báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Diễn đàn                                                             

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim đưc!!!

 


Cải Cách Ruộng Đất


Thảm Họa Bắc Thuộc

https://youtu.be/0N-rO2vD04Y

***

HỒ ĐINH

TỪ THẢM HỌA PHÓNG XẠ NGUYÊN TỬ TẠI NHẬT,

 NGHĨ TỚI NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ NINH THUẬN

 

         Tháng 9-1945, nhân loại lần đầu tiên đă biết nếm mùi thảm họa của bom nguyên tử, khi Hoa Kỳ thả hai trái xuống thành phố Quang Đảo và Trường Kỳ của nước Nhật. Quá khứ đau khổ v́ chiến tranh, cũng như những ám ảnh và hậu quả trên thân xác con ngươi, do tác hại của bụi phóng xạ chưa ch́m sâu trong đáy huyệt thời gian, th́ một tai họa khủng khiếp khác lại tái diễn vào lúc 1giờ 23 phút ngày 26-4-1986, do 1 trong 4 ḷ phản ứng của trung tâm nhà máy điện nguyên tử hạt nhân Chernobyl, thuộc Liên Bang Xô Viết cũ bị nổ do sơ suất kỹ thuật, làm thoát chất phóng xạ ra ngoài. Rồi th́ biến cố Three Mile Island và liên tiếp nhiều nhà máy phát điện khác ở Pháp và Nhật cũng bị rĩ sét làm thất thoát chất phóng xạ ra ngoài.

          Mười hai năm sau, vào lúc10 g 35 phút ngày 30-9-1999, nhà máy điện nguyên tử Tokaimura  thuộc tỉnh Ibaraki, nằm cách Tokyo (Nhật Bản) khoảng 120 km đă bị nổ. Theo nhận xét lúc đó, của Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA), th́ đây là một tai nạn phóng xạ nguyên tử nghiêm trọng nhất, từ trước tới nay, kể cả hai trái bom nguyên tử mà Mỹ đă thả trên nước Nhật và biến cố tại nhà máy Chernobyl của Liên Xô năm 1986.

          Đến bây giờ, Hoa Kỳ, Âu Châu, Nhật kể cả Liên Xô.. đều là những quốc gia tiền tiến, văn minh, có đủ phương tiện thực hiện cũng như bảo tŕ những nhà máy điện nguyên tử của quốc gia họ. Nhưng cuối cùng trong vài trựng hợp đặc biệt cũng phải đành bó tay đứng nh́n tai họa hoành hành, như đă xăy ra mới đây tại Nhật mà hậu chứng kéo dài tới nay vẫn chưa giải quyết đưọc. Tai họa vẫn không tha Nhật Bản vào ngày 11/3/2011 sau cuộc động đất, sóng thần đă làm hư hại thêm nhà máy điện nguyên tử Fukushima, làm cho chẳng những người Nhật phải điêu đứng, mà cả thế giới cũng phải lo sợ v́ ảnh hưởng của chất phóng xạ, lan rộng chẳng những khắp trời đất mà c̣n làm cho nước biển cũng nhiễm phóng xạ nặng, v́ Nhật đă xả nhiều ngàn tấn nước dơ v́ đă ngâm những thanh Uranium.

          Tại Á Châu kể cả Nhật Bản, hiện đang chơí với trước hiểm họa chất thải nguyên tử và cũng chưa có một chương tŕnh nào hữu hiệu, để mà kiểm soát các hoá chất đôc hại, cũng như các chất thải vô cùng nguy hiểm, v́ một số thùng chứa chất phóng xạ, sau 30 năm đă bị ăn ṃn. Quan trọng nhất là Năng Lương Hạt Nhân tại các nhà máy điện nguyên tử, gần như sạch trên mà bẩn dưới.

          Nhưng theo Nguyễn Tiến Nguyên, nguyên viện trưởng viện năng lượng nguyên tử của CSVN th́ “ đảng ta “ ngày nay, sau khi chứng kiến được các tai họa thảm khốc đă xảy ra, tại các nhà máy điện NT Liên Xô, Pháp cũng như Nhật, nên đă t́m ra được “ phương pháp khống chế các tai họa phóng xạ nguyên tử “ chẳng hạn nhữ đă xăy ra tại Nhật hiện nay ?. V́ vậy các đỉnh cao, quyết tâm xây dựng một nhà máy điện nguyên tử vào năm 2010 tại Ninh Thuận (Trung Phần), do Nhật bảo trợ và xây dựng, qua nguồn vốn vay với lăi suất thương mại (BOT-BOO), c̣n gọi là “ Bán chỉ tiêu phát thải khí nhà kính “ theo cơ chế phát triển sạch.

          Ai cũng biết VN ngày nay là một quốc gia đại tham nhũng, ngang hàng với Tàu Cộng.  v́ chuyện ǵ đảng cũng có thể làm để lấy tiền bỏ túi, điển h́nh nhất là các vụ Nhà Máy Lọc Dầu Dung Quất (Quảng Ngăi), Vụ Dầu Thô, Điện Lực, Air VN, vụ Nguyễn Phú Trọng với 1000 năm Thăng Long, vụ Nguyễn Tấn Dũng và Con Tàu Ch́m Vinashin. Nhưng nổi cộm nhất vẫn là vụ toàn đảng dính líu tới Formosa của Tàu thả chất độc tại Vũng Áng (Hà Tĩnh), Yên Bái và đồng bằng sông Cửu Long, làm cá chết người chết, biển chết, trời đất chết..Tất cả đều là sản phẩm của đảng qua bốn mươi mốt năm đổi đời..

          Làm đường, cầu, đập nước, nhà cửa.. có bị ăn chận, thiệt hại cũng chỉ là “ vật chất “ nhưng nếu xây dựng Một Nhà Máy Điện Nguyên tử mà cẩu thả, sơ xuất, th́ hậu quả về nhân mạng không biết đâu mà lường được. Rồi lúc hoàn thành và đi vào hoạt động nhưng không biết bảo tŕ tốt như Nga, th́ chừng đó chẳng những người sống quanh vùng chịu chết, mà cả nước, chắc ǵ được an toàn với bụi phóng hạt nhân ?. Đó là chưa nói đến nợ vay nước ngoài, hiện chồng chất tới mức chỉ nghe đài Á Châu Tự Do (RFA) hằng ngày loan báo, cũng ù tai chết khựng. Chỉ nhà máy lọc dầu Dung Quất-Quảng Ngăi đă tốn tỷ tỷ đô la nhưng kết quả th́ ai cũng biết rồi.. Nay lại tính tới một công tŕnh khác c̣n vỹ đại gấp ngàn lần dự án củ. Đó chẵng phải là chuyện mơ mơ màng màng hay sao ? và trên hết nợ nần như núi của VC ngày nay, do đảng nhắm mắt làm liều vay mượn tứ xứ, mai này ai sẽ trả , khi có một cuộc đổi đời lần nửa. Nhưng nay th́ t́nh h́nh đă thay đổi v́ Nhật là nước viện trợ nhiều nhất cho CSVN, hiện đă lâm vào con đường kinh tế kiệt quệ v́ liên tiếp chịu nhiều thăm họa thiên tai, không biết có c̣n tiếp tục giúp “ đảng ta" hoàn thành nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận, theo dự án đă kư kết giữa hai nước.

          Thế giới hiện nay, có thể nói được, chỉ Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất đă có kế hoạch 1000 năm cho chất thải của nguyên tử. Đó là khu bảo tồn Hanford, được xây dựng gần thành phố Richland, có diện tích rộng tới 1300 km2, nằm về phía đông, tiểu bang Washington, được coi như một khu vực nguy hiểm nhất, chẳng những trong vùng Bắc Mỹ, mà c̣n trên cả toàn thế giới.

           Đây cũng là địa điểm từ năm 1943-1989, chuyên sản xuất chất Plutonium, để chế tạo các loại phi đạn và bom nguyên tử. Trong thế chiến 2, đặc khu này được coi như là một bộ phận của kế hoạch Mahattan tối mật. Do trên, trong các kho chứa tại khu bảo tồn Hanford, c̣n cất giữ khoảng 200 triệu lít plutonium, uranium, mercure, iodine và đủ các loại chất phóng xạ khác, gây bệnh chết người. Theo báo cáo của các nhà khoa học Mỹ, th́ qua bao nhiêu năm, chất thải đă từ đất thấm vào nước sông Columbia tới 4 triệu lít, gây không biết bao nhiêu hậu quả cho những người sống quanh vùng.

          Nhận biết được tai hại nguy khốn này, nên Chính phủ Hoa Kỳ đă giao trách nhiệm bảo quản cho Bộ Năng Lượng và một phương án độc nhất thần sầu được thi hành từ năm 2002. Đó là xây dựng những nhà máy đặc biệt, để biến chế các chất độc phế thải tại khu bảo tồn Hanford Nuclear Revervation, thành những khối thủy tinh cứng , chịu được tới 1000 năm. Số chất thải sẽ biến thành 500.000 tấn thủy tinh, một số được chôn trong ḷng đất sâu, số khác sẽ đem tới chôn tại núi Yucca, thuộc tiểu bang Nevada. Kinh phí thực hiện chuyện trên tốn tới 40 tỷ đô la nhưng người Mỹ không thể không làm, v́ mọi sự sẽ không c̣n cứu kịp với thời hạn cuối cùng là năm 2028.

          Hiện nay trên thế giới, việc thanh toán các chất độc thải ra từ những nhà máy điện nguyên tử, là một sự kiện sống chết đối với các quốc gia liên hệ. Khắp nơi từ Đức quốc tận Âu Châu, cho tới Đại Hàn, Thái Lan, Đài Loan ở Châu Á. Nói chung các chính phủ, đều bị dân chúng phản đối, về việc cất giữ hay tiêu hủy các chất phóng xạ, trong ḷng đất hay chôn dưới ḷng sông, đáy biển như tại làng Ban Don Bay, cách thủ đô Vọng Các, Thái Lan về phía nam, chừng 550 km.

          Nói chung, hiểm họa chất thải tại các nhà máy điện nguyên tử, đă trở thành một hiểm họa thật sự của nhân loại, mà bức xúc nhất là tại Á Châu. Các nước Ấn Độ, Bắc Cao. v́ lợi nhuận, bất chấp khuyến cáo của Ṭa Án Quốc Tế, vẫn công khai nhập cảng các loại thép sắt phế thải, c̣n cọng sản Triều Tiên th́ dám nhận chứa những chất độc, được thải ra từ phóng xạ hạt nhân của các nước Tây phương, kể cả Nhật, Đài Loan, Nam Hàn. Nguy hiểm nhất là nhiều nước Á Châu đang có nhà máy điện nguyên tử, đă không biết phải làm ǵ, để bảo đảm an toàn cho đồng bào nước ḿnh.

          Theo báo cáo của Tổ Chức Y Tế Quốc Tế (WHO), cho biết hầu hết các nước kỹ nghệ trong vùng Á Châu, đă hành động rất kém cả kỹ thuật lẫn tài chánh, về việc thanh toán các chất độc phóng xạ công nghệ. Nhiều nước đă bỏ các chất trên vào cống rănh, kênh đào, các hệ thống dẫn nước cũng như bỏ lẫn lộn trong rác rưởi.

          Do sự phát triển nhanh các Nhà máy điện nguyên tử tại Nhật Bản, Đại Hàn, Trung Cộng, Đài Loan và Bắc Cao cũng đang sắp có hai ḷ phản ứng điện nguyên tử, do Hoa Kỳ hứa tặng, nhưng Hàn cộng đă từ bỏ chuơng tŕnh chế tạo các loại hỏa tiển địa đạo (trên bộ lẫn tàu ngầm), có gắn đầu đạn nguyên tử đang cùng với TC, Nga, Ba Tư (trong trục tứ quỹ), có triển vọng đưa thế giới vào cuôc chiến hũy diệt . Trong chiều hướng này, Thái Lan và Việt Cộng cũng đang tham dự một tṛ chơi điện tử thời thượng, một vấn đề làm nát óc những nước giàu tiền, kỹ thuật và kinh nghiệm nhưng đành bó tay trước các biến cố diễn ra không hề được báo trước, như tại Nhật hiện nay.

