báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                           


Xin giới thiệu một số bài của Vĩnh Tường qua youtube cho quí vị có thời gian nghe tiện hơn thời gian đọc

 
Giải Ảo Thời Sự 190325 - Phần 1: Vụ Mueller - chính là FBI mới đáng bị điều tra từ 2016!

 ***

Vĩnh Tường

 

Nói Chuyện Với B́nh Dân Kỳ 59

Chuyện Cười Ở Mỹ: Chống Cái Quả Nhưng Cứ Vun Bồi Cái Nhân!

… chạy trối chết để lánh xa, bỏ cả tài sản, bỏ cả mồ mả tổ tiên, bỏ cả quê hương thân yêu để tránh, không phải là tránh con người đồng chủng mà là chính sách, chủ nghĩa chính trị. Nói khổ th́ rất khổ; nói lâu th́ khá lâu. Gần nửa thế kỳ rồi chứ đâu phải ít. Thế mà . . .

Riêng những ai mới sang Hoa Kỳ, nhất là những người trẻ, sinh ra và lớn lên ở Việt nam sau 1975, hoặc trước đó không lâu th́ xin miễn nói tới. Họ không có chọn lựa nào khác, ngoài những ǵ mà họ đang có trong tư tưởng, đó là XHCN. Họ ủng hộ CNXH, hay đảng quen thuộc nhất của họ là đảng CS ở Hoa Kỳ là chuyện rất thường t́nh.

Người mang họ tỵ nạn CNXH, khi nhận bằng quốc tịch HK, người ta có cảm giác sung sướng lắm lắm, có thể nói sung sướng hơn nhiều so với sinh viên lănh bằng tốt nghiệp sau nhiều năm dùi mài kinh sử ở trường v́ kể từ đó họ bắt đầu cuộc đời mới. Niềm sung sướng bấy giờ khác hẳn những bất kỳ lần trải nghiệm nào trước đây: “Từ đây ta thực sự thoát khỏi bàn tay của CNXH! Ta có bùa hộ mệnh! Ne nè né ne! Na nà ná na…!”

Thường th́ sau buổi lễ tuyên thệ rất long trọng chấm dứt, mỗi người nhận một mảnh bằng xác nhận công dân Hoa Kỳ. Các tổ chức đảng chờ sẵn ở ngoài hành lang, một bàn của đảng Cộng Hoà – con Voi và một bàn của đảng Dân chủ - con Lừa. Mỗi bên đều cố gắng mời gọi công dân mới ghi tên vào đảng của ḿnh. Đa số người Việt, nhất là người ít biết tiếng Anh, có lẽ đă được các anh chị giúp làm giấy tờ khuyên trước là nên vào Dân chủ, v́ đảng này lo cho người nghèo, cho weo-phe nhiều hơn!

 Người có khả năng Anh ngữ, không nhờ ai cả, nhưng rất nhiều khi cũng được số bà con đến trước, như làm ma cũ, khuyên ma mới nên chọn Dân chủ! Những ai độc lập, dạn dĩ, trực tiếp đặt câu hỏi các vị đại diện tại bàn mới có quyết định riêng. Chẳng hạn, tại sao tôi nên chọn đảng này? Đối với những công dân mới, dĩ nhiên những những vị đại diện chỉ giải thích đơn giản.

Kẻ này nhớ măi cái phút giây hạnh phúc đă dám hỏi thẳng và được trả lời của đảng Dân chủ và Cộng ḥa như sau:

Dân chủ: Chúc mừng bạn! Bạn mới đến gặp nhiều khó khăn, đảng chúng tôi sẽ tranh đấu, bênh vực giúp cho người nghèo, người mới đến như bạn về nhiều mặt để bạn không bị thiệt tḥi, ví dụ như cho tiền trợ cấp, học hành, sinh hoạt vân vân…

Cộng ḥa: Chúc mừng bạn! Bạn bắt đầu là công dân mới của xứ tự do! Đảng của chúng tôi tranh đấu bảo vệ quyền tự do cá nhân. Đất nước HK là đất nước của cơ hội, mọi người có cơ hội đồng đều, bạn được khuyến khích tự do phát triển những tiềm năng của cá nhân trong môi trường tự do. Bước đầu bạn đương nhiên được giúp đỡ tài chánh để ổn định cuộc sống theo chương tŕnh an sinh xă hội, và tin rằng bạn sẽ tự lập vươn lên xa hơn.

Để tránh mất ḷng, kẻ này đi ḷng ṿng một hồi rồi mới trở lại ghi danh. Và từ đó măi đến nay, phần ḿnh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc chút nào về chọn lựa đầu tiên này.

Cuộc đời mới cho đến bây giờ, người tỵ nạn có khi 25, 30 hay hơn 40 năm tuổi - tuổi Hoa Kỳ, tuổi đời mới, không nói đến tuổi sinh. Và trong thời gian này, chuyện cười ra nước mắt của người tỵ nạn kể ra th́ nhiều lắm; cười nghiêng ngửa, cười ra nước mắt, không riêng ǵ cho người gốc Việt tỵ nạn khắp nơi mà cho cả dân ở Việt nam - đặc biệt những ai mơ có cơ hội dời đô sang Hoa Kỳ th́ lại cười dữ hơn, thấm thía hơn khi nghe những chuyện này. 

Thứ nhất là cái cười Weo-phe (Welfare) -  chạy xa như thế để t́m sự vuốt ve:

Đây là một ví dụ nhỏ: Một bữa nọ, có hai ông sui gia cùng các ông thông gia quanh bàn tiệc BBQ. Bỗng có tiếng lớn giọng, làm mọi người khác và bọn trẻ chú ư:

- “Khỉ khô! Có ǵ mà khác nhau chứ?” Về trợ cấp th́ Cộng hoà, Dân chủ cũng vậy thôi! Anh có weo-phe, tôi cũng có weo-phe, anh được tiền financial aid, tôi cũng có; anh có medical, tôi cũng có vậy!

- Khác chứ! Anh theo cái đảng đó, tức là ủng hộ người giàu, bỏ người nghèo, có ngày nó cắt hết quyền lợi của bà con tỵ nạn!

- Anh nói khác, OK th́ có khác, nhưng không phải khác như thế, mà là con Voi, khác với con Lừa!

- Tôi nói thật mà! Không đùa đâu ạ!

- OK th́ tôi cũng nói thật nha, Cộng hoà đi làm kinh doanh, Dân chủ các anh chỉ nghĩ đến chia tiền để hưởng thụ! Tiền chúng ta đang hưởng là từ túi của mấy đứa nhỏ chúng ta, chứ đâu phải trên trời rơi xuống! Lợi tức của HK đều từ thuế mà ra. Anh có biết không?

- Nhưng làm lợi cho nhà giàu và cắt giảm là chỉ có Cộng ḥa làm thôi!

- Thôi đi ông anh ơi! Xin lỗi nha! Chính sách an sinh xă hội là chính sách chung của đất nước, không có thằng đảng nào thương ai mà cho nhiều hay cho ít cả. Việc điều nghiên cho ít cho nhiều tùy nhiều thứ, như ngân sách, kế hoạch thúc đẩy phát triển, tái đầu tư vân vân… Nói về trợ cấp phúc lợi phải lặp lại là không ai khác ai. Anh theo Dân chủ, anh có được nhiều hơn tôi không? - See it! Right?

- Nhưng đảng Dân chủ thương yêu và giúp đỡ người nghèo. C̣n Cộng hoà chỉ lo cho người nhà giàu.

- Đánh đổ tư sản ta làm rồi, ta mới sang đây.  Lạ hỉ? Thoát khỏi cảnh xúi đấu tranh, sao lại c̣n phân biệt giàu nghèo dữ vậy cà? ... Vâng, anh dĩ nhiên có thể tin như thế, một cách không có căn cứ. C̣n tôi th́ không. Là công dân HK, tôi tin ở sự b́nh đẳng về cơ hội, và mọi người được giúp đỡ như nhau, dù anh là đảng ǵ, và không có thằng đảng nào v́ thương mà bênh vực cho cái cá nhân nghèo khó của tôi cả! Never!  

- Nhưng tôi là người nghèo, tôi thích theo đảng của dân nghèo, đảng của dân nghèo mới biết thương dân nghèo, thông cảm cho dân nghèo mà bảo vệ phúc lợi. C̣n anh th́ khác, anh giàu hơn …

- Vậy th́ chúc mừng anh, tiếp tục…[nghèo].. như thế măi, cho thỏa măn! Nhưng tôi không mong vợ chồng thằng … và con… đi theo con đường đó.

Ông Cộng ḥa ngứa cổ, chưa chịu thôi:

- Riêng tôi th́ không; đảng vuốt ve làm tôi càng sợ. Tôi tin ở chính tôi. Tôi không mắc nợ lời đảng hứa, một lời cũng không. Tôi đâu c̣n ở Việt nam. Tôi đang có cơ hội. Tôi muốn tự túc tự cường, vươn lên đứng thẳng lưng trên đôi chân của ḿnh. Không bao lâu nữa tôi sẽ bỏ weo-phe. Tôi tin ở Cộng ḥa ở chỗ bảo vệ tự do cá nhân, chính phủ không xen vào đời tư, chỉ cần cho tôi cái thang để tôi tự leo. … Không đúng, hoàn toàn không đúng, chỉ là mị dân, nhưng nếu cứ một mực cho rằng đảng Cộng ḥa là đảng riêng cho nhà giàu! Tôi OK nốt, v́ tôi muốn cho con cháu chúng ta vươn lên thoát cảnh nghèo. Phải không hai đứa tụi bay? Rán lên nha con! Quay sang vợ chồng hai đứa dâu rễ, ông nói tiếp

-  Bất kể quá khứ thế nào, chúng ta đều bắt đầu cuộc đời mới bằng cái nghèo như nhau, cho nên tôi không theo đảng nghèo - phải đến chỗ giàu xem người ta làm ăn thế nào để mong chen chân, hội nhập vào. Ở chỗ giàu người ta mới làm rơi tiền lẻ để ta lượm chứ! Hà! Hà! hà! Phải không?

Không khí bắt đầu căng thẳng, sợ mất vui nên mấy người chung quanh giơ cao chai beer kêu “Zô! Zô! Zô!..”

Không biết rồi hai vợ chồng tụi nhỏ ‘Zô” nghèo để được đảng ta vuốt ve, hay “Zô” chỗ bị cho là bọn giàu đáng ghét, để tự do, tự cường, vươn lên và chống siêu cao thuế nặng?

Weo-phe, và chuyện ḿnh nên theo đảng Dân chủ để được thương yêu, bảo bọc, đến nay vẫn c̣n ôm ấp bởi qúi ông bà có ăn học, có bằng cấp cao ở Hoa Kỳ chứ không riêng ǵ qúi cô bác, một chữ tiếng Anh không có, đang bán cốc, bán ổi ở b́a chợ Bolsa làm vui đâu nhé!  Đây là cái cười nuốt nước mắt thứ nhất của người tỵ nạn gốc Việt!

Thứ hai là cái cười chạy một ṿng mấy chục năm, rồi t́nh nguyện trở lại chỗ cũ:

Khoảng trước thập niên 70 ở Việt nam đă có xuất hiện huy hiệu phản chiến phát ra khắp nơi: “Make Love Not War”, và phong trào sinh viên học sinh xuống đường chống đối chính phủ VNCH liên tục. Lúc ấy, với cái tuổi hồn nhiên, bồng bột, hăng say chống bất công, tranh đấu cho b́nh đẳng, bác ái,… Bây giờ, dân tộc Việt nam có thể thông cảm.

Điều quan trọng là quư vị nào – có lẽ là đông lắm, trước đây đă bị giật dây, tham gia góp phần giật sập chế độ VNCH, đă nhận ra phong trào ấy bắt nguồn từ Cấp tiến ở Hoa Kỳ chưa? Nếu đă nhận ra, quư vị có cảm thấy chút hối tiếc nào không? Và nếu có, tuy muộn màng, nhưng sao quư vị lại vẫn tiếp tục ủng hộ đảng và những thành viên người Mỹ nổi danh phản chiến kịch liệt, bức tử chế độ VNCH, để rồi quư vị phải bỏ chạy sang đây, tốn mấy mươi năm ủng hộ lại thần tượng xưa như John Kerry, Jane Fonda (Jane Hanoi)…

Thứ ba là cái cười ở xứ tự do mà bị truyền thông tẩy năo:

Chuyện khó tin nhưng có thật, thời nay mà truyền thông tẩy năo thịnh hành. Rất nhiều, không đếm hết những người không biết ḿnh ngộ nhận hoặc mặc dù chợt nhận ra ḿnh ngộ nhận cũng không dễ ǵ chịu thay đổi, bởi tư tưởng bầy đàn, tác động của truyền thông, ngày đêm dội vào tai những thông tin đă được sàn lọc, cắt xén, ráp nối, bẻ cong để đạt hiệu quả tối đa: Tiền và chỗ đứng, chỗ đứng và tiền.

Đài báo thời nay làm ăn khấm khá hơn xưa rất nhiều. Bắt đầu tạo được một lớp khách ngộ nhận th́ phải cố làm sao cho họ tiếp tục ngộ nhận. Không có kẻ truyền thông nào dại dột đem sự thật ngược lại để tŕnh bày. Những con chim trong lồng, khi đă quen uống nước đường, nghe quen một giọng, th́ người chủ cứ y thế mà làm. Có khi tập cho chúng nói vài ba câu. Ban đầu chim giăy nảy v́ mất tự do, nhưng sau một thời gian dù cửa lồng mở ra chúng cũng không muốn bay đi xa. Chúng vẫn có tự do chọn lựa đấy chứ! Nhưng là cái chọn lựa được sắp xếp, an bài. Người ta thường nói những con chim ấy khôn thật! Không biết con chim có tự thấy nó khôn hay không? Nhưng người chủ th́ dư biết!

Các cơ sở thương mại gửi quảng cáo nuôi một đài, có khách quen nghe theo một chiều hướng cho dù biết đó là sai, không ai dại ǵ nói ra điều ngược lại. Người nghe, tưởng rằng họ được chăm sóc v́ lư tưởng, c̣n lư tưởng của kẻ nói là TIỀN. Tiền phục vụ, thỏa măn quần chúng rập khuôn suy nghĩ. Khổ nỗi khán thính giả cũng được cảm giác ḿnh có tự do chon! Đây là cái cười cay đắng, đáng thương thứ ba

Thứ tư là cái cười ḿnh chửi chính ta – là đồ “bảo thủ’:

Ở Hoa Kỳ, vào đảng chỉ là ghi danh đi bầu cử. Ai ghi danh vào đảng nào th́ được đi bầu cử sơ bộ của đảng đó. Nếu không th́ chờ khi nào có ứng viên thực thụ, bầu cử chính thức rồi mới được bầu. Và mọi người được tự do bầu cho bất kỳ bên nào. Ghi danh Độc lập, Cộng ḥa hay Dân chủ có thể bầu cho bất kỳ ai ngoài đảng đă ghi danh. Không ai bị bắt buộc phải bầu cho ứng viên trong đảng ḿnh đă ghi danh. Và đặc biệt là toàn quyền bỏ đảng này để ghi danh sang đảng khác bất kỳ lúc nào mà không ai dám hạch hỏi một câu.

Ở Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ nhiều năm, tiếp cận với nhiều dân tộc khác nhau, có lẽ nhiều người đă nhận ra rằng dân Việt nam quả thật có khác - thông minh, hiếu học, lanh lợi, phải nói là ma lanh hơn các dân tộc khác, và đặc biệt là có tinh thần bất khuất, hầu như ai cũng muốn làm chủ thay v́ chịu làm tôi lâu dài. Cái lối tự hào có khi đến hách dịch cho rằng dân tộc thông minh, hay dân có mấy ngàn năm văn hiến, cũng thường thấy ở nhiều người. Nhưng khi nói đến chọn lựa xây dựng đất nước mới của ḿnh, cho dân tộc ḿnh như thế nào, th́ thật t́nh mà nói, không tránh khỏi những điều phải cười hoài, cười ra nước mắt. Nói ra e mếch ḷng, nên nhiều khi đành nói chuyện với đầu gối.  

Từ “bảo thủ” nhiều khi nghe dễ có ác cảm v́ cái âm thô cộc của nó. Có thể dùng từ đồng nghĩa là “bảo tŕ” cho dễ nghe hơn. Thứ nhất, dân tộc Việt nam có truyền thống bảo thủ (conservative) số dách. Ai có lập luận khác, chẳng hạn như dân tộc tính của người Việt là “Cấp tiến”, th́ hăy cho b́nh dân biết để cùng học. Xin muôn phần cảm tạ.

Gọi là bảo thủ, hay bảo tŕ v́ đến nay, cho dù trải bao thăng trầm, ngựi Việt ở khắp nơi trên thế giới tự do vẫn c̣n:

Coi giá trị của người phụ nữ Việt đảm đang, hiền thục, nhân hậu, giá trị gia đ́nh là quan trọng và giá trị hôn nhân luôn luôn được trân quư.

Cố giữ trật tự lớp lang, ḍng tộc gia đ́nh ít nhất ba đời, không coi trọng cho là vô phúc, từ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, con cái đến cháu chắt chít được phân biệt tằng thứ rất chi li. Trong khi tiếng Anh chỉ có một chữ You, hay chữ He/She th́ tiếng Việt phải dùng cả lô; nào là ông bà cố tổ, ông bà sơ, ông bà nội - ngoại, cha mẹ, chú bác, cô d́ cậu mợ, thím, dượng…

Cung cách cư xử th́ giữ Lễ, Nghĩa, Liêm sỉ, hay ngũ thường: Nhân – Nghĩa - Lễ - Trí – Tín. Ai vô t́nh sơ sót th́ coi chứng bị xem là đồ vô giáo dục.

Nhận ân huệ th́ phải có ư giữ chờ ngày báo đáp. Kẻ thí ân học “thi ân bất cầu bào” nhưng mặt khác th́ không bỏ ư đ̣i người ta phải nhớ măi, và  được dạy cho là làm phúc kể như đầu tư để mai mốt hay kiếp sau hưởng lợi lộc “Ở có đức, không có sức mà ăn”vân vân…

Theo Phật th́ không quên cúng bái, kinh cầu. Theo Chúa th́ không quên cầu nguyện. Nào sám hối, nào xưng tội

Quanhôn, tang, tế, lễ hội th́ không dễ ǵ chịu bỏ tập tục cổ truyền. Như ngày giỗ Tổ Hùng vương, mặc áo dài khăn đóng, chiêng trống, cờ xí càng ra cổ càng tỏ sự cung kính. Hoặc cưới hỏi th́ mặc áo dài khăn đóng, trầu cau, lợn quay, mâm quả càng xưa càng thích. Trong ngày lễ hội, phụ nữ phải áo dài mới ra phụ nữ; thậm chí mụ đàn bà Mexico Lorretta Sanchez không dính ǵ đến tập tục Việt nam, khoác lên chiếc áo dài, đỏng đa, đỏng đảnh, lụp bụp vài câu không ra đực, không ra cái: “Kinh chao quy vi! Camon quy vi” th́ được tặng ngay danh hiệu là “con dâu Việt nam”,và hốt dư phiếu đánh ngă Trần Thái Văn, người có công với cộng đồng, chỉ v́ bà là Dân chủ c̣n Trần Thái Văn là Cộng ḥa, bảo thủ, vân vân, … Chuyện kể khó dừng…   

Thế đấy, Bảo thủ của đảng Cộng ḥa Mỹ chỉ là nguyên tắc ǵn giữ Hiến pháp, và văn hóa Hoa Kỳ, chưa bằng một phần mười của nguời gốc Việt. Nhưng v́ theo đảng Dân chủ cho nên các ông bà cực kỳ bảo thủ lại mở miệng là chê, chửi Bảo thủ không tiếc lời, trong khi chính ḿnh không biết bảo thủ ở đây là cái quái ǵ. (xin trở lại ở bài sau). Đây là cái cười ngặt nghẻo thứ tư ḿnh đánh ta mà không biết!

Thứ năm là cái cười xót xa cho người gốc Việt trở nên bất nhân:

Người gốc Việt xưa nay xem phá thai là chuyện động trời. Nghe đến phụ nữ phá thai, ai cũng kinh tởm, khi bỉ, trừ trường hợp bất đắc dĩ. Phá thai bị xem là nỗi bất hạnh lớn lao cho gia đ́nh. Trường hợp rủi ro bị sẩy thai, cho dù lúc trẻ chỉ mới tượng h́nh, người ta cũng t́m nơi chôn cất tử tế. Có người c̣n kỹ lưỡng làm đủ thể thức cầu kinh, cho một linh hồn siêu thoát. Người mẹ Việt nam giữ vai tṛ căn bản cho một gia đ́nh, được trân quư như biểu tượng của t́nh yêu, của sự hy sinh vô bờ đối với con người. Người Việt nam ai mà chẳng biết bài hát “Ḷng mẹ bao la…”

Thế nhưng, sang đây v́ theo đảng Dân chủ, người gốc Việt đă vứt những giá trị này, bởi theo chủ trương của đảng, phá thai được nâng lên thành quyền sử dụng thân thể của phụ nữ. Có người lư luận rằng tôi theo đảng nhưng tôi không ủng hộ điều này! B́nh dân nghe như thế có được không? Có thể nào nói rằng tôi đưa lưng cho anh dựa, để anh có sức hại người nhưng việc ấy không dính mắc ǵ đến tôi. Kathy Trần, một dân biểu gốc Việt thuộc đảng Dân chủ ở Virginia, làm luật cho phép giết trẻ em c̣n sống sau khi ra khỏi ḷng mẹ - cho phép phá thai kể cả trước giờ lâm bồn!

Từ đó, không biết bao nhiêu lời mắng nhiếc, kể cả nguyền rủa bà ta là biến thái, mất tính người, là ác quỷ…

Có thể nào b́nh tĩnh và công bằng, chúng ta hăy nh́n kỹ vấn đề xem sao. Con người từ nhỏ đến lúc trưởng thành chịu ảnh hưởng bởi môi trường: Gia đ́nh, Học đường và Xă hội.

1. Phải chăng bà sinh ra và lớn lên trong gia đ́nh bất nhân? Tin chắc là không.

2. Có phải bài vở, thầy cô giáo ở học đường dạy bà bất nhân?

Câu trả lời là chỉ có thể thôi - nếu bà được nhào nặn chủ thuyết duy vật cực đoan, vô thần - điều này không chắc chắn lắm, bởi mức độ nhồi sọ chủ nghĩa Marxist đang phổ biến ở các trường học là có thật, nhưng chưa đến mức độ biến người phụ nữ Việt nam có 4 con thay đổi đến mức như thế.

3. Môi trường xă hội th́ sao?

Bà Trần đang sống trong thời xă hội Hoa Kỳ vẫn c̣n chế độ tự do tư bản, ít nhất một nửa nước bầu cho ông Trump vừa qua, c̣n tin ở đấng tạo hóa và tin con ngựi c̣n có linh hồn. Ảnh hưởng của xă hội chưa đến nỗi ảnh hưởng đến quyết định lạnh lùng, tàn nhẫn nói trên.

Như vậy theo phương pháp loại trừ nói nên chỉ c̣n một câu hỏi chót để quyết định: Nếu bà Kathy Trần không theo đảng Dân chủ mà theo đảng Độc lập, hay đảng Cộng hoà th́ sao?

B́nh dân không bị tư tưởng đảng xâm chiếm có thể trả lời tức khắc rằng: Dĩ nhiên nếu Kathy Tran là thành viên đảng Cộng hoà th́ không có cơ hội tư tưởng này nảy mầm và không có lư do ǵ để bà đặt ra chính sách lạnh lùng và bất nhân như thế, v́ nền tảng của đảng Cộng ḥa, bảo thủ ĐẠO ĐỨC, quư trọng mạng người từ trong bào thai, hoàn toàn trái ngược với chủ trương tự do phá thai của Dân chủ.

Từ câu chuyện đáng sợ này trong đại gia đ́nh cộng đồng gốc Việt, ta nhận ra đảng Dân chủ là cơ hội, là miền đất hứa, mở cửa mời gọi cho tham vọng quyền lực phát sinh bất chấp nhân đạo. ĐẢNG PHÁI biến đổi con người, thành viên của đảng nhanh, mạnh và chắc chắn hơn là giáo điều của tôn giáo bởi địa vị, quyền uy và lợi lộc ở ngay trước mắt. Cũng vậy, quay ngược chiếc ghế khi ngồi trong con tàu, bạn không thể thay đổi bến đỗ của nó!

Nhưng câu trả lời này làm khó cho người gốc Việt theo Dân chủ. Người Do Thái, người Mỹ đen, người Tàu ở Irvine đă có phong trào lục tục từ bỏ đảng Dân chủ. C̣n người Việt ủng hộ Dân chủ, đến nay có bao nhiêu người nhận ra, đâu mới là kho vàng để gửi gắm văn hóa đồng thanh tương ứng với văn hóa dân tộc Việt mà chúng ta đă mang sang đây? Và đây là cái cười chua cay, đau đớn thứ năm cho người gốc Việt! 

Hơn 40 năm ở Hoa Kỳ, người gốc Việt đă bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội. Văn hóa dân tộc Việt không có đất sống trong đường lối của đảng Dân chủ. Đă muộn lắm rồi, nhưng có c̣n hơn không; vượt ngh́n trùng nguy hiểm c̣n được, lẽ nào chúng ta lại không đủ can đảm nh́n sự thật, để làm lại một chuyến đi. Người gốc Việt đă chống cái QUẢ kịch liệt nhưng cứ vun bồi cái NHÂN. Đáng tiếc!  Thật đáng tiếc vô cùng!

Chuyện cười c̣n dài về chống QUẢ nhưng lại bồi NHÂN, b́nh dân chúng ta hăy cùng nhau nói tiếp ở kỳ sau…

Vĩnh Tường
Xem thêm video Người y tá Mỹ yêu người, yêu nước:
https://www.youtube.com/watch?v=z-kYAv8qKN0
Và đáng yêu thay dân CH, cố giữ sinh mạng hàng ngàn trẻ em!:
https://www.youtube.com/watch?v=zzaxJpnyKtM

 

 
Vĩnh Tưởng