[Bài Viết - Article]
                                                                               

 

 

HỒI KƯ

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN

***

 

     

 

Nguyễn-Huy Hùng, h́nh chụp ngày 18-2-1988 tại tư gia số 206 A Lê văn Sĩ, Phường 10, Quận Phú Nhuận, thành phố Saigon, sau 13 năm lao khổ trong các trại tù tập trung cải tại của bạo quyền Việt Cộng, trên cả 3 miền đất nước Việt Nam.

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN – 11.

 

 

NHỮNG NIỀM VUI VÀ KỶ NIỆM KHÓ QUÊN.

       

Đáp máy bay rời phi trường quốc tế Manilla, Phi Luật Tân về tới phi trường Tân Sơn Nhất, Saigon, Việt Nam vào lúc 9 giờ đêm (Tôi không nhớ ngày tháng đích xác, h́nh như khoảng cuối tháng 5 năm 1958).

Ngay sáng ngày hôm sau, Tôi đến tŕnh diện Chỉ huy trưởng Viễn Thông (Đại Tá Nguyễn Khương). Anh Khương cho Tôi nghỉ phép 7 ngày, trong khi chờ đợi anh ấy làm thủ tục tŕnh xin Bộ Tổng Tham mưu bổ nhiệm Tôi về làm Giám đốc Trường Truyền Tin Liên trường Vơ Khoa Thủ Đức, như đă hứa trước khi Tôi rời Pḥng Mật Mă Trung Ương đi du học. Giám đốc cũ của Trường là Đại úy Mai Lương Tể, đă bị giao hoàn về Bộ Chỉ huy Viễn Thông đợi lệnh. Hiện tại Đại Úy Cổ Tấn Hổ đang xử lư thường vụ chức Giám đốc Trường trong khi chờ bổ nhiệm người mới thay thế Đại Úy Mai Lương Tể.

Đúng một tuần sau, anh Khương đưa Tôi lên tŕnh diện Thiếu Tướng Lê văn Nghiêm, Chỉ huy trưởng Liên trường Vơ khoa Thủ Đức trên đỉnh đồi Tăng Nhân Phú, với tấm Sự Vụ Lệnh do Tướng Tham mưu trưởng Liên quân kư. Tướng Nghiêm vẫn với thói quen nh́n lên trần nhà chớ không nh́n người đối diện, khi tiếp khách có cấp bậc nhỏ hơn ḿnh, như hồi Tôi là Thiếu Tá Chánh Sở Mật Mă Bộ Tổng Tham mưu cùng anh Lư Thái Vượng (Sĩ quan Mật Mă tại văn pḥng Tư lệnh Quân Khu 2) đến Thanh tra cơ sở Mật Mă tại Trung đoàn do Trung Tá Nghiêm chỉ huy, đóng tại Ninh Hoà, Nha Trang.

Tôi chợt giật ḿnh, không biết ông ấy có nhớ ra Tôi không? Nếu nhớ th́ thật phiền hà trong tương lai. V́ trong cuộc thanh tra Mật Mă hồi đó, Tôi phát giác việc Trung Tá Nghiêm dùng uy quyền Trung đoàn trưởng buộc Sĩ quan Mật Mă phải để cho ông mở xem một phong b́ đựng tài liệu “TỐI MẬT” của Mật Mă, có in bằng mực đỏ đậm nét rơ ràng trên phong b́ câu ghi chú “CHỈ CÓ SĨ QUAN MẬT MĂ MỚI ĐƯỢC MỞ PHONG B̀ NÀY, KHI CÓ LỆNH CỦA BỘ TỔNG THAM MƯU”. Tôi đă thông báo ngay cho ông ấy biết, việc vi phạm trầm trọng Huấn lệnh bảo mật của Quân đội này sẽ phải tŕnh lên Tổng Tham Mưu trưởng xét định. Đồng thời Tôi xin được phép dùng phương tiện Truyền Tin của đơn vị, gửi ngay một Công điện “Tối Mật” “Thượng khẩn” về Sở Mật Mă để tŕnh lên Tham mưu trưởng Liên quân xin ban hành lệnh cho tất cả các cơ sở Mật Mă trong toàn Quân đội, thiêu hủy ngay tài liệu đó, và gửi “Thượng khẩn” một tài liệu khác thay thế ngay qua đường Quân Bưu.

Cuộc thanh tra miền Trung chấm dứt tại đơn vị này. Tôi trở lại Nha Trang đáp phi cơ về Saigon, c̣n anh Lư Thái Vượng th́ trở về Huế. Hai ngày sau, trong khi ngồi làm Phúc tŕnh kết quả cuộc thanh tra miền Trung lên Tổng Tham mưu trưởng, Tôi nhận được công điện “Mật, Khẩn” từ văn pḥng Tư lệnh Quân khu 2 tại Huế báo cho biết là, Đại Tá Trương văn Xương Tư lệnh Quân khu đă kư giấy phạt Trung Tá Lê văn Nghiêm Trung đoàn trưởng 7 ngày Trọng cấm v́ vi phạm Huấn lệnh bảo mật tài liệu Mật Mă Quân đội.

Trong khi Tướng Nghiêm đang nói truyện với Đại Tá Khương và Tôi, th́ Chánh văn pḥng dẫn Đại úy Cổ Tấn Hổ đang xử lư thường vụ chức Giám đốc vào tŕnh diện. Sau khi Tướng Nghiêm giới thiệu chúng tôi với nhau xong, ông chỉ thị Trung Tá Lê Quang Hiền (bạn cùng tốt nghiệp Khoá 1 Sĩ quan VN với Tôi tại Huế ngày 1-6-1949) đang làm Tham mưu trưởng của Liên trường, lệnh cho Pḥng 1 tŕnh kư Văn thư bổ nhiệm Tôi làm Giám đốc Trường Truyền Tin ngay từ ngày hôm đó.

Rời văn pḥng Tướng Nghiêm, anh Khương chia tay để về Saigon. Đại úy Hổ đưa Tôi về Trường Truyền Tin, dẫn vào pḥng làm việc dành riêng cho Giám Đốc, và yêu cầu Trung úy Nhờ trưởng Ban Hành Chánh triệu tập tất cả nhân viên thuộc Trường, họp tại pḥng Hội vào giờ các lớp học nghỉ giải lao, để giới thiệu với Tôi.

Buổi chiều, Tôi nhờ Đại úy Hổ hướng dẫn đi thăm chào xă giao các giới chức thẩm quyền thuộc Bộ Chỉ huy Liên trường, các vị Giám đốc Trường, và Đại Tá Cố vấn trưởng. Trước nhất, Tôi đến chào Trung Tá Lê Quang Hiền Tham mưu trưởng, sau đó đi chào Thiếu Tá Nguyễn Đức Thắng Trưởng Khối Huấn luyện, Thiếu Tá Vĩnh Biểu Trưởng Khối Hành chánh, rồi đến các vị Giám đốc Trường. Trường Hành chánh Tài chánh là Trung Tá Đỗ Tùng. Trường Thiết Giáp là Thiếu Tá Vĩnh Lộc (Tôi quen từ hồi đầu năm 1951, trong dịp Đại Sứ Bửu Lộc tiếp tân Tết tại Paris Pháp. Hồi đó ông Lộc là Thiếu úy học Trường Thiết Giáp Saumur, Tôi cũng là Thiếu úy học Truyền Tin tại Montargis). Trường Bộ Binh Trừ bị là Đại úy Nguyễn Viết Thanh (sau vụ Nhẩy dù đảo chính hụt ngày 11-11-1960, Đại úy Thanh được thăng cấp Thiếu Tá đưa đi làm Tỉnh Trưởng tại miền Tây, và lần lượt thăng cấp nhanh chóng lên đến Thiếu Tướng làm Tư lệnh Quân khu 4 tại Cần Thơ. Ông ấy qua đời v́ tai nạn trực thăng trong lúc thi hành nhiệm vụ, được truy thăng Trung Tướng, và h́nh như Giáo hội Hoà Hảo miền Tây Nam Việt tôn vinh lên bậc Thánh). Trường Quân Cụ là Đại úy Vũ (h́nh như họ Phạm). C̣n 2 trường ở tận vùng B́nh Dương là Trường Công Binh Đại úy Bạch (h́nh như họ Nguyễn), và Trường Pháo Binh (một Thiếu Tá có thương tật nơi tay phải, không nhớ tên) th́ không đi thăm, v́ ở xa không thuận tiện. Sau cùng là thăm Đại Tá Cố vấn trưởng của Liên trường và Thiếu Tá Cố vấn riêng cho Trường Truyền Tin.

Mấy ngày sau, Lễ Bàn giao được tổ chức rất đơn giản nhưng trang trọng ngay trước sân Trường Truyền Tin, dưới quyền Chủ tọa của Tướng Lê văn Nghiêm, với sự tham dự của các vị Giám đốc Trường, các vị Trưởng Khối, các Trưởng Pḥng Bộ Chỉ huy Liên Trường, và các vị Cố vấn Hoa kỳ. Khách ngoài Liên trường là Đại Tá Nguyễn Khương Chỉ huy trưởng Viễn Thông. Khoá sinh hiện diện tại Trường lúc đó có khoảng 150 người (khoá sinh viên sĩ quan trường Bộ binh học giai đoạn 2 Căn bản Truyền Tin, và khoá Hạ sĩ quan sửa chữa vật liệu Truyền Tin).

Cơ sở Trường Truyền Tin gồm một dẫy nhà chánh hai tầng, chia ra như sau: -tầng dưới gồm các văn pḥng Giám đốc, Phó Giám đốc, Trưởng Khối Huấn luyện, các Huấn luyện viên, Pḥng họp và Ban Hành chánh, -tầng trên là các pḥng học, và 4 dẫy trệt: một dẫy dành cho Ban Tiếp liệu bảo tŕ và kho chứa vật liệu máy móc Truyền Tin, 3 dẫy c̣n lại chia ra thành các xưởng học sửa chữa cho từng loại máy và pḥng làm việc riêng của các Huấn luyện viên sửa chữa. Khả năng có thể thâu nhận huấn luyện một lúc khoảng 300 khoá sinh, thế mà suốt thời gian qua lúc nào Trường cũng chỉ nhận huấn luyện có khoảng 150 khoá sinh là tối đa. Hỏi Trung úy Nguyễn văn Khanh Trưởng Khối huấn luyện cho biết là v́ thiếu Huấn luyện viên. Các khoá huấn luyện gồm: -Khoá căn bản Truyền Tin cho các sinh viên Sĩ quan trừ bị học giai đoạn 2 (sau khi tốt nghiệp họ sẽ được bổ sung về các đơn vị thuộc Binh chủng Truyền Tin), -Khoá Sĩ quan căn bản Truyền Tin cho Binh đoàn, -Khoá căn bản Truyền Tin cho các Sĩ quan đang phục vụ trong các đơn vị thuộc quân số Binh chủng Truyền Tin nhưng chưa học một khoá Truyền Tin chuyên nghiệp nào và các Hạ sĩ quan chuyên viên Truyền Tin mới được thăng lên hàng Sĩ quan, -Khoá tiếp liệu tồn trữ vật liệu Truyền Tin, và sau cùng là -Khoá sửa chữa vật liệu Truyền Tin cho các Hạ sĩ quan thuộc các đơn vị trong Binh chủng Truyền Tin.

Trường chỉ phải lo hoàn toàn về huấn luyện, các vấn đề quản trị hành chánh cho cả nhân viên nhà trường lẫn khoá sinh đều do Khối Hành chánh Liên Trường đảm trách. Vấn đề kiểm soát sinh hoạt duy tŕ kỷ luật đối với các khoá sinh ngoài giờ học, do Đại úy Nguyễn Phúc Nghiệp Liên đội trưởng Khoá sinh do Liên Trường bổ nhiệm lo toan. Dĩ nhiên là vị này phải thường xuyên liên lạc với Ban Giám đốc Trường để phối hợp. V́ thế, Tôi dồn toàn thời gian vào việc đôn đốc cải tiến cập nhật hoá các chương tŕnh huấn luyện, kỹ thuật huấn luyện, hiệu chỉnh các tài liệu tham khảo cho khoá sinh, giàn bài huấn luyện của các huấn luyện viên, thực hiện các loại trợ huấn cụ cần thiết cho các xưởng huấn luyện sửa chữa, và lập Thư viện sách kỹ thuật cho Trường.

Một điều làm Tôi cảm thấy không ổn cho lắm là, khoảng 50 phần trăm tổng số huấn luyện viên Sĩ quan và Hạ sĩ quan không có mặt thường xuyên tại trường trong giờ làm việc, nếu ngày hôm đó họ không có giờ phải lên lớp. Trung úy Khanh trưởng Khối huấn luyện giải thích là họ ở nhà soạn bài. Tôi không đồng ư và buộc phải chấn chỉnh lại, trong giờ làm việc mọi người phải có mặt tại văn pḥng. Biện pháp cương quyết này, đă giúp Tôi phát giác ra là các bạn ấy lợi dụng thời gian không dậy học để ở nhà trau dồi thêm văn hoá thi lấy bằng Trung học. Do đó, khi nào các khoá đang học giai đoạn lư thuyết th́ các lớp trên lầu mở cửa thường xuyên, c̣n các lớp tại các dẫy nhà trệt đóng cửa im ỉm, và ngược lại khi các khoá xuống học tại các xưởng thực hành xử dụng máy hoặc sửa chữa th́ các lớp trên lầu đóng cửa. Nhờ thế mà các Huấn luyện viên có nhiều giờ rảnh liên tục để ngồi lo trau dồi văn hoá riêng. Và có lẽ cũng v́ thế mà Ban Giám đốc cũ không muốn đặt kế hoạch tổ chức các khoá học gối đầu nhau để gia tăng sĩ số khoá sinh thụ huấn tại Trường.

T́nh trạng này đă khiến Tôi phải áp dụng kế hoạch cải tiến khắt khe, làm một số anh em không vui bụng cho lắm, v́ không được tự do như từ trước ngày Tôi về làm Giám đốc Trường. Tôi theo dơi cảm nhận được như vậy, nhưng v́ nhu cầu cung cấp chuyên viên cần yếu cho các đơn vị Quân lực đang trong thời tăng trưởng nhanh theo kế hoạch cải tiến, Tôi buộc ḷng phải cương quyết cứng rắn thực hiện bằng được các dự tính của Tôi, nhằm gia tăng sĩ số khoá sinh thụ huấn thường xuyên tại Trường từ 150 lên 300, mà không cần bổ sung thêm Huấn luyện viên và pḥng học đang có sẵn. Ban đầu cũng hơi khó khăn, nhưng rồi mọi truyện cũng lướt đi xuông sẻ như dự tính của Tôi.

Đối diện với Trường Truyền Tin, ngay bên kia khu công viên rộng lớn, cũng có một cơ sở kiến trúc y hệt Trường Truyền Tin, được dùng làm cơ sở cho 2 Trường: Trường Thiết Giáp Binh và Trường Hành chánh Tài chánh. Tổng số khoá sinh của cả 2 trường này cộng lại lúc nào cũng có khoảng từ 250 đến 300.

Hai tuần lễ sau ngày Tôi nhậm chức Giám đốc Trường Truyền Tin, cả Liên Trường phải chuẩn bị đón phái đoàn Thanh tra Chỉ huy của MACV do Tướng Myers hướng dẫn. Tướng Tổng Thanh Tra này của MACV nổi tiếng khó khăn, mọi cấp Cố vấn Hoa Kỳ và Đơn vị trưởng Việt Nam đều ngán. Đây là lần đầu tiên trong đời binh nghiệp của Tôi, phải tiếp phái đoàn Thanh tra của Cố vấn Hoa Kỳ. Các cơ sở Mật Mă Quân đội do Tôi trách nhiệm tổ chức điều hành trước kia, không bao giờ bị ai đến thanh tra cả. Tôi hơi bỡ ngỡ, nhưng nhờ Trung Úy Khanh rất tháo vát và thông thạo, nên đă lo lắng mọi việc cho Tôi. Đại úy Hổ và Trung úy Khanh đôn đốc anh em huấn luyện viên sửa chữa, lấy các máy xưa nay vẫn cất trong kho ra trưng bầy trong các pḥng học sửa chữa, tại 3 dẫy nhà trệt phiá sau. Đặc biệt Trung úy Khanh chuẩn bị tài liệu thuyết tŕnh, các biểu đồ chương tŕnh chi tiết của các khoá học do Trường trách nhiệm, lịch tŕnh thăm viếng, và các tài liệu khác cần thiết cho cuộc thanh tra. Cố vấn của Trường cũng lăng xăng tiếp tay, và thâu thập các dự kiện cần thiết liên quan tới việc điều hành huấn luyện và những khó khăn cần được giúp đỡ, để ông ta tŕnh bầy cho phái đoàn thanh tra tại văn pḥng Cố vấn trưởng, trước khi đoàn thanh tra đến thăm viếng Trường.

