[Bài Viết - Article]
                                                                          

 

  Đặng Chí Hùng: Hiểm Họa Mất Nước

***

Xă luận bán nguyệt san TDNL  

Tâm tư trước thềm năm mới Ất Mùi

 

          Không khí ngày Tết dân tộc đang bao trùm lên người Việt chúng ta tất cả, dù chúng ta đang ở phương trời nào, trên dải đất h́nh chữ S hay khắp các châu lục. Không khí ấy khiến ḷng chúng ta, nhất là các đồng bào xa xứ, nhớ tới không gian của Quê mẹ, nơi mà những ai từng sống nhưng chưa vong bản đều thương nhớ, những ai đang sống với tâm hồn dân tộc đều thương mến và những ai sinh nơi đất khách quê người song c̣n nhớ nguồn cội đều thương mong. Chúng ta thương nhớ, thương mến, thương mong v́ ḍng máu Việt luôn chảy trong huyết quản chúng ta, văn hóa Việt luôn in đậm lên cuộc sống chúng ta, ngôn ngữ Việt luôn nhắc nhở cho tâm trí chúng ta và tin tức về đất Việt luôn âm hưởng trên cơi ḷng chúng ta. Những tâm t́nh ấy lại càng dào dạt hơn khi chúng ta đang hướng về kỷ niệm 40 năm mà Cộng sản Hà Nội, theo chiến lược Cộng sản quốc tế và ư đồ Cộng sản Bắc Kinh, xâm chiếm Việt Nam Cộng Ḥa, xích hóa toàn thể đất nước, gây mối quốc hận kể từ ngày 30-04-1975, khiến mùa Xuân và cái Tết trên quê mẹ từ đó mất hẳn ư nghĩa.

          Quả vậy, 40 năm qua là mối quốc hận không cùng đối với tất cả những người Việt thấm đẫm tinh thần bất khuất, không chấp nhận kiếp đời nô lệ mà tổ tiên vạn đời đă để lại. Đối với những ai đă phải đi ra hải ngoại từ sau Tháng tư đen năm ấy măi tới hôm nay, đó là nỗi đau rời bỏ quê cha đất tổ, mồ mả tổ tiên, nỗi đau từ giă thân thuộc họ hàng, kỷ niệm yêu dấu, nỗi đau chứng kiến bao mất mát tiêu tùng, bao tan hoang đổ vỡ. Nói “măi tới hôm nay” v́ phong trào bỏ xứ vẫn c̣n tiếp diễn, cách êm thắm th́ qua việc “bảo lănh, đoàn tụ” hay đi du học rồi ở lại, cách gian khổ th́ qua việc vượt biển vượt biên, như nhiều đồng bào người Thượng gần đây đă chạy sang tỵ nạn bên xứ Chùa Tháp. Đối với những ai đành phải ở lại quốc nội, đó là nỗi đau mất hết mọi tự do của con người, mọi nhân quyền của bản thân, nỗi đau hứng chịu cuộc sống tinh thần ngày càng nghèo nàn, cuộc sống vật chất ngày càng nghèo đói. Bởi lẽ làm ǵ mà có cảnh “độc lập, tự do, hạnh phúc”, “dân giàu nước mạnh, xă hội công bằng dân chủ văn minh” như Cộng sản ra rả tuyên truyền dối gạt! Đối với những ai từ miền Bắc đi vào miền Nam, đó lỗi đau bị lừa gạt v́ đă hy sinh cho một cuộc chiến vô nghĩa, huynh đệ tương tàn (nhà văn Dương Thu Hương hay nhà văn Trần Đĩnh là những trường hợp tiêu biểu), nỗi đau bị chưng hửng v́ nhận thấy “vùng đất được giải phóng” thật ra là vùng đất đă từng sung túc, no ấm, dân chủ, tự do (nhạc sĩ Tô Hải, qua các trang nhật kư, tuần kư và phấn đấu kư đều đặn, đă dũng cảm và sáng suốt thừa nhận thực trạng này). Và chính cái chủ nghĩa CS phi nhân, cái chế độ CS tồi tệ, cái bè đảng CS độc tài đă gây nên mối hận bao trùm đó. Một đám người cũng da vàng máu đỏ, cũng con Hồng cháu Lạc, cũng từ bọc trứng Mẹ Âu Cơ, cũng thừa hưởng cả một nền văn hiến đậm chất nhân bản của Việt tộc, nhưng v́ trí óc mù quáng do bị chủ nghĩa đầu độc, tâm hồn hư hoại do bị chế độ uốn nắn, trong hơn 40 năm qua, đă gây bao đau thương cho đồng bào, bao thiệt hại cho đất nước. Chúng đă tạo nên một đất nước luôn đứng hạng cuối các quốc gia trên địa cầu, với chính trị bạo hành, kinh tế suy thoái, an ninh bấp bênh, dân sinh điêu đứng, văn hóa nghèo nàn, môi trường ô nhiễm, đạo đức băng hoại và nhất là quốc pḥng lâm nguy v́ mưu đồ xâm lăng của Tàu cộng. Đúng như lời tác giả Nguyễn Gia Kiểng trong bài “Thời điểm để nh́n rơ đảng Cộng sản”: “Giả sử đặt câu hỏi : "Nếu không có đảng Cộng sản, ngày nay Việt Nam sẽ ra sao ?" th́ chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Ít nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đă là một trong những nước G20, đă không có sáu triệu người thiệt mạng v́ nội chiến, đă không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lăo Sơn, Bản Giốc". Thành tích của đảng Cộng sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa. Đảng Cộng sản đă là thảm họa cho VN trên tất cả mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt. Người VN nào có thể không phẫn nộ ? Càng phẫn nộ khi nhân danh thành tích đó, nó ngang ngược tuyên bố giữ độc quyền lănh đạo đất nước trong thời gian vô hạn định. Thực không khác ǵ một lực lượng chiếm đóng”.

          Tuy thế, 40 năm qua cũng là dấu tích oai hùng của toàn thể Dân Việt. Dấu tích oai hùng đó biểu lộ trước hết qua hành tŕnh t́m đến tự do của hàng triệu đồng bào dũng cảm, bất chấp viễn ảnh phải bỏ thây mất mạng trên biên giới Miên Lào, tan nát cuộc đời do hải tặc Thái Lan, làm mồi cho cá giữa ba đào Đông Hải. Những tượng đài thuyền nhân rải rác khắp thế giới, từ Mỹ sang Úc, từ Âu sang Á nói lên tinh thần của một ṇi giống đă luôn muốn sống độc lập, độc lập từ khi rời bỏ sông Dương Tử xuống sông Hồng Hà để lập quốc, độc lập khi cả ngàn năm rồi cả trăm năm luôn t́m cách bẻ găy ách nô lệ do Tàu rồi Tây áp đặt, độc lập khi vùng vẫy thoát khỏi cái rọ Cộng sản chụp xuống trên bản thân, gia đ́nh và dân tộc ḿnh. Tới được vùng đất của kẻ tự do, quê hương của người dũng cảm, th́ đàn chim bỏ xứ bất khuất ấy nén nỗi đau, quyết tâm xây lại cuộc đời, dựng lại cơ đồ, chen ḿnh vào chính trị xă hội của quốc gia tạm dung, chen chân vào kinh tế khoa học của xứ sở tiếp nhận, để hỗ trợ cuộc đấu tranh dân chủ ở quê nhà và làm vẻ vang trên quê người cho Việt tộc. Từ hơn 40 năm nay, bao nhiêu khuôn mặt chính trị gia, khoa học gia, lănh đạo dân sự, lănh đạo tôn giáo, chuyên gia, thương gia, nhà văn, nhà báo, sĩ quan cảnh sát, sĩ quan quân đội… gốc Việt đă làm rạng rỡ giống Hồng Lạc trên đất của giống Hồng mao, đă làm sáng ngời khát vọng tự do của một dân tộc mà hầu hết lịch sử tồn tại là chiến đấu bẻ găy tṛng nô lệ.

          Dấu tích oai hùng đó cũng biểu lộ qua tiến tŕnh t́m lại tự do cũng của hàng triệu đồng bào quốc nội dũng cảm, dám trực diện đương đầu với cái chủ nghĩa nô dịch, với cái chế độ đàn áp, với cái chính đảng toàn trị. Bất chấp viễn ảnh bị đuổi học đuổi việc, bị tống khỏi nhà ở nhà trọ, bị sách nhiễu hăm dọa, bị cấm cửa cấm đường, bị vu cáo lăng nhục, bị cướp bóc trấn lột, bị tra tấn đánh đập, bị giam nhốt cầm tù, họ nhất quyết công bố sự thật, bênh vực lẽ phải, thực thi t́nh thương, khôi phục quyền lợi; họ kiên tâm đ̣i hỏi nhân quyền cho đồng bào, giành lại dân chủ cho đất nước và bảo vệ sự vẹn toàn cho Tổ quốc. Hơn 40 năm qua, hàng ngàn hàng vạn chiến sĩ phục quốc, chiến sĩ nhân quyền hoặc ngă xuống trong vũng máu, hoặc nằm im trong nhà tù, đă trở thành biểu tượng của bất khuất, ngọn đuốc của tự do; hàng ngàn hàng vạn nhà báo độc lập, nhà báo dân chủ ngày đêm miệt mài vạch trần những sai lầm và tội ác của chế độ, tŕnh bày những nhân quyền và dân quyền cho đồng bào, đề xuất những đường lối, kế hoạch phát triển đất nước, canh tân xă hội. Gần 20 năm nay, lại có hàng vạn hàng ức dân oan mất đất mất nhà, không ngừng nghỉ đi từ nam ra bắc, từ địa phương lên trung ương, để tố cáo cái Hiến pháp, cái Bộ luật cướp trắng mồ hôi, công sức của tổ tiên và của bản thân họ, để lên án lũ cướp ngày ngay tại hang ổ của chúng: trụ sở quốc hội, các pḥng tiếp dân, cơ quan công quyền, tư gia lănh đạo. Dẫu gần như vô vọng, họ vẫn mặc áo in gịng chữ phản kháng, giương biểu ngữ viết lời yêu cầu, có khi c̣n chửi thẳng vào mặt đảng, mặt chế độ (như trong một video clip gần đây của dân oan huyện Thạnh Hóa, Long An). Đến lúc tuyệt vọng th́ khỏa thân, tự thiêu, hay cho bọn cướp sản ăn đạn. Gần 10 năm nay, lại thấy có những công dân liên kết với nhau thành những tổ chức xă hội dân sự mà mục đích chủ yếu là đ̣i tự do, nhân quyền, dân chủ. Dù bị theo dơi hành tung, cấm cản tụ họp, bị thóa mạ thanh danh, lũng đoạn hàng ngũ, họ vẫn quyết tâm h́nh thành một trong ba lực lượng cần thiết cho một xă hội văn minh (lực lượng chính trị, lực lượng kinh tế và lực lượng dân sự). Cũng phải kể đến sự oai hùng, ḷng can đảm của nhiều lănh đạo tinh thần không bằng ḷng với cuộc sống êm đềm trong kinh kệ, trong thuyết giáo, nơi thánh thất, nơi tu sở, trái lại đă thực hiện sứ mạng đạo cứu đời bằng những bài giảng sấm sét, những tuyên bố nẩy lửa, dù sau đó có thể lâm vào ṿng bị lao lư hay cảnh bị ám hại.

          Dấu tích oai hùng nơi Đồng bào hải ngoại lẫn Đồng bào quốc nội như thế chính là những chồi non hy vọng báo hiệu một mùa Xuân đích thực cho Dân tộc. Những chồi non đó cần phải được làm cho lớn lên bằng nỗ lực liên minh đoàn kết không mệt mỏi giữa hải ngoại với quốc nội, giữa hải ngoại với nhau và giữa quốc nội với nhau; bằng tinh thần dân chủ không lay chuyển: hợp nhất trong đa diện, coi cái chung quan trọng hơn cái riêng, bất đồng trong ư kiến nhưng không bất ḥa trong hàng ngũ, chấp nhận dị biệt trong phương pháp miễn là đồng nhất trong mục tiêu, trân trọng mọi sáng kiến tranh đấu của nhau dù nhỏ đến đâu chăng nữa. Đất Mẹ đang cần những người con có ư thức sáng suốt, tầm nh́n lớn lao, tâm hồn quảng đại và tinh thần hợp tác để cùng chung tay xây dựng một Việt Nam mới không c̣n có cảnh hàng triệu nông dân bị cướp ruộng vườn, khiếu kiện trong tuyệt vọng; không c̣n có cảnh hàng triệu công nhân bị bóc lột tiền lương, bươn chải trong khốn cùng; không c̣n có cảnh hàng triệu lao động xuất khẩu bị buộc trở thành lao nô hay t́nh nô nơi đất khách; không c̣n có cảnh hàng triệu học sinh sinh viên bị đầu độc tâm hồn, tiêu diệt ư chí, chẳng lớn lên thành công dân tự do và trách nhiệm; không c̣n có cảnh hàng triệu tín đồ bị trấn áp đức tin, thấy bản thân tôn giáo bị lũng đoạn thành công cụ hay cơ sở tôn giáo bị cướp bóc tàn phá (cộng đồng Tin lành Mennonite hiện nay là ví dụ); không c̣n có cảnh hàng vạn công dân yêu nước bị đàn áp khi xuống đường chống ngoại xâm, bị sách nhiễu khi mở miệng nói sự thật, bị cầm tù khi lên tiếng đ̣i nhân quyền, bị tra tấn trong lao ngục v́ nhất quyết chẳng nhận tội (như Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần, Đặng Xuân Diệu…); không c̣n có cảnh người dân trong nhà bị thường xuyên ŕnh ṃ khám xét, ra đường bị tống tiền đ̣i hối lộ, chạy xe quên đội mũ bảo hiểm bị đánh vỡ đầu, vào đồn phải tra khảo đến chết rồi bị cho là treo cổ tự tử… vân vân và vân vân.

          Kể ra ngày Xuân mà nhắc tới những cảnh đau buồn như thế xem ra tàn nhẫn, nhưng người con nào của Mẹ Việt lại không cảm thấy bất nhẫn trước các sự việc ấy, bởi lẽ chúng là “thành quả khốn nạn” sau 85 năm cai trị đầy bất tài bất lực, bất nhân bất công của cái chính đảng mà mới đây vẫn trâng tráo cho rằng dưới sự lănh đạo của ḿnh, “nhân dân đă lập nên những kỳ tích trong thế kỷ XX, mà đỉnh cao là thắng lợi của cách mạng Tháng 8-1945, thắng lợi của các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, thắng lợi của công cuộc Đổi mới, vững bước đi lên CNXH”, vẫn dối trá vỗ ngực cho rằng tại VN, ngoài ḿnh, “không có một lực lượng chính trị nào khác có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lănh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách cam go để đưa dân  tộc đến bến bờ vinh quang".         

          BAN BIÊN TẬP

 

 


 

 


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!

-Ngô Minh Hằng (thơ)

**
 1 - 
a- Ngày 3 tháng 7 năm 2010 anh Nguyễn Năm, giáo dân thuộc ban tang lễ giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng khi được công an thả ra, về đến nhà th́ chết, khi tẩm liệm thân nhân phát hiện miệng và tai nạn nhân c̣n trào máu tươi ra chứng tỏ đă bị đánh đập chấn thương sọ năo. Ông Năm là một trong số những người bị công an thành phố Đà Nẵng điều tra liên quan đến sự chống đối của người dân trong đám ma của một bà cụ hồi đầu tháng 5.

b-  Nguyễn Quốc Bảo, 33 tuổi, trú tại tổ 5 phường Mai Động, quận Hoàng Mai, Hà Nội, khi được công an quận Hai Bà Trưng “mời” lên làm việc vào chiều ngày 21 tháng 1, 2010, đến rạng sáng ngày 22 tháng 1 đă bị tử vong trên đường tới BV Thanh Nhàn với rất nhiều dấu vết trên thân thể chứng tỏ đă bị nhục h́nh.

c - Ngày 25 tháng 5 năm 2010 công an ở Nghi Sơn, khi đàn áp dân biểu t́nh chống cưỡng chế đất đai đền bù bất công, đă bắn chết một học sinh 12 tuổi. Một nạn nhân khác bị bắn trúng đầu đă chết ở bệnh viện ngày 30 tháng 5, 2010.
 
Ngoài ra, ngày 8 tháng 6 năm 2010, người ta phát hiện xác một người dân nằm ở ven quốc lộ 6A huyện Chương Mỹ, Hà Nô.i. Cuộc điều tra cho thấy anh Nguyễn Phú Trung, 41 tuổi, đă bị một nhóm công an đánh gẫy xương sườn, vỡ nội tạng mà chết.

2 - Khoảng 18 giờ ngày 23/7 anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, quê xă Hồng Thái, huyện Việt Yên đi xe máy biển kiểm soát 98M9-3894 chở chị Phạm Thị Ngoăn, 20 tuổi, quê xă Mỹ Hà, huyện Lạng Giang (cùng tỉnh Bắc Giang ) v́ có lỗi vi phạm an toàn giao thông trên đường 398 thuộc địa phận thị trấn Cao Thượng, huyện Tân Yên. Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ v́ không đội mũ bảo hiểm. Công an đă đưa phương tiện và người vi phạm vào trụ sở để lập biên bản xử lư.  Đến 2 giờ 30 ngày 24/7, công an bàn giao tử thi cho gia đ́nh anh Khương mai táng. Thi thê? anh Nguyễn Văn Khương có nhiều dấu vết chứng to? bi. công an đánh chết và loan tin anh chết do xư? dụng ma túy.

  -Ngô Minh Hằng (thơ)