Nguyễn Huy Hùng                                   

 


Nguyễn-Huy Hùng (ảnh chụp đầu tháng 4-2008)

 

@@@

 

 

Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được,

 

TRẠI Z30C HÀM TÂN,

TIA SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM.

NGUYỄN-HUY HÙNG

Sau 6 năm bị lưu đầy biệt xứ trên đất miền Bắc Xă hội Chủ nghĩa được trở về hít thở bầu không khí ôn hoà của miền Nam vào đúng cuối tháng 4 năm 1982, Tôi cảm thấy nao nao buồn vui lẫn lộn.


Vui mừng sung sướng v́ không ngờ sau thời gian dài 2125 ngày bị đọa đầy hành hạ cực khổ đói khát bệnh hoạn, đă không phải bỏ thây trên đất miền Bắc Xă hội Chủ nghĩa như dự tính của Đảng Cộng sản Việt Nam mà vẫn c̣n sống trở về miền Nam đợi ngày được Tự do đoàn tụ với Vợ Con và thân quyến bằng hữu.


Buồn v́ nhờ chuyến tầu hoả xuyên Việt mới có dịp nh́n thấy tận mắt cảnh quê hương tiêu điều suốt dọc con đường dài 1456 cây số hai bên thiết lộ từ Thanh Hoá vào tới Gia Rai Thuận Hải, sinh hoạt của dân chúng không nhộn nhịp như trước ngày bị Cộng sản xâm lược dưới chiêu bài Giải phóng miền Nam.


Không ai có thể quên được ngày 30 tháng 4 năm 1975, cái mốc thời gian lịch sử đau thương nhất của toàn dân tộc Việt Nam trong hậu bán Thế kỷ 20 do Việt Cộng tay sai Cộng sản Quốc tế đă ghi vào cuốn sử hơn bốn ngàn năm Văn Hiến của ḍng giống Tiên Rồng chúng ta. Cả triệu người cằm súng chống Cộng sản Quốc tế xâm lăng miền Nam Việt Nam phải đau ḷng nuốt hận buông súng, v́ bị Đồng minh Hoa Kỳ và nhóm Lănh đạo Chính trị hoạt đầu đón gió trở cờ tại miền Nam phản bội.


Chế độ Cộng hoà Dân chủ Tự do tại miền Nam Việt Nam tan biến, hàng triệu người dân vô tội đang sống yên vui hạnh phúc phải tất tưởi sợ hăi dắt díu nhau t́m đủ mọi phương tiện bỏ nước ra đi, v́ họ đă thấy tấm gương tầy liếp “tắm máu diệt chủng” của dân tộc Cămpuchia khi bọn Khmer Đỏ tay sai Cộng sản Quốc tế cướp được Chính quyền tại Nam Vang đă thực hiện hồi đầu tháng 4 năm 1975 trên đất nước xứ Chùa Tháp Đế Thiên Đế Thích. Cả hơn 2 triệu người dân Cămpuchia bị đập đầu đến chết một cách rất man rợ, chẳng khác nào Việt Cộng đă chém giết chôn sống gần chục ngàn đồng bào Việt Nam tại Huế trong cuộc “Tổng công kích Tết Mậu Thân 1968”.

Sau suốt mấy chục tiếng đồng hồ tù túng ê mông đau lưng nằm ngồi trên chuyến xe lửa Thống Nhất đặc biệt, nay được nằm dài duỗi thẳng chân tay trên sàn ván nên mọi người thoải mái từ từ ch́m vào giấc ngủ mê mệt chẳng biết trời trăng ǵ.

Đang mê man trong mộng Hoàng Lương th́ những tiếng cồng đánh thức sáng oang oang vang trong sương mù làm mọi người tỉnh giấc. Uể oải mắt nhắm mắt mở ngồi dậy Tôi cứ tưởng ḿnh đang ở Thanh Phong, nhưng khi chống tay ngồi lên cảm thấy chiếc sàn nằm bằng ván cứng mới nhớ ra ḿnh đang ở Trại Hàm Tân tỉnh Thuận Hải trong miền Nam. Chờ hoài không thấy Cán bộ đến mở cửa nhà giam nhưng anh em chẳng ai ngạc nhiên, v́ mọi người đă quá quen thuộc với cái quy luật cố hữu của Trại Cải tạo Cộng sản là Tù mới tới bao giờ cũng được ở nhà một đôi ngày làm thủ tục khai báo lư lịch, sau đó Ban Chỉ huy Trại dựa theo lư lịch xếp loại thành phần để “biên chế” vào các Đội rồi mới đưa ra ngoài lao động.


Tất cả Tù cũ theo nhau xuất Trại lao động hết xong xuôi Cán bộ mới đến mở cửa cho chúng tôi ra, làm vệ sinh cá nhân và đi lănh phần ăn sáng về chia nhau. Được ra sân nh́n quanh giữa ban ngày, thấy Trại giam này rộng răi hơn K2 Thanh Phong Thanh Hoá rất nhiều. Trại ngự trị trên một khoảng đồi rộng và được chia thành 2 khu riêng biệt cách nhau bởi con đường đủ rộng cho 2 xe tải chạy ngược chiều không phải ngừng để nhường nhau. Khu bên phía Đông con đường có nhiều cây cao to tàn lá um tùm mát mẻ, với những căn nhà khang trang như một xóm dân cư dành cho Cán bộ và các cơ sở Ban Chỉ huy Trại. C̣n khu bên phía Tây trơ trụi không cây, với một lũy đất cao 1 mét trồng tre gai tươi dầy đặc rộng cỡ 2 mét bao quanh để nhốt Tù.


Bên phần đất giam Tù được chia thành 2 khu cách nhau bởi một khoảng trống rộng và hàng rào kẽm gai. Khu trên cao nơi đang giam chúng tôi gồm toàn nhà mái tôn, Nhà Bếp, Hội trường, Bệnh xá và một giếng nước lớn. Khu dưới thấp gồm 3 dẫy nhà gạch, 2 dẫy mái lợp ngói và 1 dẫy lợp bằng những miếng fibro ciment sóng gợn. Anh em Tù cũ gọi là Khu Nhà Ngói giam những Tù bị Trại coi là nguy hiểm cần cách ly, Nhà Kỷ Luật giam Tù vi phạm Nội quy Trại cũng ở trong Khu Cách Ly này.

Tại trại này, mỗi dẫy nhà giam đều bị quây chung quanh bởi một hàng rào kẽm gai đan ô vuông cao 2 mét. Nhà nọ cách nhà kia một khoảng đất trống chừng 50 mét và có một đường đi rộng 5 mét ở chính giữa. Dọc bên hàng rào phía cuối của mỗi dẫy nhà là nơi Tù được phép gây bếp để nấu nướng linh tinh tăng cường cho 2 bữa ăn hàng ngày của ḿnh.
Hết giờ lao động sáng, từng Đội Tù cũ lần lượt trở vào Láng giam sau đó ùn ùn kéo nhau ra khu bếp ngoài trời nấu nướng. Chúng tôi ra sát hàng rào bên Láng đứng quan sát ngóng t́m bạn bè quen cũ trao đổi tin tức. Nhiều Bạn gặp người quen cùng đơn vị cũ hỏi thăm nhau rối rít. Tôi không nhận ra được ai quen v́ phần lớn anh em thuộc đơn vị tác chiến. Bỗng nhiên có một anh cỡ hơn 3 chục tuổi, loay hoay nhóm bếp xong đứng lên vẫy tay về phía Tôi lớn tiếng gọi: “-Trưởng Hùng! Trưởng Hùng! Em là X đây, Hướng đạo Quân đội Tiểu khu Định Tường đây, Trưởng có nhận ra không? Ôi chao! sao lúc này Trưởng già ốm quá vậy? Trưởng có cần ǵ không? Cho biết em ném sang tiếp tế cho Trưởng.” Ngờ ngợ một lúc lâu Tôi mới nhớ ra anh bạn X Trung úy thuộc Khối Chiến tranh Chính trị ở Mỹ Tho, đă theo Trại huấn luyện Huynh Trưởng Hướng đạo Quân đội tại Căn Cứ Tiếp vận Long B́nh do Tôi làm Trại trưởng. Bạn ấy học Trại Ngành Thiếu để về tổ chức hướng dẫn con em gia đ́nh quân sĩ trong Tiểu khu sinh hoạt trau dồi Trí, Đức, Thể lực, và hoạt động Giúp Ích xă hội trong những giờ nhàn rỗi ngoài học đường. Tôi lắc đầu trả lời: “-Không cần thực phẩm, chỉ cần ít củi đun thôi.” Anh bạn X liền chạy ra góc sân lấy một bó củi ngắn nhỏ ném qua đỉnh 2 hàng rào sang cho. Tôi cám ơn rồi đem vào đưa cho anh bạn ăn chung chuẩn bị nấu nướng món tăng cường cho bữa trưa của chúng tôi.


Hôm sau là mồng 1 tháng 5 Lễ Lao động Quốc tế cả Trại nghỉ không phải ra ngoài lao động. Việc nấu nướng “cải thiện” được thực hiện cả ngày không hạn chế, anh em tha hồ đứng bên hàng rào hàn huyên thăm hỏi nhau thoải mái. Tôi đang ở trong Láng giam viết thơ gửi về gia đ́nh báo địa chỉ liên lạc mới, th́ một bạn ở chung Láng từ khu nấu nướng chạy vào cho hay có người nhắn muốn gặp Tôi. Thủng thẳng đi ra khu nấu nướng bên hàng rào nh́n sang coi ai kiếm ḿnh, Tôi thấy Trung úy X đứng bên một người cao lênh nghênh. Anh bạn cao như c̣ sếu dơ tay vẫy vẫy rồi chào theo kiểu riêng của Hướng đạo sinh và lên tiếng: “-Chào Trưởng Hùng, Em là “Hươu Lém” đây, Trưởng có nhớ ra Em không?” Bạn này th́ Tôi nhớ ra ngay v́ cái dáng dấp cao đặc biệt, hồi bạn ấy tham dự Trại huấn luyện Trưởng ngành Kha đă được Toán Huấn luyện tổ chức cuộc săn đêm theo lối sinh hoạt của Hướng đạo để đặt Tên Rừng Hướng Đạo Sinh cho bạn ấy nên Tôi nhớ măi không quên được. Tôi cười gật gật đầu nói: “-Nhớ! Nhớ! làm sao quên được kỷ niệm cuộc săn đêm ở Trại Kha ngày nào.” Bạn ấy vỗ tay cất tiếng ha hả cười và ném qua hàng rào sang cho Tôi một túi ni lông. Tôi nhặt mở ra xem thấy trong có bó rau muống và một chiếc mũ rộng vành đan bằng lá buông, kiểu Hướng đạo sinh thường đội. Trong suốt 6 năm ở trong các trại Z30C và Z30D tại Hàm Tân, Tôi đă dùng chiếc nón lá này đội để che mưa nắng và khi dược tha về Tôi cũng đem theo làm kỷ niệm, nhưng tiếc quá khi lu bu chuẩn bị hành lư cùng gia đ́nh đi định cư tỵ nạn tại Hoa Kỳ vào đầu tháng 8 năm 1992 Tôi đă quên không mang theo.
Nghỉ Lễ Lao động xong mọi người tiếp tục đi lao động, nhóm anh em chúng tôi mới đến được ở trong trại chờ “biên chế”thành Đội. Nhóm Đại tá chúng tôi được tăng cường một số Trung Tá gốc Pháo binh, Công binh, Tổng quản trị, Biệt động quân, An ninh quân đội, Chiến tranh Chính trị, có cả Cảnh sát Quốc gia và 4 Đại tá từ nơi khác về (trong đó có anh Đại tá Hải quân Nguyễn văn Tấn) lập thành Đội Nông Nghiệp.
Anh Tấn nguyên là Tham mưu phó Chiến tranh Chính trị Bộ Tư lệnh Hải quân, được “biên chế” vào chung một Tổ với Tôi. Chúng tôi chiếm chỗ nằm gần bên nhau để dễ tâm sự, có lần Tôi hỏi anh có biết ǵ về tin tức Trung tướng Trần văn Trung Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị không? Anh Tấn đă kể cho mọi người cùng nghe: “-Lúc 11 giờ sáng ngày 30-4-1975 sau khi Tướng Dương văn Minh kêu gọi Quân đội buông súng qua làn sóng đài phát thanh Saigon, th́ Trung tướng Trung đến Bộ Tư lệnh Hải quân gặp anh ấy và anh ấy đă lo thu xếp chiếc tầu thủy chót c̣n lại đang đậu trong Hải quân Công xưởng chở Trung tướng Trung xuôi theo sông Ḷng Tào thoát khỏi Saigon ra ngoài khơi Vũng Tầu đi tỵ nạn, nhưng cá nhân anh Tấn không đi theo.” Tôi không t́m hiểu lư do tại sao anh Tấn không đi, v́ mỗi người có hoàn cảnh cá nhân riêng không muốn người khác biết.

 
Tại Trại Hàm Tân này cũng như ở những Trại khác, các Đội được phân biệt bằng một số riêng, Đội chúng tôi mang số 6, tổng số gồm 42 người (17 Đại tá, và 25 Trung tá). Trung tá Phạm ngọc Xuyến (gốc Tổng Quản Trị làm việc tại Bộ Tổng tham mưu) được chỉ định làm Đội trưởng của chúng tôi. Trung tá Nguyễn văn Sáu (gốc Biệt động quân, làm việc tại Trung tâm thẩm vấn tù binh, thuộc Pḥng Nh́ Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng hoà) làm Đội phó.


“Biên chế” xong chúng tôi được lệnh khuân vác đồ đạc tư trang di chuyển ngay xuống Khu Nhà Ngói (tức là khu cách ly). Khoảng cách giữa 2 khu trên dỉnh đồi với khu cách ly nơi dưới chân đồi cũng cỡ hơn nửa cây số. Có người nhiều đồ tiếp tế quá một ḿnh vác không xuể phải nhờ bạn bè tiếp tay, đi qua đi lại 2, 3 lần mới khiêng hết được đồ đạc và tư trang. Đến nơi giam mới chúng tôi phải mở hết tư trang và đồ tiếp tế riêng của ḿnh, bầy mỏng trên mặt đất giữa sân y như ngồi bán chợ trời để Cán bộ lục soát kiểm tra. Cuộc kiểm tra lần này thật là tỉ mỉ khác thường, phải phơi nắng suốt ngày đến gần chiều mới xong để được dọn vào nhà ở.


Nghe nói các dẫy nhà giam này được xây cất theo khuôn mẫu nhà giam bên Liên xô, hèn chi thấy nó thoáng rộng hơn các nhà giam xây cất ở Trại Tân Lập Vĩnh Phú trên đất Bắc Xă hội Chủ nghĩa rất nhiều. Mỗi dẫy nhà được ngăn đôi y như 2 căn phố nối dài liên tiếp để giam 2 Đội khác nhau, nhân số mỗi Đội khoảng trên dưới 4 chục người. Cả hai bên kiến trúc giống y nhau chia thành 3 pḥng, nhưng thứ tự sắp xếp các pḥng th́ đối ngược lại. Trong mỗi pḥng có một bóng điện thắp sáng mỗi tối từ 7 đến 9 giờ.
Pḥng đầu nhà được ngăn riêng, có cửa ra vào với nhiều cửa sổ (không có cánh cửa) dành làm nơi ăn, đồng thời cũng là nơi cất các dụng cụ cần cho việc nấu nướng và thực phẩm tiếp tế riêng của Tù. Củi đun nấu riêng mỗi cá nhân được phép nhặt gom trong giờ lao động đem về xếp đống tại khu bếp ngoài sân sát hàng rào phía cuối dẫy để dùng dần.


Pḥng kế tiếp là pḥng giam, bề ngang rộng 6 mét, có 2 dẫy sàn ngủ 2 tầng dọc theo chiều dài nhà, bề rộng sàn ngủ là 2 mét. Sàn ngủ dưới thấp được xây bằng gạch láng xi măng cao hơn mặt nền nhà 50 phân, giàn sàn ngủ trên cao dát ván dầy chắc chắn bằng phẳng. Mỗi người được chia một khoảng nằm bề ngang 70 phân vừa bằng bề ngang chiếc chiếu con dành cho 1 người. Pḥng giam có một cửa ra vào duy nhất ở chính giữa, với cánh cửa có cây sắt dài chặn khoá trái bên ngoài. Hai bên cửa ra vào có 2 cửa sổ cao rộng gắn song sắt nhưng không có cánh cửa, nhờ thế những người nằm sàn ngủ trên cao cũng có thể nh́n ra ngoài được, và ở bên ngoài nhà cũng có thể quan sát các hoạt động bên trong rất rơ ràng. Hàng tường mặt trước pḥng giam được xây thụt vô 1 mét làm hàng hiên cho Tù đứng xếp hàng đợi vào pḥng giam khi trời mưa lớn.


Nối liền bên pḥng giam là pḥng vệ sinh, có 2 lỗ hầm cầu tiêu 1 máng tiểu cho Tù dùng cả ngày lẫn đêm, và 1 hồ chứa nước để xối rửa cầu tiêu sau mỗi lần xử dụng. Nước chứa trong hồ được xe bồn do Tù đi lấy từ sông nhỏ chảy ngang Trại, đem về tiếp tế mỗi ngày 1 lần vào buổi sáng. Pḥng vệ sinh là pḥng cuối cùng, nên bức tường của pḥng này là điểm ngăn cách tiếp giáp với pḥng vệ sinh của nửa nhà thuộc phía Đội bên kia.


Dẫy nhà giam chúng tôi là dẫy thứ 2 tính từ cổng khu đi vào. Dẫy nhà thứ 3 ở phía đằng sau dẫy của chúng tôi, 1 nửa làm Nhà kỷ Luật, nửa kia giam 1 Đội cũng gồm lẫn lộn Đại tá, Trung tá. Tôi biết được là nhờ lúc ra nấu nướng vào trưa ngày hôm sau, có mấy bạn cũ cùng ngành Truyền Tin với Tôi trước kia ra nấu nướng gọi sang hỏi thăm.
Kiểm tra tư trang xong, anh Đội trưởng đưa các Tổ trưởng vào nhà chia khu vực nằm cho từng Tổ, sau đó mọi người mới ùa nhau vào giành chỗ nằm tốt trong khu vực quy định cho Tổ của ḿnh. Những chỗ nằm thường được mọi người coi là tốt phải xa cửa vào pḥng vệ sinh và gần cửa sổ. Hai chỗ nằm ở sạp ngủ dưới thấp sát ngay hai bên cửa chính ra vào pḥng giam phải dành cho Đội trưởng và Đội phó. Vừa ổn định xong chỗ nằm chưa kịp ăn bữa tối, kẻng báo tập họp kiểm tra nhân số vào pḥng giam đă điểm, mọi người phải đem thức ăn vào pḥng giam để thanh toán tại chỗ ngủ riêng của ḿnh.
Sáng hôm sau ra quân lao động lần đầu tại Trại này, Đội chúng tôi được dẫn lên Khu Nhà Tôn dọn dẹp rác rưởi trên mấy nền nhà cháy bỏ không từ lâu ngày. Theo tin tức mấy anh em cũ cho biết, đây là vết tích của cuộc đốt phá chống đối Ban Chỉ huy Trại của các anh em bị giam tại Trại này trong những năm cuối thập niên 1970 đầu thập niên 1980.


Sau một tuần lễ dọn dẹp khu nhà cháy cũ xong, chúng tôi được điều động ra băi đất trống gần cổng khu giam Tù ngồi đập đá hộc thành đá vụn. Anh em phải ngồi giữa trời nắng chang chang suốt buổi để đập, trong khi ngay gần bên đống đá có một cây cao tàn lá um tùm râm mát. Buổi lao động chiều, Tôi đề nghị anh Đội trưởng xin Quản giáo cho anh em vần đá vào gần gốc cây có bóng mát để ngồi đập cho đỡ nắng. Đợi măi chẳng thấy kết quả ǵ, Tôi bèn tự động vần đá vào bóng mát bên gốc cây ngồi đập. Anh Đội trưởng thấy nhưng không có ư kiến và cũng không bắt chước, tiếp tục ngồi giữa trời đập đá bên các bạn khác. Một lúc sau có thêm vài bạn làm theo Tôi, và chúng tôi thoải mái ngồi đập đá đến hết giờ lao động chiều không có chuyện ǵ xẩy ra. Buổi sinh hoạt tối trong Láng giam thảo luận rút ưu khuyết điểm công tác trong ngày, cũng không ai đề cập nhắc nhở tới hành động của Tôi.


Nhưng sáng hôm sau vào lúc bắt đầu giờ giải lao, anh Đội trưởng thông báo lệnh Quản giáo gọi Tôi vào túp nhà tranh ngay gần bên chỗ Đội lao động để “làm việc”. Tôi hơi chột dạ nhưng vẫn b́nh tĩnh đi gặp Quản giáo ngay không do dự ǵ, chuyện đă lỡ rồi đành phải liều tùy cơ ứng biến chớ biết làm sao bây giờ.


Tôi thong thả bước vào cửa gian lều thấy Quản giáo ngồi sau một chiếc bàn, Cảnh vệ cằm súng đứng gác chân lên chiếc ghế khác gần bên. Tôi dừng lại thẳng người làm đúng quy luật báo cáo: “Tôi là Nguyễn Huy Hùng tŕnh diện Cán bộ”. Ông ta chỉ tay xuống đất nói: “-Anh ngồi xuống đây.” Không có ghế, Tôi ngồi chồm hổm trên nền nhà cách phía trước bàn chừng 2 mét ngẩng mặt lên chăm chú nh́n ông ta, chờ đợi.
Mở màn giáo dục cố hữu của các Cán bộ đối với Tù, ông ta nhắc lại những ǵ đă phải nghe suốt 7 năm qua về Đế quốc Mỹ sen đầm quốc tế, Ngụy quân Ngụy quyền tay sai của Đế quốc cặn bă của xă hội..., rồi kết thúc bằng câu hỏi: “-Anh học tập bao lâu rồi mà chưa tiến bộ, vẫn c̣n ngại mưa sợ nắng vậy?” Tôi b́nh tĩnh thủng thẳng trả lời: “-Thưa Cán bộ, từ ngày đi học tập cải tạo đến nay cũng được 7 năm rồi. Dầm mưa dăi nắng lao động cải tạo cực nhọc trong mọi thiếu thốn trên đất miền Bắc Xă hội Chủ nghĩa, Tôi đă học được nhiều điều hay của Xă hội Chủ nghĩa. Tôi đă “nắm được” những điều răn dạy của Cách Mạng về “lao động là vinh quang” th́ có lư nào c̣n ngại mưa sợ nắng. Các Cán bộ đại diện Đảng và Nhà Nước cũng đă dạy cho biết “lao động là sáng tạo” th́ làm sao Tôi quên được. Muốn đạt “năng xuất cao” phải biết “khai thác óc sáng tạo” để tạo “môi trường lao động” thích hợp. Sở dĩ Tôi lăn đá vào gần gốc cây có bóng râm mát là để nâng cao “năng xuất” và giữ được sức bền dai để làm nhiều ngày, chớ đâu phải sợ nắng. Cán bộ cứ ra đo thử xem khối đá do Tôi và anh em ngồi trong bóng râm sản xuất, có nhiều hơn những người ngồi ngoài nắng không? Đấy là chúng tôi “khai thác óc sáng tạo” để “lao động với năng xuất cao”, nếu Cán bộ không bằng ḷng th́ Tôi trở ra giữa nắng ngồi như mọi người”.

Ông ấy không bắt bẻ vào đâu được, đành nói trớ rằng: “-Anh đừng ngoan cố biện minh, hăy nhớ cố gắng mà tiếp tục học tập lao động cho mau “tiến bộ” để sớm được về “đoàn tụ” với vợ con. Lâu hay mau là tùy ở tinh thần phấn đấu và mức tiến bộ của chính bản thân các anh”. Tôi gật đầu và đứng lên nói: “-Rơ, báo cáo Cán bộ Tôi đi ra.”
Thời gian “làm việc” với Cán bộ kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mất toi cả buổi giải lao. Trở ra chỗ lao động thấy mấy anh em ngồi gần gốc cây đă di chuyển ra giữa nắng ngồi bên các người khác. Tôi đi ngang khoa tay nói nhỏ đủ cho họ nghe: “-Chuyện không có ǵ đừng lo”, và Tôi đi về chỗ ngồi cũ bên gốc cây tiếp tục đập đá cho đến hết giờ lao động.
Buổi lao động chiều khi vừa tới “hiện trường lao động”, anh Đội trưởng nói cho biết là Cán bộ bảo Tôi ra ngồi lao động chung một chỗ với anh em. Không có biện pháp kỷ luật nào đối với Tôi về vụ này, nhưng kể từ đó trở đi Tôi biết ḿnh bị theo dơi thường xuyên cả trong lẫn ngoài giờ lao động. Rút kinh nghiệm thời gian c̣n ở các K1, K5 Trại Tân Lập và K2 Trại Thanh Phong ngoài miền Bắc, Tôi lại phải nhẫn nhục giữ mồm giữ miệng và làm như mọi người, kẻo “tai vách mạch rừng” có thể vướng ṿng kỷ luật bị hạ mức ăn hàng ngày, không được gửi nhận thư và tiếp tế của gia đ́nh, sẽ làm cho gia đ́nh lo sợ buồn ḷng v́ ảnh hưởng đến việc tha về “đoàn tụ”.


Đập đá chẳng được mấy ngày th́ đá hết, Đội đổi công tác đi làm cỏ ruộng mạ. Nước ngập ngang bắp chân phải vắn ống quần cao lên trên đầu gối, vén tay áo sát tận nách, lội xuống ruộng cúi gập người dùng 2 tay quơ quơ dọc theo các hàng mạ để cào nhổ cỏ vứt lên bờ. Cả Đội xuống xếp hàng ngang cùng làm, liên tục suốt từ đầu này đến đầu kia của ruộng mới ngừng. Làm chậm một ḿnh lùi lại sau anh em th́ coi không được, nên cứ phải ráng mà theo cho kịp các bạn làm nhanh. Lưng bị cúi gập lâu bắp thịt mông và lưng như đông cứng lại đau đớn, mỗi lần muốn đứng thẳng lên nghỉ đôi chút phải dùng 2 mu bàn tay đập đập nhẹ vào 2 thăn lưng khúc ngang hông một hồi cho răn ra hết đau mới ngẩng thẳng người lên được. Hết ruộng này sang ruộng khác, cứ phải cúi lom khom như vậy làm liên tục suốt buổi lao động, ngày này qua ngày khác, không nặng nhọc nhưng đau lưng mỏi gối tê chân v́ ngâm nước cả ngày, đêm về nằm ê ẩm mỏi mệt người hâm hấp nóng khó chịu vô cùng. Có điều lạ khiến Tôi ngạc nhiên, không biết tại sao ruộng ở đây đỉa nhỏ con và ít hơn ở ngoài Bắc.


Trong thời gian làm cỏ ruộng mạ, anh Đại tá Trịnh Đ́nh Đăng và Tôi ăn chung được dịp “cải thiện” đồ ăn tươi không mất tiền mua, lộc của Thổ Thần ban cho rất thích thú. Cá nhỏ, cua, ốc có rất nhiều trong ruộng mạ, anh Đăng là tay rất thông thạo nghề nông nên vào giờ giải lao giữa buổi lao động nào cũng bắt được một số đem về nấu canh chua, hoặc rim mặn để 2 anh em cùng ăn dần.


Sát cạnh khu lao động của chúng tôi, có một túp nhà tranh 1 gian 2 trái dựng bên một thửa ruộng vuông mỗi cạnh dài cỡ trăm mét cũng đang có mạ đă cao. Hai người một nam một nữ khoảng 40 tuổi cặm cụi làm cỏ ngoài ruộng, c̣n 2 đứa nhỏ một trai một gái cỡ 3, 4 tuổi lăng xăng đùa rỡn với con chó vện quanh hiên nhà. Đứa chị mặc cả quần lẫn áo ngắn cũn cỡn c̣n thằng em chỉ có một chiếc áo thun để chuồng lồng lộng. Theo lời Quản giáo Đội đây là gia đ́nh của Đại úy Bộ đội “phục viên” (đă giải ngũ) được Chính quyền địa phương cấp cho mảnh đất này để khai khẩn sinh sống.
Cả vùng ruộng chúng tôi đang lao động chỉ có căn nhà này là khoảnh đất nổi cao duy nhất không ngập nước, nên Quản giáo cho Anh Nuôi của Đội dựng ḷ nấu nước ở góc sân. Giờ nghỉ giải lao anh em cũng được phép tụ tập ngồi hút thuốc ăn uống nên có dịp lấy bánh kẹo cho 2 đứa trẻ. Cha mẹ chúng cũng lợi dụng cơ hội nghỉ giải lao, đến ngồi gần chúng tôi hút thuốc uống nước nói chuyện với Cán bộ Cảnh vệ và Quản giáo. Qua câu chuyện trao đổi giữa họ với nhau, chúng tôi biết được: “Anh Đại úy Bộ đội “phục viên” này người gốc địa phương Hàm Tân, trước thuộc một đơn vị trong Mặt Trận Giải phóng miền Nam có nhiều công trạng trong “Chiến dịch hành quân Hồ Chí Minh Thần Thánh mùa Xuân năm 1975”. Anh ta bị tước Đảng tịch cho giải ngũ v́ không chịu tuân hành chỉ thị của Đảng ủy đơn vị, ngoan cố nhất định khăng khăng kết hôn với người vợ hiện tại mà ngặt một nỗi Chị ấy không phải là thành phần đảng viên Cộng sản như anh ấy”!!!
Mang tiếng Đội Nông Nghiệp nhưng chúng tôi không có “hiện trường lao động” riêng, bị thường xuyên tăng phái đi làm thuê cho các Đội khác. Làm cỏ ruộng mạ vùng này xong, chúng tôi được điều động đi tăng cường phát quang cuốc đất lên luống trồng khoai lang cho một Đội Nông Nghiệp ở vùng khác, phía gần cổng vào Trại cách khu Nhà Thăm Nuôi khoảng nửa cây số. Lượt ra lao động tại hiện trường mới, chúng tôi được dẫn đi theo đường ra khu Nhà Thăm Nuôi để rẽ vào, nhưng hết giờ lao động lại được dẫn về theo lối khác. Đi theo con đường dẫn xuống nơi có một đập đá mặt rộng chừng 8 mét ngăn ngang ḍng sông, để tắm rửa giặt giũ trước khi trở về Trại giam. Cái đập đá này vừa dùng để ngăn ḍng sông lấy nước tưới cho các khu ruộng cao của Trại Z30C, vừa làm con đường kè đá cho xe hơi chạy vào phân trại K2 cách bên kia sông chừng 5 cây số.


Đông người xuống tắm cùng một lúc, gần bờ nước bao giờ cũng bị ngầu đục. Những người biết bơi thường bơi ra giữa ḍng có một cồn đất, đứng thẳng người chỉ ngập ngang ngực để tắm nước trong cho thoải mái. Sau khi đă tắm sạch sẽ bằng nước trong ở giữa ḍng, phải bơi xuôi tới quăng giữa đập leo lên rồi đi trên mặt đập vào bờ để tránh cho khỏi bị nước đục ven bờ sông bám vào người. Tôi vẫn thường tắm như vậy. Một hôm lúc Tôi đi trên mặt đập vào gần tới bờ, một bạn Tù cũ tốt bụng đă khuyên không nên bơi vào cạnh đập ở khu giữa sông như vậy nguy hiểm. Tôi ngạc nhiên hỏi tại sao, bạn ấy mới kể cho nghe một chuyện không may đă xẩy ra một năm trước khi chúng tôi về đây như sau:


“Thường thường mọi người đều thấy anh Y tắm nơi cồn đất giữa ḍng sông, tắm xong bơi vào khúc giữa đập để leo lên. Nhưng một hôm vào mùa mưa mực nước sông cao hơn b́nh thường và cuồn cuộn chẫy rất xiết, sau buổi tắm chiều cả Đội tắm xong tập họp kiểm số về Trại không thấy anh Y đâu. Quần áo của anh ấy cởi ra để xuống tắm vẫn c̣n nguyên bên bờ. Cán bộ đổ đi t́m khắp các nơi 2 bên bờ đều không thấy. Cho mấy người bơi lội giỏi lặn ṃ t́m dọc đáy đập cũng không thấy. Ai cũng cho là anh ấy đă trốn trại. Nhưng mấy ngày sau xác anh ấy nổi lên ở phía hạ lưu của ḍng sông, cách xa đập cả mấy trăm mét. Lúc đó người ta mới suy luận, có lẽ anh ấy đă bị nước xoáy cuốn xuống lỗ cống ở gần đáy giữa đập, bị mắc kẹt không ra được chết ngộp trong ḷng ống cống.”


Lúc b́nh thường trong mùa khô nước sông chẩy liên tục thủng thỉnh nhẹ nhàng, vừa tràn qua mặt đập vừa thoát theo một ống cống ở đáy đập khoảng giữa sông xuống phía hạ lưu, tạo nên một âm điệu ŕ rầm rào rào êm êm đều đều như tiếng quay của cối xay lúa, quang cảnh mặt đập thấy rất là hiền hoà nên thơ, nhưng vào mùa mưa nước lũ dâng cao hơn mặt đập gần 2 mét tràn lan làm cho ḷng sông mở rộng thêm lấn vào 2 bên bờ khoảng vài chục mét, chẩy xiết không lưu thông trên mặt đập được. V́ thế người ta đă dựng một chiếc cầu treo bằng tre có sàn ván song song gần đập, cho người đi bộ và đẩy xe cải tiến chở đồ tiếp tế qua lại giữa K2 và K1 (nơi có Ban Chỉ huy Trại Hàm Tân và khu Nhà Thăm Nuôi).


Trong thời gian tăng phái làm tại khu gần cổng trại, chúng tôi có dịp thấy các xe lô chở thân nhân “thăm nuôi” Tù tấp nập đến vào buổi sáng từ khoảng 10 giờ trở đi, và buổi chiều vào quăng 4 giờ xe trở lại tập trung đón các bà rời khu Nhà Thăm Nuôi. Các bạn Tù ra thăm nuôi thường được đưa ra làm 2, 3 đợt liên tiếp nhau, đợt trước thăm nuôi xong sắp rời Nhà Thăm Nuôi trở vào Trại th́ đợt kế theo được dẫn ra.


Từ ngày về Trại Z30C Hàm Tân chúng tôi không được cấp phiếu gửi Bưu Kiện nữa, nhưng gia đ́nh Tù được đến Trại xin “thăm nuôi” 3 tháng 1 lần đem tiếp tế cho Tù bao nhiêu cũng được không hạn chế. Chừng 2 tháng sau khi về đây các bạn trong Đội chúng tôi lần lượt có gia đ́nh đến “thăm nuôi”. Những bạn vốn giầu đồ tiếp tế xưa nay vẫn là những người được vợ con “thăm nuôi” sớm nhất, y như hồi c̣n bị giam ở ngoài Bắc. Có nhiều bà rất khôn ngoan, chưa kịp chuẩn bị đi thăm chồng th́ nhờ những bạn thân quen đem giúp thư và chút đỉnh quà vào trại giam cho chồng. Người được “thăm nuôi” nhận chung một lượt vói quà của ḿnh rồi đem vào trại đưa lại cho bạn. Quà gửi như vậy không được nhiều khoảng dăm ba kí lô thôi, nhưng một tuần lễ được 2, 3 bạn đem giùm như vậy cộng chung cũng đủ dùng trong đôi tháng.


Phần Tôi phải đợi hơn 3 tháng mới được Vợ dẫn cô gái út tới “thăm nuôi”. Lâu ngày mới gặp nhau, Vợ Chồng Cha Con mừng rỡ nghẹn ngào không nói được nên lời. Cô gái út của Tôi lớn quá, ngày từ biệt gia đ́nh đi tŕnh diện học tập cải tạo 7 năm về trước cô ấy đứng đầu chỉ cao ngang nách Tôi, bây giờ th́ đă cao ngang Mẹ xấp xỉ bằng Bố.
Sau khi nhóm anh em được “thăm nuôi” làm thủ tục tŕnh diện xong, Cán bộ vừa đưa tay ra hiệu cho phép mọi người vào pḥng thăm nói chuyện th́ Cô gái út chạy ùa tới ôm Tôi hôn, tíu tít nói: “-Bố ốm quá! Bố đen quá!...” làm Tôi xúc động rưng rưng nước mắt, ôm con hôn cố gắng giữ cho khỏi bật ra tiếng khóc mừng ngày Cha Con tái ngộ. Rồi quay qua ṿng tay ôm vợ hôn hỏi thăm sức khoẻ và dắt nhau vào pḥng thăm kiếm chỗ ngồi.


Có 2 pḥng thăm sát bên nhau, trong mỗi pḥng kê 2, 3 chiếc bàn dài cho Tù và thân nhân ngồi nói chuyện. Tù ngồi một bên và thân nhân ngồi bên đối diện. Thời gian “thăm nuôi” nói chuyện ở đây rộng răi hơn Trại Tân Lập ngoài Bắc, được tới 30 phút tha hồ thong thả nói đủ thứ chuyện. Chỉ có một Cán bộ phụ trách, nên ông ta đi qua đi lại các pḥng để theo dơi chớ không ngồi tại đầu bàn theo dơi như ở Trại Tân Lập Vĩnh Phú ngoài Bắc. Mọi người tha hồ nhỏ to nói chuyện thoải mái không e ngại ǵ cả. Nhờ vậy Tôi được biết Vợ đang lo cho 2 người con đi vượt biên, nên không dư dả để có thể tiếp tế cho Tôi đều và nhiều như mong muốn. Tôi cũng được biết các con đang phải lao động vất vả để kiếm sống hàng ngày. Mấy người con trai đứa làm gia công cho Tổ hợp sản xuất mành trúc do gia đ́nh các Cán bộ Cộng sản làm chủ, đứa đạp xe đi bỏ mối nước ngọt và bia cho các nhà hàng ăn. Mấy người con gái nhận đồ về nhà làm gia công thêu và may ráp quần áo của các tổ hợp sản xuất quần áo cũng do các thân quyến của các Cán bộ Lănh đạo tại địa phương làm chủ. Vợ của Tôi phải nấu cháo vịt bán ngay trên lề phố trước cửa nhà riêng của chúng tôi.

Nghe chuyện Tôi rất xót xa đau khổ thương Vợ Con vô cùng. Nhất là Vợ của Tôi, từ ngày kết hôn với nhau cuối năm 1949 đến 30-4-1975 chưa bao giờ phải vất vả khổ cực như vậy, lúc nào trong nhà cũng có 2 người giúp việc đi chợ lo bếp núc, giặt giũ, quét dọn nhà cửa...


Từ đó trở đi Tôi không biên thư yêu cầu gia đ́nh tiếp tế món này món kia như các bạn nữa, tùy gia đ́nh gửi cho thứ ǵ cũng được, có ǵ dùng nấy và luôn luôn tiết kiệm. Thời hạn “thăm nuôi” cũng không cần thiết phải 3 tháng một lần, lúc nào thuận tiện th́ đi năm sáu tháng một lần cũng được, miễn là biên thư cho biết tin gia đ́nh thường xuyên hàng tháng là đủ.

Cũng v́ quyết định này nên Tôi đă tách ra không nấu nướng ăn chung với anh Đăng nữa, sợ phần đóng góp của ḿnh không cân xứng gây thiệt tḥi cho bạn.
Thời gian tăng cường rẫy cỏ và vun đất cho các luống trồng khoai lang gần cổng Trại, Tôi được Thổ Thần thương tặng cho món quà đặc biệt một cách thật bất ngờ. Trong một buổi lao động chiều dưới trời nắng chang chang, Tôi đang b́nh thản cuốc vun đất giữa hai luống khoai, bỗng thấy anh em làm gần tay chỉ miệng hô: “-nó kia! nó kia!” và rầng rầng đua nhau rượt đuổi bắt con ǵ không rơ. Tôi định thần quan sát thấy một con thỏ rừng nhẩy qua các luống t́m đường thoát thân. Nó chạy qua hướng nào cũng có người đuổi chặn đầu vồ nhưng hụt. Không biết Thổ Thần xui khiến sao, nó quưnh quáng nhẩy ngay vào rănh giữa hai luống Tôi đang làm để chạy tiếp. Tôi dựa cuốc vào sườn luống, dạng 2 chân đứng im không nhúch nhích đợi nó chạy tới sát chân mới cúi thật nhanh xuống dùng 2 tay chộp bắt nó. May làm sao Tôi đă hành động rất đúng lúc, nên nắm được ngay bụng và cổ nó nhấc lên trước sự ngạc nhiên của mọi người. Con thỏ hết thời đương nhiên thuộc quyền sở hữu của Tôi, để được yên bụng không lo con thỏ tinh khôn t́m đường trốn thoát, Tôi đập đầu nó vào lưỡi cuốc hoá kiếp cho nó ngay.
Thịt thỏ rừng thường dai và cứng nên chiên xào ăn không được, đồ tiếp tế của Tôi không c̣n gia vị để ướp trước khi đem hầm mềm, nên Tôi thương lượng giao thỏ cho anh bạn Đại tá Dương Hiếu Nghĩa giải quyết. Hết giờ lao động ra sông tắm, anh Nghĩa lột da cắt đầu 4 chân và bộ ḷng bỏ, chỉ lấy bộ gan và thân ḿnh với 4 chiếc đùi chặt thành 8 miếng đều nhau. Về tới khu giam lấy gia vị ướp và đun một lửa cho chin rồi cất dó, đến trưa hôm sau đem ra đun thêm lửa thứ hai cho thật nhừ và đợi bữa cơm chiều mới đem ra chia nhau mỗi người một nửa. Phần của Tôi 4 miếng, đem tặng anh Đội trưởng và anh Đăng người ăn chung với Tôi hồi trước mỗi người một miếng, c̣n lại 2 miếng Tôi thủng thẳng ngồi thưởng thức và trước khi ăn không quên lẩm nhẩm khấn cám ơn ḷng thương của Thổ Thần.


Trong Khu Nhà Ngói Tôi có dịp gặp rất nhiều bạn cũ thuộc Binh chủng Truyền Tin và Chiến tranh Chính trị, và đặc biệt không biết cơ duyên nào xui khiến cả 3 người từng nối tiếp nhau giữ trách vụ Chủ Nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến của Quân đội đều hội ngộ tại Khu Nhà Ngói này. Đó là Thiếu Tá Thạch (đă giải ngũ) Chủ Nhiệm đầu tiên điều hành tờ báo từ khi mới ra đời, Trung tá Ninh (Thi sĩ Hà Thượng Nhân, đă giải ngũ) Chủ nhiệm thứ 2, và Tôi người thay thế anh Ninh làm Chủ Nhiệm sau cùng từ năm 1972 cho đến ngày Quốc hận 30-4-1975.


Trong những tháng cuối năm 1982 có tới 2, 3 đợt tha, mỗi đợt hàng trăm người, các anh Thạch và Ninh được tha trong các dịp này cùng nhiều bạn bè của Tôi thuộc Binh Chủng Truyền Tin. Một đợt tha khác rất đông đă xẩy ra vào dịp trước Tết Quư Hợi-1983, trong đó có anh Trung tá Xuyến Đội trưởng của chúng tôi. Chừng mươi ngày sau Đội chúng tôi lại có thêm 2 Đại tá được tha là anh Điệp (người bị nhũn năo (stroke) ở K2 Thanh Phong, Tôi đă kể trong một đoạn trước) và anh Tấn (Hải quân). Sau khi Tôi và gia đ́nh đến định cư tỵ nạn Cộng sản tại quận Orange Nam California hồi cuối năm 1992, có nghe nói anh Điệp và gia đ́nh định cư tại Los Angeles nhưng Tôi không có dịp gặp, c̣n anh Tấn th́ đă có dịp làm việc chung với Tôi một thời trong cơ quan từ thiện USCC tại Orange County Nam California.

Sau khi anh Xuyến được cuốn gói hành trang tạm biệt anh em trong Đội, Trung tá Cảnh sát Phan Trung Chánh được chỉ định làm Đội trưởng thay thế, anh Trung tá Sáu vẫn làm Đội phó. Mọi người hân hoan ăn Tết vui vẻ chúc nhau y như đang sống trong trại tạm trú tỵ nạn chớ không phải trong Tù. Sau 3 ngày Tết thoải mái mọi người lại phấn khởi “ra quân thi đua” tiếp tục “lao động cải tạo năng nổ” để chờ đợi tới phiên ḿnh được gọi tên tha.



XUÂN TÁI NGỘ MIỀN NAM.

Rừng Lá Hàm Tân mai nở vàng,
Đoàn Tù Chính trị đón Xuân sang.
Xuân trên Xứ Bắc mây u ám,
Tết tại Miền Nam nắng dịu dàng.
Việt Cộng vong nô hành khổ nhục,
Cộng hoà chiến sĩ vẫn hiên ngang.
Trà Blao nhấm nháp hương đoàn tụ,(1)
Cẩm Lệ ph́ phèo khói nạn tan.(2)

K1-Z30C, Hàm Tân, Thuận Hải. Xuân Qúy Hợi-1983.

(1)-Trà sản xuất tại Bảo Lộc, Tỉnh Lâm Đồng.


(2)-Thuốc lá sản xuất tại Cẩm Lệ, Tỉnh Thừa Thiên.

 

NGUYỄN-HUY HÙNG

Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến trước 30-4-1975,

Cựu Tù nhân chính trị 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung cải tạo của đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam trên cả 3 miền đất nước sau ngày Quốc hận 30-4-1975.

 

 

 -Nguyễn Huy Hùng
[Những chuyện sau 30-4-75 không thế nào quên được]

 

 

Audio: Tâm tư Tổng Thống Thiệu   27/28

T́m thuyền nhân đă được tàu LNG CARICORN cứu vớt

Nguyễn Huy Hùng: 30 tháng 04 năm 1975, ngáy QUỐC HẬN của dân tộc Việt Nam

 

@@@

 

Anh Trương Quốc Việt [đă minh xác, Anh  không phải là một luật sư mà là cử nhân luật tốt nghiệp trong chế độ CsVN] phát biểu trong ngày Biểu T́nh Quốc Hận tại toà đại sứ VC ở Canberra

 


 

QUỐC-SỬ OAI-HÙNG !

Việt-Nam, Quốc-sử oai-hùng
Giống-ṇi Lạc-Việt, vô-cùng vẻ-vang !
Từ khi, sáng-lập Hồng-Bàng
Anh-thư, Tuấn-kiệt toàn trang quật-cường
Thương dân Việt-tộc, tai-ương
Anh-hùng trỗi-dậy, lên đường dấy-binh
Bà Trưng, khởi-nghĩa Mê-Linh
Việt-Vương, Thường-Kiệt thân-chinh trận-tiền
                        &
Đức Trần Hưng-Đạo, Ngô-Quyền
Phùng-Hưng, Nguyễn-Huệ luân-phiên chống Tà
Đại-Hành Hắc-Đế, xông-pha
Quyết-tâm, giữ vững Sơn-hà Việt-Nam...
Cơ Trời ách Nước, lầm-than !
Con thuyền Định-mệnh điêu-tàn, ngả-nghiêng
Thừa cơ, Cộng-phỉ tuyên-truyền
Xâm-lăng Tổ-Quốc, truân-chuyên mọi đàng !
                        &
Lưu-vong, Tỵ-nạn Ngoại-bang
Nhớ về dĩ-văng, hai hàng lệ rơi !
Sơn-hà, Xă-tắc tơi-bời !
Dân-lành mất của tả-tơi, cơ-hàn !
Côn-đồ Cộng-phỉ, tham-tàn
Buôn dân bán Nước, tác-tan bao nhà !
Đồng-bào khắp chốn, xót-xa !
Biểu-t́nh phản-đối Cộng-tà, Bắc-Kinh.&
                                    Xuân-Nương (De: <xuannuongk18b@yahoo.com>)