Nguyễn Huy Hùng                                   

 


Nguyễn-Huy Hùng (ảnh chụp đầu tháng 4-2008)

 

@@@

 

 

Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được,

NẾP SỐNG VÀ PHONG CÁCH
CON NGƯỜI XĂ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

NGUYỄN-HUY HÙNG

Mấy ngày cuối năm Âm lịch Kỷ Mùi (1979) Đội chúng tôi được đưa ra quét dọn rác rưởi cỏ dại vét mương rănh quanh khu gia binh và chung quanh các cơ sở của Ban Chỉ huy trại Tân Lập, để Cán bộ và gia đ́nh đón Xuân Canh Thân (1980) cho được sạch sẽ đẹp mắt.
Nhân dịp làm cỏ trong khu trồng rau của Cán bộ nơi gần bờ sông, Tôi đưa mắt quan sát bốn phiá không thấy bóng Cán bộ, liền ngồi thụp xuống bên luống rau bứt trái bí nhỏ dấu vào bị. Anh bạn Đại tá Chu văn Sáng (An ninh Quân đội) đứng gần trông thấy, nh́n Tôi nháy mắt rồi từ từ lỉnh xa ra chỗ khác. Tôi đă mượn vắng mặt Cán bộ một trái bí rợ c̣n non (ngoài Bắc gọi là bí ngô) to cỡ 2 nắm tay chụm lại, đem về pḥng giam ăn sống với “sắn duôi” và nước muối. Úi chao! nó ngon ngọt mát ruột biết chừng nào!
Một lần khác, anh Sáng cũng rẫy cỏ vun luống rau của Cán bộ gần bên Tôi, thấy bầy gà con cỡ nắm tay cứ sấn vào quanh lưỡi cuốc để giành những con giun, anh ấy hỏi có dám bập gà con không? Tôi trả lời gà phải lột lông phiền hà lại không ăn sống như bí được, nên đành sinh phúc cho chúng để tránh tội sát sanh, nhưng ếch, nhái, lột da dễ dàng ngâm nước muối ăn sống được sẽ không bao giờ tha mạng chúng, mà c̣n phải làm phước giúp cho chúng sớm thoàt nghiệp sinh vật về cơi Niết Bàn.

Hồi c̣n ở bên K1, anh Sáng được chia chỗ nằm ngay bên cạnh Tôi, nhờ vậy có nhiều dịp tâm sự hàn huyên nên Tôi nhận biết được anh ấy là người dễ mến không độc ngầm. Sang K5 này, anh em lại được “biên chế” vào chung một Tổ nên Tôi mới dám cải thiện linh tinh ngay trước mặt anh ấy.


Hồi c̣n ở bên K1, nhân dịp Tết Mậu Ngọ (1978) Ban Chỉ huy Phân trại có tổ chức các cuộc thi vui Xuân cho Tù tham gia tranh giải thưởng. Anh Sáng ghi tên đấu bóng bàn, v́ trước kia anh ấy từng là đấu thủ có hạng trong đoàn tuyển thủ của Việt Nam Cộng Hoà sang Nhật Bản dự tranh giải bóng bàn Quốc tế vùng Á Châu, nhờ có ngón thủ tuyệt vời bền bỉ anh ấy đă thắng và đoạt chức Vô địch, nên hy vọng trong Trại Tù này không ai hơn nổi, và chắc chắn giải thưởng hạng Nhất 10 trái trứng gà sẽ lọt vào tay anh ấy dễ dàng. Tôi đă khuyên không nên tham dự, “tre già măng mọc” cơ thể đang suy nhược lại không tập luyện e lỡ thua th́ cái Danh Vị Vô địch Á Châu một thời sẽ bị tiêu vong oan uổng. Anh ấy nhất định không nghe và nói: “-Giữa lúc “củi châu gạo quế” này, 10 trái trứng là cả một gia tài quư báu cho sức khoẻ. Hơn nữa, đây là dịp được tham gia cải thiện hợp pháp sao ḿnh lại bỏ qua không thử thời vận?”


Kết quả đúng như Tôi đă tiên liệu. Vào chung kết, anh Sáng thua một bạn trẻ c̣n khoẻ mạnh có lối chơi tấn công thật vũ băo, phần thủ của bạn ấy cũng không phải hạng thường, nên bạn ấy đă giành mất giải Nhất, anh Sáng được hạng Nh́ lănh 5 trái trứng gà. Sau buổi tranh đua về Láng, anh Sáng nh́n Tôi mỉm cười nói: “-Vous (Bạn) nói đúng.” và đưa tặng Tôi một trái trứng để chia sẻ tâm t́nh bằng hữu. Tôi không nhận v́ mới được Bưu kiện của gia đ́nh gửi tới.


Tết Canh Thân (1980) tại K5 (Phân trại Trung ương) nơi có Ban Chỉ huy Trại Tân Lập, việc tổ chức mừng đón Xuân có vẻ nhộn nhịp quy mô hơn Tết Kỷ Mùi (1979) ở Phân trại K1. Chung quanh sân tập họp suốt từ cổng vào tới cửa Hội trường, những cây Mai giả, Đào giả bông và lá làm bằng giấy mầu được trang trí xen kẽ với những dây treo lồng đèn và cờ bươm bướm mầu xanh vàng đỏ rất nghệ thuật đẹp mắt. Quang cảnh rực rỡ y như “Bồng lai Tiên cảnh” trên Thượng giới chuẩn bị mừng Chúa Xuân, mà các Văn Thi sĩ giầu óc tưởng tượng thường mô tả.

Đúng giao thừa có đốt pháo đón Tân Niên. Vài phút sau, thấy Cán bộ Trực Trại và “Thi đua” đến mở cửa pḥng giam của chung tôi, Trưởng Trại Tân Lập (Thiếu tá Công An Nhân Dân Nguyễn Thùy) có Giám thị Trưởng Phân trại K5 tháp tùng vào chúc Tết anh em Đại tá chúng tôi năm mới được sức khoẻ tốt để học tập mau tiến bộ. Ông Thùy c̣n khen chúng tôi trong năm qua đă có tinh thần học tập cải tạo tốt, và khuyên nên tiếp tục cố gắng hơn nữa để sớm được Nhà Nước xét cho về “đoàn tụ” với gia đ́nh.
Chúc Tết xong, ông ấy hỏi: “-Anh em có ai biết anh Nguyễn Bá Cẩn Cựu Chủ tịch Hạ viện Quốc hội thuộc chế độ cũ tại miền Nam không?” Rồi khoe là: “- Mấy năm về trước, anh Cẩn cũng học tập cải tạo tại đây và đă được tha về đoàn tụ với gia đ́nh trước khi các anh đến đây. Từ ngày được tha đến nay, năm nào anh Cẩn cũng vẫn nhớ gửi thư chúc Tết và không bao giờ quên ngỏ lời biết ơn sự đối xử rất “t́nh người” của Ban Giám thị, cũng như khoe rằng trong cuộc sống mới tại địa phương được Chính quyền Cách mạng và đồng bào thương yêu đùm bọc.”


Anh Đội trưởng (Đại tá Lê đ́nh Luân, Đơn Vị 101 thuộc P.2 Bộ Tổng Tham Mưu) đại diện anh em chúng tôi ngỏ lời cám ơn và chúc Tết đáp lễ Ban Giám Thị. Anh ấy cũng thay mặt anh em cả Đội, hứa sẽ luôn luôn cố gắng học tập “lao động cải tạo” hăng hái hơn năm cũ để sớm được hưởng lượng khoan hồng của Đảng, Nhà Nước và Ban Giám thị Trại tha cho về “đoàn tụ” với gia đ́nh, hội nhập vào cuộc sống mới trong ḷng Dân tộc Xă hội Chủ nghiă.


Để tỏ thái độ “t́nh người Xă hội Chủ nghiă” của Ban Giám thị đại diện Đảng và Nhà Nước, ông Thùy kêu Cán bộ tháp tùng đem thuốc lào, thuốc lá, và trà ướp sói, sản phẩm của tỉnh Vĩnh Phú “ĺ x́” cho anh em chúng tôi chia nhau mừng đón Xuân. Ai cũng biết là tiền dùng để mua các quà này là trích từ “tiêu chuẩn” Nhà Nước cấp cho Tù ăn Tết, và oái oăm hơn nữa là nguồn gốc tiền này lại do Tù bị buộc phải lao động sản xuất làm ra để nộp cho Nhà Nước. Thật là “của người phúc ta”.


Sáng mồng Một Tết, tất cả Tù và các Quản giáo thuộc Phân trại K5 phải tập trung lên Hội trường để nghe lời chúc Tết của Ban Giám thị Trại trưởng (thường gọi tắt là “BAN”). Có múa Lân đốt pháo đón rước “BAN” từ ngoài cổng vào Hội trường. Khi “BAN” vào tới Hội trường, mọi người phải đứng lên vỗ tay đón chào cho đến khi “BAN” an vị xong bên bàn Chủ tọa trên sân khấu, mọi người mới được phép ngồi bệt xuống đất đợi nghe “huấn từ vàng ngọc” của “BAN”.


“BAN” chúc Tết và phác họa những điểm chính yếu Trại cần phải thực hiện trong năm mới theo lệnh của Nhà Nước. Sau đó, đến lượt đại diện Tù lên đọc lời chúc Tết “BAN”. Tiếp theo, trưởng Ban Thi Đua của Phân trại tŕnh bầy Dự án Kế hoạch năm mới cho mọi người “nắm vững” để mà ra sức “thi đua”. Sau cùng, các Đội trưởng đại diện cho từng khối: Nông nghiệp, Lâm sản, Ḷ gạch, Rau xanh, Xây dựng, Mộc và Đan lát lên đọc “bản cam kết quyết tâm thi đua” hoàn thành trăm phần trăm “chỉ tiêu giao phó đúng hạn kỳ”.


Chấm dứt buổi lễ chúc Tết đầu năm, “BAN” và Cán bộ rời Hội trường, Tù giải tán ra sân tập họp dự các cuộc vui tranh giải thưởng. Tôi không nhớ có những tṛ vui ǵ v́ không quan tâm tham dự, bỏ về pḥng giam nằm ngủ cho quên nỗi nhớ Con thương Vợ, chắc giờ này đang rất buồn khổ v́ 3 cái Tết đă qua đi gia đ́nh thiếu bóng người Cha người Chồng thân thương.


Buổi tối có tổ chức tŕnh diễn Văn nghệ tại Hội trường, cho cả Tù, Cán bộ và gia đ́nh Cán bộ cùng xem. Những người tham gia Đội múa Lân và Đội Văn nghệ được Cán bộ tuyển dụng trong nhóm anh em Tù miền Nam tập dượt thực hiện. Một số thuộc gốc Chiến tranh Chính trị, trong đó có cả Linh Mục và Đại Đức Tuyên úy Quân đội.
Chương tŕnh Văn nghệ rất dồi dào đầy đủ. Nào là đơn ca, tốp ca, nhạc cảnh, và đặc biệt có tŕnh diễn một vở tuồng được các Cán bộ rất thích, trầm trồ ca ngợi. Tôi không nhớ chắc tên, h́nh như tuồng Dương Vân Nga. Các nghệ sĩ có trang phục tŕnh diễn tươm tất y như một đoàn hát lưu động miền quê. Vai Nữ được mấy bạn người mảnh mai thủ vai, hoá trang trông thật xinh đẹp, duyên dáng yểu điệu, làm mọi người vô cùng ngạc nhiên thích thú. Chẳng biết trang phục và nhạc cụ kiếm ở đâu ra? Chắc Ban Giám thị đi thuê của đoàn Văn Công Nhà Nước nào đó.


Ba ngày Tết qua đi, đợt “thi đua sản xuất” đầu năm được “phát động ra quân” rầm rộ, có Lân, có pháo mở đường. Đội chúng tôi đi tăng cường trồng đậu cho một Đội Nông Nghiệp khác, cách Trại chừng hơn cây số về hướng Bắc của thung lũng.
Trên đường ra “hiện trường lao động”, chúng tôi thấy nơi giữa đồng trống xa xa gần bờ sông, một đám đông khoảng dăm chục người cả đàn ông lẫn đàn bà đang túm năm tụm ba, kẻ đứng người ngồi, đi đi lại lại, nói năng ồn ào. Chúng tôi vừa đi vừa quay mặt quan sát ngạc nhiên, không biết đám ma hay đám mít tinh. Quản giáo Đội thấy vậy lên tiếng giải thích: “-Phiên họp chợ định kỳ của dân địa phương đó.”


Đất ruộng qua suốt mùa Đông mưa phùn, ẩm ướt mềm xền xệt, có chỗ úng vũng đầy nước, trong lúc lên luống mỗi nhát cuốc là một lần bùn văng tùm lum lên người. Anh Trần văn Thăng (Đại tá An ninh Quân đội) vui miệng ca nho nhỏ bài hát có câu “...nhà.a. nông, chân lấm ta.ay bùn...”, chẳng may Quản giáo Đội đi ngang nghe được, gọi lên bắt đứng giữa sân trước Nhà Lô “làm việc” thật lâu. Ông ta lên giọng hạch hỏi phê phán nặng nề v́ tội chưa ư thức được “lao động là vinh quang”, c̣n “ngại khó ngại dơ”, “nặng óc tư sản, ngồi mát ăn bát vàng” ...


Ít ngày sau, Đội chúng tôi lại đổi công tác đi xắn đất vét ao chứa phân bên truồng “heo (lợn) cải thiện” của Cán bộ cho xâu thêm, để trại thả cá theo chương tŕnh “VAC” của Nhà Nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh hồi c̣n sinh tiền, học được của các Đồng chí Cách mạng đàn anh bên Trung Hoa đem về áp dụng. Nếu Tôi nhớ không lầm, theo lời giải thích của Cán bộ hướng dẫn học tập lao dộng th́ “VAC” là ám hiệu viết tắt của 3 chữ: Vườn rau, Ao cá, và Con lợn (chuồng lợn).


Buổi sáng hôm đó trời âm u, thời tiết cũng c̣n ngăm ngăm lạnh, anh em chúng tôi chia nhau thành 4 toán làm việc cùng một lúc. Hai toán lội xuống ao, đứng xắn đất thành từng khối vuông bằng lưỡi xẻng. Hai toán đứng làm dây chuyền, bê chuyển những tảng đất đă xắn ra từ ḷng ao lên bờ. Đất nhăo đen x́ xền xệt trộn lẫn phân heo lâu ngày hôi thối muốn ngộp thở, vẫn phải cắn răng mà cố gắng làm cho mau xong.
Vào khoảng giữa buổi lao động bỗng dưng có một trận mưa thật lớn đổ xuống, mọi người chạy lên ẩn trú dưới mái chuồng heo để tránh mưa, bị Cảnh vệ nạt nộ: “-Ai cho các anh nghỉ? xuống tiếp tục làm ngay!” Mọi người c̣n đang ngần ngừ, Cảnh vệ lên đạn súng và hét tiếp: “-Chúng mày định chống đối phải không?”. Anh em đành lục tục trở ra tắm mưa tiếp tục công việc.


Trong khi mọi người nín lặng làm việc giữa tiếng mưa rơi rào rào trên mái tôn, anh Nguyễn văn Phúc (Đại tá Chiến tranh Chính trị) vừa bê chuyển đất vừa ngâm nga mấy câu thơ của Tố Hữu, nói đến vấn đề t́nh người sao đó, Tôi không nghe rơ được từng tiếng thơ ngâm, thế mà Quản giáo Đội đứng núp mưa gần đó nghe được, nhưng ông ta tỉnh khô để cho mọi người tiếp tục lao động trong mưa, chừng mươi phút sau mới cho phép vào trú mưa. Trong khi ngồi nghỉ trên sàn chuồng heo, cả Đội bị Quản giáo “phê b́nh giáo dục” một trận nặng nề. Anh Phúc phải hết lời tŕnh bầy chứng minh rằng đấy là những vần thơ của Đại Thi Hào Tố Hữu đang là Bộ trưởng Giáo dục của Chính quyền Cách mạng tại Hànội, mới thoát khỏi tai vạ.


Khoảng từ tháng 9 trở đi bắt đầu tàn Thu sang Đông, các Bà Vợ ở miền Nam được giấy phép ra “thăm nuôi” Tù tấp nập hơn, hầu như ngày nào cũng có. Mấy bạn lâu nay nhận được nhiều Bưu kiện hơn anh em trong Đội, cũng lại là những người có may mắn được “thăm nuôi” trước nhất. Các Bà đem theo cả 3, 4 chục kí lô đồ tiếp tế đủ thứ, để trong rương, trong các bao tải đầy nhóc. Trại phải cho Tù mượn xe “cải tiến” để chở đồ từ Nhà Thăm Nuôi vào Trại, v́ gánh không xuể.


Đội chúng tôi có một bạn, quà nhận qua đường Bưu điện tháng nào cũng 4, 5 Bưu kiện, lúc Vợ tới thăm tiếp tế thêm cũng rất nhiều, nhắm chừng một người ăn cả năm mới hết. Anh em đă đặt cho biệt hiệu “phú ông”. Mỗi lần đổi pḥng giam hay di chuyển đi trại khác, “phú ông” phải nhờ tới 2, 3 anh em phụ khuân mới xuể. Dĩ nhiên những người chấp nhận phụ giúp luôn luôn được “phú ông” đền ơn bằng những bữa ăn xứng đáng. Nhưng có một chuyện làm anh em x́ xào, chắc “phú ông” cảm nhận được, nên sau này khi vào tới Trại Thanh Phong, Thanh Hoá, “phú ông” đă tích cực sửa sai. Để lấy lại cảm t́nh của anh em, sáng Chủ nhật nào “phú ông” cũng nhờ mấy tay đàn em nấu nướng các món ăn, mời thay phiên chừng 7, 8 anh em trong Đội đến đăi rất linh đ́nh.
Số là khi bà Xă đến thăm lần đầu tiên, ngoài rất nhiều quà khô, bà Xă c̣n nấu cho “phú ông” một rá cơm trắng đầy ắp với gà luộc nguyên con, đủ cho mười người ăn một bữa no nê, một ḿnh “phú ông” ăn phải cả tuần lễ mới hết. Nhưng “phú ông” chỉ tặng cho 3, 4 người quen thật thân, mỗi người 1 chén cơm, c̣n để dành một ḿnh ăn lần mỗi ngày 3 bữa cho đến hết.


Kẹt nỗi thời tiết gặp mùa nắng mưa lẫn lộn, không khí lúc oi lúc ẩm, trong tù không có tủ lạnh để tồn trữ thực phẩm tươi nên chỉ hai ngày sau phân nửa rá cơm c̣n lại bị thiu chua không ăn được, “phú ông” tiếc của đem phơi khô cũng chẳng thành, mốc meo vàng đỏ mọc đầy xông mùi chua như mẻ, đành phải đổ bỏ. Phải chi ngay hôm mới thăm nuôi vào, chia cho những bạn chưa được gia đ́nh tiếp tế đang thiếu thốn, mỗi người một chén “miếng khi đói bằng gói khi no”, tiếng thơm hào hiệp sẽ vang lừng chẳng bao giờ phai trong trí nhớ của anh em.


Một tuần lễ sau, anh em lại thấy “phú ông” đem phơi một lô năm bẩy chiếc bánh ḿ tươi dài 4 tấc sản xuất tại Hànội, cũng bị mốc meo xanh lốm đốm không ăn được. Cho cũng chẳng ai dám lấy, v́ sợ ăn vào tiêu chẩy thêm họa vào thân. “Phú ông” đành vứt vào thùng rác cho Trại đem đi ủ với phân người để bón ruộng, cho luá cho rau thêm xanh tốt thâu hoạch cao.


Hầu như tuần nào Đội chúng tôi cũng có người được thân nhân từ miền Nam hoặc từ Hànội đến “thăm nuôi”. Những bạn nằm 2 bên cạnh và một vài bạn thân khác, mỗi lần có “thăm nuôi” đều cho Tôi đồ ăn tươi. Người cho nắm cơm nếp với miếng thịt gà luộc. Người cho mẩu bánh ḿ cặp ít miếng thịt kho. Người cho chén cơm trắng với chút muối mè đậu phộng. Có người cho miếng bánh tổ (một loại bánh ở trong Nam, làm bằng bột nếp trộn đường nấu chín đổ khuôn phơi khô ăn dần)...


Phần Tôi, tự biết hoàn cảnh gia đ́nh khó khăn Vợ đau yếu phải lo nuôi tám Con c̣n nhỏ dại, không mong ǵ có ai thăm nuôi, ngay việc nhận Bưu kiện hàng tháng cũng thất thường tháng có tháng không. Bạn bè cho không nhận sợ mất ḷng, c̣n nhận e rằng ḿnh sẽ không có để trả nợ, nên Tôi luôn luôn tŕnh bầy sự thật hoàn cảnh của ḿnh để từ chối không nhận. Nhưng ai cũng cố t́nh ép phải lấy, và nói: “-Trong hoàn cảnh này không nên nghĩ đến chuyện “ḥn đất ném đi, ḥn ch́ ném lại”. Sau này nếu chúng ḿnh c̣n sống, gặp nhau bạn bè tha hồ mà “chén chú, chén anh” lo ǵ.”


Lâu lâu hai ba tháng không chừng, Tôi mới nhận được thư của gia đ́nh, lo lắng không biết thực trạng hoàn cảnh Vợ Con ra sao. Tôi có địa chỉ của bà Chị Vợ ở ngoài Bắc, nhờ hồi đầu năm 1977 tại Hoàng Liên Sơn, trong một thư kèm trong Bưu kiện tiếp tế quần áo, Vợ tôi báo cho biết bà Chị có vào Saigon kiếm thăm gia đ́nh, Chị ấy cho biết địa chỉ để pḥng trường hợp Tôi được tha về ghé thăm nếu thuận tiện. Thư Vợ tôi có viết thêm đôi lời dặn là trong thời gian đang cải tạo đừng biên thư làm phiền Chị ấy. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, cùng bất đắc dĩ Tôi đành phải gửi thư cầu cứu bà Chị Vợ, nhờ liên lạc t́m hiểu giùm t́nh h́nh hiện tại của Vợ Con. Chị ấy có chồng người Trung Hoa mở tiệm trồng răng vàng tại Hải Pḥng.


Thư Tôi gửi đi được khoảng một tháng sau nhận được hồi âm của bà Chị Vợ tốt bụng. Bà Chị trách Tôi sao không liên lạc sớm hơn để Bà giúp đỡ, và tại sao không gửi Phiếu Bưu Kiện về đều hàng tháng cho Vợ tôi gửi quà. Đồng thời Chị ấy cũng báo cho biết, Vợ tôi đang xin giấy phép ra thăm nuôi nhưng chưa được. Ngoài ra, bà Chị cũng cho biết đă ra Bưu điện Hải pḥng xin gửi Bưu kiện tiếp tế cho Tôi, nhưng người ta không cho v́ không có Phiếu Bưu Kiện của Trại giam cấp.


Thật oan nghiệt, tháng nào Tôi chẳng nộp thư và Phiếu Bưu Kiện do Trại cấp để Quản giáo Đội kiểm tra chuyển gửi về nhà cho Vợ. Mỗi tháng chỉ được cấp có một Phiếu Bưu Kiện, làm sao có dư mà gửi để bà Chị tiếp tế phụ cho. Tin tức này chứng tỏ rơ ràng, thư Tôi gửi cho gia đ́nh hàng tháng theo quy định của Trại không được chuyển đi, hoặc có thể là Chính quyền địa phương nơi gia đ́nh Tôi cư ngụ kiểm tra thư xong đă vứt đi không phát. Chứ chẳng lẽ nào Bưu điện tồi đến nỗi để mất thư hoài sao? Các bạn khác trong cùng Đội đâu có gặp khó khăn như Tôi, ai gửi thư về nhà cũng nhận được hồi âm đều đặn, có người hàng tháng c̣n nhận được 2, 3 thư của gia đ́nh gửi tới.
Mùa Đông năm nay tới sớm hơn mọi năm, ṛng ră ngày tháng khổ xác khổ tâm cứ tiếp tục theo nhau qua đi trong giá lạnh của mưa phùn gió bấc. Bỗng một hôm, đang đứng dưới làn mưa bụi nhẹ nhàng buổi sáng chờ lệnh xuất trại lao động, Cán bộ Trực Trại đọc tên những người được nghỉ lao động ra gặp “thăm nuôi”, có tên Tôi, mừng hết chỗ nói, bàng hoàng tưởng như ḿnh đang mơ ngủ. Bước ra khỏi hàng về pḥng giam, cất túi đồ nghề đi lao động, thay bộ quần áo lành lặn tươm tất đúng như Trại quy định cho những người được “thăm nuôi” phải tuân hành. Chờ mọi Đội xuất trại hết, Tôi hân hoan ra sân đến cạnh cổng tŕnh diện Cán bộ giắt đi “thăm nuôi” cùng lượt với 5 bạn Tù thuộc các Đội khác.


Trên đường ra Nhà Thăm Nuôi, đầu óc Tôi trống rỗng. Thực t́nh, Tôi không bao giờ nghĩ là Vợ dám liều để mặc các Con nhỏ ở nhà không người lớn chăm sóc mà đi “thăm nuôi” ḿnh, nên không chuẩn bị tinh thần mong đợi như các bạn khác. Tôi hoang mang, không biết phải sử xự ra sao cho đúng quy luật Trại giam lúc gặp Vợ sau bao ngày xa cách? Chẳng biết sẽ được gặp nhau như thế nào? Được phép nói những chuyện ǵ?
Tới điếm canh cách nhà thăm nuôi chừng trăm mét, thấy một số bà từ trong sân tiến ra để nh́n đón chồng. Tôi đảo mắt t́m hoài chẳng thấy bóng dáng Vợ ḿnh đâu. Đang ngạc nhiên suy nghĩ, nghe có tiếng gọi: “-Chú Hùng! Chú Hùng! Chị đây, Chị và cháu đi thăm Chú đây!”


Quay mặt về phiá có tiếng gọi, Tôi thấy một Bà đă lớn tuổi dáng người thấp và hơi mập, đang khua tay vẫy, Tôi chăm chú nh́n ngờ ngợ măi mới nhận ra được bà Chị Vợ. Sau 25 năm không gặp bà Chị đă già đi nhiều, nhưng giáng vóc và khuôn mặt không thay đổi, nhờ thế mới nhận được. Bà Chị xáp lại giắt tay Tôi vừa đi vừa nói: “-Chú gầy ốm quá, chắc phải xút tới phân nửa người chớ không ít. Hồi cuối năm 1975 Chị có vào Saigon thăm Cô ấy và các cháu, thấy ảnh Chú mập mạp tốt tướng lắm. Bây giờ th́ ốm tong ốm teo, thật tội nghiệp, may mà khuôn mặt không thay đổi, Chị mới nhận được ra Chú đấy!”


Có tiếng Cán bộ quát: “-Mấy chị kia dang ra, nếu không sẽ không cho “thăm nuôi” bây giờ. Chờ vào pḥng sẽ nói chuyện.”


Các Bà tách khỏi chúng tôi, đúng lúc mọi người vừa đi tới trước sân Pḥng Thăm Nuôi. Anh em Tù đứng thành một hàng ngang, một bạn Tù được Cán bộ chỉ định từ trước khi ra khỏi Trại, dơng dạc cất tiếng hô lớn như kiểu nhà binh: “-Nghiêm, báo cáo Cán bộ 6 người K5 xin thăm nuôi.” Cán bộ gật đầu cho mọi người vào Pḥng Thăm Nuôi. Tù vào trước ngồi hàng ghế bên phải chiếc bàn dài suốt căn pḥng, bề ngang rộng 1 mét. Thân nhân vào sau ngồi hàng ghế bên đối diện. Cán bộ ngồi tại ghế ngay đầu bàn đọc Điều lệ Nội quy “thăm nuôi”, và quy định thời gian thăm là 15 phút. Hai bên bắt đầu nói chuyện. Cán bộ tiếp tục ngồi tại chỗ quan sát, lóng nghe xem Tù và thân nhân nói những ǵ.


Tôi bị gọi đích danh, chỉ định ngồi ngay sát đầu bàn chỗ gần bên Cán bộ. Thật là kẹt, 2 Chị Em chẳng dám trao đổi ǵ nhiều về chuyện thật của gia đ́nh.


Trước mặt Cán bộ, bà Chị luôn mồm khuyên: “-Chú phải cố gắng học tập cho tốt, đừng dại dột nghe người ta xúi bẩy làm những điều sai trái, Nhà Nước sẽ sớm khoan hồng cho về với Vợ Con.” Rồi Bà kể lể: “-Hồi cuối năm 1975 vào thăm Cô ấy và các cháu, Chị đă thấy mộ phần của Mẹ (nhạc mẫu của Tôi), và những phim ảnh sinh hoạt gia đ́nh của Cô Chú. Nhờ đó Chị biết được lúc Mẹ c̣n sống cũng như sau khi qua đời, Cô Chú đă làm tṛn bổn phận phụng dưỡng Mẹ rất chu đáo. Nếu Mẹ ở ngoài này gần các Chị, chắc chẳng được như vậy đâu. Biết Chú ở đây rồi, Chị sẽ theo định kỳ Nhà Nước cho phép, đến tiếp tế cho Chú tiện hơn là Cô ấy ở trong Nam, đường xá xa xôi mỗi lần đi lại vất vả khó khăn. Việc nhà Chú đừng lo, Chị sẽ lưu tâm giúp đỡ cho. Lần thăm nuôi này Chị không biết Trại cho phép tiếp tế cho Cải tạo nhiều thực phẩm như vậy, nên Chị đem cho Chú rất ít chỉ có 2 kí bánh ḿ khô, 1 kí đường cát, 4 cái bánh chưng nhà gói lấy, và mới nài các Bà ở trong Nam ra bớt cho được 1 kí ḿ ăn liền để Chú dùng đỡ. Chị đă thưa với Anh Cán bộ đây rồi, một tuần lễ nữa Chị sẽ cho Cháu mang đến tiếp tế thêm cho Chú, những thứ Chú cần để “bồi dưỡng” cho mau lấy lại sức mà cải tạo cho tốt.”


Đến lúc hết giờ thăm, thân nhân và Tù ra trước sân giao nhận quà tiếp tế, bà Chị đứng sát bên Tôi nói nhỏ: “-Lẽ ra chúng nó không cho Chị gặp Chú đâu, nhưng Chị đă đút tiền nên nó mới cho đấy. Lúc xin giấy phép di chuyển ở Hải Pḥng cũng gặp khó khăn v́ không thuộc diện thăm nuôi, nhưng Chị đă phải nại lư do Cha Mẹ đă chết hết, Cô ấy ở xa lại đang bệnh hoạn nên Chị phải thay thế. Chị đưa bức thư xin giúp đỡ của Chú ra và đút lót món tiền kha khá hơn b́nh thường, chúng nó mới cấp giấy phép cho đi thăm đấy. Chị ở ngoài này mấy chục năm rồi, biết rơ cần phải làm ǵ mỗi khi muốn được Chính quyền chiếu cố giúp cho ḿnh được việc.”


Nhận quà xong, Tù chất đồ lên xe “cải tiến” rời Nhà Thăm Nuôi trở về Hội trường của Trại. Sau khi Cán bộ khám xét quà mới nhận xong, Tôi xách chiếc bị cói đựng cả gia tài tiếp tế khoảng 6, 7 kí lô về pḥng giam. Anh Trực Pḥng nh́n thấy, tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng không nói ǵ. Tôi hiểu ư thong thả phân bua, Vợ xin giấy phép hoài mà chưa được nên nhờ bà Chị Vợ ở ngoài Bắc này đến thăm t́m hiểu đường đi nước bước trước. Ngoài Bắc này, chúng ḿnh đă từng thấy thân nhân đi thăm Tù, có bao giờ mang ǵ nhiều đâu.


Sau giờ điểm danh Tù vào pḥng buổi tối xong, Tôi lấy 2 chiếc bánh chưng ra cắt làm 8 miếng, đem biếu anh Đội trưởng, 2 bạn nằm kế bên, mấy bạn đă từng cho Tôi ăn quà “thăm nuôi” của họ trước đây, anh nấu nước ngoài “hiện trường lao động”, và anh Trực Pḥng. C̣n lại 2 chiếc để dành ăn dần mỗi ngày nửa chiếc.


Mười ngày sau, vào một buổi trưa vừa nhập trại sau khi đi lao động sáng trở về, Tôi được gọi lên Văn pḥng Thi Đua làm việc. Tôi giật ḿnh chẳng biết có chuyện ǵ lành hay giữ, nhưng vẫn phải tức tốc đi ngay. Khi tới nơi, anh “Thi Đua” hỏi tên rồi chỉ cho Tôi chiếc rương làm bằng tôn (thường dùng để đựng quần áo) và đưa chià khoá bảo mở ra kiểm tra xem có đủ các món như trong bức thư liệt kê không, rồi đem về. Đổi lo sang mừng, đây là rương quà bà Chị Vợ đă nói với Tôi trước mặt Cán bộ trong Pḥng Thăm Nuôi hôm trước.


Trong khi Tôi kiểm đồ đạc để trong rương, anh “Thi Đua” hỏi: “-PtX là ai vậy?», Tôi trả lời Chị Vợ của Tôi ở ngoài Bắc này. Anh ta nói tiếp với giọng ngạc nhiên: “-Làm sao mà ở ngoài này lại có người Chị Vợ tốt bụng đến thế? Anh là người tốt phúc lắm đấy!”
Kiểm xong, Tôi ngỏ lời cám ơn và không quên biếu anh “Thi Đua » một phong bánh khảo Hải Dương, rồi gồng hai tay khệ nệ bê chiếc rương thực phẩm ra khỏi Văn pḥng Thi Đua. May sao vừa ra tới đường, gặp anh bạn nằm cạnh cùng pḥng giam đang lảng vảng gần đó ŕnh xem chuyện ǵ xẩy đến với Tôi, chạy đến tiếp tay khiêng. Nếu không, một ḿnh không thế nào tiếp tục bê đi nổi, phải kéo chiếc rương lết trên mặt đất cả trăm mét mới về tới pḥng giam. Kể từ lúc này Tôi cảm thấy yên tâm, không c̣n lo bị chết đói trong Tù v́ suy nhược thiếu dinh dưỡng nữa, đồng thời cũng tự nhủ thầm từ nay sẽ nhất định không cải thiện linh tinh nữa.


Kiếp sống Tù, cứ tiếp tục trôi theo nhịp xoay của Trái Đất với niềm hy vọng lớn lao vào các cuộc thương thuyết đang diễn tiến thuận lợi tại Genève, giữa Hoa Kỳ và phe Cộng sản Việt Nam.


Đầu tháng 12, khoảng hơn 3 tuần lễ sau ngày bà Chị Vợ đến « thăm nuôi », Tôi lại được gọi tên đi « thăm nuôi », thật là một bất ngờ thích thú, Tôi đoán chắc là Vợ ở trong Nam ra thăm. Các bạn cùng Đội rất ngạc nhiên không hiểu sao mới được thăm chưa đầy một tháng, nay lại được phép thăm nữa.


Như thường lệ, sau khi tất cả các Đội xuất trại đi lao động khoảng mươi phút, anh em được “thăm nuôi » tập trung bên cạnh cổng, theo Cán bộ ra khỏi trại để gặp thân nhân. Vừa tới sân Nhà Thăm Nuôi, Tôi bỗng nghe một tiếng reo thật lớn: « -Bố ! ». Rồi từ trong nhóm các Bà đứng chờ Chồng, cô Con gái lớn của Tôi chạy ùa ra vồn vă ôm Tôi hôn rối rít. Tôi phải nói nhỏ, coi chừng người ta phạt không cho thăm bây giờ đấy con ạ, Cô ấy mới buông Tôi ra và lẩn vào trong đám các Bà, đang ngạc nhiên nh́n cảnh tượng bộc lộ t́nh thương rất là Âu Tây của Con gái đối với Bố giữa chỗ đông người ngay trước mặt Cán bộ trại tù.


Vào trong Pḥng Thăm Nuôi, thấy có 2 anh thanh niên cỡ tuổi đôi mươi, một đứng một ngồi bên con gái, Tôi hỏi xem là ai. Con tôi trả lời: “-2 Anh con Bác ..x.., hôm trước theo Bác đến thăm Bố, nên hôm nay dẫn đường cho con đi.»

 
Hôm bà Chị Vợ đến thăm, các cậu ấy đi theo nhưng không vào trong pḥng thăm, cũng không thấy xuất hiện để bà Chị giới thiệu lúc ra sân nhận quà trước khi trở vào Trại, nên Tôi không biết mặt.


Hai cậu với giọng lơ lớ Tầu lai nói: «Chúng cháu chào Chú. Bố chúng cháu cũng đ̣i đi thăm Chú, nhưng v́ là người Trung Hoa nên Mẹ chúng cháu không cho. Nhưng thế nào rồi Bố chúng cháu cũng sẽ đến thăm Chú.” Tôi ngỏ lời cám ơn các Cháu đă dẫn Con Tôi đến đây, và yêu cầu chuyển lời chào của Tôi đến ông anh cột chèo tốt bụng, chưa bao giờ biết mặt. Tôi hỏi tiếp xem các cậu ấy học ngành nghề ǵ? công việc làm ăn ra sao? Một cậu nhanh miệng trả lời: “-Ḿnh là Công dân hạng nh́ ấy mà Chú, lo làm ăn chớ th́ giờ đâu mà học với hành. Chúng cháu ở nhà học nghề làm răng của Bố truyền lại, cũng đủ sống cần ǵ phải đi đâu học cho nó thêm mệt và tốn tiền.»
Tôi quay sang hỏi Con gái, về sức khoẻ của Vợ tôi, về việc học hành của mọi người ra sao? Việc học Y khoa của cô ấy và người em trai kế đến đâu rồi? có hy vọng ǵ không? bao giờ ra trường? Qua những câu trả lời ṿng vo nhỏ nhẹ, Tôi hiểu được là:
-Con gái Tôi phải đi làm ở Bệnh viện, với tư cách Y sĩ phụ tá cho các Bác sĩ, để học nghề chớ không học ở trong trường Đại học nữa. Chưa biết bao giờ cô ấy sẽ được trở lại trường, để tiếp tục học như các bạn khác mà lấy bằng.


-Hiện cô ấy đang làm việc tại Nhà thương Đồn Đất Saigon (sau 30-4-1975 người ta đổi tên là Bệnh viện Nhi đồng 2), xin được nghỉ phép 2 tuần lễ đi « thăm nuôi » Bố đang cải tạo ở ngoài Bắc. Nhờ thế mới can thiệp với Chính quyền Địa phương cho phép Mẹ đi theo, sau nhiều tháng Mẹ tự xin phép không được chấp thuận.
-Hai Mẹ Con ra Hànội, nhờ Bác ..y.. (bà Chị thứ của Vợ tôi) dẫn đi thăm Tôi. Nhưng Bà thoái thác bận công tác Chính quyền không giúp được, đành phải xuống Hải Pḥng nhờ Bác ..x.. (bà Chị lớn) giúp đỡ. Hôm nay Vợ tôi không đi thăm được, v́ sau cuộc hành tŕnh vất vả mấy ngày đêm liền bằng Xe Hoả, xuống tới Hải Pḥng bị bệnh nặng ho ra máu, phải đưa vào Bệnh viện cấp cứu, vẫn đang c̣n nằm điều trị chưa khỏi.
Bây giờ Tôi mới hiểu, tại sao hôm bà Chị ..x.. đến thăm Tôi lại nói: « -Trước khi đi thăm Chú, Chị có ghé vợ chồng Cô ..y.. ở Hànội, hỏi xem có gửi ǵ cho Chú không? Cô ấy đă khuyên Chị không nên dính vào, nhưng Chị vẫn cứ đi. Cô ấy c̣n dặn Chị nói với Chú đừng gửi thư về nhà Cô ấy. »


Bà Chị Vợ tên ..y.. và Chồng theo Cách mạng từ năm 1945, trở về tiếp thu Hànội hồi tháng 7 năm 1954 theo Hiệp định Genève. Lúc gặp Mẹ Vợ tôi, Chị ấy đă khuyên Bà di tản vào Saigon sống với Vợ Chồng chúng tôi để an hưởng tuổi già, không nên ở lại miền Bắc. V́ Bà Mẹ có rất nhiều ruộng cho Tá điền canh tác tại Nhà Quê. Cũng nhờ vợ chồng Chị ..y.. thúc đẩy bà Mẹ di cư vào miền Nam sống với chúng tôi, nên Chị ấy đă thoát được cái tội bất hiếu đối với Mẹ. Không như Trường Chinh Tổng Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản VN, bị Thế nhân nguyền rủa đời đời, v́ đă đích thân về Quê đấu tố xử tử Cha ruột của ḿnh là Địa chủ, trong đợt Cải Cách Ruộng Đất khoảng thời gian từ 1953-1956 tại miền Bắc. Trước khi rời Hànội xuống Hải Pḥng đáp máy bay vào Saigon, sống bên chúng tôi hồi cuối tháng 12 năm 1954, Bà Mẹ Vợ tôi đă cho anh chị ..y.. căn nhà ngói rất rộng, trong khu phố Chợ Khâm Thiên.


-Về phần các Con khác của Tôi ở Saigon th́, mấy người học hết Trung học không được vào Đại học, phải đi làm thợ trong các Tổ sản xuất mành trúc của gia đ́nh Cán bộ Cách mạng làm Chủ nhiệm. Mấy người c̣n nhỏ hơn vẫn tiếp tục học Tiểu học.
Trong lúc nói chuyện, Con gái Tôi quan sát thấy cổ tay trái của Tôi có vết xẹo, chắc Cô ấy nghi Tôi bị c̣ng tay tra tấn nên hỏi: « -Cổ tay Bố làm sao vậy, hồi ở nhà làm ǵ có cái xẹo đó? » Tôi trả lời, do tai nạn lao động từ hồi c̣n ở Hoàng Liên Sơn.
Cô ấy không thấy chiếc nhẫn cưới xưa nay chưa bao giờ Tôi bỏ ra khỏi ngón tay, tưởng là Tôi đă bán đi để chi tiêu, nên lẳng lặng tháo chiếc nhẫn vàng Y một chỉ đang đeo đưa cho Tôi và bảo: « -Bố cằm lấy để pḥng khi cần, bán đi lấy tiền mà dùng.» Tôi xua tay không nhận và giải thích cho cô ấy biết, trong trại chẳng có ǵ để mua, hơn nữa Trại không cho phép giữ qúy kim trên người, các thứ nhẫn, đồng hồ, dây truyền bằng vàng đeo tượng Phật, Tôi dem theo khi đi cải tạo phải nộp cho Trại giữ hết, khi nào được tha Trại mới trả lại.


Tôi nhắc nhở Con gái, cố gắng giúp Mẹ lo cho các Em và nhắn nói lại với Vợ tôi khi nào được ra khỏi Nhà Thương Hải Pḥng, nên trở về Saigon đừng t́m cách đến đây lỡ bệnh trở lại chẳng may có mệnh hệ nào th́ tội cho cả mọi người. Tôi đang nói ngon trớn, Cán bộ báo hết giờ thăm nuôi ra nhận quà để trở về trại. Mọi người ra sân nhận quà chất lên xe «cải tiến». Cán bộ luôn mồm hối thúc «-Khẩn trương ! Khẩn trương !». Cha Con Chú Cháu vội vă chia tay nhau trong bùi ngùi, lưu luyến.


Quà của Tôi kỳ này gồm 2 bao tải và 1 thùng thiếc. Sau khi kiểm tra tại Hội trường, mới biết trong thùng thiếc và 1 bao tải đựng Ḿ ăn liền vụn, sữa bột, cốm khô, đường cát, thịt chà bông, bột đậu xanh, mấy gói nước mắm khô, hộp margarine, sà pḥng, thuốc đánh răng, một số Âu dược. Đặc biệt có 1 bao thuốc lá ngoại để mua cảm t́nh Quản giáo Đội như mọi người thường làm. C̣n bao tải kia, đựng một quài chuối già (ngoài Bắc gọi là chuối tiêu) có được 15 nải đang chín nửa chừng.
Buổi tối sau khi vào pḥng giam, Tôi biếu tất cả các bạn trong Đội mỗi người một trái chuối chín. Riêng phần Tôi, mỗi ngày ăn 4 trái: sáng 2, trưa 1, và tối 1. Độ 3 ngày sau đúng vào Chủ nhật, những nải c̣n lại chín rộ một lượt, Tôi biếu thêm cho anh em trong Đội mỗi người 1 trái nữa, c̣n lại bao nhiêu Tôi bóc vỏ thả vào soong nước đường, đun cho cạn khô làm mứt dành ăn dần. Kết quả rất tốt, đây là cách biến chế do anh bạn Đại úy Cảnh sát chỉ dẫn cho anh em ghi chép từ hồi c̣n ở chung Đội bên K1, trong những ngày Chủ nhật nghỉ lao động chẳng biết làm ǵ ngoài việc thủng thẳng hút những bi thuốc lào Trại phát cho hàng tháng để say lơ mơ mà quên đói.


Có nhiều quà tiếp tế bồi bổ lấy lại sức khoẻ, quả là một thần dược cho tinh thần. Tôi vững tâm nhịn nhục lao động, tiếp tục cuộc hành tŕnh gian khổ đang sắp tới cuối đường hầm với tràn đầy hy vọng sẽ thấy lại ánh sáng văn minh hít thở không khí Tự do đă mất di từ mấy năm nay, nếu Trời thương không cho Thần Chết chấm tên vào sổ Thiên Tào. Người ta thường nói « Họa vô đơn chí, Phúc bất trùng lai», vậy mà không biết tại sao trong cuối năm con Dê (Kỷ Mùi) này Tôi được gặp Phúc nhiều hơn hai lần. Chả bù với năm con Ngựa (Mậu Ngọ) bệnh hoạn kiệt sức gần chết, c̣n bị phạt giảm mức ăn vốn đă chẳng đủ cung ứng cho nhu cầu hàng ngày của cơ thể.


Vào một buổi sáng mưa phùn lất phất lạnh cóng, khoảng 3 tuần lễ sau khi Con gái đến «thăm nuôi», Tôi lại được gọi ra «thăm nuôi» nữa. Lần này Tôi thấy nôn nao trong ḷng, đoán chắc là Vợ tới thăm và thế nào cũng có bà Chị ..x.. dẫn đi. Lúc ra xếp hàng tập họp để Cán bộ kiểm tên trước khi đưa ra khỏi Trại, anh «Thi Đua» cắc cớ lên tiếng hỏi Tôi: « -Anh này làm sao mà trong ṿng 2 tháng, thăm nuôi tới 3 lần?»


Qua tin tức thân nhân đă nói nhỏ trong 2 lần thăm trước, Tôi biết chắc là nhờ những tấm giấy bạc Cụ Hồ lót tay mới được phép ra thăm nên không sợ, lớn tiếng trả lời: -Làm sao Tôi biết, Cán bộ gọi đi «thăm nuôi» th́ Tôi đi, anh có thắc mắc ra hỏi Cán bộ. Anh ấy im lặng lỉnh đi chỗ khác, v́ biết rằng câu hạch hỏi tọc mạch đó làm phật ḷng Cán bộ phụ trách «thăm nuôi» sẽ có hại cho bản thân anh ấy sau này.
Đến sân Nhà Thăm Nuôi, anh em Tù xếp hàng báo cáo xong, một bên là các Bà, một bên là Tù cải tạo, bắt đầu theo nhau đi vào pḥng thăm. Tôi đảo mắt t́m hoài chẳng thấy Vợ đâu. Đang đứng ngơ ngác tiếp tục kiếm th́ thấy bà Chị ..x.. từ bếp đi ra, tay dắt Vợ tôi miệng hối thúc: «-Mau lên, Cô vào nói chuyện với Chú ấy đi, để Chị lo tiếp nồi nếp và con gà luộc cho.»


Vào “Pḥng Thăm Nuôi”, Vợ Chồng mỗi người ngồi một bên chiếc bàn, nh́n nhau mắt rưng rưng lệ nghẹn ngào chẳng nói được ǵ. Tôi thấy đau nhói nơi tim, khi thấy Vợ ốm yếu gầy ṃn xanh xao, khác hẳn ngày Tôi chia tay đi tŕnh diện Cải tạo. Sau đôi phút xúc động b́nh tĩnh trở lại, Tôi bắt đầu hỏi chuyện về nơi ăn chốn ở có gặp khó khăn ǵ không? về việc học hành của các con, về công việc làm ăn sinh sống hàng ngày ra sao? Để trả lời, thay v́ dài gịng văn tự như bà Chị, Vợ của Tôi chỉ nói rất gọn và ngắn. Gặp câu nào nhắm không dám nói sự thật trước mặt Cán bộ, th́ nhỏ nhẹ bằng câu: «-Việc nhà ông đừng lo, cứ yên tâm mà học tập, giữ ǵn sức khoẻ cho tốt là được rồi.»
Hiểu ư, để biết tin tức về cậu Con trai lớn du học bên Hoa Kỳ từ năm 1971 ra sao, cũng như những người ở nhà có ai vượt biên được không, Tôi đă phải đặt những câu hỏi ngụy trang. Chẳng hạn: -Thằng Hai đi công tác vùng Kinh tế mới bên Mỹ Tho, từ hồi Tôi c̣n ở nhà, bây giờ ra sao? Nó có liên lạc về nhà không? -Mấy đứa ở nhà có đứa nào đi vùng Kinh tế theo nó không?

 
Trong khi đang nói chuyện, bà Chị ..x.. đem một điă xôi có chiếc đùi gà vào đưa cho Tôi, và nói: «-Chú vừa ăn vừa nói chuyện. Chị biết Chú thích ăn cơm nếp thịt gà nên Chị nấu một nồi lớn. Sợ đem vào Trại không giữ được mà ăn, nên đem lên bây giờ cho Chú ăn. Hôm nay thấy Chú có da có thịt hồng hào khá hơn lần gặp trước, Chị rất mừng. Từ nay cứ yên tâm, sau này nếu Cô ấy không ra được, đă có Chị ngoài này đến tiếp tế cho.» Tôi lắc đầu trả lời: -Bây giờ không ăn được, Chị cứ gói tất cả cho Em đem vào trong Trại ăn dần, không sao đâu. Anh Em trong Nam ra ở chung với nhau, không ai hà hiếp giành cướp mất đâu, Chị đừng lo.


Hết giờ thăm nuôi, ra sân nhận quà xếp lên xe xong, Tôi dặn Vợ là từ nay không phải ra thăm nữa, cứ cố gắng gửi Bưu kiện hàng tháng là đủ rồi. Những quà tiếp tế qua 3 kỳ thăm này, Tôi có thế tằn tiện dùng từ 4 đến 5 tháng mới hết. Bà Chị lại gần nói nhỏ: «-Lần trước đến thăm Chú, Chị thấy có người đến thăm chồng được ở lại qua đêm. Lần này Chị cũng định cho anh Cán bộ tiền xin cho Chú được ở thăm lâu hơn, nhưng không được. Anh ấy nói phải có Quản giáo Đội chấp thuận theo đơn xin của Chú mới được, hoá nên chuyện không thành. Tội nghiệp, xin giấy di chuyển khó khăn, lại phải lặn lội vất vả cả hơn ngàn cây số, thế mà Vợ Chồng chỉ được thấy mặt nhau có mươi lăm phút. Cũng chẳng được phép ngồi kế bên nhau mà nói chuyện nữa. Thật hẹp ḥi khó khăn quá chừng.»


Bà Chị đang nói th́ có tiếng Cán bộ hối lên đường «khẩn trương». Vợ Chồng chúng tôi ôm hôn tạm biệt nhau, trong quang cảnh mưa phùn dầy đặc, mờ mịt nhẹ nhàng rơi không ngớt theo luồng gió Bấc, phủ trùm vạn vật thung lũng K5, Trại Tân Lập.
Tối hôm đó trong pḥng giam, Tôi lấy 2 cái đùi gà, 2 chiếc âu cánh gà, và xé 2 cái lườn gà ra nhiều miếng, rồi đong cơm nếp thành từng chén một, đem biếu anh Đội trưởng, 2 người bạn nằm kế bên, và 3, 4 bạn đă từng cho Tôi quà «thăm nuôi» của họ. Chỗ cơm nếp và những phần c̣n lại của con gà, Tôi ngồi chén một bữa thật no nê khoái khẩu. Lúc ngừng ăn, nh́n lại thấy chỉ c̣n chút ít, vừa đủ cho bữa điểm tâm sáng hôm sau.

 

CÂU CHUYỆN THĂM NUÔI.

Gặp nhau bốn mắt tṛn xoe,
Máu dồn tê mặt, lệ nhoè khoé mi.
Nghẹn ngào chẳng biết nói ǵ,
Không gian trùm phủ mây ch́, gió Đông.
Vói tay tính nắm tay Chồng,
Bàn tre ngăn cách, đành trông ngậm ngùi.
Oai phong Cán bộ rung đùi,
Mặt vênh lên giọng nhắc lời Nội quy.
“Lếu” ai vi phạm tức th́,
Chồng vào kỷ “nuật”, Vợ về cấm thăm.
Vợ Chồng đưa mắt hiểu ngầm,
Rưng rưng hỏi chuyện những năm vắng nhà.
Chuyện sinh sống tháng ngày qua,
Chuyện Con thay đổi học xa học gần.(1)
Chuyện bè bạn, họ hàng thân,
Chuyện đời đổi mới cận lân thế nào?
Xa xôi bóng gió đổi trao,
Ngập ngừng tiếng lóng xen vào báo tin.
Hiểu ra thời thế đảo điên,
Vợ, Con, tủi cực triền miên tháng ngày.
Xót xa nuốt lệ bó tay,
Gượng khuyên lao động hăng say với người.
Từ rày vạn dặm xa xôi,
Gửi quà Bưu kiện tiếp bồi cũng xong.
Cần luôn can đảm vững ḷng,
Giữ ǵn sức khoẻ đợi trông ngày về.
Hạn thăm mươi phút đă kề,
Nhận quà chuẩn bị Chồng về Vợ đi.
Tủi ḷng nhau lúc chia ly,
Giữa Trời mưa gió ôm gh́ hôn nhau.
Cán trông hờ hững hối mau,
Vô thần Cộng sản hiểu đâu nghiă t́nh!!!


K5 - Tân Lập – Vĩnh Phú, Mùa Đông 1979

(1) Hỏi mánh xem có ai vượt biên được không?

NGUYỄN-HUY HÙNG

Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến trước 30-4-1975,

Cựu tù nhân chính trị 13 năm lao dộng khổ sai trong các trại tậo trung cải tạo của đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam trên cả 3 miền đất nước sau ngày Quốc hận 30-4-1975.

 

 

 -Nguyễn Huy Hùng
[Những chuyện sau 30-4-75 không thế nào quên được]

 

 

Audio: Tâm tư Tổng Thống Thiệu   24/28

T́m thuyền nhân đă được tàu LNG CARICORN cứu vớt

Nguyễn Huy Hùng: 30 tháng 04 năm 1975, ngáy QUỐC HẬN của dân tộc Việt Nam

 

@@@

 

Anh Trương Quốc Việt [đă minh xác, Anh  không phải là một luật sư mà là cử nhân luật tốt nghiệp trong chế độ CsVN] phát biểu trong ngày Biểu T́nh Quốc Hận tại toà đại sứ VC ở Canberra

 


 

QUỐC-SỬ OAI-HÙNG !

Việt-Nam, Quốc-sử oai-hùng
Giống-ṇi Lạc-Việt, vô-cùng vẻ-vang !
Từ khi, sáng-lập Hồng-Bàng
Anh-thư, Tuấn-kiệt toàn trang quật-cường
Thương dân Việt-tộc, tai-ương
Anh-hùng trỗi-dậy, lên đường dấy-binh
Bà Trưng, khởi-nghĩa Mê-Linh
Việt-Vương, Thường-Kiệt thân-chinh trận-tiền
                        &
Đức Trần Hưng-Đạo, Ngô-Quyền
Phùng-Hưng, Nguyễn-Huệ luân-phiên chống Tà
Đại-Hành Hắc-Đế, xông-pha
Quyết-tâm, giữ vững Sơn-hà Việt-Nam...
Cơ Trời ách Nước, lầm-than !
Con thuyền Định-mệnh điêu-tàn, ngả-nghiêng
Thừa cơ, Cộng-phỉ tuyên-truyền
Xâm-lăng Tổ-Quốc, truân-chuyên mọi đàng !
                        &
Lưu-vong, Tỵ-nạn Ngoại-bang
Nhớ về dĩ-văng, hai hàng lệ rơi !
Sơn-hà, Xă-tắc tơi-bời !
Dân-lành mất của tả-tơi, cơ-hàn !
Côn-đồ Cộng-phỉ, tham-tàn
Buôn dân bán Nước, tác-tan bao nhà !
Đồng-bào khắp chốn, xót-xa !
Biểu-t́nh phản-đối Cộng-tà, Bắc-Kinh.&
                                    Xuân-Nương (De: <xuannuongk18b@yahoo.com>)