          Liên Hiệp Quốc đă chia các chất độc phế thải thành hai nhóm: Loại chất thải không phóng xa gồm những bă quặng chrome, phosphore, cyanure cùng các chất xúc tác trong công nghệ hóa chất (Mấy trăm tấn chất độc mà VC cho Formosa đem vào Vũng Áng thải ra biển hay đem chôn trên rừng YênBái hay khắp huyện Kỳ Anh, đều nằm trong nhóm này) . Nhóm chất thải có phóng xạ, chính là những nhiên liệu dùng điều hành các nhà máy điện nguyên tử. Chất thải này có chứa rất nhiều hạt nguyên tố phóng xạ nguy hiểm như Plutonium và uranium, tồn tại rất lâu trong không gian.

          Ở Á Châu, các chất thải phóng xạ trên, chỉ mới được cất giữ tạm thời tại các bể nhiên liệu đă sử dụng, trong khu vực nhà máy điện nguyên tử, cạnh ḷ phản ứng. Kế hoạch biến chúng thành khối thủy tinh như Hoa Kỳ đă làm, đươc hầu hết các nước chấp nhận . Một công ước chung, về việc bảo đảm an toàn các chất phế thải độc hại, từ các nhiên liệu điều hành nhà máy điện nguyên tử, đă được kư kết và phê chuẩn vào tháng 9-1997, tại trụ sở Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA), ở thủ đô Vienne của nước Áo. Sự kiên cho thấy thế giới đă chịu hợp tác để cùng giải quyết một vấn đề sinh tử, có liên quan đến sự sống của nhân loại hiện nay, trên địa cầu.

          Riêng tại xă nghĩa thiên đàng, từ bao lâu nay cũng có rất nhiều chất thải phóng xạ tối độc nguy hiểm, thoát ra từ Ḷ Phản Ứng Hạt Nhân Đà Lạt, của Chính Phủ VNCH để lại. Ngoài ra c̣n những chất thải phóng xạ khác, sinh ra từ công nghệ hoá chât, y dược phóng xạ nguyên tử, các công tŕnh địa chất, xây dựng.. Cuối năm 1993, sau khi tới VN để xem xét t́nh h́nh, đoàn công tác của Tổ Chức Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA), gồm các chuyên gia về chất thải phóng xạ (WAMAP), đă cực lực lên án và tố cáo VC, trong việc cẩu thả quản lư các chất độc trên, trong cả hai phương diện nhân đạo và thực thi công pháp quốc tế. Để giúp đỡ, đồng bào VN phần nào thoát được thảm kịch như đă xảy ra tại Liên Xô cũ. Đầu năm 1993 Liên Hiêp Quốc đă giúp VN kỹ thuật cũng như ngân khoản, thực hiện các biện pháp an toàn chất phế thải phóng xạ nguyên tử. Do trên ngày 1-1-1997, đảng ban hành pháp lệnh bảo đảm an toàn và kiểm soát bức xạ. Nhưng tất cả chỉ có trên giấy tờ, c̣n nhu cầu cấp bách mà LHQ đ̣i hỏi, là sự VN phải có một nghĩa địa cất giữ chất độc phóng xạ phế thải, th́ tới nay vẫn không biết ở đâu.

1- HIỂM HỌA CHẤT PHÓNG XẠ :

- HIROSHIMA VÀ NAGASAKI, THẢM HỌA NGUYÊN TỬ ĐẦU TIÊN CỦA NHÂN LOẠI

          Theo các hồ sơ mật thời chiến tranh lạnh,vừa được Hoa Kỳ giải mă, để mọi người tham khảo, nghiên cứu lịch sử. Từ đó, mới biết được Liên Xô, tuy là đồng minh của Anh-Mỹ trong thế chiến 2, nhưng Stalin đă lợi dụng danh nghĩa ngoại giao, cài đặt một mạng lưới t́nh báo lớn tại Bắc Mỹ, qua danh xưng ‘ Net’, do Trung Tá KGB Zabotin chỉ huy. Cũng nhờ sự khai báo của một điệp viên Nga đào tẩu là Igor Gouzenko nên các Chính Phủ Hoa Kỳ-Anh-Canada, mới biết là Stalin đă nắm trong tay, t́nh h́nh quân sự của Tây Phương, đặc biệt hơn là hoạt động của các hệ thống nhà máy hóa chất cũng như nhà máy điện nguyên tử, toi luyện chất Uranium, tại Chalk River, thuộc bang Ontario-Canada.

          Nguy hiểm nhất là những tuyệt mật của dự án "Manhattan", chỉ có Hoa Kỳ-Anh và Canada biết, nhưng qua một điệp viên có bí danh ‘Alek‘, nên Mạc Tư Khoa đă biết rơ mọi chi tiết, từ trọng lượng chất Uranium và Plutonium trong hai quả bom nguyên tử, sắp thả xuống hai thành phó của Nhật là Hiroshima và Nagasaki. Thần thánh hơn, là điệp viên Nga đă lấy được 162g mẫu chất uranium-235, được chế biến tại nhà máy Chalk River-Canada và chuyển về cho Stalin một cách an toàn. Tóm lại những bật mí của Gouzenko vào ngày 7-9-1945, đă làm cho cả Tổng Thống Mỹ là Truman và tân Thủ Tướng Anh Clement Attlee, như từ trên trời rớt xuống. Sự xấu hổ v́ bị cọng sản qua mặt, đă manh nha một cuộc chiến tanh lạnh và chấm dứt đồng minh giữa Liên Xô cùng Tây Phương, ngay khi thế chiến 2 kết cuộc.

          Sáng ngày 16-7-1945, hai quả bom nguyên tử đầu tiên của nhân loại, đă chính thức thành công, tại pḥng thí nghiệm đặc biệt của Mỹ ở Los Alamos, sau 2 năm miệt mài thử nghiệm, qua dự an Manhattan giữa ba nước Hoa Kỳ-Anh-Canada. Theo kế hoạch, th́ hai quả bom trên được phe Đồng Minh đem thả tại Bá Linh của nước Đức. Nhưng bom chưa xong mà Đức đă thua trận đầu hàng. Do trên mục tiêu phải thay đổi và Nhật là nạn nhân bị chọn để làm vùng thử nghiệm.

          Cũng theo sử liệu, th́ việc Nhật bị giội bom do mục tiêu chính trị hơn là quân sự, v́ lúc đó, sau khi mật trân Phi-Âu Châu kết thúc. Tất cả đồng ḿnh đều dồn hết sức tàn, để diệt Nhật, th́ cần ǵ phải thả bom nguyên tử ? Tóm lại, hai quả bom thả xuống nước Nhật, không phải nhằm chấm dứt chiến tranh mà Mỹ muốn lấy đó, để răn đe và cảnh cáo Stalin trên bàn hội nghị. Nhưng mọi sự lại trở thành lố bịch, tại hội nghị thượng đỉnh Potsdam-Berlin vào ngày 15-7-1945, giữa Truman, Churchill và Stalin v́ mọi sư người Nga đă biết trước.

          Léo Szilard, nhà bác học Hung gia Lợi, một trong những nhà khoa học đă thuyết phục Tổng Thống Mỹ Roosevelt, thực hiện chế tạo quả bom A đầu tiên. Ông cũng là một trong những nhà khoa học, ngăn cản thuyết phục Tổng Thống Truman, đừng thả hai trái bom nguyên tử vừa chế được xuống nước Nhật. Theo Léo, th́ lư do Mỹ không nên sử dụng bom nguyên tử, v́ đó là cái cớ để chạy đua vũ khí nguyễn tử với Liên Xô.

          Hai trái bom nguyên tử đầu tiên của Hoa Kỳ, gồm một trái lớn mang tên là Fat Man, loại bom Uranium, có sức tàn phá manh bằng 20.000 tấn chất nổ TNT (trinitrotoluene). Riêng trái thứ 2 nhỏ hơn, mang tên Little Boy, là loại bom Plutonium, dù rằng trọng lượng cũng là 20.000 tấn chất nổ (Bây giờ bom nguyên tử nao cũng có sức manh trên cả triệu tấn TNT).

          Phi Đoàn số 509, gồm các pháo đài bay B29 của Hoa Kỳ, do Đại Tá P.W. Tibbets chỉ huy, từ năm 1944 đă bắt đầu thực tập việc thả các loại bom nguyên tử. Trong lúc đó, Bộ trưởng Quốc Pḥng Stimson của TT.Truman, cũng được lệnh thành lập một ‘Ủy Ban Mục Tiêu‘, đề nghị những thành phố Nhật, có thể bị ném bom. Theo đó, các thành phố được chấm theo ưu tiên như sau: 1-Hải cảng Hiroshima lúc đó là bản doanh của quân đoàn 2-Kokura là trung tâm đóng tàu chiến lớn nhất lúc đó của nước Nhật. 3-Niigata là hải cảng và trung tâm lọc dầu. 4-Kyoto vừa là cố đô, cũng là trung tâm sản xuất quân trang dụng nhưng giờ chót, chính Bộ Trưởng Stimson cho rằng Kyoto có nhiều di tích lịch sử, nên đem thành phố Nigasaki thay thế. Cuối cùng Tổng Thống Mỹ là Truman, quyết định ném trái bom Fat Man xuống thành phố Hiroshima, vào lúc 8 giờ 15 giờ địa phương, ngày 6-8-1945, vừa để chấm dứt chiến tranh cũng vừa để răn đe Liên Xô.

          Sau khi thả xong trái bom lớn xuống Hiroshima vào ngày 7-9-1945, nội bộ Nhật cực kỳ hỗn loạn, tuy nhiên lúc đó từ hoàng thân Takamatsu là nhà bác học, cho tới thủ tướng Togo, vẫn không chịu tin vào sức mạnh của nguyên tử, bởi thế không chịu ngưng chiến. Do trên, ngày 9-8-1945, trái bom thứ hai Plutonium được thả xuống Nagasaki. Trái bom này đáng lẽ phải thả xuống thành phố Kokura nhưng v́ hôm đó, mây mù dầy đặc toàn đảo Kyushu, không thể nào thực hiện được phi vụ. Do trên, trưởng toán là thiếu tá Sweney, phải đổi mục tiêu tới thành phố Nagasaki. Theo các nhân chứng, th́ trái bom thứ hai dù tên gọi là thằng nhỏ, nhưng sức công phá lớn hơn trái thứ nhất, v́ ảnh hưởng của nó, sau khi thả bom, đă suưt làm nổ tung máy bay, làm phi cơ phải hạ cánh khẩn cấp xuống Okinawa. Riêng sức sát hại tại Nagasaki, chỉ có 74.000 người chết, cũng nhờ các đồi chung quanh thành phố che chở, làm giảm bớt sự tàn phá. Riêng tại Hiroshima, trái bom nguyên tử đă giết chết 186.940 người, bao gồm cả người Nhật, lẫn các tù binh Hoa Kỳ, Âu Châu, Trung Hoa và Cao Ly. Những nạn nhân chết v́ bỏng và phóng xạ nhưng tử thần vẫn không chịu tha cho họ, mà c̣n kéo dài cho tới ngày nay, qua các chứng bệnh ung thư, dị tật nơi trẻ sơ sinh.

- VỤ NỔ BỂ CHỨA CHẤT THẢI NGUYÊN TỬ TẠI MAYAK-LIÊN XÔ NĂM 1957 :

 Trong khu vực thử nghiệm vũ khí hạt nhân của Liên Xô, mang kư hiệu là tổ hợp Mayak, có một cái hồ Karachay, dùng để chứa các chất thải phóng xạ từ năm 1951, trước khi xây một bể chứa. Đây là một cái hồ thiên nhiên, không co lối thoát và đă tích tụ một số lượng khổng lồ chất phóng xạ, lên tới 120 Ci, cộng thêm các phóng xạ Strongti-90 và Cesi-157. Tất cả lượng phóng xạ, lớn gấp 100 lần vụ nổ tại nhà máy điện nguyên tử Chernobyl năm 1986.

          Theo người Nga, th́ chất thải phóng xạ chứa trong hồ Karachay, sẽ không thoát ra ngoài sông biển được, v́ đây là cái hồ chết. Nhưng vào năm 1989, tiến sĩ Thomas Cochran, người Mỹ cũng là một khoa học gia, sau khi thăm viếng hồ Karachay, đă phát hiện 93% trọng lượng chất phóng xạ, đă ngấm vào đất dưới đáy hồ và nguy hiểm nhất là lượng chất thải dưới đất này, đă ḥa vào nguồn nước tại các sông biển quanh vùng. Năm 1966, trời bỗng dưng hạn hán, làm cho nước trong hồ cạn sạch, để lại một lớp bụi phóng xạ từ dưới đáy , lên tới lớp vách quanh hồ . Năm 1967 , lớp bụi phóng xạ này lại bị những trận cuồng phong, thổi xa tới một vùng rộng lớn, chiếm một diện tích tớo 25.000 km2 và gây hại gần nửa triệu người. Đó là chuyện nhỏ bên ngoài , không hề có thống kê thiệt hại, dù tổng lượng chất phóng xạ, lên tới 5 triệu Ci, tương đương bằng sức tàn phá của trái bom nguyên tử đầu tiên mà Hoa Kỳ đă thả xuống thành phố Hiroshima, vào tháng 8-1945.

          Vào ngày 29-9-1957, khu hồ chứa nước thải chất phóng xạ, tại khu vực Mayak, được xây dựng vào năm 1953, để thay thế Hồ chứa thiên nhiên Karachay, đo hệ thống làm lạnh hồ bị hỏng, nên nước thải đă nóng lên tới 350 độ C, làm tung chiếc nắp đậy bể, nặng hằng chục tấn, phóng một đám mây phóng xạ vào không khí. Thảm kịch đă làm thương vong trên 270.000 người, sống quanh vùng, khiến cho cây cỏ lẩn con người chết dần ṃn v́ độc chất phóng xạ. Tóm lại thảm họa hạt nhân tại khu vực Chelyabinsk, đă được giữ kín như một bí mật quốc gia hơn 40 năm và đă được cựu Tổng Thống Liên Bang Nga là Mikhail Gorbachev, báo cáo tại hội nghị thượng đỉnh, về môi trường thế giới, tại Ba Tây vào tháng 6-1992.

- THẢM HỌA TẠI NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ CHERNOBYL NĂM 1986

          Lúc 1 giờ 23 ‘ ngày 25-4-1986, một trong 4 ḷ phản ứng, của nhà máy điện nguyên tử  Chernobyl, Liên Xô củ, đă bị nổ. Dù chính quyền Nga lúc đó, đă cố gắng giữ an toàn cho nhà máy, như xây tường dầy bao bọc chung quanh và đúc những nắp đậy thật kiên cố. Thế nhưng theo báo cáo, nói là do sơ suất kỹ thuật, khiến một ḷ phản ứng đă bị nổ , làm bật tung chiếc nắp đậy bằng bê tông cốt thép trên 2000 tấn, làm thoát chất phóng xạ ra ngoài. Đây là một tai họa nguyên tử nghiêm trọng nhất từ xưa tới nay, trong lịch sử năng lượng nguyên tử dân dụng. Sau khi xảy ra tai nạn, Liên Xô đă dùng mọi biện pháp, phương tiện dập tắt hỏa hoạn và ngăn chận chất phóng xạ lan tràn

          Cũng từ ngày đó, địa danh Chelyabimsk hay Chernobyl của Nga, vẫn xuất hiện thường trực trong tâm khảm của mọi người, như họ đă nhớ tới hai trái bom nguyên tử đầu tiên, mà Hoa Kỳ đă ném xuống Trường Kỳ và Quang Đảo năm 1945.Theo thống kê chính thức của đảng CS.LX, th́ ngay khi xảy ra thảm họa, đầu tiên đă có 32 người chết v́ chất phóng xạ, 130.000 dân phải sơ tán và một diện tích 3.000km2, chung quanh nhà máy điện, trở thành khu vực tử thần, cấm địa v́ có sự hiện diện của chất phóng xạ. Do lịnh, đă có 600.000 người tham gia công tác tại chỗ, để càng bịt kín câu chuyện càng sớm càng tốt. Nhưng chất phóng xạ th́ có cánh, cứ bay và bay chẳng những đầy trời Ukraine, Belarus, Nga.. mà c̣n tít thấu Đông Âu, Tây Bá Lợi Á

- TAI NẠN PHÓNG XẠ NGUYÊN TỬ LỚN NHẤT TẠI TOKAIMURA-NHẬT

          Tokaimura là một thành phố lớn, cách Đông Kinh về hướng đông bắc chừng 120 km. Đây là một trung tâm nghiên cứu nguyên tử lớn nhất của Nhật Bổn, với 6 cơ sở hạt nhân, 2 ḷ phản ứng trong 1 nhà máy điện nguyên tử.

          Vào lúc 10 giờ 35’ ngày 30-9-1999, tai nan nguyên tử lại xảy ra tại một xưởng sản xuất nhiên liệu uranium, cho ḷ phản ứng thí nghiệm Joyo của công ty tư nhân JCO, một chi nhánh thuộc đại công ty khai thác kim loại Sumitomo. Pḥng thí nghiệm này nằm cách Tokaimura 30 km. Theo báo cáo, trong lúc công nhân đang làm việc, tới giai đoạn điều chế Hesafluorrure uraium (UF6) thành bột Oxyde Uranium (UO2), th́ tai nạn xảy ra, qua một phản ứng, gọi là hiện tượng tới hạn. Theo cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA), th́ tai nạn được xếp ở cấp 4/7, có một hậu quả rất nghiêm trọng, kể từ khi có tai nạn nguyễn tử năm 1986 tại Nga. Trong tai nạn này, có điểm khác , là không có vụ nổ như bom nguyên tử, v́ uranium không bị nén và nhờ hiện tượng tới hạn, nên lượng phóng xạ cũng bị dồn ép trong khu vực thí nghiệm.

2-NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ :

          Năm 1986, nhà máy điện nguyên tử Bataan, tại Phi Luật Tân với hai ḷ phản ứng, chuẩn bị khánh thành. Đây cũng là nhà máy điện nguyên tử đầu tiên của vùng Đông Nam Á. Nhưng thảm họa đă xảy ra tại nhà máy nguyên tử Chernobyl ố Liên Xô, vào tháng 6-1986, nên quốc hội nước này, đă quyết định tạm ngưng hoạt động cũng như đ́nh chỉ sự xây dựng kế tiếp một ḷ phản ứng c̣n đang dang dở. Một vấn đề chết người là, dù không hoạt động nhưng chính phủ cũng phải bỏ mỗi năm hằng triệu mỹ kim, để bảo toàn và chạy thử máy, nếu không chúng sẽ trở thành khối sắt vụn vô dụng nhưng phải tốn hằng tỷ đô la mới có.

          Mười năm qua (1986-1996), trong khi cả thế giới chưa hết kinh hoàng về thảm cảnh trên, th́ tại Âu Châu, Phần Lan là một nước Bắc Âu, đă tiền phong làm sống lại thời vàng son của điện  nguyên tử. Một nhà máy và khu chứa chất thải phóng xạ, đă được xây dựng tại vùng rừng núi hoang dă Olkiluoto, cách thủ đô Helsinki, của Phần Lan chừng 350 km. Việc làm trên, lập tức đă bị các nước trong Liên Hiệp Âu Châu như Thụy Điển, Đức, Bỉ .. chỉ trích gay gắt, khiến cho Bộ Trưởng Môi Trường Phần Lan là Satu Hassi phải từ chức. Hiện Pháp, Thụy Điển.th́ lưỡng lự nhưng nước Đức vẫn cương quyết loại các nhà máy điện nguyên tử, ra khỏi danh sách nguồn cung cấp năng lượng tại nước này. Tương tự qua biến cố xăy ra tại Nhật, hầu hết các nước kể cả Hoa Kỳ đều xét lại sự an toàn và công tŕnh xây dựng nhà máy điện nguyên tử, chỉ trừ có Trung Cộng và Việt Cộng vẫn “ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc “ trong sự nghiệp tục tục “ xây “ mới hoặc thêm các nhà máy chết người trên, bất chấp thảm họa do chất phóng xa gây ra.

          Ngược ḍng lích sử, ta biết từ năm 1942, lần đầu tiên, đă thành công qua thử nghiệm phản ứng hạt nhân dây chuyền, tại Trường Đại Học Tổng Hợp Chicago ( Hoa Kỳ). Đây cũng là khởi điểm của thời đại nguyên tử ( Atomic age), mà mục tiêu phụng sự ḥa b́nh suốt thời gian qua, được coi như một thành công vượt bực và đầy ư nghĩa của nhân loại., trong tiến tŕnh phát triển nền văn minh hiện đại.

          Do vấn đề sống c̣n của đất nước, nhiều quốc gia tiền tiến và đang phát triển, đă gạt bỏ việc bảo vệ mội trường, để phát triển điện nguyên tử, nhằm cung cấp điện năng, phát triển năng lượng. Hiện trên thế giới có 438 nhà máy điện nguyên tử đang hoạt động tại 32 nước gồm : Châu  Mỹ (Hoa Kỳ, Canada,Mexico, Argentina, Brazil), Tây Âu (Đức, Bỉ, Tây Ban Nha,Phần Lan, Hà Lan, Anh, Pháp, Thụy Điển, Thụy Sĩ), Đông Âu (Bảo, Hung,Tiệp Khắc, Lỗ, Nga,Slovakia, Ukaraine,Armenia), Phi Châu (Nam Phi) vá Châu Á (Trung Cộng, Đài Loan, Đại Hàn, Ấn Độ, Ba Tư, Nhật và Pakistan).

          Hiên nay trước t́nh h́nh sôi động của thế giới, nhất là vùng Trung Đông, Trung Á, thêm vào đó là sự cạn kiệt dần ṃn các mỏ dầu trên đất liền cũng như ngoài thềm lục địa, khiến cho giá dầu tăng vọt như tên bắn. Thêm vào đó năng lượng của gió c̣n quá đắt, không thể thay thế nguồn năng lượng dầu được. Cho nên chỉ có điện nguyên tử, mới cung ứng nổi nhu cầu của nhân loại hiện nay.

          Sau những thảm họa do chất phóng xạ của những nhà máy điện nguyên tử gây ra, liên tiếp tại Liên Xô, Pháp, Nhật và nhiều nơi khác, đă thúc đẩy các nước phải ngồi lại, để cùng lo ngăn chận và chống đỡ hiểm họa vô h́nh, luôn xảy ra ngoài sự mong muốn của con người. Nói chung, muốn hưởng được lợí ích, từ một ân huệ của lưởi hái tử thần, đ̣i hỏi con người phải có sẵn tiền, kỹ thuật và nhất là sự thực tâm trách nhiệm. Phương châm của các nước đang sử dụng năng lượng nguyên tử, là nâng cao hiệu quả kinh tế cũng như tính an toàn cho đồng bào ḿnh. Sự kiện quốc tế đă kư chung hai công ước, cũng không ngoài nhanh chóng cùng nhau ngăn chận được những hiểm họa xảy ra, cũng như bảo đảm được sự an toàn tương đối nhà máy phát điện.

          Tất cả thật sự đều nằm trong bàn tay con người, nhất là hiện nay, khoa học kỹ thuật đă tiến tới gần như tuyệt đỉnh. Nói chung, muốn có an toàn khi thực hiện nhà máy điện nguyên tử, quốc gia sở quan phải tuyệt đối chấp hành nghiêm chỉnh những điều lệ của công ước quốc tế, qua việc chọn địa thế và vị trí xây dựng. Phải có những máy móc thiết bị an toàn, bảo đảm chống được những sự cố. Cuối cùng là sự hiện của những chuyên viên trong ngành, để điều hành máy móc thiết bị cũng như ứng phó kịp thời khi có tai nạn.

