[Bài Viết - Article]
                                                                               

 

 

HỒI KƯ

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN

 

 

NGUYỄN-HUY HÙNG

Cựu Chỉ huy phó Viễn Thông Bộ Tổng Tham Mưu

Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.


***

 

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN – 7.

 

BẦU CHỦ TỊCH PHONG TRÀO CÁCH MẠNG QUỐC GIA CỦA BINH CHỦNG TRUYỀN TIN.

 

Tiếp dưới đây là 2 tấm h́nh chụp nhân lễ kỷ niểm NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG 6 tại thành phố Midway City, quận Orange, Nam California, Hoa Kỳ, do Hội Cựu Chiến binh Quân lực Việt Nam Công Hoà Nam California tổ chức.

Trong h́nh dưới đây, Nguyễn –Huy Hùng, Chủ tịch Khu hội Cựu tù nhân Chính trị, đồng thời cũng là Hội Trưởng Hội Cựu sinh viên Sĩ quan Trường Vơ bị Quốc gia Việt Nam Nam California, được mời tŕnh bầy ư nghiă NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG 6, trong buổi lễ.

 

 

Trong h́nh trên đây, từ trái sang phải: Đề Đốc Đặng Cao Thăng, chủ tọa buổi lễ kỷ niệm Ngày Quân Lực 19-6-1999, Nguyễn-Huy Hùng, Kỹ sư Bùi Bỉnh Bân cựu Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam Nam California. 

 

TT hop mat 2008 hx18

 

Ái hữu Truyền Tin Họp mặt Xuân Mậu Tư 2008, Trong h́nh từ trái sang phải: Nguyễn văn Thịnh, Bùi Trọng Huỳnh, Nguyễn-Huy Hùng, Lê văn Tiền, Nguyễn Công Hiến.

 

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN – 7.

 

BẦU CHỦ TỊCH PHONG TRÀO CÁCH MẠNG QUỐC GIA CỦA BINH CHỦNG TRUYỀN TIN.

 

            Những trận mưa đầu mùa, ào ào đổ nước xuống miền Nam Việt Nam, thường khởi sự vào buổi tối. Nó kéo dài khoảng 1, 2 tiếng đồng hồ, tạm ngưng chừng 2, 3 chục phút, rồi tiếp tục trút nước trở lại cho đến sáng mới tạnh hẳn. Và cứ theo chu kỳ như hàng năm, nó lùi dần giờ khởi đầu vào đêm, vào buổi sáng, vào trưa, vào xế chiều, rồi vào nửa đêm là tới thời kỳ chấm dứt mùa mưa tại miền Nam.

Thật là phiền hà cho những ai phải đi sinh hoạt vào buổi tối. Lái xe trong mưa gió mịt mờ, mặt đường trơn trợt, ánh đèn đường và đèn xe chạy ngược chiều làm chóa mắt, dễ gây tai nạn. Lại c̣n cái nạn phải đợi chờ những người đến trễ, khai mạc không đúng giờ, kéo dài thêm thời gian họp, hoặc rút ngắn bớt chương tŕnh, và chẳng lần nào có đủ th́ giờ để thảo luận kỹ càng mọi vấn đề cần yếu như dự định.

Ban Chấp hành Phong trào Cách mạng Quốc gia Trung ương của Binh chủng Truyền Tin, được ra đời vào cái thời gian phiền hà mưa gió này tại Đại đội 8 TT. Đại đội do anh Đại úy NGUYỄN Đ̀NH SÁCH làm Đại đội trưởng, thay thế vị sĩ quan người Pháp, bàn giao theo kế hoạch rút quân Pháp ra khỏi Việt Nam quy định bởi Hiệp định Genève tháng 7 năm 1954. Doanh trại ĐĐ 8 TT nằm trong khu Xóm Gà, Bà Chiểu, phía sau Vận động trường của Thị xă Gia Định. Đường dẫn vào Đại đội là đường đất hẹp trong ngơ xóm, chỉ đủ cho một xe GMC chạy. Mỗi khi gặp xe chạy ngược chiều, 1 trong 2 xe phải ngừng lại, t́m chỗ đậu sát vào sân của một nhà nào đó trong xóm, nhường cho xe kia đi qua rồi mới nhô ra chạy tiếp. Hai bên đường không có rănh thoát nước, mỗi lần gặp trận mưa lớn th́ ôi thôi mênh mông là nước, ngập đường, ngập sân. Tạnh mưa, nước ngập rút hết th́ là nạn x́nh lầy trơn trợt.

Tối hôm đó, Tôi không nhớ rơ ngày tháng, một số Sĩ quan thuộc BCH Viễn thông và các đơn vị TT Trung Ương, đă kư đơn t́nh nguyện gia nhập Phong trào Cách mạng Quốc gia ( PTCMQG ), được mời tới họp tại ĐĐ8TT, lúc 8 giờ. Thật là xui, Trời đổ mưa từ 7 giờ tới 9 giờ mới tạm dứt. Tuy vậy tất cả anh em đều đă đến đúng giờ quy định. Từ chỗ đậu xe vào pḥng họp chỉ cách xa khoảng 50 mét, nhưng ai nấy phải lội b́ bơm, nước đầy giầy y như đang đi dưới ruộng. Vào đến trong nhà, cởi áo mưa, trút sạch nước trong giầy ra, anh em tụm nhau ph́ phèo thuốc lá Con Mèo hoặc 555 cho ấm ḷng. Riêng Tôi, thuốc điếu coi là quá nhẹ, phải bầm bập chiếc Tẩu Dunhill, đốt thuốc tobacco Seventy nine trộn lẫn với Half and Half do dân nước Cờ Hoa sản xuất. Chúng tôi ngồi đợi anh Trung tá Khương và anh Đại úy Giác chưa đến. Khoảng 9 giờ, vừa tạnh mưa được một chốc th́ Nhị Vị chủ chốt tới. Bước vào pḥng với câu mào đầu thật lịch thiệp và đầy ư nghiă quan trọng: “ Xin lỗi, làm anh em phải đợi, mắc kẹt ở văn pḥng của Ông Cố vấn lâu quá nên trễ, mong anh em thông cảm…”.

Sau lớp lang thủ tục khai mạc buổi hội, anh Khương bắt đầu tŕnh bầy. Đại ư đề cập tới t́nh h́nh đất nước, và mức quan trọng mà Cấp Trên quan tâm là cần phải có một Phong trào để hướng dẫn xây dựng cho toàn Dân toàn Quân có được ư thức chống Cộng sản vững chắc, chuẩn bị cho cuộc Tổng tuyển cử trên cả 2 miền đất nước vào năm 1956, quy định bởi Hiệp định Genève tháng 7-1954. Do đó Quân đội cũng phải tham gia sinh hoạt học tập chính trị như đồng bào. Binh chủng TT của chúng ta, được Cấp Trên ghi nhận là Binh chủng tiên phong trong mọi sinh hoạt chính trị giai đoạn vừa qua, nên được chỉ thị phải tiếp tục đi trước, thành lập PTCMQG trong tất cả các Đơn vị TT, để rút ưu khuyết điểm làm bài học kinh nghiệm cho các Binh chủng khác. V́ thế hôm nay chúng ta họp ở đây, để bầu ra 1 người đảm trách chức vị Chủ tịch Phong trào. Rồi vị này sẽ mời những người có khả năng, nhất là có tinh thần dấn thân, để thành lập Ban chấp hành Trung ương PTCMQG cho Binh chủng Truyền Tin.

Cuộc bầu cử sẽ được thực hiện theo thể thức Dân chủ, và rất đơn giản. Chúng ta  bầu ra một Chủ tọa đoàn, để ghi nhận danh sách những người t́nh nguyện ứng cử. Nếu không ai chịu xung phong ứng cử, chúng ta sẽ cùng góp ư đề cử, các người xét có khả năng đảm trách chức vụ ra tranh cử. Việc bỏ phiếu bầu sẽ theo thể thức công khai trực tiếp, nghĩa là dơ tay bầu cho người nào ḿnh tín nhiệm. Mỗi người chỉ được dơ tay bầu 1 lần, cho 1 người mà thôi. Cuối cùng ai được nhiều phiếu nhất được coi là thắng cử.
Không ai chịu xung phong ứng cử, nên phải áp dụng phương thức đề cử. Tôi dơ tay trước tiên đề cử Trung tá Nguyễn Khương, v́ anh đang làm Chỉ huy trưởng Binh chủng, nhận trách vụ này là hợp lư hợp t́nh nhất. Anh Khương đề cử Trung tá Lê văn Hiền Chánh sự vụ Sở Vật liệu Truyền tin, mới tách ra khỏi Nha Quân Cụ chưa thuộc quyền chỉ huy trực tiếp của Chỉ huy trưởng Viễn Thông. Trung tá Hiền xin đề cử Đại úy Hà quang Giác Tham mưu trưởng BCH/VT. Cuối cùng anh Giác đề cử Tôi (Thiếu tá Nguyễn huy Hùng) thêm vào danh sách tranh cử.

Không ai có ư kiến ǵ thêm, cuộc bỏ phiếu dơ tay bắt đầu cho từng người một, theo thứ tự trước sau ghi trên bảng danh sách đề cử. Chung cuộc, Tôi là người được nhiều phiếu nhất. Điều này khiến Tôi rất ngạc nhiên. Sau một giây suy nghĩ, Tôi nghi là có sự sắp xếp vận động ngầm từ trước của Ban tham mưu chính trị của anh Khương, để buộc Tôi phải lănh trách vụ này theo ư định của anh Khương. Bởi v́ trong lúc anh em dơ tay bầu, Tôi đưa mắt quan sát xem những ai bầu cho Tôi, thấy rơ ràng ngoài anh Giác và đoàn tùy tùng theo anh Khương từ Nha Trang về bỏ phiếu cho Tôi, c̣n một số người khác thuộc các Đơn vị TT Trung Ương Tôi chưa hề quen biết. Dĩ nhiên anh em thuộc pḥng MMTU có mặt trong buổi họp và cá nhân Tôi, đều dồn phiếu cho anh Khương. C̣n anh Khương th́ dơ tay bầu cho Trung tá Hiền.

Sau buổi hội, Tôi yêu cầu anh Khương và anh Giác giới thiệu cho Tôi, những người am tường về Phong trào gốc, để giúp Tôi và anh em Pḥng MMTU, hoàn thành tốt trách vụ mà tập thể mới giao phó cho Tôi. Hai anh ấy đă hứa và đă làm theo lời hứa. Anh em thuộc Pḥng MMTU chúng tôi lo Ban thông tin báo chí, thực hiện giờ phát thanh Tiếng nói Binh chủng Truyền tin hàng tuần 30 phút trên làn sóng của Đài phát thanh Quân đội, biên soạn và sưu tập tài liệu bài vở h́nh ảnh để lên khuôn Nguyệt san SÓNG VIỆT của Binh chủng, việc in và phát hành sẽ do anh Giác trách nhiệm liên lạc với Trung tâm Ấn loát Quân đội trong Bộ Tổng tham mưu thực hiện.

Khoảng 2 tuần lễ sau, Tôi và anh em Pḥng MMTU được Trung úy Nguyễn văn Thành (Ủy viên trong BCH PTCMQGTU TT) thông báo là, một phiên họp kín của Ban Chấp Hành PTCMQGTU của Binh chủng TT sẽ được triệu tập tại một tư gia (kiểu Villa, Tôi không nhớ số nhà) trên đường Thevenet, vùng Quận 1 Saigon, vào lúc 9 giờ tối. Tôi đích thân lái xe đón anh em sĩ quan pḥng MMTU đưa đến điểm hẹn, gặp anh Thành chờ đón chúng tôi tại sân. Đợi ít phút sau th́ anh Khương và anh Giác tới. Chúng tôi được hướng dẫn vào một căn pḥng mờ ảo, dưới ánh sáng của đôi ngọn nến chợp chờn trên một bàn thờ. Trên tường phía sau bàn thờ, treo một tấm cờ lớn 2 mầu vàng và đỏ.

 Cờ của  PTCMQG, Tôi đă có dịp thấy treo đầy đường ở miền Huế.

pdntt72Cờ gồm 2 xọc đỏ nhỏ ở 2 bên nền vàng lớn nằm giữa, trên nền vàng có ngôi sao đỏ 5 cạnh. Trước hương án trên bàn thờ, thấy có 1 khẩu súng lục, 1 nón sắt, và 1 chén kiểu đựng rượu trắng.

 

 

 

 

Sau khi làm xong các thủ tục lễ tiết (Tôi không nhớ rơ gồm những ǵ), anh Khương tiến đến trước bàn thờ, cằm chiếc kim trích thuốc, châm vào đầu ngón tay của ḿnh và nặn cho mấy giọt máu đào rơi xuống bát rượu. Mọi người hiện diện cũng được yêu cầu làm như vậy. Sau đó Hạ sĩ Hà Tổng thơ kư đọc bản liệt kê lời tuyên thệ, mọi người cùng nói xin thề. Sau cùng, anh Khương tiến lên trước bàn thờ chắp tay cúi đầu vái mấy vái, rồi bưng chén rượu lên uống một ngụm, mọi người lần lượt theo nhau uống mỗi người một ngụm. Người sau chót, không nhớ là ai, uống cạn chỗ rượu c̣n lại rồi vỗ tay, mọi người xúm lại bên nhau bắt tay khắng khít, cười thân thiện và bắt đầu đổi cách xưng hô, gọi nhau là ĐỒNG CHÍ. Lúc đó, Tôi mới biết là chúng tôi được gọi đến làm thủ tục “trích máu ăn thề đồng sinh đồng tử”, để chính thức trở thành một trong các mắt xích của Phong Trào Cách mạng Quốc gia.

Kể từ ngày đó trở đi, trong các buổi sinh hoạt riêng của Phong trào, chúng tôi đều gọi nhau bằng Đại danh từ Đồng chí. Trên mọi giấy tờ tài liệu thuộc phạm vi Phong trào, chúng tôi dùng Bí danh chớ không dùng tên thật của ḿnh. Bí danh của Tôi là QUỐC TUẤN. Nếu bạn nào đă có dịp đọc các tài liệu hành chánh của PTCMQG/TT hồi đó, không biết Quốc Tuấn là anh chàng nào, th́ bây giờ được biết, hẳn là cũng chưa muộn phải không?

Để gây qũy cho BCH Phong trào có tiền chi dụng lặt vặt, Tôi đă cố gắng học hỏi sự chỉ dẫn của 1 Trung sĩ Họa sĩ trong Pḥng MMTU, hoàn thành một bức tranh mầu “Cây thông” theo thể loại lập thể của Danh họa Picasso, để bán đấu giá theo kiểu Hoa Kỳ, trong một buổi học tập chính trị tổ chức tại Đơn vị sửa chữa Vật liệu TT Địa phương (ERMT) gần trường đua Phú Thọ. H́nh như giá sau cùng được cử toạ đưa ra là 1 ngàn rưởi, và do một nữ lưu, không nhớ tên, đại diện Căn cứ Tiếp vận TT Trung ương đồn trú tại vùng G̣ Vấp mua được. Sau này trong những dịp xuống Căn cứ tham dự học tập với tư cách Đại diện Trung ương, Tôi thấy bức tranh treo trên tường trong pḥng làm việc của Đại úy Trần văn B́nh Chỉ huy phó Căn cứ.

Cũng kể từ ngày PTCMQGTU/TT được thành lập, trong tất cả các buổi học tập chính trị đều có xen vào một mục ngoại chương tŕnh, đề cao tinh thần ái quốc hy sinh v́ Dân tộc Việt Nam của Chí sĩ Ngô đ́nh Diệm và ḍng họ Ngô đ́nh, vạch trần những yếu kém nhu nhược ham vui, không sốt sắng chăm lo việc Quốc gia của Cựu Hoàng Bảo Đại, để chuẩn bị cho cuộc TRƯNG CẦU DÂN Ư sẽ tổ chức vào tháng 10 năm 1955.
“Hăm ba tháng mười là ngày trưng cầu dân ư,
“Hăm ba tháng mười là ngày xoá tan ngai vàng.
“Đứng lên toàn quốc, viết trang sử mới,
“…(c̣n một câu nữa Tôi quên không nhớ…)

Thế rồi ngày trưng cầu dân ư đă đến. Toàn dân miền Nam nô nức đi bỏ phiếu, để lựa chọn xem giữa ông NGÔ Đ̀NH DIỆM đương kim Thủ tướng và ông BẢO ĐẠI đương kim Quốc trưởng, ai sẽ là người được toàn dân tín nhiệm lèo lái con thuyền Quốc gia Việt Nam tại miền Nam, xây dựng một Chế độ chính trị Dân chủ không Cộng sản.
Theo thống kê ghi trên Công báo Việt Nam thời bấy giờ, cho thấy kết quả thắng bại chênh lệch rơ rệt. Ông Ngô đ́nh Diệm được 98.2% trên tổng số phiếu 5,784,842 của cử tri đi bầu vào ngày 23 tháng 10 năm 1955. C̣n ông Bảo Đại chỉ được có 1.1% bằng 63,107 phiếu.

Ba ngày sau, tức ngày 26 tháng 10 năm 1955, qua làn sóng điện của cả 2 Đài phát thanh SAIGON và QUÂN ĐỘI, ông Ngô đ́nh Diệm ngỏ lời cám ơn toàn thể đồng bào đă tín nhiệm ông trong cuộc trưng cầu dân ư vừa qua. Ông hứa là sẽ cấp tốc chuẩn bị việc tổ chức bầu cử Quốc hội Lập hiến, để soạn thảo một Hiến pháp thật Dân chủ, theo mô thức Tây phương kiểu Tổng thống chế cho Việt Nam, vào đầu tháng 3 năm 1956. Cũng kể từ ngày ấy, mỗi khi ban hành các Sắc lệnh ông Diệm kư tên với tước hiệu Tổng thống, nhưng chưa công khai “đăng quang”, nên ngoài dân gian người ta chỉ gọi là Cụ Diệm, hoặc Chí sĩ Ngô đ́nh Diệm, và các giới chức trong Quân đội và Hành chánh, mọi người đều gọi bằng một Đại danh từ rất thân thương và kính cẩn là CỤ. Chỉ sau ngày 26 tháng 10 năm 1956, ông Ngô đ́nh Diệm chính thức công bố HIẾN PHÁP VIỆT NAM CỘNG HOÀ và TUYÊN THỆ NHẬM CHỨC TỔNG THỐNG trong một buổi lễ tổ chức rất quy mô trọng thể tại Đại lộ Trần Hưng Đạo, chỗ ngă tư đường Nguyễn Thái Học dẫn xuống chợ Cầu Muối Saigon, mọi người mới gọi là Tổng thống Diệm. Và cũng kể từ đó mới thấy Lănh tụ Quốc khách từ các nước thuộc Thế giới Tự Do Tư Bản, lần lượt tới thăm miền Nam Việt Nam.

Giáng sinh năm 1955, mọi đơn vị Quân đội đều lo tổ chức liên hoan rầm rộ. Mục đích chính là để mọi người mừng Chúa Kitô giáng trần, đem T́nh thương đến cho nhân loại. Nhưng nhiều vị chỉ huy thời đại, mặc dù là người theo Phật Giáo, đă lợi dụng dịp này để tạo cơ hội chứng tỏ cho CỤ thấy rằng, ḿnh đang có rất đông thuộc hạ kính mến ủng hộ nhiệt t́nh. CỤ và các giới chức thân cận Cụ, có thể yên tâm tin tưởng giao phó những chức vụ Chỉ huy quan trọng, không sợ lầm.

Trung tâm huấn luyện Truyền tin di chuyển từ ngoài Bắc vào, đang tạm đồn trú tại cơ sở của trường Tiểu học Gia định, bên cạnh Toà Hánh chánh Tỉnh và Khám giam Tù h́nh sự, được giao trách nhiệm tổ chức Đêm Dạ Hội kiểu Lửa trại, để toàn thể khoá sinh của Trung tâm Huấn luyện, nhân viên thuộc BCH Viễn Thông, cùng các đơn vị TT Trung Ương, tham dự mừng Giáng sinh 1955. Nếu Tôi nhớ không lầm, th́ Anh Nguyễn đ́nh Tài được Chỉ huy trưởng TTHL chỉ định làm Trưởng Ban phối hợp thực hiện. Buổi Dạ hội được coi là thành công mỹ măn. Có sự hiện diện của một Vị thượng khách ngoài Binh chủng là Thiếu tá Huỳnh văn Cao làm việc tại Vơ pḥng của CỤ. (Sau này Thiếu Tá Cao được Tổng Thống Diệm ưu ái cho đi làm Sư đoàn trưởng và thăng lên cấp Thiếu Tướng.) Chương tŕnh mừng Giáng sinh của Truyền Tin gồm rất nhiều mục đặc sắc, đơn ca, hợp ca, nhạc cảnh, kịch, hề riễu, ảo thuật… do Khoá sinh và nhân viên thuộc các đơn vị TT chuẩn bị tŕnh diễn, liên tục suốt 2 tiếng đồng hồ liền, từ 8 giờ đến 10 giờ đêm. Ít ngày sau TTHL phải di chuyển ra Vũng Tầu, anh Nguyễn đ́nh Tài được đưa về làm Chỉ huy phó Viễn Thông, thăng cấp Thiếu tá nhiệm chức. Một thời gian sau, anh Tài lại được đưa đi làm Chỉ huy trưởng TTHL Truyền Tin Vũng Tầu, và anh Thiếu tá Nguyễn văn Thụ về làm Chỉ huy phó Viễn thông thay anh Tài.

Hồi c̣n nhỏ, là Hướng đạo sinh của Đoàn Thiếu sinh Mẫu Sơn ở thị xă Lạng Sơn, một tỉnh giáp ranh với Trung Hoa (nơi có Ải Nam Quan, theo lịch sử Việt Nam th́ cha con Cụ Nguyễn phi Khanh và Nguyễn Trăi khóc tiễn biệt nhau, con là Nguyễn Trăi trở về lo phục hận, cha là Nguyễn Phi Khanh theo quân xâm lược dẫn đi đầy biệt xứ ở bên Tầu), Tôi cũng đă được tham dự rất nhiều Dạ hội lửa trại vào dịp Noel, do chức quyền Hành chánh và Quân đội thuộc địa Pháp tổ chức rất quy mô, nhưng chưa lần nào thấy vui nhộn sống động, đầy ư nghiă khích động ḷng yêu non sông tổ quốc Việt Nam, như đêm Dạ hội quanh ṿng lửa lần này.

Chắc chắn ngày hôm sau, thế nào Thiếu tá Huỳnh văn Cao cũng đệ tŕnh lên CỤ một bản phúc tŕnh đầy đủ chi tiết, với các h́nh ảnh chứng minh do Trung Tâm Điện ảnh TT Trung Ương cung cấp, để CỤ thấy được sự tập họp một lúc 6, 7 trăm quân sĩ Truyền Tin, không phân biệt thứ tự cấp bậc, ngồi sát cánh bên nhau trên nền đất, rộng chừng 5,000 mét vuông, mừng Chúa Kitô Giáng Trần tại sân Trường Tiểu học Gia Định, để chứng minh cái khả năng lănh đạo chỉ huy Binh chủng TT của Trung tá Nguyễn Khương hiệu quả như thế nào.

Thành quả ban đầu tốt như vậy, nhưng chắc là anh Khương cũng như những người có trách nhiệm tổ chức đêm Dạ hội, không thể nào quên được Ông Trời đă bỗng dưng làm thay đổi thời tiết đột ngột, và một thiếu sót quan trọng trong giai đoạn  dự thảo kế hoạch, đă tạo ra khó khăn tối hôm đó làm mọi người lo lắng không ít.

Một là, chương tŕnh dự trù khai mạc vào lúc 8 giờ, thế mà vào lúc 8 giờ đúng, nhân viên các đơn vị đến tham dự chưa xuống được xe để vào sân trường. V́ phiá trước Trung tâm không c̣n chỗ cho xe đậu, phải chạy ḷng ṿng qua các khu phố xa hơn nửa cây số, mới có chỗ đậu cho nhân viên xuống xe, rồi dắt nhau đi bộ tới địa điểm Dạ hội.

Hai là, Trời cả ngày quang đăng, bỗng dưng từ lúc 7 giờ 30 lại đùng đùng nổi cơn gió bụi, mây kéo mịt mù đen nghịt cả trời đất, tưởng như một trận Hồng thủy sắp đổ xuống trần gian, để phá hỏng công tŕnh chuẩn bị Dạ hội từ một tháng qua. Nhưng may thay, Trời chỉ thử đảm lượng con người hay tin tướng số chút đỉnh chơi thôi. Trời đă không mưa trong suốt thời gian Dạ hội. Măi đến gần lúc chót, Ông Trời mới nhẹ nhàng tưới xuống ít hột làm duyên, như mưa Xuân để chia vui với Binh chủng Truyền Tin. Thật đúng là “Sông có khúc, người có lúc”, như các Cụ thường nói

 

 

 
Nguyễn Huy Hùng; HỒI KƯ DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN