báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                           


(Mời click vào đây => Xin giới thiệu một số bài của Vĩnh Tường qua youtube cho quí vị có thời gian nghe tiện hơn thời gian đọc

 
TRUMP 2020: President Trump Re-Election Campaign Rally - FULL SPEECH

 
THE KINGRADIO - TRUMP DAY AT WHITE HOUSE - 06/15/2019 - A REMARKABLE DAY


"Fan cứng" từ Việt Nam tổ chức linh đ́nh sinh nhật Tổng thống Trump

 ***

Vĩnh Tường

Nói Chuyện với B́nh Dân Kỳ 82

Giấc Mộng Trung Hoa hay Giấc Mộng Thoát Trung

Có những giấc mơ không bao giờ thành sự thật, nhưng t́nh yêu của con người th́ không bao giờ cạn. T́nh yêu của tuổi trẻ thường cuồng nhiệt và mù quáng. Càng yêu quê hương bao nhiêu, những người có tuổi càng b́nh tĩnh sáng suốt hơn bấy nhiêu, nếu không được như vậy th́ chắc sẽ không tránh khỏi hối tiếc, bởi xă hội đă khá già nua với những cái khuôn đúc của chính con người đặt ra. Chủ nghĩa là cái cốt yếu của một học thuyết - chỉ là lư thuyết của một học phái. Nhưng con người lại từ chối chính ḿnh, lấy nó làm khuôn đúc, làm sợi dây để tự trói. Đó chính là nguồn gốc của tai ương.

 

Vừa qua, quư cụ, quư anh chị, kẻ lên TV, người viết báo ào ào, ca tụng Việt nam, trong đó có có các vị  này, vị kia rất khôn khéo trong chính trường quốc tế, ngoại giao đúng đắn, dư luận thế giới ủng hộ, tập hợp được sức mạnh và đă cuối cùng đă thành công trong việc đẩy lùi được tàu bè Trung Quốc (TQ) ra khỏi băi Tư Chính (Vanguard Bank). Băi Tư chính là một cụm san hô ở Nam Biển Đông, cách bờ biển Vũng tàu 160 hải lư và  cách bờ đảo Hải nam của Trung cộng 600 hải lư.

B́nh dân chắc có người đă mừng hụt năm phút, v́ chỉ trong ṿng non một tuần th́ TQ lại kéo đoàn tàu trở vào. Thế nghĩa là thế nào?  Không phải TQ đă chịu thua non trước áp lực quốc tế, EU và Việt nam như quí vị đă nói rồi sao? Tiếp theo, có phải ta chửi TQ đàn anh không tử tế chút nào, tệ đến nỗi không cho anh em ta mừng thêm lâu hơn một chút!

Đă có hằng hà sa số chuyện xảy ra như thế, kể măi không cùng. Hôm nay, b́nh dân chúng ta xin bắt đầu từ mẩu chuyện “Băi Tư Chính” vừa xảy ra để gẫm xem Việt nam đang ở đâu đối với TQ hay trên bàn cờ Biển Đông:

Ngày 18/6/2019 tàu hải cảnh được trang bị vũ khí hạng nặng kư hiệu 35111 của TQ đang neo đậu cách Băi Tư Chính 40 dặm về phía tây đă có hành vi khiêu khích xung quanh dàn khoan Hakuryu-5 (thuê của Nhật Bản), ở lô 06-01 thuộc Dự án Nam Côn Sơn, liên doanh của Việt Nam với Nga.

Đến 03/7/2019 tàu thăm ḍ địa chất Hải Dương 8 của TQ đă vào vùng biển gần với khu vực Băi Tư Chính. Vệ tinh phát giác có ba tàu hải giám của TQ đi theo bảo vệ tàu này; đặc biệt là tàu hải giám nặng trên 10.000 tấn, kư hiệu 3901 và tàu dân quân biển Qiong Sansah Yu0014. Trong lúc đó, các tàu hải cảnh Việt Nam đang hoạt động ở khu vực này, nhằm bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của Việt nam

Ngày 16.7, trả lời câu hỏi của một số phóng viên trong và ngoài nước liên quan đến diễn biến này, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam, Lê Thị Thu Hằng nói rằng Mọi hoạt động của nước ngoài trên các vùng biển Việt Nam nếu không được phép của Việt Nam đều vô giá trị, xâm phạm vùng biển Việt Nam, vi phạm luật pháp quốc tế và Công ước của Liên hợp quốc về luật Biển 1982. Bà ta cho biết trong thời gian qua, Việt Nam đă khai triển đồng bộ các biện pháp ḥa b́nh để giải quyết vấn đề; yêu cầu tôn trọng vùng biển Việt Nam, các quyền lợi  hợp pháp của Việt Nam trên vùng biển của ḿnh, không có hành động làm cho t́nh h́nh trở nên phức tạp . “Các lực lượng hữu trách trên biển của Việt Nam đă và đang thực thi chủ quyền, và quyền tài phán một cách ḥa b́nh, đúng pháp luật nhằm bảo vệ vùng biển Việt Nam”.

Ngày 17-7-2019, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao TQ, Cảnh Sảng lại nói rằng, Chính phủ Việt Nam nên tôn trọng chủ quyền của TQ đối với một số khu vực trên biển Đông và phía Việt Nam cũng nên kiềm chế hành động sẽ làm trầm trọng thêm t́nh h́nh trong khu vực.

Ngày 19-7, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị b́nh luận về phát biểu của ông Cảnh Sảng, bà Lê Thị Thu Hằng lặp lại, đây là vùng biển hoàn toàn của Việt Nam, được xác định theo đúng các quy định của Công ước của Liên hiệp quốc về Luật Biển 1982 mà Việt Nam và TQ đều là thành viên. Việt Nam đă tiếp xúc nhiều lần với phía TQ, trao công hàm phản đối, kiên quyết yêu cầu chấm dứt ngay các hành vi vi phạm, rút toàn bộ tàu ra khỏi vùng biển Việt Nam; tôn trọng chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam v́ quan hệ hai nước và ổn định, ḥa b́nh ở khu vực.

Chiều 25/7, tại cuộc họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao, bà Lê Thị Thu Hằng nhấn mạnh “Việt Nam đă có nhiều h́nh thức giao thiệp ngoại giao phù hợp, trao công hàm phản đối phía Trung Quốc, yêu cầu các tàu rút ngay khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.”

Trả lời phóng viên tại cuộc họp báo thường kỳ ngày 8-8, bà Lê Thị Thu Hằng nói: "Như chúng tôi được biết, vào chiều ngày 7-8, nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 đă dừng hoạt động khảo sát và rút khỏi vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa Việt Nam".

Và quí vị truyền thông vội vàng thi nhau ăn mừng, có cụ cho rằng “VN tự giải phóng được Băi Tư Chính ra khỏi áp lực của GKHD-8 và của hơn 80 tàu của Trung Quốc là VN đă bước thêm một bước thật dài trong ư chí thoát Trung.” Vị khác cho rằng Việt nam đă có kinh nghiệm và rất khôn khéo và đó là con đường nên đi nếu muốn “thoát Trung”, vân vân… Lại cũng chỉ để “thoát Trung”!

Thế là khỏe re. Chấm hết! Cứ thế mà tiếp tục cho đến khi thoát Trung mới thôi. Mong lắm thay! Nhưng thật chẳng may cho dân Việt chút nào. Nay đoàn tàu của TQ lại đang có mặt tại chỗ, đi ra đi vào. Có lẽ chúng chỉ vừa rủ nhau đi xem Paris By Night đâu đó hay đi restroom một lát thôi. C̣n chuyện TQ có thua non hay không chúng ta cần b́nh tĩnh hỏi lại.

Thứ nhất, ở đâu ra ư tưởng đ̣i “thoát Trung” trong khi Việt nam đă chấm dứt Bắc thuộc lần thứ tư từ nhà hậu Lê năm 1427, đến nay đă gần 600 năm? Cha ông chúng ta đă tốn bao nhiêu xương máu, mới dắt được con cháu ra khỏi cảnh nô lệ lầm than, cay đắng cả ngàn năm. Bây giờ ai đă dắt trở vào, trong khi nhân loại ngày nay ở hầu hết các nước lớn, nhỏ, từ văn minh đến lạc hậu nhất, trên thế giới đều trở thành nước độc lập?! Hoặc phải chăng v́ nó quư quá chừng - “Không có ǵ quư hơn độc lập, tự do”, cho nên cháu con Việt nam từ nay đời đời không sao với được? Bất kỳ lúc nào và ở đâu cũng vậy, nếu không tự chui vào để bị trói th́ làm ǵ có chuyện thoát với không thoát, hoặc phải bàn bạc thoát bằng cách nào. Có phải không?

Một thời trước 1975, bây giờ đă trở thành chuyện cổ tích -  người miền Nam có bao giờ và có ai dư công rồi nghề, tốn hao nước bọt, hay hoang tưởng  rằng có một nước nào có thể đô hộ người Nam, cho dù là nước lớn mạnh như Tàu, Tây, Nga, Mỹ… Nhưng bây giờ, dù không nghĩ nó cũng đă đến, nó đang sờ sờ trước mắt, và ồn ào bên bên tai hàng ngày. Tai họa này ai đă mang đến? Và bằng cách nào? Không cần suy nghĩ, người Việt nam ai cũng có thể trả lời. Nhưng để hiểu trọn vẹn, chúng ta cần có chút thời gian để suy gẫm kỹ hơn.

Thứ hai, dù sao thế sự cũng đă rồi. Bây giờ TQ muốn ǵ và đang làm ǵ? Bàn cờ Biển Đông đă sắp từ lâu nhưng không có người đánh. Bây giờ đến thời đại phi thường với một Tổng thống phi thường, Donald Trump, thế giới đang dịch chuyển sang một bước ngoặt mới, bàn cờ đến hồi phải động, và Việt nam là ǵ trên bàn cờ đó?

Từ lâu trong tim óc, người Tàu đă có niềm tin rằng sẽ có một ngày TQ làm chủ thế giới, và TQ chưa bao giờ ngừng đeo đuổi giấc mộng đó – “Giấc mơ Trung Hoa”.  Một lá cờ có 4 sao nhỏ, một sao lớn, có lẽ đă nói lên điều đó khá rơ. Để hoàn thành mộng lớn, xưng đế toàn cầu, TQ đóng góp toàn cầu hóa bằng phương thức hoàn toàn có lợi riêng. Bên trong th́ nhanh chóng phát triển kinh tế bằng bất kỳ phương tiện nào, song song với quyết tâm bảo tồn thể chế chính trị - biến tín ngưỡng, tôn giáo, nhân quyền … thành công cụ, một cách rất tinh tế. Bên ngoài th́ “một vành đai, một con đường” (One Belt One Road or Belt and Road Initiative – BRI) từ từ gồm thâu những vị trí chiến lược quan trọng khắp năm Châu.

1.       Trước hết, kinh tế 

TQ quyết đưa ḿnh lên hàng đầu, mục tiêu là 2025 hầu hết hàng hoá xuất cảng khắp thế giới sẽ từ TQ (Made in China). Trong khi họ nắm chắc sắp thành công với điều kiện bà Clinton đắc cử tổng thống - chẳng những giữ được lề thói và lợi thế cũ mà có thể đưa đồng Nhân dân tệ lên thay thế đồng dollar trong vài nhiệm kỳ nữa, như dự tính làm xôn xao dư luận từ thời Obama. Nhưng chẳng may, không phải bà Clinton mà là ông thần Trump đắc cử, làm con tàu “Nhất đới, nhất lộ - một vành đai, một con đường” của TQ trục trặc. Đây cũng là một trong những lư do chính, khiến Tập cận B́nh tiếp đăi TT Trump rất trọng hậu, mong sẽ làm cho ông Trump thay đổi lập trường.

TQ cho sinh viên đi du học ở nước tự do như Hoa Kỳ, Anh quốc... và mong chúng sẽ là rường cột của nước độc tài. Đây là một bài toán lớn, là một cam kết liều lĩnh có tính toán rất kỹ, và dĩ nhiên thành phần được đi du học đều được tuyển trong hàng ngũ có quyền lực, có đặc quyền đặc lợi, hoặc từ gia đ́nh có mức độ tín thác cao.

Ba thập niên qua, từ khi TQ cho sinh viên sang du học ở nơi mà họ gọi “trí thức là cục phân” hay “tư bản giăy chết”, TQ không ngừng nghiên cứu và chiết xuất, rút tỉa tinh hoa của chế độ ở đây, để t́m cách ứng dụng trong phát triển kinh tế, mà không làm tổn hại, hay thay đổi chế độ độc đảng. Đường lối phát triển mới này chẳng khác nào đem giống cây ở miền hàn đới, trồng sang miền nhiệt đới, hoặc giống cây chỉ phát triển ở miền đất mầu mỡ, tự do, phong phú, đem trồng trên miền đất chủ nghĩa xă hội, khô cằn, tù túng, hoặc đây là đường lối mới mà họ gọi là “kinh tế thị trường với định hướng xă hội chủ nghĩa”. Tức là buộc một sợi dây xhcn vào một thứ cần linh hoạt để phát triển, cho nó khỏi đi lung lạc. Khó khăn căn bản này, thật sự đă hạn chế sự phát triển kinh tế không ít, khiến TQ không thể nào theo kịp kinh tế nhiều màu sắc và rất linh hoạt của HK. Không khéo, mầm mống dân chủ sẽ mọc theo nền kinh tế thị trường vốn là của nó, và nền tảng độc tài sẽ phải ra đi.

Nhưng thực tế, TQ đă đuổi theo HK bén gót nhờ yếu tố chính là:

·      Ăn cắp “bí cấp” công nghệ. Người ta đă bỏ công, bỏ của ra nghiên cứu hàng thập niên, anh chỉ chịu khó ăn cắp thành quả, hay mua lậu thành quả - cũng là ăn cắp, th́ anh theo kịp liền, nhất là công nhân của anh không cần điều kiện nhân quyền, không cần đ̣i hỏi phúc lợi căn bản cho con người…

·     Buộc hăng xưởng phải chuyển giáo bí mật công nghệ. Ăn cắp dĩ nhiên có cái được cái không, và dĩ nhiên là bất hợp pháp và có nhiều rủi ro. TQ bèn chế ra hợp đồng bất công đối với các nhà đầu tư. Khi đă bỏ neo, bỏ vốn, xây dựng cơ sở vật chất đâu đó đàng hoàng, TQ buộc họ một thời gian phải chuyển giao bí mật công nghệ. Tṛ phi nhân nghĩa này chỉ có TQ mới làm nổi trong thế giới ngày nay.

·     Thao túng thị trường và tiền tệ bất kỳ khi nào thấy có lợi riêng, bất chấp thiệt hại cho các bên đối tác. Thành viên WTO chỉ là cơ hội để thao túng tài t́nh qua các kẻ hở, chứ không phải theo luật chơi chung mỗi bên đều tự giác. Nhược điểm trên thương trường về phía tự do tư bản, là tự giác tuân hành điều luật. C̣n ưu điểm riêng của TQ trên thương trường tự do, là tự do gian lận ở các kẽ hở. Mấy chục năm qua, HK cứ thế mà tử tế, cho đến khi ông Trump ra tay sửa lại bất công này, th́ ông bị đánh là phải lắm. Bởi ông đă v́ dân mà vạch mặt chỉ tên, chọt thủng túi tham của thiên hạ các bên, nên ông đă bị đánh từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài.

2.       Về tín ngưỡng, tôn giáo, nhân quyền:

Dựa vào yếu tố tâm lư, dân TQ có tư tưởng sùng bái thánh nhân và Khổng Tử lại nổi tiếng là bậc thầy của muôn đời – (Vạn Thế Sư Biểu), TQ phục hồi giá trị và nêu cao học thuyết giáo dục, chính trị của Khổng Tử làm bề nổi, làm cái phao cho các mỏ neo chính trị lắm mưu đồ ở bên dưới. Họ làm sống lại tinh thần trung quân ái quốc, niềm tin vào lẽ tự nhiên thời vua chúa cho chính trị độc đảng ngày nay. Không những chỉ hạn hẹp trong nước, mà c̣n phát triển ra cả thế giới thành những học viện, với những hoạt động không minh bạch, mà ngày nay nhiều nước đă bắt đầu nghi ngờ, lần lượt xem xét và đóng cửa – trong đó có HK. Nếu tất cả qui tŕnh không bị ai phát giác và ngăn chặn, th́ tương lai men theo toàn cầu hóa kinh tế, mà thống nhất được toàn cầu th́ tỉ dân TQ thành hai ba tỉ giúp cho TQ hoàn thành di nguyện của tổ tiên Hán tộc.

Không luận tốt xấu, từ căn bản lư thuyết cộng sản là duy vật, không chấp nhận duy tâm, duy linh. Người có tín ngưỡng, theo tôn giáo đông hơn người nghe theo lư thuyết cộng sản, và họ đoàn kết một cách hoàn toàn tự nguyện v́ cùng niềm tin ở một giá trị tuyệt đối, cao hơn những giá trị lư thuyết của các chủ nghĩa - sản phẩm của người phàm mắt thịt. Chủ nghĩa dễ cho người ta thấy điều sai, thậm chí sự áp đặt của bạo quyền buộc người ta công nhận điều sai làm đúng, khiến cho họ càng tin hơn ở thần quyền. Cho nên trong giai đoạn đầu, khi cộng sản độc tôn nắm chính quyền, tôn giáo là mối đe dọa lớn bậc nhất đối với họ. Sau một thời gian lúng túng trong cách thu phục, v́ không thể dùng bạo quyền đối với đa số sống chết với niềm tin. Về sau, họ đă thành công trong việc biến đổi từ thế đồi đầu ra Nhà nước hóa các tôn giáo, và từ đó các sinh hoạt tôn giáo được cổ vơ h́nh thức hóa, phô trương và mở rộng. Sau cùng th́ tất cả đều đồng qui quan điểm, nhất quán, tin ở một thể chế độc quyền, cũng như tin vào giá trị thiên tử thời vua chúa.

Và đây cũng là một trong những lư do mà Tập Cận B́nh thay đổi hiến pháp, để được làm chủ tịch vĩnh viễn và có thể để lại di huấn, truyền ngôi cho ai trước khi qua đời. Xem ra một sự chuẩn bị khá chu đáo cho toàn cầu một nhà nước, trong tương lai lâu dài. Nhiệm kỳ dài hơn trong giai đoạn này, cũng là một cách tuyên bố chiến thuật nằm chờ lănh đạo thuộc đảng DC của HK nắm quyền vào năm 2020, để đối đầu với yếu điểm nhiệm kỳ ngắn hạn của Tổng thống HK, hiện nay là ông Trump với chương tŕnh búa đe đập cho ngay những thứ cứng mà cong queo. Cái nguy mà TT Trump đang phải đối đầu là sự  thành h́nh của lộ  tŕnh “Một vành đai - một con đường” của TQ, v́ đây là nền tảng của “Giấc mộng Trung Hoa”. Ấy phải chăng là lúc cả thế giới “tứ hải giai huynh đệ”, không c̣n nước anh hay nước tôi; tất cả sẽ cùng bắn pháo bông đón kỷ niệm kỷ niệm 100 năm, Ngày Thành Lập nước cộng hoà Nhân dân Trung hoa (2049) hoặc cũng chính là ngày đến cứu cánh “Thế giới đại đồng” theo đúng lư thuyết cộng sản?

Đối với “Giấc Mộng Trung Hoa”, ngàn năm không đổi, những thứ xảy ra hàng ngày không là ǵ cả, bởi tất cả đều chỉ để phục vụ cho mục đích ấy. Bàn cờ Biển Đông hay vị thế của Việt nam cũng vậy, v́ tất cả đều nằm trong chiến lược, một ngày cùng đến mục đích chung.

Trên bàn cờ Biển Đông gồm các phe:

1. Phe tả: Hán, Việt, Triều.

2. Đứng giữa lưng chừng: Nam, Mă.  (Nam Dương, Mă lai) Trong bàn cờ Biển Đông, các nước này không ảnh hưởng bao nhiêu.

3. Phe hữu: gồm MỸ, Nhật, Hàn , Phi, Đài, Úc, Ấn và c̣n các đồng minh khác như Anh, Pháp. Riêng Đài loan tuy không chính thức tuyên bố là đồng minh với HK v́ c̣n cái nhăn một nước hai chế độ với Trung Quốc, nhưng dù sao th́ cũng “t́nh trong như đă” chắc chắn với HK. 

4. Bên ngoài: yếu tố linh động có Nga

Phía tả, mục tiêu của Hán triều, thực ra không phải là độc chiếm hoàn toàn Biển Đông. Bởi nó lộ liễu, phi lư mà không bao giờ thực hiện được. Điều này cả người ABC cũng biết. Vậy th́ tại sao TQ lại chàng ràng đụng đến Phi, Nhật, Mă lai, Nam dương, Đài loan và không chỗ nào mang lại kết quả ǵ cả? Chỉ có Việt nam lần lượt mất đảo Gạc Ma, Trường sa, Hoàng sa, bây giờ đến Băi Tư Chính, trong khi nơi này đang có hợp đồng của Việt nam với Nga, Nhật? Và tại sao những nơi TQ đă chiếm liền biến dạng thành một cái khác, vào lịch sử hữu dụng cho TQ?

Thật ra, TQ húc đầu, chơi chỏ lung tung để chia sự chú ư của cả thế giới, và che đậy mục tiêu chủ yếu là lấy cho được Việt nam. Biển Đông như thế. Bây giờ hăy nh́n biên giới trên đất liền, nh́n rừng Việt nam, nh́n Boxit Tây nguyên, nh́n thác Bản Giốc, nh́n các thành phố, các nơi TQ đ̣i thuê làm đặc khu 99 năm vân vân … th́ rơ cả chứ ǵ!

Cũng phía tả, đặc biệt có Triều Tiên, tuy cùng đứng tuyên thệ dưới một lá cờ búa liềm với TQ, nhưng đang ‘dang díu’ với HK, và rất mong được lối thóat nào đó, phù hợp với t́nh h́nh, và nhất là vừa không mất mạng, vừa không c̣n lệ thuộc TQ; bởi xem ra Kim Jong Un rất trọng di huấn không nô lệ Tàu của cha ông. Kim Jong Un cũng rất thông minh, có lẽ đă nh́n gương Đài Loan cùng chủng tộc, cùng tiếng nói, một nước bé tí tẹo so với Đại lục TQ, nhưng không chịu lệ thuộc chủ nhân ông đại Hán, và lại được tự do, độc lập, giàu mạnh nhờ vào quan hệ với HK. Chắc chắn họ Kim cũng đă tự hỏi: Tại sao Triều Tiên ta lại không được? Bên cạnh c̣n có gương Việt nam; Kim Jong Un dĩ nhiên nh́n thấy và hiểu rơ Viêt nam nợ nần dang díu, mang tiếng anh em với anh Ba Tàu, nhưng ngày ngày bị xẻo từng miếng, từ bên trong đến biên ải hay ngoài biển khơi, mà không dám đối kháng, không biết đến bao giờ VN thoát ra được.

Sự kiện trước ngày G20 ở Nhật vừa qua, cho thấy TQ đe dọa thẳng, rằng Triều Tiên không thể thoát khỏi sự kiềm chế của TQ. Chủ tịch Tập đă vội vả bay sang Triều Tiên gặp Kim Jong Un. Sau đó báo TQ nêu lên tuyên bố rằng TQ và Triều Tiên, tuy hai nước nhưng cùng đứng chung dưới một đảng lănh đạo. Tổng thống Trump đă mau mắn tát lại liền ngay sau ngày họp: Ông bất thần gọi và được Kim Jong Un hưởng ứng ngay; lần đầu tiên trong lịch sử, hai bên gặp nhau ngay tại Bàng Môn Điếm. Điều này c̣n chứng tỏ, Triều Tiên bị ăn hiếp, HK sẽ nhúng tay liền, bởi Triều Tiên đang ở vị thế ba chỉ - nửa nạc nửa mỡ, và HK c̣n nhiều cơ hội giành vị thế chiến lược chính trị, quân sự và cả kinh tế.

C̣n Việt nam th́ khác rất xa, mong được HK đứng ra tương cứu trong trường hợp bị đàn anh “môi hở răng lạnh” hay đồng thuyền đồng hội của ḿnh bắt nạt, e c̣n lâu lắm! Bởi HK không dại ǵ làm những điều vừa vô duyên, không có lợi riêng. Bởi HK đă nh́n thấy, Việt nam đă từ bỏ cơ hội tốt, hơn hai thập niên qua và quan hệ với Mỹ đến nay vẫn là đu dây “u như kỹ”.

VN bám chặt TQ, có lẽ v́ đă quá tin ở cứu cánh Thế giới đại đồng của đảng, mà đồng chí đàn anh TQ sẽ hoàn thành qua “Giấc Mộng Trung Hoa”, chừng ấy Việt nam sẽ tha hồ cộng hưởng. Tin như thế cũng dễ hiểu, bởi tất cả đều nằm trong chủ nghĩa cs, mà người cộng sản đều thuộc ḷng, hơn tất cả người ngoài cuộc như chúng ta. Bây giờ, VN có chút phản kháng không đâu vào đâu cả, bởi v́ đang nghi ngờ TQ có thể thua trong mặt trận thương chiến với HK – nghĩa là vẫn đứng ở thế rất nguy hiểm như dang chân trên hai con thuyền.

Từ lâu Việt nam đă tự nguyện nhận TQ làm đàn anh, láng giềng “môi hở răng lạnh” hay  “bên kia biên giới là nhà, bên nay biên  giới cũng là quê hương” hay “Bên ni biên giới là  ḿnh. Bên kia biên giới cũng t́nh quê hương…” T́nh đồng chí quan trọng hơn biên giới quốc gia. Quan hệ hai nước trong thời hiện đại mà nghe như đôi trai gái mới tṛn trăng. T́nh cảm thấm thiết vô cùng và đẹp làm sao! Thấm thiết làm sao! B́nh dân ABC, có bạn xin thưa chút cho vui, “Bây chừ ta phải nín thinh. Trách ta, ta lại trách ḿnh, làm chi?

Tháng 5 năm 2014 Tàu HD981 đă quậy ở vùng biển của Việt nam, và kể không biết bao nhiêu lần tàu VN bị cái gọi là “tàu lạ” va chạm, đâm ch́m, bắn chết ngư phủ, hay bắt và tịch thu ngư cụ và hải sản, kể cả bắt người đ̣i tiền chuộc, vân vân… Bây giờ tàu TQ lại vào ra Băi Tư Chính, và nay mai vào ra băi ǵ ǵ đi nữa, th́ cũng chỉ không ngoài một mục tiêu duy nhất từ xưa nay, vẫn là Việt nam trở thành một tỉnh của TQ.

V́ vậy, cho dù thật sự Việt nam có đẩy lui được hành vi của TQ, hay TQ tỏ ra nhượng bộ chỗ này hay điều đ́nh được chỗ kia cũng là việc thừa thải, bởi nó chỉ làm chậm bớt thời gian, hoặc làm cho bớt căng thẳng trước khi chấp nhận một thực tế đă biết trước. Hấp tấp kết luận và vội ăn mừng chiến thắng sẽ dễ biến ḿnh trở thành kẻ ngô nghê, tự đánh lừa bởi tiểu tiết mà quên đi cái mục tiêu chính là TQ lấy Việt nam.

Tất cả nợ nần chồng chất do quyết tâm đánh Mỹ - Ngụy, lấy cho được miền Nam, gọi là để cứu đồng bào đang bị Mỹ Ngụy bóc lột, kềm kẹp, đói khổ! Cho nên dù đốt cả dăy trường sơn, dù hy sinh tất cả cũng làm, và đă làm, và đă mang bao nhiêu cục nợ, không biết đến bao giờ trả hết. Chưa kể đến Việt nam tự đóng đinh ḿnh khi trương cờ 16 chữ vàng và 4 tốt mà TQ dành cho. Mấy chữ này chính là sợi dây dành cho Việt nam tự trói - "bó tay!" Ngoài ra, một điều tối ư quan trọng là quan hệ Việt nam  - Trung Quốc là cùng đứng tuyên thệ dưới một lá cờ của một đảng duy nhất. Đây là tất cả những ổ khóa trong ngoài đều đă khóa chặt do Trung Quốc nắm ch́a. Tuy hai nước nhưng cùng một cơ chế, như hai nhà một ch́a khóa.

Khách quan mà nói, cái dở vô cùng trong quan hệ đối ngoại của chính phủ theo mô h́nh tập trung quyền lực vào một người hay một nhóm là rất dễ dàng bị khuynh loát. Bao năm qua, mỗi lần các nhân vật được giao nhiệm vụ đi sang Mỹ, đều phải sang TQ trước một vài hôm. Nếu không đi lănh “Chỉ” th́ c̣n để làm ǵ?

Phía hữu:  Mỹ, Nhật, Hàn, Phi, Đài, và các nước lớn đồng minh với Hoa Kỳ. Tât cả sẽ nhất hô bá ứng khi có chiến tranh quân sự. Về mặt thương chiến th́ tất cả chờ xem thái độ và hành động của HK, và lo chuẩn bị phương án hai để giảm bớt hoặc tránh tổn hại do cuộc thương chiến.

Đặc biệt, Đài loan, tuy có lời cam kết thuộc chủ quyền của TQ với danh nghĩa “một nước hai chế độ” nhưng sự kiện Hong Kong mấy tuần qua đă giúp cho dân Đài Loan thấy tương lai sẽ thế nào, khi chấp nhận làm một phần của chính phủ Đại lục. Cho nên, trời bất dung gian đảng, TQ từ tham một vụ nhỏ đă bỏ việc lớn. Từ nay Hong Kong đă khó, và Đài Loan TQ khó ḥng lấy được. Tất cả lợi thế bây giờ ngày càng có lợi cho HK, mà trực tiếp là trời giúp TT Trump. Ông chỉ cần nh́n Đài Loan mà đằng hắng với họ Tập th́ đàm phán sẽ sớm xong hơn. Từ khi bắt đầu nhiệm kỳ, TT Trump đă biết dùng Đài Loan làm con cờ hữu dụng, trong khi TTTT chê ông đă không biết lịch sử!

Từ đây đến “nhất đới - nhất lộ” c̣n bao xa? “Thế giới đại đồng”, toàn cầu một chính phủ, “tứ hải giai huynh đệ”, không c̣n nước anh, nước tôi - thiên đàng ấy chừng nào mới đến? Và “Giấc mộng Trung Hoa” có thể thành hiện thực không?  Cuồng vọng của TQ đă đưa chính họ vào thế tấn thối lưỡng nan, từng ngày chờ thái độ của HK.

Việt nam đă tự khóa ḿnh và giao nộp ch́a khóa cho TQ, qua những cam kết bằng mỹ từ vàng ngọc, đẹp nhất trong lư tưởng đồng chí, trong t́nh hữu nghị anh em. Việt nam đă tự trói ḿnh chung với vận mệnh TQ. Điều kiện mà VN tự tạo cho ḿnh khiến ư chí thoát Trung không bao giờ thực hiện được, và chắc chắn lănh đạo Việt nam đă thừa biết được điều đó. 

Việt nam đang có nhiều câu hỏi sinh tử dồn dập, v́ đang đứng ở một thế vô cùng nguy hiểm, trong khi lănh đạo Việt nam đă đến hồi phải dang chân trên hai mạn thuyền, và đang chờ một cơ hội thật mong manh. Cái quả do ḿnh gieo nhân, nay đến lúc chín mùi và không ai khác hơn là chính ḿnh phải gặt lấy.

Bàn cờ Biển Đông đang ở thế động tịnh bất phân. Chiến tranh Mỹ -Trung nhất định phải xảy ra, bằng cách này hay cách khác, bằng kinh tế hoặc quân sự, mới giải quyết được mọi vấn đề cùng một lúc. Nh́n cục diện, khách quan mà nói, Việt nam phải tự cứu trong vài điều kiện hạn hẹp, và đó là những điều kiện c̣n lại sau cùng như một phúc báu: Một là trời cho một Gorbachev Việt nam, hoặc hai là Việt nam tự ḿnh phản pháo đáp trả hành vi thô bạo của TQ để tự giải nạn. HK có lẽ đang chờ, và chỉ lập tức can thiệp trong trường hợp nhận thấy thiện chí của Viẹt nam. Dĩ nhiên các đảo bị chiếm đóng, cải dạng và sử dụng trái phép sẽ tức khắc lọt vào tay HK lâu dài, để Biển Đông được yên b́nh. Những hải đảo ấy sẽ trở về tay Việt nam đến khi, và chỉ đến khi Việtnam ư thức được vị trí nào là đúng đắng nhất trên cơ sở hoà b́nh lâu dài. Và tin rằng cả hai giải pháp đó, cuối cùng đều dẫn đến một kết quả là Việt nam phải hoàn toàn đổi mới. Bánh xe lịch sử không cần ai đẩy, đến lúc cần lăn, nó phải lăn. Cái mới nào hay nhất thời nay, VN hăy tự chọn!

Đàng trước chỉ có một, chính thể phân quyền - tam quyền phân lập, là một phần thưởng vô cùng qúy giá đang chờ đón, bởi không cần một lời mời gọi hay chút mánh khóe chính trị nào, nhân tài của VN khắp thế giới, sẽ tự nhiên tụ hội về xây dựng quê hương. Chính thể phân quyền là thành tŕ, tuy thấy lỏng nhưng rất chắc, v́ không một quốc gia nào, dù lớn đến đâu, gần đến đâu, vĩnh viễn không bao giờ có thể mua chuộc hay lũng đoạn được cả hệ thống phân quyền loại này cùng một lúc. 

Và chỉ có chính thể ấy mới đưa Việt nam vào đồng minh với khối nước giàu mạnh, văn minh trên thế giới. Khách quan mà nói, duy nhất, chỉ có như thế "Giấc mộng thoát Trung" ngh́n năm mới có thể thành hiện thực; và Việt nam sẽ rảnh tay nh́n người láng giềng cộng sản Hán tộc tốt bụng, tiếp tục "Giấc mộng Trung Hoa" - làm hoàng đế trong tranh thế giới đại đồng, trong khi nhân loại ngày càng văn minh, ư thức về quyền sống riêng tư của từng con người một.  

Thời gian sẽ làm nên tất cả. Không cần ai xúi giục, chừng như thế sự đă đến lúc Việt nam phải làm một chọn lựa mất c̣n rồi!    

Vĩnh Tường

Updated 8/16/19

 

 

Những bài viết trước của tác giả Vĩnh Tường:

  
Vĩnh Tưởng