báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

       [Bài Viết - Article]                                                                           

 VIỆT NAM CỘNG H̉A

            CHÍNH PHỦ PHÁP ĐỊNH

 
LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ TT TRUMP CỦA LS LÊ TRỌNG QUÁT &  THƯ TỐI QUAN TRỌNG KÍNH GỬI TỔNG THỐNG HOA KỲ  

 

 
POWERFUL: VIETNAMESE Trump Supporter EXPLOSIVE Interview 8/14/19


Toàn Văn:Thông điệp Liên Bang của TT Hoa Kỳ Donald Trump bà Peplosi xé toạc…(Việt ngữ)

****

 

V́ đâu người Vũ Hán ồ ạt tháo chạy trong tuyệt vọng trước đại dịch?

 

 

 

 

 

Người ta sống trên đời, rất nhiều vấn đề đều có thể mạnh miệng, nhưng đối diện với sinh tử lại không nói được lời nào. Vậy nên khi đại nạn ập đến, con người chỉ biết tháo chạy trong hoảng loạn…

 

 

Vào giữa thế kỷ 17, đại dịch “Cái chết đen” nghiêm trọng chưa từng thấy xảy ra ở châu Âu, khiến dân số châu Âu trong ṿng chưa đầy một năm đă giảm đi một nửa. Nước Anh và khu vực phía nam trung tâm thành phố London là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề. Tuy nhiên có một điều kỳ lạ là phần phía Bắc của nước Anh lại may mắn tránh khỏi đại họa. Điều ǵ đă mang đến phép mầu ấy? 

 

Ở khu vực giáp biên giới phía Nam và Bắc bán đảo Anh có một ngôi làng tên là Eyam. Sau khi một thương gia trở về từ London mang theo bệnh “Cái chết đen”, dịch bệnh đă lây lan khiến 344 người trong thôn ai nấy đều hoang mang lo sợ, dân làng nhốn nháo muốn chạy trốn về phía Bắc.

 

Khi cả làng đang lục đục rời đi, một vị Linh mục tên là William Mompesson đă bước ra phản đối. Ông nói: “Không ai trong chúng ta biết rằng dân phía Bắc có nhiễm bệnh hay không. Nếu đă nhiễm bệnh, dù chạy trốn hay không đều phải chết, thoát khỏi nơi đây nhất định sẽ làm nhiều người hơn nữa bị lây nhiễm. Xin mọi người hăy ở lại, mang sự nhân lành của chúng ta truyền tới đời sau, để các thế hệ tương lai được ban phước lành, nhân họa đắc phúc”.

  

Nghe lời vị Linh mục, mọi người trong làng đều đồng ư ở lại. Họ cùng nhau xây một bức tường đá ở cổng ra vào phía Bắc để ngăn không cho ai vượt ra ngoài. 

 

Và những ǵ xảy ra tiếp theo thật vô cùng bi thảm. Dịch bệnh nghiêm trọng đă khiến nhiều người đă lần lượt bỏ mạng. Cho đến khi đại dịch qua đi, ngôi làng với 344 người chỉ c̣n lại 33 người sống sót, trong đó hầu hết là những đứa trẻ chưa thành niên. Vị Linh mục cũng đă chết, tuy nhiên quyết định sáng suốt của Ông đă ngăn không cho dịch bệnh lây lan tới phía bắc, để lại một hậu hoa viên cho nước Anh. 

 

Trước khi ĺa đời, mỗi bệnh nhân đều phải viết lời khắc trên bia mộ ḿnh, nhờ đó mà ngôi làng xinh đẹp Eyam mới có những ḍng chữ thấm đầy nước mắt trên hơn 300 bia mộ. 

 

Bia mộ của Linh mục Mompesson chỉ viết một câu: “Xin hăy đem nhân lành truyền tiếp đời sau”.

 

Trên bia mộ của một vị Bác sĩ viết cho người vợ đang xa cách của ông là ḍng chữ: “Xin hăy tha thứ v́ anh không thể cho em nhiều t́nh yêu hơn nữa, bởi v́ họ cần tới anh”.

 

Một người tên Ryder viết cho con gái: “Con thân yêu, con đă chứng kiến sự vĩ đại của cha mẹ và dân làng”.

 

Đây được gọi là sức mạnh của tín ngưỡng, của niềm tin. Cho dù cận kề cái chết, họ vẫn để ḷng nhân tỏa sáng, cũng không để mất đi t́nh yêu thương dành cho người khác. Sự khác biệt giữa có tín ngưỡng và không có tín ngưỡng chính là: Người có tín ngưỡng sống là người, người không có tín ngưỡng sống là mệnh. 

 

 

Ngày hôm nay, người dân Vũ Hán đang liều ḿnh trốn chạy, trong khi các vùng lân cận lại t́m cách ngăn chặn trong tuyệt vọng. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Vũ Hán vốn là trung tâm vùng dịch, mà giới nhà giàu trên khắp Trung cộng cũng đang t́m con đường đào thoát khỏi quê hương. Đến bất cứ nơi đâu ta cũng thấy một cảnh tượng thê lương hỗn loạn: Người bên trong giẫm đạp lên nhau mà tháo chạy, c̣n người bên ngoài th́ đóng cửa, quay lưng.

 

Người Trung cộng hôm nay là thế, khi phải đối diện với sinh tử họ đă không c̣n ǵ để mất, và v́ để bảo mệnh họ đă lựa chọn cách hành xử như mất hết tính người. 

 

V́ sao gọi là ‘bảo mệnh’? Người dân Vũ Hán v́ để bảo toàn tính mạng của chính ḿnh mà liều ḿnh trốn chạy, nhưng người dân các vùng lân cận cũng v́ muốn bảo toàn tính mạng mà xua đuổi, chặn đường. 

 

Đă có nhiều cuộc tranh căi gay gắt về việc nên đối xử với Vũ Hán như thế nào. Một số ít ư kiến cho rằng nên ân cần và từ bi với họ, trong khi phần lớn lại có ư kiến rằng nên có biện pháp ngăn chặn thẳng thừng. 

 

Có câu chuyện kể rằng, một số chủ nhà Thượng Hải v́ không thể chống đỡ được nên đă bất đắc dĩ đóng cửa nhà để từ chối người Vũ Hán. Trên Weibo, có một người đàn ông Vũ Hán chạy trốn sang Thượng Hải đăng video than phiền rằng: “Tôi không ăn được, cũng không uống được”.

 

Một người Vũ Hán chạy trốn tới Thanh Đảo và ngồi ở các toa tàu điện ngầm, kết quả phát hiện anh ta là một người nhiễm bệnh. Mặc dù anh ta không hoàn toàn đại diện cho 4 triệu người Vũ Hán đă chạy trốn khỏi thành phố, nhưng chắc chắn đó không phải là trường hợp ngoại lệ. 

 

Một người Tứ Xuyên trở về từ Vũ Hán không may bị đồng hương tố giác, không ai muốn chấp nhận, không ai muốn lại gần chỉ v́ anh ta đă từng ở nơi dịch bệnh. 

 

Người ta sống trên đời, với một số vấn đề nhất định th́ có thể mạnh miệng, nhưng đối diện với sinh tử lại không nói được ǵ. Dù là nông dân hay trí thức, nghèo hèn hay sang giàu, đều sẽ phải một lần đối diện. Rất nhiều người ngày thường hô lớn chủ nghĩa vô Thần, tập hợp mọi người lại để phát biểu, ba hoa khoác lác, nhưng khi mạng sống sắp mất đi họ lại lo sợ cuống cuồng, chạy vạy khắp nơi mong t́m “phương thuốc” để kéo dài mạng sống.

 

Nhưng dù lựa chọn như thế nào, th́ sau tất cả vẫn để lại cho chúng ta một nỗi xót xa. Đó là: Khi một dân tộc mất đi tín ngưỡng, đối diện với thiên tai nhân họa, th́ dù có cố gắng chạy trốn hay ngăn chặn, mỗi người đều đang tuyệt vọng t́m đường sống cho ḿnh. 

 

Cổ nhân có câu: “Cùng tắc độc thiện kỳ thân, đạt tắc kiêm tể thiên hạ”, tạm hiểu là: Bần cùng giữ được ḿnh, thành đạt th́ tạo phúc cho thiên hạ. Trong cảnh nghèo hèn, bất đắc chí, điều quan trọng chính là giữ được tấm thân trong sạch, không ngừng tu nhân, tích đức và sống lương thiện, có như vậy mới có thể tạo phúc cho thiên hạ sau này. Đây đều thuộc về tín ngưỡng văn hóa đă lưu truyền qua hàng ngh́n năm. 

 

Người Tây phương tin vào Thiên Chúa, họ b́nh tĩnh trước cái chết, tin tưởng rằng sau khi chết linh hồn sẽ lên Thiên đường, do đó đối mặt với tử thần họ không hề sợ hăi. Họ nói: “Bạn chưa thấy Thiên đường, bạn có thể cho rằng không có Thiên đường. Nhưng bạn cũng chưa từng chết, làm sao bạn dám chắc người chết sẽ không có linh hồn để đi tới Thiên đường hay Địa ngục đây?”.

 

Nhưng thật không may, thứ tín ngưỡng được gọi là “chỉ v́ mạng sống” của người dân Trung cộng lại dựa trên học thuyết vô Thần. Vậy nên họ không dám đối diện cái chết, tại điểm cuối của sinh mệnh ở trong sợ hăi và mờ mịt mà trôi qua. 

 

Một triết gia nổi tiếng nước Đức là Immanuel Kant từng nói: “Khuyết điểm của một người xuất phát từ thời đại của anh ta, nhưng đức hạnh và sự vĩ đại thuộc về chính anh ta”.

 

Người Vũ Hán có nên chạy khỏi Vũ Hán hay không? Có lẽ chúng ta không nên chỉ trích bởi khuyết điểm của họ là thuộc về thời đại, tuy nhiên cũng rất khó để đồng t́nh với sự trốn chạy này. Tương tự như vậy, chúng ta cũng thông cảm với người dân các vùng lân cận khi họ không sẵn ḷng tiếp đón, bởi v́ khuyết điểm của họ cũng thuộc về thời đại. 

 

Cùng là cái chết, có người trong sợ hăi mờ mịt mà qua đời, có người lại trong ao ước lên Thiên đường mà rời khỏi dương gian. Nh́n thấy người nhiễm bệnh ở Trung cộng sợ hăi trước khi chết, lại thấy các tín đồ Thiên Chúa Giáo b́nh tĩnh chờ đợi thời điểm về với Chúa, ta mới hiểu rơ: Th́ ra thống khổ lớn nhất của những người Vũ Hán không phải trên thể xác, mà là ở tâm hồn, một tâm hồn héo úa không có tín ngưỡng, không có niềm tin.

 

Sinh tử không phải chỉ là lời nói huênh hoang, người Trung cộng hiện nay, thực sự cần một tín ngưỡng, cần một tín ngưỡng cao thượng đúng đắn.

 

 

Mỹ Loan chuyển

 

 

***

"
Toàn văn lời tuyên chiến với Chủ nghĩa Cộng sản của Donald Trump - Thuyết minh tiếng Việt


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

Thẩm Phán Phạm Đ́nh Hưng: Việt Nam Ngày Mai

***


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!

-Ngô Minh Hằng (thơ)

**