          Qua hai kinh nghiệm đă xảy ra tại Liên Xô và Nhật Bản, cho ta một bài học về tính thành thật trách nhiêm. Ở Nga, biến cố xảy ra v́ nhân viên thiếu tŕnh độ, cẩu thả và vô trách nhiệm. Tại Nhật trái lại, tai nạn do kỹ thuật không báo trước và tai ương. Về phương diện giải quyết cấp cúu, do đă chuẩn bị sẵn sàng, nên người Nhật đă kịp thời phần nào chận được thảm họa, trái lại Liên Xô chỉ biết chờ đợi sự giúp đỡ của các nước ngoài, trong lúc chỉ giải quyết cho có lệ.

3-NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ VIỆT NAM :

          Sau khi được tham dự hai hội nghị quốc tế 1986 và 1994, do cơ quan năng lượng quốc tế tổ chức. Thêm vào đó vào tháng 10-1995, một hội nghị nguyên tử quốc tế, cũng đă diễn ra tại Hà Nội, khiến cho CSVN phát sinh ư tưởng, muốn bắt chước các nước giàu có Âu Mỹ, Nhật, Đài Loan. đem điện nguyên tử vào VN (trong khi dầu thô và khí đốt của VN khai thác đưọc th́ đem bán bừa băi với giá rẽ mạt). Tuy nhiên mộng du trên đă bị dập tắt ngay, v́ dư luận trong đảng, trong nhóm chia năm xẻ bậy, đa số nói rằng điện nguyên tử nguy hiểm bởi chất phóng xạ, chất thải, nổ máy và nổ bom nguyên tử..

Nhưng thực tế trước mắt là VN lúc đó và ngay cả bây giờ, vẫn không có vốn cũng như nhân lực và  các cơ sở hạ tầng cần thiết, trong khi xây dựng cũng như điều hành nhà máy. Hiện nay, việc xây dựng các nhà máy điện nguyên tử tại những nước đang phát triển, đều trông cậy vào các nước văn minh tiền tiến. Ác nổi đảng từ trước tới nay, mọi sự đều nhắm vào Nga-Tàu hay các nước Đông Âu cũ, một phần là cá mè một lứa cùng biết tẩy nhau, cho nên dễ dàng trong sự giao kèo, mua bán , đổi chác.

          Những phanh phui liên tiếp trong mấy năm qua, về vụ đảng mua máy móc, tàu bè, tăng pháo.. cũ kỹ mốc rêu hư hại của Trung Cộng-Nga Xô... đem sửa sơn, rồi về nước, tính như đồ mới, là chuyện nhỏ xưa nay. Nhưng xây dựng nhà máy điên nguyên tử lại là chuyện lớn, có liên quan tới quốc tế. Do trên các nước kư giao kèo rất khó, ngoài ra nuớc sở quan, phải chứng minh được là ḿnh đă chuẩn bị mọi sự liên tục suốt thời gian pháp định, là 15 năm. Một yếu tố đầu tiên cũng không thể thiếu, đó là có số tiền sơ khởi chỉ 2 tỷ đô la. Đây là chuyện khó đối với VN, hiện đă mang quá nhiều nợ nần vay mượn.. Trong lúc khắp nước c̣n nhiều công tŕnh khác cần thiết hơn,để xây dựng.

          Nói chung, nếu CSVN vô tâm, vô lương, vô trách nhiệm, v́ ham tiền chia chác, nhập khẩu một NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ HƯ CỦ CUẢ NGA, TRUNG CỘNG hay bất cứ một quốc gia nào khác, là đồng nghĩa rước về quê hương nước VIỆT, một thảm kịch Chernobyl hay hai trái bom nguyên tử mà Mỹ đă thả trên nước Nhật vào tháng 8-1945. Đó chưa nói tới. NỢ NẦN CHÚA CHỔM mà các thế hệ VN phải gánh trả cho các nước giàu, hiện nay cũng như đời đời kiếp kiếp, do đảng VC vay mượn suốt 81 năm qua.

          Không một quốc gia nào kể cả Mỹ, dám tuyên bố là sẽ không có thảm họa Chermobyl hay Nhật hiện nay trên nước ḿnh. VN có chương tŕnh xây dựng một nhà máy điện nguyên tử vào năm 2010 tại Ninh Thuận. Theo nhận xét của một khoa học gia VC, th́ các nước sở dĩ phải xây dựng nhà máy điện nguyên tử, là v́ muốn được lợi nhuận kinh tế, nhất là các quốc gia như Nhật, Đại Hàn, Âu Châu.. luôn luôn phải nhập cảng than, dầu, khi lỏng. Thực hiện được điện nguyên tử, giá thành sẽ rẽ hơn nhiều lần, dù luôn luôn phải đối mặt với sự tiềm ẩn nguy cơ phóng xạ. Trái lại VN không nhập cảng các nhiên-nguyên liệu trên, vậy thực hiện nhà máy điện nguyên tử để làm ǵ, vừa mắc nợ, lại lo lắng ngày đêm, trong khi chính VN chưa sẵn sàng hay đủ khả năng ngăn ngừa và đối phó sự cố nếu có.

          Trên đất nước VN hiện nay c̣n không biết bao nhiêu công việc mà nhà nước cần phải làm , để cải thiện cuộc sống vô cùng cơ cực thiếu thốn của đồng bào. Mới đây trên truyền h́nh được trực tiép từ VN sang, qua các h́nh ảnh người nghèo trong nước, xếp hàng chờ nhận mười kư gạo bố thí của nhà thờ, do tiền của các Việt Kiều mua tặng. Trong lúc đó, xen vào hầu hết là các chương tŕnh quảng cáo các tour du lịch khắp nước thật là hào nhoáng. Rồi th́ không biết bao nhiêu phim ảnh, những sản phẩm văn nghệ của Việt kiều thực hiện, toàn nói lên cảnh giàu sang văn minh đổi đời trong nước hiện nay, làm mờ mắt người Việt đang sống lưu vong nơi hải ngoại, khiến ai cũng ao ước được trở về, để chia sẻ với quê hương ḿnh cảnh thanh b́nh, hạnh phúc đang có. Thậm chí có ông việt kiều c̣n viết thư hỏi ư kiến diễn đàn về việc “ nghĩ hưu ở VN hay Hoa Kỳ ? “

          Nhưng hỡi ôi đó chỉ là cảnh ảo trong cuộc đời thật, hay đúng hơn là cảnh thật của một thiểu số thuộc tầng lớp đảng đang cầm quyền hiện tại. Tất cả được tuyên truyền bằng phim ảnh, son phấn, chứ mặt thật đời sống của tuyệt đại đồng bào trong nước, đang cùng khổ, lầm than không  c̣n một bực thang nào để đem ra so sánh, Nguyên do v́ tất cả kế hoạch kinh tế, mà nhà nước đă và đang thực hiện bằng "nền kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa", đều thất bại gần như hoàn toàn, từ việc nuôi tôm, cá fish, trồng cà phê, hàng may mặc, nuôi gia cầm, các đồ án xây cất khách sạn, văn pḥng cho mướn... đả khiến cho cả nước phá sản v́ tính cách nửa vời, làm thiệt ăn giả và nhất là sự tham nhũng của mọi tầng lớp đảng. Mặt khác, đảng đă thực sự làm chư hầu cho Trung Cộng, nên bất chấp mọi hậu quả, đă mở hết mọi cánh cửa biên giới, để cho hàng Trung Cộng tràn ngập cả nước, đè bẹp sản phẩm nội điạ, khiến cho người dân cả nước bị sạt nghiệp, tay trắng, v́ không thể cạnh tranh được với hàng ngoại quốc, vừa rẽ lại được đảng công khai khuyến khích quảng cáo.

          Cho nên đâu có lạ, khi thấy cuối cùng người Việt cả nước lại ùn ùn kéo nhau xuất ngoại, dưới đủ mọi h́nh thức như làm công nhân, làm cô dâu tại Trung Cộng, Đài Loan, Nam Hàn, Nhựt Bổn, Tân Gia Ba .. và bi thảm nhất là lao vào con đường bán thịt nuôi thân nhân trong nước. Nhưng tàn mạt nhất có lẽ là vụ sông chết, đồng chết, biển chết, cá và người cùng chết  suốt mấy tháng qua từ Vũng Áng lan ra cả nước trong năm 2016.

          Đó là tất cả mặt thật trong ngàn muôn câu chuyện VN hiện nay, và chuyện nào cũng đều  có nước mắt và máu người. Chế độ nào cũng vậy, huy hoàng rồi sụp đổ nhưng quan trong nhất là hậu quả của nó. Ngày 1-5-1975, Bắc Việt vào tiếp thu VNCH, dù đất nước có bị tàn phá bằng bom đạn của cả hai phía nhưng hầu hết lănh thổ từ bờ nam vĩ tuyến 17 tại Bến Hải vào tới Cà Mâu-Hà Tiên đều đẹp đẻ, ruộng vườn, làng quê vui tươi no ấm, biển xanh cá bạc nuôi sống mọi người Chính phủ Miền Nam không hề cắt một phân đất nào để nhượng bán hay thế chấp cho ngoại quốc, Đặc biệt đối với quốc tế, VNCH không thiếu nợ ngân hàng, trái lại c̣n có 16 tấn vàng y để nguyên tại Sài G̣n, cũng như mấy trăm triệu mỹ kim kư thác, mà Mỹ đă phong tỏa sau tháng 4-1975. VNCH cũng để lại một xă hội trong sáng, văn hiến, giáo dục, một nền kinh tế thị trường, một hạ tầng kiến tạo. Tất cả đă bị VC tàn phá gần như trọn vẹn, măi cho tới đầu thập niên 90, khi mở cửa đổi mới, cứu đảng, mới bắt đầu hàn gắn tô phét lại như chúng ta hôm nay đă thấy.

          Nhưng đó là tiền đầu tư của ngoại quốc, chứ không phải do ngân sách quốc gia thực hiện. Cái ǵ cũng phải trả tiền, trả thuế khi muốn được hưởng. Tiền trả cho chủ nợ, thuế đóng cho nhà nước, đó là chưa nói tới nợ cao ngất Trường Sơn, nay đă tràn ra biển Đông, mà đảng lén lút vay và vay nếu được nhà băng đồng thuận.

          Bởi vậy, mai này không biết ai sẽ trả nợ đây, nếu một mai có cuộc đổi đời, mà chắc chắn là phải có. Trong nước hiện nay, cây cột đèn nếu có chân cũng chạy v́ không ai muốn nh́n mặt đảng nữa. Đó là chân lư bó buộc phải tới, dù sớm hay muộn. Câu chuyện khôi hài của những người về thắm nước, trở qua kể, làm cưới ra nước mắt. Theo đó, th́ hiện nay VC chia Việt Kiều làm ba hạng: Việt Kiều thiệt, để chỉ những người tị nạn tới nay ḷng vẫn keo sơn chống đảng. Việt Kiều giả, chỉ những thành phần hùa gíó bẻ măng, thấy trăng quên đèn, luôn nghĩ tới danh lợi trước mắt. Sau rốt là Việt Kiều Ngu, tức là những người ù ù cạc cạc, ba làng, sao cũng được, quốc gia hay cộng sản ai biết, chỉ cần được về nước vinh qui bái tổ, khoe giàu khoe giỏi và nói tiếng ngoại quốc là đủ rồi. Họ đâu cần biết tới dân đói, đảng đang xây cất xưởng lọc dầu hay nhà máy điện nguyên tử, hoặc ǵ ǵ đó như vụ cá chết ở miền Trung, đồng ruộng miền Nam khô cháy v́ ngập mặn và dân oan bị đảng cướp nhà cướp đất, sống lăn lóc khắp đầu đường xó chợ .. hay dù có biết, cũng ngu ǵ nói sự thật, nhỡ VC cấm không cho về, th́ làm sao c̣n cơ hội để vinh qui bai tổ, khoe bắng cấp, chưng vàng ngọc và trên hết có cơ hội để trả thù dân tộc , với giá rẻ mạt , chỉ có ở quê nhà và trên thân xác của những người đàn bà con gái tội nghiệp, đời nghèo ở ruộng đồng, xóm biển VN -/-

Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di

Tháng 8-2016

HỒ ĐINH

 

 Mường Giang

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch