[Bài Viết - Article]
                                                                          

 

"Đừng hỏi chúng là ai" thơ Trạch Gầm & Phim "Chúng tôi muốn sống"

@@@

          Thư số 21 gởi

                                                Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

                                                                                    ******

                                                                                                             Phạm Bá Hoa 

Tôi chào đời năm 1930, vào quân đội Việt Nam Cộng Ḥa năm 1954, chống lại cuộc chiến tranh do nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa gây ra. Trong bang giao quốc tế, quốc gia này đánh chiếm quốc gia kia, không có tên gọi nào khác ngoài hai chữ “xâm lăng”. Sau ngày 30/4/1975, lănh đạo CSVN với ḷng thù hận đă đày đọa chúng tôi trong hơn 200 trại tập trung mà họ gọi là trại cải tạo, hằng trăm Bạn tôi đến 17 năm, riêng tôi là 12 năm 3 tháng. Tuy Quốc Gia và Quân Lực mà tôi phục vụ không c̣n nữa, nhưng linh hồn trong quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ vẫn nguyên vẹn trong tôi. Tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ về Việt Nam cho đến khi mà quê hương tôi có dân chủ tự do thật sự.

Các Anh là Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Xin gọi Người Lính Quân Đội Nhân Dân ngắn gọn là “Các Anh” để tiện tŕnh bày. Chữ “Các Anh” viết hoa  mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lănh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Pḥng. Là Người Lính trong quân đội “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, v́ Tổ Quốc với Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng nào cầm quyền, cũng chỉ một giai đoạn của lịch sử, và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.

Nội dung thư này tôi mời Các Anh nh́n vào điều mà lănh đạo Các Anh chiêu dụ Cộng Đồng tị nạn ‘”hăy quên quá khứ mà ḥa giải ḥa hợp”. V́ vậy mà từ năm 2003, lănh đạo Các Anh chia nhau ra hải ngoại -nhất là Hoa Kỳ- t́m mọi cách chiêu dụ để khống chế Cộng Đồng chúng tôi vào ṿng tay tàn bạo của họ! Thật là ghê tởm!

Lănh đạo cộng sản chiêu dụ Cộng Đồng tị nạn cộng sản.

Chắc Các Anh chưa quên là khi lănh đạo CSVN xua toàn lực đánh chiếm Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi vào cuối tháng 4/1975, th́ từ đó cả hệ thống truyền thông của đảng ra rả hết ngày này sang ngày khác, hết tháng này sang tháng khác, hết năm này sang năm khác, họ miệt thị chúng tôi dưới những nhóm chữ “bọn ngụy quân ngụy quyền, bọn phản quốc, bọn ôm chân đế quốc ăn bơ thừa sữa cặn, bọn đỉ điếm lưu manh, bọn rác rưởi cặn bả của xă hội, ..v..v...” Họ dùng tất cả những chữ nào mà chửi rủa được là mang ra sử dụng. Lúc bấy giờ lănh đạo Các Anh, luôn miệng ngạo mạn cứ như cộng sản quốc tế sắp nắm quyền bá chủ thế giới vậy. Họ tranh nhau cướp đoạt tài sản quốc gia và tài sản người dân Việt Nam Cộng Ḥa cũ.

Rồi “nhờ những Nghị Quyết đúng đắn” của nhóm lănh đạo trong Bộ Chính Trị, mà chỉ 10 năm sau khi hoàn thành cuộc xâm lăng, họ đă đẩy toàn dân Việt Nam xuống đến tận đáy của lạc hậu nghèo khổ. Hóa ra ở đó là xă hội chủ nghĩa, đúng như họ luôn miệng hô hào “tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xă hội. Người tự do chúng tôi gọi là “lùi xuống” nhưng lănh đạo Các Anh nói là “tiến lên”. Thôi th́ cứ gọi là tiến lên cũng được, nhưng tại sao khi “tiến đến xă hội chủ nghĩa” th́ lănh đạo Các Anh vội vă t́m đường ra hài ngoại cầu cạnh thế giới tự do nhất là Hoa Kỳ, một quốc gia mà họ từng mạnh miệng nguyển rủa “Mỹ là tên đế quốc đầu sỏ đang giăy chết tại dinh lũy cuối cùng của chủ nghĩa tư bản”. Câu này trong bài học số 1 có tên là “Đế quốc Mỹ, kẻ thù số 1 của Việt Nam” mà tên Thượng Tá B́nh của Bộ Công An, từ Hà Nội vào trại tập trung Long Giao bắt buộc anh em chúng tôi “học 10 bài chính trị” hồi tháng 8/1975, chớ hổng phải tôi nghĩ ra à nghe. Mà lạ thật, “tên đế quốc đầu sỏ Hoa Kỳ giăy chết từ những năm 1970”  mà 20, 30 năm sau chẳng những chưa chết, lại c̣n phát triển mạnh mẽ chưa từng thấy, nhất là lănh vực khoa học kỹ thuật.

Giá mà “bác Hồ” Các Anh c̣n sống đến bây giờ để tận mắt nh́n thấy bộ mặt Hồ Chí Minh của ổng: Tham nhũng từ trên chót vót xuống đến làng xă. Công An th́ móc ngoặc khắp phố phường đến tận cùng ngóc ngách xă hội. C̣n “các cháu ngoan” của ổng đang lănh đạo th́ bằng cấp giả là kiến thức của họ, nhưng ăn chơi sa đọa và hiếp đáp dân lành th́ thế giới tự do phải chào thua. Hồ Chí Minh th́ lưu manh đỉ điếm với côn đồ cướp giựt ngày đêm. Hằng trăm cơ sở môi giới đă bán hơn nửa triệu cô gái Việt Nam sang các xứ lân bang làm vợ mọi người. ..v..v... Thấy được tận mắt những điều mà đám đàn em của ổng thực hiện chính sách trăm năm trồng người mà ổng đẻ ra từ hơn nửa thế kỷ trước, chắc “bác” Các Anh mừng lắm.

Bây giờ Các Anh theo tôi để biết lănh đạo Các Anh hô hào chiêu dụ Cộng Đồng tị nạn cộng sản “khép lại quá khứ mà đoàn kết với họ” như thế nào?

Năm 2003. Ông Nguyễn Đ́nh Bin, Thứ Trưởng Ngoại Giao, dẫn một phái đoàn sang Hoa Kỳ  tiếp xúc với người Mỹ gốc Việt tại Washington DC, vào ngày 13/6/2003 tại Ngân Hàng Thế Giới thào luận về kinh tế, và ngày 14/6/2003 tại trường đại học Johns Hopkins thảo luận về chính trị. Số người Việt tham dự tại mỗi nơi là 12 người, nhưng không phải cộng lại thành 24 v́ có một số vịi tham dự cả hai buổi. Ông Nguyễn Đ́nh Bin, mở đầu buổi tiếp xúc mà giáo sư Nguyễn Quốc Khải nói là “đối thoại”:

“Đoàn đại biểu sang Hoa Kỳ với hai nhiệm vụ: Thứ nhất. Tiếp tục làm việc với chánh quyền Hoa Kỳ, thúc đẩy hợp tác giữa Việt Nam với Hoa Kỳ. Thứ hai. Tiếp xúc với các người Mỹ gốc Việt, hoặc là người Việt đang làm ăn sinh sống ở Hoa Kỳ. Theo con số thống kê sơ bộ th́ có khoảng 2 triệu 7 hay 2 triệu 800 ngàn, đang làm ăn sinh sống tại 90 quốc gia có nền kinh tế khoa học công nghệ tiên tiến .... . Lần đầu tiên, hội nghị trung ương lần 7 ra nghị quyết về đại đoàn kết dân tộc. Những người Việt đang sinh sống và làm việc tại hải ngoại, được đất nước vẫn coi là một phần của cộng đồng dân tộc Việt Nam. Tuy về đầu tư kinh tế trong nước của người Việt hải ngoại chưa bao nhiêu, nhưng điều quan trọng  hơn cả là chất xám và trí tuệ, và những hiểu biết những kinh nghiệm của các chuyên viên ở nước ngoài,  hiện nay phải nói là cực kỳ quí....”

Các Anh thấy chưa, sau những năm sống trong ảo tưởng “cộng sản sắp thống trị thế giới”, bỗng chợt tỉnh khi cộng sản Liên Sô -thành tŕ vững chắc của chủ nghĩa xă hội sụp đổ- lănh đạo Các Anh buộc phải nh́n nhận sự thật về sức sống của Cộng Đồng tị nạn cộng sản tại hải ngoại về kinh tế tài chánh, tŕnh độ giáo dục, khoa học kỹ thuật, và vận động chính trị. Bộ Chính Trị cộng sản đành phải cúi mặt khi ra nghị quyết kêu gọi Cộng Đồng tị nạn cộng sản đoàn kết với cộng sản. Lănh đạo Các Anh “muốn nói chuyện” với người tự do chúng tôi, mà vẫn cứ như đang nói với “những thần dân” xă hội chủ nghĩa vậy

Năm 2004. Nghị Quyết 36. Ngày 26/3/2004, lănh đạo CSVN phổ biến Nghị Quyết số 36, qui định một chính sách toàn diện đối với Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản Tại Hải Ngoại, mà họ gọi là “những người Việt Nam ở nước ngoài”.

Người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời,là nguồn lực của cộng đồng dân tộc Việt Nam, là nhân tố quan trọng góp phần tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị giữa nước ta với các nước. Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài là trách nhiệm của toàn bộ hệ thống chính trị và của toàn dân. Các tổ chức đảng, nhà nước, và các đoàn thể nhân dân, các ngành các cấp từ trung ương đến địa phương, ở trong nước và ngoài nước, và toàn dân ta cần coi đây là một nhiệm vụ quan trọng nhằm phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc v́ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc....”.

Trong số Các Anh, tôi tin là có những anh có cơ hội ra hải ngoại nói chung và Hoa Kỳ nói riêng, đều biết Cộng Đồng chúng tôi tị nạn cộng sản, chỉ trang bị một tư tưởng dân chủ tự do, một kiến thức khoa học kỹ thuật tân tiến, một hệ thống truyền thông toàn cầu, và một tinh thần trách nhiệm với quê hương Việt Nam cội nguồn, chớ không trang bị bất cứ loại vũ khí giết người nào cả. Vậy mà lănh đạo Các Anh lại tập trung toàn bộ hệ thống chính trị và toàn quân toàn dân, chỉ v́ điểm căn bản đầu tiên của Nghị Quyết nhận ra “Người Việt Nam ở nước ngoài ....là nguồn lực của cộng đồng dân tộc Việt Nam, là nhân tố quan trọng góp phần tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị giữa nước ta với các nước”. Họ nói họ cần khối trí thức hải ngoại, nhưng trong bản chất của cộng sản th́ người trí thức không có giá trị ǵ cả, và trong thực tế từ Nga Cộng, Trung Cộng, Cu Ba Cộng, đến Việt Cộng, đâu có sử dụng người trí thức chân chánh. Họ dùng dối trá để che đậy điều họ cần là khối tài chánh cho riêng họ, và khối trí thức phải dưới quyền khống chế của họ.   

Năm 2005. Kư giả Thạch Anh phỏng vấn ông Vơ Văn Kiệt, cựu Thủ Tướng CSVN. Đây là cuộc phỏng vấn giữa người cộng sản với nhau, để ông Kiệt có cơ hội nói lên những ưu tư mà ông ta gọi là “bức xúc” trước thời cuộc. Kư giả Thạch Anh mở đầu với nhóm chữ: “Nhân dịp 30 năm, ngày đất nước liền một dăi từ Mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cáy,…” 

Các Anh hiểu rồi chớ? Anh kư giả này không dùng nhóm chữ “nước Việt Nam từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau” như ghi chép trong sử sách Việt Nam, mà anh ta dùng nhóm chữ “từ Cà Mau đến Móng Cáy”, v́  lănh đạo của anh kư giả này đă cắt Ải Nam Quan dâng cho lănh đạo Trung Cộng từ lâu rồi,  c̣n đâu nữa mà nói!

Và anh ta hỏi ông Kiệt: “Thưa ông, thấm thoát đă 30 năm kể từ ngày tiếp quản Sài G̣n, và ông là một trong số ít các nhà lănh đạo c̣n lại , ông có suy nghĩ ǵ về sự kiện này?”

Ông Kiệt: “Suy nghĩ của tôi là chiến tranh đă qua cách đây đă mấy chục năm, chúng tôi đă chuyển giao quyền lănh đạo cho thế hệ kế tiếp. Nói như thế có nghĩa là tôi mong cho chiến tranh thật sự phải thuộc về quá khứ, một quá khứ mà chúng ta mong muốn khép lại....”.

Tôi có thư ngỏ gởi cho ông ta để ḥi một câu: “Ai có trách nhiệm khép lại cái quá khứ đó  Chẳng lẽ Cộng Đồng hải ngoại chúng tôi?  Chính các ông, phải có trách nhiệm khép lại, bằng cách làm ngược lại những ǵ mà các ông đă làm từ sau ngày 30/4/1975 đối với tất cả người dân Việt Nam Cộng Ḥa cũ....”.

Cũng trong năm 2005, ông Phan Văn Khải, Thủ Tướng CSVN công du Hoa Kỳ một tuần kể từ 19/6/2005. Trước khi rời Việt Nam, trong bản tin đài BBC và đài RFI ngày 19 và 20/6/2005, trong phần trả lời của ông Khải, có câu: “... tôi sẳn ḷng khép lại quá khứ để nh́n về tương lai …”. Tôi cũng có thư ngỏ gởi ông Khải và cũng nêu câu hỏi như tôi đă ḥi ông Kiệt. ..

Năm 2007. Ông Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch nước trước khi đến Hoa Kỳ ngày 18/6/2007, ông có trả lời trong cuộc phỏng vấn của Vietnamnet và đăng trên Đàn Chim Việt Online ngày 15/6/2007, có đoạn ông nói: “… Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn luôn coi trọng Cộng Đồng Người Việt ở nước ngoài là bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam, là máu của máu Việt Nam…” Trong một đoạn sau đó, ông nói: “Cộng Đồng người Việt ở nước ngoài là khúc ruột ly hương ngàn dặm….” 

Lúc ấy tôi gởi ông Nguyễn Minh Triết hai thư ngỏ ngày 23 & 24/6/2007. Trong thư có đoạn: “... Tôi không hiểu tại sao đến nay là 32 năm sau khi nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đánh chiếm nước Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi, ông và “đồng chí” của ông trong Bộ Chính Trị, cứ theo dụ dỗ Cộng Đồng tị nạn cộng sản, hăy quên cái quá khứ kinh hoàng của ḿnh để đoàn kết giúp các ông có uy tín với thế giới mà ông nói là xây dựng đất nước? Về phần tôi, tôi không hận thù các ông dù tôi bị đày trong các trại tập trung hơn 12 năm, nhưng tôi không bao giờ quên cái quá khứ mà ông và các “đồng chí” của ông đă xén phần đất “trên đầu tổ quốc”, và xén “một bên tai” của quê hương dâng cho Trung Cộng, biến “mảng da đầu” của đất nước trở nên lởm chởm chưa từng có trong lịch ngàn năm chống vua quan phong kiến Trung Hoa. Chưa hết, các ông đă đối xử quá dă man tàn bạo với người dân Việt từ thể xác đến tinh thần! Cũng các ông, suốt 20 năm từ năm 1975, đă sử dụng hệ thống truyền thông để sỉ nhục và miệt thị Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản, sao bây giờ ông ra cái điều như là người cộng sản tử tế khi gọi chúng tôi là khúc ruột ly hương ngàn dặm? Khi là đảng viên cộng sản th́ các ông đă vứt bỏ tên tuổi của ḿnh mà chấp nhận tên của đảng đặt cho, vứt bỏ mẹ cha mà chấp nhận chỉ có “bác” với đảng, vứt bỏ tinh thần dân tộc mà chấp nhận tinh thần cộng sản quốc tế đặt trên ảo tưởng thống trị thế giới”. Như vậy, làm quái ǵ có người cộng sản tử tế trên quê hương cội nguồn của dân tộc Việt Nam ......” . Thật rơ ràng, người cộng sản là cộng sản, người tử tế là tử tế, không có sự pha trộn hay trở thành nào giữa hai người ấy.            

Năm 2008. Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng CSVN cùng phái đoàn gần 100 người  đến Hoa Kỳ. Buổi họp trong khách sạn Hilton tại Houston ngày 26/6/2008, với chiếc bàn h́nh vuông, ông Thủ Tướng và ông Phó Thủ Tướng Phạm Gia Khiêm ngồi giữa, ông Thủ Tướng Dũng cất lời kêu gọi: “Bà con hăy hướng về quê hương bằng mọi đường mọi nẻo, chúng ta hăy gác lại quá khứ để cùng nhau chung sức xây dựng đất nước. Làm được cái ǵ th́ làm dù là việc nhỏ, ngay cả một tiếng nói ủng hộ cũng là đóng góp. Đừng mặc cảm quá khứ nhất là khi đất nước c̣n nhiều khó khăn....”

Các Anh thấy không, sau khi ban hành Nghị Quyết 36 th́ hết lănh đạo này đến lănh đạo khác sang Hoa Kỳ, vừa du lịch miễn phí trên đất nước giăy chết từ mấy chục năm trước nhưng lại phát triển vượt bực, vừa cầu cạnh Hoa Kỳ để có đầu tư ngoại quốc với kỹ thuật tân tiến, vừa chiêu dụ Cộng Đồng gồm những người mà họ đă liên tục chửi rủa hằng chục năm trước. Với lănh đạo cộng sản, khi không cần th́ mạt sát miệt thị, khi cần  th́ họ vừa nâng vừa bợ trong mục đích khống chế Cộng Đồng tị nạn cộng sản. “Liệu có phải mục đích của họ là để hưởng “những khúc ruột già của Cộng Đồng ly hương ngàn dặm chăng?”    

“Đồng chí X của ông Chủ Tịch nước” vẫn c̣n trong ảo tưởng như mấy chục năm qua khi kêu gọi chúng tôi “đừng mặc cảm quá khứ”. Không biết đến bao giờ ông ta mới tỉnh lại để nh́n thấy Cộng Đồng chúng tôi chẳng những không bao giờ mặc cảm, mà trái lại, chúng tôi rất hănh diện là một Cộng Đồng không bao giờ quên quê hương cội nguồn của ḿnh, chỉ v́ không thể sống dưới chế độ độc tài nghiệt ngă nên phải vượt lên sự chết để t́m đất sống tự do. Dù xa quê hương nhưng luôn gắn bó t́nh cảm gia đ́nh trong nếp sống đạo nghĩa Việt Nam, mà Cộng Đồng chúng tôi gởi tiền về giúp thân nhân từ năm 1991 với số tiền 31 triệu mỹ kim, dần dần gia tăng và năm 2012 là 10 tỷ mỹ kim. Cộng chung từ 1991 đến 2012, tổng số tiền gởi về trong nước là 70 tỷ 115 triệu mỹ kim (tài liệu của ngân hàng thế giới, ngân hàng Việt Nam, và đài RFA 1/5/2011), chưa kể số tiền những người về thăm thân nhân mang theo. Các Anh phải biết là số tiền này góp phần quan trọng vào tổng sản lượng quốc gia (GDP) hằng năm gia tăng đó.           

Ḥa giải và ḥa hợp?

Bây giờ là quan điểm của tôi về lănh đạo Các Anh chiêu dụ Cộng Đồng tị nạn cộng sản, mà họ phải họp cấp trung ương rồi ban hành Nghị Quyết 36, trong mục đ́ch huy động toàn bộ tổ chức của quốc gia và bằng mọi phương cách chiêu dụ chúng tôi hăy quên quá khứ, hăy khép lại quá khứ, để chấp nhận sự khống chế của họ. Là một thành viên nhỏ bé li ti trong Cộng Đồng tị nạn cộng sản, tôi vẫn hiểu rằng, lịch sử là không thể thay đổi, nhưng có những điều sai trong lịch sử vẫn sửa được trong hiện tại, để có điều kiện nói đến tương lai. Nghĩa là lănh đạo Các Anh phải làm ngược lại những ǵ mà họ đă làm sai từ tháng 4/1975 đến nay (2013), mới có hy vọng Cộng Đồng tị nạn suy nghĩ việc khép lại quá khứ. Việc mà họ làm sai th́ không sao kể hết, nhưng theo cách nh́n của tôi th́ 5 vấn đề dưới đây mà lănh đạo Các Anh phải sửa sai đối với Cộng Đồng tị nạn cộng sản, và vấn đề thứ 6 là lănh đạo Các Anh phải sửa sai với 90 triệu đồng bào trong nước:

Thứ nhất. Vào những ngày trước và sau ngày 30/4/1975, hằng chục ngàn thương phế binh Việt Nam Cộng Ḥa đang điều trị trong Tổng Y Viện và cả hệ thống Quân Y Viện, lănh đạo Các Anh đă vô cùng tàn nhẫn khi ra lệnh cho Các Anh quẳng anh em thương phế binh chúng tôi ra ngoài đường sau khi chiếm Việt Nam Cộng Ḥa, rồi họ muốn chúng tôi “hăy quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên được! Bây giờ lănh đạo Các Anh  phải bồi thường tổn hại vật chất lẫn tinh thần cho Họ đồng thời Bộ Chính Trị phải chánh thức nói lời xin lỗi Họ. Đó là hành động sửa sai để cùng quên quá khứ.

Thứ hai. Lănh đạo Các Anh đă cướp đoạt nhà cửa ruộng vườn cùng những tài sản khác của chúng tôi, do họ sử dụng nhiều nhóm chữ khác nhau để che đậy sự gian trá lọc lừa. Tài sản của chúng tôi bị lănh đạo Các Anh cướp đoạt, rồi muốn chúng tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên được! Bây giờ lănh đạo Các Anh phải hoàn trả tất cả những tài sản ấy lại cho chủ nhân, đồng thời bồi thường thiệt hại đúng mức trên những tài sản ấy thích ứng theo thời gian. Đó là hành động sửa sai để cùng quên quá khứ.

Thứ ba. Lănh đạo Các Anh không thông qua bất cứ cơ quan luật pháp nào khi bắt giam hơn 500.000 quân nhân viên chức cán bộ Việt Nam Cộng Ḥa cũ, và những người trong giới kinh doanh thương măi, dịch vụ, đẩy vào hơn 200 trại tập trung từ nam ra bắc, trong mục đích đày đọa chúng tôi chết dần chết ṃn mà họ gọi là “cải tạo”. Nhưng thế giới cộng sản ngày càng suy sụp kinh tế, buộc họ phải thả chúng tôi th́ họ mới được thế giới tự do giúp đỡ mà tồn tại. Và hơn trăm người cuối cùng phải 17 năm sau mới ra khỏi trại,  rồi họ muốn chúng tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên được! Bây giờ lănh đạo Các Anh phải bồi thường thiệt hại vật chất lẫn tinh thần cho ngần ấy tù nhân chính trị chúng tôi trong ngần ấy thời gian bị giam giữ. Đó là hành động sửa sai để cùng quên quá khứ!  

Thứ tư. Lănh đạo Các Anh không thể nào quên trong 10 năm đầu kể từ những ngày cuối tháng 4/1975, khi mà những công dân Việt Nam Cộng Ḥa cũ không thể sống nỗi sự kềm kẹp chính trị, nên đành phải vượt lên sự chết để t́m sự sống tự do với cái giá phải trả thật là khủng khiếp! Lúc ấy, họ gọi chúng tôi là bọn ngụy quân ngụy quyền, bọn phản quốc, bọn ôm chân đế quốc, bọn ăn bơ thừa sữa cặn, bọn đỉ điếm lưu manh rác rưởi của xă hội, ..v..v... Thôi th́ họ dùng những chữ nào mà chửi rủa được là mang ra sử dụng để sỉ vă nhục mạ chúng tôi, rồi muốn chúng tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên được! Bây giờ lănh đạo Các Anh phải bồi thường vật chất lẫn tinh thần cho hằng trăm ngàn gia đ́nh của những người đă chết trên đường vượt biên vượt biển, phải chánh thức xin lỗi Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn cộng sản tại hải ngoại, và rút lại những lời mà họ đă sỉ nhục chúng tôi. Đó là hành động sửa sai để cùng quên quá khứ! 

Thứ năm. Nghĩa trang quân đội Biên Ḥa, nơi an nghỉ của hơn 16.000 người Việt Nam đă tṛn bổn phận công dân với quốc gia dân tộc. Tưởng được yên b́nh vĩnh cửu trong ḷng đất quê hương, nhưng với bản chất dă man của lănh đạo Các Anh đă đào xới mồ mả đ vừa thỏa ḷng thù hận của kẻ chiến thắng, vừa chiếm đoạt đất đai làm tài sản riêng, rồi muốn chúng tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên được! Bây giờ lănh đạo Các Anh phải hoàn chỉnh lại phần cấu trúc toàn cảnh nguyên trạng như trước lúc bị tàn phá, kể cả tượng Thương Tiếc. Đó là hành động sửa sai để cùng quên quá khứ!    

Và thứ sáu. Nhóm chữ “ḥa giải và ḥa hợp” phải đặt đúng vị trí của nó, v́ có “ḥa giải” được với nhau mới có thể “ḥa hợp” được với nhau. Như vậy, từ ḥa giải đến ḥa hợp c̣n một khoảng cách nữa. Nhưng lănh đạo Các Anh chỉ dùng chữ “ḥa hợp“ mà thực chất chỉ là chiêu dụ Cộng Đồng tị nạn cộng sản ḥa hợp dưới quyền cai trị của họ, chớ không có ḥa giải hiểu theo nghĩa hai bên cùng thỏa thuận công bằng và minh bạch. Nhưng tại sao họ dốc toàn lực của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam để bám theo chiêu dụ Cộng Đồng tị nạn cộng sản tại hải ngoại, mà lănh đạo Các Anh không ḥa giải và ḥa hợp với người dân trong nước trước, v́ đây là vấn đề hoàn toàn trong tầm tay của họ. Quan điểm của tôi như sau:

(1) Cưỡng bách thu hồi đất. Thật vắn tắt. Năm 2010. Theo tài liệu Bộ Tài Nguyên & Môi Trường ngày 08/07/2010, chỉ riêng trong 6 tháng đầu năm 2010, có khoảng 100 đoàn dân oan từ các thành phố: Rạch Giá, Cần Thơ, Long An, Sài G̣n, Đồng Nai, Nam Định, Hà Nam, Hưng Yên, Hà Nội ..”, đến cơ quan trung ương đưa đơn khiếu nại oan ức về đất đai bị cưỡng bách thu hồi. Năm 2011. Bản tin AFP 25/11/2011, một báo cáo về tham nhũng trong đất đai do Ngân Hàng Thế Giới, ṭa đại sứ Thụy Điển và ṭa đại sứ Đan Mạch tại Hà Nội, th́ “Việt Nam hiện nay có khoảng 70% dân số sống ở nông thôn. Việc trưng dụng đất đai mà đền bù thấp, đă dẫn đến những vụ xung đột tranh chấp đất đai, thậm chí dẫn đến chết người”. Năm 2012. Sau vụ Tiên Lăng với tiếng súng hoa cải và bom tự chế nổ từ phía người dân bị cưỡng bách thu hồi vào ngày 5/1/2012, rồi tiếng súng lại nổ nhưng không phải từ phía người dân mà từ phía lực lượng cưỡng bách thu hồi đất của 1.244 gia đính nông dân tại Văn Giảng ngày 24/4/2012. Hai nhà báo của truyền thông đảng là Nguyễn Văn Năm và Hàn Phi Long, cũng bị lực lượng cưỡng chế hành hung mang thương tích.

Vậy, lănh đạo Các Anh hăy ḥa giải với đồng bào oan ức về đất đai, bằng cách: “(a) Hủy bỏ Luật Đất Đai và tất cả các luật liên quan, v́ đây là nguồn gốc của những mánh khóe cướp đoạt từ các cấp lănh đạo, là một trong những nguyên nhân tham nhũng kinh hoàng trong hệ thống đảng & nhà nước. (b) Trả lại quyền tư hữu đất đai cho toàn dân như khi chiếm Việt Nam Cộng Ḥa. (c) Bồi thường cho sở hữu chủ về thiệt hại vật chất đă tịch thu sử dụng riêng tư, hoặc bán cho các nhà đầu tư. (d) Bộ Chính Trị chánh thức xin lỗi đồng bào v́ chính sách sai lầm”.

(2) Đàn áp người yêu nước. Với những cuộc biểu t́nh của đồng bào yêu nước -nhất là tuổi trẻ- chống đối Trung Cộng lấn chiếm biển đảo, trong khi lănh đạo đảng lặng thinh cứ như không nghe không thấy không biết ǵ hết, nhưng lại thẳng tay trấn áp bằng những hành động loại lưu manh côn đồ, quản chế và bắt bỏ tù. Ngày 17/06/2013, ngày đối thoại nhân quyền Việt Nam-Australia. Dân biểu Chris Hayes, đă lên án t́nh trạng vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam với công dân của họ, chỉ trong một năm mà 38 nhà hoạt động ôn ḥa cho dân chủ đă bị bắt vào tù.

Vậy, lănh đạo Các Anh hăy ḥa giải và ḥa hợp với thành phần dũng cảm đáng trân trọng này, bằng cách: “(a) Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù chính trị mà họ bị ghép vào tội h́nh sự, bồi thường thiệt hại vật chất lẫn tinh thần nhập cho họ trong suốt thời gian bị giam giữ, và chánh thức xin lỗi họ. (b) Thực hiện kế hoạch bảo vệ quần đảo Hoàng Sa Trường Sa và các hải đảo trong Vịnh Bắc Việt và trong vùng Biển Đông của Việt Nam. (c) Bảo vệ ngư phủ Việt Nam đánh cá trong phần lănh hải của ḿnh, Hải Quân Nhân Dân anh hùng hăy xua đuổi thậm chí là tấn công các tàu lạ xâm nhập hải phận Việt Nam bắt ngư phủ và ủi ch́m tàu của ngư dân Việt. (d) Hủy bỏ Điều 4, cùng lúc thực thi những điều qui định trong Hiến Pháp liên quan đến quyên dân sự và quyền chính trị của người dân theo Công Ước quốc tế mà họ đă kư”.

(3) Chia cắt các tôn giáo. Tại sao lănh đạo Các Anh sử dụng mọi mánh khóe gian trá để cắt ra từng mảng rồi tổ chức thành “tôn giáo quốc doanh” trong khi họ luôn miệng nói đến đoàn kết?” Hóa ra đoàn kết của lănh đạo Các Anh là chia cắt để trị như thực dân Pháp sao?  

Vậy, lănh đạo Các Anh hăy ḥa giải với các tôn giáo, bằng cách: “(a) Giải tán các tổ chức tôn giáo quốc doanh. (b) Rút tất cả Công An lồng trong các tổ chức đó cũng như đă tung ra hải ngoại trở về ngành lo bảo vệ an toàn cho dân và dọn dẹp xă hội sạch sẽ. (c) Hoàn trả đất đai tài sản lại cho các tôn giáo và bồi thường thiệt hại vật chất từ khi tịch thu trái phép đến khi hoàn trả. (d) Hủy bỏ các văn kiện liên quan đến tôn giáo quốc doanh và tôn giáo ngoài quốc doanh.

Nếu lănh đạo Các Anh hành động được như vậy, tôi tin rằng đồng bào trong nước và Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản sẽ vui ḷng suy nghĩ lại cái quá khứ kinh hoàng đó, để tiến đến ḥa giải và ḥa hợp. Chớ họ nói theo cái ngôn ngữ mà ông Hà Sĩ Phu gọi là thứ “ngôn ngữ lộn ngược trong xă hội xă hội chủ nghĩa” ngày nay, làm sao người dân trong nước và ngoài nước tin được, nói ǵ đến cái việc quên quá khứ! Nếu lănh đạo Các Anh không làm được những điều đó, th́ đừng bao giờ kêu gọi trong nước và hải ngoại “quên quá khứ mà đoàn kết với họ”. Rất có thế vào một ngày đẹp trời nào đó, đồng bào trong nước sẽ vùng lên lật đổ họ như người dân các quốc gia Bắc Phi đă vùng lên thành công, và đang vùng lên sắp đạt thành công.

Quan điểm của tôi rất rơ ràng, không chứa đựng những ǵ mà lănh đạo Các Anh có thể xem là tôi mang ḷng thù hận. Và tôi nhấn mạnh rằng, tôi đ̣i lại, chớ không phải tôi xin họ.

Kết luận.

Là Người Lính trong quân đội nhân dân Việt Nam, tôi nghĩ, có Anh 5 năm, 15 năm, thậm chí 20 năm hay 25  năm cầm súng, có bao giờ Các Anh suy ngẫm điều ǵ về quảng đời quân ngũ với súng đạn, có Anh đă thương tật tàn phế, có bạn đă gục ngă trên chiến trường? Và Các Anh đang c̣n súng đạn trong tay,  có bao giờ Các Anh suy nghĩ: “Tại sao 10 năm sau năm 1975, lănh đạo Các Anh luôn miệng ngạo mạn khi chửi Hoa Kỳ là tên đế quốc đầu sỏ đang giăy chết ngay tại dinh lũy cuối cùng của chủ nghĩa tư bản, cùng lúc chửi rủa miệt thị hằng triệu người vượt biển vượt biển t́m đất sống tự do, mà bây giờ họ lại cúi đầu cầu cạnh Hoa Kỳ cứu giúp, và họ cũng hạ giọng gọi Cộng Đồng tị nạn cộng sản là khúc ruột ly hương ngàn dặm, lại muốn Cộng Đồng này hăy quên quá khứ để đoàn kết với họ?  Và tại sao 30 năm sau năm 1975, người dân luôn tuân phục đảng, nhưng gần 10 năm nay người dân lại chống đảng dữ dội?”   

Trong thực tế, những hành động tội ác của lănh đạo Các Anh, đă và đang góp phần vào trang sử tệ hại nhất của Việt Nam thời cận đại và đương đại, sẽ măi măi lưu truyền trong sử sách từ thế hệ này đến thế hệ khác, mà các nhà viết sử của cộng sản không thể nào bóp méo được. Các Anh có cảm nhận được nỗi đau của đồng bào không? Và Các Anh suy nghĩ ǵ về lănh đạo của các Anh?  Tôi mong Các Anh thật b́nh tâm mà suy nghĩ, và suy nghĩ từ chiều sâu tâm hồn của chính ḿnh, rồi quyết định.... Và quyết định đó giúp Các Anh mạnh mẽ bước vào hàng ngũ tuổi trẻ, trí thức, đồng bào, để cùng giành lại quyền làm người cho hơn 90 triệu đồng bào được sống trong một xă hội dân chủ pháp trị, được ngẫng cao đầu giữa thế giới văn minh, được hănh diện trước những người ngoại quốc đến Việt Nam du lịch, t́m hiểu nếp sống văn hóa dân tộc với chiều dài lịch sử ngàn năm trước đă lừng danh thế giới.

Tôi vững tin là bà con trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại -đặc biệt là Những Người  Cựu Lính Chúng Tôi- sẽ hết ḷng hỗ trợ Các Anh và quí vị đồng bào để làm nên lịch sử.  

Hăy nhớ, “Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Và Tự Do, phải chính chúng ta tranh đấu, v́ Tự Do không phải là quà tặng. (trích trên internet).

                                                      Texas, tháng 7 năm 2013

                                                       

                                 

 @21@

Thời báo Ba Lan ‘xếp hạng’ Hồ Chí Minh [chịu trách nhiệm về cái chết của 1,7 triệu người Việt Nam – Xếp hạng thứ 3 trến thế giới

Thời báo Ba Lan ‘xếp hạng’ Hồ Chí Minh

[chịu trách nhiệm về cái chết của 1,7 triệu người

Việt Nam – Xếp hạng thứ 3 trến thế giới

 

Hồ Chí Minh- Ảnh trên tờ Polska Times

Hồ Chí Minh- Ảnh trên tờ Polska Times

 

T́m đọc:

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG NAM Á.

T̀M ĐỌC

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG N̉NG NỌC (ÂM DƯƠNG) ĐÔNG NAM Á (Quyển I và  II)

của NGUYỄN XUÂN QUANG.

.Một tác phẩm tác giả đầu tư gần một nửa đời người. Một tác phẩm viết gần 30 năm mới hoàn tất.
.Một khai phá độc đáo về trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn. Từ trước tới nay chưa một học giả nào trong nước cũng như trên thế giới hiểu thấu được ư nghĩa đích thực của trống đồng.
.Sự khai phá về trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn, nhất là sự khám phá ra chữ viết Ṇng Nọc của tác giả sẽ mở ra một cánh cửa giúp cho  các nhà nghiên cứu các nền văn minh cổ thế giới.
.Trống đồng ṇng nọc, âm dương Đông Sơn diễn giải Vũ Trụ Tạo Sinh, là giáo biểu của Vũ Trụ giáo, là bộ Dịch ṇng nọc bằng đồng, nền tảng của nền văn minh Đông phương nói riêng và của nhân loại nói chung. Trống đồng âm dương cũng là bộ sử đồng của Đại Tộc Việt.
.Đọc Giải Đọc Trống Đồng Ṇng Nọc, Âm Dương Đông Nam Á để t́m thấy bản sắc Việt, để t́m thấy căn cước Việt của ḿnh.

.Bộ sách gồm 4 tập, tập I và II này nói tổng quát về trống đồng âm dương để giúp t́m hiểu và giải đọc trống đồng. Tập III và IV sẽ giải đọc những trống chính yếu quan trọng. Sách có hàng trăm h́nh ảnh do tác giả thu thập ở khắp nơi trên thế giới. Tập I dầy 400 trang giá 70 Mỹ kim kể cả bưu phí. Tập II dầy 468 trang giá 80 Mỹ kim kể cả bưu phí.

Mua qua tác giả, với giá đặc biệt là 75 MK cả hai tập bao luôn bưu phí.

Liên lạc:
tác giả Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang
P.O. Box 18983, Anaheim, CA 92817- 8983, USA.
Tel. & Fax: (714)-897-9413
Email: ngxuanquang@aol.com
.