báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                           

 

 VIỆT NAM CỘNG H̉A

            CHÍNH PHỦ PHÁP ĐỊNH

 
LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ TT TRUMP CỦA LS LÊ TRỌNG QUÁT &  THƯ TỐI QUAN TRỌNG KÍNH GỬI TỔNG THỐNG HOA KỲ  


POWERFUL: VIETNAMESE Trump Supporter EXPLOSIVE Interview 8/14/19

***

 What do you want- [Lyrics Video official] Noy T...
click vào đây xem video

****

 Phạm Bá Hoa

Thư số 114a gởi

Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam

                

Tôi là người Việt Nam tị nạn cộng sản, và đang sống tại Hoa Kỳ. Ước mơ của tôi là được trở về sống trên quê hương cội nguồn của ḿnh dưới chế độ dân chủ tự do. V́ vậy mà tôi tổng hợp các tin tức và chọn lọc vào nội dung, giúp Các Anh có nét nh́n rộng hơn và rơ hơn, về những sự kiện trên thế giới liên quan trực tiếp lẫn gián tiếp đến mục tiêu ngăn chận tham vọng thống trị thế giới của Trung Cộng, mà Hoa Kỳ và một số quốc gia phát triển đang thực hiện. Và khi Trung Cộng suy yếu th́ lănh đạo Việt Cộng không c̣n chỗ dựa, đó là cơ hội cho Các Anh và toàn dân đứng lên giành lại Quyền Làm Người của ḿnh, nối tiếp ḍng lịch sử oai hùng của dân tộc từ ngàn năm trước.

Là Người Lính trong quân đội gắn liền với hai chữ “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc và Nhân Dân, v́ Tổ Quốc với Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng nào cầm quyền cũng chỉ một giai đoạn của lịch sử. Và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.

Riêng với lá Thư này đang trong tháng 4/2021 -dù cách nay 46 năm- nhưng tôi không bao giờ quên ngày 30/4/1975, ngày mà lănh đạo Việt Cộng nhuộm đỏ toàn cơi Việt Nam dưới chế độ cộng sản độc tài + gian trá + tự cao + tham nhũng. Đó là nguyên nhân mà tôi chọn vài bài văn bài thơ của các tác giả đă chào đời trên lănh thổ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa như Các Anh, từng cầm súng cùng Các Anh trong đoàn quân xâm lăng Việt Nam Cộng Ḥa, mà lănh đạo Việt Cộng che giấu dưới tên gọi “đoàn quân cách mạng giải phóng miền Nam”.

Tôi nói “xâm lăng”, v́ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa là một quốc gia từ vĩ tuyến 17 trở lên cực Bắc, được 15 quốc gia bạn công nhận và thiết lập ṭa đại sứ tại thủ đô Hà Nội. Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi là một quốc gia  từ vĩ tuyến 17 trở xuống cực Nam, được 46 quốc gia bạn công nhận và thiết lập ṭa đại sứ tại thủ đô Sài G̣n, và 36 quốc gia bạn mặc nhiên công nhận và thiết lập văn pḥng liên lạc cũng tại thủ đô Sài G̣n.Quân của Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa tràn xuống tấn công chiếm đóng Việt Nam Cộng Ḥa, là xâm lăng. Và chính Tổng Bí Thư Việt Cộng Lê Duẫn trong hàng ngũ lănh đạo cộng sản Việt Nam suốt 25 năm,đă tuyên bố rằng: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”.

Sau khi nhuộm đỏ toàn cơi Việt Nam, những nhà văn nhà thơ gốc Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa trên đất Bắc, khi vào công tác hoặc sống trên lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa cũ của chúng tôi trên đất Nam, đă nhận ra con người và xă hội Việt Nam Cộng Ḥa dưới chế độ dân chủ tự do -dù sau ngày 30/4/1974 đă trải qua thời gian dài sống trong xă hội xă hội chủ nghĩa- vẫn giữđược nếp sống của một dân tộc được hưởng nền giáo dục truyền thống văn hoá văn minh và nhân bản.

Từ đó, nhiều nhà văn nhà thơ-bạn của Các Anh- quay lại nh́n vào lănh đạo đảng và lănh đạo nhà nước Việt Nam đă và đang lừa dối người dân, và lừa dối cả đảng viên của họ. Trong khi sự tàn bạo của họ đă đẩy hằng triệu người Việt Nam Cộng Ḥa vào tù, đă cướp đoạt cơ sở kinh doanh thương mại cùng với mọi tài sản của nửa triệu người dân, rồi đẩy họ ra khỏi cácthành phố đến sống nơi hoang vắng mà lănh đạo của họ gọi là “những khu kinh tế mới”.Và sự tàn bạo đến mức hằng triệu người Việt Nam -có cả người từ đất Bắc vào sống trên đất Nam- chấp nhận vượt lên sự chết để đi t́m sự sống. Theo tài liệu của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc phổ biến năm 2000, th́ từ 1976 đến 1995 -20 năm- có khoảng 400.000 đến 500.000 “Thuyền Nhân”  bị mất xác trong rừng sâu và trên biển cả!   

Dưới đây là tôi chọn lọc và sử dụng vài bài văn bài thơ rong số các tác giả xă hội chủ nghĩa, đă mạnh mẽ lên án các nhóm lănh đạo Việt Cộng, đă san bằng nghèo khổ trên toàn cơi Việt Nam, và bịt mắt bịt tai bịt miệng làm cho mọi người luôn sống trong sợ hăi. Bởi 46 năm qua, các nhóm người tự xưng là giai cấp công nhân và nông dân, lần lượt tự thu xếp rồi ngồi lên ghế lănh đạo với chính sách cai trị quê mùa kém cơi nhất trong ḍng lịch sử Việt Nam mà họ tự cho là “đỉnh cao trí tuệ”,và “trí tuệ” của họ thật là khủng khiếp,từ đàn áp người dân, rồi cướp đoạt đất đai và tài sản của người dân, đến phung phí tài sản của quốc gia để biến thành tài sản riêng của họ.Càng khủng khiếp hơn nữa, là họ áp dụng nền giáo dục để đào tạo “con người mới theo văn hoá mới”để xây dựng chủ nghĩa xă hội thành công, mà họ ra rả trên hệ thống truyền thông -nhất là các đài phát thanh- từ sau ngày 30/4/1975. V́ vậy màtôi gọi đó là “văn hoá Việt Cộng”, hoàn toàn trái ngược với văn hoá Việt Nam truyền thống. Cũng v́ vậy mà xă hội ngày nay chỉ có những thế hệ thần dân luôn tuân phục họ. Nhưng, thật là may mắn, một thành phần đông đảo đồng bào và đảng viên đảng cộng sản đă vượt khỏi ṿng tay kềm kẹp của lănh đạo đảng với nhà nước, và noi gương ḍng lịch sử oai hùng của tổ tiên từ thời dựng nước, mở nước, và giữ nước, bằng những cách thích hợp theo từng giai đoạn của đất nước. Với những bài văn bài thơ xuất phát từ những tâm hồn Việt Nam, với những cuộc biểu t́nh chống Trung Cộng, với những cuộc vận động quốc tế về nhân quyền, để rồi nhiều người bị nhóm lănh đạo Việt Cộng đày ra ngoại quốc lưu vong, nhiều người khác bị đày đọa trong các trại tù khắc nghiệt, và nhiều người khác nữa luôn sống trong sự ŕnh ṃ theo dơi của Công An.

Và trước mắt, lănh đạo Việt Cộng đang từng bước âm thầm êm thấm chuẩn bị đẩy tổ quốc và dân tộc Việt Nam vào ṿng tay thống trị của Trung Cộng theo Biên Bản Thành Đô mà Tổng Bí Thư Việt Cộng Nguyển Văn Linh đă kư ngày 4/9/1990.     

Thứ nhất. Hai bài thơ của tác giả Phan Huy.

Phan Huy là Đại Tá, đă trả thẻ đảng viên và ra khỏi quân đội nhân dân.Bài thơ thứ nhất của ông, với tựa là"Cảm Tạ Miền Nam".

Tôi đă vào, một xứ sở thần tiên. Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền.

Cơm áo no lành, con người hạnh phúc. Tôi đă ngạc nhiên, với ḷng thán phục.

Mở mắt to, nh́n nửa nước anh em. Mà đảng bảo, là bị lũ nguỵ quyền.

Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống. Trước mắt tôi, một miền Nam sinh động.

 

Đất nước con người, dân chủ, tự do. Tôi đă khóc ṛng, khi đứng giữa thủ đô.

Giận đảng, giận đoàn bao năm phỉnh gạt. Sinh ra lớn lên, sau bức màn sắt.

Tôi chẳng biết ǵ, ngoài bác, đảng "kính yêu". Xă hội sơ khai, tẩy năo, một chiều.

Con người nói năng, như là chim vẹt. Mở miệng ra, là nhờ ơn bác đảng.

Chế độ ta, ưu việt nhất hành tinh. Đuốc soi đường, chủ nghĩa Mac Lenin.

Tiến nhanh, tiến mạnh lên thiên đường vô sản. Hai mươi mốt năm, trên đường cách mạng.

Xă hội thụt lùi, người kéo thay trâu. Cuộc sống xuống thang, tính bằng tem phiếu.

Nhân phẩm con người, chẳng khác bèo dâu. Trên đường về, đất trời như sụp đổ.

Tôi thấy ḿnh, tội lỗi với miền Nam.

          tôi thấy ḿnh, hổ thẹn với lương tâm.

tôi đă khóc, cho ḿnh và đất nước......"

**

Và đây, bài thơ thứ hai, với tựa  “Tôi Bỏ Đảng”

Tôi sinh ra, trên quê nghèo đất Bắc. Cộng sản ṇi, nối gót của cha anh.

Bố của tôi, một cách mạng lăo thành. Đi kháng chiến, thuở tầm vông giáo mác.

Lúc c̣n nhỏ, tôi đă nghe về Bác. Một ông già, râu tóc bạc phơ phơ.
Tôi hát bài, em thấy Bác trong mơ. Cô giáo bảo, bác là tiên là Phật.

Tôi lớn lên, nghe những lời đường mật. Được vào đoàn, vào đảng bác quang vinh.

Cờ búa liềm, h́nh lănh tụ Lê Nin. Thay tổ quốc, và Hùng Vương dựng nước.

Đảng dạy tôi, chủ nghĩa ḿnh đi trước. Đưa năm châu, lên thế giới đại đồng.
Nhà nước ta, của giai cấp công nông. Dân là chủ, đảng viên là đầy tớ.

Tôi ngất ngây,trong hào quang lư tưởng. T́nh nguyện vào, chiến đấu ở miền Nam.
Cứu đồng bào,ra khỏi cảnh lầm than. Mà đảng nói, do bàn tay Mỹ nguỵ

Ánh sáng Miền Nam, đưa tôi về chân lư. Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh.
Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa t́nh. Không sắt máu, căm thù, như miền Bắc.

Tôi uất hận, cho đảng ḿnh láo khoét. Lùa dân vào, một cuộc chiến tổn hao.
Phung phí máu xương, của bộ đội với đồng bào. Để phục vụ, cho quan thầy quốc tế.

Từ đó, đảng hiện nguyên h́nh đồ tể. Vung búa liềm, đập nát cả quê hương.
Một miền Nam, hạnh phúc hoá tang thương. Một xă hội thiên đường, thành địa ngục.

Và bây giờ, cả hai miền đất nước. Đă san nghèo, cào khổ giống như nhau.
Cùng đội chung. cái ách nạn trên đầu. Một chủ nghĩa, ngông cuồng đầy tội ác.

Người chủ nhân, thành dân oan tan nát. Khóc vang đường, ngủ chật những vườn hoa.
Người đầy tớ, trên lầu cao chất ngất. Lợi ích đổi trao, quanh yến tiệc rượu trà.

Th́ ra đảng thầu, bán buôn xương máu. Và biển trời, sông núi để chia nhau.
Nuôi bầy chó dữ, dưỡng đám gịi sâu. Quyết đàn áp, những tấm ḷng yêu nước.

Đảng cũng rước, bọn Tàu ô xâm lược. Vào ém quân, trên khắp cả ba miền.
Để dự pḥng, khi dân Việt vùng lên. Sẽ đàn áp, tiếp tay bầy giặc cướp.

Đảng khốn kiếp, chẳng thiết ǵ tổ quốc. Sẵn sàng, dâng xă tắc của cha ông.
Để cầu phong, độc trị đến ngàn năm. Hàm thái thú, đời cha truyền con nối.

Đảng ghê tởm! Tôi chán chường muốn nói. Xin trả người, thẻ máu với cờ ma.
Tôi sẽ về, với nguồn cội ông cha. Cùng dân tộc, dựng lại cờ quang phục"./.

Thứ hai. Bài viết của Lê Minh Đức.

Lê Minh Đức, với bài viết “Gửi các đảng viên để nh́n lại chính ḿnh”.

Nếu một người cứ đứng trên quan điểm của đảng cộng sản Việt Nam để phân biệt bạn với thù, th́ hận thù đó không bao giờ nguôi. V́ sao? V́ quá nhục!

Này nhé. Ta chiến đấu v́ lư tưởng cộng sản, ta coi Mỹ là kẻ thù của giai cấp, kẻ thù của ḥa b́nh thế giới. Ta thắng nó với ḷng tin rằng, chẳng bao lâu nó sẽ quỳ gối trước mặt ta để cầu xin ân huệ, v́ chủ nghĩa tư bản đang giẫy.chết.

Thế mà tất cả những ǵ ta hy sinh cho cuộc chiến 20 máu lửa đó, trong phút chốc chủ nghĩa cộng sản quốc tế đă sụp đổc. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, và năn nỉ nó công nhận Việt Nam ta là kinh tế thị trường, nhưng nó không chấp nhận.

Bao thế hệ chúng ta đă hy sinh chống Mỹ, để rồi những thế hệ con cháu chúng ta đều hướng về văn hoá Mỹ,đến mức cuồng Mỹ. Hoá ra “cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam do đảng lănh đạo” là sai lầm, là ngu muội, v́ tầm nh́n của đảng ta không quá lũy tre làng.

Vậy là chúng ta quá nhục! Mà nhục như thế th́ không thể nào quên. Và càng thêm nhục nữa, v́ ta đă trải thảm đỏ mời Mỹ quay trở lại giúp ta. Cái mặt quá dày và đểu cáng của ta biết giấu vào đâu! Đành phải nh́n lại quá khứ Mỹ giết dân ta, v́ nếu không giết dân ta th́ ta giết nó sao! Hăy nhớ rằng, trong cuộc chiến vừa qua là do ta chủ trương, có người nào không phải là V.C. (Việt Cộng) trong mắt người Mỹ. Bởi v́ ta sống trong dân, giấu vũ khí trong nhà dân, trong vườn của dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ, và AK 47 giấu trong bờ ruộng. Lính Mỹ tưởng  ta là dân lành, và bất th́nh ĺnh bị ta bắn chết.

Trong khi đó, chính ta trói dân ta như trói những con gà con vịt, ta dùng cuốc đập đầu dân vỡ sọ, rồi ta chôn sống họ sau khi bắt họ đào huyệt.Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Và ta cũng tuyệt đối t́m cách để quên quân Tàu đă giết đồng bào ta c̣n tệ hơn giết những con chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc, vậy mà ta vẫn quy lụy nó theo đúng hướng 4 tốt và 16 chữ vàng.

Vậy, ta là ai? Ta là đảng cộng sản Việt Nam, mà đảng cộng sản là thứ cặn bă của dân tộc Việt Nam. Ta là thứ mọi rợ, là thứ đạo đức giả, là loài khỉ đột đă xua đuổi nền văn minh, để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời lạc hậu xa xưa.Chính ta là quái thai của thời đại, và ta không xứng đáng với dân tộc văn minh trên trái đất này.

Thảm họa diệt chủng đă hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, chỉ có chúng ta mới cứu được chính ḿnh. Mỗi người cần nh́n thấy cái chết đang đến với chính ḿnh và con cháu ḿnh, hăy truyền đạt tin tức này tới mọi phương tiện truyền thông để mọi người cùng biết, rồi cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đă vàđang đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

Thứ ba. Hai bài thơ của Trần Đức Thạch.

Trần Đức Thạch, là cựu phân đội trưởng trinh sát, Tiểu Đoàn 8, Trung Đoàn 266, Sư Đoàn 341, Quân Đoàn 4, sống tại Nghệ An. Tác giả đă ray rức về những sai lầm của ḿnh khi biết ḿnh bị đảng dối gạt. Và từ nơi sâu thẵm trong tâm hồn, tác giả đă dồn nén tất cả sự phẫn uất của ḿnh vào bài thơ thứ nhất, chỉ một chữ HẬN đối với lănh đạo Việt Cộng,như sau:

Khi tôi học vỡ ḷng,

          biết tổ quốc ḿnh, qua tấm bản đồ h́nh cong chữ S

Phía tây là rừng, phía đông là biển

          biển bạc và rừng vàng, tài nguyên phong phú...

Tôi được ru ngủ, trong giai điệu t́nh yêu

          và đau ḷng, khi biết là tổ quốc tôi bị chia cắt 1954.

Tôi sinh ra ở miền bắc,

          không hiểu sao, người ta đua nhau ghét phú nông địa chủ

Nên tài sản của họ bị đảng cướp, rồi họ bị giết đớn đau

          nước giàu, mà người dân lam lũ,

Tôi lớn lên, nhờ những bữa cháo rau

          để cầm hơi, mọi người nh́n nhau, đáy nồi nhẵn nhụi...

Làng xóm dập d́nh, đêm ngày hội họp, rồi hè nhau đốt phá đền chùa

          thấy chưa ăn thua,người ta thi nhau đào mồ cuốc mả tổ tiên rồi ép vào hợp tác...

Tôi sinh ra ở miền bắc, không h́nh dung ra giặc thế nào

          người ta dạy tôi, người miền Bắc phải thương yêu đồng bào miền Nam
Bà con ruột thịt đang lầm than, dưới gót giày của Mỹ - Diệm...

          những người con nông dân, thật thà như đếm

          mặc áo lính, vai khoác súng lên đường

Hồn nhiên với niềm tin,đi bảo vệ quê hương
          đánh đuổi quân xâm lược,thống nhất đất nước

Mới ngớ ra, quân ta đánh dân ḿnh

          miền nam giàu, và dân sống văn minh
Không đói khát, vật vờ như dân miền bắc...

          hận ngút trời,

          đứa nào lừa tuổi xuân tôi, coi dân ḿnh là giặc!

 

Và bài thơ thứ hai, với tựa là “Sám Hối” với người dân Việt Nam Cộng Ḥa cũ chúng tôi:

Mái đầu tôi, mỗi ngày càng nhanh bạc. Với câu hỏi, đất nước sẽ về đâu?

Thế hệ chúng tôi, tội lỗi ngập đầu. Nh́n con cháu, ḷng muôn hổ thẹn...

Thế hệ chúng tôi, một thời chinh chiến. Thắng lợi mang về, là xua đuổi văn minh

Thắng lợi mang về, là làm khổ dân ḿnh. Để đểu cáng lên ngôi, gây tội ác

 

Thế hệ chúng tôi, hoàn toàn lầm lạc. Quên dân tộc ḿnh, theo chủ nghĩa Mác Lê Nin

Bệnh hoạn tư duy méo mó cách nh́n. Gieo thù hận, trong ḷng con cháu

Thế hệ chúng tôi, đổ bao xương máu. Chẳng ư nghĩa ǵ, khi dân tộc điêu linh

Chẳng ư nghĩa ǵ, khi đất nước vỡtan. Lănh thổ giang sơn, bị ngoại bang gậm nhắm

 

Thế hệ chúng tôi, cuộc đời cay đắng lắm. Mất chính ḿnh, mang tội ác với tương lai

Gần đất xa trời, mới thấy được cái sai. Không phải thơ, mà là những lời sám hối...

Xin ngàn lần, triệu lần chịu tội. Trước băn khoăn, đất nước sẽ về đâu?

Đất nước đang bị Tàu gậm nhấm. Ơn thằng Hồ, đă đẩy toàn dân sụp hố .

 

Toàn dân Việt, trở thành kẻ nô lệ cho Tàu. Một quân thù truyền kiếp

Nhớ lời Vua (Trần Nhân Tông} đă nhắn, Con cháu Rồng Tiên, hăy giữ ǵn đất nước quê hương./.

Tác giả bị Công An bắt ngày 23/4/2020, và ra ṭa ngày 15/12/2020 tại Nghệ An.Đài RFA Việt ngữ có bản tin như sau: “Tại phiên toà tỉnh Nghệ An, ch ỉ trong buổi sáng,  đă tuyên án nhà thơ bất đồng chính kiến Trần Đức Thạch -68 tuổi- 12 năm tù giam, và 3 năm quản chế, với cáo buộc "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân theo điều 109 Bộ Luật H́nh Sự năm 2015”. 

 

 

Thứ tư. Bài viết của Bùi Quang Hải.

Bài viết với tựa “Tôi là dân miền Bắc, xin có đôi lời với các bác miền Nam”.(7/7/2017)

Sai lầm lớn nhất của miền Bắc chúng tôi là đi giải phóng miền Nam. Bởi, sau cái ngày 30/4/1975, có quá nhiều những thay đổi ngoài dự định của chúng tôi đă xảy ra tại miền Bắc. Chuyện là, khi đoàn quân miền Bắc từ Sài G̣n kéo về Hà Nội, đămang theo những món hàng tiêu dùng của miền Nam làm dân Bắc chúng tôi sững sờ.

Những chiếc đồng hồ Seiko của Nhật Bản sao mà long lanh thẩm mỹ quá sức, so với món hàng cục mịch của Nga. Những chiếc quạt của Nhật của  Mỹ để cạnh cái quạt con cóc của Bắc Việt chúng tôi, cũng như cái đài quạt tai voi của Liên Xô, trông chẳng khác ǵ con công so với con cú.

Những cái đài chạy băng cát sét và băng cối chỉ thấy trong mơ, giờ đây hiển hiện ngay trước mặt, để thay thế cho mấy cái đài VEC 206 củ chuối của Liên Xô.

 Ôi! C̣n vô vàn các thứ khác không thể kể hết.

Chúng tôi đă tự hỏi: “Ơ, hóa ra dân trong Nam toàn dùng những thứ này à? Hàng hóa tiêu dùng toàn đồ tốt như vậy, chứng tỏ xă hội trong đó phải phát triển hơn chúng tôi, và những nhà sản xuất ra thứ đó sẽ phải coi trọng con người hơn những nhà sản xuất của Liên Xô và Bắc Việt”.

Sao lạ vậy? Đảng nói người dân trong Nam đói đến không có chén ăn cơm mà? 

Tiếp đó là nguồn sách và truyện rất phong phú, được giấu kín để đưa chui về miền Bắc, v́ đảng chủ trương đốt sạch sách báo trong Nam. Ôi, văn hóa trong Nam sao mà phong phú và đa dạng đến thế. Rất nhân văn nhân bản, làm chúng tôi rất hoang mang, bởi làm sao mà tẩy năo được người miền Nam bây giờ.

Về đốt sách. Tại miền Nam có 5 chiến dịch đốt sách, là: Cuối năm 1975, đầu năm 1976, giữa năm 1977, giữa năm 1981, và giữa năm1985. Bất cứ ai lưu trữ ấn phẩm thời Việt Nam Cộng Ḥa đều bị truy tố bởi điều luật 82, trong đó ghi rằng: “Việc làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống chế chế độ xă hội chủ nghĩa là "trọng tội", có thể bị tù từ 10 năm đến 20 năm”. Tháng 6/1981, Công An đă truy lùng càn quét và tịch thu khoảng 3.000.000 (3 triệu) ấn phẩm sách và báo. Riêng tại Sài G̣n, tịch thu được 60 tấn sách vở các loại. 

Học tập cải tạo mà đảng đề ra nhắm mục đích tẩy năo người Nam đă thất bại thảm hại, bởi thấy các học viên toàn ngủ gật . Động năo măi chúng tôi cũng nhận ra rằng, dùng kiến thức của khỉ th́ không thể giáo dục được con người. Và nếu cứ để cái văn minh của miền Nam tràn ra Bắc th́ vô cùng nguy hiểm cho chế độ chúng tôi. Thượng sách là chúng tôi cứ giam chúng nó lâu dài, thế là các bác miền Nam hết đường về, để chúng tôi bớt đi cái lo vềdân trí.

Chúng tôi vẫn tăng cường nhồi sọ dân miền Bắc rằng: “Văn hóa miền Nam là đồi trụy, là vô nhân tính”.Trong khi chúng tôi vẫn cố gắng cóp nhặt từng đồng bạc để mua những đồ tiêu dùng của miền Nam, và chỉ những cán bộ mới đủ tiền mua sắm.

Và nhân dân miền Bắc chúng tôi dần dần mới vỡ lẽ ra và hiểu rằng, miền Bắc chúng tôi đă và đang thực hiện chủ trương ngu dân, đồng thời thần tượng hóa đảng cùng với các lănh tụ.

Trước 30/4/1975, ngày Bác Hồ mất, dân miền Bắc chúng tôi đứng dưới mưa bên loa công cộng mà khóc c̣n hơn bố đẻ của ḿnh chết, c̣n bác Lê Duẩn th́ nghẹn ngào đọc điếu văn như cảm xúc trào dâng. Hóa ra sau này người dân miền Bắc chúng tôi mới biết là Bác Duẩn chỉ giả vờ khóc, v́ Bác Duẩn đă hạ bệ Bác Hồ từ những năm 1960 cơ. Đúng rồi, có lẽ Bác Duẩn đă học Bác Hồ về diễn xuất cách khóc trong vụ cải cách ruộng đất.

Những người Bắc chúng tôi khi từ miền Nam trở ra Hà Nội, tự dưng biến thành những cái loa tuyên truyền kín đáo về văn minh lịch sự của người miền Nam. Thế là đồng bào miền Bắc chúng tôi lại nối tiếp con đường của người miền Nam, là thi nhau đu chân vịt tàu vượt biển sang Mỹ để được cùng giẫy chết với công dân bên đó. Ôi, vô cùng tồi tệ!

Khi kế hoạch ngu dân miền Bắc bị phá sản. Nhân dân nh́n lănh đạo và công an như nh́n kẻ thù. Ngồi quán nước, th́ 99% chửi chế độ này tồi tệ đến mức không thể chữa được. Giá mà đừng có giải phóng miền Nam, th́ giờ này lănh đạo chúng tôi vẫn là những thần tượng của nhân dân, và đến đâu cũng được nhân dân vỗ tay sờ mông sờ đít, th́ hạnh phúc biết mấy ...

Dẫu biết rằng, đó chỉ là sự biểu lộ của những bộ năo đă bị tê liệt v́ thuốc lú, nhưng như vậy chúng tôi vẫn thấy hạnh phúc dâng trào, mặc dù người dân chúng tôi lúc ấy vẫn ăn bo bo thay cơm.

Thật sai lầm khi giải phóng miền Nam!

Thứ năm. Bài thơ cạnh xác người lính Bắc chết trận trên đất Nam.

Bài thơ sau đây do người dân lượm được cạnh xác người lính trong quân đội nhân dân, bị tử trận trên lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1969. Bài thơ không ghi tên tác giả, nhưng có tên Mẹ của tác giả là Bà Trần Thị Phấn, ở Hải Dương.

Và bài thơ có tựa là “Mẹ Ơi! Con Hối Hận”:

Từ buổi con lên đường xa mẹ. Theo anh em sang Lào, rồi dấn bước vào Trung.

Non xanh núi biếc chập chùng. Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ.

Tuổi thanh xuân, cuộc đời như hoa nở. V́ ḥa b́nh, đâu ngại bước gian nguy.

Mấy tháng trời, ngày nghỉ đêm đi. Giày vẹt gót, áo sờn vai thấm lạnh.

Có những chiều, Trường Sơn núi rừng cô quạnh. Mẹ hiền ơi, con chợt nhớ quê ḿnh.

Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh. Con bướm nhỏ, mái đ́nh xưa, ôi nhớ quá!

 

Vào nơi đây, tuy đất người xa lạ. Nhưng miền Nam, vẫn cùng một quê hương.

Vẫn hàng dừa xanh, vẫn những con đường. Vẫn hương lúa nhẹ nhàng thơm ngát.

Tiếng tiêu gợi nhớ, con trâu về chuồng. Đă qua buổi ban đầu bỡ ngỡ.

Con nh́n ra, nào giải phóng ǵ đâu. Buổi chợ đông vui, đồng lúa xanh màu

 

Mái chùa cong, buông hồi chuông tín mộ.

Lớp học tưng bừng, những đàn trẻ tung tăng nhảy múa

Đang nhịp nhàng, vui hát bản đồng ca.Và sau vườn, luống cải đă vàng hoa

Đàn bướm nhỏ, rủ nhau về hút mật. Xóm dưới làng trên, niềm vui ngây ngất

 

Sao người ta bắt con, phải đốt xóm phá làng?Phải gài ḿn, gieo tang tóc thương đau

Đă nhiều lần, tay con run rẩy.Khi gài ḿn, để phút sau bỗng thấy

Xác người tung, và máu đổ chan hoà.Máu của ai, máu của bà con ta

Máu của người, như con như mẹ. Đêm hôm ấy, mắt con tràn lệ

 

Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh.Con hối hận, vì đã làm chuyện xấu xa

Lòng con đau, có ai nào thấu?Con gục đầu, chịu chết để tạ tội non sông.

Người miền Nam, xin đừng hận kẻ dại khờ.Lệnh cấp trên, nào ai dám cãi

Phải vào Nam, giải phóng cái an lành. Còn non dại, nên đành nghe lời hảm hại./.

Thứ sáu. Nhật kư Rồng Rắn của ông Trần Độ.

Trần Độ là cựu Trung Tướng cộng sản, từ trần hồi tháng 8/2002. Lúc c̣n sống -vào năm 2000 và 2001- ông có viết tập nhật kư với tựa là Rồng Rắn, gói ghém một nội dung phê b́nh lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam đă không đem lại hạnh phúc cho người dân sau khi ḥa b́nh, như đă hứa khi kêu gọi những thành phần trong xă hội tham gia cuộc chiến tranh dài hằng mấy chục năm. Cũng v́ nội dung đó mà khi ông mang tập nhật kư đi copy, ông bị Công An chận xét và tịch thu tất cả. Nhưng  không rơ do nguyên nhân nào mà tập nhật kư này vừa xuất hiện tại hải ngoại (theo lời của Tiến Sĩ Âu Dương Thệ).

Và tôi tóm lược một số đoạn, như sau:

Mở đầu, tác giả tập nhật kư nêu câu hỏi với lănh đạo của ông: “Tại sao chiếm được miền Nam năm 1975, một nửa đất nước trù phú như vậy mà chỉ vài năm sau đă đưa toàn bộ đất nước vào nghèo đói ngắc ngoải?”

Một đoạn khác, ông viết: “Xă hội ta ngày nay như thế nào? Một xă hội vẫn có đầy đủ các tệ nạn của xă hội cũ mà ta đă từng nguyền rủa, vàđă từng đập tan. Trước đây ta cho rằng, chỉ có xă hội tư bản mới xấu xa như thế, c̣n xă hội xă hội chủ nghĩa một trăm phần trăm tốt đẹp. Nhưng thực tếth́h́nh ảnh đó chỉ là cái bánh vẽ. Như thế mà đảng lại cứ bắt mọi người phải tin vào cái ảo tưởng hăo huyền đó, như vậy là một tội ác lớn với nhân dân”.

Sau đó, ông chỉ ra những sai lầm của lănh đạo cộng sản Việt Nam với những dẫn chứng cụ thể như sau:“Bộ máy quản lư nhà nước quá cồng kềnh, nhất là ở phường, huyện, và tỉnh. Lại có quá nhiều “quan”. Một thời chữ “quan” được thay bằng “cán bộ, đồng chí”, nhưng những danh từ này chỉ là trên giấy c̣n trong thực tế vẫn là “quan”.  Nhiều “quan” th́ nhiều lễ lạc, mà nhiều lễ lạc th́ nhiều bổng lộc. Điều này trong xă hội ngày nay, chẳng những giống xă hội ngày trước mà c̣n tệ hại hơn ngày trước, v́ nhiều “quan” có đời sống sung túc như các quan ở ngoại quốc.

Nói chung, nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là một tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thỉ Hoàng cùng các vua quan tàn bạo của Trung Hoa phong kiến, cộng với tội ác của các chế độ độc tài phát xít. Nó tàn phá cả một dân tộc, hủy hoại tinh anh của nhiều thế hệ. Xét đến cùng, đó là tội nặng nhất về sự vi phạm nhân quyền. V́ không phải nó chỉ xâm phạm đến quyền sống của con người, mà nó c̣n hủy hoại đời sống tinh thần, đời sống tư tưởng của cả một dân tộc. Nó đang làm hại cả một ṇi giống. 

Rồi tác giả khẳng định rằng: “Nguyên nhân là do tầng lớp lănh đạo bất tài, vô đức, tham lam, và kiêu căng”. Tác giả vạch ra sáu đặc điểm:

Một. Nói một đằng làm một nẻo. Nói dân chủ mà làm th́ chuyên chính phát xít. Đặc điểm này cũng có nghĩa là nói dối, nói láo. Lănh đạo dối lừa, đảng dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn dối lừa, gia đ́nh cũng dối lừa, lễ hội dối lừa, tung hô dối lừa, hứa hẹn dối lừa, đến giáo dục dối lừa, bằng cấp cũng dối lừa. Ôi, sao mà cay đắng quá!

Hai. Lợi dụng quá khứ. Quả thật là Việt Nam ta có một lịch sử đấu tranh hết sức quyết liệt, Thế mà đến nay đă gần 30 năm hoặc gần 80 năm rồi mà ngày đêm vẫn phất cờ đánh trống, ngày đêm ḥ hét biểu dương, và cũng ngày đêm vơ vẽ các thành tựu nhân dân ta làm ra dồn vào cái túi sáng suốt, tài t́nh của đảng... Có câu ca dao tuyệt vời đủ nói lên chân lư của thời đại: “Mất mùa th́ tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài đảng ta!” Mỗi người cộng sản có lương tâm phải biết xấu hổ về cái chân lư đó.

Ba. Bộ máy lănh đạo ngày càng kém cỏi. Giải quyết sai, làm cho đời sống người dân thêm rắc rối... Đ̣i hỏi dân hối lộ mới giải quyết công việc. Do vậy mà nhiều oan khuất, nhiều khiếu tố. Và trong thực tế, đây là một trong những tội ác lớn của đảng cộng sản đối với đất nước dân tộc.

Bốn. Đây là đặc điểm lớn nhất, tai ác nhất, dă man nhất, đó là độc quyền tư tưởng, độc quyền ư thức hệ. Chánh quyền đă ra một xă hội Việt Nam tẻ nhạt, khô cứng, nó vùi dập khoa học và văn nghệ, ép buộc thanh thiếu niên làm cho không một giá trị tinh thần  nào xuất hiện và phát triển. Nó bào ṃn nhiều thế hệ, dẫn đến bào ṃn cả một dân tộc. Nhưng may thay! Đă có nhiều người trong thế hệ thanh niên tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nhận rơ t́nh h́nh đất nước và đang t́m cách rũ bỏ cái ách này.

Năm. Độc đoán, toàn trị, giấu diếm, và rất sợ công khai cho dân biết. Càng giấu diếm càng tha hồ tùy tiện, càng độc đoán th́ càng sợ hăi,

Sáu. Thích h́nh thức phô trương. Bệnh h́nh thức đă bị lên án từ lâu, nhưng ngày nay bệnh vẫn càng ngày càng nặng thêm, đến mức nhân dân cũng như quốc hội phải lên tiếng.

Thế là, sau khi đập tan một cái xấu, lại phải chấp nhận một cái xấu khác tệ hơn tất cả những cái xấu mà ta từng căm thù...” (hết tóm lược)

Thứ bảy. Bài viết của ông Hà Sĩ Phu.

Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu, đă trả thẻđảng, đă về hưu, và từ ngoài Bắc vào Đà Lạt sống. Qua bài viết “Sức Nén Của Ngôn Từ”, ông mạnh mẽ chỉ trích lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam khi ông cho rằng, với xă hội xă hội chủ nghĩa dối trá ngày nay dưới chế độ “Công An trị”, người ta cần phải “nén chữ” khi viết văn viết thơ hay bộc bạch qua lời nói, để “không bị Công An gọi đến làm việc”.

Dưới đây là tôi nén thêm nữa cho “ngắn gọn, nhưng rơ ràng vàđủ nghĩa”, theo phương châm trong tham mưu quân sựcủa Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi. 

“... Ngôn ngữ là một kho tàng văn hoá. Ngôn ngữ là một phương tiện giao tiếp giữa con người với nhau, là một phương tiện phiổ biến nền văn minh, nhờ đó mà những thế hệ tiếp sausẽ nhận được và hiểu được những thành công cũng như những thất bại của những thế hệ trước. Từ đó, họ đứng lên vai của những thế hệ trước để đưa xă hội tiến xa hơn. Ngôn ngữ cũng là “một thể sống”, nó hút sinh khí của môi trường giao tiếp, rồi hoàn chỉnh, nâng cao, và sản sinh ra những ǵ tốt đẹp cho xă hội. Thời đại nào th́ sản sinh ra một khối ngôn ngữ thích ứng với thời đại ấy. Như thời đại tin học ngày nay chẳng hạn, cái máy computer cung cấp cho con người một khái niệm “nén những tin tức”, nhưng tùy “độ nén” mà con người tạo ra các dạng tin tức khác nhau.

Bây giờ thử đem khái niệm ấy vào văn học. Những tin tức từ cơi nhân sinh th́ mênh mông vô tận, nhà văn mang cái mênh mông đó “nén nó” vào tiểu thuyết tràng giang đại hải, rồi lại “nén nó” thành truyện ngắn, nhà thơ đem cái mênh mông đó “nén nó” vào bài thơ, nếu nén nữa nó trở thành câu đối, tiếp tục nén nữa nó trở thành khái niệm, thành ngôn từ chữ nghĩa. Sự đúc kết “sức nén của ngôn từ” thật là kinh khủng.

Những danh từ như “cách mạng, như dân chủ, ..v..v..” thật tối thiêng liêng. Nếu lănh đạo không v́ Nhân Dân, không v́ Tổ Quốc, mà để cho chủ nghĩa cá nhân ỷ thế ỷ quyền hại dân hại nước, th́ miệng người đời ngọng ǵ mà không kèm chữ “đểu” theo sau chức vụ hay tên của những người lănh đạo đó. Hằng mấy chục năm trời dưới chế độ độc tài, người dân mới “nén” được chữ “đểu” vào những chức vụ lănh đạo, như: lănh đạo đảng đểu, lănh đạo nhà nước đểu, lănh đạo quốc hội đểu, lănh đạo công an đểu, ..v..v.. , để chỉ những người tự xưng làm cách mạng mà hành động toàn là phản cách mạng.

Đến đây th́ ông Hà Sĩ Phu  nhớ đến hai câu đối mà ông cho là cô đọng nhất và khó đối nhất. Một câu là văn chương chữ nghĩa của ông Phan Hiền, đăng trên báo quân đội nhân dân cộng sản, như thế này:”Sai đâu sửa đấy, sai đấy sửa đâu, sửa đâu sai đấy”.

Quả là tác giả Phan Hiền dùng chữ thật tài t́nh. Ông đảo ngược lộn xuôi chữ nghĩa, ông tráo đi rồi tráo lại những chữ sai, sửa, đấy, đâu, ấy vậy mà nghiền ngẫm kỷ mới thấy cái tài của tác giả, khi diễn tả bức tranh xă hội xă hội chủ nghĩa Việt Nam súc tích đến thế là cùng.

C̣n câu dưới đây là một câu thuộc loại ngôn ngữ “vừa tếu lại vừa láo” được lưu truyền trong dân gian, diễn tả một cách trần trụi nền kinh tế chỉ huy của đảng: “Cái cứt ǵ cũng phân, mà phân th́ như cứt”.

Tác giả Hà Sĩ Phu bồi thêm mấy chữ: “Ôi, lại Phân với Cứt, từ ngữ này sao mà nó vĩ đại đến thế!”

Những câu đối lắt léo đến như thế mà lại tài t́nh đến như thế. Cái hay cái tài t́nh của tác giả khi đảo ngược lộn xuôi những chữ trong câu đối, tạo cho câu đối diễn tả được bộ mặt xă hội chủ nghĩa dưới sự cai trị của nhóm lănh đạo cộng sản Việt Nam. Thế mới biết sức “nén chữ” của con người khi bị áp bức bóc lột, có một khả năng tinh tế lạ thường, v́ phải ḷn lách đảng ḍm ngó, ḷn lách công an ŕnh rập, để nói lên được những ẩn ức trong cuộc sống đầy dối trá và tàn bạo trên quê hương Việt Nam.

Biết khen thế nào cho đúng mức đây! Bởi, câu đối là thể loại đă “nén những tin tức” với sức cô đọng một cách tuyệt vời, và nén đến mức căn bản của ngôn ngữ chỉ c̣n một chữ “bị” hay chữ “đểu”, và được sử dụng một cách tai quái “vừa bi lại vừa hài”. Sức nén này đạt đến mức trở thành bản thông điệp của cả một thời, một thời có một không hai trong ḍng lịch sử Việt Nam sau hằng ngàn năm dân tộc ta bị cai trị bởi vua quan phong kiến Trung Hoa,tiếp đến là hằng trăm năm bị thực dân Pháp cai tri, và hơn 70 năm nay là đảng cộng sản Việt Nam cai trị độc ác hơn nhiều... (hết phần tóm lược)

Thứ tám. Hai đoạn văn như lời thannăo nuột.

Tiến Sĩ khoa học Lương Văn Kế, chào đời năm 1954 tại Hà Tây, đang là giảng viên tại Đại Học Khoa Học Xă Hội & Nhân Văn Hà Nội. Ông đồng t́nh với quan điểm của những nhà nghiên cứu xă hội học khi kết luận rằng:

“Đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay là chuẩn mực văn hoá của xă hội Việt Nam thời cộng sản. Người nào không biết gian trá, không biết bịa đặt th́ không thể sống được ... Xét trên diện rộng, ḷng tham của con người là vô cùng khủng khiếp, không loại trừ tầng lớp nào trong xă hội. Thậm chí, chức vụ càng cao ḷng tham càng lớn, và hậu quả để lại cho xă hội rất là ghê gớm. Hầu như tất cả các giá trị trên từng bậc thang của Việt Nam đều bị xáo trộn giữa phải với trái, đúng với sai, đen với trắng lẫn lộn, ch́ v́  ḷng tham của mọi người...”. (trích bản tin thời sự ViệT Nam của báo diện tử Tổ Quốc ngày 22/6/2017)

Năm 2010, Giáo Sư Trần Phương, đương nhiệmChủ Tịch Hội Khoa Học & Kinh Tế Việt Nam, chủ tọa hội thảo g̣p ư dự thảo các văn kiện Đại Hội XI của đảng cộng sản Việt Nam. Sau khi diễn giải từng đoạn, ông nhấn mạnh: “Chúng ta tự lừa dối chúng ta, và chúng ta lừa dối người khác. Chủ nghĩa cộng sản chỉ để bịp thiên hạ. Chủ nghĩa xă hội đă thất bại. Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng”.

Nhận định chung.

Tôi chỉ sử dụng bài văn bài thơ của các tác giả nói trên đă so sánh con người trong xă hội Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa với con người trong xă hội Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi -dù Việt Nam Cộng Ḥa không c̣n nữa- để nhận ra con người trên đất Bắc đă bị lănh đạo cộng sản vùi dập dưới tận đáy của xă hội văn minh nhân bản từ năm 1945, trong khi lănh đạo cộng sản dối trá đến mức tận cùng của nấc thang dối trá về con người trong xă hội Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, để đẩy người dân của họ vào cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam Cộng Ḥa theo lệnh của cộng sản quốc tế là Liên Xô, kế tiếp là Trung Cộng. Vàtừ ngày 30/4/1975, lănh đạo cộng sản Việt Nam lại ôm chân Trung Cộng -kẻ thù của người Việt Nam từ ngàn năm trước- vàđang âm thầm đẩy Việt Nam vào ṿng tay Trung Cộng trong thời gian trước mắt.

Cách duy nhất để thoát khỏi Trung Cộng, là triệt hạ nhóm lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam.

Kết luận.

Đọc đến đây, Các Anh suy nghĩ ǵ? Thôi th́ Các Anh hăy tạm dừng một lúc, v́ tôimuốn Các Anh đọc tiếp nhận định ngắn gọn về chủ nghĩa cộng sản của 5 vịngoại quốc đă một thời nổi tiếng:

Lời của Đức Đạt Lại Lạt MaTây Tạng, rằng: “Người cộng sản làm cách mạng không phải đem hạnh phúc cho người dân, mà họ làm cách mạng để buộc người dân đem hạnh phúc đến cho họ”.

Ông George W. Bush, Tổng Thống Hoa Kỳ. Ngày 12/6/2007, chủ tọa lễ khánh thành Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (Victims of Communism Memorial) tại Washington DC, trong diễn văn có đoạn: “… Từ nay, oan hồn của  khoảng 100 triệu nạn nhân cộng sản, được những thế hệ hôm qua, hôm nay, và những thế hệ mai sau tưởng nhớ, v́ chế độ cộng sản đă lấy đi mạng sống của khoảng 100 triệu đàn ông đàn bà và trẻ con vô tội”.

Cựu Tổng Bí Thư Liên XôGorbachev đă nói: “Tôi đă bỏ một nửa cuộc đời cho lư tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”

Tổng thống Nga Boris Yeltsin, lúc đương thời đă nói: “Cộng sản là không thể nào sửa chữa, mà phải đào thải nó.”

Nhà văn Stéphane Courtois, tác giả quyển “Livre Noir du Communisme” (Sách đen về chủ nghĩa cộng sản),  có đoạn: “... Vượt trên mức độ tội ác cá nhân, các chế độ cộng sản củng cố quyền hành bằng cách nâng việc tàn sát quần chúng lên hàng chính sách cai trị.... Sau đó, sự đàn áp thường ngày,sự kiểm duyệt mọi trao đổi tin tức, kiểm soát xuất nhập biên giới, trục xuất người ly khai... những kư ức về khủng bố tiếp tục đặt người dân trong t́nh trạng sợ hăi. Các quốc gia cộng sản đều trong qui luật này”. 

Và đây là lời “Lời Kêu Gọi” của cựu Đại Tá quân đội nhân dân Đào Văn Nghệ viết ngày 23/10/2010. Ông bắt đầu với lời than năo nuột: Đất nước lâm nguy! Giang sơn rơi lệ! Dân chúng lầm than!”  Rồi ông mạnh mẽ kêu gọi:

“Hỡi toàn dân Việt Nam ở mọi miền đất nước! Hỡi Quân Đội và Công An Việt Nam, hăy bảo vệ cho người dân Việt Nam, như những chiến sĩ Quân Đội và Công An Nga Sô, Ba Lan, Đông Âu trước kia. Họ đă sớm thức tỉnh, nắm lấy thời cơ, cầm súng đứng về phía Nhân Dân, để ngày nay chính họ, gia đ́nh vợ con họ được dân chủ, ấm no. Họ không c̣n phải sống trong lo sợ và đói khổ, dưới chế độ cộng sản cũ đầy dối trá và tội lỗi. Chế độ đă bao năm khống chế họ bằng luật rừng, bằng họng súng với nhà tù, cưỡi lên đầu lên cổ nhân dân họ. Bởi vậy, đây là thời điểm nhân dân và đất nước đang cần những anh hùng đứng lên giúp dân làm nên một trang sử, đưa dân tộc ta bước vào kỷ nguyên dân chủ, ấm no không c̣n cộng sản độc tài. Kỷ nguyên Quốc Gia Cộng Ḥa….

Quân Đội Nhân Dân c̣n chờ ǵ nữa?  Khẩn cấp tiến hành cách mạng lật đổ chế độ cộng sản Hà Nội, kiến lập quốc gia Cộng Ḥa Việt Nam…. Tiến hành tổng tuyển cử toàn quốc, để nhân dân được thật sự tự do, ứng cử, bầu cử, t́m những người tài đức lănh đạo đất nước và có nhiệm kỳ. Thay đổi Hiến Pháp phù hợp với Hiến Pháp chung quốc tế, để bảo vệ quyền con người cho toàn dân. Việt Nam ơi! Thời thế tạo anh hùng.

Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ sinh ra những anh hùng”.

Xin nhắc Các Anh rằng,Các Anh không đứng lên, sẽ không có quốc gia nào đến Việt Nam giành lại Quyền Làm Người giùm Các Anh đâu.

Tôi giải thích thêm để Các Anh hiểu rơ hơn. Này nhé, trong gia đ́nh cũng như trong xă hội, bản thân mỗi người là chánh, v́ không một ai -dù là người thân của ḿnh- cũng không thể làm thay cho ḿnh những ǵ liên quan trực tiếp đến bản thân ḿnh trong cuộc sống từ khi vào tuổi thành niên.

Từ cá nhân trong thực tế là:

Không ai ăn giùm ḿnh khi ḿnh đói.

Không ai đi học giùm ḿnh khi ḿnh muốn có kiến thức.

Không ai luyện tập giùm ḿnh khi ḿnh muốn có một cơ thể lành mạnh.

Không ai đi làm giùm ḿnh khi ḿnh muốn có đồng lương để chi phí cho cuộc sống.

Không ai uống thuốc giùm ḿnh khi ḿnh muốn hết bệnh.

Không ai bước giùm ḿnh khi ḿnh muốn đi về phía trước.

Không ai tạo dựng hạnh phúc giùm ḿnh khi ḿnh muốn được sống trong mái ấm gia đ́nh.

Không ai đứng dậy giùm ḿnh khi ḿnh vấp ngă và muốn tiếp tục cuộc sống để phụng sự xă hội.

Và ..v..v...

Đến dân tộc bị lănh đạo đảng với nhà nước tước Quyền Làm Người và cướp đất đai tài sản  cũng tương tự như vậy, v́ thực tế là không một dân tộc nào đến Việt Nam lật đổ chế độ độc tài thay cho dân tộc ḿnh, khi dân tộc ḿnh muốn giành lại Quyền Làm Người, mà họ chỉ giúp chúng ta những phương tiện khi chúng ta cần đến và ủng hộ chúng ta trên chính trường quốc tế.

Và Các Anh cũng đừng bao giờ quên rằng: “Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Không có dân chủ, không thể có sự trỗi dậy và phát triển bền vững. Và chính chúng ta phải tranh đấu, v́ Dân Chủ Tự Do không phải là quà tặng.

Texas, tháng 4 năm 2020

*****

 

Những bài viết trước của tác giả Phạm Bá Hoa:

Phạm Bá Hoa: Thư gởi Người Lính QĐND VN

 

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

Phim

Phim tài liệu ( 27 phút) của hăng NFSA _ Úc Đại Lợi ,nói về miền Nam Việt Nam ( Việt Nam Cộng Ḥa ) thời chiến tranh.......!!!

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch