báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                           

 


Xin giới thiệu một số bài của Vĩnh Tường qua youtube cho quí vị có thời gian nghe tiện hơn thời gian đọc

 ***

 

Vĩnh Tường

 

Nói Chuyện Với B́nh Dân Kỳ 29

Quang Phổ Chính Trị Hoa Kỳ

Sự Thái Quá Và Bất Cập
Updated 10:15pm 8/18/2018

… chính trị ấy à? Tôi không màng tới!

Có thật vậy không, khi một chính phủ lấy lư do nhân loại b́nh đẳng, lư do nhân đạo, gỡ bỏ hàng rào biên giới để kẻ lạ tứ phương ai muốn vào ra, cũng được tự do như đi chợ? Cho đến khi, mọi thứ tệ nạn, bệnh hoạn mang vào đến quanh cửa, đến sân sau, ảnh hưởng đến an toàn của bạn hay của con cháu bạn, th́ bạn mới la lên! …

Nếu không phải th́ hỏi có ai trên đời này tránh khỏi chính trị? - Có đấy! Đó chính là người ở hành tinh khác hay ở hoang đảo một ḿnh.

Sau biến cố lịch sử đen tối của Việt nam năm 1975, người Việt miền Nam không chấp nhận chế độ cộng sản, xhcn, đă bỏ nước ra đi đến khắp nơi trên trái đất, để t́m tự do bằng nhiều cách. Cuộc ra đi kéo dài đến thập niên ’90. Nhiều người may mắn được sống ở nước văn minh nhiều cơ hội và đầy đủ vật chất, và cũng có những người cam chịu số phận hẩm hiu, sống ở nơi nghèo khổ, vất vả hơn ở quê nhà thời đó, nhưng họ vẫn đành chỉ v́ không muốn quay về dưới chế độ cộng sản.

Từ đó đối với chính trị, có thể nói rằng người tị nạn Việt nam coi việc sợ cộng sản, sợ chủ nghĩa cộng sản, sợ chủ nghĩa xă hội là đủ. Việc t́m hiểu nền tảng của các đảng phái chính trị khác nhau ở nơi ḿnh đang sinh sống sống chỉ dành cho một số ít người quan tâm đến vận mệnh của nước nhà. Khổ  nổi hầu hết truyền thông thuộc về một đảng DC. Nghĩa là người dân chỉ có một nguồn thông tin duy nhất, y hệt như ở Việt nam chỉ có báo – đài thuộc nhà nước. Có hai mới so sánh để biết thật hư. Đàng này chỉ có một th́ làm sao tránh bị thao túng, nhồi sọ? Chẳng hạn, chỉ có DC mới lo cho dân nghèo, dân tị nạn, trong khi sự thật Cấp tiến DC ra đến Hà Nội ủng hộ CS như Jane Fonda, Thống đốc Jerry Brown không cho máy bay chở người tị nạn VN đậu xuống phi trường Travis ở Cali. Joe Biden nói rằng người Việt tốt hơn nên ở VN… Hoặc dân tị nạn được tuyên truyền rằng Welfare là của DC lo cho dân nghèo, trong khi nó là chương tŕnh an sinh xă hội của quốc gia. Hoặc được tuyên truyền rằng Cộng hoà là đảng nhà giàu, bóc lột dân nghèo, trong khi Cộng ḥa cũng có công nhân làm hai ba ca, chạy xe trành, ở chung cư, gia đ́nh hầu hết là có tôn ti trật tự, hạnh phúc. Hoặc Cộng Hoà là bọn da trắng thượng tôn, trong khi sự thật ngược lại, đám kỳ thị này từ DC, c̣n giải phóng nô lệ chính là do TT Cộng hoà Abraham Lincoln vân vân. . . Tuy là tất cả là ngộ nhận nhưng nó đă trở thành h́nh ảnh đẹp trong đầu, đâu dễ ǵ xóa! Quay lưng th́ sợ, nhưng không biết sợ cái ǵ. Trong khi ở Hoa Kỳ đảng chỉ ở cái đầu bút ch́ mà thôi; nay vào mai ra khỏe hơn đi chợ, không cần tuyên thệ, không ai dám nói một lời. Và bây giờ người Mỹ đen sinh ra là DC từ đời ông cố nội tới giờ đang tự phát, dấy lên và nở rộ phong trào “#Quay lưng” (#WalkAway), chửi và bỏ DC, v́ chính họ đă nhận ra sự thật là họ đă bị lợi  dụng như thế nào!

Thử hỏi ở Hoa Kỳ, hơn 40 năm qua, có bao nhiêu người tị nạn hiểu được khái quát về quang phổ chính trị ở Hoa Kỳ? Người b́nh dân thiếu sót điều này th́ có thể hiểu. Nhưng sự thật đáng buồn cho một dân tộc, là có tự do mà quư ngài truyền thông thông ngôn, hay a dua đă dính với đảng th́ không cần ǵ cả, cứ nghĩ như đảng nghĩ, nói như đảng nói, y như đă kư bán thân; tất cả thuộc về đảng từ lúc nào không biết. Ngặt nỗi là khi đă thuần hoá - đảng với ḿnh là một, th́ không thể nào biết đâu là cái thật của riêng ḿnh!

Ngay cả đứng trước những sự thật tệ hại cho quốc gia, xă hội - dưới ánh mặt trời, nhưng nếu là sản phẩm của phía đảng ḿnh th́ cố nhắm mắt, ngụy biện che chắn một cách tự động, không c̣n can dự của ư thức, của lương tri, không hề biết được tại sao ḿnh làm như thế!!! Càng ngày b́nh dân càng thấy, óc đảng phái thật là quái đảng; và càng rơ việc “tự tẩy năo” ở nước tự do và “bị tẩy năo” ở nơi độc tài, kết quả cũng là một! Nhưng đáng cười là"tự tẩy năo" trong khi được tự do!

Mỗi người dân là thành viên của một xă hội, các mặt trong đời sống của ḿnh, quyền hạn và trách nhiệm của ḿnh đều bị chi phối bởi thể chế hay đường lối chính trị của đất nước mà ḿnh sinh sống. V́ vậy, hiểu đường lối chính trị là điều hết sức cần thiết, trước hết là tự bảo vệ ḿnh chứ chưa nói tới vấn đề xa hơn là phải có tinh thần yêu nước, có trách nhiệm bảo vệ quốc gia, xây dựng xă hội.

Để giúp cho quư b́nh dân chưa có dịp t́m hiểu, có cái nh́n tổng quát để từ đó có quan điểm tích cực thích hợp với lập trường của ḿnh, kẻ viêt bài này xin tŕnh bày một biểu đồ khái quát về quang phổ chính trị ở Hoa Kỳ.

 

Hoa Kỳ là nước đặc biệt chưa bao giờ trải qua chế độ quân chủ. Chế độ đầu tiên măi đến giờ là chế độ  Cộng Ḥa, được xây dựng trên nền tảng một Hiến pháp rất rơ ràng dựa trên tinh thần nhân bản, tự do, nhân quyền, an toàn và hạnh phúc của toàn dân. Hiến pháp được thành lập ngày 17/9/1787 và chính thức được thông qua ngày 4/3/1789 do 55 đại biểu kể cả những nhà lănh đạo xuất sắc, hoặc c̣n gọi là những Tổ Phụ (Founding Fathers) sáng lập của tân quốc gia. Đây là cốt lơi của chính thể, và là luật tối cao của quốc gia. Hơn 200 năm qua, nó đă dẫn đường cho sự thăng hoa các định chế của chính phủ và tạo cơ sở cho sự ổn định chính trị, tự do cá nhân, tăng trưởng kinh tế và tiến bộ xă hội.

Nói đến chủ nghĩa chính trị ngày nay trên thế giới mà phát ngán cho cái trí manh mún của con người -nhân danh thông minh, vẽ ra những cách sử dụng và bao vây con người! Ở phần phụ lục dưới đây là hàng loạt chủ nghĩa, ai không cần thiết th́ chẳng cần đọc làm ǵ cho mệt óc.

Ở HK chỉ c̣n hệ tư tưởng chủ yếu là tự do tư bản. Lằn ranh hai đảng chính trị ngày nay ngày càng nổi rơ, khó xoá, y hệt như âm dương, chính tà lưỡng diện, nhất là sau 8 năm cầm quyền của TT Obama, chủ nghĩa xă hội đă ươm và mọc mầm từ trong đảng DC với bao nhiêu tổ chức bên ngoài như quân cờ đen, cờ đỏ trong thời loạn lạc.

Đảng phái chính trị ở HK có nhiều, nhưng tựu trung có hai đảng lớn thay phiên nhau ngồi ghế Tổng thống, hoặc chiếm đa số trong lưỡng viện Quốc hội, đó là Dân chủ - bên trái và Cộng hoà - bên phải. Chỗ ngồi trong Quốc hội được chia ra hai bên, cánh bên Trái (tả) Dân chủ và bên phải (hữu) Cộng ḥa.

Quyền lực giữa chính phủ và dân được chia như thế nào, sẽ nắm phần quyết định sự phát triển của một đất nước. Đất nước giàu mạnh hay không là do lực lượng dân chúng như thế nào chứ không phải là ở chính quyền. Đơn giản dễ hiểu, có thể nh́n quả cam cắt ngang sẽ thấy trong đó có nhiều múi. Tất cả các múi đại diện cho con số quyền lực cố định dành cho chính quyền và cho dân, không thêm, không bớt. Hễ người dân được nhiều th́ chính quyền sẽ lấy phần ít hơn và ngược lại. Hiến pháp HK đă cho người dân được nhiều quyền lực hơn chính phủ: “We The People”. Đây là một trong những lư do then chốt khiến đất nước Hoa Kỳ giàu mạnh.

Quan điểm về quyền lực của Dân chủ và Cộng ḥa, quyết định tương lai của đảng ḿnh và sẽ ảnh hưởng đến xă hội.

CỘNG HOÀ: Có các nhóm bảo thủ, Tea party, Libertarian (tự do)  và ôn hoà,

Bảo thủ là từ gốc Hán (保守) Bảo: Gánh vác trách nhiệm, bảo vệ, giữ ǵn, Thủ: Tiết tháo, đức hạnh, chăm sóc, trông nom. Bảo thủ là bảo vệ, giữ ǵn, không làm mất đi những nguyên tắc, hay truyền thống văn hoá, những thành quả đă được nhân loại công nhận là tốt đẹp. Trong tiếng Anh, Conservative có thêm nghĩa giữ ǵn các định chế, chấp nhận thay đổi dè dặt, không thay đổi nguyên tắc, giữ cho khỏi bị thoái hoá, sa đọa.

Tea party: Chủ trương chống tăng thuế, khuyến khích và tạo điều kiện cho cá nhân và các cơ sở kinh tế lớn nhỏ tự do phát triển.

Libertarian: ủng hộ tự do ư chí, tư tưởng và hành động của cá nhân, tự chịu trách nhiệm với chính bản thân.

Cả ba nhóm này của CH đều có điểm chung là: Chính phủ phải nhỏ, quyền lực ít, không ḍm giỏ ngó treo, xen vào đời tư kinh tế, sự chọn lựa đeo đuổi hạnh phúc của người dân. Chính phủ không được bắt buộc người dân phải quyết định cuộc sống theo ư chính phủ, kiểu toàn dân nhứt trí “one size fits all”, dưới sự lănh đạo của chính phủ. Chính phủ phải coi quyền người dân trên hết, chứ không phải “xin cho”. Cá nhân, phải có tinh thần độc lập, phải hiểu rơ quyền hạn và chịu trách nhiệm cá nhân về hành vi của ḿnh, tự giáo dục, tự tiết chế dục vọng. Chính phủ tạo điều kiện và khuyến khích, thúc giục và nâng đỡ cá nhân tự vươn lên. Ngoài ra c̣n có nhóm ôn hoà không khác chủ trương chung nói trên, nhưng thường thoả hiệp.

Dân chủ:  Có nhóm liberal, (tự do), Progressive (Cấp tiến), Chủ nghĩa CS/ CNXH, và cũng có nhóm ôn hoà 

Liberalism: Liberal cũng có nghĩa là “tự do”, nhưng chớ hiểu lầm, Liberal bên DC khác với Libertarian ở phía CH. Liberal nghĩa là cho không, cho, hay đưa ra nhiều hơn cần thiết hay thường lệ (giving freely; giving more than necessary or usual in quantity…), về vật chất cũng như tư tưởng mở rộng, buông thả suy nghĩ hơn là chuyên môn hay truyền thống, ngay cả diễn dịch luật pháp, tôn giáo cũng không cần tôn trọng bờ bến. Liberal đ̣i diễn dịch như một văn bản sống theo yêu cầu của xă hội. (Living Constitution) Đây là điều đáng sợ nhât cho nền tự do tư bản vững vàng nhất thế giới của Hoa Kỳ  

Cấp tiến(急進): Cũng là từ gốc Hán, có nghĩa là tiến nhanh, tới gấp. Từ này đă được CS Việt nam dùng hàng ngày trong các buổi học tập dành cho công nhân viên chức, giáo chức. Nhưng họ không dùng từ “Cấp tiến” mà dùng từ; “Tiến nhanh, tiến mạnh” trong nhóm từ “Tiến nhanh, tiến mạnh lên chủ nghĩa xă hội”. Bỏ hết những định chế về kinh tế, văn hoá, lịch sử, tôn giáo, nhân văn…  Và trong nhân đạo, chữ TÍN bị đánh ngă trước tiên, không c̣n ai dám tin ai , kể cả người thân trong gia đ́nh cũng phải dè chừng, rồi sau đó là nhân – nghĩa - lễ - trí cũng lần lượt ra đi. Giềng mối xây dựng và ǵn giữa an b́nh hạnh phúc của xă hội kể như bị bứt phá, toàn diện bị sụp đổ.

Ở HK, trong thập niên 60 phong trào này nổi cộm nhất là chống chiến tranh, và đă đóng góp vào sự bức tử chế độ Việt nam Cộng hoà để người tị nạn ngày nay có mặt khắp nơi trên trái đất.

Thế nhưng, khi được ở xứ tự do như HK, th́ truyền thông phe đảng lại khá thành công trong việc tuyên truyền để có một khối lượng cơ sở kinh doanh, và người dân tị nạn tin theo. Bây giờ cho dù có muốn thay đổi, họ cũng không thể, bởi nền tảng ngộ nhận mà họ đă xây dựng sâu dày trong cơ sở bảo trợ và khán thính giả, sẽ quay lưng với họ. Cho nên dù có phát giác ra rằng Cấp tiến là tiền thân của XHCN, mà chính họ đă bỏ chạy thục mạng để sang nơi này, họ vẫn cứ tiếp tục như thế, v́ túi tiền hàng ngày không cho phép họ nói khác hơn! Chỉ tội cho người dân! Đúng vậy, chỉ tội cho người dân, cho tương lai của cộng đồng và có thể cho cả bà con ở quê nhà! 

Chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xă hội, khỏi cần nói nhiều v́ người Việt đă có bài học xương máu tới nay chưa hết. Dân tộc Việt nam c̣n đang nằm trong rừng lửa đỏ, đêm đêm nh́n một ánh sao vàng.

Có một điều ai cũng có thể ghi nhận là Hoa Kỳ, chúng ta không thấy chính trị gia lật sách chủ nghĩa chính trị của ông tổ nào lập ra, để nhất mực sùng bái, để nói theo, làm theo như tổ sư Karl Marx, hay Lenin, hay B.H đối với cộng sản Việt nam. Nhưng HK luôn luôn là nước giàu mạnh nhất thế giới. Cái lẽ tự do – nhân bản đơn giản và kết quả trước mắt như thế mà gần trăm năm Việt nam không ṃ tới nổi. Tại sao lại như vậy? Câu trả lời gọn gàng và chính xác nhất là:

     1.    Không biết nắm bắt cơ hội. Cơ hội đến không phải như sung rụng, nó đến rồi lại đi. Muốn nắm bắt cần thông minh, sáng suốt và nhất là phải đủ dũng cảm.

     2.    Chủ nghĩa ngu dân có sức mạnh hơn bom đạn, nó trói tay chân, đầu óc của bất cứ dân tộc nào, cho dù có lịch sử bao nhiêu ngh́n năm văn hiến!

Ở Việt nam, một con số không ít người đă bị tẩy năo, nhồi sọ theo một chủ thuyết hoang tưởng cao siêu cấp tiến, văn minh, Nhưng thực chất là đẩy nhân loại đi tới địa ngục, chứ không phải đến thiên đàng hứa hẹn trên trái đất, bởi v́ nó bắt nguồn từ ḷng ganh tị, tham lam, ngu muội, xung đột, chấp tranh, thống khổ, gian manh, tàn ác và chết chóc, oan khiên. Hệ quả của nó nhất định sẽ kéo dài nhiều thế hệ.

Ở Hoa Kỳ, điều mỉa mai hơn cả là một số không ít người đă là tị nạn nhưng cũng bước vào con đường nghe – nh́n của dân miền Bắc đă buộc phải chịu trong suốt gần ¾ thế kỷ một cách rất tự nhiên. Song song với bị TTTT tuyên truyền tẩy năo, c̣n tự ḿnh tẩy năo, tự bán ḿnh cho đảng. Óc đảng phái chỉ huy toàn bộ sinh hoạt trí óc, và đặc biệt là tưởng của ḿnh nhưng lại là của đảng! Đây là hiện tượng “đảng ta” ở Hoa Kỳ, ngày càng nổi rơ, từ trong 8 năm của Obama và đến cao điểm là từ cuộc bầu cử tổng thống 2016 đến giờ - không khác mấy ở Việt nam.   

SỰ THÁI QUÁ và BẤT CẬP sẽ dẫn đảng phái đi về đâu?

Cộng hoà cũng như Dân chủ dĩ nhiên bên nào cũng có tôn chỉ là quan tâm đến người dân, đến xă hội, nhưng đường lối và h́nh ảnh xă hội theo quan điểm của mỗi bên có khác nhau và bên nào cũng có những khuyết điểm thái quá như bất cập.

       1.    Phía Dân chủ:

Biên cương lănh thổ không phải là điều quan trọng. DC đ̣i dễ dăi với bất kỳ ai muốn vào HK qua biên giới, lư luận là mọi người sinh ra được đối xử đều b́nh đẳng – nhưng không đá động đến luật pháp của mỗi quốc gia, lập lờ giữa nhân quyền và quyền công dân; DC đ̣i xây cầu thay v́ tường. Có vị tuyên bố sẽ đập bỏ bức tường (Joe Kennedy).

Về mặt tinh thần, các giá trị văn hóa, nhân đạo, tôn giáo, gia đ́nh được phái Liberal, Cấp tiến bứt bỏ giềng mối để thỏa măn những đ̣i hỏi thái quá của bản năng. Xă hội muôn màu, muôn sắc đẹp đến phát ngợp. Người b́nh thường không c̣n biết lối nào nên đi, tiêu chuẩn nào nên giữ. Cá nhân được tự do buông thả hợp pháp x́ ke, ma tuư, phá thai tự do. Đến mức sinh mạng bào thai cũng được tái định nghĩa để thoái thác trách nhiệm. Đây là mặt trái của tự do, tự do lạm dụng, chính nó sẽ giết chết tự do trong tương lai.

Quan điểm của DC là chính quyền phải quan tâm chăm sóc mọi mặt của dân. Muốn như thế th́ chính quyền phải lớn, nhiều chi nhánh, rải khắp nơi từ trung ương đến địa phương. Đây lại là đầu mối của tham nhũng, thối nát, lạm quyền, quan liêu, nhiều k hở khiến dân thấp cổ bé miệng sẽ có ngày chịu thiệt. Chủ trương tái phân phối lợi tức đồng đều bằng cách đóng thuế cao. Nhưng cơ sở cũng như người đẻ ra tiền không phải là công cụ như CS định nghĩa.  Con người chỉ hăng say sáng tạo và làm việc hết ḿnh v́ có lợi hoặc thích thú. Hai yếu tố này và cạnh tranh bị triệt tiêu th́ kinh tế cũng chẳng c̣n phát triển. Nhiều người dựa dẫm, ăn chờ; các cái máy đẻ ra tiền của bị chận chẹt, không c̣n hứng thú làm việc, không dại ǵ mà không kiếm cách tránh né. Hàng hóa sẽ v́ thuế cao mà tăng giá cùng lúc giảm cả lượng và phẩm, cuối cùng mèo lại hoàn mèo, người nghèo gánh hết.  Lấy chia” chỉ được lúc đầu. Kinh tế bị nhiều ràng buộc, lần sau không làm ra đủ th́ lấy ǵ mà chia.  Người được chia th́ mất tiêu luôn ư chí tự lập, sáng kiến cũng cùn lụt, nhu nhược yếu hèn, ngửa tay chờ đợi chính phủ ban phát. Dân nghèo và tư tưởng sống buông thả không kể tiêu chuẩn đạo đức, cá nhân thiếu trách nhiệm, xă hội sẽ rơi vào cảnh bần cùng sinh đạo tặc, đâu c̣n điểm tựa nào để vươn lên.

Từ Tự do buông thả đến Cấp tiến nhất định sẽ đến ‘đấu tranh” đ̣i công bằng: “lấy chia” - đóng thuế cao, hăm dọa triệt hạ công ty kinh doanh hay người giàu tức là đánh “tư sản”. Như thế là tư tưởng CS, xă hội chủ nghĩa, Marxism mọc mầm và phát triển từ trong đảng DC, v́ bản chất và cương lĩnh của cả hai tương tự như anh em chú bác hay cô cậu. Đảng CS cũng tuyên bố cương lĩnh tương tự như đảng DC. Đảng DC khó vạch lằn ranh phân biệt rơ ràng. DC gọi ḿnh là đảng của người lao động, lo cho dân nghèo, “đấu tranh” cho công bằng xă hội. Do đó chính quyền phải trương nở lớn, quyền dân nhỏ dần. Chính phủ chi tiêu nhiều, thiếu thực tế, kém hiệu quả, dễ lạm dụng, dễ thối nát; dân làm ra ít, tư tưởng dựa dẫm, phải hy sinh dần nhân quyền, bởi không c̣n quyền lực làm chủ kinh tế trong tay.  Thời Obama lằn ranh này càng mờ nhạt hơn khi ông chủ trương chia đều, lợi tức (spread the wealth), tái phân phối lợi tức (redistribution), thành công không phải là của cá nhân (you’re not building it), mà là thuộc về tập thể (collective), tức là Marxism, cnxh đă hiển lộ, và Sander là nhân tuyển đầu tiên, nay có thêm cô Ocasio Cortez đang quạt lửa cho phong trào.

Phía DC nếu thái quá xă hội sẽ xảy ra xung đột miên viễn; chính phủ lớn, quyền lực nhiều sẽ phát triển tai mắt khắp nơi. Sức mạnh kinh tế không c̣n được bao nhiêu trong tay dân, th́ lấy ǵ làm cánh tay đ̣n để dân giành quyền với chính phủ? Và xă hội nghèo, thất nghiệp gia tăng, kinh tế tŕ trệ, người dân sống buông thả quen thói không c̣n giềng mối đạo đức, xă hội loạn, quyền lực chính phủ sẵn lớn, hoàn toàn đủ điều kiện để một bước đến độc tài toàn trị, XHCN hay CSCN. Những thứ không mong đợi nhất định sẽ đến theo đà tiến nhanh, tiến mạnh chứ không c̣n cứu cánh nào khác. Có thể nh́n Venezuela đang rộn ràng trong thiên đàng xă nghĩa! 

       2.     Phía Cộng hoà:

C̣n phía CH, chủ trương biên cương, lănh thổ, luật lệ phải được duy tŕ nghiêm minh. Hiến pháp phải được tuyệt đối tôn trọng

CH không phải là vùng đất cho hạt CS, Marxism, xhcn. Nếu có rơi vào th́ cũng bị nướng ngay, chứ không mọc lên được. Không bao giờ và sẽ không bao giờ có hạt này trong đó, chỉ bởi v́ bản chất và cương lĩnh của nó trái ngược hoàn toàn. Đó là chủ trương quyền dân lớn, chính quyền nhỏ, giảm nhẹ vai tṛ của chính quyền theo đúng HP và bảo vệ Hiến pháp triệt để; tránh bộ máy cồng kềnh, giảm nạn quan liêu, cửa quyền, bè phái, tham ô, lạm quyền. Chính quyền chi tiêu ít, dân làm ra nhiều, hưởng nhiều, thúc giục và tạo nhiều cơ hội cho người dân tự thăng tiến về cả tinh thần lẫn vật chất. Cá nhân có quyền lực kinh tế của người đóng thuế, chỉ lệ thuộc chính phủ trong trường hợp bất đắc dĩ theo chương tŕnh an sinh của chính phủ. Chủ trương của CH là tạo cơ hội đồng đều, nhưng tuyệt đối không bao giờ chấp nhận tái phân phối thành quả kiểu cs, xhcn; mà ngược lại chấp nhận thành quả khác nhau như một định luật tự nhiên. Chính phủ không xen vào, chỉ huy quyết định cho đời sống cá nhân; không chấp nhận cái chung cho mọi người (“one size fits all”). Thuế ít, cá nhân được khuyến khích tự phát huy sáng kiến, nỗ lực vươn lên v́ hạnh phúc cá nhân. Cá nhân không lo sợ chính quyền theo dơi, tước đoạt thành quả bằng siêu cao thuế nặng, v. v… CH chủ trương coi trọng tự do cá nhân theo hướng tích cực giữ ǵn truyền thống văn hóa, coi trọng giá trị gia đ́nh, đạo đức, cá nhân tự tiết chế dục vọng và coi trọng tinh thần trách nhiệm cá nhân.

Qua đó ta thấy, điều then chốt quan trọng là con người phải được giáo dục tốt về ư thức tự giác, tinh thần tự chủ, tinh thần trách nhiệm.

Phía Cộng ḥa nếu thái quá: đ̣i làm cho chính phủ quá nhỏ, thiếu quyền lực, thiếu khả năng kiểm soát, ỷ lại quyền dân thái quá mà  giáo dục yếu,  con người dư thừa vật chất, tự do nhưng thiếu tinh thần trách nhiệm th́ tương lai CH sẽ xảy ra t́nh trạng VÔ CHÍNH PHỦ (Anarchy), xă hội rối loạn, mất định hướng  - chứ không thể nào có kết quả độc tài CS, XHCN, hay Fascist như một số thầy cô Cấp tiến dạy cho con em chúng ta ở các trường. Bởi v́, chính phủ nhỏ, kém quyền lực trong khi dân nhiều quyền hạn, tự do cá nhân, mỗi người một vẻ th́ làm sao có độc tài, hay Fascist được?

Sai Lầm từ bản chất: Quan điểm của hai bên về con người và xă hội khác nhau nên sai lầm và cách diễn dịch, sửa sai cũng khác nhau:

Cộng ḥa th́ sống khắc kỷ, tự tiết chế, tôn trọng những giá trị tinh thần, truyền thống, tôn trọng giềng mối tốt đẹp nhờ đó mà xă hội an b́nh;  độc lập, tực túc tự cường, tự vươn lên.

Dân chủ th́ trọng tiến nhanh, không ngại xóa bỏ những giá trị mà họ cho là rào cản khát vọng, những đ̣i hỏi bản năng cá nhân; người dân được nhà nước ban phát, chăm sóc.  Khẩu hiệu là “đấu tranh” cho công bằng xă hội – nghĩa là ở HK không có công bằng xă hội!  

Sau mấy chục năm ở HK, ai thường xuyên quan tâm đến chính trị sẽ thấy một điều hết sức ly kỳ; đó là chuyện sai lầm, kém phẩm chất nhiều nhất vẫn thuộc về sản phẩm của bên trái. Điều này khiến nhiều người hay nói, ở bên trái thường hay làm trái. Và nếu phải kể hết th́ bài này không đủ chỗ để kể chi tiết.

Bên trái sai lầm rồi th́ không chịu nhận, quanh co ngụy biện tới bến, và “đảng ta” rất đoàn kết che đỡ kiểu c̣n nước c̣n tát. Kiểu chịu trách nhiệm tập thể xhcn, cuối cùng không ai chịu trách nhiệm ǵ cả! Sai lầm của tôi, của chúng tôi không tính! Người Việt không ai lạ ǵ kiểu chịu trách nhiệm tập thể, phê b́nh, kiểm thảo nội bộ này của chính quyền trong hơn 40 năm qua..

Và đến khi không c̣n biện hộ hay bao che được nữa th́, họ rất tự nhiên nói rằng: “Oh! Bên nào cũng có! Hăy bỏ qua và đi tới”. (Oh, it’s not partisan! Let’s move on! ) Nhưng khi bất kỳ người CH nào sai phạm dù chỉ là không đáng kể th́ họ lại làm lớn chuyện rùm beng! 

Sự thật đầy đống những kịch bản chính trị dị hợm nhất của thời đại dưới ánh mặt trời chứ có lạ ǵ đâu. Nhân đây xin nêu lên vài ví dụ mới nhất từ khi có ông Trump xuất hiện. Xă hội  đục trong được phơi bày ngày càng rơ, những ǵ chưa biết th́ nay ta biết, những ǵ ngộ nhận nay đă và đang nhận ra.  

Ví dụ như 33 ngàn emails trong đó có chứa bí mật quốc gia, được bà ngoại trưởng Clinton đặt máy chủ lưu trữ tại chỗ kín trong nhà riêng, và tiêu hủy sau khi bị trát đ̣i của Quốc hội. FBI cũng bị lạm dụng theo phe ḿnh, kết luận trước khi điều tra, và sửa từ ngữ pháp lư, một cách kệch cỡm để thoát tội. Có thể nghĩ rằng bà thoát tội nhờ là thuộc Dân chủ và sắp làm Tổng thống!

Tham vọng quyền lực cá nhân và phe đảng quả là kinh khiếp. Nó vượt lên trên tất cả pháp luật hơn ba trăm năm của HK! Nó khiến thần tượng của DC, bà Clinton và bầu đoàn hư hỏng, cả gan bỏ tiền cho người làm hồ sơ giả bôi bẩn, qua mặt cả quan toà để lấy lệnh theo dơi nhà ứng viên đối thủ, mong giành thắng lợi bầu cử. Bao nhiêu đó chưa đủ, khi trời bắt kẻ bất chính thất bại, th́ ḷng tham, ư gian sấn thêm bước nữa với kịch bản “Thông đồng với Nga”, chụp mũ lên đầu Tổng thống mới, người được dân tín nhiệm, nhằm t́m cách truất phế. Nhưng đặc biệt là cả đảng và truyền thông phe ḿnh luôn chỉ trích đối phương là coi thường nền dân chủ! Đây mới thật là điều tuyệt đích ly kỳ!

Truyền thông trở thành cơ quan tuyên truyền phe đảng, thay v́ theo đúng nghĩa TTDC đưa tin những lời hứa đâu làm đó, thành công vượt mức cho dân được nhờ, họ chọn đánh phá. Đánh người đứng thẳng không ngă th́ ta ngă, tự phơi bày lộ liễu cả bản chất đê hèn nhất của ḿnh. Hết keo này họ bày keo khác, toàn là giả trá, tầm xàm, lố bịch, đến mức mất cảm giác ngượng ngùng! Thật ra cô Stormy Daniels, hay cô Omarosa mới đây là những kẻ non nớt, được họ đọc tên từng ngày, từng giờ cũng chỉ là những con cờ thí đáng thương, bị khai thác cho mục tiêu bỉ ổi, để rồi các cô sẽ trở về như những bọt bèo śnh chương trong ao cạn mà thôi!

Cơ quan quyền lực phi chính trị của quốc gia bị lạm dụng phục vụ cho cá nhân, phe nhóm; những tên tuổi c̣n đang nổi đ́nh đám như Peter Strokz, Lisa Page, James Comey, Andrew McCabe. . .

Peter Strokz được DC nhao nhao bênh vực trong Q. Hội như phiên chợ, chưa nhận huân chương Purple Heart của DC tặng, cuối cùng đă bị đuổi v́ kém phẩm chất (13/8/2018)

John Brennan cựu giám đốc t́nh báo vừa bị tước phẩm vị an ninh, từ nay không được sờ đến tài liệu an ninh quốc gia, bởi ăn nói bừa băi ghép tội phản bội tổ quốc là tội tử h́nh cho Tổng thống trên truyền thông, một cách vô căn cứ,vô tội vạ. Nhưng cả ngày đêm TTDC, đă làm công việc như cơ quan tuyên truyền của đảng, cho rằng ông Trump đàn áp quyền tự do ăn nói. Như vậy, theo họ, phẩm vị an ninh được cấp để có phép thọc tay vào tài liệu bí mật an ninh quốc gia lại đồng nghĩa với quyền tự do ăn nói !!!

Kể mỏi không hết!   

Bài này không thiết tha mong bất kỳ ai tin những lời này – hoàn toàn không. Độc giả hăy tự nghiệm thấy, hay tự t́m hiểu.

Có lẽ tài ngụy biện và sự đoàn kết, nhất trí, bao che của cả tập thể, bẻ găy được cả lẽ phải thông thường, kể cả luật pháp, nên đă hấp dẫn một số người t́nh nguyện theo đảng, bất kể đảng ấy thế nào, chỉ bởi v́ tài này làm cho họ có cảm giác hănh diện và an tâm! 

Bên phải sai lầm – Cộng hoà th́ khác, dĩ nhiên cũng có người sai lầm, nhưng có tính cá nhân riêng lẻ, và mỗi khi có sai lầm, th́ bản thân cá nhân ấy phải chịu trách nhiệm và từ chức liền, v́ có ở lại cũng không được sự ủng hộ nào của đảng. Ví dụ mới đâu, tuy James Comey là người Cộng ḥa nhưng CH không bao che cá nhân, ai làm nấy chịu trách nhiệm.

Mấy mươi năm qua ở HK, người ta chưa thấy đảng Cộng ḥa đoàn kết dàn trận bao che cho ai. V́ vậy mà đảng này thường bị chê là chia rẽ, nhưng nh́n về khía cạnh xây dựng th́ đây là điều tốt. Cá nhân phải có trách nhiệm về việc ḿnh làm, chứ không thể chia đều cho tập thể, để rồi trách nhiệm không thuộc về ai. Điều này dĩ nhiên có lợi cho người dân.

Hành vi thiện hay bất thiện chỉ khác nhau một li. Bị dẫn dắt đi lạc đường, trái đạo, ủng hộ cái NHÂN để có một ngày hưởng cái QUẢ mà chính ḿnh và cả dân tộc đang ngày ngày phản đối, th́ thật khó trở về. Đảng phái chính trị không làm cho cộng đồng chia rẽ, mà do ở con người không chịu khó t́m hiểu để biết những ǵ ḿnh nên tín thác.

Chỉ khi nào chúng ta cùng tin và bảo vệ một giá trị chung – đó là giềng mối an b́nh hạnh phúc của cá nhân và xă hội phù hợp với giá trị tinh thần dân tộc về văn hoá, đạo đức, xă hội mà toàn dân đang cùng mơ ước và tranh đấu th́ mới mong có được sự đoàn kết thật sự.  

Vĩnh Tường

Phụ lục: Các loại chủ nghĩa chính trị:

Chủ nghĩa tư bản (Capitalism), Chủ nghĩa tự do (Liberalism), chủ nghĩa tự do xă hội (Social Liberalism), chủ nghĩa xă hội (socialism), chủ nghĩa cộng sản (Communism), chủ nghĩa chống cộng (anti-communism), chủ nghĩa Trotsky, chủ nghĩa Stalin, chủ nghĩa Max, chủ nghĩa Mao, chủ nghĩa ḥa b́nh (pacifism), chủ nghĩa quốc xă (Nazism), chủ nghĩa phát xít (fascism), chủ nghĩa toàn trị (totalitarianism), chủ nghĩa bảo thủ (conservatism), chủ nghĩa bảo thủ xă hội (social conservatism), chủ nghĩa duy lư (rationalism), chủ nghĩa chống duy lư (Anti-rationalism), , chủ nghĩa quốc gia (Nationalism), chủ nghĩa xét lại (revisionism), chủ nghĩa môi trường (Environmentalism), chủ nghĩa phân biệt chủng tộc (racism), chủ nghĩa bài Do thái (Anti-Simitism), chủ nghĩa chính thống (Fundamentalism), chủ nghĩa duy linh , chủ nghĩa trí thức (intellectualism), chủ nghĩa  tự do (libertarianism), chủ nghĩa dân túy (populism) , chủ nghịa chống duy ư thức (anti- intellectualism) chủ nghĩa bảo hộ (protectionalism), chủ nghĩa trung tâm (Centralism), chủ nghĩa đa văn hóa (multiculturalism), chủ nghĩa toàn trị so với chủ nghĩa vô chính trị (totalitarianism vs anarchism), chủ nghĩa cộng sản so với chủ nghĩa cá nhân (Commutarianism vs individualism), Chủ nghĩa ngoại lệ (exceptionalism), Chủ nghĩa giáo quyền so với chống giáo quyền (Clericalism vs. Anti-clericalism), chủ nghĩa can thiệp, (inerventionalism), chủ nghĩa không can thiệp (non-interventionalism), chũ nghĩa đa phương so với chủ nghĩa cách ly và đơn phương (multilateralism vs isolationism an unilateralism), chủ nghĩa đoàn kết so với chủ nghĩa liên bang so với chủ nghĩa ly khai (unionism vs federalism vs saperatism); hoặc chủ nghĩa trung tâm so với chủ nghĩa khu vực (centralism vs regionalism) . . .  

 


  Vĩnh Tưởng

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch