nhớ Người Ra Đi). Mỗi lần nghe bài hát này, ḷng tôi lại rưng rưng, thương cảm cho những bà mẹ, những thiếu phụ, những trẻ em có con, chồng, cha đă bỏ nhà, ra đi v́ tổ quốc. Chữ "mênh mang" ông dùng thật tuyệt, nó nói lên được nỗi hiu quạnh của một gia đ́nh mà người trụ cột đă đi xa, khiến căn nhà trở nên trống trải.

Những bài t́nh ca của Phạm Duy đối với tôi là những kỷ niệm đậm đà của tuổi mới lớn, mới biết yêu. Một thời từng yêu nhau, hai mái đầu xanh say sưa với Ngày Đó Chúng Ḿnh: "Ngày đó, có em đi nhẹ vào đời...Và đem theo trăng sao đến với lời thơ nuối... Ngày đó có ta mơ dệt mộng ngời... Và se tơ kết tóc, giam em vào ḷng thôi..."; hay âu yếm: "D́u nhau đi trên phố vắng...D́u nhau đi trong ánh sáng... Dắt d́u về chốn xa vời đời đời, d́u nhau đưa nhau vào ngàn thu..." (Thương T́nh Ca)

Đến khi không c̣n có thể tiếp tục mối t́nh được nữa, th́ ḷng quặn thắt khi nghe những lời ca của bản Ngh́n Trùng Xa Cách: "...người đă đi rồi, c̣n ǵ đâu nữa mà khóc với cười... Ngh́n trùng xa cách, đời đứt ngang rồi...C̣n lời trăn trối, gửi đến cho người...Vài cánh xương hoa, nằm ép trong thư, rồi sẽ tan như bụi mờ. Vạt tóc nâu khô, c̣n chút thơm tho, thả gió bay đi mịt mù...".

Hồi đầu thập niên 70, mượn bài hát "Đừng Xa Nhau", tôi đă gửi gấm tấm ḷng của ḿnh cho người yêu: "Đừng xa nhau nhé, đừng quên nhau nhé...Đừng chia nhau núi cao vực sâu... Đừng xa nhau,  đừng quên nhau, đừng dứt tiếng ngậm sầu! Đừng im hơi đắng cay rời nhau...Đừng đi mau, để măi măi là chiếc bóng đậm mầu, c̣n theo nhau tới muôn đời sau...". Và từ lúc tôi đàn guitare hát bản đó cho nàng nghe, đến nay đă ngoài 40 năm, chúng tôi vẫn "c̣n theo nhau", và chắc chắn là cho đến "muôn đời sau"!

Vào giữa thập niên 60, một loạt những nhạc sĩ trẻ xuất hiện với những ḍng nhạc có âm hưởng cũng như ca từ mới mẻ: Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Lê Uyên Phương, Ngô Thụy Miên...vv. Nhưng vượt trội lên trên tất cả là Trịnh Công Sơn. Những người trẻ ở miền Nam thật sự chới với khi lần đầu tiên được nghe những bài nhạc nói về thân phận phù du nhỏ nhoi của con người qua ḍng nhạc lạ lùng của họ Trịnh: "Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, rồi một mai vươn h́nh hài lớn dậy... Ôi cát bụi mệt nhoài... vết mực nào xóa bỏ không hay..." (Cát Bụi), hay "Mẹ ngồi ru con đong đưa vơng buồn, năm qua tuổi ṃn... Mẹ nh́n quê hương, nghe con ḿnh buồn giọt lệ ăn năn... Giọt lệ ăn năn đưa con về trần, tủi nhục chung thân... Một gịng sông trôi cuốn măi về trời, bấp bênh phận người..." (Ca Dao Mẹ).

Cũng lạ lùng như thế, t́nh ca của TCS  mang những sắc thái, h́nh ảnh độc đáo chưa từng thấy trong những bản nhạc trước kia: "T́nh yêu như trái phá, con tim mù ḷa. Một mai thức dậy, chợt hồn như ngất ngây, chợt buồn trong mắt nai. Rồi t́nh vui trong mắt, rồi t́nh mềm trong tay...T́nh yêu như cơn băo đi qua địa cầu... T́nh thắp cơn sầu, t́nh d́u qua hố sâu, t́nh vời lên núi cao... Rồi t́nh trong im tiếng... Rồi t́nh ngoài hư hao..." (T́nh Sầu). Những người trẻ như bị thôi miên, cuốn hút vào những lời ca kỳ bí, đầy những ẩn dụ trừu tượng: "Từng người t́nh bỏ ta đi như những ḍng sông nhỏ. Ôi, những ḍng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa...Rồi một ngày, t́nh ta như núi rừng cúi đầu. Ôi tiếng buồn rơi đều, nh́n lại ḿnh đời đă rong rêu..." (T́nh Xa).

TCS cũng viết nhiều bản nhạc về chiến tranh, như những bản nhạc trong tuyển tập "Ca Khúc Da Vàng". Nhưng ngay từ đầu, tôi đă không thích những bản nhạc ấy, cũng như không ưa những bản nhạc phản chiến của Tôn Thất Lập, Miên Đức Thắng..., v́ tôi thấy chúng có vẻ giả tạo, gượng ép sao đó, không khiến cho tôi xúc động. TCS cũng không công bằng khi phàn nàn về những khổ đau do cuộc chiến VN gây ra  mà  viết “hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng….”; “hàng vạn chuyến xe Claymore, lựu đạn…” (Đại Bác Ru Đêm), rơ ràng là nói đến quân đội VNCH, nhưng trong toàn bài hát không có một chữ nào về những tội ác khủng bố dân lành đầy rẫy của VC, kể cả vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế mà như mọi người Huế khác, TCS biết rất rơ.

Không biết TCS khi viết các bản nhạc phản chiến có cố ư tiếp tay cho Việt Cộng hay không, nhưng chắc chắn những ca khúc thể loại đó của ông, phổ biến tự do tại miền Nam, đă làm giảm thiểu tinh thần chiến đấu của quân đội VNCH và làm lợi cho phe xâm lăng Cộng sản.

Trên phương diện nghệ thuật, đối với tôi hai nhạc sĩ PD và TCS là những thiên tài chói sáng, là hai khuôn mặt âm nhạc lớn, nếu không nói là lớn nhất, của nền âm nhạc Việt Nam, nổi trội lên trên mọi nhạc sĩ khác, cả về lượng lẫn về phẩm. Về mặt nghệ thuật th́ thế, nhưng điều đáng buồn là về mặt con người, cả hai nhạc sĩ này đều là những người thiếu tư cách và liêm sỉ.

Phạm Duy là một con người rất đam mê sắc dục và ham chạy theo vật chất. Ông đă xác nhận là sở dĩ ông bỏ kháng chiến về thành hồi cuối thập niên 40 là v́ cực khổ quá chịu không nổi, chứ không phải là v́ nhận ra bộ mặt thật của Cộng sản. Ông đă công khai tuyên bố: "Tôi không chống Cộng, chỉ chống gậy thôi". Rất nhiều người c̣n nhớ những scandals về t́nh ái của ông trong thập niên 60, 70. Ông lẹo tẹo với chị dâu là KN,  và khi bị bắt quả tang đang du dương với nhau ở quận Nhà Bè, ông chống chế là chỉ đưa chị dâu sang đấy để ăn chè thôi (từ đó dân Saigon gọi hành động ngoại t́nh bằng cụm chữ "đi ăn chè ở Nhà Bè"!). Một thời cả thành phố Saigon đồn ầm lên rằng ông ngủ cả với con dâu. Dường như trong con người của PD không hề có luân lư. Ông sống buông thả, hoàn toàn để bản năng tính dục chi phối, đưa đến những hành động loạn luân không thể chấp nhận.

Nhưng tệ hơn nữa là sau hơn 20 năm sống lưu vong ở Hoa Kỳ, ông bắt đầu tiếp xúc xin xỏ để CSVN cho phép về nước, và đến năm 2001 th́ về VN sống. Theo những người thân cận với gia đ́nh PD cho biết th́ lư do PD về VN là v́ kinh tế, sau khi lũ con ông đă về ở hẳn VN v́ không c̣n kiếm ăn được nơi xứ Mỹ. Tưởng cũng nên ghi nhận một điểm son nhỏ là Phạm Duy vẫn c̣n chút đỉnh liêm sỉ ở chỗ không hề tuyên bố hay sáng tác bản nhạc nào ca tụng CS hay bọn lănh tụ CSVN.

Trịnh Công Sơn là một con người phóng đăng ngay từ khi c̣n trẻ, rất mê uống rượu mạnh và uống nhiều mỗi ngày (sau này ông chết v́ chai gan, hậu quả của rượu). TCS tự nhận ḿnh là người trốn lính chuyên nghiệp, mà vẫn thong dong đi lại, ca hát do nhờ vào sự che chở của nhiều nhân vật cao cấp của VNCH mến tài ông như Đại tá Không Quân Lưu Kim Cương (khi ĐT Cương tử trận năm 1968, TCS đă viết bản nhạc tưởng nhớ bất hủ "Cho Một Người Nằm Xuống").

Khi CS chiếm Saigon ngày 30/4/1975, TCS đă lên đài phát thanh hát bài Nối Ṿng Tay Lớn để "mừng Cách Mạng thành công". Ông giao du thân mật, thường xuyên ăn nhậu với bọn cán bộ CS nằm vùng khét tiếng khát máu như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân... Ông  hănh diện v́ được "anh Sáu Dân" tức cựu Thủ tuớng CS Vơ Văn Kiệt sủng ái. Ông viết những bài hát phục vụ chính sách của chế độ mới như "Em ở nông trường, em ra biên giới", "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui". Để tưởng thưởng công lao của ông, nhà nước CSVN cho ông đi tham quan bên Liên Xô vào khoảng đầu thập niên 1980. khi trở về ông viết bản "Ánh sáng Mạc Tư Khoa" ca tụng sự “giàu đẹp văn minh” của quốc gia lănh đạo khối Cộng Sản quốc tế.

Trong cuốn "Trịnh Công Sơn, có một thời như thế", Nguyễn Đắc Xuân đă trích lại nhiều điều do chính Trịnh Công Sơn viết xuống, trong đó ông ta đă muối mặt bôi bác chế độ VNCH qua đoạn văn sau đây: "... Sống trong t́nh trạng bấp bênh như thế tôi vẫn phải làm việc không ngừng để sống. Tôi vẫn viết đều tay và vẫn tiếp tục đi hát. Những ca khúc của tôi được in ra từng tờ rời và từng tuyển tập. Phụ trách công việc in ấn và phát hành đă có người em ruột của tôi, cũng cùng trốn lính, chăm lo. Việc in ấn càng lúc càng khó khăn, nhất là sau khi có lệnh tịch thu của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của tôi. Cảnh sát lúc bấy giờ được lệnh vào tận các nhà in để truy lùng. Thế là phải đổi kế hoạch. Thay v́ in trong một nhà in, nay phải rải ra trong ba bốn nhà in khác nhau. Tịch thu nơi này c̣n nơi khác, và dĩ nhiên, chuyện đi đứng không phải dễ dàng. Đi từ một nhà in ở vùng SàiG̣n đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi..." (Những ḍng chữ tôi gạch dưới là để nêu lên những dối trá của TCS).

 Là một thanh niên sống tại Saigon thời ấy, tôi chứng kiến sách nhạc của TCS, các băng cassette nhạc của TCS do Khánh Ly hát được bán đầy rẫy trong mọi tiệm sách, vào quán cà phê nào cũng nghe đầy tai những bản nhạc đó, làm ǵ có chuyện chính quyền miền Nam cấm hay tịch thu nhạc Trịnh? TCS c̣n trơ tráo bịa chuyện đi từ Saigon vào Chợ Lớn "...phải đi qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi..."! Dân Saigon như tôi nghe qua là biết ngay là chuyện phịa! Ở Saigon thời đó người ta đi lại hoàn toàn tự do. Đi ngoài đường th́ lâu lâu mới có bữa gặp Cảnh sát chặn xét giấy tờ, chứ làm ǵ có "biết bao nhiêu trạm xét hỏi" như ông mô tả! Và nếu có lắm nơi chận xét giấy tờ như vậy th́ người em trốn lính của TCS, “phụ trách công việc in ấn và phát hành” nhạc của ông làm sao có thể tránh khỏi bị tóm? TCS cường điệu ra như thế để tâng công và lấy điểm với chế độ mới, ra điều ḿnh cũng v́ "phục vụ Cách mạng" mà phải trải qua nguy hiểm! Viết ra những điều bịa đặt dối trá trắng trợn như vậy, với tôi TCS là một con người vô liêm sỉ và thiếu lương thiện.


Cho nên, mặc dù tôi rất hâm mộ những tác phẩm bất hủ của hai nhạc sĩ PD và TCS, nhưng đồng thời tôi cũng rất bất măn và khinh bỉ những hành động ô nhục hèn hạ vào lúc cuối đời của cả hai. Thật đáng tiếc là tôi đă không thể giữ được sự kính trọng đáng lẽ phải có đối với hai nhạc sĩ tài ba này.

V́ những hành động thiếu đúng đắn đó, rất nhiều người Việt ở hải ngoại ghét người, đâm ghét lây cả nhạc, nhất định không thèm nghe, không thèm chơi nhạc của PD và TCS nữa, theo kiểu "Yêu ai yêu cả đường đi - Ghét ai ghét cả tông ti họ hàng"! Mấy năm trước đă rộ lên phong trào tẩy chay không hát nhạc Trịnh trong những buổi tŕnh diễn của cộng đồng. Những người chủ trương cứng rắn như vậy muốn cộng đồng người Việt hải ngoại phải giữ lập trường vững chắc, giữ nguyên tắc rơ ràng, tôi hoàn toàn hiểu và chia sẻ. 

Đó là về mặt công cộng, có những tiêu chuẩn đạo đức mà cộng đồng người Việt hải ngoại cần phải duy tŕ để tránh t́nh trạng nhập nhằng và sự lợi dụng của Cộng sản. C̣n về mặt cá nhân, chỉ tôi với riêng tôi, th́ tôi quan niệm rằng một tác phẩm nghệ thuật, nhất là văn, thơ và nhạc, một khi đă tung ra cho công chúng thưởng thức th́ về phương diện tinh thần, chúng không c̣n là sở hữu riêng của người nghệ sĩ sáng tác nữa, mà đă trở thành của cải chung của xă hội, được lưu trữ trong văn khố chung của cả cuộc đời. Với nhiều người, những tác phẩm đó đă trở thành những kỷ niệm riêng, gắn bó chặt chẽ với từng người thưởng ngoạn. Riêng với cá nhân tôi, những bản nhạc tuyệt vời của PD và TCS mà tôi yêu mến từ thời c̣n trẻ đă gắn liền với những rung động mănh liệt, những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thanh xuân, và do đó đă trở thành sở hữu của riêng tôi mà không ai có thể lấy đi được.

Ở nơi riêng tư, tôi vẫn nghe, vẫn hát các bản T́nh Ca, Quê Nghèo, Cát Bụi…vv bởi v́ chúng là của tôi, là những chất liệu quá khứ đă giúp tạo nên con người của tôi ngày hôm nay. Người nhạc sĩ viết ra những bản nhạc đó đối với tôi giờ đây hoàn toàn không quan trọng, và hầu như chẳng c̣n liên quan ǵ đến những bản nhạc đó nữa!

Nguyễn Mạnh Tiến

 ***

 

 

"
Toàn văn lời tuyên chiến với Chủ nghĩa Cộng sản của Donald Trump - Thuyết minh tiếng Việt

 
Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

Thẩm Phán Phạm Đ́nh Hưng: Việt Nam Ngày Mai

 

***


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!

-Ngô Minh Hằng (thơ)

**
 1 - 
a- Ngày 3 tháng 7 năm 2010 anh Nguyễn Năm, giáo dân thuộc ban tang lễ giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng khi được công an thả ra, về đến nhà th́ chết, khi tẩm liệm thân nhân phát hiện miệng và tai nạn nhân c̣n trào máu tươi ra chứng tỏ đă bị đánh đập chấn thương sọ năo. Ông Năm là một trong số những người bị công an thành phố Đà Nẵng điều tra liên quan đến sự chống đối của người dân trong đám ma của một bà cụ hồi đầu tháng 5.

b-  Nguyễn Quốc Bảo, 33 tuổi, trú tại tổ 5 phường Mai Động, quận Hoàng Mai, Hà Nội, khi được công an quận Hai Bà Trưng “mời” lên làm việc vào chiều ngày 21 tháng 1, 2010, đến rạng sáng ngày 22 tháng 1 đă bị tử vong trên đường tới BV Thanh Nhàn với rất nhiều dấu vết trên thân thể chứng tỏ đă bị nhục h́nh.

c - Ngày 25 tháng 5 năm 2010 công an ở Nghi Sơn, khi đàn áp dân biểu t́nh chống cưỡng chế đất đai đền bù bất công, đă bắn chết một học sinh 12 tuổi. Một nạn nhân khác bị bắn trúng đầu đă chết ở bệnh viện ngày 30 tháng 5, 2010.
 
Ngoài ra, ngày 8 tháng 6 năm 2010, người ta phát hiện xác một người dân nằm ở ven quốc lộ 6A huyện Chương Mỹ, Hà Nô.i. Cuộc điều tra cho thấy anh Nguyễn Phú Trung, 41 tuổi, đă bị một nhóm công an đánh gẫy xương sườn, vỡ nội tạng mà chết.

2 - Khoảng 18 giờ ngày 23/7 anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, quê xă Hồng Thái, huyện Việt Yên đi xe máy biển kiểm soát 98M9-3894 chở chị Phạm Thị Ngoăn, 20 tuổi, quê xă Mỹ Hà, huyện Lạng Giang (cùng tỉnh Bắc Giang ) v́ có lỗi vi phạm an toàn giao thông trên đường 398 thuộc địa phận thị trấn Cao Thượng, huyện Tân Yên. Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ v́ không đội mũ bảo hiểm. Công an đă đưa phương tiện và người vi phạm vào trụ sở để lập biên bản xử lư.  Đến 2 giờ 30 ngày 24/7, công an bàn giao tử thi cho gia đ́nh anh Khương mai táng. Thi thê? anh Nguyễn Văn Khương có nhiều dấu vết chứng to? bi. công an đánh chết và loan tin anh chết do xư? dụng ma túy.

  -Ngô Minh Hằng (thơ)