báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                             

 

(Mời click vào đây => Video tren youtube của Trần Mai Cô


POWERFUL: VIETNAMESE Trump Supporter EXPLOSIVE Interview 8/14/19

 
CHẤN ĐỘNG HOA KỲ: DÂN CHÚNG NỔI LOẠN Đ̉I TRUẤT PHẾ TẬP CẬN B̀NH KHI ĐCSTQ SỤP ĐỔ?

***

 What do you want- [Lyrics Video official] Noy T...
click vào đây xem video

****

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Tâm t́nh giữa mùa Đại dịch Virus Wuhan

 

 Kể từ lúc Đại dịch Virus Wuhan, đọc qua những tin tức, những bài viết về những nạn nhân đă qua đời, từ người  lớn tuổi, đến thanh niên. Và hôm nay, có cả các bệnh nhân trẻ tuổi, kể cả em bé đă mất mạng v́ con Virus phát xuất từ Tầu cộng. Người viết thấy ḷng ḿnh thật đau xót, trước những tin tức con số người nhiễm bệnh và qua đời, cứ tăng lên mỗi ngày.

 Những h́nh ảnh của những người Mẹ, người Cha, người  chồng, người vợ và anh chị em đau đớn, bất lực nh́n người thân qua khung của kính của pḥng bệnh. Họ đă phải nh́n nhau, ra dấu cho nhau, như lời chào Vĩnh Biệt!

 Đồng thời, từ đầu của Đại dịch, trên thế giới này, đă có biết bao nhiêu những Y tá, Bác sĩ, các nhân viên các bệnh viện đă và đang là những chiến sĩ nơi tiền tuyến, để cứu chữa những bệnh nhân trong cơn thập tử, nhất sinh. Họ đă quên ḿnh. Họ là những người đă hy sinh cho người khác được sống như  một số bài viết:

 “Chồng bác sĩ ở New York: Xin hăy bảo vệ vợ tôi!

 “Nếu em phải dùng máy thở, em không muốn anh đến thăm. Anh cũng phải t́m mọi cách để ngăn bố mẹ em tới”, Bác sĩ GI Jane dặn chồng.

 Đó là khoảnh khắc khiến Shahar Ziv sợ hăi. Dù là thời b́nh nhưng anh hiểu cảm giác của những người vợ tiễn chồng ra mặt trận.

 Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ phải nói những lời tiễn biệt như thể không c̣n cơ hội gặp lại vợ khi họ mới chỉ ở độ tuổi 30. Các đây vài ngày, vợ anh, một Bác sĩ nội khoa đă nhắn nhủ chồng rất kỹ trước khi tới bệnh viện New York để tham gia cuộc chiến với Covid-19.

Anh mô tả vợ anh, GI Jane, là một Bác sĩ thông minh và nhân hậu. Giống như những người khác, cô đă tuyên thệ chăm sóc bệnh nhân của ḿnh, đặc biệt là trong các cuộc khủng hoảng như Covid-19. Dù Jane có kỹ năng để cứu sống rất nhiều người, Ziv lo lắng cho chính sức khỏe của cô.

 “Giống như có vợ đi chiến đấu, tôi ở nhà, làm phần việc của ḿnh và lo lắng về chiến trường mà cô ấy đang bước vào. Tôi có một lời cầu xin: Giống như việc không đưa một người lính Mỹ không được trang bị áo giáp đầy đủ vào một trận chiến, xin đừng tiếp tục đưa vợ tôi vào trận chiến mà không có thiết bị bảo vệ thích hợp”, Ziv cho hay.

 Khi số ca nhiễm Covid-19 ở Mỹ lên hơn 100.000 người, có một sự thiếu hụt đáng sợ về thiết bị bảo vệ cá nhân (PPE) dành cho nhân viên y tế. Cho dù đó là khẩu trang N95 hay tấm chắn mặt, nguồn cung cấp đang cạn kiệt nhanh chóng. Các Bác sĩ đang bị buộc phải dùng đến những cách không đúng tiêu chuẩn để pḥng virus, bao gồm tái sử dụng khẩu trang nhiều lần.

 “Khi vợ tôi làm việc vào tuần trước, bệnh viện chỉ cho cô ấy một chiếc khẩu trang y tế để sử dụng cho một ngày làm việc. Loại khẩu trang này được cho là không đủ để bảo vệ hiệu quả nCoV”, Ziv kể. 

 Khi nhiều bệnh nhân dương tính, khả năng phơi nhiễm tăng lên đối với tất cả nhân viên y tế và nguy cơ lây bệnh cao hơn đối với những người thường xuyên thực hiện các thao tác như đặt nội khí quản và nội soi. “Đó là những việc vợ tôi thường xuyên làm. Hoàn toàn không an toàn nếu không có sự bảo vệ, không chỉ đối với vợ tôi và các đồng nghiệp của cô ấy mà c̣n đối với các Y tá, Bác sĩ gây mê và nhân viên dọn dẹp giữa các ca bệnh. Ngoài ra, gia đ́nh của họ và bất cứ ai khác mà họ gặp cũng có nguy cơ”.

(Ánh Dương (Theo Time))

**********

“Nhiều bác sĩ Mỹ viết sẵn di chúc khi chống dịch

 Nước Mỹ “vỡ trận”, thiếu thốn trang thiết bị y tế, nhiều Bác sĩ tính sẵn giải pháp xấu nhất là họ có thể chết, nhưng không rút lui trong cuộc chiến chống Covid-19.

 Những ngày này Michelle Au, Bệnh viện Emory St. Joseph ở Atlanta, cảm thấy như đang làm việc trong thảm hoạ hạt nhân Chernobyl năm 1986. “Bạn có cảm giác như ḿnh đang trong làm việc trong thảm hoạ Chenobyl. Đồng hồ đếm ngược 10 giây, 20 giây, 30 giây. Bạn cảm thấy ḿnh nhiễm xạ giống y như phim”, chị nói.

 Là một bác sĩ gây mê, Michelle Au chịu trách nhiệm công đoạn nguy hiểm nhất khi chăm sóc bệnh nhân nhiễm nCov - đặt nội khí quản cho bệnh nhân không thể tự thở. Công việc đ̣i hỏi tiếp xúc gần miệng bệnh nhân. Rủi ro tăng cao nếu chẳng may người bệnh ho khi ống được đưa vào. Gần đây Bác sĩ chị đă đặt nội khí quản cho hai bệnh nhân mắc Covid-19.

 Virus c̣n có thể lẩn khuất dưới móng tay hoặc trên một sợi tóc khiến Au gặp ác mộng, lo cho sức khoẻ của ḿnh, đồng nghiệp và hơn hết là chồng và ba đứa con.

 

Bác sĩ Au đă cùng chồng t́m người chăm hai con trong trường hợp họ không thắng được dịch bệnh.

Ảnh: Facebook Michelle Au.

 Hàng ngày, trước khi rời bệnh viện, chị tắm, gội đầu và thay đồ mới. Chị làm lại điều tương tự như thế khi về nhà, bởi cảm thấy quần áo có thể nhiễm virus khi đi xe. Cuối cùng là lấy dung dịch khử trùng lau sạch mọi bề mặt chạm vào từ tay nắm cửa, vô lăng, điện thoại... Cách đây không lâu, Au nghĩ những biện pháp pḥng ngừa này là điên rồ. “Bây giờ, những việc đó có vẻ hoàn toàn hợp lư”, chị nói.

 Hai tuần qua chị ngủ dưới hầm, trong khi chồng chị, một bác sĩ phẫu thuật ngủ trong pḥng ngủ của họ. “Một trong hai phải giữ sức khoẻ”, Au nói thêm.

 Các nghiên cứu chỉ ra nhân viên y tế chăm sóc cho bệnh nhân mắc Covid-19 có nhiều khả năng nhiễm bệnh với triệu chứng nặng hơn người b́nh thường. Nếu như hôm 16/3, Mỹ đứng thứ 8 thế giới về số ca nhiễm nCoV th́ đến ngày 27/3, Mỹ vượt Trung Quốc trở thành vùng dịch lớn nhất thế giới với hơn 101.000 ca. Trong bối cảnh “vỡ trận”, thiếu thốn trang thiết bị y tế, nhiều bác sĩ đă chia nhau đồ bảo hộ, găng tay và khẩu trang để giữ an toàn tính mạng. Họ cũng buộc phải nghĩ đến những kịch bản xấu nhất sẽ xảy ra với chính ḿnh.

Cuối tuần trước, vợ chồng bác sĩ Au ngồi lại bàn việc ủy thác chăm sóc con cái trong trường hợp cả hai đều qua đời v́ Covid-19. Lần lượt 4 lựa chọn được đưa ra. ”Hai lựa chọn hàng đầu là ông bà, những người thuộc nhóm nguy cơ cao. Thứ 3 là một bác sĩ. V́ thế chúng tôi đă thêm người thứ tư có rủi ro thấp hơn”, Au nói.

 Bác sĩ John Marshall, Trưởng khoa cấp cứu tại Trung tâm Y tế Maimonides, Brooklyn, New York đă chọn cách vẫn về nhà để có cơ hội nh́n thấy 3 con trai từ xa, nhưng anh không nằm ngủ chung với vợ ḿnh một tháng nay. Không ít đồng nghiệp của ông đă gửi vợ con đến nơi an toàn hơn hoặc thuê nhà ở một ḿnh.

“Chúng tôi biết phải làm ǵ với vết thương do đạn bắn, nhưng không biết phải làm thế nào khi ai đó bị nhiễm trùng hay đau tim. Nhưng hiện tại, chúng tôi không rơ cách nào chắc chắn bảo vệ bản thân và gia đ́nh”, Bác sĩ Marshall thừa nhận.

 

Bác sĩ cấp cứu John Marshall khuyên đồng nghiệp viết sẵn Di chúc.

 Tiến sĩ, Bác sĩ Jane van Dis, Bác sĩ sản phụ khoa ở Los Angeles là một mẹ đơn thân. Jane đă suy nghĩ rất nhiều trong bối cảnh này. ”Tôi nhận ra nếu điều tồi tệ nhất có xảy ra th́ cuộc sống của tôi vẫn phải do tôi tự quyết định”, chị nói. Vào thứ bảy tuần trước nữ Bác sĩ đă t́m hiểu tất cả các chính sách bảo hiểm nhân thọ, khuyết tật, kiểm tra lại thẻ tín dụng, thế chấp, các khoản vay... để có thể uỷ thác cho người chị tin tưởng chăm sóc con ḿnh.

 Bác sĩ Vicki Jackson làm việc tại bệnh viện Mass General tại bang Massachusetts th́ nhắn nhủ tái hôn nếu ḿnh chết v́ Covid-19. “Em chỉ cần cô ấy là người can đảm, như thế sẽ tốt cho con chúng ta”, Vicki nói với chồng.

 Những đoạn đối thoại bàn trước về t́nh huống xấu nhất có thể xảy ra là điều các Bác sĩ như Au, Marshall, Jackson đă làm nhiều lần trong sự nghiệp, khi họ cần các bệnh nhân sẵn sàng tâm lư đối mặt với thực tế hiểm nghèo nhất. Giờ đây, họ đang áp dụng điều đó với chính ḿnh.

 Tuy nhiên, khi được hỏi về ư định bỏ cuộc v́ quá áp lực, Bác sĩ Bhardwaj khẳng định: “Với tư cách một người mẹ, tôi phải có trách nhiệm bảo vệ đứa trẻ của ḿnh. Song, tôi không bao giờ quên ḿnh là một bác sĩ. Tôi sẽ không bao giờ lùi bước”.

 Bảo Nhiên (Theo Nytimes)

 *********

 Chỉ đọc qua hai bài viết trên, người viết đă vô cùng cảm phục tinh thần phục vụ cho nhân loại của những “Chiến Sĩ Áo Trắng”. Họ đă hy sinh, tạm quên đi chính ḿnh, để sống cho tha nhân.

 Đến đây, người viết bỗng hồi tưởng về những năm tháng cũ của một thời trước ngày 30 Tháng Tư, 1975.

 Trong hơn hai mươi năm của cuộc chiến chống đoàn quân xâm lăng của nước Cộng sản: “Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” đă xua quân vào lănh thổ của Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa, để như lời của Lê Duẫn đă nói:

 “Ta đánh đây, là đánh cho Liên Sô và cho Trung quốc”

 Đảng Cộng sản Việt Nam với thân phận từ chư hầu của Nga, đến chư hầu của Trung cộng, đă đặt quyên lợi của Đảng họ lên trên Tổ Quốc và Dân Tộc. Họ bất chấp tất cả, v́ “Cứu cánh biện minh cho phương tiện”, nên đă giáng xuống đầu của người dân Việt, không biết là bao nhiêu tang thương, máu lệ, và không biết đến bao giờ, th́ mới chấm dứt!

 Cùng thời điểm ấy, hơn hai mươi năm, Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Ḥa cũng đă chấp nhận những hy sinh, hầu bảo vệ nền tự do, dân chủ.

 Một trong những hy sinh ấy, là Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Hơn hai mươi năm ấy, Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, đă một thời ngày đêm gh́ chặt tay súng, trên những vọng gác, ở những nơi tiền đồn heo hút gió; để rồi liên tưởng đến h́nh ảnh của người Chiến Sĩ đă bị cộng quân bắn tỉa, trong lúc các Anh đang hướng tầm mắt, để quan sát những di chuyển của địch quân. Bởi vậy, các Anh đă trúng đạn của địch, và thân xác của người Chiến Sĩ đă nhuộm đầy máu đỏ, đă thấm đẫm chiến bào, và người Chiến Sĩ đă rơi từ trên cḥi cao của vọng gác xuống nền đất lạnh, trên những bụi gai sắc nhọn giữa rừng khuya, thân xác của người Chiến Sĩ lại phải chịu thêm những vết thương khác, do những nhánh gai rừng đă đâm sâu vào châu thân, máu của người Chiến Sĩ đă chan ḥa từ vết đạn thù, đă ứa ra từ những mũi gai rừng, trước khi gục chết tức tưởi giữa núi rừng hoang lạnh. Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă đem máu xương của ḿnh, để bảo vệ Quê Hương.

 Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa với những hy sinh vô bờ bến. Đặc biệt, những đơn vị đă từng đối đầu với cộng quân, ở những nơi biên pḥng, giới tuyến. Ở những nơi ấy, suốt ngày đêm người Chiến Sĩ phải đối đầu với không biết bao nhiêu những gian nan, nguy hiểm. Người Chiến Sĩ phải mắc vơng ngủ trên những cành cây, để tránh thú dữ, nhưng không khỏi phải làm mồi cho muỗi, vắt. Trên những lối hành quân, mỗi khi dừng bước, người Chiến Sĩ đă phải dùng chiếc nón sắt của ḿnh, múc nước từ những gịng suối, đổ vào bao gạo sấy, để ăn cho đỡ đói. Song cũng có những lần, khi những hạt gạo sấy chưa kịp nở thành cơm, th́ đơn vị đă lọt vào ổ phục kích của cộng quân. Để rồi sau đó, có những Chiến Sĩ đă phải ôm xác đồng đội của ḿnh, với bao gạo sấy chưa kịp mở ra, mà nhỏ lệ khóc thương đồng đội, đă chết trong khi bụng đang đói!!!

  Ngày ấy, một thời chinh chiến, nếu ai đă từng đến các đơn vị biên pḥng, giữa tiếng đạn pháo đ́ đùng, với những đêm nh́n ánh hỏa châu soi sáng các vùng rừng núi hoang vu, và treo lơ lửng trên những vọng gác quanh các tiền đồn, th́ chắc chắn đă thấy được toàn cảnh, là những bức tranh, với những nét điểm xuyết thật tuyệt vời. Đồng thời, cũng thấy được những hy sinh vô bờ bến của người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đang nằm sương, gối súng ngay giữa đôi bờ sống - chết, hiểm nguy. Sinh mạng của người Chiến Sĩ cũng vô cùng mong manh. Bởi bất cứ lúc nào các Anh cũng có thể bị quân địch tấn công, và có thể sẽ vĩnh viễn bị vùi thây nơi chiến địa!!!

 Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, là tất cả những ǵ cao đẹp nhất, hào hùng nhất.  Người dân của miền Nam tự do, đă từng chứng kiến những h́nh ảnh của người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, vai mang súng, tay bế em thơ, tay d́u dắt cụ già giữa vùng lửa đạn.  

 

 Cùng lúc ấy, nơi hậu phương, tại nhiều thành phố, đă có một số được gọi là “trí thức” đă nhẫn tâm dùng những mũi dao nhọn hoắt, để đâm phía sau lưng của người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, với những cuộc biểu t́nh, xuống đường, hô hào “phản chiến”, “đ̣i quân đội Mỹ phải rút khỏi miền Nam. Không Quân Việt Nam Cộng Ḥa không được ném bom xuống” những vùng Việt cộng ḥan toàn chiến đóng.” Chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa phải thả hết tù binh” thuộc đội quân xâm lăng Bắc Việt.

 Thế nhưng, “Lục lượng phản chiến” này không hề đ̣i Cộng sản Bắc Việt phải rút quân về bên kia Vĩ Tuyến, cũng không đ̣i Việt cộng không được pháo kích, đặt chất nổ TNT vào các thành phố, các nhà thương, trường học…, để giết chết đồng bào, trong đó, có nhiều trẻ em vô tội.

 Tạm kết

 Ngày hôm nay, trước Đại dịch Virus Wuhan. Là những người Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản thực sự tại hải ngoại, đă được các quốc gia Âu-Mỹ cưu mang, có những tin tức thật đáng mừng, đáng quư, v́ đă có một số người Việt tại Hoa Kỳ đă đóng góp những vật liệu Y tế cho các bệnh viện, để cứu người.

 Trong chúng ta, nếu có điều kiện, th́ nên đóng góp phần nào cho các “Chiến Sĩ Áo Trắng”, để nói lên ḷng biết ơn đối với họ, chứ đừng “chỉ trích” bất cứ một vị Lănh đạo quốc gia nào. Bởi v́, mỗi quốc gia, có các vị Nguyên thủ, và Nội các của họ, cùng các nhà Khoa học, các Bác sĩ, c̣n chúng ta, là những người không biết ǵ về con Virus Wuhan, cũng không biết ǵ về đường lối lănh đạo đất nước của các vị Nguyên thủ Quốc Gia, th́ không nên trở thành kẻ “phản chiến” như trước 30/04/1975, đă bất lương, đâm sau lưng người Chiến Sĩ tại đất nước Việt Nam Cộng Ḥa.

 

 Là con dân nước Việt, hăy Vinh Danh Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, đă từng đối diện với tử sinh, từng đem máu xương, để Bảo Quốc, An Dân.

 Là người Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản thực sự, tại các quốc gia Âu-Mỹ, hăy Vinh Danh người “Chiến Sĩ Áo Trắng”, v́ họ cũng đang đối diện với tử sinh, để cứu chữa những bệnh nhân, đến nỗi họ đă nghĩ đến việc “Viết Di Chúc” và “giao con cái cho người thân nuôi dưỡng, nếu họ phải chết”. Họ đă và đang ngày đêm túc trực bên giường các bệnh nhân, và là nạn nhân của Đại dịch Virus Wuhan, vốn phát xuất từ Vũ Hán, Trung cộng, để xứng đáng là người có lương tri, biết nghĩa nhân. V́ biết đâu, rồi chính ḿnh, thân nhân của ḿnh sẽ phải vào nằm trong những pḥng bệnh của một bệnh viện nào đó, của đất nước đă cưu mang ḿnh và gia đ́nh ḿnh, và cũng chính Chính phủ của đất nước ḿnh đang sống, với những đồng tiền thuế của người dân, họ sẽ trả những chi phí cho bệnh viện ḿnh được chữa trị.

 Vong ân, bội nghĩa, không xứng đáng được làm người đứng trong trời đất!

 (Viết để Tưởng nhớ 45 năm, ngày Thành Phố Đà Nẵng (29/03/1975) bị rơi vào tay của quân xâm lăng Cộng sản Bắc Việt.)

29/03/2020

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

 Những bài viết trước của tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu:

  Bằng Phong Dặng Văn Âu

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

 

Nguyên Thạch