báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Diễn đàn                                                             

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim đưc!!!

 


VFC - Hồn Việt Quốc Kỳ Quốc Ca Việt Nam


Thảm Họa Bắc Thuộc

https://youtu.be/0N-rO2vD04Y

 
GIẢI PHÓNG: NỖI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

https://youtu.be/bVfRrANysy8

***

Bằng Phong Đặng Văn Âu

ĐEM TÂM T̀NH VIẾT LỊCH SỬ

THƯ GỬI QUƯ VỊ SĨ QUAN HOA KỲ GỐC VIỆT.



 

 

Lời mở đầu: Trung Cộng không c̣n theo chủ nghĩa cộng sản của Karl Marx – Lénine. Chúng tái lập tượng thờ Khổng Tử để thực hiện chủ nghĩa Đại Hán. Các quốc gia Châu Á sẽ không chấp nhận tham vọng bành trướng của Trung Cộng, nên họ cần có sự hiện diện của sức mạnh Hoa Kỳ.  Bọn cầm quyền Việt Cộng ngu si, tin tưởng bám vào Trung Cộng th́ “C̣n Đảng, C̣n Ḿnh”. Cho nên, chúng sẽ thẳng tay đàn áp quần chúng Việt nổi dậy tàn ác hơn cả vụ Thiên An Môn để được tiếp tục làm đầy tớ Trung Cộng. Việt Nam là một vị trí chiến lược quan trọng nên sẽ không tránh khỏi làm địa điểm giao tranh của thế giới. Và dân Việt Nam sẽ không tránh khỏi thảm họa một lần nữa.

Tôi tin rằng cuộc đụng độ (dưới h́nh thức nào đó chưa biết) sẽ xảy ra giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng trong tương lai (không rơ bao xa).Các cấp chỉ huy quân sự gốc Việt trong Quân lực Hoa Kỳ trong cuộc chiến mới sẽ đóng vai tṛ khôn ngoan hơn, hiểu biết dân tộc Việt hơn những tướng lĩnh Hoa Kỳ giúp ta trong thế kỷ trước. Tôi mong rằng loạt bài của tôi có cơ duyên được những sĩ quan Hoa Kỳ gốc Việt để mắt tới.

 

Thành phố Westminster, California, ngày 1 tháng 8 năm 2016.

Thân chào quư anh chị sĩ quan trong Quân lực Hoa Kỳ,

Có lẽ ông bà thân sinh của anh chị không bao giờ tưởng tượng được rằng một ngày kia con ḿnh sẽ là cấp chỉ huy trong Quân lực Hoa Kỳ, một Quân lực hùng mạnh, tân tiến về kỹ thuật và nhân ái nhất hoàn cầu. Một Quân lực từng hai lần giải phóng Âu châu, xóa tan tham vọng Đại Đông Á của Nhật, đẩy lùi cuộc xâm lăng Liên quân Trung Cộng – Bắc Hàn. Một Quân lực đi cứu trợ thiên tai cho nhân loại. Và tôi cũng không ngờ sau một cuộc chiến chinh khốc liệt trên quê hương mà tôi c̣n có thể sống sót để được chứng kiến sự thành tựu của anh chị mà hy vọng ṇi giống Việt của ḿnh sẽ trường tồn.Tôi sẽ giải thích dần dần cho các anh chị hiểu tại sao tôi đặt kỳ vọng nơi các anh chị.

Việt Nam có một nhà văn tên là Nguyễn Mạnh Côn, viết cuốn sách “Đem Tâm T́nh Viết Lịch Sử” kể lại hoàn cảnh nước nhà vào thời đại của ông cho thế hệ mai sau hiểu. Tôi tuy không phải là văn, mà chỉ là nhà binh, nhưng cũng muốn theo bước chân người đi trước để thuật lại những sự kiện mà ḿnh đă trải qua cho thế hệ trẻ hơn ḿnh hay. Biết đâu mai sau cũng sẽ có người tiếp tục công việc của tôi?Biết đâu mai sau một trong các anh chị vốn mang ḍng máu thiên tài quân sự Trần Hưng Đạo, Quang Trung mà trở thành danh tướng như Douglas MacArthur, một danh tướng mà tôi rất chuộng với câu nói bất hủ: “Old soldiers never die; they just fade away”.

Tôi t́nh nguyện gia nhập vào Quân đội, chọn nghề nhà binh làm sự nghiệp, không phải v́ sự thôi thúc do ḷng yêu nước của người trai thời loạn đứng lên đáp lời sông núi, mà bởi v́ một lư do lăng mạnrất sôi nổi: Tôi ước muốn sống cuộc đời ngang dọc, tung mây lướt gió của chàng phi công. Nhờ ơn di truyền của cha mẹ, tôi đă vượt qua rào cản của điều kiện sức khỏe như mắt, tai, tim, phổi phải tốtvà phản ứng tay chân đồng bộ nhịp nhàng. Nhờ bay lên cao, tôi khám phá quê hương ḿnh quá đẹp, núi non quá hùng vĩ, nước biển xanh quanh bờ cát trắng thay đổi sắc màu mỗi buổi hừng đông và mỗi buổi chiều tà. Từ đó t́nh yêu đất nước trong tôi càng ngày càng nẩy nở dạt dào. Những đêm bay bao vùng canh chừng cho đồng bào an giấc: Hễ thấy nơi nào xuất phát đạn pháo của địch phóng vào thành phố hoặc đồn bót nào bị địch tấn công là bay đến can thiệp.Tôi bay loại phi cơ hỏa long (fire dragon) trang bị ba khẩu “minigun” sáu ṇng, mỗi phút bấm c̣ th́ có 18 ngàn viên đạn tuôn ra cùng với tiếng gầm dữ dội giống như con rồng phun lửa, nên chống biển người rất hiệu quả. Có những đêm phải bay hai phi vụ; có những đêm yên lành th́ ôm cần lái bay ḷng ṿng trong khi phi hành đoàn ngủ gà ngủ gật. Trong những lúc nhàn rỗi như thế, tôi lao lung suy nghĩ về thân phận ḿnh, thân phận dân tộc và cảm thấy sự phi lư của cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt. Tôi bay ngăn ngừa địch pháo kích, vừa để bảo vệ mạng sống những người vô tội, vừa để bảo vệ mạng sống những con chuột, những con rắn như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Trương Tấn Sang, Lê văn Đầy, Hạ Đ́nh Nguyên … đang chui rúc trong các ngơ ngách làm giao liên cho những tên đặc công Việt Cộng đặt chất nổ hoặc mạng sống củanhững ông Tướng, những ông chính trị đang âm mưu với những tên Việt Cộng trá h́nh làm sư săi nhằm lật đổ chính quyền. Khi nghe báo cáo kết quả con số địch quân bỏ xác quanh đồn do cuộc xạ kích đêm qua, tôi không cảm thấy vui, mà lại cảm thấy buồn buồn v́ ḿnh đă giết nhiều mạng người bị mấy thằng ở Bắc Bộ Phủ đẩy vàocảnh huynh đệ tương tàn bởi chiêu bài giải phóng láo lếu.

Tôi biết trước phe ḿnh sẽ thua trong cuộc chiến này v́ không một Quân đội nào dù thiện chiến đến đâu, dù trang bị khí giới tối tân đến đâu cũng không thể chiến thắng được, khi mà những phần tử được ta bảo vệ lại là bọn nằm vùng chui rúc vào hầu hết các cơ quan hành pháp, lập pháp, tư pháp, tôn giáo, văn hóa, thương măi. Hậu phương thường trực bị xáo trộn, th́ tiền tuyến nào được yên ḷng diệt giặc?Thà cứ ngây thơ, vô tư sống như cây tầm gửi, như bèo trôi dập dềnh theo con nước xuống lên, có lẽ tâm hồn ḿnh sẽ thảnh thơi hơn, tôi chua xót nghĩ vậy!

Sau khi Thế Chiến II chấm dứt, Hoa Kỳ yêu cầu các quốc gia đồng minh của ḿnh hăy trả độc lập cho các quốc gia thuộc địa để chống lại chiêu bài giải phóng các dân tộc bị trị của Liên Xô. Đế quốc Anh ư thức thời kỳ chế độ thuộc địa phải chấm dứt, nên sửa soạn cho dân bản xứ có khả năng cầm quyền, chống lại sự tuyên truyền láo khoét của cộng sản. Do đó, không một nước nào dưới sự cai trị của Thực dân Anh bị rơi vào tay cộng sản. Nếu Đế quốc Pháp cũng thức thời như Đế quốc Anh, th́ nhà cách mạng chủ trương tranh đấu ôn ḥa bất bạo động Phan Chu Trinh sẽ thành Thánh như Mahatma Gandhi.Trái lại, Thực dân Pháp v́ tham lam, kiêu ngạo với chiêu bài khai sáng các dân tộc bán khai, tiếp tục chiếm giữ Việt Nam làm thuộc địa, khiến cho phong trào đấu tranh giành độc lập có chính nghĩa. Những nhà ái quốc như Nguyễn Thái Học, Lư Đông A, Trương Tử Anh, Phan Bội Châu, Phan Chu Tŕnh, Huỳnh Thúc Kháng … đi làm cách mạng v́ yêu nước, v́ lư tưởng giành độc lập cho dân tộc. Họ không hề được đào tạo kỹ thuật đấu tranh bạo lực và không hề được quốc gia nào viện trợ vũ khí, tài chánh. Trong khi Hồ Chí Minh làm đơn xin vào học Trường Thuộc địa của Thực dân Pháp bị từ chối th́ đi làm tay sai cho cộng sản Liên Xô, Trung Cộng (một loại Thực dân mới) để dâng Tổ Quốc cho đàn anh chủ trương thế giới đại đồng, vô sản chuyên chính.

Khi c̣n bé, tôi được nghe mẹ tôi kể rằng bác sĩ nhăn khoa Lê Đ́nh Thám, người khai sinh ra các khuôn hội Phật học, chơi thân với bố tôi, thuyết phục bố tôi – bác sĩ Đặng văn Dư – tham gia vào đảng cộng sản. Bố tôi từ chối v́ đơn giản lập luận rằng cộng sản là vô thần, coi tôn giáo là thuốc phiện cần bị tiêu diệt. Hai người đều là Phật tử th́ làm sao sống c̣n trong cái chủ nghĩa đó? 

Mẹ tôi c̣n kể khi Nhật hoàng tuyên bố đầu hàng Hoa Kỳ vào ngày 15 tháng 8 năm 1945, viên Đại sứ người Nhật lai Pháp đề nghị vớiThủ tướng Trần Trọng Kim, một nhà sử học, rằng họ sẵn sàng tiêu diệt Hồ Chí Minh và toàn bộ tay chân thân cận của hắn th́ cụ Kim từ chối và bảo rằng chuyện nội bộ anh em trong nhà sẽ tự giải quyết với nhau. Cái chết của dân ḿnh là v́ nhà sử học Trần Trọng Kim cứ tưởng cộng sản là người anh em. Bố tôi lúc bấy giờ là thư kư riêng của cụ Kim, nghe lời từ chối của cụ Kim th́ rất buồn bă, thất vọng. Mẹ tôi c̣n kể rằng bố tôi thường dặn ḍ các anh tôi đừng bao giờ đi theo phong trào cộng sản. Cho nên người anh ruột của tôi là Đặng văn Châu và người anh thúc bá của tôi là Đặng văn Việt cùng học trường Thanh Niên Tiền Tuyến do luật sư Phan Anh lập ra dưới thời cụ Trần Trọng Kim, mà anh Việt th́ theo cộng sản nhưng anh Châutôi th́ chống lại cộng sản.

Hồ Chí Minh kư Hiệp định Sơ bộ ngày 6 tháng 3 năm 1946, anh Châu tôi bèn lái xe của trường Thanh Niên Tiền Tuyến từ Huế ra Hà Nội phản đối, nhưng ngang Thanh Hóa th́ bị Công An của Trần Quốc Hoàn bắt giải về giam ở nhà tù Hỏa Ḷ chờ lănh án tử h́nh. Trần Quốc Hoàn cùng quê quán ở Nghệ An với ḍng họ Đặng, sinh cùng năm 1916 với bác sĩ Đặng văn Sung, người anh thúc bá khác của tôi (Thượng Nghị sĩ VNCH và Chủ nhiệm nhật báo Chính Luận) . Phan Mỹ, em trai của Bộ trưởng Thanh Niên Phan Anh dưới thời Trần trọng Kim, vào nhà tù khuyên anh Châu tôi tuyên thệ vào Đảng Cộng sản th́ được tha, nhưng anh tôi từ chối. Người bạn cùng trường Thanh Niên Tiền Tuyến – một đảng viên cộng sản – dẫn anh tôi ra pháp trường để xử tử th́ vừa đúng lúc Thực dân Pháp đổ bộ vào Hải Pḥng, tiến lên Hà Nội, nên cả hai đều bị Pháp bắt. Thế là anh tôi thoát chết dưới tay cộng sản. 

Anh Đặng văn Việt đánh tan hai binh đoàn LePage và Charlton trên Đường Số 4, Bắc Việt, được Thực dân Pháp phong là Con Hùm Xám, nhưng sự nghiệp chiến trận vẻ vang của anh Việt dừng ngang chức Trung tá Trung đoàn trưởng Trung Đoàn 74 cho tới ngày nay,v́ cái tội con nhà quan lại. Trong khi đó thuộc cấp của anh Đặng văn Việt có người lên chức Tướng.

Bố tôi vốn khỏe mạnh, thường đi săn bắn và đánh quần vợt với vua Bảo Đại mà đột ngột qua đời lúc mới 55 tuổi. Trong ḍng họ Đặng Văn và ḍng họ Cao Xuân, ai nấy đều nghĩ rằng bố tôi chết tự nhiên. Về sau, đọc cuốn sách “Từ Triều Đ́nh Huế Đến Chiến Khu Việt Bắc” của Phạm Khắc Ḥe, quan Đổng lư Ngự Tiền văn pḥng vua Bảo Đại, tôi ngờ rằng bố tôi chết đột ngột có thể do cộng sản thanh toán v́ sợ bố tôi tiết lộ bác sĩ Lê Đ́nh Thám, Phạm Khắc Ḥe là cán bộ cộng sản nằm vùng. Nên nhớ rằng đối với cộng sản, dù cha con hay anh em, vợ chồng cũng sẵn sàng giết nhau v́ quyền lợi của Đảng; chứ đừng nói là bạn hữu.

Ông Ngô Đ́nh Diệm là người theo đạo Công Giáo, là một tín đồ vô cùng ngoan đạo, nhưng trên hết ông là người yêu nước, yêu dân Việt Nam. Được vua Bảo Đại chỉ định làm Thượng thư Bộ Lại (tức là chức Thủ tướng ngày nay) lúc mới 33 tuổi. Ông yêu cầu Thực dân Pháp thay đổi đường lối cai trị, cho người dân bị đô hộ có quyền tự do hơn, nhưng người Pháp không chấp nhận th́ ông khẳng khái từ chức; chứ nhất định không chịu làm tay sai cho Thực dân. Con người dám từ bỏ chức quyền tột đỉnh như thế, chắc chắn phải có t́nh yêu nước cao độ.

Năm 1954, vua Bảo Đại một lần nữa yêu cầu ông Ngô Đ́nh Diệm làm Thủ tướng ở Miền Nam để đương đầu với Hồ Chí Minh ở Miền Bắc. Ông Diệm là người nhân đức, không ra lệnh giết ông Hà Thúc Kư – Chủ tịch Đảng Đại Việt Cách Mạng – từng kéo quân ra chiến khu Ba Ḷng chống ông, hoặc không ra lệnh giết Hà Minh Trí ám sát hụt ông ở Ban Mê Thuột. Lời đồn đăi ông Ngô Đ́nh Diệm kéo lê máy chém khắp Miền Nam để chém đầu những nhà cách mạng(cộng sản) yêu nước là sự tuyên truyền vu khống của cộng sản và bọn tay sai thân Cộng phụ họa.

Nếu ông Ngô Đ́nh Diệm là một Phật tử thuần thành, cộng sản vẫn dùng cán bộ đội lốt nhà sư để gây nên phong trào đấu tranh Phật giáo đ̣i hỏi quyền tự do tín ngưỡng để hạ bệ. Bằng chứng là cuốn 

Bạch Thư của Ḥa thượng Thích Tâm Châu nơi trang 24 tiết lộ sự man rợ, tàn bạo của bọn cán bộ cộng sản đội lốt nhà sư trong băng đảng Ấn Quang như sau: “Tôi về tới VN Quốc Tự (VNQT), bước chân vào cửa văn pḥng viện trưởng Viện Hóa Đạo (VHĐ) của tôi th́ có một biểu ngữ nền vàng chữ đỏ ghi: MUỐN QUẦN CHÚNG TUÂN THEO KỶ LUẬT TH̀ PHẢI THEO QUẦN CHÚNG. Tôi vào tới bàn giấy của tôi th́ có một đĩa máu, một con dao và một huyết thư: “YÊU CẦU CÁC THƯỢNG TỌA TRONG VIỆN HÓA ĐẠO, KHÔNG ĐƯỢC THEO THƯỢNG TỌA TÂM CHÂU”. Tôi định lên chánh điện VNQT lễ Phật, tại đây có mấy vị tăng thanh niên không cho tôi vào chánh điện VNQT và hăm dọa, ai muốn vào chùa hăy bước qua xác chết của họ.

Tôi vô cùng chán nản, không biết cách nào văn hồi trật tự được. Tôi trở về chùa Từ Quang. Về chùa Từ Quang cũng có một đĩa máu, một con dao và một huyết thư CẤM TÔI KHÔNG ĐƯỢC HOẠT ĐỘNG NỮA. Và người trong chùa cho biết là họ hăm dọa sẽ đốt xe, ám sát. Và, chính các vị tăng thanh niên đang tụ tập tại Niệm Phật Đường Quảng Đức (Bàn Cờ) định sang chùa Từ Quang giết tôi. May có sư cô Vân biết được, cấp báo cho tôi biết. Tôi trốn thoát.”

Cộng sản đă chuẩn bị ngón đ̣n “tranh đấu” (hay trâu đánh?) dưới danh nghĩ Phất Giáo này từ khi sai ông bác sĩ nhăn khoa Lê Đ́nh Thám đi thành lập các khuôn hội Phật giáo khắp nước từ khuya rồi. Các vị Ḥa thượng đạo cao đức trọng, suốt ngày chỉ biết tụng kinh niệm Phật, không thể nào hiểu được âm mưu thâm độc của cộng sản. Nói rằng Phật Giáo lật đổ chế độ độc tài Ngô Đ́nh Diệm là nói láo mà ngày nay vẫn có người tin. Việt Cộng núp bóng Phật Giáo chủ động chuyện khuynh đảo. Về sau có những ông Tướng, ông chính trị gia xôi thịt, cơ hội chạy theo bợ đỡ những ông sư bà văi nằm vùng để kiếm chức, kiếm địa vị; chứ họ làm ǵ có lư tưởng quốc gia với lại có đức tin vào Đức Phật? Tôi xin báo cho quư anh chị sĩ quan trong Quân lực Hoa Kỳ đừng bao giờ tin có phong trào đấu tranh Phật giáo dưới chế độ Việt Nam Cộng Ḥa. Đó là sự đánh tráo khái niệm danh từ của bọn cộng sản tự đặt ra cái gọi là hàng Giáo Phẩm để thành phần phật tử ngu muội vái lạy mà thôi.

Các anh chị sĩ quan gốc Việt trong Quân lực Hoa Kỳ thân mến,

Với tư cách là người lính trong Quân lực Việt Nam từng cầm súng chống lại chủ nghĩa cộng sản, tôi đem những kinh nghiệm về cộng sản từ gia đ́nh để kể cho anh chị hiểu những thủ đoạn ghê gớm của bọn bán nước. Mối thù cộng sản đă tàn hại gia đ́nh họ Đặng chúng tôi ở Nghệ An là chuyện riêng tư; nhưng mối thù đối với bọn cầm quyền toa rập với kẻ thù truyền kiếp để tiêu diệt ṇi giống Việt th́ bất luận người khác chính kiến, khác quốc tịch đều phải có nghĩa vụ chống lại. Bởi v́ đến như loài sinh vật trong thiên nhiên hoang dă có nguy cơ bị tuyệt chủng c̣n được nhân loại bảo tồn, huống hồ là một giống ṇi của con người? Chẳng lẽ ḍng Lạc Việt trong Bách Việtsẽ bị tuyệt chủng, đều trở thành người Hán cả hay sao?

Xin hẹn quư anh chị thư sau.

Trân trọng,

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch