[Bài Viết - Article]
                                                                          

 

  Đặng Chí Hùng: Hiểm Họa Mất Nước

***

Xă luận bán nguyệt san TDNL  

 

Đi hai tay không! Về hai tay không !!!

 

          Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam vừa làm được chuyến công du Hoa Kỳ như một chuyến đi dối già, theo lối nói của b́nh luận gia Ngô Nhân Dụng, nghĩa là một chuyến du lịch cho vui trước khi chết, trường hợp của ông Trọng là trước khi về hưu.

          Dĩ nhiên, toàn bộ nền báo chí công cụ CS đă không ngớt lời tuyên truyền về chuyến đi này: nào là đă được Tổng thống Hoa Kỳ chính thức mời nhiều lần từ 2012 nhưng nay ông mới thuận đi (trong khi thực chất là xin xỏ được gặp lănh đạo của “Đế quốc Mỹ xâm lược”), nào là một chuyến đi lịch sử chưa từng có, v́ lần đầu tiên một tổng bí thư đảng CS được chính phủ Hoa Kỳ đón tiếp nhiệt t́nh (nhiệt t́nh đến độ quên trải thảm đỏ -nên thông tấn xă VN phải vẽ thêm vào- tại phi trường Andrews của một căn cứ quân sự thay v́ tại phi trường quốc tế Washington Dulles, với vài nhân viên ngoại giao cấp thấp cùng với vài chục Việt kiều thân cộng). Ông lại được mời vào Ṭa Bạch ốc, tiếp trong Pḥng Bầu dục dù chẳng phải là lănh đạo chính phủ (báo chí lề đảng quên rằng người Mỹ không mấy câu nệ về nghi thức ngoại giao, lại lờ đi việc Nguyễn Phú Trọng và đoàn tùy tùng phải vào cửa hậu để tránh nghe tiếng hô đả đảo CS, tránh nh́n cả rừng cờ vàng và tránh thấy h́nh các tù nhân lương tâm; lờ đi việc Nguyễn Phú Trọng không được đón tiếp bằng 21 phát đại bác, duyệt hàng quân danh dự, đứng trên bục nghe cử hai bài quốc ca, dự quốc yến do tổng thống khoản đăi, đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ và lưu trú tại nhà khách chính phủ như Tổng thống VNCH Ngô Đ́nh Diệm một thời!)

          Thái độ khinh thường đó là điều dễ hiểu, một là v́ chính phủ Mỹ luôn biết và luôn coi Việt cộng chỉ là một chính đảng tiếm quyền, một chính phủ tiếm danh; hai là v́ Nguyễn Phú Trọng đi ra quốc tế, mang cả thể diện quốc gia, trong ư định bang giao b́nh đẳng, với cao vọng đóng góp cái ǵ đó tích cực cho thế giới mà lại với hai bàn tay không:không thành tích kinh tế thương mại, không thành tích giáo dục văn hóa, không thành tích khoa học kỹ thuật, không thành tích an sinh xă hội, chỉ có thành tích đàn áp nhân dân, tàn phá đất nước và bán dần Tổ quốc cho Tàu. Người ta cũng đă hy vọng rằng với lời kêu gọi và sự áp lực của các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng như của một số dân biểu nghị sĩ Hoa Kỳ, Hà Nội sẽ phóng thích vài tù nhân lương tâm trọng án như linh mục Nguyễn Văn Lư, mục sư Nguyễn Công Chính, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, nhà báo Tạ Phong Trần, kỹ sư Đặng Xuân Diệu… như món quà tặng tổng thống và chính phủ Mỹ (loại quà duy nhất là Việt cộng có được và luôn trữ sẵn). Thế mà tuyệt nhiên không!

          Hai bàn tay không ấy chỉ ngửa ra để xin chính phủ Mỹ công nhận tính chính danh của đảng cầm quyền Việt Cộng, thừa nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường, chấp nhận cho Hà Nội sớm được gia nhập Hiệp ước đối tác xuyên Thái B́nh Dương TPP, và chuẩn nhận việc băi bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương. Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng quên rằng nhà nước thực dụng Hoa Kỳ đă từng thân thiện với –có khi c̣n ủng hộ mạnh- nhiều chế độ độc tài miễn có lợi cho họ, theo phương châm: “Không có bạn bè vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có quyền lợi vĩnh viễn”. Nixon đă chẳng từng đá Trung Hoa dân quốc bé xíu của Tưởng Giới Thạch để bắt tay với Trung Hoa cộng sản vĩ đại của Mao Trạch Đông đó sao? Về chuyện xin Hoa Kỳ thừa nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường, ta hăy nghe ông Nguyễn Khắc Mai, giám đốc Trung tâm Minh triết Việt Nam nhắn nhủ Nguyễn Phú Trọng: “Nhiều lần, tôi đă thưa với các vị lănh đạo rằng chớ nhục nhă đi xin xỏ các nước tiên tiến giàu có “công nhận cho chúng tôi quy chế kinh tế thị trường”, mà hăy quay về xin với nhân dân “hăy làm kinh tế thị trường cho đúng nghĩa, thực chất, văn minh và lành mạnh”. Các nước tiến bộ, giàu mạnh, họ không xin xỏ như vậy. Nhà nước của họ, và các chính đảng dân tộc, dân chủ của họ, phấn đấu để tạo ra luật lệ cần thiết và đầy đủ về mọi yếu tố của kinh tế thị trường để cho nhân dân, trong đó bộ phận dân làm doanh nhân có đầy đủ mọi điều kiện để làm kinh tế thị trường đúng nghĩa và lành mạnh văn minh. Ít thấy những nước Nhật, Hàn, Singapore,Indonesia, Ấn Độ… đi van nài như vậy. Khi đất nước của họ có nền kinh tế thị trường đúng nghĩa rồi th́ không cần xin xỏ ai nữa. Cố nhiên, họ không cần cho mọc cáí đuôi “định hướng xă hội chủ nghĩa” làm ǵ. Tôi xin lưu ư cái sự mọc đuôi là một dấu hiệu của thoái hóa”. Xin được công nhận như nền kinh tế thị trường th́ bộ sậu Ba Đ́nh hăy xem lại Hiến pháp điều 51 mục 1. Bọn Mẽo mắt xanh mũi lơ chẳng biết tới điểm hiến định quan trọng này à?

          Về việc xin sớm gia nhập Hiệp ước Đối tác xuyên Thái B́nh Dương, tuy Việt Nam và Hoa Kỳ đă thoả thuận sẽ thúc đẩy việc đàm phán về nó cho mau kết thúc tốt đẹp và thỏa măn, nhưng không thấy Nguyễn Phú Trọng nói ǵ về những chuẩn bị của VN trong những lănh vực thiết yếu như tài chánh, ngân hàng, xí nghiệp, công đoàn và cả nhân quyền... để khai thác một cách thuận lợi hiệp ước TPP cho Việt Nam. Đang khi Việt Nam là nước có nền kinh tế chậm phát triển nhất trong khối 12 nước của TPP, thậm chí trong khối ASEAN, có một thể chế chính trị độc tài, với một nền kinh tế c̣n mang tính chỉ huy, lấy các công ty quốc doanh, xí nghiệp nhà nước làm chủ đạo, tước bỏ quyền tư hữu đất đai của công dân, trấn áp các công nhân biểu t́nh hay dự tính thành lập công đoàn độc lập, do đó hoàn toàn không thích hợp cho một thị trường rộng mở cùng với sự cạnh tranh gay gắt, một sân chơi b́nh đẳng và một sự tôn trọng quyền lợi của người lao động.

          Thành ra tuy đă có nhiều cuộc gặp gỡ tiếp xúc với giới lănh đạo nhiều ngành của Hoa Kỳ, tất cả những ǵ Tổng Trọng nói chỉ phản ảnh giọng điệu tuyên truyền cố hữu và năo trạng bảo thủ thâm căn, như tránh né vấn đề nhân quyền, phủ nhận đàn áp các thành phần dân chủ, chẳng bàn luận cách tích cực vấn đề đối phó với Tàu cộng đang ngày càng lộng hành ở Biển Đông... Trong diễn văn bằng tiếng Việt tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế của Hoa Kỳ (CSIS), Nguyễn Phú Trọng biện bạch: “Vấn đề nhân quyền là vấn đề mà chính giới và dư luận Hoa Kỳ rất quan tâm, cũng là vấn đề nhạy cảm trong quan hệ hai nước. Tôi khẳng định Việt Nam hết sức coi trọng vấn đề quyền con người. Đất nước chúng tôi tuy c̣n không ít vấn đề cần tiếp tục phải giải quyết, trong đó có vấn đề quyền con người, nhưng chúng tôi đang nỗ lực không mệt mỏi để xây dựng một xă hội ngày càng tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người… không để vấn đề này cản trở đà tiến triển tốt đẹp của quan hệ, cũng như ảnh hưởng tới việc xây dựng ḷng tin giữa hai nước.” Giữa lúc đó th́ tại quê nhà, một dân oan phản đối cướp ruộng bị xe ủi đất cán lên người, một dân nghèo buôn thuốc lá lậu chạy trốn công an bị đạp ngă tử vong, một nhà báo tự do bị gọi lên gọi xuống chất vấn về những ǵ ông viết và bị buộc phải đóng cửa trang báo mạng ông đang làm chủ nhiệm.

          Rồi trong lúc Biển Đông hiện vẫn tiếp tục là điểm nóng với sự lấn chiếm từng bước của Tàu cộng bằng việc cải tạo các đảo đá ngầm ở Trường Sa mà chúng đă chiếm của VN thành đảo đá nổi, xây dựng những công tŕnh dân dụng lẫn quân sự trên đó nhằm đặt các quốc gia ven Đông Hải trước một sự việc đă rồi. Trong lúc Philippin đă công khai kiện tụng Bắc Kinh về Đường lưỡi ḅ phi pháp, nhằm vô hiệu hóa việc áp đặt chủ quyền của Tàu cộng trên 90% Biển Đông, mới đây là bằng việc cử một phái đoàn cao cấp sang La Haye tham dự phiên xử từ 7-13/7/2015 của Ṭa Trọng tài Thường trực. Th́ lănh đạo CSVN, ngoài một số tuyên bố suông để xoa dịu người dân và thành phần quan tâm đến đất nước trong guồng máy đảng, lại chẳng dám có hành động, hay ít ra lời nói cụ thể để lên án Tàu cộng, ngơ hầu ngăn chặn việc chúng khiêu khích, truy đuổi, cướp bóc, bắn chết ngư dân Việt Nam, ngang nhiên đem và tái đem giàn khoan Hải Dương vào vùng đặc quyền khai thác của nước ta trên biển. Trước khi đi Mỹ, Nguyễn Phú Trọng c̣n đề cao cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh trong lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của tay này, kẻ đă thân hành đến Thành Đô tái đầu phục kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc và kư kết những mật ước với chúng, mở đường cho sự xâm nhập của Tàu cộng ngày càng sâu trên đất liền biển cả của nước Việt. Ngoài ra, tuy lần đầu tiên được mời công du chính thức Hoa Kỳ, một quốc gia hùng mạnh mà mọi nước dân chủ dù lớn hay nhỏ đều muốn liên minh, Nguyễn Phú Trọng vẫn không dám đưa ra lời tuyên bố nào tỏ ư sẵn sàng hợp tác về quân sự với các quốc gia trong vùng như Philippin, Malaisia, Indonesia cũng như hợp tác với các cường quốc trong khu vực Thái B́nh Dương như Hoa Kỳ, Nam Hàn, Nhật Bản, Úc Đại Lợi nhằm chống lại sự hiếu chiến và mộng xâm lăng của Tàu cộng.

          Một mong muốn khác của Nguyễn Phú Trọng là Washington huỷ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VN, nhưng việc này vẫn dậm chân tại chỗ v́ thành tích nhân quyền yếu kém của Hà Nội. Thậm chí, ngay khi Tổng Lú c̣n đang ở trên đất Mỹ, báo chí VN có đăng tải lời tuyên bố của Thượng nghị sĩ John McCain về chuyện hợp tác Việt Mỹ và chuyện hủy bỏ lệnh cấm đó, nhưng lại cắt bỏ những phần quan trọng của lời tuyên bố này liên quan đến việc Hà Nội phải tôn trọng quyền con người, trả tự do cho các tù nhân lương tâm và cải cách hệ thống pháp luật.

          Nguyễn Phú Trọng đă đi hai tay không, nay cũng về hai tay không. Cuộc Mỹ du chỉ là chuyến du lịch dối già để tay TBT này đỡ mang tiếng suốt đời thần phục Tàu cộng và có tiếng là được tên “sen đầm quốc tế” trọng thị. Nói tóm lại, Tổng Trọng đi về chẳng đem lại tia hy vọng ǵ cho nhân dân và đất nước. Bị giam hăm trong ư thức hệ độc tài thâm căn cố đế, trong cuồng vọng duy tŕ măi măi quyền lực của đảng, Việt Cộng sẽ chẳng bao giờ thực thi những hứa hẹn về nhân quyền một khi, nhờ cơ may nào đó, Hà Nội được gia nhập TPP. Có thể c̣n đàn áp nhân dân dữ dội hơn, như sau khi được làm thành viên Tổ chức Thương mại Quốc tế, thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ. Một dấu hiệu rơ ràng nhất là công an đang t́m cách tiêu diệt tờ Việt Nam Thời Báo và qua đó bóp chết tự do internet lẫn tự do ngôn luận. Ngoài ra, với sự mù quáng trong cái gọi là “t́nh đồng chí cộng sản”, cộng với cái ách lệ thuộc Trung Nam Hải ngày càng lớn và nặng, Việt cộng sẽ không thể nào trở thành đồng minh đáng tin cậy với Hoa Kỳ trong cuộc chiến chống Trung Quốc. Mọi lời nói, thậm chí mọi thái độ có vẻ như thiên về nhân quyền, về dân chủ, về Tây phương đều là những đ̣n hỏa mù lừa gạt, mánh lới t́nh thế. Nhân dân đất nước chỉ thật sự hy vọng khi cái đảng bất tài, bất tín, bất nhân và bất lực này phải ra đi.

          BÂN BIÊN TẬP

 

 


 

 


VÙNG LÊN DẪU PHẢI HY SINH


(Bài thơ này xin được là sự cảm thông, là niềm chia sẻ và cũng là tiếng kêu tha thiết, đau thương gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam. Mong những người đảng viên yêu nước, những người chiến sĩ đă hy sinh cho lư tưởng Cộng Sản, những người công an có trái tim tiến bộ đă thức tỉnh và đă đau ḷng v́ thực chất dă man lừa mị của Đảng CSVN, xin mau can đảm và oanh liệt đứng lên làm cuộc cách mạng, viết lại trang sử  thật sự hào hùng v́ thời điểm đă đến để cứu dân, cứu nước trước khi qúa muộn.)
 
 
Công an Việt cộng giết người
Nghi Sơn, Mai Động lại nơi Cồn Dầu ( 1)
Lỗi dân chẳng thấm vào đâu
Công an, lệnh đảng hiểm sâu th́ đầy
Luật rừng Đảng nắm trong tay
Đă ḷng dă thú lại say máu người
Cuối cùng, chỉ khổ dân thôi
Thấp cổ bé miệng, kêu trời, trời cao !
Cơn đau chưa ngớt lệ trào
Hờn oan ngập mộ, máu đào c̣n tươi
Sao thêm cơ khổ, hỡi trời
Công an giết nữa, giết người Bắc Giang ! (2)
Lái xe thiếu mũ an toàn
Mà công an lại giết oan mạng người !
Anh nh́n em chết, hồn tơi
Mẹ nh́n con chết, nát đời theo con 
Công an thỏa dạ, cười gịn
Mừng nhau thành tích vuông tṛn, kém ai
Tin buồn, Tỉnh để ngoài tai
Rượu nồng, thịt béo cho dài cuộc vui 
Mặc dân oan khổ dập vùi
Mặc công an cứ giết người tàn hung
Ngai vàng Đảng vẫn ...anh hùng
Trên ngôi cao Đảng xé tung sơn hà
Đảng đem máu thịt Ông Cha
Tây Nguyên, Quan - Giốc, Hoàng Sa dâng Tàu !
Dân, ai xót nước, ḷng đau
Đảng kêu phản động nhốt mau vô tù !
Hay là vẽ tội, đảng vu
Đem dân giết kiểu oán thù, dă man !!!
 *
V́ Hồ mà nước Việt Nam
Người dân chết với hờn oan ngập trời ! ...
Ba miền dân tộc ta ơi
Vùng lên lấy lại cuộc đời ... Vùng lên !!!
Nếu ta khuất phục bạo quyền
Là cho phép đảng ngang nhiên giết ḿnh !

Vùng lên, dẫu phải hy sinh
Mà lưu hậu thế công tŕnh ngàn thu !!!

-Ngô Minh Hằng (thơ)

**
 1 - 
a- Ngày 3 tháng 7 năm 2010 anh Nguyễn Năm, giáo dân thuộc ban tang lễ giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng khi được công an thả ra, về đến nhà th́ chết, khi tẩm liệm thân nhân phát hiện miệng và tai nạn nhân c̣n trào máu tươi ra chứng tỏ đă bị đánh đập chấn thương sọ năo. Ông Năm là một trong số những người bị công an thành phố Đà Nẵng điều tra liên quan đến sự chống đối của người dân trong đám ma của một bà cụ hồi đầu tháng 5.

b-  Nguyễn Quốc Bảo, 33 tuổi, trú tại tổ 5 phường Mai Động, quận Hoàng Mai, Hà Nội, khi được công an quận Hai Bà Trưng “mời” lên làm việc vào chiều ngày 21 tháng 1, 2010, đến rạng sáng ngày 22 tháng 1 đă bị tử vong trên đường tới BV Thanh Nhàn với rất nhiều dấu vết trên thân thể chứng tỏ đă bị nhục h́nh.

c - Ngày 25 tháng 5 năm 2010 công an ở Nghi Sơn, khi đàn áp dân biểu t́nh chống cưỡng chế đất đai đền bù bất công, đă bắn chết một học sinh 12 tuổi. Một nạn nhân khác bị bắn trúng đầu đă chết ở bệnh viện ngày 30 tháng 5, 2010.
 
Ngoài ra, ngày 8 tháng 6 năm 2010, người ta phát hiện xác một người dân nằm ở ven quốc lộ 6A huyện Chương Mỹ, Hà Nô.i. Cuộc điều tra cho thấy anh Nguyễn Phú Trung, 41 tuổi, đă bị một nhóm công an đánh gẫy xương sườn, vỡ nội tạng mà chết.

2 - Khoảng 18 giờ ngày 23/7 anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, quê xă Hồng Thái, huyện Việt Yên đi xe máy biển kiểm soát 98M9-3894 chở chị Phạm Thị Ngoăn, 20 tuổi, quê xă Mỹ Hà, huyện Lạng Giang (cùng tỉnh Bắc Giang ) v́ có lỗi vi phạm an toàn giao thông trên đường 398 thuộc địa phận thị trấn Cao Thượng, huyện Tân Yên. Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ v́ không đội mũ bảo hiểm. Công an đă đưa phương tiện và người vi phạm vào trụ sở để lập biên bản xử lư.  Đến 2 giờ 30 ngày 24/7, công an bàn giao tử thi cho gia đ́nh anh Khương mai táng. Thi thê? anh Nguyễn Văn Khương có nhiều dấu vết chứng to? bi. công an đánh chết và loan tin anh chết do xư? dụng ma túy.

  -Ngô Minh Hằng (thơ)