[Bài Viết - Article]
                                                                               

 

 

HỒI KƯ

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN

***

 

     

 

Nguyễn-Huy Hùng, h́nh chụp ngày 18-2-1988 tại tư gia số 206 A Lê văn Sĩ, Phường 10, Quận Phú Nhuận, thành phố Saigon, sau 13 năm lao khổ trong các trại tù tập trung cải tại của bạo quyền Việt Cộng, trên cả 3 miền đất nước Việt Nam.

 

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN - 12. (Bài chót)

 

 

 

NHỮNG KỶ NIỆM SAU CÙNG TRONG BINH CHỦNG TRUYỀN TIN.

 

Trong thời gian Tôi đi Du hành thăm viếng Truyền Tin tại Hoa Kỳ, anh Đại úy Vơ Trịnh Trọng Phó Giám đốc, được cử Xử lư thường vụ chức Giám đốc Trường. Hết Du hành Tôi trở về Trường tiếp tục công việc êm ả xuông sẻ. Đến khoảng khuya ngày 11 tháng 11 năm 1960 kỷ niệm Cựu Chiến binh Thế giới Đại chiến I, mấy anh sĩ quan đi học lớp văn hoá khuyến học tối tại Saigon về báo cho biết là đang có vụ Lực lượng Nhẩy dù vây Dinh Độc Lập nhằm đảo chánh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, không biết do ai chủ xướng. Về sau cuộc đảo chánh không thành, mới biết là do nhóm Đại Tá Nguyễn Chánh Thi và Trung Tá Vương văn Đông thuộc lực lượng Nhẩy Dù chủ xướng với sự hỗ trợ của mấy chính trị gia đối lập. Lúc đó, Liên trường không có động tĩnh lệnh lạc ǵ cả, b́nh chân như vại, mọi người ngủ yên giấc. Đến gần sáng bỗng có c̣i báo động, tất cả cán bộ và khoá sinh đều phải lănh súng ra thủ tại tuyến pḥng thủ đă quy định từ trước. Tôi vội vă lái xe Jeep tới kho Trường Truyền Tin, theo dơi việc phát súng đạn cho khoá sinh và cán bộ, và đôn đốc anh em chạy ra tuyến pḥng thủ thật nhanh.

Theo lệnh pḥng thủ, Trường Truyền Tin được giao cho thủ tuyến đầu ngay bên trong ṿng rào kẽm gai dài khoảng 200 mét, ở về phiá bên phải cổng chính ra vào Liên Trường, nh́n xuống khu chợ Nhỏ có văn pḥng Xă Tăng Nhân Phú, Trường Tiểu học, nhà lồng chợ, các nhà ở và hàng quán của tư nhân, phục vụ cho khách hàng chính là gia đ́nh quân nhân các cấp cư ngụ trong doanh trại Liên Trường trên đỉnh đồi Tăng Nhân Phú. Từ lúc khởi c̣i báo động, mọi người thức dậy mặc quần áo rời nơi ở, xuống Trường lănh vũ khí, rồi chạy ra tới vị trí tại tuyến pḥng thủ, chúng tôi phải mất khoảng thời gian nhanh nhất là 10 phút. Ổn định việc bố trí xong được chừng 1 tiếng đồng hồ th́ trời mới hừng sáng, sương mù c̣n dầy đặc chỉ nh́n được rơ mặt người đứng cách xa ḿnh trong ṿng 50 mét. Bỗng dưng, Tôi thấy các đơn vị Sinh viên Sĩ quan Trường Bộ Binh do Đại úy Nguyễn Viết Thanh làm Giám đốc, chạy đến dàn quân đặt súng dọc con đường chạy theo ṿng rào ở phiá sau lưng chúng tôi chừng 50 mét. Tôi rất ngạc nhiên, v́ phiá ngoài yên tịnh không có bóng dáng địch cũng chưa hề có giao tranh, tại sao lại phải tăng cường quân? Mấy phút sau có Thiếu Tá Chỉ huy trưởng Tổng hành dinh Liên Trường đến gặp Tôi, chuyển lệnh của Thiếu Tướng Chỉ huy trưởng chỉ thị chúng tôi rút về Trường Truyền Tin.

Ngày hôm sau, Tôi nhận được lệnh phải tổ chức lễ bàn giao chức Giám đốc Trường cho Đại úy Vơ Trịnh Trọng vào sáng ngày kế theo, để về tŕnh diện Bộ Chỉ huy Viễn Thông tại Bộ Tổng Tham mưu. Tôi hơi xững sờ ngạc nhiên, nhưng là một quân nhân luôn tôn trọng kỷ luật, Tôi thi hành lệnh một cách tự nhiên vui vẻ không ưu tư thắc mắc chi cả. Ngay sau lễ bàn giao rất đơn giản, chỉ có nhân viên thuộc Trường và các khoá sinh đang theo học, dưới quyền chủ tọa của Tướng Nghiêm, Trưởng Pḥng 1 của Bộ Chỉ huy Liên trường đến gặp đưa cho Tôi tấm Sự vụ lệnh, quy định phải đi tŕnh diện Bộ Chỉ huy Viễn Thông vào ngày hôm sau. Bàn giao xong (kể cả chiếc xe Jeep và anh tài xế cơ hữu của trường) không c̣n trách nhiệm ǵ nữa, trong suốt buổi chiều Tôi dùng xe Standard 10 riêng chạy ṿng trong Liên Trường chào tiễn biệt các cấp chỉ huy quan trọng thuộc Bộ chỉ huy, các Giám đốc trường, và vị Cố vấn trưởng cùng các người phụ tá của ông ta. Phần lớn đều chúc Tôi gặp nhiều may mắn trong những ngày sắp tới. Riêng Trung Tá Lê Quang Hiền Tham mưu trưởng (bạn tốt nghiệp cùng khoá sĩ quan với Tôi) nói nhỏ cho biết, Tôi bị Tướng Nghiêm kư giấy phạt 10 ngày trọng cấm, cất chức Giám đốc trường, v́ nghi vấn có liên hệ tiếp tay với nhóm anh em thuộc Tiểu đoàn Nhẩy Dù đóng tại Thủ Đức chiếm Liên Trường, để cản không cho đem quân về Saigon tiếp cứu Tổng Thống Diệm chống lại nhóm Nguyễn Chánh Thi làm đảo chánh. Thật là một tại họa không phải từ trên Trời rơi xuống, mà do ḷng người hiểm độc bầy ra hại Tôi, chớ Tôi không hề quen biết hoặc liên lạc ǵ với anh em Nhẩy dù tại Thủ Đức.

Đến khoảng 6 giờ chiều, Linh mục Tuyên Úy của Liên Trường đến nhà thăm Tôi, tặng cho 2 b́nh dầu ăn của cơ quan thiện nguyện Hoa Kỳ viện trợ nhân đạo cho người nghèo túng, và nhẹ nhàng thủ thỉ với Tôi rằng: “Tôi quen lớn với Linh mục Tuyên úy trong Phủ Tổng Thống, nếu Thiếu Tá có cần Tôi giúp đỡ ǵ th́ xin cứ gặp Tôi bất cứ lúc nào”. Tôi ngỏ lời cám ơn ḷng tốt của Linh mục, và tâm sự rằng Tôi ngay thẳng không làm điều ǵ trái với lương tâm nên không có ǵ e ngại. Tuy nhiên nếu có trường hợp oan trái thật cần thiết, Tôi sẽ t́m Linh mục để nhờ giúp đỡ giải oan.

Sáng hôm sau, từ cư xá gia đ́nh sĩ quan Liên trường, Tôi lái xe riêng lên tŕnh diện Bộ Chỉ huy Viễn Thông. Tôi tới đúng vào lúc đang có tiệc nước do anh em sĩ quan Bộ chỉ huy tổ chức tại pḥng họp để tiễn chân Đại Tá Nguyễn Khương, bị cất khỏi chức Chỉ huy trưởng bàn giao cho Trung Tá Khổng văn Tuyển Chánh sự vụ Sở Truyền Tin kiêm nhiệm. Mọi người thấy Tôi, tưởng là Tôi biết có việc bàn giao nên về tham dự đồng thời ra mắt Chỉ huy trưởng mới.

Trong buổi tiệc Tôi gặp Đại úy Đỗ Như Luận Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu (một bạn chí thân trong Phong trào Cách mạng Quốc gia, thân thích của  Đại tá Đỗ Mậu Cục trưởng An ninh Quân đội), anh em ôm nhau mừng rỡ. Tôi tŕnh bầy hoàn cảnh của Tôi, anh ấy nói để sẽ đi gặp Đại Tá Đỗ Mậu xem nội vụ, và giải toả cho Tôi nếu thật t́nh vô tội. Măn tiệc, Tôi vào văn pḥng Chỉ huy trưởng, tŕnh Sự vụ lệnh và kể lại rơ ràng sự việc với Trung tá Tuyển tân Chỉ huy trưởng Viễn Thông. Anh Tuyển dịu dàng hiền hoà nói: “Anh cứ yên tâm, tạm thời anh ngồi vào ghế Chỉ huy phó thay anh Tiến đang bị câu lưu bên An ninh Quân đội, chờ khi nào Bộ Tổng Tham mưu có quyết định sẽ hay.” Sau đó, anh Tuyển mời Đại úy Thành Tham mưu trưởng vào, chỉ thị sửa soạn chỗ cho Tôi ngồi bên văn pḥng Chỉ huy phó.

Tạm có chỗ ngồi trú chân chờ đợi coi truyện ǵ sẽ đến với ḿnh trong những ngày sắp tới, Tôi đến Câu lạc bộ sĩ quan gần Cổng Một của Bộ Tổng Tham mưu, kiếm pḥng dành cho sĩ quan độc thân để ở và ăn uống hàng ngày. Không c̣n chỗ trống, Tôi phải chạy vào Câu lạc bộ sĩ quan An Đông tận bên Chợ Lớn để lấy pḥng ăn ở sau giờ làm việc, chớ không về nhà với gia đ́nh c̣n đang cư ngụ tại cư xá trong Liên trường Vơ khoa Thủ Đức. Phải hơn tuần lễ sau, Tôi đ̣i lại được căn nhà riêng gần bên khu chợ Bà Chiểu đang cho thuê, và nhờ anh Luận giúp cho người và phương tiện của Tiểu đoàn đi chuyển vận đồ đạc và gia đ́nh về ở.

Ngày 2 buổi, xe của Bộ chỉ huy đến đưa đón Tôi vào văn pḥng trong Bộ Tổng Tham mưu. Mỗi buổi, sau khi ghé chào Tham mưu trưởng và tŕnh diện Chỉ huy trưởng xong, Tôi thong thả về pḥng ngồi đọc báo đọc sách v́ chẳng được giao phó công việc ǵ cả. Vài ngày sau, anh Đại úy Nguyễn Bá Di phụ tá cho anh Tuyển bên Sở Vật Liệu được điều động qua làm Tham mưu trưởng thay anh Thành. Tôi ngồi chơi xơi nước được chừng tuần lễ, th́ anh Đại úy Đỗ Như Luận đến gặp Tôi và cùng vào nói truyện với Trung tá Tuyển Chỉ huy trưởng. Anh Luận cho biết là đă gặp Đại tá Đỗ Mậu, truyện của Tôi không có ǵ. Nhờ thế, anh Tuyển làm Phiếu tŕnh Bộ Tổng Tham mưu ra văn thư chỉ định Tôi làm Chỉ huy phó. Mấy ngày sau khi văn thư được Bộ Tổng Tham mưu ban hành, anh Tuyển mời Tôi vào tâm sự rằng, Tướng Lê văn Nghiêm Chỉ huy trưởng Liên trường Vơ khoa Thủ Đức được Tổng Thống đem về làm Tư lệnh Biệt khu Thủ Đô, vừa gọi điện thoại nói truyện với anh ấy và trách rằng: “Tại sao ông ấy phạt cách chức Tôi khỏi tước vị Giám đốc trường trả về mà lại bổ nhiệm cho làm Chỉ huy phó vậy?” Anh Tuyển nói thác cho êm truyện rằng, Bộ Tổng Tham mưu quyết định chớ anh ấy không đề nghị. Thế rồi mọi việc cũng qua đi.

Không đầy một tháng sau, anh Đại úy Vơ Đại Khôi Chánh Sự vụ Sở Viễn Thông Bảo An, dưới quyền Tướng Dương Ngọc Lắm, mới được thăng Thiếu Tá sau vụ đảo chính hụt, được bổ nhiệm chính thức làm Chỉ huy trưởng Viễn Thông, với cấp bậc Trung Tá giả định, và Đại úy Đỗ Như Luận được bổ nhiệm làm Tham mưu trưởng Bộ Chỉ huy Viễn Thông, tiếp tục kiêm nhiệm chức Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu. Anh Tuyển trở về vị trí cũ Chánh sự vụ Sở Vật liệu Truyền Tin, anh Đại úy Di đi làm Quận trưởng Quận G̣ Vấp, tỉnh Gia Định.

Đại Tá Nguyễn Khánh đă có công trong việc hoà giải làm cho cuộc đảo chánh Tổng Thống Diệm của nhóm Nhẩy dù Nguyễn Chánh Thi, Vương văn Đông thất bại phải bỏ chạy sang Cao Miên lưu vong, nên được Tổng Thống thăng cho lên cấp Thiếu Tướng về làm Tham mưu trưởng Liên quân, đồng thời kiêm luôn chức Chủ tịch Hội đồng Kỷ luật Bộ Quốc pḥng để xét xử những người bị đơn vị trưởng báo cáo có liên hệ với nhóm đảo chánh.

Ngay sau khi ngồi vào ghế Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Khánh thực hiện một chương tŕnh thăm viếng các cơ sở trực thuộc trong Bộ Tổng Tham mưu. Một buổi sáng đẹp trời Tướng Khánh ghé thăm Bộ Chỉ huy Viễn Thông, trong lúc anh Khôi và Tôi hướng dẫn đi thăm các văn pḥng, Tướng Khánh hỏi Tôi: “Ê! Hùng, toi (anh) làm ǵ ở Thủ Đức mà để Tướng Nghiêm phạt và đề nghị đưa ra Hội đồng Kỷ luật vậy?” Tôi tŕnh bầy cặn kẽ mọi việc, và kết luận: “Thiếu Tướng biết Tôi từ hồi mới ở Pháp về, cùng làm việc tại Bộ Quốc pḥng dưới quyền Papa Tỵ Tham mưu trưởng Biệt bộ, thực t́nh Tôi chẳng can dự ǵ, vậy nhờ Thiếu Tướng minh xét cho Tôi được thoát hàm oan, Tôi vô cùng cám ơn.” Tướng Khánh nói: “Được để moi (tôi) xem”. Thế rồi Hội đồng Kỷ luật đă xét Tôi vô tội.

Thực tế chức vị Chỉ huy phó Viễn Thông chẳng có ǵ để lo toan, nên trong khi chờ đợi cấp trên chỉ định người thay thế anh Khôi bên Bảo An, anh ấy đă đề nghị Bộ Tổng Tham mưu chỉ định Tôi kiêm nhiệm tạm thời chức Chánh sự vụ Sở Viễn Thông Bảo An, để giải quyết công việc hàng ngày. Kho vật liệu Truyền Tin riêng của Sở Viễn Thông Bảo An có khá nhiều danh mục rất phức tạp, Tôi phải xin tăng phái anh Đại úy Nguyễn Đ́nh Thế (từng đi học tại Fort Monmouth cùng khoá với Tôi hồi 1957-1958) sang phụ trách kiểm kê vật liệu để làm biên bản bàn giao. Chẳng được bao lâu th́ một Đại úy (không nhớ tên) được đưa qua thay thế Tôi coi Sở Viễn Thông Bảo An. Tôi trở về tiếp tục giữ chức vụ Chỉ huy phó, để thường xuyên đi làm Chánh chủ khảo các sinh viên sĩ quan Trừ bị Thủ Đức theo học giai đoạn 2 về Truyền Tin măn khoá tại Vũng Tầu, dẫn đoàn thanh tra của Bộ Chỉ huy đến thanh tra kỹ thuật các đơn vị Truyền Tin, hoặc làm sĩ quan Chỉ huy quân trong các dịp lễ kỷ niệm ngày thành lập Binh chủng tại Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu hoặc tại Căn cứ 60 Tiếp vận Truyền Tin.

Mỗi lần đi làm Chủ tịch Hội đồng Giám khảo tại Vũng Tầu, bao giờ Tôi cũng yêu cầu phải có Đại úy Lê Đ́nh Châu thuộc Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu trong thành phần giám khảo, để anh ấy đảm trách thêm chức vị Phó Chủ khảo lo hết mọi việc giùm. C̣n những lần dẫn đoàn Thanh tra đi các đơn vị, th́ luôn luôn phải có Đại úy Lại Đức Nhung Trưởng Pḥng Vật liệu trong Bộ Chỉ huy Viễn Thông (sau đổi thành Cục Truyền Tin) đi theo, để lo toan phối hợp chương tŕnh và phương tiện cùng nơi ăn chốn ở cho phái đoàn. V́ thế anh em đặt cho anh Nhung cái nickname rất thân thương là “ông bầu Nhung”, y như ông bầu của một đoàn cầu thủ hay gánh hát cải lương vậy.

Khi Sở Viễn Thông Bảo An cải biến thành Nha Viễn Thông Bộ Nội vụ, và Bộ Chỉ huy Viễn Thông cùng Sở Vật liệu Truyền Tin sát nhập biến thành Cục Truyền Tin thống thuộc hệ thống chỉ huy của Tổng cục Tiếp vân, th́ anh Trung tá Khổng văn Tuyển được chỉ định sang giữ chức Giám đốc Nha Viễn Thông Bộ Nội vụ, Thiếu tá Tạ Thái B́nh Chỉ huy trưởng Căn cứ 60 Tiếp vận Truyền Tin lên thay chỗ anh Tuyển lo khối Kế toán Tiếp liệu của Cục Truyền Tin, và anh Đại úy Phùng Ngọc Sa được đưa về làm Chỉ huy trưởng Căn Cứ 60 Tiếp vận Truyền tin thay chỗ anh B́nh. Và, theo đề nghị của Bộ Tổng Tham mưu, Anh Khôi được Tổng Thống ban hành Sắc lệnh chỉ định làm Cục Trưởng Truyền Tin Quân lực Việt Nam Cộng hoà, và Tôi được Bộ Trưởng Quốc pḥng ra Nghị định cử làm Cục phó Truyền Tin.

Cũng trong dịp cải tổ Quân đội đại quy mô này, Liên trường Vơ khoa Thủ Đức giải tán, tất cả các Trường đặt thuộc quyền chỉ huy thẳng của Tổng Cục Quân huấn về mặt quản trị hành chánh, thiết lập các kế hoạch và ngân sách huấn luyện hàng năm, đồng thời trực thuộc các Nha Sở Binh chủng chuyên môn về kỹ thuật và quản trị bổ sung nhân viên. Do đó, Trường Truyền Tin được di chuyển xuống Vũng Tầu sát nhập với Trung tâm Huấn luyện Truyền Tin bị giải tán. Thiếu Tá Phan văn Chuân nguyên Chỉ huy trưởng Viễn thông Quân khu 2 (sau Hiệp định Genève 1954 đổi thành Quân Khu I) tại Huế, được chỉ định làm Chỉ huy trưởng Trường Truyền Tin. Thiếu Tá Phạm văn Tiến, vừa thoát khỏi ách kỷ luật về vụ có liên hệ với cuộc đảo chính hụt ngày 11 tháng 11 năm 1960, được bổ nhiệm làm Chỉ huy phó. Thiếu Tá Nguyễn Đ́nh Tài nguyên Chỉ huy trưởng Trung tâm huấn luyện giải tán, được bổ nhiệm lên Trường Đại học Quân sự Đà Lạt làm Huấn luyện viên về khoa Truyền Tin. Các Tiểu đoàn Khai Thác và các Tiểu đoàn Yểm trợ Sửa chữa vật liệu Truyền Tin tại các địa phương Quân Khu được kết hợp bên nhau để thành lập các Liên đoàn Truyền Tin Diện địa.

Theo tổ chức mới, các chức vụ Chỉ huy phó đơn vị được quy định kiêm Phụ tá chiến tranh Chính trị cho đơn vị trưởng, do đó Tôi được gửi đi theo học Khoá Tâm Lư Chiến Thực Hành đầu tiên, khai giảng vào đầu tháng 4 năm 1961 tại Trung tâm huấn luyện Chiến tranh chính trị tọa lạc nơi đường Đồn Đất Saigon. Tướng Trần văn Đôn được Tổng Thống Diệm chỉ định làm Giám đốc Khoá học. Sau 1 tháng trời học ngày học đêm và thi liên tục hàng tuần, chúng tôi được cấp bằng măn khóa. Vừa nhận xong Bằng Tâm Lư Chiến in rất đẹp có đóng dấu nổi, phải tức tốc đi ngay lên Suối Lồ Ồ tŕnh diện học thêm một tuần lễ Khoá Ấp Chiến Lược, rồi mới được trả về đơn vị.

Cả 2 khoá học đều do ông Cố vấn Ngô Đ́nh Nhu đến Chủ tọa lễ măn khoá, ban hiểu dụ khích lệ tinh thần mọi người làm cách mạng bản thân và cấp phát văn bằng. Đặc biệt trong thời gian học Ấp Chiến Lược tại Suối Lồ Ồ, tất cả mọi người Tá, Úy, đều phải bỏ không đeo cấp hiệu, ăn uống sống chung b́nh đẳng với nhau từng Tổ 7 người trong những lều vải như trong các Trại Hè của các Đoàn Hướng Đạo Sinh, ngày nóng như thiêu đốt, đêm lạnh cóng người. Mỗi sáng c̣n phải làm sạch sẽ chung quanh lều để được chấm điểm, nếu lều nào không được thu xếp tươm tất sẽ bị phê phán bằng phương thức cắm cờ đen ngay trước lều cả ngày.

Trong khi Tôi theo học Khóa Tâm Lư Chiến và Ấp Chiến Lược, th́ các anh Đỗ Như Luận và Chu văn Trung thuộc Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu, hàng ngày giắt nhau đi lên căn cứ của Lực lượng Đặc biệt tại Long Thành Biên Ḥa, học lấy bằng Nhẩy dù. Sau khi có bằng, anh Luận đề nghị Tôi cũng đi học lấy bằng Nhẩy dù để sau này đi làm sĩ quan Truyền Tin Quân đoàn giải phóng miền Bắc, đang được Tổng Thống dự trù thành lập. Tôi nhờ anh Luận giới thiệu với Lực lượng Đặc biệt xin học, nhưng không được. Tôi phải sang Lữ đoàn Nhẩy dù gặp Trung tá Cao văn Viên (được Tổng Thống Diệm đưa từ Vơ pḥng Tổng Thống phủ về làm Lữ đoàn trưởng thay Đại tá Nguyễn Chánh Thi đảo chánh hụt đi lưu vong hồi 11 tháng 11 năm 1960) để thăm ḍ ư kiến, trước khi nộp đơn xin theo học khoá nhẩy dù.

Tôi quen ông Viên tại Bộ Quốc pḥng từ giữa năm 1951. Lúc đó Tôi mới du học Pháp hồi hương làm việc tại văn pḥng Đổng lư Bộ Quốc pḥng, sau lại chuyển sang làm việc dưới quyền Trung tá Lê văn Tỵ Tham mưu trưởng Biệt bộ Bộ Quốc pḥng. Ông Viên cũng vừa từ Quân đội Liên hiệp Pháp chuyển sang được thăng lên cấp Trung úy, làm Phó trưởng Pḥng Hành chánh Nha Đổng lư Bộ Quốc pḥng. Cùng một lứa tuổi, lại cùng mang cấp bậc ngang nhau, đang sống độc thân giữa nơi Saigon hoa lệ, chúng tôi trở thành thân quen thường giắt nhau đi giải trí cuối tuần, như coi hát bóng, ăn sáng tại nhà hàng “Brô đa” trên đường Catinat, rất quen thuộc với dân sành điệu tại Saigon lúc bấy giờ.

Trung tá Cao văn Viên đồng ư cho Tôi xin tham dự khoá học Nhẩy dù của Lữ đoàn, nhưng Tôi phải nộp đơn xin chuyển qua hệ thống quân giai đến Tổng Cục Quân huấn Bộ Tổng Tham mưu cứu xét quyết định.

Đơn xin của Tôi được chấp thuận, cho theo học khoá căn bản nhẩy dù (h́nh như Khóa 40) tại Trại Hoàng Hoa Thám của Lữ đoàn Nhẩy dù vào khoảng tháng 10 năm 1961. Sau thời gian một tháng theo học, qua tất cả các giai đoạn rèn luyện cam go giầm mưa dăi nắng cực nhọc dưới đất và trên không cùng với các tân binh nhẩy dù thuần túy, Tôi được Chỉ huy trưởng Trung tâm chấm cho tốt nghiệp. Đích thân Trung tá Cao văn Viên Lữ đoàn trưởng gắn cấp bằng Nhẩy dù lên ngực áo phải của Tôi và các bạn cùng học, trong một buổi lễ măn khoá rất đơn giản nhưng trang trọng giữa trời, dưới cảnh mưa rơi lất phất đủ ướt áo quần, tại vũ đ́nh trường của Trung tâm huấn luyện Nhẩy dù bao quanh bởi những “chuồng cu” và “giàn dây tử thần”. Hoạt cảnh những ngày tập luyện của Tôi, dưới đất cũng như nhẩy từ phi cơ xuống băi Củ Chi (6 “saut” ngày và 1 “saut” đêm), đều được anh Thiếu úy Nhuận phụ trách pḥng văn hoá của Cục Truyền Tin đi theo ghi nhận vào phim ảnh kỷ niệm. Các tài liệu thân thương quư giá này, đă mất hết sau ngày 30-4-1975 Việt Cộng Bắc Việt xâm lăng miền nam Việt Nam. Các anh Luận, Trung, và Tôi rất hănh diện là những sĩ quan Bộ binh không thuộc Binh chủng Nhẩy dù hay Lực lượng Đặc biệt mà lại có bằng nhẩy dù.

Mấy vị Tướng trẻ, trong đó có Tướng Tôn Thất Đính (tốt nghiệp cùng khoá sĩ quan với Tôi hồi tháng 6 năm 1949) nghe Tổng Thống định lập Quân đoàn Giải phóng Bắc Việt, cũng xin học lấy bằng nhẩy dù để hy vọng được chọn làm Quân đoàn trưởng. Quư vị này được huấn luyện theo một chương tŕnh đặc biệt riêng, và các “saut” nhẩy từ phi cơ ra đáp xuống nước giữa ḍng sông Biên Hoà, có xuồng phao chờ vớt lên thay v́ đáp xuống đất như chúng tôi. Tướng Đính c̣n cho cả Trung úy Nghệ, sĩ quan tùy viên của ông ấy theo học cùng một khoá Nhẩy dù với Tôi. Nhưng tiếc thay, đồng minh Hoa Kỳ không chấp nhận viện trợ, nên dự án kế hoạch thành lập Quân đoàn giải phóng Hà Nội này của Tổng Thống Diệm không bao giờ thành sự thật. Do đó, tấm bằng Nhẩy dù lănh được chỉ để đeo chơi làm đẹp thêm cho bộ quân phục vậy thôi. Nhưng có tấm bằng nhẩy dù gắn trên ngực áo, đi đâu gặp các cố vấn Hoa Kỳ cũng thấy họ nh́n ḿnh với ánh mắt có vẻ nể v́ hơn người khác.

Mọi việc nước, việc nhà, cứ phẳng lặng an b́nh tiếp tục nối đuôi nhau trôi theo ngày tháng. Để cho tinh thần được thơ thới yêu đời sau cả ngày làm việc mệt óc, anh em sĩ quan Cục Truyền Tin lập thành các toán bóng chuyền và bóng rổ, rượt đấu với nhau mỗi buổi chiều kể từ sau giờ làm việc lúc 4 giờ, cho tới lúc quáng gà không nh́n thấy rơ nữa mới nghỉ. Anh Cục trưởng Vơ Đại Khôi và Tôi cũng tham gia vui chơi bóng chuyền với anh em, nhưng bao giờ chúng tôi cũng bị buộc đứng trong các toán đối nghịch nhau. Riêng anh Luận th́ không bao giờ tham dự, không biết v́ anh ấy không thích hoạt động các môn thể thao, hay v́ quá bận rộn với công việc, vừa làm Tham mưu trưởng của Cục Truyền Tin, vừa làm Tiểu đoàn trưởng Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu, lại c̣n hoạt động trong đảng Cần Lao nữa.

Từ ngày sát nhập Bộ Chỉ huy Viễn Thông và Sở Vật liệu Truyền Tin đổi thành Cục Truyền Tin, th́ huy hiệu Binh chủng cũng thay đổi thành CÂY KIẾM VÀ 3 V̉NG QUỶ ĐẠO ĐIỆN TỬ, thay cho biểu tượng CON CHIM BỒ CÂU ĐEO BÓ ĐUỐC TRÊN LƯNG có từ thời anh Nguyễn Khương làm Chỉ huy trưởng Binh chủng Truyền Tin. Nhờ tài ngoại giao của anh Cục trưởng Vơ Đại Khôi, Nha Công thự tạo tác Saigon cấp vật liệu để dân Truyền Tin tự xây cất đài kỷ niệm Huy hiệu Binh chủng và 2 sân Bóng rổ và Bóng chuyển, làm cho vườn hoa nằm giữa 2 dẫy nhà dành cho Cục Truyền Tin trong Bộ Tổng Tham mưu trở nên khoáng đạt nổi bật đẹp trội hơn hẳn các Binh chủng khác. Đă có lần Bộ Chỉ huy Tổng hành dinh Tổng Tham mưu mượn địa điểm này, để tổ chức trận đấu chung kết bóng chuyền tranh giải giữa các đội banh thuộc các Pḥng Sở trong Bộ Tổng Tham mưu nhân dịp kỷ niệm Quốc khánh 26 tháng 10, và phát các giải thưởng thi đấu khác về thể thao, dưới sự chủ tọa của Tướng Trần văn Đôn Quyền Tổng Tham mưu trưởng và Tướng Trần Thiện Khiêm Tham mưu trưởng Liên quân.

Cục Truyền Tin ra đời th́ Bộ Chỉ huy Viễn Thông Bộ Tổng Tham mưu không c̣n, nên phải thành lập Pḥng 6 thay thế trong thành phần của Bộ Tổng Tham mưu, và các Bộ Chỉ huy Viễn Thông Quân khu cũng phải biến cải thành các Pḥng 6. Cục Truyền Tin được giao phó việc nghiên cứu đề nghị tổ chức cải hoá này, nên anh Khôi đă đem anh Nguyễn Tài Lâm về phối hợp với một nhóm anh em đang làm việc tại Cục thực hiện. Tôi tiếp tục nhiệm vụ đi thanh tra kỹ thuật các đơn vị Truyền Tin, theo lịch tŕnh thường niên đă ấn định từ trước. Tháng nào cũng phải đi khoảng mươi ngày.

Một hôm vào khoảng cuối Đệ Tam Tam cá nguyệt năm 1962, trước khi dẫn đoàn Thanh tra đi Nha trang, anh Tham mưu trưởng Đỗ Như Luận vào gặp Tôi thủ thỉ rằng: “Nếu có ai đề nghị Thiếu Tá đi du học th́ đừng chấp nhận, v́ trong nội bộ Binh chủng đang gặp nhiều truyện quan trọng, nếu Thiếu Tá đi người khác về thay sẽ làm hư hết mọi việc.” Tôi trả lời: “Nếu sự có mặt của Tôi cần cho lợi ích chung của Binh chủng, th́ Tôi đồng ư thực hiện lời đề nghị của anh.” Thế rồi, trong khi đang dẫn đoàn Thanh tra làm việc tại Nha Trang, tự nhiên thấy anh Trung úy Chu Xuân Viên từ Saigon ra gặp Tôi tŕnh bầy: “Trung tá Cục trưởng muốn hỏi ư kiến Thiếu Tá có muốn đi học Khóa Sĩ quan Cao cấp Truyền Tin tại Hoa Kỳ vào mùa Thu này, th́ sẽ làm mọi thủ tục cần thiết để Thiếu tá lên đường ngay cho kịp.” Sau giây lát suy nghĩ, Tôi trả lời: “Anh nói lại giùm là lúc này vợ của Tôi đang mang bầu người con thứ 7, lại sắp đến ngày sanh nên Tôi chưa muốn đi xa, để ở nhà lo cho việc sanh nở được xuông sẻ yên tâm rồi mới tính truyện đi du học sau.”

Ít lâu sau, trong khi mọi người đang làm việc, bỗng thấy An ninh đến nơi làm việc của nhóm nghiên cứu việc thành lập Pḥng 6 do anh Nguyễn Tài Lâm làm trưởng ban, bắt anh Trung úy Nguyễn văn Thông dẫn đi. Sau đó lại có tin anh Trung úy Nguyễn Kim Phượng trước kia làm thông dịch viên tại Trường Truyền Tin Fort Monmouth, măn hạn về làm huấn luyện ở Trường truyền Tin Thủ Đức, không được bao lâu lại được đưa về làm việc tại Trường Sinh ngữ Quân đội trong Bộ Tổng Tham mưu, cũng bị bắt. Tin tức phao đồn rằng 2 người này là Cán binh Việt Cộng cài vào nằm vùng trong Binh chủng Truyền Tin từ nhiều năm trước, nay mới bị bắt. Thế là anh Khôi chẳng may mắc nạn, bị thuyên chuyển ra khỏi Binh chủng. Trung Tá Khổng văn Tuyển được đưa về thay thế anh Khôi, và Thiếu Tá Tạ Thái B́nh được biệt phái sang Bộ Nội vụ làm Giám đốc Nha Viễn Thông thay anh Tuyển. Lúc đó, Tôi mới hiểu ra tại sao anh Luận đề nghị Tôi đừng đi du học, và tại sao trước kia tại Fort Monmouth đêm đêm 2 anh Thông và Phượng lại chụp vào phim ảnh những trang sách các tài liệu kỹ thuật về máy móc Truyền Tin (Tôi đă kể tỉ mỉ trong một đoạn trước).

Từ cuối năm 1960 qua năm 1963, nhiều rắc rối chính trị xẩy ra tại Saigon và trên toàn miền Nam Việt Nam. Hoa Kỳ áp lực Tổng Thống Diệm phải cải cách chính trị, bằng vụ đảo chính của nhóm Nguyễn Chánh Thi, Vương văn Đông ngày 11 tháng 11 năm 1960. Đến ngày 27-2-1962, hai phi công Quân lực Việt Nam Cộng hoà Nguyễn văn Cử và Phạm Phú Quốc thả bom Dinh Độc Lập. Ngày 7-5-1963 tại Huế, Cảnh sát theo lệnh của Giám mục Ngô Đ́nh Thục đi các Chùa thông báo cấm treo cờ Phật giáo mừng ngày Phật Đản, nên ngày hôm sau Phật tử và Tăng Ni tập họp chống đối trước Đài phát thanh Huế. Nhóm thanh niên Kitô giáo đập phá Lễ Phật Đài bị thanh niên học sinh Phật tử phản công, nên Thiếu tá Đặng Sĩ dùng Cảnh sát, Quân đội và xe Thiết giáp phối hợp đàn áp, 9 người chết và 14 bị thương. Cuộc tranh đấu bùng nổ lớn tràn vào Đà Nẵng, và lần lần qua các Tỉnh miền Trung vào đến tận Thủ đô Saigon. Ngày 21-5-1963, 600 tu sĩ biểu t́nh và đi diễn hành từ Chùa Ấn Quang đến Chùa Xá Lợi giữa thủ đô Saigon. Ngày 11-6-1963, Thượng Tọa Thích Quảng Đức tự thiêu trên đường Thái Lập Thành Saigon. Ngày 16-6-1963 có khoảng 500,000 (năm trăm ngàn) Phật tử xuống đường biểu t́nh, tham dự đám táng Thượng Tọa Thích Quảng Đức bị Cảnh sát đàn áp. Vào ngày 30-6-1963, hàng ngàn Thượng Tọa và Ni Cô xuống đường ngồi tuyệt thực phản đối chính phủ Diệm. Ngày 1-7-1963, sinh viên học sinh biểu t́nh trước trụ sở Quốc Hội, yểm trợ cuộc tuyệt thực của Tăng Ni. Ngày 21-8-1963, Cố vấn Ngô Đ́nh Nhu cho lệnh Cảnh sát mặc giả quân phục tấn công các Chùa triền trên toàn quốc, bắt giữ hàng ngàn Tăng Ni, gây bất măn trong dân chúng và dư luận Mỹ cũng cực kỳ sôi nổi. Lúc 21 giờ 30 ngày 22-8-1963, tân Đại sứ Hoa Kỳ Henry Cabot Lodge tới Saigon thay thế Đại sứ Nolting. Nhiều tin đồn việc tiếp xúc ngầm vận động nhóm Tướng Trần văn Đôn, Dương văn Minh, Trần Thiện Khiêm, và Lê văn Kim làm đảo chánh, được tân Đại sứ Lodge thúc đẩy mạnh hơn, với sự chấp thuận của Tổng Thống Hoa Kỳ John Fitzgerald Kennedy.

Toàn thể Quân đội bị cấm trại 100%. Anh Tuyển và Tôi phải hàng đêm ngủ tại văn pḥng với mọi người, mặc dù chúng tôi được cấp cư xá cho gia đ́nh cư ngụ ngay trong Trại Trần Hưng Đạo. Tối nào anh Tuyển và Tôi cũng cùng các anh Vũ Xuân Hoài, Đỗ Linh Quang và vài người nữa không nhớ tên, họp nhau giải trí bằng cờ Domino đến nửa đêm mới ngủ. Anh Đỗ Như Luận th́ phải thường xuyên có mặt ban đêm bên Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu.

Dẫy nhà dành cho Bộ Chỉ huy Biệt Động quân ở ngay bên các dẫy nhà của Cục Truyền Tin, nên 2 Tướng Tôn Thất Xứng và Phan Xuân Nhuận (Chỉ huy trưởng, Chỉ huy phó) vốn cùng là bạn tốt nghiệp Khoá 1 sĩ quan với Tôi, thường điện thoại rủ Tôi ghé văn pḥng các ông ấy chơi buổi tối nói truyện tầm phào. Trong những dịp này các ông ấy nhắc khéo đến việc tham gia đảo chính, nhưng Tôi e ngại thận trọng khước từ. V́ Tôi nghĩ, 2 ông ấy từng là những người được Tổng Thống tin dùng, mới giao cho nắm các Đại đơn vị rồi lại thăng cấp cho lên đến hàng Tướng nhanh chóng, th́ làm sao các ông ấy lại có thể tham gia việc mưu toan phản Tổng Thống được. Mặc dù Tôi cũng nghe phong thanh, đang có cuộc âm mưu đảo chánh Tổng Thống Diệm, do một số Tướng lănh cầm đầu.

Thế rồi vào ngày 1 tháng 11 năm 1963, cuộc đảo chánh đă xẩy ra. Tất cả các Tướng, các Trưởng Pḥng Bộ Tổng Tham mưu, các Chỉ huy trưởng Nha Sở Binh chủng tại Trung ương đóng tại Saigon-Chợ Lớn-Gia Định-Biên Hoà, đều phải đến họp bất thường dưới quyền Chủ tọa của Tướng Dương văn Minh, tại pḥng ăn lớn trong Câu lạc bộ sĩ quan Bộ Tổng Tham mưu, chớ không họp tại Trung tâm Hành quân như thường lệ. Trong khi họp, Quân cảnh thuộc Bộ Chỉ huy Tổng hành Dinh tăng cường canh gác ṿng trong ṿng ngoài khắp chung quanh rất cẩn trọng, “nội bất xuất, ngoại bất nhập” khác hẳn thường lệ. Vào khoảng quá trưa có tin đồn râm ran, một số không chịu theo phe đảo chánh bị đem giam tại căn villa ngay bên phải Cổng Một (ngơ ra vào chính của Bộ TTM), và h́nh như có người bị giết là Trung Tá Lê Quang Tung Chỉ huy Lực lượng Đặc biệt, người thân tín của hai ông Diệm và Nhu.

Khoảng 3 giờ chiều, bỗng dưng anh Tham mưu trưởng Đỗ Như Luận từ bên Tiểu đoàn chạy vào Cục TT, ra lệnh Đại úy Phan Duy Du Tham mưu phó thông báo tất cả mọi người phải ra trước sân tập họp. Anh Du và Tôi đứng trên lan can tầng lầu nh́n xuống. Anh Luận với vẻ mặt quan trọng căng thẳng, vào pḥng anh Du gỡ khung ảnh Tổng Thống Diệm đang treo phiá trên cửa, đem ra hành lang và ném xuống sân vỡ tan tành trước hàng quân, rồi xuống đứng trước anh em nói ǵ chúng tôi không nghe được. Anh Du và Tôi giật ḿnh ngơ ngác im lặng, quay vào trong văn pḥng. Anh Du ngồi vào bàn giấy, Tôi nằm dài trên chiếc ghế bố của anh ấy. Một lát sau, anh Luận với sự hộ tống của anh Nhuận và mấy người thân cận khác có cằm súng nơi tay, đi qua chỗ anh Du và Tôi để vào văn pḥng Tham mưu trưởng của anh ấy. Thấy Tôi, anh Luận nói: “T́nh h́nh rất nghiêm trọng, Trung tá Chỉ huy trưởng đi họp chưa về, Thiếu Tá lo Bộ Chỉ huy để Tôi lo bên Tiểu đoàn.” Tôi ngỡ ngàng chẳng biết phải làm ǵ, và cũng ngại chẳng hỏi xem truyện ǵ đang xẩy ra. V́ ai cũng biết anh Luận có gốc dựa rất nặng kư, thân thích ruột của Đại Tá Đỗ Mậu Cục trưởng An ninh Quân đội một tay chân vô cùng thân tín của Cụ và ông Cố vấn trong chế độ hiện tại.

Có người mở radio nghe tin tức, thấy đọc bản thông cáo của Hội đồng Cách mạng, rồi lần lượt hết Tư lệnh này đến Tư lệnh kia, Chỉ huy trưởng Binh chủng này đến Giám đốc Nha Sở khác, đọc lời tuyên ngôn nhiệt liệt ủng hộ Hội đồng Tướng lănh Cách mạng lật đổ chế độ gia đ́nh trị của Diệm-Nhu… Trong hoàn cảnh gây cấn tột cùng đó, tinh thần mọi người rất căng thẳng, nên điều khôn ngoan nhất để không mất mạng oan là giữ thái độ “im lặng là vàng”, và lẳng lặng tuân hành những ǵ anh Tham mưu trưởng Đỗ Như Luận truyền đạt, luôn luôn với câu tḥng thật nghiêm trọng: “Theo lệnh trên”.

Khoảng gần trưa ngày 2 tháng 1 năm 1963, nghe có tiếng xe thiết giáp chạy từ Cổng Một vào Trại Trần Hưng Đạo. Lúc Tôi lái xe về nhà ăn cơm, nh́n thấy chiếc Thiết vận xa đậu ngay nơi giữa băi cỏ rộng lớn, phiá bên trái đường chính dẫn tới Cột cờ Toà nhà chính của Bộ Tổng Tham mưu. Tôi nghĩ rằng t́nh h́nh nghiêm trọng, nên phải có thêm xe Thiết giáp tăng cường canh pḥng Toà nhà chính vậy thôi. Nhưng sao lại đậu chơ hơ giữa sân cỏ rộng, thiếu kỹ thuật tác chiến quá! Không ngờ lúc ăn cơm xong trở lại văn pḥng, mới nghe tin là chiếc Thiết vận xa đó chở xác 2 anh em ông Diệm và Nhu đă bị giết, về tŕnh Hội đồng Tướng lănh Cách mạng. Tôi cảm thấy bàng hoàng xúc động mạnh, một làn khí lạnh chạy dài nơi sống lưng làm sởn gai ốc, máu dồn tê tê mặt nghẹn ngào không nói được ra lời. Thật là khủng khiếp! Tôi không ngờ, việc đó lại có thể xẩy ra trong hàng ngũ người Việt Quốc gia Nhân bản.

Đài phát thanh, đài truyền h́nh, báo chí tha hồ loan báo tin Cách mạng 1 tháng 11 thành công. Phe Phật giáo Trí Quang vận động tổ chức từng đoàn người ra đường đem ṿng hoa đi choàng vào cổ các anh Chiến sĩ đă gan dạ làm xong bổn phận, mà Hội đồng Tướng lănh làm đảo chính mong đợi. Nhiều đổi thay trong Quân đội bắt đầu được thực hiện. Những người có công được ào ạt gắn lon thăng thưởng. Những người thân tín thuộc phe làm Cách mạng hân hoan đến nhận lănh các chức vụ quan trọng, thay thế những người cũ bị coi là lừng khừng không chịu theo Cách mạng, hoặc trong quá khứ có liên hệ mật thiết thân thiện với phe ông Diệm ông Nhu, hoặc xưa nay ngay cổ ngay lưng cứng đầu, chỉ làm đúng nhiệm vụ của người chiến sĩ phục vụ Quốc gia Dân tộc, không chịu luồn cúi nịnh bợ bất cứ thế lực nào để cầu danh kiếm lợi.

Tiểu đoàn Truyền Tin Bộ Tổng Tham mưu được nhiều đoàn thể Phật tử do các Thầy hướng dẫn, đem quà đến ủy lạo tinh thần quân sĩ. Tất cả các đơn vị thuộc các Binh chủng khác tại Trung ương Saigon, cũng hân hoan đón tiếp các đoàn thể Phật tử đến úy lạo tinh thần, cung cấp thực phẩm quà cáp ăn uống ê hề mệt nghỉ. Không khí hoan hỉ vinh quang bao trùm tất cả các đường phố thủ đô Saigon (Ḥn ngọc Viễn đông), ồn ào vui vẻ gắp trăm lần hơn những kỳ Tổng Cục Chiến tranh Chính trị tổ chức cho Chiến sĩ mừng ngày Quốc Khánh 26 tháng 10 hoặc mừng Tết Âm lịch hàng năm. Riêng cá nhân Tôi, th́ thấp thỏm chờ đợi số phận hẩm hiu của chu kỳ Đại Hạn mới đang đến với ḿnh.

Thiếu Tá Tạ Thái B́nh về thay Trung Tá Khổng văn Tuyển làm Cục trưởng Truyền Tin. Anh Tuyển được đưa sang thay chỗ của anh B́nh bên Nha Viễn Thông Bộ Nội vụ. Thiếu Tá Dương Thanh Sơn (em ruột Tướng Dương văn Minh lănh tụ cầm đầu cuộc đảo chính) về làm Trưởng Pḥng 6 Bộ Tổng Tham mưu. Tôi nhận Sự vụ lệnh sang tŕnh diện Nha Tồng Thanh tra tại Bộ Quốc pḥng, để chờ lệnh thuyên chuyển đi đơn vị mới ngoài Binh chủng Truyền Tin.

Với tấm Sụ vụ lệnh trên tay, Tôi lên ngay văn pḥng Tham mưu trưởng Liên quân xin gặp Thiếu Tướng Nguyễn văn Thiệu mới vinh thăng, để tŕnh bầy hoàn cảnh của ḿnh. Tướng Thiệu là bạn cùng tốt nghiệp Khoá Một Sĩ quan với Tôi hồi tháng 6 năm 1949, anh em vẫn từng gặp nhau trong những buổi họp bạn cùng khoá nên không xa lạ ǵ. Sau khi nghe Tôi tŕnh bầy, Tướng Thiệu ôn tồn nói: “Thôi được, Toi (anh) chịu khó đi học một khoá bên Hoa Kỳ đi. Sau khi về t́nh h́nh ổn định sẽ tính sau.”, và Tướng Thiệu nhấc điện thoại gọi cho Tướng Tôn Thất Xứng (cũng cùng khoá 1 sĩ quan với Tướng Thiệu và Tôi) mới ngồi vào ghế Tổng cục trưởng Quân huấn sau đảo chính, để đích thân nói về việc lo lắng giúp đỡ cho Tôi. Rời văn pḥng Tướng Thiệu, Tôi đến Tổng Cục Quân huấn gặp Tướng Xứng. Thấy Tôi, ông mời ngồi và nói: “Hôm trước rủ Cậu không chịu nghe, thôi bây giờ để Moi (Tôi) bảo tụi nó làm thủ tục cho Toi (anh) đi học Khoá Command and General Staff ở Fort Leavenworth ngay nhé!”. Tôi tŕnh bầy, t́nh h́nh chưa ổn định, con đông, có đứa mới gần 1 tuổi, vợ sanh xong lần thứ 7 hơi yếu, nên Tôi cần được ở gần nhà để thường xuyên lo lắng chắc bụng hơn. Vậy xin Anh cho Tôi theo học Khóa Chỉ huy Tham mưu tại Trường Đại học Quân sự Đà Lạt th́ hơn. Tướng Xứng sốt sắng nói ngay: “Vậy th́ OK, Toi (anh) theo học Khoá 9 Chỉ huy Tham mưu sẽ khai giảng vào đầu tháng tới này nhé?” Tôi cám ơn nhận lời ngay, và lái xe ra Bộ Quốc pḥng tại số 63 đường Gia Long, tŕnh diện Đại tá Giám đốc Nha Tổng Thanh tra.

T́nh h́nh Nha Tổng Thanh tra lúc này chẳng khác nào cái hội chợ ô hợp, gồm những người từng bị thất xủng dưới thời Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, nay lại thêm một số người như Tôi không theo đảo chánh bị loại ra khỏi Binh chủng nằm chờ lệnh thuyên chuyển đi đơn vị tác chiến, và một vài người từng bị giải ngũ ngang xương thời Thủ Tướng Diệm thanh lọc trẻ trung hoá Quân đội, nay được tái hồi Quân ngũ chờ đi lănh công việc mới. Trong số này, Tôi gặp Đại Tá Trương văn Xương nguyên là Tư Lệnh Quân khu 2 tại Huế bị Thủ Tướng Diệm cho giải ngũ (h́nh như vào năm 1955), nay được Hội đồng Tướng lănh đảo chánh thành công (phần lớn từng làm dưới quyền ông ấy tại Bộ Tham mưu Quân Khu 2 trước kia) cho tái ngũ, cũng tạm vào đây ngồi chờ thủ tục bổ nhiệm đi nắm chức Giám đốc Tổng Nha Thanh tra Dân Vệ thay thế Trung Tá Trần Thanh Chiêu (người của Tổng Thống Diệm). Sau khi gặp nhau mừng rỡ hàn huyên tâm sự truyện quá khứ, truyện hiện tại, Đại Tá Xương hứa chắc là sẽ tŕnh xin Bộ Tổng Tham mưu bổ nhiệm Tôi về làm Tham mưu trưởng cho ông ngay khi khoá học măn. Tôi thở phào nhẹ nhơm, yên tâm đợi lên đường đi học để được nghỉ dưỡng sức ít tháng tại thắng cảnh thần tiên hạ giới Đà Lạt, đúng như lời các Cụ thường dậy: “Ăn ở hiền lành sẽ gặp Quư nhân phù trợ khi hoạn nạn”.

Thế là DUYÊN NỢ của Tôi với Binh chủng Truyền Tin chấm dứt kể từ ngày đó. Năm 1954, Tôi mang lon Thiếu Tá với 4 vạch kim tuyến vàng trên 2 vai (mẫu cấp hiệu của Quân đội Pháp) nhập hàng ngũ Binh chủng Truyền Tin, cùng anh em vận động quần chúng truất phế ông Bảo Đại để Thủ Tướng Diệm trở thành Tổng Thống nền Đệ Nhất Cộng Hoà tại miền Nam Việt Nam. Bạn bè cùng hoạt động với Tôi trong Phong trào Cách mạng Quốc gia, ai cũng được tưởng thưởng đền bù công lao bằng ít nhất là 3 cấp bậc cao hơn cũ. Riêng Tôi, vẫn mang cấp bậc Thiếu Tá với một hoa mai bạc nơi cổ áo (mẫu cấp hiệu của Quân lực Việt Nam Cộng hoà) cho đến ngày Tổng Thống Diệm bị nhóm đảo chánh giết, rồi lại bị loại ra khỏi Binh chủng Tịch Tà, chẳng biết v́ lư do ǵ???

Nhưng nhờ thấm nhuần từ thuở c̣n thiếu thời lời khuyên của các vị lăo thành kinh nghiệm về cuộc sống qua câu châm ngôn rất triết lư “BÔN BA CHẲNG QUA THỜI VẬN”, nên Tôi không hề buồn mà lại vui v́ biết rằng cái Duyên Nợ trói buộc ḿnh với Truyền Tin được chấm dứt từ đây, để cuộc đời bước sang thời vận mới. Nhờ thế, Tôi đă b́nh tĩnh tự tin bước vào thời vận mới của đời binh nghiệp, và kết quả thâu đạt được đă rất khả quan và thoải mái với những vị trí và môi trường hoạt động mới quan trọng hơn trong Quân đội và Đất Nước cho đến ngày Quốc Hận 30-4-1975.

Để chấm dứt thiên hồi kư này, xin Qúy Chiến hữu đọc bài thơ Tứ Tuyệt sau đây của anh Bồ Câu già Nguyễn-Huy Hùng, sau 30-4-1975 đi tù 13 năm rồi mới được cùng bầu đàn Thê Tử Tôn bỏ quê hương đất tổ Việt Nam đi lưu vong tỵ nạn Cộng sản Việt Nam để t́m cuộc sống Tự do trên đất nước Cờ Hoa, nay đă trở thành công dân của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.


SỐ MỆNH CON NGƯỜI.

Nhân Duyên, Sự nghiệp, Mệnh do trời,

Kèn cựa bon chen cũng thế thôi.

Tích Đức, Tu thân, xây quả Phúc,

Trọn đời thanh thản sống An Vui.

 

Viết xong tại thành phố Fountain Valley, Quận Orange, Tiểu Bang California,
ngày 24 Jan. 2005, tức là ngày Rằm Hạ Nguyên (15 tháng Chạp năm Giáp Thân).


KHIẾT CHÂU NGUYỄN-HUY HÙNG.

<<== đây là ảnh của Bồ câu Già NGUYỄN-HUY HÙNG và Hiền Thê, chụp vào ngày Tết Nguyên Đán Nhâm Ngọ (12 tháng 2 năm 2002) tại khuôn viên Chùa BÁT NHĂ, bên đường Sallivan, thành phố Santa Ana, quận Orange, Nam California, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

 

     

 

 

 

 

 

 

 
Nguyễn Huy Hùng; HỒI KƯ DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN