báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

   [Bài Viết - Article]                                                                           

 Việt Nam tôi đâu?  -Việt Khang

 

 Anh là ai? -ViệtKhang

 

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh ch trách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta xem bài, xem videos trên youtube! Yahoo không xem phim đưc!!!

 ***

 
Thảm Họa Bắc Thuộc

https://youtu.be/0N-rO2vD04Y

***

Phạm Bá Hoa

                                               Tóm lược

tội ác của lănh đạo Việt Cộng 1945-2017.

 

Phần 3/3

 

Tác động đối với môi trường sinh thái. Về mặt môi trường với lượng nhôm sản xuất hàng năm từ năm 2015, mỗi năm hai dự án này thải ra 10 triệu tấn bùn đỏ, và hết đời của dự án này là thải ra 1 tỷ 500 triệu tấn, như những quả bom bùn treo trên cao, thượng nguồn đồng bằng miền Nam và miền Trung. Việt Nam có khí hậu nhiệt đới, thường xuyên có những trận mưa rất lớn, nước vẫn có thể tràn qua đập, cuốn theo nó những chất thải độc hại xuống những vùng đất, sông, suối ở hạ du, gây ô nhiễm môi trường trên diện rộng. Theo báo VnExpress, th́ "Thà đền tiền đầu tư cho Trung Cộng, c̣n hơn là lúc nào cũng lo sợ thảm họa xảy ra." 

Ngày 16/6/2016, hồ chứa titan của công ty CP đầu tư khoáng sản & thương mại tại xă Thuận Quư, quận Hàm Thuận Nam, tỉnh B́nh Thuận, bị vỡ, nước cuốn theo bùn đỏ ra đường nhựa chung quanh. Nhiều nhân chứng nh́n thấy ḍng nước bùn đỏ chảy rất mạnh, kéo 3 xe gắn máy trôi theo nhưng người lái xe đă nhanh chân thoát được. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận bùn đỏ tràn lan khắp nơi dọc theo ḍng chảy của nó, tràn vào nhà dân, biến các hồ ao quanh nhà dân trở thành màu đỏ nhầy nhụa. Nước bùn đỏ chảy từ phía trong công ty cuốn theo nhiều vật dụng khai thác bằng kim loại nằm ngổn ngang trên đường. Một trụ điện phía trong công ty bị ngă đổ. Lượng bùn đóng trên mặt đường ngập đến đầu gối.

Do lượng bùn đỏ đổ ra quá lớn, tràn sang các khu rừng thông và đi vào nhiều resort đang được xây dựng tại khu vực giáp ranh giữa huyện Hàm Thuận Nam và thành phố Phan Thiết. Nước bùn đỏ chảy từ công ty hầu hết là tràn nhiều đường nhựa và đổ thẳng ra phía biển. Đây mới là một trong thảm họa đáng kể đối với người dân đang sống chung quanh công ty, và sống dọc theo con đường mà mỗi khi bùn đỏ tràn ra là nó chảy dọc theo con đường ra hướn biển!   

Số 31.Tội ác không kiện Trung Cộng giành chủ quyền Biển Đông. 

Năm 2009, Trung Cộng trưng ra tấm bản đồ Biển Đông với h́nh chữ U thường gọi là “đường lưỡi ḅ” để giành chủ quyền hơn 80% diện tích biển này. Đến đầu năm 2010, Trung Cộng lên tiếng lưu ư Hoa Kỳ rằng, Biển Đông thuộc lợi ích cốt lơi của họ, và họ quyết định sẽ điều động hàng không mẫu hạm đến vùng này để bảo vệ quyền lợi của họ. Trung Cộng tự công bố bản đồ BIển Đông với h́nh “đường lưỡi ḅ” và giành quyền làm chủ đến 80% diện tích Biển Đông.

Năm 2011, Philipines đệ đơn kiện Trung Cộng tại ṭa án trọng tài quốc tế, nhưng Việt Nam khước từ lời kêu gọi của Philipines tham gia vụ kiện.

Ngày 18/10/2011. Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tự hỏi trong sự hoảng hốt: “Mất nước rồi ư?” Rồi Cô tự trả lời: “Có lẽ thế thật!.Bởi trong lịch sử 1.000 năm trước dân tộc này không thể bị đồng hóa bằng h́nh thức xâm lấn, thống trị… th́ nay đă có những h́nh thức ngoại giao tinh vi hơn, buộc cả dân tộc phải tự đồng hóa ḿnh, phải cam chịu v́ lép vế, đớn hèn im lặng, chấp nhận cúi đầu mà quên đi truyền thống quật cường của cha ông để lại. Có lẽ thế thật. V́ nếu không, thì tại sao Trung Cộng ngang nhiên phủ nhận đặc quyền khai thác dầu khí của Việt Nam trên thềm lục địa nước Việt trong khi ông Nguyễn Phú Trọng đang thăm viếng Bắc Kinh?”

Số 32. Tội ác cho Trung Cộng trúng thầu đến 90% dự án

Đài BBC online ngày 26/8/2010 có bản tin: “Bộ Công Thương đưa ra con số vào tháng 7/2009, theo đó đă có 30 doanh nghiệp Trung Cộng trúng thầu EPC hoặc trực tiếp đầu tư trong 41 dự án ở Việt Nam. Tất cả 41 dự án này là kinh tế trọng điểm, liên quan mật thiết tới tài nguyên quốc gia và an ninh quốc pḥng”.

Trang Bauxite online ngày 26/9/2010,ông Dương Danh Hy, cựu Tổng Lănh Sự Việt Cộng tại Trung Cộng, nhắc đến bài báo trích đăng của Giáo sư Bùi Huy Hùng, Viện Khoa Học Năng Lượng, nhận định rằng:  “Hiện nay có đến 90% dự án nhiệt điện do Trung Cộng trúng thầu, sẽ dẫn tới sự phụ thuộc có nguy cơ mất an ninh năng lượng khi có tai nạn xảy ra, v́ khi đó chúng ta không có nguồn năng lượng dự bị nào khác”.

Trên Đàn Chim Việt onine ngày 12/10/2010, “Trung Cộng đang giúp các nước làm cầu, làm đường nối vào hệ thống đường bộ đường sắt của họ. Trong 6 con đường đang làm tại Việt Nam, th́ 5 con đường là tại Hà Nội, Hải Pḥng, Đà Nẵng, Vũng Tàu, Sài G̣n, toàn bộ là vị trí trọng yếu trải rộng cả ViệtNam…Ta mới có hai con đường Lạng Sơn và Móng Cái nới vào đường của Trung Cộng đă thấy điêu đứng, nay có thêm 5 đường đi khắp nơi, sức đâu để bảo vệ kinh tế quốc pḥng. Thế có phải là một thể chế cho phépcác hành lang này như khu nhượng địa trên khắp Việt Nam?

 Số 33. Tội ác về thành lập Viện Khổng Tử. 

Đến cuối năm 2011, các trường Đại Học Dân Tộc, Đại Học Sư Phạm, và Đại Học Quảng Tây của tỉnh Quảng Tây (Trung Cộng), đă thành lập 6 Học Viện Khổng Tử tại Thái Lan, Lào, và Indonesia, trong mục tiêu của lănh đạo Trung Cộng là từ nay đến năm 2020, phải thiết lập Viện Khổng Tử tại 500 thành phố lớn trên thế giới.

Các quốc gia hủy bỏ Viện Khổng Tử(trích trong Google.vn).

Thụy Điển. Viện Khổng Tử thành lập tại trường đại học Stockholm, Thụy Điển, hồi năm 2005. Ông Lư Trường Xuân (Li Changchun), cựu B Trưởng Bộ Tuyên Truyền của Trung Cộng, ca ngợi là một phần quan trọng của hệ thống tuyên truyền ở hải ngoại của Trung Cộng, đă bị phát hiện có liên quan đến hoạt động gián điệp kinh tế tràn lan của người Trung Quốc ở hải ngoại. Có một thông tin được công khai nói rơ rằng những cơ quan chống t́nh báo Tây phương đă xác định, Viện Khổng Tử là những cơ quan gián điệp thuộc chánh phủ Trung Cộng điều hành. Cuối cùng, theo quyết định của trường đại học Stockholm ngày 20/12/2014, sẽ bỏ chương tŕnh tiếng Trung Hoa từ tháng 6/2015.

Hoa Kỳ. Sau khi giáo sư ngành nhân chủng học Marshall Sahlins thuộc đại học Chicago công bố một điều tra về t́nh trạng hoạt động của các Viện Khổng Tử tại giảng đường Mỹ vào tháng 10/2013, hơn 100 giảng viên của đại học này đă kư tên vào văn bản chánh thức phản đối sự hiện diện của Viện KHổng Tử trong khuôn viên đại học Chicago. Đầu tháng 11/2014, hai trường đại học Chicago và đại học Pennsylvania, tuyên bố ngưng hợp tác và đóng cửa Viện Khổng Tử, cơ quan giảng dạy ngôn ngữ và văn hóa Trung Quốc. Trả lời phỏng vấn tờ The Wall Street Journal, ông Henry Reichman, P Chủ Tịch Hiệp Hội Giáo đại học Mỹ, cho biết: “Tôi tin rằng, Chicago và Pennsylvania không phải là hai đại học duy nhất nhận ra rằng, hợp tác với một viện như kiểu Viện Khổng Tử là hoàn toàn không đáng”.

Ấn Độ. Chính phủ Ấn Độ đă từ chối, không cho lập những Viện Khổng Tử, cho đó là âm mưu của Trung Cộng để phát triển quyền lực mềm, dùng văn hóa để lan tràn ảnh hưởng.

Canada.Năm 2007, một báo cáo giải mật của cơ quan T́nh Báo cảnh báo: “Viện Khổng Tử như một nỗ lực của”.Đại học McMaster và Đại học Sherbrooke đă chấm dứt hợp tác với Viện Khổng Tử. Trước đó, tháng 12/2013, Hiệp Hội Giảng Viên Đại Học Canada, đă phổ biến bản kêu gọi các trường đại học Canada hủy bỏ các hợp đồng hợp tác với Viện Khổng Tử. (hết trích)

Vậy mà,lănh đạo Việt Cộng cho phép Trung Cộng thành lập Viện Khổng Tử như một thí điểm, dù gặp phải phản ứng mạnh mẽ của giới trí thức và dư luận xă hội trước những hành động của Trung Cộng xâm lấn Biển Đông, nhưng lănh đạo Việt Cộng cứ như không nghe không biết, và vẫn thực hiện.

Ngày 5/12/2014, qua đài BBC Luân Đôn, Giáo sư Trần Ngọc Thêm, từ đại học quốc gia tại Sài G̣n, nhận định: Để đạt được những mục tiêu chiến lược của ḿnh, Trung Quốc không ngần ngại kết hợp hai loại sức mạnh -sức mạnh cứng và sức mạnh mềm-với mưu đồ cho thấy khá rơ qua mạng lưới các Viện Khổng Tử mở ra tại hàng trăm quốc gia... “Kinh nghiệm ở Mỹ cho rằng, cái đó không bảo đảm tự do học thuật trong môi trường đại học, ở phạm vi của các Viện Khổng Tử trong các trường đại học, rơ ràng đó là một hệ thống rất thống nhất với nhau và có mục tiêu rất rơ ràng... Họ sẽ không ngần ngại mà kết hợp cả sức mạnh cứng quân sự, và sức mạnh mềm là áp đặt kinh tế hoặc mua chuộc về kinh tế, cộng với sức mạnh mềm qua ngỏ ngoại giao văn hóa ngang qua những Học Viện Khổng T.

Ngày 27/12/2014, Ông Nguyễn Thiện Nhân, Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, cùng với ông Du Chí Thanh, Chủ Tịch Ủy Ban toàn quốc hội nghị hiệp thương chính trị (gọi tắt là chính hiệp) của TrungCộng, dự lễ gắn biển "Học Viện Khổng Tử" tại  trường đại học Hà Nội (trích Google.vn).

V́ lănh đạo Việt Cộng ôm chặt 16 chữ vàng và 4 tốt do Trung Cộng trao cho, v́ vậy mà trong khi các quốc gia khác hủy bỏ các Viện Khổng Tử th́ Việt Cộng lại vui vẽ tiếp nhận một thứ vũ khí chính trị của Trung Cộng.

Số 34. Tội ác về hệ thống nhiệt điện than.

Năm 2011, chánh thức thành lập hệ thống nhiệt điện than trên toàn quốc dưới tên gọi “Quy Hoạch Điện VII”. Khi thành lập th́ có 19 nhà máy hoạt động, dự trù đến năm 2020 có 48 nhà máy, và năm 2030 có 80 nhà máy. 

Ngày 24/10/2016, Ông Nguyễn Anh Tuấn, Phó Viện Trưởng Viện Năng Lượng thuộc Bộ Công Thương, trả lời báo Tiền Phong, rằng: "Hiện nay, nguồn thủy điện hầu như khai thác hết, trữ lượng khí đốt cũng cạn dần, nên cách lựa chọn phát triển nhiệt điện là đúng nhất để bảo đảm năng lượng cung cấu đủ cho nhu cầu... Trong Quy Hoạch Điện VII điều chỉnh, đến năm 2020, tổng công suất các nhà máy nhiệt điện than giảm 5,3% so với Quy Hoạch Điện VII, c̣n chiếm khoảng 42,7% tổng công suất nguồn giảm 5.3% so với trước, sau khi loại bỏ 18 dự án nhiệt điện than. Nhưng nh́n chung, nhiệt điện than trong Quy Hoạch VII Điều Chỉnh, vẫn là nguồn cung cấp chính....". Như vậy, đến năm 2030 tổng số nhà máy nhiệt điện than sẽ là 62 (thay v́ 80 như dự trù lúc đầu) tại các tỉnh: Quảng Ninh, Hải Pḥng, Thái B́nh, Nam Định, Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Quảng B́nh, Quảng Trị, Khánh Ḥa, B́nh Thuận, Long An, Trà Vinh, Hậu Giang, An Giang, Sóc Trăng, Kiên Giang, Cà Mau. Với ngần ấy nhà máy nhiệt điện than -mà là than dơ từ Trung Cộng- đă đủ ô nhiễm cả bầu không khí trên toàn cơi Việt Nam, và nạn nhân chính là dân tộc Việt Nam.   

Về nguyên liệu. Hệ thống nhà máy nhiệt điện than phụ thuộc vào nguồn than nhập cảng. Theo ước tính từ năm 2020, mỗi năm Việt Nam phải nhập cảng 46 triệu 700 ngàn tấn than, và từ năm 2030 th́ mỗi năm phải nhập cảng 157 triệu tấn than để sản xuất điện. Nhưng, trở ngại là khả năng tài chánh chỉ có thể nhập cảng 50 triệu tấn mỗi năm mà thôi, chưa biết sẽ phải xoay sở ra sao. Với lại quốc gia cung cấp chỉ có Trung Cộng nên giá cả khó ổn định. Bên cạnh đó có thể mua từ Nhật Bản, nhưng có thể có rắc rối từ Trung Cộng.

Về ô nhiễm. Phát triển nhiệt điện than đồng nghĩa với việc chấp nhận gia tăng ô nhiễm môi trường, và điều này gây áp lực rất lớn đối với xă hội, ít nhất là hai điểm:

"Điểm 1. Giải quyết tro xỉ do các nhà máy thải ra.

Và điểm 2. Việc làm cho nông dân địa phương sau khi đất canh tác của họ bị thu hồi". Với 19 nhà máy nhiệt điện than đang vận hành (năm 2015), mỗi năm thải ra môi trường khoảng 10 triệu tấn tro xỉ. Từ lâu nay, nguồn tro xỉ này là một vấn đề nan giải của các nhà máy và các cơ quan liên quan. Chỉ tính riêng nhà máy nhiệt điện Cẩm Phả, mỗi năm phải tốn một khoản 70 tỉ đồng để thuê băi chứa tro xỉ than.

Ô nhiễm bầu không khí và ô nhiễm nước, là hai nguyên nhân trong các nguyên nhân chính dẫn đến t́nh trạng người dân bị ung thư tại Việt Nam ngày càng gia tăng mạnh. Theo Bộ Y Tế Việt Nam, tính đến cuối năm 2007 Việt Nam có 51 làng ung thư tại 22 tỉnh. Ngày 2/9/2009, Tiến sĩ Nguyễn Đại B́nh cho biết: "Căn cứ theo tài liệu nghiên cứu về ung thư tại Việt Nam, th́ trung b́nh mỗi ngày có 250 người chết v́ bệnh ung thư. (trích trong Phylamin.vn).

Tóm tắt.

Hệ thống nhiệt điện than theo Quy Hoạch Điện VII năm 2011, th́ năm 2010 có 19 nhà máy hoạt động, đến năm 2020 sẽ là 43 nhà máy, và đến năm 2030 tổng số sẽ là 80 nhà máy nhiệt điện than. Sau đó, Quy Hoạch Điện VII được điều chỉnh từ tháng 3/2016, th́ số lượng nhà máy nhiệt điện than giảm 18 nhà máy, nhưng tổng công suất nhiệt điện than vẫn chiếm 42.7% trong tổng công suất. Nói chung, nhiệt điện than vẫn giữ vai tṛ chính trong ngành điện, ít nhất là từ nay đến năm 2030. Lư do: Chi phí thấp, đầu tư không cao, thời gian xây dựng không lâu, nguồn nguyên liệu dồi dào, và giá thành sản xuất thấp, chỉ khoảng 7 xu của đồng mỹ kim/1 kwh.

Nhưng về ô nhiễm môi trường, th́ hiện nay các nhà máy thải ra khoảng 3.000.000 tấn tro xỉ mỗi năm, và từ năm 2030 cả hệ thống nhiệt điện than sẽ thải ra khoảng 25.000.000 tấn tro xỉ mỗi năm. Đó là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với người dân sống chung quanh khu vực rộng lớn có nhà máy nhiệt điện than, v́ đây là một trong các nguyên nhân chánh dẫn đến t́nh trạng bệnh nhân ung thư ngày càng gia tăng đáng sợ tại Việt Nam! 

 Số 35. Tội ác sử dụng tiền Trung Cộng trên một phần lănh thổ Việt Nam.

Theo Tiến Sĩ Phan Minh Ngọc, th́ ngày 21/5/2014,Ngân Hàng Nhà Nước đă có Quyết định số 11 ngày 21/5/2014, chỉ cho phép sử dụng Nhân dân tệ một cách hạn chế trên lănh thổ Việt Nam”.

Ngày 5/1/2015, “Hiệp hội doanh nghiệp Trung Cộng tại Việt Nam, và Ngân Hàng Công Thương Trung Cộng (ICBC), gởi đề nghị đến Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam, đ̣i được thanh toán nhân dân tệ trực tiếp tại Việt Nam”.

Pḥng Thương Mại Công Nghiệp Việt Nam đă chuyển đến Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Theo đó, phía Trung Cộng viện lư lẽ rằng:  “Việc giao dịch và thanh toán bằng “nhân dân tệ” trực tiếp tại Việt Nam xuất phát từ nhu cầu khá lớn và tăng lên rơ rệt theo đà phát triển không ngừng của thương mại Việt - Trung”.  Họ lập luận rằng: “Đến cuối năm 2013, ước tính kim ngạch thanh toán bằng “nhân dân tệ” đă đạt khoảng 15 tỷ USD. Tuy nhiên, đa số giao dịch thanh toán biên mậu bằng nhân dân tệ nói trên được thực hiện ở Việt Nam thông qua con đường không chính ngạch”.

Phản ứng của giới trí thức và báo chí: 

(1) Nhà báo Đào Tuấn, thẳng thắn viết trên báo Lao Động là cần một câu dứt khoát: “Đề nghị giao dịch chánh thức bằng Nhân Dân Tệ phải được hồi đáp ngay bằng cái lắc đầu dứt khoát, nếu chúng ta c̣n tôn trọng đồng bạc Việt Nam, một sự tôn trọng cần thiết như tôn trọng độc lập quốc gia”.

(2)Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, khi trả lời phỏng vấn của báo Một Thế Giới, đă khẳng định: “Lời đề nghị thanh toán trực tiếp bằng Nhân Dân Tệ của Trung Quốc là vi phạm chủ quyền của Việt Nam”.

Với lư lẽ của phía Trung Quốc nói rằng, trong năm 2013  giao dịch bằng Nhân Dân Tệ tại vùng biên giới Việt–Trung lên đến 15 tỷ mỹ kim là bằng con đường không chính ngạch, ông Doanh nêu câu hỏi: "Ngân Hàng Nhà Nước và các tỉnh biên giới, cần phải có một câu trả lời rơ ràng là tại sao lại có thể có giao dịch lên đến 15 tỷ mỹ kim bằng đồng Nhân Dân Tệ ở biên giới được? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm về việc này? “Phải kiểm soát rất rơ ràng chứ không thể nào dùng đồng Nhân Dân Tệ lưu hành ở Việt Nam như một đồng tiền thứ hai, không một nước nào có thể cho phép như vậy. Đây chính vi phạm chủ quyền lănh thổ và chẳng khác ǵ việc cho phép đồng Nhân Dân Tệ thao túng đồng tiền của Việt Nam”

(3)Tiến sĩ Cao Sĩ Kiêm, nguyên Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước: “Việc sử dụng đồng Nhân dân tệ trong giao dịch thanh toán Việt Nam - Trung Quốc cần được xem xét dưới nhiều góc độ, một là độ tin cậy và sức mạnh của đồng Nhân dân tệ, và hai là sức đề kháng của kinh tế Việt Nam.  Bao giờ đồng Nhân dân tệ có thể chuyển đổi được ra vàng hay mỹ kim, hay đồng EURO, lại là chuyện khác. Nhưng trong bối cảnh hiện nay, Nhân dân tệ chưa làm được điều đó nên chúng ta sẽ phải chờ thêm”.

(4)Tiến Phạm Chí Dũng, Chủ Tịch Hội N Báo độc lập, cho rằng: Đây không phải là vấn đề mới, v́ Ngân ng N ớc đă có quy định rơ ràng. Nhưng phải thận trọng, v́ đây có thể là chủ trương trong chính sách gặm nhấm Việt Nam của Trung Quốc.

(5) Phạm Chi Lan: “Nếu cho thanh toán trực tiếp bằng Nhân n T là hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, bởi nó tương tự như việc treo cờ, chỉ có thể là cờ của nước ta chứ sao có thể là cờ của nước khác được?

Khi tôi đưa vào bảng tổng hợp tội ác này là tháng 7/2017, nhóm lănh đạo Việt Cộng hoàn toàn im lặng, trong khi giới trí thức và nhà báo rất lo ngại v́ cho rằng Trung Cộng t́m cách đưa đồng nhân dân tệ vào lũng đoạn thị trường Việt Nam, biến đồng nhân dân tệ thành đồng tiền song hành với đồng bạc Việt Nam, đây là điều không thể chấp nhận được, v́ vi phạm chủ quyền Việt Nam. Nhưng then chốt của vấn đề là âm mưu của Trung Cộng, mà theo nghi ngờ của Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, th́ đề nghị sử dụng “nhân dân tệ” tại Việt Nam rất có thể là trong chính sách gậm nhấm của Trung Cộng.

Tính đến tháng 5/2014, đồng “nhân dân tệ” của Trung Cộng trở thành đồng tiền thương mại vào hàng thứ 7 trên thế giới. (trích trong Google.vn).

 Số 36. Tội ác để Trung Cộng quân sự hóa Biển Đông 2014-2017.

Điều 60 của Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982, không có quy chế cho các đảo nhân tạo (Artificial islands), như sau: "Các đảo nhân tạo, các thiết bị và công tŕnh không được hưởng quy chế của đảo. Chúng không có lănh hải riêng, và sự có mặt của chúng không có tác động ǵ đối với việc hoạch định ranh giới lănh hải, vùng đặc quyền kinh tế, hoặc thềm lục địa. Với điều Luật trên, hành động của Trung Cộng bồi đấp các đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa, là không giá trị.

V́ vậy mà ngày 24/9/2014 tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York, Tổng Thốing Philippines Benigno Aquino III, đă tố cáo hành động cải tạo các băi đá ngầm thành đảo nhân tạo của Trung Cộng.

Ngày 8/10/2014, đài Á Châu Tự Do trích  bản tin của Tân Hoa Xă, theo đó th́ Trung Cộng đă hoàn thành một sân bay trên đảo Phú Lâm trong Nhóm Đảo An Vĩnh thuộc quần đảo Hoàng Sa, với đường băng dài 2.000 thước.  Bài báo Tân Hoa Xă viết rằng: “Đường băng mới hoàn thành tại đảo Phú Lâm là đảo lớn nhất của Hoàng Sa, sẽ nâng cao khả năng quốc pḥng của Trung Cộng ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”.

Ngày 13/7/2015, h́nh do vệ tinh của công ty DigitalGlobe chụp và công bố: "Trung Cộng đang mở rộng hai đảo Phú Lâm và Quang Ḥa thuộc quần đảo Hoàng Sa. Đường băng cũ trên đảo Phú Lâm, nay là đường băng mới dài khoảng 3.000 thước, đủ sức tiếp nhận các loại máy bay quân sự của Trung Cộng. Các bức ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy Trung Cộng đang xây nhiều cơ sở để chứa máy bay chiến đấu tại đây.... Trong khi đó, trên đảo Quang Ḥa có một doanh trại quân đội mới xây xong.Cùng lúc, đảo Duy Mộng mà Trung Quốc chiếm đóng gần đó, các ṭa nhà mới cũng xây cất xong (trích trong Wikipwdia).

Ngày 16/3/2015, Đá Vành Khăn (Anh ngữ là Mischief Reef) là rạn san hô "nửa ṿng cung" thuộc Cụm B́nh Nguyên, sâu từ 18,3 đến 29,2 thước về phía đông của cụm Gạc Ma. Đá Vành Khănlà nơi tranh chấp giữa Việt Nam, Đài Loan, Phi Luật Tân, và Trung Cộng, nhưng Trung Cộng đă kiểm soát đảo Đá này từ tháng 2/1995. Tên Mischief là do nhà làm bản đồ Henry Spratly đặt vào năm 1791 khi ông đi qua vùng quần đảo Trường Sa (trích trong Wikipedia).

Ngày 26/5/2015, h́nh ĐáGạc Ma do IHS Janes chụp và Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải Châu Á (AMTI) giải đoán cơ sở nơi đây như sau: "Một hải cảng nhỏ có khu vực neo đậu, 2 trạm chất hàng, 2 băi đáp trực thăng, 3 hệ thống có thể là ăng ten liên lạc vệ tinh, 1 cơ sở đa nhiệm lớn, 2 tháp radar đang xây dựng, có thể là 6 tháp giám sát dành cho vũ khí, 4 tháp vũ khí, 1 hải đăng, 1 trạm năng lượng mặt trời với 44 tấm pin và 3 tuabin gió" (trích trong Tiềnphong online 27/5/2015).

Ngày 28/6/2015, bản tin trên báo Washington Post, cho thấy Trung Cộng gần như hoàn tất việc xây dựng một đường băng dài khoảng 3.000 thước trên đảo  Đá Chữ Thập. H́nh mới nhất do Digital Globe chụp ngày 2 và 13/7/2015, cung cấp cho Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải Châu Á (AMTI) tại Trung Tâm Nghiên Cứu Quốc Tế & Chiến Lược (CSIS) có trụ sở tại Washington DC. Theo AMTI, việc xây dựng căn cứ Không Quân vẫn c̣n tiếp tục với việc "lát mặt bằng, đánh dấu đường băng,  xây thềm đế máy bay, hệ thống cảm biến, và bổ sung các cơ sở yểm trợ”. H́nh ảnh chụp Đá Chữ Thập c̣n cho thấy một chiến hạm neo đậu tại đó (trích trong VNEXPRESS 28/7/2015).

Đá Subi. H́nh chụp ngày 6/2/2015, và h́nh chụp ngày 17/4/2015. Hai h́nh với độ phân giải cao, cho thấy chỉ trong 10 tuần lễ mà Trung Cộng đă biến đảo nổi Subi có dạng một phi trường trên diện tích khoảng 2,65 cây số vuông.The Diplomat đưa tin: "Kích thước và h́nh dạng dải đất phù hợp một đường băng dài 3.300 thước, tương đương với độ dài đường băng trên đá Chữ Thập".

Ngày 18/7/2015, với h́nh Đá Subi mà Trung Cộng bồi đấp do Victor Robert Lee chụp, giúp giải đoán như sau: "Chiều rộng của Đá Subi sau khi bồi đấp, đủ để thực hiện đường băng cùng một đường song song cho máy bay ra đường băng. Tấm h́nh bên trái do vệ tinh chụp, cho phép giải đoán là Trung Cộng đang xây một đường băng lớn cho phi cơ sử dụng, v́ tổng số xe chở bê tông là 34 chiếc, tức là thêm 14 chiếc so với ảnh vệ tinh chụp ngày 5/6/2015. Riêng tàu nạo vét bồi đắp quanh Subi chỉ c̣n 3 chiếc vẫn tiếp tục, tức là giảm 11 chiếc so với 6 tuần lễ trước đó. Được hiểu là công tác bồi đấp sắp hoàn tất, trong khi công tác xây cất dồn dập hơn trước" (trích trong VNEXPRESS 28/7/2015).

Năm 2015, hoàn tất 3 phi trường với phi đạo dài 3.000 thước trên Đá Chữ Thập, Đá Vành Khăn, và Đá Su Bi. Năm 2016, khi phán quyết của ṭa án trọng tài quốc tế bác bỏ chủ quyền Trung Cộng trên Biển Đông, th́ Trung Cộng nhanh chóng hoàn tất các cơ sở chứa hỏa tiễn, và các cơ sở phục vụ quân sự trên các Đá Ga Ven, Đá Tư Nghĩa, Đá Gạc Ma, và Đá Châu Viên.

Tóm tắt.Như vậy, các căn cứ của Trung Cộng trên các đảo thiên nhiên và đảo nhân tạo từ các Đá Ngầm thuộc quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cộng với căn cứ Hải Quân và Không Quân trên đảo Hải Nam, đă tạo nên một chuỗi căn cứ quân sự theo chiều Bắc Nam trên Biển Đông, đủ mạnh cho Trung Cộng khống chế nhóm lănh đạo Việt Cộng dưới dạng nào đó. Cũng với sức mạnh đó, vào lúc nào mà Trung Cộng cho là thuận lợi, rất có thể họ sẽ tuyên bố "vùng nhận dạng pḥng không" để kiểm soát cả không phận lẫn hải phận phần lớn Biển Đông, trừ khi Hoa Kỳ mạnh mẽ can dự vào đề bảo vệ, ít nhất cũng là bảo vệ đường hàng hải và hàng không.  

 Số 37. Tội ác cấp chứng minh nhân dân theo mẫu của Trung Cộng.

Từ ngày 7/12/2015, Pḥng cảnh sát quản lư hành chánh về trật tự xă hội Công An thành phố HCM, và công an các quận/huyện bắt đầu cấp phát hoặc đổi mới Chứng Minh Nhân Dân 12 số. Những thẻ CMND c̣n trong hạn sử dụng không cần đổi, cho đến khi hết hạn.

Tại sao thẻ CMND của Việt Nam phải 12 số? Ngày 15/6/2017, dân số Việt Nam là 95.367.378 người (VietNam Population), trong khi thẻ CMND với 9 số đă sử dụng tại Việt Nam từ lâu nay rất hợp lư. Với 9 con số, vẫn sử dụng đến khi dân số lên đến 999 triệu 999 ngàn 999 người mới cần thêm 1 con số nữa, tức là đến con số tỷ. Nhưng liệu bao nhiêu thế kỷ nữa th́ dân số Việt Nam mới lên đến con số tỷ mà lănh đạo Việt Cộng lại sử dụng 12 con số ngay từ năm 2015?

Với hàng số đỏ trên thẻ chứng minh nhân dân mẫu bên cạnh, đọc là 1 tỷ 0 trăm 98 triệu lẻ 6.114 người. Vậy, bao giờ dân số Việt Nam lên đến con số ấy?

Tướng Công An Việt Cộng Trần Vệ, Phó Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Cảnh Sát quản lư hành chánh về trật tự an toàn xă hội, giải thích: "Mục tiêu đặt ra là xây dựng được một hệ thống thu nhận và quản lư dữ liệu đăng kư CMND trên mạng máy tính được nối mạng giữa trung ương và địa phương.  Sản xuất và cấp phát CMND mới trên hệ thống dây chuyền công nghệ hiện đại, đạt tiêu chuẩn thẻ quốc tế phục vụ nhu cầu giao dịch của công dân và phục vụ công tác bảo vệ an ninh, an toàn xă hội. Sử dụng công nghệ nhận dạng sinh trắc học hiện đại để quản lư và nhận dạng trong thời gian thu thập dữ liệu, cấp phát và quản lư CMND, tránh làm giả, nâng cao độ bền. Mỗi công dân Việt Nam từ 14 tuổi trở lên đều được cấp CMND, với một số CMND duy nhất cho người đó, không cho phép một người có nhiều CMND, hoặc nhiều người có số CMND giống nhau. Giai đoạn 1 trong khoảng 5 năm, sẽ cấp thẻ Chứng Minh Nhân Dân cho 24.000.000 người".

Ông Tướng Công An này giải thích rằng: “Máy tính cùng vớimáy móc hiện đại, công nghệ hiện đại, đạt tiêu chuẩn quốc tế", vậy là Công An Việt Cộng sử dụng máy computer mà trong nước gọi là "vi tính" để ghi nhận dữ kiện, và từ đó cấp phát thẻ CMNDth́ làm sao một người có nhiều CMND được? Làm sao nhiều thẻ CMND lại trùng những con số được? V́ khi tên người, địa chỉ, hay số CMND vào máy, mà khi trùng với họ tên, địa chỉ hoặc số CMND của người đă được cấp trước đó, th́ lập tức những dữ kiện trùng hợp này sẽ hiện lên màn ảnh nhỏ, lúc ấy người sử dụng máy phải nhận biết có trùng dụng th́ đâu có cấp phát. Phải chăng, lời giải thích của Tướng Trần Vệ chỉ là sự quanh co tránh né sự thật?

Vậy, với ba số 000 tận cùng bên trái trên thẻ CMND đă và đang cấp phát cho người dân Việt Nam, có phải là cách chuẩn bị để năm 2020 Việt Nam sáp nhập vào nước Tàu theo Biên Bản Hội Nghị Thành Đô ngày 4/9/1990 chăng?V́ dân số của họ lúc 2 giờ 21 phút chiều (giờ UTC) ngày 12/7/2017 là 1.379.027.710 người (trích trong US and World Population Clock) mới cần 12 số.

 Số 38. Tội ác thỏa thuận tiếp tay Trung Cộng chuẩn bị sáp nhập?

Thàng 12/2016, Tổng Bí Thư Việt Cộng Nguyễn Phú Trọng sang thăm Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận B́nh, từ ngày 12 đến 15/1/2017. Ngay chiều 12/1/2017, đă kư 15 căn kiện soạn sẳn. Rất có thể khi thấy ứng viên Tổng Thống Donald Trump nhắm vào Trung Cộng nếu ông đắc cử, th́ ông Tập Cận B́nh gọi ông Nguyễn Phú Trọng sang kư các văn kiện này, để cán bộ Trung Cộng sang làm việc chung với cán bộ Việt Cộng, như thể cùng một quốc gia?    

(a) “Thỏa thuận hợp tác đào tạo cán bộ cấp cao giữa lănh đạo Việt Cộng với lănh đạo Trung Cộng”. Sẽ không bao giờ có chuyện "hợp tác song phương”, mà phải hiểu là “chỉ có hợp tác một chiều”. Liệu có phải Trung Cộng chuẩn bị nhân sự cho cuộc sáp nhập êm thắm không?

(b)Bản ghi nhớ hợp tác giữa Ban Kinh Tế trung ương Việt Cộng với TrungTâm Nghiên Cứu Phát Triển Quốc Vụ Viện Trung Cộng”. Có nghĩa là Việt Nam phải ghi nhớ mọi hoạch định kinh tế của lănh đạo Việt Cộng, sẽ là một phần trong toàn bộ kế hoạch phát triển kinh tế của Trung Cộng. Liệu có phải những kế hoạch kinh tế của Việt Cộng từng bước đi vào kế hoạch của Trung Cộng chăng?  

(c) ”Công thư trao đổi về việc hỗ trợ kỹ thuật lập quy hoạch đường sắt tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Pḥng”. Khi một dự án nằm trong lănh thổ Việt Nam được đưa vào "văn kiện hợp tác", liệu có phải Trung Cộng đang biến lănh thổ Việt Nam từng bước trở thành lănh thổ Trung Cộng chăng?

(d) “Tuyên bố tầm nh́n chung về hợp tác quốc pḥng giữa Bộ Quốc Pḥng Việt Cộng với Bộ Quốc Pḥng Trung Cộng đến năm 2025”. Phải chăng, hai Bộ Quốc Pḥng chỉ là một, trên một lănh thổ mở rộng?

(e) “Hiệp định khung hợp tác cửa biên giới đất liền giữa Bộ Quốc Pḥng Việt Cộng và Tổng Cục Hải Quan Trung Cộng”. Quan thuế cũng theo kế hoạch chung do Trung Cộng lănh đạo?

(f) “Kế hoạch hợp tác du lịch Việt Nam-Trung Hoa giai đoạn 2017-2019”. Liệu đây có phải là “tập dượt” cho những bước để người Việt Nam và người Tàu quen dần với văn hóa Tàu ngang ngược, thô lổ sơ khai, dần theo thời gian sáp nhập vào nước Tàu? 

(g) “Thỏa thuận hợp tác giữa nhà xuất bản Sự Thật của Việt Cộng với nhà xuất bản Nhân Dân của Trung Cộng giai đoạn 2017-2021”. Đây là bước phối hợp giữa nhà xuất bản Sự Thật tại Hà Nội với nhà xuất bản Sự Thật của Trung Cộng trở thành một hệ thống?

(h)Bản ghi nhớ về việc hợp tác làm phim truyền h́nh chuyên đề “Sức lôi cuốn của Việt Nam - sức lôi cuốn của Trung Hoa” giữa đài truyền h́nh Việt Cộng và đài truyền h́nh Trung Cộng. Sự hợp tác này giống như hợp tác về xuất bản chăng?

(i) “Thỏa thuận hợp tác giữa Đài Phát Thanh trung ương của Việt Cộng và Đài Phát Thanh trung ương của Trung Cộng”.Sự hợp tác về phát thanh, cũng trong trường hợp hợp tác về truyền h́nh?

******

Quí độc giả có nghĩ rằng: “Liệu chuỗi tội ác mà tôi tổng hợp từ 1945 đến 1990 là lănh đạo Việt Cộng thi hành lệnh của Quốc Tế Cộng Sản, và từ 1990 đến 2017 này có phải là trong kế hoạch từng bướcđưa Việt Nam sáp nhập vào nước Tàu không? Chữ “từng bước” không phải do tôi nghĩ ra, mà là tôi trích nguyên văn đoạn cuối trong Biên Bản Thành Đô ngày 4/9/1990, là: “... Phía Trung Quốc đă đồng ư và chấp nhận đề nghị nói trên, cho Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để đảng cộng sản Việt Nam giải quyết từng bước êm thắm cho việc gia nhập đại gia đ́nh các dân tộc Trung Hoa”.

Cho dù có phải hay không phải, rơ ràng là từ khi Cộng Sản Việt Nam có mặt trên quê hương Việt Nam năm 1945 đến nay đă hơn 70 năm, ông Hồ Chí Minh và tiếp nối bởi các nhóm lănh đạo Việt Cộng, đă t́m mọi cách để xóa bỏ ḍng lịch sử dân tộc Việt Nam và thay vào đó là lịch sử Việt Cộng do họ dựng lên, song song với sự đẩy lùi nền văn hóa nhân bản dân tộc, và thay vào đó là “con người mới văn hóa mới xă hội chủ nghĩa do họ xây dựng”. Và kết quả mà họ đạt được là một xă hội vô cảm, một xă hội mà mọi người sống với nhau bằng dối trá, đến mức ngày nay chỉ có dối trá là sự thật trong xă hội!      

******

Ngày 4/3/2017, bài viết “Trên Dường Hán Hóa” của Kư Thiệt, như sau: “Theo tài liệu tối mật về Hội Nghị Thành Đô năm 1990, chỉ c̣n 3 năm nữa th́ Việt Nam trở thành 1 tỉnh nhỏ của Trung Cộng. Từ khi những bí mật của Thành Đô bị phơi bày ra ánh sáng, th́ mọi người Việt Nam đều kinh hăi và bàn tán rất nhiều trong dân gian, về việc lănh đạo Việt Cộng lén lút kư tên giao nước Việt Nam cho Trung Cộng, mà miệng của họ vẫn chối lia lịa. Nhiều sử gia trong nước cũng như tại hải ngoại nhận định rằng: “Tội bán nước của Việt Cộng là sự thật ít nhất cũng đến 90%”. Quí vị hăy kiểm lại những sự kiện trong thực tế 30 năm qua, sẽ nhận ra điều này. Nếu 94 triệu dân trong nước không đứng lên giành lại quyền làm chủ đất nước, th́ năm 2020, người dân sẽ ra sao?

ngày 6/3/2017 với bài viết “Khi Trở Thành Khu Tự Trị Của Trung Cộng” của Giáo sư Trần Đ́nh Sử, và là nhà giáo nhân dân, th́ việc ǵ xảy ra: “Trước hết, tên nước Việt Nam bị xóa mất. Tiếp theo là dân Tàu tràn sang nước ta. Chữ Hán sẽ là ngôn ngữ chánh, văn hóa Việt, tiếng Việt, sẽ biến mất theo thời gian. Người Việt sẽ bị di dời tản mác trên lănh thổ mênh mông của Tàu, và dân số sẽ giảm dần, dù dăi đất h́nh cong chữ S vẫn c̣n đó!”

*****                                                                

Với tôi, bản chất gian trá của lănh đạo Việt Cộng giữa lời nói với hành động trong giai đoạn lịch sử từ năm 1954 đến nay là năm 2017, như sau:

Nói giải phóng, nhưng thật sự họ là xâm lăng, v́ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa xua quân tràn sang đánh chiếm nước Việt Nam cộng Ḥa, phải nói là xâm lăng chớ sao gọi là nội chiến?

Nói thống nhất, nhưng họ đă nhuộm đỏ toàn cơi Việt Nam theo lệnh của cộng sản quốc tế.

Nói nhân dân là chủ,cán bộ là đầy tớ”, nhưng thật ra nhân dân chỉ là một phương tiện lót đường cho họ nắm quyền lực mà thâu tóm tài sản.

Nói độc lập, nhưng họ quy lụy Trung Cộng.

Nói tự do, nhưng họ là độc tài chuyên chính.

Nói hạnh phúc, nhưng toàn dân như bị họ nhốt trong cái lồng.

Nói tự do ngôn luận, nhưng mọi người bị họ bịt mắt bịt tai bịt miệng.

Nói giáo dục khoa học, nhưng chỉ đào tạo những thế hệ thần dân để tuân lệnh đảng, và chết cho đảng. Mở miệng ra là khoa học kỹ thuật, nhưng sử dụng côn đồ và luật pháp rừng rú đàn áp người dân yêu nước chống Tàu lấn chiếm biển đảo.

Nói từ khi có đảng đến nay không c̣n người bóc lột người, câu này th́ đúng. Rất đúng, v́ không có người bóc lột người, mà hơn 40 năm qua chỉ có đảng bóc lột người dân một cách tàn tệ và toàn diện thôi. Không phải chỉ dân bị bóc lột, mà tổ quốc Việt Nam cũng bị họ bóc lột, đến nỗi da đầu của tổ quốc lỡ loét nhăn nhúm v́ Việt Cộng tặng 789 cây số vuông dọc biên giới cho Tàu, bên trái măng da đầu cũng bị Việt Cộng cắt đi 11.362 cây số vuông trên Vịnh Bắc Việt cho Tàu, và toàn thân Mẹ Việt Nam th́ loang lỗ như tấm da beo, bởi lănh đạo Việt Cộng cho dân Trung Cộng lập những làng mạc riêng biệt trên khắp lănh thổ Việt Nam.”

Và khi lănh đạo Việt Cộng nói đến quê hương dân tộc,th́ họ nhân danh lănh đạo để đứng trên đầu Tổ Quốc với Nhân Dân.

*****

Với hai chữ độc tài trong xă hội xă hội chủ nghĩa: 

Độc tài chính trị, duy nhất chỉ có đảng cộng sản lănh đạo, để chỉ phục vụ quyền lợi của cộng sản quốc tế, và quyến lợi của riêng họ, mà không hề phục vụ nguyện vọng người dân.

Độc tài trong cầm quyền, sử dụng giáo dục và công an, tạo nên một xă hội theo mục tiêu của đảng, rồi đảng với nhà nước cùng nhau thao túng xă hội.

Độc tài trong Quốc Hội, v́ gần 90% là những cấp lănh đạo từ Bộ Chính Trị xuống đến tận cùng hệ thống tổ chức đảng và tổ chức nhà nước đều là Đại Biểu, nên những luật ban hành hoàn toàn theo lệnh đảng để phục vụ đảng với nhà nước.

Độc tài trong truyền thông, nên không có tiếng nói của sự thật từ người dân. Hơn thế nữa, bất cứ ai suy nghĩ khác hay hành động khác với đảng và nhà nước, sẽ bị ghép tội và bị bắt, v́ vậy mà mọi người trên toàn cơi Việt Nam không hề biết sự thật nằm ở đâu, v́ hệ thống truyền thông của đảng suốt ngày đêm phun ra toàn dối trá, sai lạc sự thật.

Độc tài trong luật pháp, v́ tất cả viên chức từ cơ quan điều tra đến viên chức trong phiên ṭa đều là đảng viên cộng sản, nên bản án được đảng quyết định trước đối với những “bị can” mà đảng thấy là bất lợi cho họ. Dù vậy, năm 2014 Bộ Chính Trị ban hành Chỉ Thị 25 loại tối mật. Theo đó th́ Bộ Công An muốn điều tra bất cứ cán bộ nào, phải tŕnh lên Bộ Chính Trị quyết định. 

Độc tài sở hữu đất đai, v́ chỉ có đảng cộng sản là chủ nhân toàn bộ đất đai, v́ vậy mà lănh đạo các cấp toàn quyền cướp đoạt tài sản của dân liên quan đến đất đai vườn ruộng.

Và độc tài kinh tế tài chánh, v́ nền tảng trong lănh vực này toàn là quốc doanh dưới tên gọi “kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa”. Do không có cạnh tranh nên không thể phát triển thích ứng với nền kinh tế thị trường thế giới tự do.

*****

Nhớ lại ḍng lịch sử suốt chiều dài gần 5.000 năm, dân tộc ta trải qua những biến đổi đau thương do các triều đại phong kiến Trung Hoa cai trị tàn bạo nghiệt ngă!:

(1) Lần thứ nhất, từ năm 111 trước tây lịch đến năm 39 sau tây lịch = 150 năm.

(2) Lần thứ hai, từ năm 43 đến năm 544 = 501 năm.

(3) Lần thứ ba, từ năm 603 đến năm 939 = 336 năm.

(4) Lần thứ tư vào thế kỷ 15, từ năm 1.414 đến năm 1.427 = 13 năm.

Cộng chung cả 4 thời kỳ bị trị đến 1.000 năm, hay là 40 thế hệ Việt Nam bị d́m sâu dưới chính sách cai trị nghiệt ngă tàn bạo của vua quan phong kiến Trung Hoa! Nhưng từ trong nghiệt ngă đó, chúng ta phải cúi đầu khâm phục tổ tiên và dân tộc ta trong lịch sử, chẳng những đă không bị Trung Hoa đồng hóa, mà lại xây dựng và bảo vệ tṛn vẹn một nền văn hoá trong sáng để lại cho chúng ta.

Từ đó tôi nghĩ, chúng ta là người Việt Nam, không bao giờ quên quê hương cội nguồn của ḿnh, và cũng không bao giờ quên lời dạy của Vua Trần Nhân Tông từ cuối thế kỷ 13, rằng:

Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo làm người. V́ rằng họ cho ḿnh cái quyền nói một đường làm một nẻo, vô luân. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải, các việc trên khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn là họa ngoại xâm. Họ không tôn trọng biên giới theo qui ước, cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, th́ gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai và hải đảo của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy, các ngươi phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu."

Kẻ khác, mà vua Trần Nhân Tông nói đến, thuở ấy là Trung Hoa phong kiến, và bây giờ là Trung Hoa cộng sản. Ngắn gọn là Trung Cộng.

*****

Và đây là vài nhân vật trong nước nhận định về cộng sản:

Giáo Sư Trần Phương, đương nhiệm Chủ Tịch Hội Khoa Học & Kinh Tế Việt Nam, chủ tọa hội thảo g̣p ư dự thảo các văn kiện Đại Hội XI của đảng cộng sản Việt Nam. Sau khi diễn giải từng đoạn, ông nhấn mạnh: (1) Chúng ta tự lừa dối chúng ta, và chúng ta lừa dối người khác. (2)Chủ nghĩa cộng sản đă thất bại, v́ nó chỉ là ảo tưởng.

Nhà văn Nguyên Ngọc nhận xét “căn bệnh giả dối là nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất”, đang hoành hành xă hội Việt Nam, khiến “người ta thật sự không c̣n tin vào bất cứ điều ǵ nữa. Thậm chí, lănh đạo đảng với nhà nước toàn là người vô càm”.

Bài viết "Hoang Tưởng”của tác giả Metamorph từ trong nước: “.... Mỗi khi gặp khó khăn, chúng ta thường mang cái quá khứ ra để tự ru ngủ, mong cái men chiến thắng của cha ông để trấn áp những cái nan giải trong hiện tại. Chúng ta cứ nhắc đến cái chiến thắng giặc Hán, giặc Pháp, giặc Mỹ mỗi ngày, nhưng tuyệt nhiên không hề nhắc đến cái nạn đói 1975-1990 do sai lầm của chúng ta, một nạn đói có thể tránh được nếu chúng ta đừng quá say men chiến thắng đến mức không quan tâm đến đời sống người dân ngày càng tụt hậu, đói khổ. Chúng ta cũng không hề lo nghĩ ǵ về nền giáo dục suy đồi, không lời than nào về một xă hội băng hoại gần như phá sản về đạo nghĩa! … Từ đó,chúng ta bị sa lầy ở Cam Bốt suốt 10 năm, và đói nghèo suốt 15 năm. Tệ hại hơn là xă hội Việt Nam lùi lại, trong khi các quốc gia láng giềng vượt lên với mức phát triển nhanh chóng về khoa học kỹ thuật, văn hoá giáo dục, kinh tế xă hội… Trong khi đó, chúng ta quay lui lại thời xe hơi chạy than, xe ḅ, xe ngựa, c̣n lương thực th́ bo-bo thay gạo, quần áo th́ vá víu lem nhem, dùng phân xanh như thời trung cổ.... Tại v́ lănh đạo chúng ta vẫn cứ hoang tưởng là cả thế giới đều ngưỡng mộ, và thế giới cần chúng ta hơn là chúng ta cần họ......”

Nhật Kư Rồng Rắn của Tướng Trần Độ viết từ năm 2000 mà đến nay là 2017 vẫn nguyên giá trị, rằng: .... Cho đến nay đă gần 30 năm (năm 2000) rồi mà ngày đêm vẫn phất cờ đánh trống, ngày đêm ḥ hét biểu dương, và cũng ngày đêm vơ vẽ các thành tựu nhân dân ta làm ra, rồi dồn vào cái túi sáng suốt, cái túi tài t́nh của đảng cộng sản. Lúc nào cũng bắt dân tung hô, chào mừng, ca ngợi. Chào đón mùa Xuân cũng phải chào mừng đảng. Kỷ niệm nông dân phụ nữ thanh niên, cũng biểu dương đảng, và tung hô đảng là nguyên nhân của thắng lợi. Ngày hội tưởng nhớ tổ tiên cũng phải biểu dương đảng, chào mừng đảng. Đám cưới đám ma cũng phải tưởng nhớ và chào mừng đảng. Có câu ca dao tuyệt vời đủ nói lên chân lư của thời đại: “Mất mùa th́ tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài đảng ta! Thật ra, mỗi người cộng sản có lương tâm phải biết xấu hổ về cái chân lư đó”...

Với nhà văn nữ Dương Thu Hương: “..... Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài G̣n năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười, th́ tôi lại khóc. V́ tôi thấy tuổi xuân của tôi đă hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp lắm v́ nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà v́ tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do. Tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè. Và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.

Ở miền Bắc, tất cả mọi báo chí, đài phát thanh, sách vở đều do nhà nước quản lư. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi, và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. C̣n toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể, có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ v́ nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam, người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, đài Pháp, đài Anh, đài Mỹ, nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đă thua một chế độ man rợ (cộng sản). Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải". (trích trong Dân Luận online 21/4/2012)

Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu gọi văn hóa xă hội chủ nghĩa là thứ văn hóa lộn ngược. Ông giải thích: “Nghe nó “ngược” nhưng chắc ǵ đă “ngược”. Chẳng hạn như cả một bộ máy đảng bộ máy nhà nước “bị” làm đầy tớ của nhân dân th́ sướng đến tột đỉnh, trong khi nhân dân “được” làm chủ trong các ngành sinh hoạt xă hội chủ nghĩa th́ thất điên bát đảo, chạy gạo chạy cơm chạy tiền học cho con cho cháu đủ điên đầu. Khi người “được” làm chủ mà có việc phải đến với những người “bị” làm đầy tớ, th́ từ đầu chí đuôi luôn bị hạch sách hoạnh hẹ đến mức phải vét tiền và kính cẩn “tự nguyện” đưa cho đầy tớ mới xong việc.  Điều này rất thực, không ai phủ nhận được cả. Thế mới biết, trong một không gian đảo lộn thật giả giả thật, th́ nói ngược chính là nói xuôi đó! Vậy, chính xă hội chủ nghĩa đă tạo nên nhu cầu nói ngược, rồi theo thời gian nhu cầu nói ngược đó trở thành một nếp khác trong đời sống văn hóa; nếp sống nói ngược nhưng là xuôi”.

Nhà thơ xă hội chủ nghĩa Phan Huy, sau khi vào Sài G̣n đă tận mắt nh́n thấy đờicuộc sống vât chất lẫn nếp sống văn hóa của người Việt Nam Cộng Ḥa cũ, tác giả đă viết bài thơ bằng cả tâm hồn của con người vừa thức tĩnh, "Cảm Tạ Miền Nam", như sau: 

Tôi đă vào một xứ sở thần tiên.

Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền.

Cơm áo no lành, con người hạnh phúc.

Tôi đă ngạc nhiên với ḷng thán phục.

Mở mắt to nh́n nửa nước anh em.

đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền.

Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.

Trước mắt tôi, một miền Nam sinh động.

Đất nước con người dân chủ, tự do.

Tôi đă khóc ṛng đứng giữa thủ đô.

Giận đảng, giận đoàn bao năm phỉnh gạt.”.... 

Sinh ra lớn lên sau bức màn sắt.

Tôi chẳng biết ǵ ngoài bác, đảng "kính yêu".

hội sơ khai, tẩy năo, một chiều.

Con người nói năng như là chim vẹt.

Mở miệng ra là: "Nhờ ơn bác đảng.

Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh.

Đuốc soi đường chủ nghĩa Mac Lenin.

Tiến nhanh, tiến mạnh lên thiên đường vô sản.

Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng.

hội thụt lùi người kéo thay trâu.

Cuộc sống xuống thang tính bằng tem phiếu.

Nhân phẩm con người chẳng khác bèo dâu.” ..

“Trên đường về, đất trời như sụp đổ.

Tôi thấy ḿnh tội lỗi với miền Nam.

Tôi thấy ḿnh hổ thẹn với lương tâm.

Tôi đă khóc, cho ḿnh và đất nước"......

******

 

Năm 1976, tù chính trị cấp Tướng và cấp Đại Tá chúng tôi bị Việt Cộng chuyển từ các trại tập trung trong Nam ra Bắc. Các cấp khác bị gắn cho cái tội t́nh báo, chiến tranh chính trị, cùng các đảng chính trị, và những vị bên hành chánh hoặc do dân cử vào Quốc Hội, cũng bị chuyển ra Bắc. Đa số chuyển lên vùng rừng núi Tậy Bắc Hà Nội và vùng biên giới Việt - Trung. Tôi, trong số tù chính trị bị giam trong trại tập trung vùng rừng núi Tây Bắc, khoảng 6 cây số phía Nam thị Yên Báy. Họ tổ chức chúng tôi thành từng Đội, tôi cùng trong Đội với Đại Tá Dương Hiếu Nghĩa. Sau đại hội 4 của đảng cộng sản, Trung Úy Việt Cộng tên Khảm là “quản giáo” Đội chúng tôi.

Một hôm, trong lớp học chính trị, tên Khảm lớn tiếng mạnh miệng với chúng tôi: “Trong đại hội 4, tổng kết thiệt hại trong chiến tranh lên đến 4.000.000 thanh niên miền Bắc .Tại v́ bọn ngụy các anh ôm chân đế quốc Mỹ cho nên chiến tranh kéo dài, làm cho thanh niên miến Bắc chúng tôi thiệt hại nhiều đến thế.” Hắn nói với giọng hằn học, như thể lỗi do chúng tôi chớ không phải do cái đảng cộng sản của hắn xâm lăng chúng tôi nên phải trả cái giá tương xứng theo qui luật trong cuộc sống: “Làm điều ǵ xấu th́ nhận lại điều xấu”. C̣n “làm điều ǵ tốt th́ nhận lại điều tốt”.

Xoay quanh con số đó, nhà văn nữ cộng sản Dương Thu Hương th́ cho rằng, số thiệt mạng của miền Bắc là 10.000.000 người, con số của Trung Úy Việt Cộng tên Khảm là 4.000.000 người chết, năm 1998 th́ Bộ Thương Binh & Xă Hội Việt Cộng công bố số người miền Bắc chết trong chiến tranh là hơn 3.000.000 người. Thôi th́, cho dù 10 triệu, 4 triệu, hay 3 triệu Việt Cộng chết, đó cũng là cái giá phải trả trả khi xua quân xâm lăng Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi theo qui luật cuộc sống mà: “Làm điều ǵ th́ nhận lại điều đó” là lẽ đương nhiên. Rơ hơn, là làm điều tốt sẽ nhận lại điều tốt, làm điều xấu sẽ nhận lại điều xấu.

Tổn thất của Việt Nam Cộng Ḥa chúng ta gồm cả quân và dân trong chiến tranh, cùng với quân của đồng minh, tổng cộng thiệt mạng khoảng 500.000 người. Sau chiến tranh, khoảng hơn 100.000 người Việt Nam Cộng Ḥa cũ bị chết thảm khốc tại các khu kinh tế mới do lănh đạo Việt Cộng đuổi người dân vào đó để chúng cướp nhà cướp tài sản, và tù chính trị chết trong hơn 200 trại tập trung khắc nghiệt. Và theo tài liệu của Cao Ùy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, ước tính trong 20 năm từ 1975 đến 1995, trong số người vượt biên vượt biển có khoảng 400.000 đến 500.000 người đă chết mất xác trong rừng sâu và trên biển cả, khi chạy trốn Việt Cộng đi t́m cuộc sống tự do cho bản thân và cho thế hệ tương lai!

******

Cho dẫu nh́n từ góc độ nào th́ những con số đó thật là kinh hoàng! Nhưng, c̣n kinh hoàng hơn nữa quí vị à,đó là tội àc vềgiáo dục xă hội chủ nghĩa mà tôi gọi là “giáo dục Việt Cộng”.

Nó là một loại vũ khí khác với thứ vũ khí giết người ngay tại chỗ trong chớp mắt, nó là thứ vũ khí vô h́nh của tội ác, thứ tội ác mà ḍng lịch sử truyền thống dân tộc Việt Nam chúng ta chưa bao giờ ghi nhận, cho đến thời Việt cộng từ giữa thế kỷ 20 đến nay là ghi nhận đầu tiên.

“Thứ vũ khí đục khoét dần trái tim người Việt Nam, đục khoét dần khối óc người Việt Nam, và đục khoét dần tâm hồn người Việt Nam ngang qua nền giáo dục xă hội chủ nghĩa. Cũng từ nền giáo dục đó đối với lănh đạo các cấp, nó thay bằng trái tim Việt Cộng không hề rung động v́ chủ nghĩa Mác-Lê cột chặt, thay bằng khối óc Việt Cộng chỉ chứa toàn chủ nghĩa Mác-Lê, và thay bằng tâm hồn Việt Cộng chỉ rung động với quyền lợi cá nhân, quyền lợi nhóm”.

Sau 10 năm trong các khu rừng Việt Nam, 20 năm trên lănh thổ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, và hơn 40 năm trên toàn cơi Việt Nam, giáo dục Việt Cộng đă nhận ch́m người dân trong một xă hội vô cảm, một xă hội dối trá mà nền giáo dục Việt Cộng là dối trá hơn tất cả. Đó là sự thành công của ông Hồ Chí Minh -con người tàn độc nhất trong ḍng lịch sử Việt Nam- và các nhóm lănh đạo tàn độc tiếp nối đến nay.

Sự thành công đó, chính là xă hội Việt Cộng ngày nay là một xă hội vô cảm, một xă hội chỉ sống với nhau bằng dối trá, đến mức chỉ có dối trá là sự thật, một xă hội chỉ có vật chất, thậm chí khi lănh đạo Việt Cộng nh́n những ṭa nhà cao ngất của Hà Nội của Sài G̣n mà họ gọi đó là biểu tượng của văn minh lịch sự. V́ họ là Việt Cộng, nên họ không hiểu rằng nếp sống văn minh lịch sự là từ trong văn hóa truyền thống của người Việt Nam (không phải người Việt Cộng), trong tâm hồn người Việt Nam, thể hiện qua cung cách trong giao tiếp nhân sự trong mọi hoàn cảnh, mọi trường hợp, mà nền giáo dục Việt Nam (không phải giáo dục Việt Cộng) luôn ǵn giữ, phát triển hài ḥa với thế giới dân chủ tự do, và truyền đạt  đến học sinh + sinh viên + công dân bởi hệ thống giáo dục = Giáo dục gia đ́nh + Giáo dục học đường + Giáo dục xă hội..

V́ vậy, xin quí độc giả thử tưởng tượng rằng: “Nếu ngày mai này, chế độ Việt Cộng tại Việt Nam sụp đổ hoàn toàn, nhóm lănh đạo lâm thời chủ trương dân chủ tự do lên cầm quyền sẽ cần thời gian 2 năm, 3 năm, thậm chí là 5 năm là ổn định xă hội, nhưng phải 20 năm, 30 năm, 40 năm, thậm chí là phải 50 năm (= 2 thế hệ), mới khôi phục được nếp sống văn hóa nhân bản và khoa học, trên nền tảng văn hóa truyền thống Việt Nam. V́ vậy mà tôi cho rằng, giáo dục xă hội chủ nghĩa do các nhóm lănh đạo Việt Cộng chủ trương và thực hiện, là tội ác kinh hoàng hơn tất cả tội ác khác gộp lại đối với dân tộc Việt Nam hơn 70 năm qua!” 

Mời quí độc giả vào tội ác cuối cùng trong bản tóm lược này là tội ác số 39.

Số 39. Tội ác về giáo dục 1975-2017.

Giáo dục.

“Giáo dục lànền tảng trang bị con người về nhân cách và kiến thức”.

Nhân cách, cần kiến thức hậu thuẫn những lư lẽ để tránh bị lợi dụng vào mục đích không tử tế. Kiến thức, cần nhân cách trợ giúp biến kiến thức trở thành những dự án những công tŕnh hữu ích trong cuộc sống, đồng thời tạo môi trường cho con người gần gủi nhau hơn, bởi ngày nay mọi sinh hoạt đều tương quan tác động lẫn nhau, ngay cả sinh hoạt từ thiện cũng vậy.

Giáo dục, bao gồm: “Giáo dục gia đ́nh, giáo dục học đường, và giáo dục xă hội”.(a) Giáo dục gia đ́nh, do bẩm sinh, huyết thống, và cung cách sống của các thành viên trong gia đ́nh, nhất là ông bà cha mẹ. (b) Giáo dục học đường, do chính sách của chánh phủ, hệ thống tổ chức, biên soạn sách  giáo khoa, chính sách hỗ trợ nhà  giáo, hỗ trợ học sinh sinh viên, phương pháp giảng dạy, cung cách của thầy dạy.(c) Giáo dục xă hội, do những chính sách cùng hệ thống điều hành của chánh phủ, những sự kiện phát sinh và những phương cách giải quyết trong các lănh vực sinh hoạt xă hội.

Giáo dục, thể hiện đường lối của lănh đạo thực hiện mục tiêu quốc gia. Muốn đất nước phát triển như thế nào, chánh phủ phải hoạch định chính sách chiến lược như thế ấy: (a) Các ngành, căn cứ vào khung chiến lược đó mà soạn thảo những chính sách dài hạn và những kế hoạch ngắn hạn để thực hiện, và cung cấp nhu cầu chuyên viên chuyên gia theo từng giai đoạn cho ngành giáo dục. (b) Ngành giáo dục, đào tạo chuyên viên chuyên gia thích ứng cho nhu cầu đó. Đồng thời liên tục đào tạo và phát triển đội ngũ sư phạm về đạo đức lẫn kiến thức, cải tiến và phát triển sách giáo khoa phục vụ cho nhu cầu chiến lược, cải tiến dụng cụ trợ giáo, phương thức giảng dạy, cơ sở và trang bị, ..v..v...  

Tóm tắt. “Giáo Dục” trang bị cho những thế hệ về phẩm chất làm người trong khuôn thước văn hoá dân tộc, về khoa học kỹ thuật của thời đại thích hợp với mục tiêu quốc gia, về tinh thần trách nhiệm với cộng đồng dân tộc, và bổn phận công dân đối với tổ quốc.

Giáo dục xă hội chủ nghĩa.

Nhớ lại rằng, những sự kiện từ giữa thế kỷ 20 đến nay, đă chứng minh lănh đạo đảng cộng sản với nhà nước Việt Nam chỉ phục vụ cho quyền lợi của đảng chớ không phục vụ nguyện vọng người dân, mà quyền lợi của đảng lại đồng nghĩa với quyền lợi riêng tư của lănh đạo các cấp trong các ngành sinh hoạt xă hội. Để tạo được một xă hội như vậy, chế độ giáo dục học đường và giáo dục xă hội chủ nghĩa đặt trên nền tảng “xin và cho”, là một chính sách giáo dục vô cùng hiểm độc, v́ chỉ đào tạo những thế hệkhông được vận dụng khối óc cá nhân để phát minh sáng kiến, mà tôi gọi là những thế hệ thần dân -hay ngu dân- để tuân phục, chớ không đào tạo những thế hệ công dân để xây dựng đất nước, nhưng lại được lồng trong cái tủ kính trưng hàng “con người là vốn quí” hay “trăm năm trồng người” của nhân vật lănh đạo tàn độc nhất trong lịch sử Việt Nam làông Hồ Chí Minh, và những nhóm lănh đạo tàn độc tiếp nối đến nay.

Một số công dân xă hội chủ nghĩa đă vượt khỏi chính sách giáo dục thần dân, cố gắng làm những việc tử tế cho xă hội mà trước mắt là giành lại những quyền căn bản của con người được qui định trong Hiến Pháp nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCN/VN), lại bị lănh đạo Việt Cộng qui trách những công dân đó vào tội h́nh sự để bắt vào tù hoặc giam lỏng tại nhà dài hạn. Nếu muốn được tự do, phải chấp nhận sống lưu vong hải ngoại. Cách hành sử này trong chính sách siết tḥng lọng vào cổ người dân, đến khi cần dối trá với quốc tế th́ nới ra đủ cho nhân viên truyền thông ăn lương nhà nước rao giảng cái gọi là chính sách “khoan hồng nhân đạo”. Tất cả, do nền giáo dục xă hội chủ nghĩa =giáo dục Việt Cộng tạo nên.

Năm 1989. Trích bài viết của Vũ Hạnh đăng trong báo Công An ngày 31/05/1989 tại Sài G̣n, cho thấy giáo dục như thế nào trong hội nghị tại Viện Nghiên Cứu Giáo Dục miền Nam.

(1) Nhà giáo Tôn Thuyết Dung tŕnh bày: “Sách giáo khoa đang sử dụng đă lỗi thời v́ nó được soạn ra trong thời kỳ chiến tranh, và chỉ nhắm vào lớp trẻ sống ở nông thôn miền Bắc. Tất cả chỉ phục vụ mà không quan tâm đến đạo đức, chuyên chở những chủ đề mà tầng lớp thanh thiếu niên không dễ ǵ cảm nhận được chứ nói ǵ đến học hỏi. Sách giáo khoa lại tham lam khi đề cập nhiều vấn đề, nội dung phản lại giáo dục ở điểm trưng dẫn những sự kiện xấu mà không chỉ dạy cách sửa đổi. Sách không đào tạo con người trước khi nói đến chủ nghĩa cộng sản. Về các câu hỏi để học sinh trả lời không nhắm vào chủ đề rơ rệt, không giúp học sinh phát huy nhận thức, trái lại g̣ ép học sinh trả lời một cách dối trá”.

(2)Ông Xuân Diệu nhận xét thật ngắn nhưng rất sâu sắc: “Một trong những thiếu sót quan trọng là giáo dục không đào tạo con người, nên rốt cuộc xă hội chúng ta chỉ có thần dân mà không có công dân”.

(3) Một nhận thức sâu sắc khác: Giáo dục phải nhắm mục đích đào tạo con người dân chủ từ bé, phải chống lại sự tha hóa lớn nhất hiện nay là sự quanh co dối trá, sự thiếu thành thật giữa con người với nhau…”.

Năm 2000. Trung Tướng cộng sản Trần Độ lúc đương thời, có viết tập nhật kư “Rồng Rắn” ngày 7/12/2000, có đoạn liên quan đến giáo dục như sau:

Bộ máy quản lư xă hội đă thực hiện một nguyên tắc chuyên chính tàn bạo hơn tất cả các thứ chuyên chính.  Đó là chuyên chính tư tưởng, được thực hiện bởi một đội ngũ ṇng cốt là “những lưu manh tư tưởng. Nền chuyên chính tư tưởng định ra những điều luật tàn khốc để bóp nghẹt mọi suy nghĩ, mọi tiếng nói. Nó làm cho tất cả trí thức không dám suy nghĩ ǵ, hay ít nhất cũng không muốn suy nghĩ. Từ đó làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của dân tộc và biến họ trở thành những con rối, chỉ biết nhai như vẹt những nguyên lư bảo thủ giáo điều.

Nó cũng làm cho nền giáo dục khô cứng, làm cho các hoạt động văn học nghệ thuật nghèo nàn, mất hết cơ hội sáng tạo và mất hết hào hứng. Nó cũng làm cho các hoạt động khoa học bị khô cứng và nô dịch. Nó tạo ra và nó bắt buộc nhân dân phải có một tâm lư lệ thuộc đảng, lệ thuộc nhà nước, lệ thuộc cán bộ, và một tâm lư phải tuân phục, kể cả người cao nhất cũng phải tuân phục vào một cái ǵ bí và hiểm”. (có lẽ ông Trần Độ muốn nói “người cao nhất” cũng phải tuân phục lănh đạo Trung Cộng mà ông gọi là bí và hiểm chăng?. PB Hoa).

Nói chung, nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là một tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thủy Hoàng cùng các vua quan tàn bạo của Trung Hoa phong kiến, cộng với tội ác của các chế độ độc tài phát xít. Nó tàn phá cả một dân tộc, hủy hoại tinh anh của nhiều thế hệ. Suy cho cùng, đó là tội nặng nhất về sự vi phạm nhân quyền. V́ không phải nó chỉ xâm phạm đến quyền sống của con người, mà nó c̣n hủy hoại đời sống tinh thần, đời sống tư tưởng của cả một dân tộc. Nó đang làm hại cả một ṇi giống”.

Năm 2004.(1) Giáo Sư Hoàng Tụy trong nhóm nghiên cứu giáo dục Hà Nội phát biểu: “Chương tŕnh giáo dục Việt Nam trong bao nhiêu năm qua vẫn trong t́nh trạng lạc hậu, thi cử nặng nề với phẩm chất (mà ông gọi là chất lượng) rất kém. Sách giáo khoa cũng không thích ứng với hoàn cảnh đất nước, nghĩa là những cải cách trước đây không đạt được hiệu quả so với nhu cầu đất nước. Những sự kiện gian dối trong giáo dục cũng như trong thi cử, làm xói ṃn niềm tin của tuổi trẻ lẫn của phụ huynh mà thành phần này luôn kỳ vọng vào nền giáo dục nước nhà, đă dẫn đến t́nh trạng ngày càng trở nên trầm trọng, thậm chí nó đánh mất niềm tin của mọi người trong xă hội”.

(2)Nhóm nghiên cứu giáo dục này cho biết thêm: “Ngày 23/2/2004 Bộ Giáo Dục & Đào Tạo đă ban hành Quyết Định, bắt buộc sinh viên đại học toàn quốc phải học và thi tốt nghiệp các môn học chính trị, bao gồm triết học Mác-Lê, kinh tế chính trị, chủ nghĩa xă hội khoa học, lịch sử đảng, và tư tưởng Hồ Chí Minh. Quyết định này có hiệu lực từ ngày 9/3/2004, và tất cả sinh viên không có quyền chọn lựa mà phải học theo giáo tŕnh chọn sẳn. Các môn học bắt buộc này chiếm đến 203 giờ, chiến khoảng 9% (?) thời lượng của chương tŕnh đại học”.

(3) Một chuyên viên giáo dục tại Hà Nội, ông Quốc Việt nhận định: “Việc Bộ Giáo Dục bắt buộc sinh viên phải học các môn vô bổ đó là một quyết định phản khoa học, không phù hợp với chuẩn mực giáo dục quốc tế. Đồng thời lăng phí thời gian học, lăng phí tiền thuế của đồng bào đóng góp cho ngân sách quốc gia, nhất là tước bỏ quyền chọn lựa môn học thích hợp của sinh viên”.

Trong hội thảo tại Hà Nội hồi tháng 7 năm 2004 tổng kết sau thời gian cải cách giáo dục, với số đại biểu trong ngành giáo dục tham dự lên đến gần 1.000 người do Thủ Tướng chủ tọa, cho thấy tầm quan trọng của ngành này. Ông Trần Hồng Quân, Bộ Trưởng Giáo Dục tŕnh bày diễn tiến và kết quả. Ông kết luận: “…Cuộc cải cách giáo dục trong thời gian qua là hoàn toàn thất bại. V́ cải cách theo quan niệm chắp vá chớ không cải cách toàn diện…”. Dựa theo kết luận đó, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu sử dụng câu nói của ông Phan Hiền để châm biếm cải cách giáo dục: “Sai đâu (th́) sửa đấy, sai đấy (nhưng) sửa (ở) đâu, (mà) sửa đâu (th́) sai đấy”.

Năm 2008. Tại Việt ISD Hà Nội vào ngày 6/6/2008, giáo sư Hoàng Tụy là một trong số ít trụ cột của nền giáo dục Việt Nam tŕnh bày một cách thẳng thắn. Trích vài đoạn: “…

 Nếu Việt Nam cô lập với thế giới bên ngoài th́ không đến nỗi lo lắng, nhưng nếu đặt giáo dục Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu hóa và nh́n một cách khách quan và có trách nhiệm, không thể nhắm mắt trước sự tụt hậu ngày càng xa của giáo dục Việt Nam so với các nước chung quanh, và so với yêu cầu phát triển của xă hội... Thực tế, đất nước ngàn năm văn hiến này đang trả giá nặng nề cho sự suy thoái trầm trọng của giáo dục kéo dài suốt 30 năm qua... Nội dung và phương pháp giáo dục thể hiện xu hướng hư học cổ lỗ, dành nhiều thời gian học những kiến thức lạc hậu vô bổ... Đặt nặng quá mức thi cử và bằng cấp, nhà trường đă vô t́nhtrút vào xă hội mọi thứ rác rưởi độc hạilà bằng cấp giả, bằng cấp dỏm, học giả... ... Phẩm chất (GS Tụy gọi là chất lượng) giáo dục sa sút một thời gian dài nhất là ở bậc đại học, cao đẳng, và dạy nghề. Khối nhân lực đào tạo ra c̣n rất xa mới đáp ứng được đ̣i hỏi của thực tế về số lượng lẫn phẩm chất giáo dục, nó trở thành nhân tố cản trở nghiêm trọng sự phát triển kinh tế...Tư duy giáo dục xơ cứng mà mấy thập niên qua hầu như không thay đổi…”

Vẫn theo Giáo sư Hoàng Tụy trên Vietnam Net ngày 7/6/2008 với bài “Nh́n thẳng vào khủng hoảng giáo dục Việt Nam”.

(a) Mở đầu với nhận định sắt bén: “Dù bảo thủ đến đâu, Bộ Giáo Dục & Đào Tạo cũng như bất cứ ai đều không thể làm ngơ trước nhiều vấn nạn giáo dục đă và đang làm đau đầu cả xă hội. Chỉ có nh́n thẳng, gọi tên đúng sự vật và chấp nhận thay đổi, coi cải cách là mệnh lệnh của cuộc sống mới có thể khắc phục t́nh trạng nguy kịch của ngành giáo dục Việt Nam. Chính Thủ Tướng Phan Văn Khải khi từ nhiệm đă thừa nhận chánh thức sự không thành công của giáo dục, dẫn đến thực trạng nghiêm trọng của giáo dục Việt Nam hiện nay vẫn chưa được đánh giá đúng mức. Nhiều người có trách nhiệm vẫn tự ru ngủ ḿnh với những thành tựu thực và ảo của giáo dục...”.

(b) Trong đoạn khác, ông nhấn mạnh: “Nhữngsai lầm trong giáo dục do tư duy xơ cứng mà không hề thay đổi. Vẫn cách nghĩ thiển cận, vẫn giáo điều thời bao cấp được biến tướng ít nhiều để thích nghi với xu hướng du nhập từ bên ngoài phù hợp với lợi ích riêng của từng nhóm. Nền giáo dục chân chính của quốc gia nào cũng có sứ mạng cao cả về giáo dục con người, đồng thời mỗi xă hội có nhiệm vụ và yêu cầu khác nhau cho nền giáo dục của ḿnh. Thêm nữa, con người sống trong xă hội lành mạnh cần cuộc sống trung thực và óc sáng tạo để góp phần phát triển đất nước. Nhưng tiếc thay, những điều đó đă không đuợc chú ư trong xây dựng nền giáo dục Việt Nam. Ngày nay, môi trường quốc tế đă biến đổi cực kỳ sâu sắc trong khi Việt Nam vẫn dựa vào kinh nghiệm giáo dục tư tưởng chính trị thời đấu tranh giành độc lập và xây dựng chủ nghĩa xă hội. Đó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự giả dối lan tràn trong giáo dục tại Việt Nam”.

Tóm tắt bài viết “Giáo dục Việt Nam dưới nét nh́n của chuyên gia giáo dục Hoa Kỳ” do ông Nguyễn Gia Thưởng chuyển ngữ, trích trong trang Web của nhóm Thông Luận ngày 23/8/2008. Nội dung bài này là đề tài thảo luận khi Thủ tướng cộng sản Nguyến Tấn Dũng gặp Tổng Thống Hoa Kỳ hồi tháng 6 năm 2008 tại Washington DC.

“Việt Nam đang đối mặt với cuộc khủng hoảng toàn diện về giáo dục: Viên chức không được đào tạo quản trị. Nhà giáo được đào tạo rất kém với đồng lương quá thấp. Cơ hội học đại học rất hạn hẹp v́ cơ sở không phát triển, số giảng viên giảng sư không gia tăng, bằng chứng là  năm 2007 các trường đại học chỉ tuyển 300.000 sinh viên trong tổng số 1.800.000 thí sinh. Mặt khác, số lượng sinh viên ghi tên vào ngành giáo dục chỉ 10%, trong khi Trung Hoa cộng sản 15%, Thái Lan 41%, Đại Hàn 89% (thống kê của Ngân Hàng Thế Giới).

Bằng tiến sĩ th́ mua, c̣n giáo sư th́ được đề cử qua thủ tục hành chánh chớ không do công tŕnh và sự nghiệp sư phạm. Nạn tham nhũng tràn lan chẵng khác bệnh ung thư trong ngành giáo dục.Việt Nam thua kém các quốc gia chung quanh về việc cung ứng hiểu biết và canh tân giáo dục, khi nh́n vào số lượng tập san khoa học do các trường đại học ấn hành.  Năm 2006, hai đại học lớn nhất Việt Nam là đại học quốc gia và đại học kỹ thuật Hà Nội ấn hành 34 tập san, trong khi đại học quốc gia Seoul (Đại Hàn) là 4.556 và đại học Bắc Kinh gần 3.000 tập san khoa học. Cũng trong năm 2006, về đơn xin bằng sáng chế của Việt Nam  chỉ nộp có 2 đơn, trong khi Trung Hoa cộng sản đến 40.000 đơn. Số sinh viên từ các trường đại học Việt Nam có tŕnh độ rất kém, bằng chứng là công ty Intel của Hoa Kỳ phỏng vấn 2.000 sinh viên Việt Nam vừa tốt nghiệp đại học được xem là giỏi nhất trong tổng số, kết quả là công ty này chỉ chọn được 40 thí sinh có tŕnh độ tối thiểu.

Công ty Intel nói đây là kết quả tồi tệ nhất mà công ty gặp phải tại bất kỳ quốc gia nào mà công ty đầu tư. Do t́nh trạng giáo dục Việt Nam trên đây, có thể phá hỏng những phát triển kinh tế trong nước và tiến tŕnh hội nhập thế giới”.

Năm 2009.Tham khảo và trích dẫn bài nghiên cứu của đại học Harvard Hoa Kỳ về “Hiện Trạng Gíáo Dục Bậc Cao Đẳng & Đại Học tại Việt Nam”.

(1) Mở đầu với nhận định sắc bén: “Thật khó mà phóng đại hơn nữa về mức độ nghiêm trọng của t́nh trạng suy sụp trong hệ thống giáo dục mà Việt Nam đang đối đầu. Nếu không có một công cuộc cải tổ cấp thời từ thể chế cho hệ thống giáo dục bậc đại học th́ Việt Nam sẽ thất bại hoàn toàn trong mục tiêu đạt đến các tiềm năng to lớn của quốc gia này. Sự phát triển kinh tế của vùng Đông Bắc Á và Đông Nam Á cho thấy mối liên hệ mật thiết giữa nền giáo dục với sự phát triển quốc gia, cho dù mỗi quốc gia trong vùng Đông Bắc Á như South Korea, Singapore, Taiwan, ... theo đường lối có phần riêng biệt, nhưng căn bản vẫn là từ giáo dục dẫn đến phát triển. Trong khi đó, v́ không đạt được sự xuất sắc trong giáo dục nên Thailand, Philippines, và Indonésia, tuy thành công trong sự phát triển nhưng chưa đạt được nền kinh tế tân tiến so với các quốc gia vùng Đông Bắc Á nói trên. Và điều chẳng lành cho tương lai Việt Nam do giáo dục của Việt Nam nhất là ở bậc đại học, c̣n sa sút đến mức đứng sau cả các quốc gia kém mở mang lân cận. ...

(2)Nhận định về bậc đại học: “... Trong danh sách 100 trường đại học nổi tiếng của Châu Á, Việt Nam không có một trường nào cả, trong khi Nam Hàn có đến 16 trường, Trung Cộng có 14 trường, đảo quốc Đài Loan có 11 trường, Malaysia có 5 trường, Thái Lan có 5 trường, Nam Dương có 4 trường, Singapore có 2 trường, Phi Luật Tân có 2 trường, và tệ nhất là Pakistan cũng có được 1 trường trong danh sách đó. Điều này chứng minh là nền giáo dục Việt Nam nhất là giáo dục bậc đại học, bị tách biệt ra ngoài ḍng kiến thức khoa học kỹ thuật quốc tế. Một chứng minh rơ nét nhất là thống kê số lượng những công tŕnh nghiên cứu khoa học nói trên. V́ vậy mà không có ǵ phải ngạc nhiên, v́ học sinh sinh viên Việt Nam chỉ được trang bị hành trang giáo dục một cách tồi tệ, nên kết quả mà quốc gia mong đợi chỉ đến đó là cùng.  ....

(3) Bảng nghiên cứu nhận định về nguyên nhân: “Việt Nam trải qua giai đoạn bị Pháp cai trị từ nửa cuối thế kỷ 19 đến giữa thể kế 20, giai đoạn chiến tranh giữa cộng sản với tự do, tiếp theo là giai đoạn Việt Nam bị cai trị bởi chế độ độc tài xă hội chủ nghĩa với chính sách giáo dục mà bậc đại học lệ thuộc vào cơ quan quyền lực cấp trung ương, với sự kiểm soát cao độ. Nhà nước quyết định tất cả, các trường đại học không được quyết định bất cứ vấn đề hành chánh lẫn chuyên môn của trường, ngay cả vấn đề lương bổng và thăng thưởng cũng căn cứ trên lư lịch gia đ́nh, lư lịch chính trị, nhất là những móc nối cá nhân. Phát sinh kiến thức là một công tŕnh không biên giới, nhưng sinh viên Việt Nam thiếu hẳn mối liên hệ với quốc tế để học hỏi....

(4) Năm 2005, nhà nước ban hành Nghị Quyết 14 cải tổ giáo dục cao đẳng đến năm 2020 về những vấn nạn giáo dục, nhưng Nhà nước Việt Nam vẫn giữ quan niệm trọng tâm của mọi vấn đề cải tổ phải là nhà nước, mà lẽ ra phải là các học viện, trong khi hệ thống đại học Hoa Kỳ th́ các học viện là nhân tố chính c̣n nhà nước giữ vai tṛ rất hạn chế...(5) Về sinh viên du học, cũng là vấn đề gai góc: (a)Sinh viên Việt Nam du học ngoại quốc bắt đầu gia tăng từ năm 1986, nhưng chỉ là con em của những gia đ́nh cán bộ đảng viên, và những sinh viên may mắn nhận được học bổng. (b) Hiện nay, xă hội Việt Nam có sự chênh lệch quá xa về mức sống giữa người thành thị giàu sang tột đỉnh với người nông thôn nghèo khổ tột cùng. (c) Việt Nam không thể nào chỉ trông cậy vào số sinh viên du học mà không tạo nên một hệ thống giáo dục thích ứng với mục tiêu phát triển quốc gia, th́ các chuyên gia Việt Nam đào tạo từ đại học ngoại quốc vẫn tránh né nghề giảng huấn nếu phải trở về Việt Nam. Mặc khác, đại học danh tiếng quốc tế không bao giờ chấp nhận những sinh viên Việt Nam yếu kém, v́ như vậy sẽ gây tổn thương danh tiếng của họ.

6) Bản nghiên cứu kết luận: Cách duy nhất là Việt Nam phải cải tổ toàn bộ thể chế điều hành, đó là ch́a khóa cải tiến toàn diện hệ thống giáo dục cho xă hội Việt Nam tương lai.

Tiếp theo bản nghiên cứu nói trên, Giáo sư Hoàng Tụy nhận xét: “Chúng ta có biết bao tiến sĩ, giáo sư và gần đây rộ lên cả mấy tá viện sĩ (chức danh này chưa có ở VN, nhưng nếu muốn trưng ra th́ cả nước hiện nay cũng có thể trưng ra cả ngh́n viện sĩ kiểu này chứ không ít), rồi lại có cả những bộ óc vĩ đại thế kỷ 21, nhiều nhân vật trí thức xuất chúng đến nỗi đang có kế hoạch phải dành 25 hecta đất vào thời buổi đất quư hơn vàng, để xây một Văn Miếu hiện đại mới đủ chỗ vinh danh bấy nhiêu bậc đại trí. Thế nhưng có ai dám chắc cái gia tài trí thức lớn ấy sau này sẽ được con cháu hoan nghênh?

Năm 2010. Trên <vietnamnet.vn/giaoduc ngày 26/05/2010, nhà văn Dạ Ngân (trong nước) dùng chữ “du học để tị nạn giáo dục” khi trả lời cuộc phỏng vấn. Thoạt nghe tưởng như đùa, nhưng thật ra là chuyện rất thật nếu chúng ta nh́n vào nền giáo dục Việt Nam ngày nay. Bà nhận định:

Các ông bố bà mẹ hiện đại ở các đô thị đang có xu hướng “ấn” con đi du học càng sớm càng tốt? Xu hướng này phản ánh điếu ǵ về tâm lư và sự thay đổi trong xă hội hiện nay? (Xin lỗi là tôi để nguyên chữ hiện đại và phản ánh trong nguyên văn. PBH) ... Nhưng tại sao có tâm lư đua nhau cho con đi sớm? Là v́ cung cách của nền giáo dục Việt Nam không thể nào làm cho bậc cha mẹ an tâm. Tính hiếu học của người Việt đang bị thách thức mà những người có tiền không dại ǵ để con ḿnh phải chịu đựng sự thể nghiệm măi của những nhà cải cách, và phải học theo kiều “nhồi sọ” ở trường, lại c̣n phải học thêm và học thêm măi”.

Năm 2011.  Nhà giáo Phạm Phúc Thịnh “kỹ sư tâm hồn xă hội chủ nghĩa”, giảng viên khoa ứng dụng tin học trường Đại Học Kinh Tế Kỹ Thuật B́nh Dương, tâm sự nhân “Ngày Nhà Giáo 20/11 Năm 2011”. Lời mở đầu của tác giả: “Nhà giáo đang cô đơn giữa cộng đồng”. Rồi ông nói thêm: (1)Ngày 20/11 lại đến! Một ngày mà lúc đầu mang ư nghĩa tôn vinh những người làm công tác giáo dục. Nhưng, theo ḍng đời trôi nỗi, cùng với tác động của cơm áo gạo tiền, ngày ấy đă trở thành “ngày lễ thầy” với đúng nghĩa đen của nó. Thật vậy, cách tổ chức mừng ngày này tại các trường na ná giống nhau về h́nh thức. Các thầy cô giáo phải đến trường, nghe những lời huấn dụ phải thế này, thế kia... Điều quan trọng nhất là làm ǵ để cho vị thế của giáo viên trong xă hội được nâng cao, được tôn trọng, lại chia ở th́ tương lai với động từ “sẽ...” mà không biết bao nhiêu năm “sẽ...” đă trôi qua. Tại sao trong ngày này, giáo viên không được nghỉ ngơi thư giăn, đi chơi đâu đó để có thể đón nhận những niềm vui thật sự từ học tṛ, từ người thân, từ bạn bè...

(2) Có ngày 20/11 để làm ǵ, khi những món quà tặng thầy cô bị biến tướng thành phong b́, voucher quà tặng với 1 chữ số khác 0 đứng trước và đi kèm theo đó là 5 hoặc 6 chữ số 0. Để rồi sau đó, các phương tiện truyền thông và một bộ phận xă hội người dân nói những lời xúc phạm nặng nề đến nhân cách của giáo viên. Là giáo viên chân chính không ai muốn điều đó cả. Nhưng h́nh như mọi người quên rằng, có những phụ huynh thật sự có điều kiện về kinh tế, họ không được tặng cho người thầy cô mà con cái họ yêu quư những món quà có giá trị lớn sao? Và giáo viên nhận những món quà này có ǵ sai chăng?

(3) Có ngày 20/11 để làm ǵ, khi mỗi ngày trong cuộc sống, giáo viên đang là những cố gắng giáo dục cho học tṛ viết đúng tiếng Việt, tôn trọng những chuẩn mực đạo đức của xă hội, tuân thủ luật pháp. Trong khi hàng loạt “Cối Xay Gió” kiểu “Sát Thủ Đầu Mưng Mủ” lại in vào đầu các em những câu văn vô nghĩa, những câu nói vớ vẩn mà một số người lớn lại biện minh đó là “sự sáng tạo của tiếng Việt hiện đại”. Những hành động vô cảm trước hoạn nạn của người khác, thậm chí c̣n hưởng lợi từ sự thiếu may mắn của người khác. Để rồi đến một ngày khi đám trẻ trở thành sát thủ, giải quyết mọi mâu thuẫn bằng bạo lực, mọi nguyên do lại được quy về “không biết thầy cô dạy dỗ như thế nào?”

(4) Có ngày 20/11 để làm ǵ, khi có những phụ huynh v́ không nh́n thấy cái sai của quư tử nhà ḿnh, sẵn sàng hành hung giáo viên, hả hê khi thấy giáo viên bị kỷ luật chỉ v́ không kiềm chế được trong lúc nóng giận đă lỡ quất vào mông của quư tử đó một roi. Chưa thời nào mà nhà giáo lại là người dễ bị “bắt nạt” như thời bây giờ, nhà giáo bị phụ huynh hành hung, bị học sinh tấn công th́ mọi chuyện sẽ không có ǵ ầm ĩ. Nhưng chỉ cần nhà giáo có một hành động ǵ đó không đúng chuẩn mực lắm th́ ngay lập tức hàng loạt "cơn mưa đá" sẽ trút xuống nhà giáo rất tội nghiệp, mà h́nh như mọi người ném đá lại quên mất rằng nhà giáocũng có đầy đủ hỷ nộ ái ố của một con người b́nh thường.

(5) Khi cuộc sống đời thường của người giáo viên quá nghèo khổ th́ bị nh́n với cặp mắt thương hại. Nhưng khi người giáo viên vươn lên thoát nghèo bằng chính nghề nghiệp của ḿnh th́ bị xă hội mỉa mai gọi là “bán chữ”, thậm chí c̣n bị xem đó là hành vi phạm tội, lập ra đội chống dạy thêm để hạch sách. Xă hội đ̣i hỏi giáo viên phải sống thanh bạch như những “nhà giáo ngày xưa“ trong làng xă, nhưng quên mất rằng những “nhà giáo ngày xưa“ chỉ chăm lo việc dạy, c̣n cuộc sống được dân trong làng đảm bảo không để thầy phải bận tâm về cơm áo gạo tiền. Những người thầy mẫu mực được gọi là “vạn thế sư biểu” trong lịch sử như Chu Văn An, Khổng tử... đều có một cuộc sống đời thường thanh bạch giản dị nhưng không phải thiếu thốn những nhu cầu cần thiết...

(6) Có lẽ, rất nhiều giáo viên đều ước rằng, thay v́ một năm có một ngày 20/11 với đủ các lời chúc hoa mỹ, quà tặng, với những lo lắng “đua quà” của phụ huynh, th́ suốt cả năm cha mẹ hăy cùng chung tay với thầy cô trong việc giáo dục con em ḿnh trở thành những người có ích trong xă hội, nói đúng ngôn ngữ tiếng Việt..... Cả xă hội thay đổi cách nh́n, nâng cao vị thế và cuộc sống thực tế của giáo viên trong cuộc chiến chống lại những cái xấu, để giáo viên xuất hiện trước mắt học sinh thân yêu với h́nh ảnh đẹp và mẫu mực của một thầy cô giáo đúng nghĩa. Và kết thúc lời tâm sự của nhà giáo Phạm Phúc Thịnh: “Ước ǵ đừng có ngày 20/11 hằng năm!“

Tôi tóm lược vài đoạn trong bài viết “Văn Hoá Cà Chớn” của một nhà văn trong nước. Tháng 11/2011 vừa qua tại Sài G̣n mà Các Anh gọi là Hồ Chí Minh, Công Ty Văn Hóa Truyền Thông Nhă Nam phát hành tập truyện “Sát Thủ Đầu Mưng Mủ” (mà nhà giáo Phạm Phúc Thịnh đă nói ở trên). Cái tên rất ư là kỳ cục v́ nó không hàm chứa một ư nghĩa văn chương nào cả, nhưng lại là loại sách dành cho tuổi trẻ Việt Nam với nội dung gồm nhiều bức tranh vẽ vội nếu không nói là vẽ sơ sài, và dưới mỗi bức tranh có một thành ngữ được xếp vào loại “thành ngữ sành điệu”. Tất cả có khoảng 120 câu thành ngữ thông dụng của tuổi trẻ hiện nay, chẳng hạn như: “Ngất ngây con gà tây - Phi công trẻ lái máy bay bà già - Thuận vợ thuận chồng con đông mệt quá - Tào lao bí đao - Tự nhiên như cô tiên - Xấu nhưng biết phấn đấu - Đói như con chó sói - Một con ngựa đau cả tàu được thêm cỏ - Một điều nhịn chín điều nhục - Cái khó ló cái ngu -  ....”

Dưới nét nh́ncủa bất người Việt Nam nào c̣n quan tâm đến văn hoá dân tộc cũng tự hỏi: “Đây có phải là văn hoá mới xă hội xă hội chủ nghĩa không? Hỏi, cũng là trả lời: “Đúng vậy”. Câu trả lời này gợi lại chính sách của lănh đạo cộng sản Việt Nam khi chiếm được Việt Nam Cộng Ḥa đă ra lệnh tịch thu toàn bộ văn hoá phẩm trong xă hội dân chủ tự do, để thay vào bằng văn hoá mới xă hội chủ nghĩa, một thứ văn hoá “sáng tạo” ra một xă hội gian trá, một xă hội dối gạt, lưu manh, nói chung nó là thứ văn hoá của một xă hội độc tài đảng trị. Tác giả cũng cho biết rất nhiều ư kiến phản đối dữ dội, v́ cho rằng đây là một cuốn sách nhảm nhí, xuyên tạc thành ngữ, tục ngữ Việt Nam, làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt.

Chị Thanh Hà, một nhân viên ngân hàng tức giận: “Tôi không hiểu v́ sao một cuốn sách nhảm nhí như vậy lại được nhà nước cho xuất bản. Những câu thành ngữ tục ngữ Việt Nam đă bị cải biên xuyên tạc một cách trắng trợn. Thử hỏi, khi các cháu học sinh sinh viên sẽ học được điều ǵ trong sách? Với câu “Có chí th́ ghê”, đă xuyên tạc ư nghĩa giáo dục tinh thần của câu “Có chí th́ nên” của ông cha ta bao đời để lại cho con cháu noi theo. Nh́n chung, loại sách như vậy là phản lại truyền thống đạo đức Việt Nam.

Ngày 13/6/2012, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành Nghị Quyết chiến lược phát triển giáo dục 2010-2020, trong đó có đoạn: “Tăng cường sự lănh đạo của đảng, sự quản lư của nhà nước, nâng cao vai tṛ các tổ chức, đoàn thể chính trị, xă hội, xây dựng nền giáo dục có tinh thần nhân dân, tiên tiến, hiện đại xă hội chủ nghĩa Mác-Lénin và tư tưởng của con người tàn độc nhất trong lịch sử Việt Nam là Hồ Chí Minh làm nền tảng..”

Và cuối năm 2012 "Luật Giáo Dục Đại Học Việt Nam" ban hành sau khi Quốc Hội thông qua ngày 18/6/2012, và có hiệu lực từ ngày 1/1/2013. Luật này có 73 Điều trong 12 Chương Xin trích những Điều liên quan:

Điều 13. Tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam, đoàn thể và tổ chức xă hội trong cơ sở giáo dục đại học: (1) Tổ chức đảng cộng sản Việt Nam trong cơ sở giáo dục đại học được thành lập và hoạt động theo quy định của Điều Lệ đảng cộng sản Việt Nam, trong khuôn khổ Hiến Pháp, pháp luật. (2)Đoàn thể, tổ chức xă hội trong cơ sở giáo dục đại học được thành lập và hoạt động theo quy định của Hiến Pháp, pháp luật và điều lệ của đoàn thể, tổ chức xă hội. (3) Cơ sở giáo dục đại học có trách nhiệm tạo điều kiện cho tổ chức Đảng, đoàn thể và tổ chức xă hội được thành lập và hoạt động theo quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này.

Điều 18. Hội đồng đại học. (1)Hội đồng đại học có nhiệm vụ quyền hạn phê duyệt chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển của đại học... (2)Thành viên hội đồng đại học gồm: Giám đốc, các phó giám đốc. Bí thư đảng ủy. Chủ Tịch Công Đoàn. Bí thư Đoàn Thanh Niên cộng sản HCM....

 Kết quả của giáo dục xă hội chủ nghĩa.

Việt Nam đă đào tạo được bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp bậc đại học và trên đại học, gọi chung là "trí thức Việt Nam?"  Đồng thời cũng t́m hiểu xem sau thời gian ra trường, những nhà trí thức đó đă đóng góp thế nào vào sự phát triển quốc gia. Đây chỉ mới căn cứ trên bằng cấp chớ chưa nh́n vào phẩm chất giáo dục nhé, v́ phẩm chất của trí thức Việt Nam do giáo dục đại học Việt Nam đào tạo th́ không thể nào so sánh với trí thức Việt Nam hải ngoại, khác nhau ở điểm căn bản là giáo dục hải ngoại với đại học tự trị, trong khi giáo dục đại học xă hội chủ nghĩa trong tay lănh đạo đảng với chánh phủ Việt Cộng, mà lănh đạo Việt Cộng cai trị đất nước -trong đó có giáo dục- với chính sách độc tài toàn trị.

Trích bản Thống Kê ngày 8/11/2015 của Bộ Khoa Học & Công Nghệ, trên toàn quốc hiện có 24.300 Tiến Sĩ và 101.000 Thạc Sĩ. Riêng về Kỹ sư th́ thống kể của Bộ Giáo Dục cũng nhưBộ Khoa Học & Công Nghệ không thấy nói đến, trong khi bảng xếp hạng của Forbes ngày 21/06/2015 như sau: "Việt Nam lọt vào danh sách 10 quốc gia có số lượng kỹ sư lớn nhất thế giới, với 100.390 Kỹ Sư tốt nghiệp mỗi năm.

Theo nghiên cứu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (World Economic Forum - WEF) gồm:

(1)Nga với 454.436 Kỹ sư.

(2)Hoa Kỳ với 237.826 Kỹ sư. (3)Iran với 233.695 Kỹ sư.

(4) Nhật Bản với 168.214 Kỹ sư.

(5)Nam Hàn với 147.858 Kỹ sư.

(6) Indonesia với 140. 169 Kỹ sư.

(7) Ukraine với 130.391 Kỹ sư.

(8)Mexico với 113.944 Kỹ sư.

(9)Pháp với 104.746 Kỹ sư.

(10)Việt Nam với 100.390 Kỹ sư.

Forbes nhận định: "Trong thời gian qua, một số quốc gia phát triển như Nhật Bản, Hoa Kỳ, là nơi có số lượng sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật đông nhất thế giới. Tuy nhiên, khuynh hướng này dường như đang thay đổi khi một lượng lớn sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật, sản xuất, và xây dựng, đến từ các quốc gia đang phát triển, trong đó có Việt Nam".

Vậy là đến năm 2014, bậc giáo dục đại học Việt Nam đă "cung ứng" cho bộ máy sinh hoạt và phát triển quốc gia được:

Thứ nhất. Bậc đại học với 100.390 Kỹ Sư mỗi năm. Con số này chưa tính đến sinh viên tốt nghiệp với bằng cấp Cử Nhân. Dù không có thống kê về số Kỹ Sư tốt nghiệp những năm trước đó, nhưng tôi tạm dùng con số 100.390 của tổ chức Forbes, nhân cho 5 năm trước (2010-2011 đến 2014-2015) để có con số chung là 501.950 Kỹ sư.

Thứ nh́. Trên đại học với 24.300 Tiến Sĩ và 101.000 Thạc Sĩ. Cộng chung số lượng trí thức do đại học Việt Namđào tạo, gồm: 501.950 KS + 101.000 TS + 24.300 TS = 627.250 trí thức.

Theo báo Tuổi Trẻ ngày 25/12/2015, trong tổng số tốt nghiêp bậc đại học trở lên, hiện có đến 225.000 trí thức trong t́nh trạng thất nghiệp với thời gian dài, trong khi nhiều doanh nghiệp t́m tuyển nhân viên có bằng đại học trở lên, lại không thể tiếp nhận những trí thức trong số ṇi trên.Vậy, câu hỏi nêu lên là "tại sao"? Và trong một góc độ nào đó, th́ đây là câu trả lời:

"Theo ông Cao Tiến Vị, Tổng Giám Đốc Công Ty Cổ Phần Giấy Sài G̣n, là do nền giáo dục "thầy đọc tṛ chép", cộng với thời gian sinh viên thực tập chỉ là h́nh thức trong đại học của chúng ta. Chưa hết, tâm trạng của sinh viên từ học ở trường đến thực tập tại cơ quan, miễn sao đủ điểm là được mà không cần kiến thức của người được gọi là trí thức".

C̣n ông Phạm Phú Ngọc Trai, Chủ Tịch Công Ty Tư Vấn Kinh Doanh Hội Nhập Toàn Cầu - GIBC, nhận định: "Chỉ khoảng 25 đến 30% trí thức đi xin việc là có khả năng, và hơn 70% c̣n lại cần phải tái đào tạo mới có thể hội nhập vào các công ty. Bằng cấp, tự nó không nói lên được kiến thức cũng như phẫm cách của người được gọi là trí thức. Trường hợp điển h́nh là công ty của ộng đăng tin tuyển chuyên viên kế toán, chỉ trong 5 ngày sau th́ nhận được 400 hồ sơ. Sau khi duyệt xét và phỏng vấn th́  công ty chỉ nhận tạo 10 người, và cuối cùng chỉ có 1 người trong số đó được xem là đúng tiêu chuẩn. Trong khi phỏng vấn, có vài em rất cần việc làm và sẳn sàng làm bất cứ việc ǵ. Thấy vậy, Công Ty đă nhận một số em có bắng Cao Đẳng và Đại Học vào làm những công việc kế toán tài chánh, và các em rất bằng ḷng. Điều đó cho thấy các em cũng nhận ra được khả năng thật sự của các em, chớ không phải bằng cấp nói lên khả năng".

Phó Giáo Sư Trần Xuân Nhĩ, nhận định: "Các C Nhân ra trường vẫn thất nghiệp, v́ kiến thức của họ không thích hợp với nhu cầu của xă hội, cho nên bản thân họ phải học lại để có kiến thức hữu dụng, t́m hiểu nhu cầu của xă hội, rèn luyện kỹ năng của bản thân để tự tạo cơ hội cho ḿnh".

Bàn về phẩm chất của C Nhân, Thạc Sĩ, ông Nguyễn Minh Ngọc, Giám Đốc Gemslight Company Ltd, thẳng thắn nói rằng: “Về kiến thức th́ vứt cái tư duy ông C Nhân của Thạc Sĩ đi, v́ học xong trường đại học chỉ đủ cho các ông bà tḥ đầu lên khỏi mặt đất thôi, c̣n phải hít bụi hít đất chớ chưa đứng lên được để đi đâu".

Cuối bài báo, phóng viên Hưng Trần viết một câu ngắn, như một lời than dành cho giáo dục đại học Việt Nam, rằng "Thị trường nhân lực Việt Nam đúng là quá thừa, nhưng lại quá thiếu"!

Từ năm 2006 đến năm 2010, Việt Nam có 5 bằng sáng chế được ghi tên tại Hoa Kỳ, trung b́nh mỗi năm có 1 bằng sáng chế. Trong khi đó, năm 2011 không có bằng sáng chế nào cả. Số lượng bằng sáng chế là một chỉ số quan trọng và khách quan để đánh giá thành tựu khoa học của một nước. Số bằng sáng chế không chỉ nói lên thành tựu thực tiễn của các kết quả nghiên cứu lư thuyết, mà c̣n nói lên tiềm lực về nghiên cứu ứng dụng. Thực tế cho thấy những nước có nhiều bằng sáng chế th́ xuất cảng những sản phẩm kỹ thuật cao, thu được nhiều lợi nhuận.

Bằng sáng chế là h́nh thức sở hữu trí tuệ. Nó bao gồm một tập hợp các quyền độc quyền được cấp bởi một nhà nước có chủ quyền cho một nhà phát minh. Trong bài viết này, chỉ đề cập bằng sáng chế lưu trữ tại Hoa Kỳ trong năm 2011, và được trích lục từ văn pḥng thương hiệu và bằng sáng chế Mỹ (USPTO). Dữ liệu về dân số và thuthập được lấy từ đài BBC. Số lượng bằng sáng chế của các quốc gia vùng Đông Nam Á và Đông Bắc Á, như sau:

1. Nhật Bản với 126 triệu dân, có 46.139 bằng sáng chế.

2. Nam Hàn với 48 triệu dân, có 12.262 BSC. 

3. Đài Loan với 23 triệu dân, có 8.781 BSC.

4. Trung Cộng với 1 tỷ 350 triệu dân, có 3.171 BSC.

5.Singapore với 4 triệu 800 ngàn dân, có 647 BSC. 

6.Malaysia với 27 triệu 900 ngàn dân, có 161 BSC.

7.Thái Lan với 68 triệu dân, có 53 BSC.

8.Philippines với 93 triệu dân, có 27 BSC.

9. Indonesia với 232 triệu dân, có 7 BSC.

10.Brunei với 407 ngàn dân, có 1 BSC.

11.Việt Nam với 89 triệu dân, không có bằng sáng chế nào.  

Chưa hết, ngày 6/9/2013, Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (gọi tắt bằng Anh ngữ là WEF) đă công bố bảng xếp hạng hệ thống giáo dục 8 quốc gia trong khối ASEAN. Theo đó th́ WEF ghi nhận Singapore, Malaysia, và Brunei Darussalam lần lượt đứng đầu, Campuchia đứng thứ 6,Việt Nam thứ 7, và Thái Lan ở cuối bảng. Lào và Miến Điện (Myanmar) không được WEF xếp hạng. Tổ chức WEF thành lập năm 1970, là tổ chức “phi lợi nhuận”, trụ sở tại Davos , Geneve, Thụy Sĩ. Chủ Tịch hiện nay của Diễn Đàn là Tiến Sĩ Klaus Schwab. Báo cáo cũng khẳng định rằng: “Tài chánh không phải là yếu tố quan trọng nhất để bảo đảm nền giáo dục tốt, và lương giáo viên cao không hẳn tạo ra khả năng giảng dạy thích hợp”.... (Tr. Lâm. Theo Bangkok Post)

Đây là nỗi nhục của giáo dục đại học Việt Nam xă hội chủ nghĩa, chẳng những không có một trường đại học nào trong bảng xếp hạng 500 trường đại học nổi tiếng trên thế giới, lại c̣n đứng ngay dưới đít Campuchia trong bảng xếp hạng giáo dục các quốc gia trong khối ASEAN không? Trong khi Thái Lan có 3 trường đại học, và Singapore chỉ hơn 4 triệu dân c̣n có được 2 trường đại học trong danh sách 500 trường đại học nổi tiếng. (Ranking Web of World Universities Distribution by Countries)

Cũng v́ vậy mà Việt Nam nằm trong danh sách xếp hạng của các tổ chức quốc tế như sau:

(1) Tổ chức Human Development xếp hạng chỉ số thông minh, Việt Nam ở hạng 121/187, dưới trung b́nh.

 

(2) Theo tổ chức Intenational Property Rights Index, th́ Việt Nam ở hạng 108/130 trong bảng xếp hạng về giá trị trí tuệ.

 

(3) Tổ chức Transparency International xếp hạng tham nhũng, Việt Nam ở hạng 116/177.

 

(4) Theo chỉ số tự do ngôn luận (Frredom of Press), Việt Nam đứng hạng 174/180.

 

(5) Theo chỉ số phẩm chất đời sống xă hội (Quality of Life), th́ xă hội chủ nghĩa Việt Nam "được" xếp hạng 72/76 (cũng cao hơn 4 quốc gia!).

 

(6) Về thống kê chỉ số ô nhiễm môi trường, th́ Việt Nam đứng hạng 102/124 trên thế giới.

 

(7) Về chỉ số y tế và sức khỏe, th́ Việt Nam đứng hạng 160/190.

 

(1) Tổ chức Human Development xếp hạng chỉ số thông minh, Việt Nam ở hạng 121/187, dưới trung b́nh.

 

(2) Theo tổ chức Intenational Property Rights Index, th́ Việt Nam ở hạng 108/130 trong bảng xếp hạng về giá trị trí tuệ.

 

(3) Tổ chức Transparency International xếp hạng tham nhũng, Việt Nam ở hạng 116/177.

 

(4) Theo chỉ số tự do ngôn luận (Frredom of Press), Việt Nam đứng hạng 174/180.

 

(5) Theo chỉ số phẩm chất đời sống xă hội (Quality of Life), th́ xă hội chủ nghĩa Việt Nam "được" xếp hạng 72/76 (cũng cao hơn 4 quốc gia!).

 

(6) Về thống kê chỉ số ô nhiễm môi trường, th́ Việt Nam đứng hạng 102/124 trên thế giới.

(7) Về chỉ số y tế và sức khỏe, th́ Việt Nam đứng hạng 160/190.

Tại Diễn Đàn tổng kết 30 năm (1986-2015) đổi mới họp tại Hà Nội ngày 19/11/2015, ông Trần Đ́nh Thiên, Viện Trưởng Viện Kinh Tế Việt Nam, nhận định: "Tính từ năm 2015, Việt Nam phải mất lần lượt, 10 năm - 12 năm - 17 năm nữa, mới bằng Trung Hoa - Thái Lan - và Malaysia của năm 2011". Có lẽ hơi khó hiểu, xin tŕnh bày lại cho rơ hơn. Đem kinh tế Việt Nam năm 2015 so với kinh tế vài nước của năm 2011, th́: Việt Nam sau Trung Cộng 10 năm, sau Thái Lan 12 năm, và sau Malysia đến 17  năm.

Trong khi Tiến sĩ Nguyễn Quang Thái, nguyên Phó Viện Trưởng Viện Kinh Tế Việt Nam, nhận định: "Không c̣n là nguy cơ nữa, mà chúng ta đă thật sự tụt hậu, và tụt hậu ngày càng xa hơn so với thế giới".

Và nhận định của ông Vũ Khoan, nguyên Phó Thủ Tướng: " Người Việt chúng ta thích tranh luận loanh quanh nhóm chữ "kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa" mà 30 năm qua vẫn chưa ai hiểu là ǵ. Đến nhóm chữ "doanh nghiệp nhà nước chủ đạo" cũng 30 năm vẫn chưa kết thúc. Sẽ c̣n tranh luận dài dài, không biết bao giờ mới hiểu được nghĩa của nó là ǵ".

Tóm lại.

Lănh đạo Việt Cộng “đă thành công” trong mục tiêu đào tạo con người mới với văn hóa mới xă hội chủ nghĩa, mà họ thực hiện ngay sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày mà Việt Cộng nhuộm đỏ toàn cơi Việt Nam, rồi dâng công với cộng sản quốc tế là Nga Sô, sau đó là Trung Cộng. 

Với nhận định của một vài giới chức lănh đạo chính trị, tôn giáo, nhà văn nhà báo ngoại quốc ngay trang mở đầu, và nhận định của vài nhân vật trong nước ở trang cuối tội ác số 38. Vậy là,  39 tội ác mà tôi sưu tầm, chọn lọc, và tóm lược trong bài này, tôi nghĩ, đă góp thêm vào nét nh́n của quí độc giả về tội ác của chế độ cộng sản Việt Nam nói chung, và tội ác của ông Hồ Chí Minh từ năm 1945, nối tiếp bởi các nhóm lănh đạo cộng sản Việt Nam đến nay là năm 2017.

V́ vậy mà ngày nào c̣n chế độ cộng sản độc tài toàn trị trên quê hương, th́ ngày ấy xă hội Việt Nam vẫn tiếp tục lún xuống tận đáy của suy đồi băng hoại.Cách duy nhất là phải triệt tiêu chế độ cộng sản Việt Nam, th́ toàn dân Việt Nam -trong nước và hải ngoại- mới có cơ hội cùng nhau xây dựng một chế độ phục vụ nguyện vọng người dân, từ đó khôi phục và phát triển quốc gia trên nền tảng văn hóa văn minh truyền thống dân tộc, thích ứng với phát triển khoa học kỹ thuật thế giới.  

Tôi tin tưởng rằng, “Tự do không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Không có dân chủ, không thể có sự trỗi dậy và phát triển bền vững. Và chính người Việt Nam chúng ta phải tranh đấu, v́ Dân Chủ Tự Do không phải là quà tặng./.

                                                        Texas, tháng 08 năm 2017

 

 

Phm Bá Hoa: Thư gi Người Lính QĐND VN