báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

Bài viết                                                           

 


POWERFUL: VIETNAMESE Trump Supporter EXPLOSIVE Interview 8/14/19

***

 Phạm Bá Hoa                                      Thư số 117a gởi

                                      Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

                             

Tôi là người Việt Nam tị nạn cộng sản, và đang sống tại Hoa Kỳ. Ước mơ của tôi là được trở về Việt Nam, sống trên quê hương cội nguồn của ḿnh dưới chế độ dân chủ tự do. V́ vậy mà tôi tổng hợp các tin tức và chọn lọc vào nội dung, giúp Các Anh và những thành phần chọn chếđộ dân chủ tự do có nét nh́n rộng hơn và rơ hơn, về những sự kiện trên thế giới liên quan trực tiếp lẫn gián tiếp đến mục tiêu ngăn chận tham vọng thống trị thế giới của Trung Cộng, mà Hoa Kỳ và một số quốc gia phát triển đang thực hiện. Và khi nhóm lănh đạo Việt Cộng tự suy yếu do tội ác của họ lần lượt được nội bộ vạch trần, hoặc khi Trung Cộng suy yếu th́ lănh đạo Việt Cộng không c̣n chỗ dựa,đó là cơ hội cho Các Anh và toàn dân đứng lên giành lại Quyền Làm Người của ḿnh, nối tiếp ḍng lịch sử oai hùng của dân tộc từ ngàn năm trước.

Là Người Lính trong quân đội gắn liền với hai chữ “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc và Nhân Dân, v́ Tổ Quốc với Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng nào cầm quyền cũng chỉ một giai đoạn của lịch sử. Và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.

Với Thư này, tôi giúp Các Anh và những thành phần đăchọn dân chủ tự do, nh́n lại xă hội chủ nghĩa Việt Nam từ năm 1954 đến năm 1975 trên đất Bắc, và từ năm 1975 đến nay trên toàn cơi Việt Nam, từ góc nh́n của hai nhà văn nhà thơđă một thời trong đoàn quân từ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, tấn công nước Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi, và nhuộm đỏ toàn cơi Việt Nam theo lệnh của cộng sản quốc tế, mà chính Tổng Bí Thư Việt Cộng là Lê Duẫn đă tuyên bố. 

Thứ nhất. Các nhóm lănh đạoViệt Cộng dưới nét nh́n của nhàthơ Tô Hoài. 

Tô Hoài, tên thật là Nguyễn Sen, chào đời năm 1920 tại Thanh Oai, Hà Đông, trong một gia đ́nh thợ thủ công.Bút danh Tô Hoàido gắn liền hai địa danh là “sông Lịch và phủ Hoài Đức.Đến với văn chương, ông nhanh chóng được người đọc chú ư, nhất là với truyện Dế Mèn Phiêu Lưu Kư.

Năm 1943, Tô Hoài gia nhập Hội Văn Hóa Cứu Quốc.Trong kháng chiến chống Pháp 1945-1954, ông hoạt động báo chí. Từđóđến nayđăhơn sáu mươi năm hoạt động văn hoá, ông đă có hơn 100 tác phẩm thuộc nhiều thể loại khác nhau: Truyện ngắn, truyện dài, hồi kư, viết phim bản, tiểu luận ...

Xă hội chủ nghĩaViệt Namthời bao cấp”dưới nét nh́n của nhà văn nhà thơ Tô Hoài:

“Bao cấp”, làtất cả đều do nhà nước đứng ra bao hết, từ cây kim, sợi chỉ, que diêm, cho đến lương thực hàng ngày. “Bao cấp” từ năm 1945 đến năm 1975 là trên đất Bắc, và từ năm 1975  đến năm 1986 là trên toàn cơi Việt Nam”.

Trên đất Bắc, trước khi bước vào thời kỳ bao cấp, Hà Nội đă sống trong “ảo giác no đủ” của những ngày đầu khi từ rừng rú tiến vào Hà Nội theo Hiệp Định Genève ngày 20/7/1954.Nhà văn Tô Hoài viết trong hồi kư “Cát Bụi Chân Ai”, xin tóm lược như sau:

“Chín năm ở trong rừng, không có tiền, không có lương thực, quần áo th́ được phát theo mùa, xà pḥng tắm và giặt cũng lấy ở kho ra từng miếng, cơ quan sắm dao kéo hớt tóc cho nhau. Khi vào Hà Nội, khó đâu chưa biết, nhưng thức ăn hàng hóa ê hề so với lúc ở trong rừng.Chiều chiều, uống bia Đức loại chai lùn bên gốc liễu nhà Thủy Tạ.Nhà hàng Phú Gia rượu vang đỏ, vang hồng, vang trắng, vỏ c̣n dính rơm như vừa lấy ở dưới hầm lên. Áo khoác da lông cừu Mông Cổ ấm rực, người ta mua về phá ra làm đệm ghế. Hàng Trung Hoa thôi th́ thượng vàng hạ cám.

Cái cảm tưởng cả loài người tiến bộ trên thế giới đển mừng Việt Nam thắng trận Điện Biên Phủ”,chỉ là một giấc ngủ ngày, bất ngờ thiếp đi trong khoảnh khắc, để rồi bừng con mắt dậy với thực tế phũ phàng của đêm đen. V́ hàng hóa nhiều như nói ở trên, không phải do Hà Nội sản xuất, mà v́ nó có sẳn trong các kho dự trữ của thực dân Pháp, và khi tiến vào Hà Nội chúng ta mở các kho là trông thấy và thụ hưởng. V́ nguồn hàng không tự ḿnh sản xuất, nên nó cạn kiệt một cách nhanh chóng sau thời gian ngắn. Và từ đó, khởi đầu một thời kỳ tụt hậu kéo dài 21 năm trên đất Bắc (1954-1975), và 11 năm trên toàn cơi Việt Nam (1975-1986).

Nh́n lại năm 1955, công báo Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đăcông bố quy định của nhà nước, về sinh hoạt hằng ngày của toàn dân, như sau:

Công nhân viên, mỗi năm được cấp từ 5 đến 7 thước vải, khi sinh đẻ được cấp thêm 5 mét “diềm bâu” khổ 7 tấc.B́nh quân cứ 10 người người dân đọc một tờ báo Nhân Dân và báo Cứu Quốc. Cácthành phầnviên chức từ Thường Vụ Ban Thường Trực Quốc Hội, Bộ Trưởng, Thứ Trưởng, các chuyên gia ngoại quốc, các đoàn ngoại giao,đượcmua quạt điện.

Tất cả mọi h́nh thức kinh doanh đều được quản trị theo phương thức xă hội chủ nghĩa và do nhà nước lănh đạo. Nhân viên làm việc trong các cơ quan, hay người lao động trong các doanh nghiệp quốc doanh, chỉ được nhận một phần tiền lương rất ít bằng tiền mặt, số tiền c̣n lại sẽ được quy ra tem phiếu, riêng gạo th́ những ai được cấp “sổ mua gạo” mới được mua”.

Theo những con số thống kê trong tập san Kinh Tế Việt Nam 1955-2000, nếu so với giá trịđồng bạc năm 1978, th́ mức lương năm 1980 chỉ bằng 51,1%  và năm 1984 chỉ c̣n 32,7% (so với năm 1978). Đó là mức suy giảm đángsợ, khi so sánh giữa giá hàng với tiền lương.

Tập san Kinh Tếgiải thích:“Không có thị trường tự do về buôn bán cũng như trao đổi các mặt hàng, điển h́nh làmón hàng đậu phộng. Người trồng đậu phộng với số lượng thu hái được trong vụ mùa vừa qua,  sau khi để lại số lượng đậu phộng vừa đủ làm giống cho vụ sau, người trồng đậu phộng không được ăn nó, cũng không được bán nó cho người dân nào, mà phải bán cho Hợp Tác Xă theo giá mà cơ quan này qui định. Đối với đậu phộng -cũng như các nông sản khác- dùng chế biến thực phẩm đưa vào sử dụng trong xă hội, th́ nhà nước quản trị chặt chẽ trên thị trường, không để ai buôn bán kiếm lời”.

Bất cứ sản phẩm nào trong xă hội nói chung và trong nhà dân nói riêng, cũng bị nhà nước quản trị chặt chẽ. Với phương thức lănh đạo này, đảng với nhà nước biến toàn dân thành một thứ đất sét, và lănh đạo toàn quyền nhào nặn theo ư muốn của họ. Đời sống của người dân, hoàn toàn  trong tay nhà nước Nhà nước phân phối từ vài chục mặt hàng thiết yếu cho cuộc sống như gạo, thực phẩm, chất đốt, vải vóc, đến các món hàng được mua bổ sung như xà pḥng giặt, giấy dầu, xi măng, khung xe đạp, vơ xe đạp ..v..v...

Mỗi gia đ́nh công nhân viên, được cấp một sổ mua gạo với số lượng tương đương theo tiêu chuẩn của các cá nhân từ 16 đến 21 kí lô mỗi tháng đối với người lớn.Tùy theo mức độ lao động, lao động nặng th́ được hưởng nhiều gạo hơn. Cán bộ viên chức th́ số lượng gạo được mua ít v́ lao động nhẹ, nhưng lại được cấp phiếu mua các mặt hàng thiết yếu nhiều hơn người dân.Trẻ em ăn theo người trong gia đ́nh,căn cứ theo tiêu chuẩn gạo của cha mẹ, vàsẽ tùy theo lứa tuổi được hưởng  từ 10-14 kí lô mỗi tháng.

Mà mua được gạo cũng là  một vấn đề. Mỗi khu vực dân cư chỉ được mua gạo tại một cửa hàng mậu dịch lương thựcdo nhà nước chỉ định. Cửa hàng có quyền ấn định “lịch bán hàng” cho từng tổ. V́ vậy mà h́nh ảnh thường thấy là người lớn và trẻ em, phải đi xếp hàng từ 3 giờ sáng để giữ chỗ, pḥng khi cửa hàng bán nửa chừng hết gạo th́ nhịn đói. Mỗi người có sổ mua gạo phải dùng cục gạch, chiếc dép, hay mảnh gỗ để giành chỗ và có người đứng cạnh đó để giữ (thường là trẻ con). Khi đến giờ cửa hàng mở cửa th́ “người thật” sẽ đứng vào chỗ mà ḿnh đă giành.

Cho dẫu khi đứng trước cửa hàng, cũng không có nghĩa là được mua trước, v́ có “loại sổ mua hàng ưu tiên” dành cho viên chức cao cấp, hoặc do người mua “móc ngoặc” với người bán hàng, họ vẫn được gọi vào mua trước cho dù họ đứng tuốt đằng sau cũng vậy.

Thời bao cấp,nhà nước kiểm soát chặt chẽ cái bụng của người dân, ngang qua sổ gia đ́nh và sổ gạo rất hữu hiệu. Cũng v́ vậy mà thời ấy có thuật ngữ “buồn như mất sổ gạo”. V́ mất sổ gạo quan trọng hơn mất tiền, mà kiếm được đồng tiền không phải dễ. Khi gạo mua được dù là gạo tốthay  gạo xấu,gạo sạch hay gạo dơ,cũng phải nhận.Đến lúc thiếu gạo, th́ nhà nước thay thế bằng bột ḿ do Liên Xô viện trợ, bằng khoai ḿ khô sắt lát, bằng bắp, bo bo, hay gạo tấm. Gạo tấm, khi nấu thành cơm th́ 1 lon chỉ bằng 1/3 so với gạo thường.

Những câu vè dưới đây nói lên giá trị của những mặt hàng thời bao cấp:Nhất gạo nh́ rau. Tam dầu tứ muối. Thịt th́ đuôi đuối. Cá biển mất mùa. Đậu phụ chua chua. Nước chấm nhạt thếch. Ḿ chính có đếch. Vải sợi chưa về. Săm lớp thiếu ghê, Cái ǵ cũng thiếu.

“Trong khi người dân thường chỉ được mua 150 gram thịt, th́ cán bộ cao cấp được mua đến 6 kí lô -tức 40 lần nhiều hơn- chưa nói đến những thứ khác. Rơ ràng là nhiệt t́nh “cách mạng” của từng loại cán bộ, chỉ xoay quanh mục tiêu ăn uống! V́ vậy, có câu rằng: “Cán bộ cao, ăn cung cấp. Cán bộ thấp, ăn chợ đen. Cán bộ quen, ăn cổng hậu”.

Tóm tắt. Thời bao cấp, người dân lúc nào cũng bị đói, từ đói, dẫn đến đạo đức suy đồi, và gá trị con người càng ngày càng xuống thấp.

Vẫn trong tác phẩm “Cát Bụi Chân Ai”, Tô Hoàiviết tiếp:

Trong một nhà hàng rất sang hồi ấy, những chiếc đĩa đựng bánh ngọt phải bắt vít xuống mặt bàn để không bị ăn cắp. Trong khi các quán mậu dịch giải khát -kể cả quán cà phê-cũng phải đục một lỗ thủng các muỗng nhôm để đánh dấu, v́ sợ khách hàng ăn cắp. Thật vậy, v́ trong xă hội bao cấp, nạn ăn cắp bất cứ vật dụng tốt xấu, chỉ cần sử dụng được là dễ dàng bị ăn cắp, v́ quá thiếu thốn. Đến mức có câu rằng: Chính sách em học đă thông. Chỉ v́ túng thiếu xin ông ít nhiều”.

Việt Nam thời bao cấp, xă hội bị phân hóa không thể tưởng, đến mức nó trở thành nghịch lư với chủ trương của xă hội chủ nghĩa là cuốn mọi người vào một thế giới vô sản.

Bàn về con người và tư tưởng thời bao cấp, Vương Trí Nhàn-nhà nghiên cứu văn hoá- nhận định:

“Cái hèn mà ta vốn khinh ghét, cái hèn đó ngấm ngầm ăn vào máu ta. Hèn theo nhiều nghĩa. Lúc nào cũng lo lắng, sợ sệt. Lúc ấy, mọi người chỉ dám mơ ước có được những niềm vui rất tầm thường, như: (1)Mua được cân gạo không bị mốc, là vui.(2)Vợ mới cưới của con trai là cô mậu dịch ở cửa hàng lương thực, là quá vui. (3)Đi bộ hằng mấy cây số để đếnnhà người bạn nghe nhờ radio -máy thu thanh- cũng là quá vui. Và khi vui, mới nhận ra nỗi khổđó vẫn đang luân lưu trong ḍng máu của ḿnh”.

Kư ức của một người ở Nam Định thời bao cấp.

“Mẹ tôi phải tính đến chuyện làm thêm, tăng gia sản xuất, cắt gốc rau muống, rau khoai để nuôi heo. Lột vơ đậu phộng mướn cho ngành ngoại thương. Bốn mẹ con tôi chỉ có một cái giường để ngủ. Đậu phộng chất trong cao đến nóc, trong khi hai con heo nằm ngay dưới gầm giường. Cứ mỗi trận mưa to hay băo mạnh, th́ giấy dầu lợp mái nhà bay tứ tung. Bốn mẹ con và hai con heo ngồi ôm nhau, vài cái xô đặt bên cạnh để hứng nước. Nước dưới chân giường chảy qua như suối, cá rô đi hàng đàn, những con “ba ba” ḅ lổm ngổm. Mỗi lần như vậy th́ mẹ tôi chỉ ngồi khóc, và ba anh em tôi cũng khóc theo. Khóc, v́ sợ nước thấm vào làm hư đậu phộng làm nỗi khổ càng cao thêm. Và khóc, cũng v́ sợ hai con heo chết đi, th́ cuối năm biết bấu víu vào đâu đế có tiền trả nợ”.

Đồng bằng sông Cửu Long từ năm 1975 ...

Khi “chế độ bao cấp” tràn vào đồng bằng sông Cửu Longtừnăm 1975 -->, th́ “vựa lúa này” bị chính sách “ngăn sông cấm chợ” của “bên thắng cuộc” bao vây, bởi lệnh cấm nông dân không được bán các loại nông sản -kể cả lúa- cho bất cứ ai, mà tất cả phải bán cho nhà nước với giá do nhà nước qui định, dưới tên gọi ”giá nghĩa vụ” hay “giá khuyến khích”. Nhưng, dưới mắt nông dân th́ dù “giá nghĩa vụ hay giá khuyến khích”, cũng là cách mà nhà nước vừa mua vừa ăn cướp trên tay của nông dân. Nhưng, khi các cửa hàng mậu dịch của nhà nước bán cho người dân, giống như mậu dịch viên hách dịch nhưbố thí, chớ không phải trao hàng cho người bỏ tiền ra mua. 

Năm 1978, giá thành 1 thước vuông vải “calicot”do công ty dệt Thành Công sản xuất với giá thành 1,5 đồng, nhưng phải bán cho nhà nước với giá 1,2 đồng. Nh́n công nhân của công ty đóng gói hàng xuất để bán cho nhà nước dưới giá thành sản xuất mà rơi nước mắt, v́ theo giá bán này chỉ một thời gian ngắn trước mắt là công ty đóng cửa. Và rất có thế, đó là chính sách,“thay v́nhà nước ra lệnh đóng cửa công ty, th́nhà nước đẩy công ty vào t́nh cảnh họtựđóng cửa công ty của họ”.

Tại Sài G̣n, một số cơ quan, xí nghiệp “lách luật”, bằng cách “đi đêm” với xí nghiệp bạn hoặc với tư thương, và công ty mua bán lương thực của bà Ba Thi - tức Nguyễn Thị Ráo- là trường hợp điển h́nh.

Năm 1980, bà Ba Thi -với tŕnh độ lớp 4 tiểu học-  được nhà nước cộng sản cử vào chức Giám Đốc công ty để lo cung cấp lương thực cho gần 4.000.000 dân với “giá mua bán không bù lỗ”, cũng không nhằm thu lời cao. Từ đó, xă hội bắt đầu h́nh thành những “mafia kinh tế”, dần dần tạo ra một giai cấp mới là “tư sản đỏ ḷm”.

Năm 2006, báo Tiền Phong dùng nhóm chữ “màu thời gian xám ngắt” (nhái chữ của nhà thơ Đoàn Phú Tứ “màu thời gian tím ngát” trong bài thơ Hương Thời Gian) để nhắc lại cái bóng kinh hoàng của thời bao cấp: Màu thời gian không xanh. Màu thời gian tím ngát. Hương thời gian không nồng. Hương thời gian thanh thanh.

Năm 1986,Cũng may, “người ta” -ám chỉ lănh đạo đảng Việt Cộng- thấy được sai lầm chết người, nên mới có cái gọi là “thời kỳ đổi mới suy tư về kinh tế”. (trích dẫn và tóm lược bài của Nguyễn Ngọc Chính. Xin phép tác giả là tôi thay những chữ trong văn hoá Việt Cộng chỏi lỗ tai, bằng những chữ Việt Nam truyền thống nhẹ nhàng)

Thứ hai.Các nhóm lănh đạo Việt Cộng dưới nét nh́n của Bà Dương Thu Hương.

Thưa quư vị, với nội dung này tôi trích dẫn và tóm lược bài viết trong Wikipedia + bài phỏng vấn của nhà báo Đinh Quang Anh Thái năm 2005 + bài phỏng vấn của Nguyễn Huy Đức năm 2006 + và bài phỏng vấn của Quốc Phương đài BBC năm 2009.

Người được phỏng vấn là bà Dương Thu Hương, người phụ nữ bên thắng cuộc. (Bên Thắng Cuộc là tựa một quyển sách của Huy Đức) 

Bà từng là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam, bị khai trừ khỏi đảng vào năm 1989.

Năm 1994, Bà được Bộ Trưởng Văn Hoá Pháp -ông Jacques Toubon- trao tặng Huân Chương Văn Hoá Nghệ Thuật (Chevalier des Arts et des Lettre). 

Tháng 4/2006, bà được mời sang Paris (Pháp), sau đó sangNew York (Hoa Kỳ) dự hội nghị Văn Bút Quốc Tế.

 

Xin có đôi lời để mong quư vị thông cảm, sở dĩtôi giữ nguyên những chữ quá mạnh -nếu không nó là chói tai- khi Bà Dương Thu Hương trả lời phỏng vấn của đài BBC, và sau đó là nhà báo Đinh Quang Anh Thái, v́ đó là tính cách của Bà.   

Và đây là lời của Bà Dương Thu Hương:

Tôi chào đời năm 1947 tại tỉnh Thái B́nh trên đất bắc.

Năm 1955 -lúc ấy 8 tuổi- tôi trong đoàn học sinh tiểu học, do nhà trường dẫn đi dự buổi đấu tố những người bị xếp vào hàng địa chủ trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, và bị giết chết ngay tại chỗ.

Tôi thật sự hăi hùng v́ những cách giết những người bị đấu tố!

Năm 1967, theo tiếng gọi của nhà nước, tôi trong số 120 bạn học cùng trường, đă cắt máu xin theo đoàn quân vào Nam đánh Mỹ cứu nước, v́ những bài học chính trị mà họ đă dạy chúng tôi, th́ Mỹ Ngụy rất tàn ác với gười dân trong đó, cho nên người dân rất khổ..   

Năm 1968, tôi theo đoàn quân vào chiến trường miền Nam để cứu dân tộc trong Nam.

Sau những năm tháng bị cuốn vào cuộc chiến đẫm máu, đến tận bây giờ, cuộc chiến đó vẫn ám ảnh tôi. Nhớ lại, số học sinh của cả bốn lớp 10 của trường gồm 120 học sinh chúng tôi vào chiến trường miền Nam.

Sau 7 năm, chiến tranh kết thúc, chúng tôi chỉ c̣n lại 2 người: Tôi th́ bị bom làm tai bên phải bị điếc, c̣n người kia là cậu Lương bị cụt một tay, và trở nên ngớ ngẩn. 

Chưa hết. Khi tôi đi t́m mộ của những bạn đă chết, tôi mới biết là trong những trận đánh mà chúng tôi thua, th́ không lưu lại tên tuổi của bất cứ người nào đă chết, cũng không chôn cất người nào. Và họ giải thích rằng:

“Dân tộc ta là dân tộc anh hùng phải chiến thắng quân thù, nhưng trận này chưa thắng, nên không thể kiểm kê các liệt sĩ được. Cho nên hàng trăm người chết dưới đáy hồ, dưới đáy vực, không cần t́m tung tích”. 

Và dấu mốc quan trọng làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, là khi “đoàn quân của bên thắng cuộc” vào Sài G̣n, trưa ngày 30 Tháng Tư 1975.

Từ ngày đó, là ngả rẽ trong đời tôi. Khi mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười, th́ tôi ngồi bên lề đường, và khóc. Tôi khóc, v́ thấy tuổi xuân của tôi đă hy sinh một cách oan phí.

Vào Sài G̣n, tôi không choáng ngộp v́ nhà cao cửa rộng, v́ xe cộ trên đường phố thênh thang, mà tôi choáng ngộp v́ những tác phẩm của những nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do mà tôi không thể tưởng tượng được.

Trong nhà sách, trưng bày vô số những tác phẩm của các tác giả tôi từng biết tên cũng như chưa biết tên, và cả tác phẫm của các tác giả ngoại quốc nổi danh,với nội dung trong các lănh vực xă hội, đặc biệt là những tác phẫm chính trị, có cả tác phẫm của Karl Marx, Lénine nữa.

Đến các phương tiện truyền đạt tin tức, như Radio, Tivi, Cassette, ..v..v... Những tác phẩm, những phương tiện truyền đạt tin tức, h́nh ảnh, đối với người dân miền Bắc chúng tôi, chỉ là những giấc mơ không tưởng.   

Ở miền Bắc chúng tôi, tất cả báo chí, sách vở, đều do nhà nước quản trị. Những cán bộ được đảng tin tưởng, mới được nghe đài phát thanh Trung Quốc. C̣n toàn dân chúng tôi chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể ở từng khu phố. Tôi muốn nói là, người dân chỉ được nghe một tiếng nói mà thôi.         

Vào được Sài G̣n, tôi mới hiểu rơ rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ. V́ nó chọc mù mắt con người, nó bịt lỗ tai môi người dân.

Trong khi đó ở miền Nam, mọi người trong xă hội tự do nghe bất cứ thứ đài nào trong nước, và cả đài phát thanh của Pháp, của Anh, của Mỹ, tùy người dân muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh.

Và thật chua chát, khi nền văn minh đă thua chế độ man rợ.

Sự chống đối mạnh mẽ của Bà, đă đẩy bà vào nhà tù Việt Cộng từ tháng 4/ đến tháng 11 năm 1991.

Bà nói tiếp: Năm 1998, trong bài diễn văn tôi đọc ở Đại Hội Nhà Văn, tôi nói rằng: “Đảng cộng sản phải biết ơn nhân dân. Bởi v́ xưa nay họ chỉ nói nhân dân phải biết ơn đảng thôi. Tôi phân tích rằng, cả một dân tộc đă đổ xương máu để kháng chiến chống Pháp, và những ǵ dân tộc đạt được là do truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc, nhưng đảng cộng sản đă cướp tất cả công đó, và nhận vơ là công của đảng. Họ c̣n dậy dỗ quần chúng là phải biết ơn đảng. Hành động như thế vừa đểu cáng, vừa vô ơn bạc nghĩa, và tự cao tự đại. Những kẻ như thế, không xứng đáng để lănh đạo dân tộc.

Vẫn trong năm 1998, trong một nghị của trí thức Hà Nội, tôi đọc bài diễn văn với tựa  là “Nhân Cách Trí Thức”. Đọc xong, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh tỏ ra đắc ư với nội dung, ông ta đến ôm tôi và hôn tôi thắm thiết, đồng thời xin bài diễn văn của tôi. Đến lúc giải lao, người thư kư của ông ta t́m tôi và chuyển đề nghị của ông Linh muốn tặng tôi một căn nhà theo tiêu chuẩn cấp cho hàng Bộ Trưởng. Cùng lúc, người thư kư này muốn tôi im lặng để cho đảng tự cải sửa. Tôi trả lời rằng, tất cả những việc tôi làm là v́ dân tộc chứ không phải v́ bản thân tôi. Tôi không giàu có, nhưng cũng có một căn nhà đủ để ở. Tôi nhờ ông ta nói với ông Tổng Bí Thư rằng, hiện giờ đang có 20.000 giáo viên tiểu học ở Hà Nội không có nhà để ở, nếu nhà nước có dư nhà th́ nên cấp cho họ có chổ ở.

Bà c̣n nói rằng:Tổng Bí Thư Việt Cộng Nguyễn Văn Linh chửi tôi là “con đỉ chống đảng.Lúc đó tôi nói với một ông trong ban tổ chức đảng rằng, nếu tôi là đĩ th́ may cho cái đảng này; nhưng v́ tôi không được làm đĩ, nên tất cả năng lực của tôi đều dồn vào việc ỉa vào mặt đảng. Họ đă chửi tôi như vậy th́ từ giờ trở đi mọi sự đều rơ ràng, không c̣n con đường thứ ba nữa. Nghĩa là tôi dấn thân đến cùng trong mục tiêu đấu tranh cho dân chủ.

Tôi chẳng có ǵ phải kiêng dùng những danh từ mà nhiều người cho là thô bỉ, như là “ỉa vào mặt kẻ cầm quyền”. V́ đó là cách nói thuần của người Việt Nam răng đen mắt toét như tôi. Là ngôn ngữ đích xác của người nông dân, khi họ biểu lộ thái độ khinh bỉ và bất chấp. Tôi hành động như thế là có dự tính, chứ không phải ngẫu hứng. Tôi rất ghét những thứ ngôn ngữ nhờ nhờ nhạt nhạt. Chế độ hiện nay tại Việt Nam, chỉ sống bằng xác chết thôi. Nó không có giá trị ǵ trong thời đại này cả. Những người lănh đạo chế độ hoàn toàn vô năng và tham nhũng”.

“Những kinh nghiệm trong chiến tranh, những chua chát của tháng 4 năm 1975, được Bà gói ghém trong những tác phẩm “Những Thiên Đường Mù”, “Bên Kia Bờ Ảo Vọng”, “Khải Hoàn Môn”, “Đỉnh Cao Chói Lọi”, và  “No Man Land” là bản Anh ngữ, dịch sang tiếng Pháp là “Terre Des Oublis”.

Và đây là nhận định của nhà báo Đinh Quang Anh Thái về bà Dương Thu Hương: “Từ nhận thức trên đây, báo chí Pháp gọi bà là “Con Sói Đơn Độc” ngay giữa bầy sói của ḿnh. V́ hầu như không có người nào trong hàng ngũ lên tiếng đấu tranh cho dân chủ sau năm 1975, mà có lối nói như “chém đinh chặt sắt” như bà. Trong khi Bà tự nhận ḿnh là người đàn bà nhà quê”.   

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái nêu câu hỏi: “Bà đă tiêu phí tuổi trẻ trong chiến tranh, để rồi bị chế độ mà bà phục vụ đày đọa v́ họ nói bà làm giặc, bản thân bà th́ không ai dám giao tiếp v́ sợ bị liên lụy. Vậy, có bao giờ bà chùn bước không?”

Bà trả lời: “Không. Không bao giờ chùn bước”.

“Bà có tin vào thuyết nhân quả không?”

Bà trả lời:Có. Tôi hoàn toàn tin vào thuyết nhân quả. Tôi hoàn toàn tin vào kiếp sau. Khi dậy các con tôi,  tôi không yêu cầu các con tôi phải trở thành bác sĩ, kỹ sư, hay tiến sĩ, mà yêu cầu duy nhất của tôi là các con tôi phải làm con người tử tế trong gia đ́nh, trong xă hội, v́  đạo đức là cốt lơi của con người”.

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái nhận định: “Bà Dương Thu Hương có nguyên tắc sống đạo đức rạch ṛi, không khoan nhượng. Tôi xin phép biếu bà chút quà, th́ Bà quát lên: Tôi không nhận bất cứ vật chất nào của bất cứ ai”.

Thậm chí những bữa ăn tại Paris,  bà giành trả tiền và khẳng định rằng: “Nếu Anh trả tiền th́ từ nay đừng  phỏng vấn tôi nữa’.

Câu cuối cùng trong bài viết của Đinh Quang Anh Thái như sau: “Tôi đành bó tay chịu thua “mụ nhà quê mắt toét.Đó là cách mà tôi vẫn gọi bà Hương mỗi khi điện thoại thăm hỏi Bốp chát, bơ bă, không khoan nhượng, chính là Bà Dương Thu Hương.Đạo đức cốt lơi, cũng chính là Bà Dương Thu Hương.

Và bây giờ, “Con Sói Đơn Độc” đă bước vào tuổi 70, vậy mà ngọn lửa đấu tranh cho một tương lai Việt Nam tươi sáng vẫn ngùn ngụt cháy trong trái tim bà.

Thứ ba.Các nhóm lănh đạo Việt Cộng qua nhận định của hai Giáo Sư.

Tiến Sĩ khoa họcLương Văn Kế, chào đời năm 1954 tại Hà Tây, đang là giảng viên tại Đại Học Khoa Học Xă Hội & Nhân Văn Hà Nội. Ông đồng t́nh với quan điểm của những nhà nghiên cứu xă hội học khi kết luận rằng:

“Đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay là chuẩn mực văn hoá của xă hội Việt Nam thời cộng sản. Người nào không biết gian trá, không biết bịa đặt th́ không thể sống được ... Xét trên diện rộng, ḷng tham của con người là vô cùng khủng khiếp, không loại trừ tầng lớp nào trong xă hội. Thậm chí, chức vụ càng cao ḷng tham càng lớn, và hậu quả để lại cho xă hội rất là ghê gớm. Hầu như tất cả các giá trị trên từng bậc thang của Việt Nam đều bị xáo trộn giữa phải với trái, đúng với sai, đen với trắng lẫn lộn, ch́ v́  ḷng tham của mọi người...”. (trích bản tin thời sự ViệT Nam của báo diện tử Tổ Quốc ngày 22/6/2017)

Năm 2010, Giáo Sư Trần Phương, đương nhiệmChủ Tịch Hội Khoa Học & Kinh Tế Việt Nam, chủ tọa hội thảo g̣p ư dự thảo các văn kiện Đại Hội XI của đảng cộng sản Việt Nam. Sau khi diễn giải từng đoạn, ông nhấn mạnh: “Chúng ta tự lừa dối chúng ta, và chúng ta lừa dối người khác. Chủ nghĩa cộng sản chỉ để bịp thiên hạ. Chủ nghĩa xă hội đă thất bại. Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng”.

Ngày 13/12/2016,Giáo Sư Trần Ngọc Thêm với bài viết ”Bệnh Ưa Thành Tích &Bệnh Giả Dối Trong Giáo Dục Rất Nặng”.

Người Việt có câu “Ra đường hỏi già, về nhà hỏi trẻ”, nhưng ở trường th́ Thầy Giáo Cô Giáo “quákhôn”khi giành phần thắng, bằng cách đóng kịch trong những tiết dự giờ, cũng nhưnhững lúc có tranh tra.

V́ vậy mà trong cuộc điều tra của Viện Nghiên Cứu Phát Triển Giáo Dục, đănhận ra một thực tế rất đau buồn, là học sinh đănói dối với tỷ lệ rất cao:

- Học sinh tiểu học,nói dối với cha mẹ là22%.

-Học sinh trung học cơ sở,nói dối với cha mẹđến 50%.

-Học sinh trung học phổ thông, nói dối với cha mẹ lên đến 64%.

- Và sinh viên đại học, nói dối với cha mẹ, lên đến mức 80%. (Trích trong trang “dantri.com, ngày 11/5/2021”).

Nhận định chung.

Tôi chỉ sử dụng bài văn bài thơ của các tác giả nói trên để so sánh giữa  con người trong xă hội Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, với con người trong xă hội Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi -dù Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi không c̣n nữa- để nhận ra con người trên đất Bắc đă bị lănh đạo cộng sản vùi dập dưới tận đáy của xă hội văn minh nhân bản từ năm 1945, trong khi lănh đạo cộng sản dối trá đến mức tận cùng của nấc thang dối trá về con người trong xă hội Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, để đẩy người dân vào cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam Cộng Ḥa theo lệnh của cộng sản quốc tế là Liên Xô, kế tiếp là Trung Cộng. Và từ ngày 30/4/1975, lănh đạo cộng sản Việt Nam lại ôm chân Trung Cộng -kẻ thù của toàn dân Việt Nam từ ngàn năm trước- và đang âm thầm đẩy Việt Nam vào ṿng tay Trung Cộng trong thời gian trước mắt.

Cách duy nhất để thoát khỏi Trung Cộng, là triệt hạ nhóm lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam.   

Kết luận.

Đọc đến đây, Các Anh suy nghĩ ǵ? Thôi th́ Các Anh hăy tạm dừng một lúc, v́ tôi muốn Các Anh đọc tiếp nhận định ngắn gọn về chủ nghĩa cộng sản của 5 vị ngoại quốc đă một thời nổi tiếng:    

Lời của Đức Đạt Lại Lạt MaTây Tạng, rằng: “Người cộng sản làm cách mạng không phải đem hạnh phúc cho người dân, mà họ làm cách mạng để buộc người dân đem hạnh phúc đến cho họ”.

Ông George W. Bush, Tổng Thống Hoa Kỳ. Ngày 12/6/2007, chủ tọa lễ khánh thành Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (Victims of Communism Memorial) tại Washington DC, trong diễn văn có đoạn: “… Từ nay, oan hồn của  khoảng 100 triệu nạn nhân cộng sản, được những thế hệ hôm qua, hôm nay, và những thế hệ mai sau tưởng nhớ, v́ chế độ cộng sản đă lấy đi mạng sống của khoảng 100 triệu đàn ông đàn bà và trẻ con vô tội”.

Cựu Tổng Bí Thư Liên XôGorbachevđă nói: “Tôi đă bỏ một nửa cuộc đời cho lư tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”

Tổng thống Nga Boris Yeltsin, lúc đương thời đă nói: “Cộng sản là không thể nào sửa chữa, mà phải đào thải nó.”

Nhà văn Stéphane Courtois, tác giả quyển “Livre Noir du Communisme” (Sách đen về chủ nghĩa cộng sản),  có đoạn: “... Vượt trên mức độ tội ác cá nhân, các chế độ cộng sản củng cố quyền hành bằng cách nâng việc tàn sát quần chúng lên hàng chính sách cai trị.... Sau đó, sự đàn áp thường ngày,sự kiểm duyệt mọi trao đổi tin tức, kiểm soát xuất nhập biên giới, trục xuất người ly khai... những kư ức về khủng bố tiếp tục đặt người dân trong t́nh trạng sợ hăi. Các quốc gia cộng sản đều trong qui luật này”. 

Và đây là lời “Lời Kêu Gọi” của cựu Đại Tá quân đội nhân dân Đào Văn Nghệ viết ngày 23/10/2010. Ông bắt đầu với lời than năo nuột: Đất nước lâm nguy! Giang sơn rơi lệ! Dân chúng lầm than!”  Rồi ông mạnh mẽ kêu gọi:

“Hỡi toàn dân Việt Nam ở mọi miền đất nước! Hỡi Quân Đội và Công An Việt Nam, hăy bảo vệ cho người dân Việt Nam, như những chiến sĩ Quân Đội và Công An Nga Sô, Ba Lan, Đông Âu trước kia. Họ đă sớm thức tỉnh, nắm lấy thời cơ, cầm súng đứng về phía Nhân Dân, để ngày nay chính họ, gia đ́nh vợ con họ được dân chủ, ấm no. Họ không c̣n phải sống trong lo sợ và đói khổ, dưới chế độ cộng sản cũ đầy dối trá và tội lỗi. Chế độ đă bao năm khống chế họ bằng luật rừng, bằng họng súng với nhà tù, cưỡi lên đầu lên cổ nhân dân họ. Bởi vậy, đây là thời điểm nhân dân và đất nước đang cần những anh hùng đứng lên giúp dân làm nên một trang sử, đưa dân tộc ta bước vào kỷ nguyên dân chủ, ấm no không c̣n cộng sản độc tài. Kỷ nguyên Quốc Gia Cộng Ḥa….

Quân Đội Nhân Dân c̣n chờ ǵ nữa?  Khẩn cấp tiến hành cách mạng lật đổ chế độ cộng sản Hà Nội, kiến lập quốc gia Cộng Ḥa Việt Nam…. Tiến hành tổng tuyển cử toàn quốc, để nhân dân được thật sự tự do, ứng cử, bầu cử, t́m những người tài đức lănh đạo đất nước và có nhiệm kỳ. Thay đổi Hiến Pháp phù hợp với Hiến Pháp chung quốc tế, để bảo vệ quyền con người cho toàn dân. Việt Nam ơi! Thời thế tạo anh hùng.

Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ sinh ra những anh hùng”.

Xin nhắc Các Anh rằng, Các Anh không đứng lên,sẽ không có quốc gia nào đến Việt Nam giành lại Quyền Làm Người giùm Các Anh đâu.

Tôi giải thích thêm để Các Anh hiểu rơ hơn. Này nhé, trong gia đ́nh cũng như trong xă hội, bản thân mỗi người là chánh, v́ không một ai -dù là người thân của ḿnh- cũng không thể làm thay cho ḿnh những ǵ liên quan trực tiếp đến bản thân ḿnh trong cuộc sống từ khi vào tuổi thành niên.

Từcá nhân trong thực tế là:

Không ai ăn giùm ḿnh khi ḿnh đói.

Không ai đi học giùm ḿnh khi ḿnh muốn có kiến thức.

Không ai luyện tập giùm ḿnh khi ḿnh muốn có một cơ thể lành mạnh.

Không ai đi làm giùm ḿnh khi ḿnh muốn có đồng lương để chi phí cho cuộc sống.

Không ai uống thuốc giùm ḿnh khi ḿnh muốn hết bệnh.

Không ai bước giùm ḿnh khi ḿnh muốn đi về phía trước.

Không ai tạo dựng hạnh phúc giùm ḿnh khi ḿnh muốn được sống trong mái ấm gia đ́nh.

Không ai đứng dậy giùm ḿnh khi ḿnh vấp ngă và muốn tiếp tục cuộc sống để phụng sự xă hội.

Và ..v..v...

Đếndân tộc bị lănh đạo đảng với nhà nước tước Quyền Làm Người và cướp đất đai tài sản cũng tương tự như vậy, v́ thực tế là không một dân tộc nào đến Việt Nam lật đổ chế độ độc tài thay cho dân tộc ḿnh, khi dân tộc ḿnh muốn giành lại Quyền Làm Người, mà họ chỉ giúp chúng ta những phương tiện khi chúng ta cần đến và ủng hộ chúng ta trên chính trường quốc tế.

Khi Các Anh đứng lên, dân tộc sẽđứng lên cùng Các Anh làm nên lịch sử trong đầu thế kỷ 21 này, nối tiếp ḍng lịch sử oai hùng của dân tộc Việt Nam từ ngàn xưa. Cộng Đồng chúng tôi tị nạn cộng sản tại hải ngoại có nhiều yếu tố thuận lợi sẽ nỗ lực vận động các quốc gia “quê hương thứ hai của chúng tôi” giúp chúng ta nhanh chóng khôi phục lại sinh hoạt xă hội, và phát triển toàn diện sinh hoạt quốc gia trên nền tảng văn minh nhân bản, thích ứng với những tiến bộ của khoa học ngày nay.   

Và Các Anh cũng đừng bao giờ quên rằng: “Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Không có dân chủ, không thể có sự trỗi dậy và phát triển bền vững. Và chính chúng ta phải tranh đấu, v́ Dân Chủ Tự Do không phải là quà tặng.

                                                            Texas, giữatháng 7 năm 2021

*****

 

Những bài viết trước của tác giả Phạm Bá Hoa:

Phạm Bá Hoa: Thư gởi Người Lính QĐND VN

 

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon

Phim

Phim tài liệu ( 27 phút) của hăng NFSA _ Úc Đại Lợi ,nói về miền Nam Việt Nam ( Việt Nam Cộng Ḥa ) thời chiến tranh.......!!!

 

85 năm đời ta có đảng!

Nguyên Thạch (Quanlambao)


85 năm đời ta có đảng!
 Để giờ đây qui Hán thuộc Tàu

85 năm đầy dẫy niềm đau

85 năm Cùng Nhau Xuống Hố!.

Nước ngàn năm vua Hùng đất tổ

Đă sản sinh một lũ ngố đê hèn

Chúng giành giựt

Chúng bon chen

Chúng mụ mị...ép dân sống quen đời trâu ngựa!.

Đảng cộng sản?

Cá mè một lứa

Tâm điêu ngoa của những đứa lộng hành

Chúng ăn chơi, lầu tía, gái xanh

Tự xưng là lănh đạo nhưng học hành chưa hết lớp!.

 

Tài sản của chúng là những lâu đài choáng ngợp

Xe pháo ngông nghênh lớp lớp đàn em

Nh́n chúng xa hoa trong khi dân đói dân thèm

Của thừa mứa nhưng với dân được xem là của quí.

Chúng thủ đoạn

Chúng gian manh

Chúng lừa mị

Mở mồm ra là trân quí Độc Lập Tự Do

Nhưng đến khi thực hành, dân phải lạy xin th́ chúng mới cho

Không đút lót th́ lần ḥ chờ măi.

85 năm có đảng, đời ta tê tái!

Nam lao nô

Nữ đi làm gái nuôi thân

85 năm đảng rất ân cần

Lột dân sạch hết từ chân đến tóc
 

85 năm vinh quang nói dóc

85 năm nô bộc thiền triều

85 năm sống với ma quỉ tinh yêu...

Ôi đau đớn!

85 năm tiêu điều đời ta có đảng.

Nguyên Thạch