[Bài Viết - Article]
                                                                          

 Việt Nam tôi đâu?  -Việt Khang

 

 Anh là ai? -ViệtKhang


Cải Cách Ruộng Đất

 ***

Phạm Bá Hoa.

Thư số 37 gởi:

Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt  Nam

******  

Tôi chào đời năm 1930, vào quân đội Việt Nam Cộng Ḥa năm 1954, chống lại cuộc chiến tranh do nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa gây ra. Trong bang giao quốc tế, quốc gia này đánh chiếm quốc gia kia, không có tên gọi nào khác ngoài hai chữ “xâm lăng”. Sau ngày 30/4/1975, lănh đạo cộng sản Việt Nam với ḷng thù hận đă đày đọa chúng tôi trong hơn 200 trại tập trung mà họ gọi là trại cải tạo, hằng trăm Bạn tôi đến 17 năm, riêng tôi là 12 năm 3 tháng. Tuy tên Quốc Gia và Quân Lực mà tôi phục vụ không c̣n nữa, nhưng linh hồn trong quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ vẫn nguyên vẹn trong tôi. Tôi không hận thù lănh đạo Các Anh, nhưng tôi không bao giờ quên quá khứ đau thương tàn bạo mà họ gây ra cho Tổ Quốc, Dân Tộc!  V́ vậy mà tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ về Việt Nam cho đến khi quê hương tôi có một chế độ dân chủ tự do thật sự.

Các Anh là Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Xin gọi Người Lính Quân Đội Nhân Dân ngắn gọn là “Các Anh” để tiện tŕnh bày. Chữ “Các Anh” viết hoa  mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ Tư Lệnh cấp Sư Đoàn, Tư Lệnh Quân Đoàn, Tư Lệnh Quân Chủng, Tổng Tham Mưu Trưởng, và Bộ Trưởng Bộ Quốc Pḥng. Là Người Lính trong quân đội “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, v́ Tổ Quốc với Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng nào cầm quyền cũng chỉ một giai đoạn của lịch sử, và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.

Với thư này, tôi mời Các Anh vào lănh vực giáo dục, một lănh vực vô cùng quan trọng với trách nhiệm đào tạo những thế hệ nối tiếp ḍng lịch sử Việt Nam, trong mục đích xây dựng và phát triển quốc gia theo nguyện vọng người dân. Hăy nhớ, trên b́nh diện quốc gia, trách nhiệm của người lănh đạo hay nhóm lănh đạo là phát triển quốc gia trong ư nghĩa phục vụ người dân.      

Thứ nhất. Nền tảng của giáo dục.

“Giáo dục là nền tảng trang bị cho học sinh sinh viên một hành trang nhân cách và kiến thức”. Nhân cách, cần kiến thức hậu thuẫn những lư lẽ để tránh bị lợi dụng vào mục đích không tử tế. Kiến thức, cần nhân cách trợ giúp biến kiến thức trở thành những dự án những công tŕnh hữu ích trong cuộc sống, đồng thời tạo môi trường cho con người gần gủi nhau hơn, bởi ngày nay mọi sinh hoạt đều tương quan tác động lẫn nhau, ngay cả sinh hoạt từ thiện cũng vậy. Giáo dục, bao gồm: “Giáo dục gia đ́nh , giáo dục học đường, và  giáo dục xă hội”. (a) Giáo dục gia đ́nh, do bẩm sinh, huyết thống, và cung cách sống của các thành viên trong gia đ́nh, nhất là ông bà cha mẹ. (b) Giáo dục học đường, do chính sách của chánh phủ, hệ thống tổ chức, biên soạn sách  giáo khoa, đào tạo nhà giáo và chính sách hỗ trợ nhà  giáo, hỗ trợ học sinh sinh viên, phương pháp giảng dạy, cung cách của thầy dạy. (c) Giáo dục xă hội, do những chính sách cùng hệ thống điều hành của chánh phủ, những sự kiện phát sinh và những phương cách giải quyết trong các lănh vực sinh hoạt xă hội.

Giáo dục, thể hiện đường lối của lănh đạo thực hiện mục tiêu quốc gia theo nguyện vọng người dân. Muốn đất nước phát triển như thế nào, lănh đạo phải hoạch định chính sách chiến lược như thế ấy, chánh phủ thực hiện sách lược bằng cách điều hợp các ngành, căn cứ vào đó soạn thảo những chính sách dài hạn và những kế hoạch ngắn hạn để thực hiện, và cung cấp nhu cầu chuyên viên chuyên gia theo từng giai đoạn cho ngành giáo dục. Và ngành giáo dục, đào tạo chuyên viên chuyên gia thích ứng cho nhu cầu đó. Đồng thời liên tục đào tạo và phát triển đội ngũ sư phạm về đạo đức lẫn kiến thức, cải tiến và phát triển sách giáo khoa phục vụ cho nhu cầu chiến lược, cải tiến dụng cụ trợ giáo, phương thức giảng dạy, cơ sở và trang bị, ..v..v...   

Nói chung, “giáo dục” trang bị cho những thế hệ về phẩm chất làm người trong khuôn thước văn hoá dân tộc, về khoa học kỹ thuật của thời đại thích hợp với truyền thống và mục tiêu quốc gia, về tinh thần trách nhiệm với cộng đồng dân tộc, và bổn phận công dân đối với tổ quốc.

Thứ hai. Giáo dục Việt Nam xă hội chủ nghĩa và hậu quả.

Các Anh hăy nh́n lại những sự kiện từ giữa thế kỷ 20 đến nay, đă chứng minh lănh đạo Việt Cộng chỉ phục vụ quyền lợi của đảng chớ không phục vụ nguyện vọng người dân, mà quyền lợi của đảng th́ đồng nghĩa với quyền lợi riêng tư của lănh đạo các cấp trong các ngành sinh hoạt xă hội. Để tạo được một xă hội như vậy, chế độ giáo dục học đường và giáo dục xă hội đặt trên nền tảng “xin và cho”, là một chính sách giáo dục vô cùng hiểm độc, v́ chỉ đào tạo những thế hệ thần dân -hay ngu dân- để tuân phục đảng với nhà nước, chớ không đào tạo những thế hệ công dân để xây dựng đất nước, nhưng lại được lồng trong cái tủ kính “con người là vốn quí” hay “trăm năm trồng người”, của nhân vật lănh đạo tàn độc nhất trong lịch sử Việt Nam là Hồ Chí Minh và những nhóm lănh đạo tiếp nối đến nay.

Một thành phần công dân xă hội chủ nghĩa đă vượt khỏi chính sách giáo dục thần dân, đă suy nghĩ, đă và đang hành động giành lại quyền làm người cho 90 triệu đồng bào trên quê hương Việt Nam, lại bị lănh đạo Các Anh ghép những công dân đó vào tội h́nh sự để bắt vào tù hoặc giam lỏng tại nhà dài hạn. Nếu muốn được tự do, phải chấp nhận sống lưu vong hải ngoại như nữ đạo diễn Song Chi lưu vong Na-Uy, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và Luật sư Cù Huy Hà Vũ, mới nhất (10/2014) là Nguyễn Văn Hải tức Blogger Điếu Cày,  ..v..v... Bài bản cũ mèm này trong chính sách siết tḥng lọng vào cổ người dân, đến khi cần dối trá với quốc tế, hoặc dùng tù nhân chính trị như những món hàng để trao đổi với quốc tế, như thể nới thóng lọng ra đến mức đủ cho nhân viên truyền thông ăn lương nhà nước rao giảng cái gọi là chính sách “khoan hồng nhân đạo”. Tất cả, do nền giáo dục xă hội chủ nghĩa mà ra.

Năm 1989. Trích bài viết của Vũ Hạnh đăng trong báo Công An ngày 31/05/1989 tại Sài G̣n, cho thấy giáo dục như thế nào trong hội nghị tại Viện Nghiên Cứu Giáo Dục miền Nam.

(1) Nhà giáo Tôn Thuyết Dung tŕnh bày: “Sách giáo khoa đang sử dụng đă lỗi thời v́ nó được soạn ra trong thời kỳ chiến tranh, và chỉ nhắm vào lớp trẻ sống ở nông thôn miền Bắc. Tất cả chỉ phục vụ chính trị mà không quan tâm đến đạo đức.Sách giáo khoa đề cập nhiều vấn đề mà nội dung lại phản giáo dục ở điểm, trưng dẫn những sự kiện xấu mà không dạy cách sửa đổi. Sách không đào tạo con người trước khi nói đến chủ nghĩa cộng sản, cũng không giúp học sinh phát huy nhận thức, mà lại ép học sinh trả lời một cách dối trá”.

(2) Ông Xuân Diệu nhận xét thật ngắn nhưng rất sâu sắc: “Một trong những thiếu sót quan trọng là giáo dục không đào tạo con người, nên rốt cuộc xă hội chúng tachỉ có thần dân mà không có công dân”.

(3) Một nhận thức sâu sắc khác: “Giáo dục phải nhắm mục đích đào tạo con người dân chủ từ bé, phải chống lại sự tha hóa lớn nhất hiện nay là sự quanh co dối trá, sự thiếu thành thật giữa con người với nhau…”.

Các Anh hăy đọc vài đoạn trong nhật kư “Rồng Rắn” của cố Trung Tướng Trần Độ, cựu đảng viên lăo thành của Các Anh viết hồi năm 2000, để thấy người cộng sản kỳ cựu này từng đứng đầu cơ quan coi về tư tưởng của đảng, nói về dối trá bắt nguồn từ đâu. Ông viết: “... Bộ máy quản lư xă hội đă thực hiện một nguyên tắc chuyên chính tàn bạo hơn tất cả các thứ chuyên chính. Đó là chuyên chính tư tưởng,được thực hiện bởi một đội ngũ ṇng cốt là những lưu manh tư tưởng. Nền chuyên chính tư tưởng định ra những điều luật tàn khốc để bóp nghẹt mọi suy nghĩ, mọi tiếng nói... Lănh đạo nói một đằng làm một nẻo. Nói dân chủ mà làm th́ chuyên chính. Đặc điểm này cũng có nghĩa là nói dối, nói láo, lừa bịp, tṛ hề, nói vậy mà không phải vậy. Lănh đạo dối lừa, đảng dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn dối lừa, gia đ́nh cũng dối lừa, lễ hội dối lừa, tung hô dối lừa, hứa hẹn dối lừa, đến giáo dục dối lừa, bằng cấp cũng dối lừa. Ôi, cay đắng thay!...”

Vậy mà ngày 13/6/2012, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng c̣n ban hành Nghị Quyết chiến lược phát triển giáo dục 2010-2020, trong đó có đoạn: “Tăng cường sự lănh đạo của đảng, sự quản lư của nhà nước, nâng cao vai tṛ các tổ chức, đoàn thể chính trị, xă hội, xây dựng nền giáo dục có tinh thần nhân dân, tiên tiến, hiện đại xă hội chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng của con người tàn độc nhất trong lịch sử Việt Nam là Hồ Chí Minh làm nền tảng..”

Tháng 12/2012, Hội nghị của Ban Chấp Hành Trung Ương thảo luận về cải tổ giáo dục, Tiến sĩ Hoàng Tụy, một nhà giáo lăo thành và là nhà toán học quốc tế, đă mạnh mẽ: “Giáo dục của ta đang lạc điệu, không giống ai, bắt nguồn từ triết lư giáo dục, tư duy, quan niệm căn bản về mục tiêu đường lối, cung cách làm giáo dục. Nói cách khác, nhà trường không phải chỉ dạy chữ, dạy kiến thức, mà c̣n phải dạy học sinh làm người“. Giáo Sư Phạm Minh Hạc, một thời là Bộ Trưởng Giáo Dục cũng đồng ư là “Giáo dục nước nhà không có một triết lư”.

Chắc Các Anh c̣n nhớ “chính sách mở cửa đổi mới” từ sau năm 1986, rồi nh́n vào thực trạng xă hội rất dễ nhận thấy là lănh đạo Các Anh có mở cửa đổi mới thật, nhưng là mở cửa đổi mới trong lănh vực kinh tế, xây dựng, nhất là các sinh hoạt giải trí đến mức trụy lạc, nhưng tuyệt nhiên không hề đổi mới trong lănh vực chính trị và  giáo dục, trái lại c̣n siết tḥng lọng chặt hơn trước nữa.

Ngày 28/12/2013 trên báo Đất Việt online có bản tin: “Bộ Giáo Dục & Đào Tạo chạy đua để đạt thành tích 20.000 tiến sĩ”, v́ vậy mà Bộ này đă công bố tăng ngân sách trong năm 2014 để đạt được mục tiêu 20.000 Tiến sĩ vào năm 2020”."

Giáo sư Phạm Bích San, Phó Tổng Thư Kư liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam, phát biểu: “T́nh h́nh khoa học và giáo dục nước nhà rất cấp bách. Việt Nam không có một trường đại học nào trong bảng xếp hạng 500 trường đại học đứng đầu thế giới. Số lượng các bài báo công bố quốc tế của một quốc gia với 90 triệu dân nhưng trong một năm chỉ bằng số lượng của một trường đại học Thái Lan. Vậy mà số giáo sư, tiến sĩ Việt Nam  nhiều nhất trong 10 quốc gia Đông Nam Á”. 

Cùng quan điểm là Phó Giáo Sư Tiến Sĩ Hồ Uy Liêm phát biểu: “Ngay các công tŕnh khoa học của Việt Nam cũng rất ít, vậy mà chúng ta chỉ ngồi nhà khen nhauv́ cái bệnh thành tích”.

Ngày 6/9/2013, Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (gọi tắt bằng Anh ngữ là WEF) đă công bố bảng xếp hạng hệ thống giáo dục 8 quốc gia trong khối ASEAN. Theo đó th́ WEF ghi nhận Singapore, Malaysia, và Brunei Darussalam lần lượt đứng đầu, Campuchia đứng thứ 6, Việt Nam thứ 7, và Thái Lan ở cuối bảng. Lào và Miến Điện (Myanmar) không được WEF xếp hạng. WEF thành lập năm 1970, là tổ chức “phi lợi nhuận”, trụ sở tại Davos , Geneve, Thụy Sĩ. Chủ Tịch hiện nay của Diễn Đàn là Tiến Sĩ Klaus Schwab. Báo cáo cũng khẳng định rằng: “Tài chánh không phải là yếu tố quan trọng nhất để bảo đảm nền giáo dục tốt, và lương giáo viên cao không hẳn tạo ra khả năng giảng dạy thích hợp”.... (Tr. Lâm. Theo Bangkok Post)

Các Anh có cảm nhận nỗi nhục khi mà giáo dục Việt Nam, chẳng những không có 1 trường đại học nào trong bảng xếp hạng 500 trường đại học nổi tiếng trên thế giới, lại c̣n đứng ngay sau đít Campuchia trong bảng xếp hạng giáo dục của khối ASEAN không?

Ngày 25/9/2013, Tiến sĩ Dương Xuân Thành nhận định: “... Dựa vào truyền thống nhưng bản thân giáo dục lại không thể duy tŕ và phát huy truyền thống ấy trong chính những sản phẩm mà ngành đào tạo. Ngày nay, càng học lên cao số lượng học sinh, sinh viên lười biếng càng nhiều. Sự lười biếng làm con người ngu dốt, sự ngu dốt biến con người hoặc thành kẻ khùng, hoặc thành kẻ cam phận không có ư chí vươn lên. Cả hai loại người đó đều không phải là mục đích của một nền giáo dục tân tiến. Truyền thống chỉ có thể sử dụng như một đ̣n bẩy chứ không thể là phương tiện để phát triển giáo dục”.

Ngày 28/12/2013. Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam khẳng định: “Để có giáo sư đúng cả về tŕnh độ lẫn phẩm cách th́ ngành giáo dục phải đổi mới, mà phải đổi mới ngay từ Bộ Giáo Dục và Đào Tạo”.

Ông Nguyễn Ngọc Vũ, Vụ Trưởng Vụ Kế Hoạch Tài Chánh,  Bộ Giáo Dục Đào Tạo, cho biết: “Liệu mục tiêu 20.000 tiến sĩ của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo có nâng phẩm chất của các sinh viên khi ra trường không, trong khi thực tế Việt Nam vẫn bị đánh giá là nước có nhiều tiến sĩ nhưng rất ít công tŕnh nghiên cứu khoa học?” 

Mục tiêu đào tạo 20.000 tiến sĩ để làm ǵ khi mà một nghiên cứu gần đây của Viện Thông Tin và Truyền Thông Quốc Gia cho biết: “70% sinh viên tốt nghiệp ngành này cần phải qua đào tạo lại mới có thể đáp ứng được yêu cầu của các doanh nghiệp”. T́nh h́nh này cũng không sáng sủa trong lănh vực du lịch, nhà hàng, và khách sạn. 

Bài viết ngày 29/1/2014 trong trang LTCGVN. “Lănh đạo cấp trên nói dối, lănh đạo cấp dưới quan nói dối, dân phải nói dối theo”, vậy là nói dối từ trên xuống dưới, nói dối ở mọi cấp, mọi ngành, nói dối trong học đường, nói dối trong xă hội, trong đối xử giữa người với người trong cuộc sống. Trong một xă hội, mọi người đều nói dối, mà ḿnh ngay thật, th́ rất khó sống! Rốt cuộc người ngay thật nhất cũng phải nói dối để sống c̣n.

Ngày 16/8/2014, trích một đoạn trong Zing Blog: “ .... Vấn đề muôn thuở của giáo dục đại học Việt Nam đă tồn tại từ trước, mà nguyên nhân của vấn đề là thiếu sự liên kết của nhà trường với các doanh nghiệp về nhu cầu chuyên viên của họ, nên nội dung đào tạo cứ lẩn quẩn bao nhiêu năm nay, dần dà trở nên lạc hậu v́ thế không đào tạo chuyên gia chuyên viên theo nhu cầu của doanh nghiệp. Hệ lụy này dẫn đến nạn thất nghiệp tràn lan của sinh viên mới tốt nghiệp. Theo thống kê năm 2013, có tới 101.000 sinh viên tốt nghiệp đại học bị thất nghiệp....”

Thứ ba. Giáo dục và tiến sĩ giấy.

Ngày 28/12/1013, trong hội nghị trung ương 8 đúc kết bậc đại học năm 2012-2013, Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam nhấn mạnh: “Phải nh́n nhận khoảng cách giáo dục của Việt Nam với các nước trong ASEAN vẫn chưa thu hẹp được, một số quốc gia bị chững lại đáng kể, vậy mà chúng ta vẫn chưa bắt kịp họ. Giáo dục liên quan đến tất cả mọi người dân, một sự thay đổi nhỏ không phù hợp sẽ liên quan đến tương lai của một đời người và cộng lại là nhiều năm đối với tương lai của một dân tộc. Chúng ta phải đổi mới lănh đạo và điều hành ngành giáo dục, v́ hiện naysinh viên học rất kém nhưng vẫn tốt nghiệp để Bộ Giáo Dục đạt thành tích 20.000 tiến sĩ vào năm 2020”. 

Ngày 21/2/2014, Giáo sư tiến sĩ khoa học Trần Duy Quư nguyên Viện Trưởng Viện Di Truyền Nông Nghiệp Việt Nam, tư vấn chương tŕnh KC-06 của Bộ Khoa Học Công Nghệ phát biểu về t́nh trạng “Tiến sĩ giấy” hiện nay, như sau: “Dư luận nói nhiều về t́nh trạng “Tiến sĩ giấy” cũng không oan, v́ số người học thật, nghiên cứu thật để có học hàm, học vị không nhiều. T́nh trạng ngày càng nhiều tiến sĩ không làm được việc, v́ nhà nước muốn đề bạt lănh đạo từ cấp trưởng pḥng bắt buộc phải có bằng tiến sĩ. Thêm nữa, lănh đạo lại nhiều bổng lộc nên họ chạy đua để có bằng cấp tiến sĩ để có quyền lợi. Khi mà xă hội có nhu cầu th́ có nguồn cung cấp, từ đó sản sinh ra “bằng cấp th́ thiệt nhưng học th́ giả”. Rồi ông dẫn chứng:““Làm Tiến sĩ nông nghiệp mà khi kiểm tra trên đồng ruộng, Tiến Sĩ không phân biệt được cây cỏ lồng vực với cây lúa. C̣n Tiến Sĩ kinh tế khi kư hợp đồng với đối tác nước ngoài vẫn bị hớ và bị lừa nhập máy cũ, kỹ nghệ lỗi thời rồi thua lỗ”.

Khi bàn về nhận định đất nước tụt hậu cũng bởi có quá nhiều tiến sĩ giấy, Giáo sư Trần Duy Quư bày tỏ nỗi đau: “Tôi đau lắm chứ. Hiện tượng đua nhau sử dụng bằng cấp giả là không thể chấp nhận được... Từ việc học giả mà bằng thật, khi bước vào thực tế thỉ không ít vị tiến sĩ đă làm cho người dân điêu đứng, tổ chức th́ thiệt hại..... Nếu nhà nước không chấn chỉnh lại th́ ngày càng có nhiều tiến sĩ giấy, đất nước càng thụt lùi. V́ vậy mà dư luận có gọi Việt Nam đang trong thời đạitiến sĩ giấy cũng không oan....”

Ngày 10/4/2014, t́nh trạng bằng cấp giả, bằng cấp nâng đỡ, bằng cấp mua, ..v..v.. nhà báo Lê Nguyên khẳng định phẩm chất giáo dục thời thực dân Pháp rất tốt so với  giáo dục xă hội chủ nghĩa ngày nay, cả về phẩm chất lẫn kiến thức.... Những ai càng thấm nhuần đạo đức cách mạng, càng được cộng sản chiếu cố đề bạt chức vụ lănh đạo trong tổ chức đảng với nhà nước, th́ càng mất đi phẩm chất con người, họ sẵn sàng làm bất cứ điều ǵ, kể cả bán nước cầu vinh”. Với vấn đề này, Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang từ Hà Nội cho biết: “Phải nói rằng, từ khi đưa chủ nghĩa Mác vào Việt Nam th́ con người Việt Nam bây giờ tha hóa hơn con người Việt Nam thời phong kiến. Và phẩm chất đạo lư của con người Việt Nam bây giờ, cũng thua cái thời Pháp thuộc”. Từ Đà Nẵng, Giáo Sư Nguyễn Thế Hùngnhận xét: “T́nh trạng này xuất phát từ giáo dục mà ra. Nhớ lại Việt Nam Cộng Ḥa trước năm 1975, nền giáo dục đào tạo con người rất là đàng hoàng. C̣n bây giờ, cái nền giáo dục xă hội chủ nghĩa nó loạn quá?” Từ Hà Nội, nhà báo JBNguyễn Hữu Vinh khẳng định: “... Chúng ta đau xót ở điểm là nền giáo dục từ năm 1945, “hồ chí minh” gọi là nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, cái nền giáo dục đó đă tạo ra loại người đă và đang lănh đạo đất nước này, và chính họ tạo nên một xă hội băng hoại như hiện nay”.

Ngày 29/9/2014, bài viết “Việt Nam tụt hậu 1 đến 2 thế kỷ" của Giáo sư Hồ Ngọc Đại nhận định: “Trong thế kỷ 21 này, ngành nào cũng biến đổi nhanh chóng, nhưng tại Việt Nam chúng ta có một ngành rất lạc hậu, đó là ngành sư phạm”.Xin nhớ, Giáo sư Đại đă từng từ chối chức Thứ Trưởng Giáo Dục để đi dạy bậc tiểu học, ông nhận định tiếp: “Ngay từ những năm 60 của thế kỷ trước, khi chuẩn bị thực hiện cải cách giáo dục với nhiều ảo tưởng. Thủ Tướng Phạm Văn Đồng hỏi tôi cải cách giáo dục như thế nào? Tôi trả lời ngay: Sẽ thất bại, v́ chiến lược về giáo dục dông dài, ly kỳ, khó hiểu. Cho đến bây giờ, Việt Nam chúng ta nếu nh́n về góc cạnh triết học th́ ngang bằng lịch sử, nhưng thực chất th́ giáo dục Việt Nam tụt lùi từ 1 đến 2 thế kỷ.... Đi đến đâu tôi cũng kể lại câu chuyện ông Kennedy cha đă dạy các con của ông rằng; Ḍng họ Kennedy sẽ làm Tổng Thống nước Mỹ. Nếu không làm Tổng Thống nước Mỹ mà làm bất cứ nghề ǵ, kể cả nghề móc ống cống, cũng phải là người móc ống cống giỏi nhất nước Mỹ”. Điều đó có nghĩa là xă hội đ̣i hỏi sự chuyên nghiệp, nhưng nh́n lại Việt Nam chúng ta hiện nay thật là đau xót v́ không có ǵ để gọi là chuyên nghiệp cả, ai làm việc ǵ cũng được nhưng chẳng ra ǵ”.

Ngày 28/10/2014, Tiến Sĩ Mark A.Ashwill, công dân Hoa Kỳ đang làm việc tại Việt Nam, đă nêu đích danh 21 trường đại học tại Việt Nam, không được công nhận bởi các cơ quan kiểm định giáo dục có thẩm quyền từ Hoa Kỳ. Tiến Sĩ Mark A.Ashwill là Giám Đốc Quản Trị Capstone Việt Nam, một công ty có trụ sở tại Hà Nội, và chuyên về việc phát triển nhân lực. Dưới đây là 21 trường đại học tại Việt Nam không được Hoa Kỳ công nhận:

  1. Đại học quốc tế Adam (Adam International University), tiểu bang Georgia.

  2. Đại học Akamai (Akamai University) tiệu bang Hawaii.

  3. Đại học American City (American City University) tiểu bang California.

  4. Đại học Di sản Mỹ (American Heritage University) nằm ở phía nam California.

  5. Đại học American Pacific (American Pacific University). Đây là đại học tại Sài G̣n.

  6. Đại học quốc tế American Pacific (American Pacific University - International) tiểu bang New Mexico/ California.

  7. Đại học Apollo (Apollo University) tiểu bang California.

  8. Đại học quốc tế Đại Tây Dương (Alantic International University) tiệu bang Hawaii.

  9. Đại học Capstone (Capstone University) tiểu bang California.

10. Đại học Cosmopolitan (Cosmopolitan University).

11. Đại học Frederick Taylor (Frederick Taylor University) tiểu bang California.

12. Đại học Honolulu (Honolulu University) tiểu bang Hawaii.

13. Đại học Irvine (Irvine University) tiểu bang California.

14. Đại học Quốc tế Mỹ (International American University) tiểu bang California.

15. Đại học Kỹ thuật Paramount (Paramount University of Technology) tiểu bangCalifornia.

16. Đại học Pebble Hills (Pebble Hills University) tiểu bang Pennsylvania.

17. Đại học Preston (Preston University) tiểu bang California.

18. Đại học Tây Nam Mỹ (Southwest American University) tiểu bang California.

19. Đại học Nam Thái B́nh Dương (Southern Pacific University) tiểu bang Delaware.

20. Đại học quốc tế Washington (Washington International University) tiểu bangPennsylvania.

21. Đại học quốc tế Berkeley (Berkeley International University), tiểu bang Delaware.

 

Có điều lạ là sau khi tài liệu này được công bố, chưa thấy phản ứng của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo Việt Nam, liệu Bộ này có liên quan theo ư nghĩa mà Các Anh gọi là tiêu cực chăng? 

Kết luận. 

Tôi ra khỏi trại tập trung Nam Hà (miền Bắc) hồi tháng 9/1987, ngày cuối tháng 3/1991 tôi rời Việt Nam sang Hoa Kỳ. Với những năm sống trong nhà tù lớn, cũng gọi là xă hội xă hội chủ nghĩa, tôi ghi chép từ báo của nhà nước về những vấn đề mà tôi quan tâm, nhất là vấn đề giáo dục, và những tập tài liệu ghi chép đó đến tay tôi hai năm sau đó. Nhắc lại điều đă cũ này để Các Anh hiểu rằng, dối trá trong giáo dục từ khi là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, tức là “thời đóng cửa rút cầu” với thế giới bên ngoài, lănh đạo Các Anh dối trá đánh lừa người dân khi cho rằng Mỹ Ngụy cai trị tàn bạo người dân Việt Nam Cộng Ḥa đến đổi người dân không có chén ăn cơm. V́ vậy mà một số người miền Bắc sau ngày 30/4/1975 đă đem loại chén nhựa do Trung Cộng quê mùa sản xuất, vào tặng bà con gốc là công dân của Việt Nam Cộng Ḥa. Lúc ấy họ mới nhận ra đời sống của người dân Việt Nam Cộng Ḥa cao gấp trăm lần đối với họ, và họ đổ sự tức giận đó lên đầu lănh đạo của họ, v́ đă dối gạt họ chẳng khác nào dối gạt lịch sử!

Sau khi chiếm Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi, lănh đạo Các Anh nh́n thấy khối tài sản của xă hội văn minh đă làm họ chóa mắt, và khi tĩnh lại là họ bắt đầu tranh nhau cướp đoạt tài sản cá nhân và tài sản quốc gia rồi dùng xe lửa, xe vận tải, xe riêng mới cướp, chở về miền Bắc quê mùa nghèo nàn lạc hậu. Rồi từ sau ngày đổi mới, bắt đầu bang giao với các quốc gia bên ngoài, theo thời gian mà t́nh trạng dối trá dẫn đến ăn cắp ăn cướp, tham nhũng trấn lột, mua quan bán chức, đến tận nhà thương đă  “trở thành nhà ghét” v́ từ y tá, y công, đến bác sĩ đều đ̣i hối lộ, ..v..v... Nạn trộm cắp, hối lộ, tham nhũng, lừa gạt cướp đất, cướp tiền, cướp nhà, cướp tài sản, len vào đến mọi ngóc ngách trong xă hội, đến mức người dân không c̣n chỗ nào để tránh nên phải ḥa ḿnh vào đó, v́ nếu không như vậy th́ không thể sống được. Dần dần vói tay ra ngoại quốc, đến mức người bản xứ phải dán những bản cảnh báo đề pḥng “kẻ trộm” như tấm bảng cảnh báo trong khuôn viên Học Viện Matsuyama tại thành phố Matsudo, Nhật Bản, có quốc kỳ nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bị xé đi phần dưới, thay vào đó là ḍng chữ “trộm cắp STOP”. Dưới ḍng chữ Nhật, có ḍng chữ “lao động là vinh quang” như một lời sĩ nhục sâu đến tận đáy của nó! Các Anh có cảm nhận nỗi nhục khi là công dân của một quốc gia mà Nhật Bản -là một trong những quốc gia bị công dân Việt Nam cộng sản- trộm cắp đến mức phải  cảnh báo như vậy không?     

Tôi khẳng định, xă hội Việt Nam ít nhất là  từ khi bị Việt Cộng cai trị trên toàn cơi Việt Nam đến nay, là một xă hội toàn dối trá. Dối trá đến mức mà những nhà văn nhà báo nhà chính trị trên đây, phải thốt lên lời than nghe như đau đớn từ trong đáy tâm hồn của những vị ấy, rằng: “Xă hội Việt Nam ngày nay bị thống trị bởi giả dối. Xă hội Việt Nam, nếu ai không biết giả dối th́ không thể tồn tại, đến mức mà ngày nay tất cả đều giả dối, chỉ có giả dối là thật. Với một xă hội như vậy đă dẫn đến t́nh trạng mà mọi người không c̣n tin vào bất cứ điều ǵ chung quanh họ, thậm ch́ là cũng không tin ngay bản thân của họ nữa, chỉ v́ nếu họ thành thật với chính ḿnh th́ họ không thể tồn tại trong cuộc sống”. May mắn là xă hội c̣n có những thành phần đă vượt lên sự dối trá đó, và đang tranh đấu giành lại sự thật cho xă hội, giành lại quyền làm người cho 90 triệu đồng bào, trong đó có Các Anh và gia đ́nh Các Anh.   

Tôi nghĩ là tôi đă và đang góp phần nhỏ nhoi hạn hẹp của ḿnh, trong nỗ lực chung của nhiều người với mục đích giúp Các Anh có được nét nh́n của người tự do như chúng tôi, để nhận ra một cách rơ ràng và chắc chắn rằng “Cộng sản độc tài trong lănh đạo, tàn bạo trong chỉ huy,  dối trá trong điều hành, và côn đồ khi đối xử với dân, từ khi có đảng đến nay và vẫn tiếp tục”. Từ đó, Các Anh hăy chọn cho ḿnh một hướng đi, cùng 90 triệu đồng bào ḥa nhập vào Cộng Đồng thế giới tự do, để được ngẫng cao đầu giữa thế giới văn minh lịch sự, được hănh diện trước những người ngoại quốc đến Việt Nam, t́m hiểu nếp sống văn hóa dân tộc với chiều dài lịch sử ngàn năm trước đă lừng danh thế giới. 

Các Anh hăy nhớ, cựu Tổng Bí Thư Liên Xô Gorbachev đă từng nói: “Tôi đă bỏ một nửa cuộc đời cho lư tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”

Các Anh đừng quên lời của Đức Đạt Lại Lạt Ma, nhà lănh đạo tinh thần của Tây Tạng: “Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoàng tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi nẫy nở trên rác rưởi của cuộc đời”.

Và Các Anh cũng đừng bao giờ quên rằng: “Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Không có dân chủ, không thể có sự trỗi dậy và phát triển bền vững. Và chính chúng ta phải tranh đấu, v́ Dân Chủ Tự Do không phải là quà tặng. 

Texas, tháng 11 năm 2014 

&&37&&

 

 
HÁT CHO VIỆT NAM : Sáng tác và trình bày  TỪ YÊN

 

 

 

T́m đọc:

 

 Trang bài viết của tác giả Phạm Bá Hoa

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG NAM Á.

T̀M ĐỌC

GIẢI ĐỌC TRỐNG ĐỒNG N̉NG NỌC (ÂM DƯƠNG) ĐÔNG NAM Á (Quyển I và  II)

của NGUYỄN XUÂN QUANG.

Liên lạc:
tác giả Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang
P.O. Box 18983, Anaheim, CA 92817- 8983, USA.
Tel. & Fax: (714)-897-9413
Email: ngxuanquang@aol.com
 

 

***