Ngày thanh tra tới, Tướng Lê văn Nghiêm và Thiếu Tá Nguyễn Đức Thắng Trưởng Khối Huấn luyện Liên trường, Thiếu Tá Vĩnh Biểu Trưởng Khối Hành chánh, và một số Trưởng Pḥng trong Bộ Tham mưu Liên trường cùng đi với đoàn thanh tra MACV. Sau khi nghe thuyết tŕnh, Tướng Myers biết Tôi mới về làm Giám đốc Trường, nên ông ta hỏi có kế hoạch nào cải tiến Trường hay không? Tôi trả lời là đang nghiên cứu để thực hiện lần lần, trong ṿng 6 tháng sẽ hoàn tất, và chắc chắn kỳ thanh tra tới quư vị sẽ thấy thành quả của các thay đổi.

Sau cuộc thanh tra, Tôi họp tất cả nhân viên thuộc Trường và Cố vấn Hoa Kỳ, để tŕnh bầy kế hoạch cải tiến và yêu cầu mọi người đóng góp ư kiến thực hiện cho thật toàn hảo và nhanh chóng. Tôi cũng cho mọi người biết là nếu ai không vừa ư, có thể xin thuyên chuyển khỏi Trường, Bộ Chỉ huy Viễn Thông sẽ hoán chuyển người có thiện chí và khả năng về giúp Tôi cải tiến hoạt động của Trường không khó khăn ǵ. Thấy kế hoạch của Tôi hợp lư và sẽ làm tăng uy tín cho Trường và cho Binh chủng Truyền Tin, nên mọi người vui vẻ cộng tác tiếp tay với Tôi một cách chân thành.

Một tháng sau, Đại úy Cổ Tấn Hổ được lệnh thuyên chuyển ra khỏi Trường theo đơn xin của ông ấy đă đệ tŕnh lên Bộ Chỉ huy Viễn Thông từ nhiều tháng trước khi Tôi về Trường. Đại úy Nguyễn Hữu Mai được đưa về thay thế. Trung úy Khanh là người ṇng cốt của Trường cũng ngỏ ư muốn được rời Trường đi học một Khoá bên Hoa Kỳ. Ông ấy tŕnh bầy rằng, từ ngày thành lập Trường đến nay ông ấy đă nhiều lần muốn xin đi học một khoá chuyên môn bên Hoa Kỳ để trau dồi thêm khả năng kỹ thuật, nhưng các vị Giám đốc trước không ai chịu để cho ông ấy đi v́ nhu cầu tối cần của Trường. Tôi đă không do dự khẳng định và hứa danh dự với Trung úy Khanh rằng, Tôi cần ông cộng tác tiếp tay đôn đốc anh em và Cố vấn Hoa Kỳ của Trường thực hiện xong những dự án cải cách của Tôi xong trong ṿng 6 tháng, th́ Tôi sẽ để ông đi học Hoa Kỳ như mong muốn.

Ba tháng sau, mọi kế hoạch cải tiến của Tôi được hoàn tất tốt đẹp. Các tài liệu tham khảo về các môn học được dịch ra Việt ngữ và in ra để phát cho khoá sinh nghiên cứu trước khi vào lớp học. Các dàn bài Huấn luyện chi tiết và các biểu đồ h́nh chiếu, cần cho Huấn luyện viên dùng trong mỗi bài giảng dậy cũng được tu chỉnh in ra lưu trữ, bất cứ ai cũng có thể dùng để lên lớp giảng bài trong trường hợp Huấn luyện viên chính v́ lư do nào đó không lên lớp được. Không xin được viện trợ các loại trợ huấn cụ dùng trong các xưởng huấn luyện sửa chữa, nên Cố vấn Hoa Kỳ được Tôi yêu cầu đến khu vật liệu phế thải của MACV, xin gỡ lấy những bộ phận rời c̣n dùng được trong các máy phế thải đem về thực hiện các trợ huấn cụ cho khoá sinh thực tập. Kế hoạch tổ chức các khoá học được sửa đổi, đặc biệt các khoá sửa chữa được dự trù mở gối đầu nhau (khoá trước hết giai đoạn lư thuyết xuống xưởng thực hành, th́ khoá kế theo khai giảng). Nhờ thế sĩ số khoá sinh thụ huấn tại Trường lúc nào cũng có từ 250 đến 300 người, và tất cả các lớp học trên lầu và tại các dẫy nhà sau lúc nào cũng đầy khóa sinh. Hoạt động của Trường trở nên nhộn nhịp, suốt ngày mọi người đều bận bịu. Nhưng, các Huấn luyện viên cũng vẫn có một số giờ rảnh hàng ngày, để trau dồi văn hoá riêng chuẩn bị thi lấy bằng Trung học vào mùa thi.

Mọi việc chấn chỉnh vừa hoàn tất, th́ Trung úy Khanh cho biết là Đại úy Vơ Đại Khôi Chánh sự vụ Sở Viễn Thông Bảo An, mới thành lập một Trung huấn luyện chuyên viên Truyền Tin riêng cho Bảo An Đoàn thuộc Bộ Nội Vụ, muốn xin giúp cho một số tài liệu huấn luyện của Trường. Tôi yêu cầu phải có văn thư chính thức gửi đến Trường, và anh Khôi đă được thoả măn đúng theo mong muốn.

Sáu tháng sau, đoàn Thanh tra MACV của Tướng Myers trở lại, thấy hoạt động của Trường khác hẳn lần thanh tra trước, tấm tắc ca ngợi sự cố gắng của Trường và đă gửi tới Liên Trường một văn thư khen ngợi, đồng thời phổ biến thông báo trong toàn Quân đội. Mọi người đều vui vẻ, nhất là Cố vấn của Trường Truyền Tin.

Tôi đă yêu cầu Trung úy Khanh làm đơn để Tôi chuyển cho ông ấy được đi học bổ túc chuyên nghiệp tại Hoa Kỳ, sớm hơn hạn kỳ Tôi đă hứa. Đại úy Trương văn Tàng vừa du học Hoa Kỳ về được bổ sung thay thế Trung úy Khanh. Sau khi du học Hoa Kỳ về, ông Khanh đi làm Sĩ quan Truyền Tin Sư đoàn 7 Bộ Binh tại Mỹ Tho.

Mấy tháng sau, Đại úy Nguyễn Hữu Mai được thuyên chuyển đi làm Sĩ quan Truyền Tin Sư đoàn 21 Bộ Binh tại Bặc Liêu. Đại úy Vơ Trịnh Trọng mới du học Hoa Kỳ về, được đưa về Trường thay chỗ anh Mai. Trước khi đưa anh Trọng về Trường, anh Khương có mời Tôi lên Bộ Chỉ huy Viễn Thông để giải thích về trường hợp của anh Trọng. Không hiểu v́ sao, không đơn vị trưởng Truyền Tin nào chịu nhận, mà lại không có chỗ cho anh ấy làm đơn vị trưởng, nên phải nhờ Trường nhận giùm. Tôi sẵn sàng nhận ngay không do dự, và c̣n đề nghị Liên Trường bổ nhiệm anh Trọng làm Phó Giám đốc cho Tôi. Trong suốt thời gian làm việc bên Tôi, anh Trọng tỏ ra có căn bản kỹ thuật tốt, chịu khó t́m ṭi để thăng tiến, chăm chỉ cần mẫn. Nhưng h́nh như trước kia, hồi c̣n làm việc tại Huế, anh Trọng là em út thân tín của Tướng Nghiêm, nên bây giờ tiếp tục ra vào tư dinh Tướng Nghiêm thường xuyên dễ dàng. Anh em thông báo cho biết như vậy, nhưng Tôi không quan tâm v́ cho đó là liên hệ t́nh nghiă b́nh thường cần phải có của con người.

V́ Liên trường chưa có cư xá cấp cho anh Trọng, nên gia đ́nh anh ấy vẫn cư ngụ tại Saigon. Do đó, Tôi bằng ḷng kư giấy phép để hàng đêm anh ấy về với gia đ́nh, chớ không buộc phải ở lại khu dành cho cán bộ độc thân của Liên trường. Anh Trọng là người rất ngoan Đạo, Chủ Nhật nào cũng thấy anh ấy đến Nhà Nguyện của Liên Trường, tiếp tay cùng các đạo hữu khác phụ với Linh mục Tuyên úy lo sửa soạn Nhà Nguyện, để giáo dân tới dự Thánh Lễ. Vào dịp chuẩn bị đón Noel 1959, anh Trọng tự động điều động mấy nhân viên thuộc Trung tâm Truyền Tin cơ hữu của Liên Trường (không thuộc trách nhiệm của Trường Truyền Tin), để giăng một hệ thống điện soi sáng chung quanh và bên trong Nhà Nguyện. Anh ấy muốn thực hiện một sáng kiến độc đáo, là căng một sợi dây cáp dă chiến từ đỉnh bồn chứa nước cao cả mấy chục mét của Liên Trường xuống tới hang đá nơi gốc cây thông dựng ngay kế bên cửa trước Nhà Nguyện, để thả chiếc đèn ông sao to khoảng 1 mét đường kính trong có thắp sáng ngọn đèn điện, tuột xuống vào đúng giờ Giáng sinh của Chúa Hài Đồng lúc nửa đêm Noel. Khoảng cách từ đỉnh bồn nước xuống tới hang đá nơi gốc cây thông dài khoảng 300 mét. Nhưng có đoạn nguy hiểm là, lúc gần tới đất dây cáp băng ngang phiá trên 3 ḍng dây điện cao thế dẫn từ ngă tư xa lộ Thủ Đức vào Liên Trường. Trung tâm Truyền Tin không có cáp nên anh Trọng xin Trường Truyền Tin cho mượn. Tôi khuyên là không nên cho dây điện thoại dă chiến căng băng ngang phiá trên đường dây điện cao thế nguy hiểm, lỡ trong khi tuột đèn cắt đứt dây cáp sẽ rớt nằm vắt lên điện cao thế có thể gây tai nạn chết người. Anh Trọng nói là đă đọc kỹ sách kỹ thuật nói rơ về sức chịu đựng bền dai của dây cáp dă chiến, nên không có ǵ phải lo.

Ngày 23 tháng 12 năm 1959 mưa suốt ngày đến chiều mới tạnh, đất và cỏ ướt sũng. Vào khoảng 4 giờ chiều, đang ngồi trong Trường, Tôi nghe có tiếng vang Rùng! Rùng! Rùng!... kéo dài liên tục chừng 1 phút như có ai kéo vật ǵ cà trên mái tôn, rồi cả trường mất điện. Chả biết truyện ǵ xẩy ra bên ngoài. Tôi yêu cầu Trung úy Nhờ Trưởng Ban Hành chánh của Trường liên lạc các nơi t́m hiểu lư do. Một lúc sau được thông báo là, sợi dây cáp căng làm dây tuột cho chiếc đèn ông sao bị đứt trong lúc thử cho đèn tuột xuống. Dây cáp nằm phủ quàng trên 3 ḍng dây điện cao thế, chuyền điện xuống giật anh Thượng sĩ đang quay cuộn dây gắn trên giá trục đỡ, ngă xấp nằm gục lên cuộn dây cáp. Đội cứu hoả Thủ Đức được gọi vào cấp cứu, đưa vào Bệnh xá Liên Trường. Anh ta đă chết, có những vết cháy hết da thịt trơ xương trên mặt và sống lưng bàn tay. Tôi tức tốc chạy xuống Bệnh xá để thăm, đến nơi thấy Đại úy Trọng đang đứng tại đó cùng Thiếu tá Vĩnh Biểu Trưởng Khối Hành chánh và nhân viên anh ninh của Liên Trường.

V́ Tôi không được lệnh Liên Trường chỉ định Đại úy Trọng làm việc này, anh Thượng sĩ nạn nhân không thuộc quân số Trường Truyền Tin, nên Tôi không phải lo điều tra t́m hiểu sự việc để báo cáo. Cả Liên Trường thương tiếc cho số phận không may của gia đ́nh anh Thượng sĩ nạn nhân, tiếp tay đóng góp giúp việc mai táng êm thắm. Mọi việc qua đi xuông sẻ, gia đ́nh nạn nhân được lănh 12 tháng lương tử sĩ chết v́ công vụ, và Đại úy Trọng cũng không bị quở trách ǵ.

Cũng vào dịp Noel 1959, theo tiết lộ của Trung Tá Lê Quang Hiền Tham mưu trưởng (bạn tốt nghiệp cùng khoá 1 Trường sĩ quan Việt Nam với Tôi ngày 1 tháng 6 năm 1949 tại Huế) cho biết là có 3 Thiếu Tá thực thụ thâm niên thuộc Liên Trường Vơ Khoa Thủ Đức được đề nghị thăng cấp Trung Tá (trong đó có Tôi). Nhưng đến đầu năm 1960, nhân dịp đón Tết Canh Tư, lệnh thăng cấp cho niên khoá 1960 được ban hành chỉ có 2 người được thăng cấp Trung Tá, c̣n Tôi bị lọt sổ. Hai vị đó là Thiếu Tá Nguyễn Đức Thắng Trưởng Khối Huấn luyện của Liên Trường, và Thiếu Tá Vĩnh Lộc Giám đốc Trường Thiết Giáp. Sau ngày 1-11-1963 Quân đội đảo chính lật đổ nền Đệ Nhất Cộng hoà, 2 anh em ông Ngô Đ́nh Diệm (Tổng Thống) và Ngô Đ́nh Nhu (Cố vấn) bị giết, hai vị này có tham gia đắc lực vào công cuộc đảo chánh nên được Hội đồng Tướng lănh làm Cách mạng thăng lên cấp Tướng.

Đầu tháng 3 năm 1960, Tôi được Liên trường thông báo cho biết là Bộ Tổng Tham mưu yêu cầu cho Tôi làm thủ tục đi Du hành Quan sát về Truyền Tin trên Lục địa Hoa Kỳ 1 tháng vào đầu tháng 4. Đây là cuộc Du hành Quan sát dành cho Chỉ huy trưởng Truyền Tin và Giám đốc Trường Truyền Tin các nước Đồng Minh với Hoa Kỳ, được tổ chức hàng năm 2 lần vào mùa Xuân và mùa Thu, trong thời gian 1 tháng, và mỗi lần mỗi nước chỉ được gửi 2 người tham dự với sự bảo trợ của Bộ Quốc pḥng Chính phủ Liên Bang Hoa Kỳ. Bộ Chỉ huy Viễn Thông đă đề nghị cho anh Nguyễn Đ́nh Tài Chỉ huy phó và Tôi Giám đốc Trường Truyên Tin tham dự cuộc Du hành kỳ mùa Xuân 1960 này. V́ trước kia anh Khương đă có lần tham dự loại Du hành này rồi.

Trong kỳ Du hành này, chúng tôi được gặp các sĩ quan Truyền Tin từ các nước : Thái Lan (Thiếu Tướng Chỉ huy trưởng Truyền Tin, Đại Tá Giám đốc Trường Truyền Tin), Ư Đại Lợi (Thiếu Tướng Chỉ huy trưởng Truyền Tin và Đại Tá Giám đốc trường Truyền Tin), Y Pha Nho (Espagne) (Trung Tướng Chỉ huy trưởng Truyền Tin và Thiếu Tướng Giám đốc Trường Truyền Tin), Pháp (2 Đại Tá không người nào quen, nhưng có dịp cho chúng tôi ôn lại tiếng Pháp), Đại Hàn (1 Đại Tá và 1 Thiếu Tá), Trung Hoa Dân quốc Đài Loan (2 Đại Tá), Venuzuela (2 Thiếu Tá), và Việt Nam chúng ta cũng 2 Thiếu Tá (anh Nguyễn Đ́nh Tài và Tôi). Chúng tôi đến điểm tập trung đầu tiên tại Trường Truyền Tin Lục Quân Hoa Kỳ tại Fort Monmouth, Tiểu bang New Jersey. Dù mỗi phái đoàn chỉ có 2 người, nhưng cũng có một sĩ quan Hoa Kỳ được chỉ định làm sĩ quan Tùy viên riêng để lo toan giúp đỡ mọi việc. Đoàn Việt Nam gồm anh Tài và Tôi được một Trung úy chăm lo cho đủ mọi thứ, y như sĩ quan Tùy viên của các vị Tướng vậy. Thật là một vinh dự “ngàn năm một thuở” chẳng bao giờ quên.

 

Nguyễn-Huy Hùng.

 

 

 

     

 

 
Nguyễn Huy Hùng; HỒI KƯ DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN