Nguyễn Huy Hùng                                   

 


Nguyễn-Huy Hùng (ảnh chụp đầu tháng 4-2008)

 

@@@

 

 

Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được,

 

DÙNG CHÍNH SÁCH THÂM ĐỘC

LAO ĐỘNG CẢI TẠO TƯ TƯỞNG,

CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐĂ THẤT BẠI Ê CHỀ.

NGUYỄN-HUY HÙNG



Chuẩn bị mừng lần thứ 9 ngày Đại thắng mùa Xuân 30-4-1975 của Cộng sản Việt Nam, Trung Ương Đảng gửi phái đoàn hùng hậu đến Trại Z30C tổ chức học tập 2 tuần lễ liền.

Thật là may mắn kỳ học tập này Đoàn Cán bộ không nhai lại như ḅ những ǵ đă nhai liên tục suốt 8 năm qua, nhưng lại phải ngồi chồm hổm trên nền đất nhà Hội trường mái tôn chặt cứng như nêm, ngột ngạt đủ thứ mùi vị nồng nặc từ cơ thể mọi người toát ra, để xem liên tục nhiều ngày cuốn phim dài cả chục tập  c̣n mệt mỏi hơn đi lao động ngoài đồng nhiều.


Đây là bộ phim được dàn dựng theo loại phim tài liệu lịch sử ghi lại các chiến thắng của Cộng sản Việt Nam từ năm 1945 cho tới 30-4-1975, với mục đích tuyên truyền khoa trương những góc cạnh có lợi nhằm đánh bóng và thần thánh hoá các hành động của các lănh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam.

Nhưng đối với những người có tinh thần Quốc gia Nhân bản kiên định, không những chẳng xiêu ḷng thán phục mà lại càng thấy rơ ràng hơn mặt thật xảo trá bịp bợm tinh vi trơ trẽn vô nhân đạo dă man của Cộng sản Việt Nam “Hại Dân Hại Nước” chớ không phải “V́ Dân V́ Nước” suốt mấy chục năm qua, và nay vẫn c̣n đang tiếp tục.

Người ta đưa vào phim những khuôn mặt lớn của Cộng sản như Hồ Chí Minh, Phạm văn Đồng, Trường Chinh, Vơ nguyên Giáp, Lê dức Thọ... Bên phía Quốc gia chống Cộng, họ cũng đưa vào h́nh ảnh của Cựu Hoàng Bảo Đại, Thủ tướng Trần văn Hữu, Nguyễn văn Tâm, Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, Cố vấn Ngô Đ́nh Nhu, một vài Tướng lănh Việt Nam Cộng hoà... và một số nhân vật Chính trị Quân sự của Hoa Kỳ và Pháp đă nắm những vai chính yếu trong cuộc chiến Việt Nam. (Thời gian qua đi đă lâu quá rồi, hơn nữa ngồi xem trong t́nh trạng bị ép buộc không quan tâm chăm chú xem những dự kiện ghi nhận một chiều, nên Tôi không nhớ các chi tiết “cụ thể” trong phim nên không ghi lại được chi tiết như mong muốn).

Tất cả những người thuộc phe Quốc gia Tư bản chỉ được cho xuất hiện trên phim trong một thời gian rất ngắn với những trích đoạn lời phát biểu dưới góc cạnh có lợi cho Cộng sản, c̣n các nhân vật Lănh tụ Cộng sản th́ bao giờ cũng được phô trương lâu nói dai nói dài với những lời lẽ chải chuốt tuyên truyền, tâng bốc cái khí thế của làn sóng Cách mạng Vô sản đang cuồn cuộn dâng lên trước cái thế yếu xuy thoái đang rẫy chết của Hoa Kỳ và phe đồng minh Tự do Tư bản.

Sau đợt học tập, các Đội lại phải thi hành cái thông lệ họp riêng tại Láng dưới sự giám sát của Quản giáo để mọi người thay phiên nhau phát biểu ư kiến tổng kết “thâu hoạch”, ghi biên bản tŕnh những ǵ đă hấp thụ được sau các buổi học tập lên đoàn hướng dẫn phán xét kết quả kỳ học tập tiến bộ như thế nào.
Dĩ nhiên kết quả bao giờ cũng mỹ măn “đạt mục đích yêu cầu”, và  mọi người đă đều “nhất trí” “Cách mạng Vô sản Việt Nam là đỉnh cao trí tuệ” “anh hùng vô địch đă đánh thắng cả 2 Đế quốc Pháp và Mỹ giầu mà không mạnh”..., và sau cùng mọi người cũng đă đồng thanh hứa là “luôn luôn cố gắng cải tạo cho tốt để sớm được Nhà Nước tha cho về đoàn tụ với Vợ Con, tiếp tục tuân theo luật lệ của Đảng và Nhà Nước Cộng hoà Xă hội chủ nghĩa Việt Nam xây dựng đất nước xă hội chủ nghiă giầu mạnh gấp trăm ngàn lần hơn các nước Tư bản đang dẫy chết...”, chớ không ai ngu dại ǵ mà nói rằng “-Cộng sản Việt Nam là tay sai của Đế quốc Đỏ Liên Xô, Trung Cộng, được các nước Cộng sản quan thầy cung cấp vũ khí đạn dược và Cố vấn tham gia điều khiển thi hành kế hoạch xâm lược miền Nam Việt Nam và toàn Bán đảo Đông Dương để làm bàn đạp cho Cộng sản Quốc tế bành trướng xuống toàn vùng Đông Nam Á Châu...”
Kỳ Học tập chấm dứt, nhiều đợt tha Tù lại tiếp tục xẩy ra, và những tin đồn Chính phủ Hoa Kỳ đang chuẩn bị đón tiếp Tù Chính trị tới định cư cũng dồn dập vào trại theo các đợt “thăm nuôi” hàng ngày. Các sự kiện này cho phép nhận định, mục đích chính của đợt học tập kỳ này nhằm tuyên truyền lôi cuốn Tù Chính trị c̣n “nhẹ dạ cả tin” ở lại trong nước, đừng xin đi định cư nơi nước ngoài để sau này Việt Cộng c̣n có cơ hội lợi dụng làm công cụ câu tiền của Hoa Kỳ.

 
Khi lúa sắp sửa trổ đ̣ng đ̣ng, chúng tôi lại được tăng phái đến làm cỏ và phát bờ ruộng cho một Đội Nông Nghiệp khác ở phía mút hướng Tây của Trại. Cây lúa cao ngang bụng, cả Đội xếp hàng ngang dùng cuốc vừa cà cỏ nhặt vứt lên bờ vừa vun gốc lúa. Lá lúa nhỏ dài ngọn lá nhọn cạnh bén như lưỡi dao, mỗi khi cúi xuống ngẩng lên đều bị lá lúa đâm cứa vào mặt vào tay làm rặm ngứa xót khó chịu vô cùng.

Làm trong ruộng lúa dưới trời nắng nóng bực bội khiến cho người ta dễ nổi tính cáu bẳn một cách vô lối. Tôi đă lỡ làm một việc khiến cho anh em cả Đội rơi vào một hoàn cảnh thật khó xử. Đầu đuôi câu chuyện như sau:


Hàng ngày khi vừa tới “hiện trường lao động” là Quản giáo Đội ra lệnh ngay cho anh Đội trưởng cung cấp 2, 3 người để chuốt đũa bằng cuống lá buông cho ông ấy đem bán kiếm tiền xài. Anh em trong Đội phải nỗ lực làm nhiều hơn để bao phần của các bạn đó th́ mới hoàn tất được chỉ tiêu quy định cho Đội phải thực hiện trong ngày. Mọi người vừa làm vừa nói chuyện bông đùa cho quên thời gian vất vả, bỗng tôi nghe thấy anh Z (gốc Cảnh sát) được chỉ định chuốt đũa cho Cán bộ đến báo cáo với Cán bộ là, anh ta đă đến gặp thủ kho Đội chủ nhà mượn dao bén nhưng không có. Cán bộ cứ nhất định là có, hai người nói qua nói lại hoài không chấm dứt, sau cùng anh Z kết thúc bằng câu đại ư nói “nếu Cán bộ không tiếp xúc thẳng để có dao đưa cho anh ấy th́ anh ấy chịu không thể thi hành lệnh của Cán bộ được”. Tôi ngứa miệng nói đổng một câu “-Sao ngu quá vậy, không có dao th́ lấy răng mà cạp.” Các bạn làm gần quay lại ngó Tôi rồi từ từ lảng dần ra chỗ khác cách xa nơi Tôi đang làm.
Một lúc sau, anh Đội trưởng (Trung tá Cảnh sát Phan trung Chánh) đến khu chúng tôi đang làm hỏi “-Anh nào vừa nói ǵ mà lấy răng cạp vậy?” Không ai trả lời, anh ấy đến bên từng người hỏi có nghe ai nói không? Mọi người đều lắc đầu nói không nghe, riêng Tôi th́ anh ấy không hỏi. Đến hết giờ lao động buổi chiều, Đội tập họp đi tắm trước khi về Khu giam, Cán bộ đến đứng trước Đội hỏi “-Trong lúc lao động anh nào nói ǵ, có ai biết ai nói không?” Không ai trả lời, Tôi cũng yên lặng. Cán bộ nói tiếp “-Nếu không t́m ra được người đă phát biểu linh tinh lúc năy, bắt đầu từ chiều nay Đội bị phạt không được đi tắm sau giờ lao động cho đến khi nào t́m ra được người nói mới thôi.”
Chiều đó chúng tôi không được đi tắm, anh em trong ḷng chắc phiền lắm nhưng không ai nói ǵ, mọi người yên lặng trở về Khu giam không x́ xầm hay nói một tiếng nào tỏ ư phiền hà Tôi cả. Buổi sinh hoạt Đội trong pḥng giam hàng đêm, cũng không thấy ai nhắc tới chuyện đă xẩy ra. Tôi cảm thấy ân hận suy nghĩ trằn trọc măi không ngủ được, Tôi bàn với anh Nguyễn văn Sáu Đội phó nằm kế bên là sáng mai Tôi sẽ gặp Cán bộ để nhận tội rồi ra sao th́ ra. Anh ấy gạt đi nói “-Cứ lờ đi, rồi mọi việc sẽ qua”. Nhưng Tôi nghĩ chuyện không đơn giản như vậy, hồi mới về đây Tôi đă bị Quản giáo gọi “làm việc” về vụ tự động vần đá vào bóng râm ngồi đập, chắc hẳn Quản giáo vẫn đang theo sát Tôi t́m sơ hở để kỷ luật rằn mặt. Nếu không công khai nhận lỗi này th́ ông ta sẽ t́m cách làm cho sự việc trầm trọng khác đi để kỷ luật th́ rất nguy hiểm.

Sáng hôm sau, từ lúc bắt đầu lao động anh Đội trưởng được lệnh đến gọi lần lượt từng người chiều hôm trước lao động gần bên Tôi đến gặp Cán bộ “làm việc”. Mỗi người phải “làm việc” lâu từ 10 đến 15 phút, khi trở ra chẳng anh nào nói năng ǵ lẳng lặng tiếp tục lao động. Tôi đến gần hỏi th́ các bạn cho biết là hỏi chuyện chiều hôm qua, ai cũng nói anh em vừa làm vừa nói chuyện bông đùa với nhau nên không nghe và cũng không biết người nào đă nói như vậy. Không muốn để anh em tiếp tục bị phiền hà v́ việc làm của ḿnh, Tôi yêu cầu anh Đội trưởng xin cho Tôi gặp Cán bộ Quản giáo tŕnh bầy về việc chiều hôm qua. Anh ấy xửng sốt nh́n Tôi với vẻ ái ngại, nhưng rồi cũng đi tŕnh Quản giáo theo lời yêu cầu của Tôi. Một lúc sau anh Đội trưởng đến cho biết Quản giáo bằng ḷng gặp Tôi vào giờ giải lao.

 
Lúc bắt đầu nghỉ giải lao, Tôi đem Gô nước trà và bao thuốc lá thơm tới gặp Quản giáo. Ông ta đang ngồi một ḿnh bên gốc cây, xa chỗ anh em ngồi nghỉ khoảng 100 mét. Tôi đến cách 1 mét đứng lại báo cáo tŕnh diện như thường lệ mỗi khi Tù gặp Cán bộ. Ông ta nói: “-Anh ngồi xuống đây, có việc ǵ vậy?” Tôi thong thả ngồi xuống đưa Gô trà nóng và bao thuốc lá thơm mời ông ta dùng, rồi chậm răi tŕnh bầy: “- Trước nhất Tôi xin lỗi đă làm phiền ḷng Cán bộ và anh em trong Đội từ chiều hôm qua đến giờ. Tôi là người đă nói câu “sao ngu vậy, không có dao th́ lấy răng mà cạp”. Tôi nói câu này v́ trong lúc anh em vừa lao động vừa kể lại câu chuyện cũ xẩy ra từ hồi c̣n ở ngoài trại Thanh Phong, có một anh khát nước quá muốn ăn vụng mía trong ruộng nhưng lại không có dao nên chẳng biết làm sao. Tôi buột miệng góp chuyện bằng câu: “-Sao ngu quá vậy, không có dao th́ lấy răng mà cạp”. Chắc Cán bộ cũng “nhất trí” với Tôi là đâu phải lúc nào ăn mía cũng cần tới dao, ḿnh có thể dùng răng tước vỏ rồi cắn gẫy từng mẩu nhỏ để ăn cũng được. Như vậy lời góp ư của Tôi vào câu chuyện anh em đang nói là thật t́nh không có ư ǵ khác đâu? Tôi không hề nghe thấy anh Z báo cáo với Cán bộ là không mượn được dao để chuốt đũa cho Cán bộ. Đây là sự trùng hợp đáng tiếc, Tôi không ngu dại ǵ mà nói anh Z như vậy, xin Cán bộ rộng xét bỏ qua cho, nếu Cán bộ muốn kỷ luật th́ kỷ luật một ḿnh Tôi chớ anh em trong Đội không can hệ ǵ.
Ông ta ngồi hút thuốc và uống trà nóng do Tôi đem tới mời mắt nh́n về phía anh em ngồi nghỉ giải lao, yên lặng nghe tŕnh bầy không nói ǵ. Khi Tôi vừa dứt lời, ông ta mới quay lại nh́n Tôi và nói: “-Anh có tinh thần tự giác nhận sai trái của ḿnh như vậy là tốt. Thôi được rồi đi về Đội lao động với anh em.”


Hết giờ lao động sáng Đội được đi tắm trước khi về trại giam, mọi người vui vẻ không khí nặng nề không c̣n nữa. Thế rồi một ngày, hai ngày, ba ngày qua đi không thấy ǵ, mọi người thở phào nhẹ nhơm mừng cho Tôi tai qua nạn khỏi không bị kỷ luật. Theo suy đoán riêng của Tôi th́ câu Tôi đă nói chẳng có ǵ là “phản động chống đối chính sách của Nhà Nước”, nếu Quản Giáo tŕnh lên xin kỷ luật Tôi th́ Cán bộ Giáo dục của Trại và Cán bộ An ninh sẽ gọi Tôi lên “làm việc” trước khi tŕnh Ban Giám Thị trại quyết định, Tôi sẽ chẳng sợ ǵ mà không khai sự thật, như vậy sẽ ḷi ra điều sai trái của chính ông Quản Giáo lợi dụng Tù làm việc riêng cho ḿnh trong giờ lao động để kiếm tiền. Chắc chắn ông ta sẽ phải lănh tai họa kỷ luật trước Tôi, nên ông ta mới phải bỏ qua mặc dù rất căm giận.

Khi trại bắt đầu thu hoạch vụ lúa Chiêm, Đội chúng tôi được cấp cho một “hiện trường lao động” riêng sát bên bờ sông về hướng Tây Nam để trồng rau, bí ngô, và bầu.

Muốn tới nơi lao động mới này phải đi ṿng vèo một đoạn đường khoảng 3 cây số, xuyên ngang các khu lao động của 3 Đội khác nằm sát bên bờ sông phía Bắc, Tây Bắc, và Tây của K1 Trại Z30C. Như vậy là Đội chúng tôi đă được cái hên là có dịp đi lao động trên khắp mặt địa bàn K1 của trại Z30C. Hiện trường lao động của các Đội hướng Đông Bắc, Bắc, Tây Bắc, và Tây đều nằm sát bên sông cho phép kết luận “K1 là một vùng đất nằm trong khúc quanh của con sông dài chẩy từ Trại Z30D Thủ Đức qua.”
Khúc sông chẩy sát bên khoảnh đất dành cho Đội chúng tôi h́nh ṿng cung, bao bọc các hướng Tây và Nam của “hiện trường lao động”. Triền bờ 2 bên sông thẳng đứng cao hơn mặt nuớc 1 mét, bờ này cách bờ kia khoảng chục mét, nước chảy lừ đừ, chính giữa ḷng sông chỉ sâu cỡ ngang ngực lội qua lại dễ dàng. Chúng tôi mở 2 bến lên xuống gánh nước tưới cho các luống rau rất tiện lợi và nhanh. Việc tắm giặt của anh em cũng rộng răi thoải mái, không bị cảnh tắm nước đục v́ đông người xuống cùng một lúc. Bên kia sông là rừng cây không thấy bóng người qua lại. Thỉnh thoảng có vài bạn Đội Lâm Sản lội về ngang, đem theo những bó măng tre rừng. Những Tù trong Đội Lâm Sản được coi là “Tù tự giác” đi lao động một ḿnh, không cần Cán bộ theo coi chừng như các Đội khác. Đội chúng tôi chẳng hạn, hàng ngày đi lao động ngoài Quản giáo Đội c̣n có thêm 2 cảnh vệ mang súng AK đi canh chừng.
Rau và bầu chúng tôi trồng tỉa tăng trưởng rất nhanh, khi lứa rau vừa tới kỳ thu hoạch Đội bị mất trộm một mẻ rất lớn. Chỉ qua có một đêm kẻ trộm nhổ một loạt 4, 5 luống rau dài 25 mét rộng 1 mét, mơn mởn tốt nhất trong khu cùng những trái bầu lớn và dài chớ không thèm lấy trái nhỏ.


Vụ trộm được coi là có tổ chức quy mô chứ không phải tầm thường, v́ hàng đêm luôn luôn có toán Cảnh vệ đi tuần tra canh pḥng cẩn mật trên khắp các khu vực đất canh tác thuộc quyền sở hữu của Trại, như vậy cá nhân lẻ tẻ đâu dám làm một vố lớn như vậy. Mấy bạn Tù “tự giác” được ở tại Nhà Lô với Quản giáo kế cận “hiện trường lao động” của Đội chúng tôi, chắc chắn không bao giờ dám làm cái việc liều lĩnh này. Vậy th́ ai? Hẳn là phải có sự mưu mô toa rập giữa Cán bộ trong trại và dân chúng ở quanh vùng gần trại. Họ tẩu tán đem rau và bầu đánh cắp qua sông chớ không thể chuyển vận một số lượng nhiều như thế theo các đường đi bên trong trại. Cán bộ An ninh mở cuộc điều tra nhiều ngày, đi tới đi lui “làm việc” với một số anh em trong Đội chúng tôi, nhưng  chẳng ai biết kết quả sau cùng ra sao?


Ít ngày sau vụ mất trộm, Đội chúng tôi và Đội Nông Nghiệp đang gặt lúa kế cận gặp một tai họa thật hi hữu vào một buổi chiều lúc gần giờ nghỉ lao động. Tai họa không nguy hiểm, nhưng đủ làm mọi người kể cả Quản giáo và Cảnh vệ bị một phen tản thần không bao giờ quên được. Chuyện như thế này:

Đầu giờ lao động buổi chiều tại “hiện trường lao động”, anh em xuống bến sông phía Tây của Đội gánh nước tưới rau thấy có một bầy ong bu đen to cỡ một bao gạo trăm kí lô trên cành cây cao phía bên kia sông. Một số con bay lượn chung quanh như đám lính canh pḥng tuần tra, một vài con bay lượn sang tận bên này sông kêu vo vo nhưng không làm ǵ ai. Anh em yên tâm lao động, không ai quan tâm đến bầy ong đang đậu nghỉ cánh này nữa. 

Đến gần giờ nghỉ lao động chiều sau khi đă tưới xong hết các luống rau, anh em xuống tắm rồi lên ngồi bên Nhà Lô nghỉ ngơi đợi giờ tập họp trở về Trại giam. Bỗng thấy anh Đại tá Nguyễn văn Phúc (gốc Chiến tranh chính trị) từ bến tắm hớt hơ hớt hải chạy lên tay khua quanh mặt đuổi những con ong đang đua nhau nhào vào đốt, y như các phản lực cơ nước chim chích tấn công người khổng lồ.


Những người đứng chơi bên dọc đường anh Phúc chạy ngang, cũng bị ong bay sà sà quanh mặt quanh đầu quanh người kêu vo vo như đùa rỡn làm cho nhột nhạt sợ hăi. Người nào gan dạ đứng im không nhúc nhích không bị đốt, người nào chịu đựng không nổi sự đùa rỡn của ong, lấy tay khua đuổi tức th́ bị chúng đổi giọng kêu gọi nhau nhào tới đốt túi bụi ngay.


Hầu như mọi người ai cũng bị đốt chạy tán loạn. Tôi và một số anh đứng ở bến tắm phía Nam, cách bến phía Tây cả 500 mét cũng bị ong bay tới quấy nhiễu đốt cả chục mũi lên mặt lên đầu. Có người chạy vào Nhà Lô đứng phía sau bếp đun nước đang có khói, ong không dám tới gần nhưng khi rời khỏi khu bếp lại bị ong bay quấn chung quanh ngay. Có người đang tắm ở bến bị ong sán đến gần phải lặn xuống nước lỉnh ra chỗ khác, nhưng ong vẫn bay rà theo trên mặt nước đợi khi nhô đầu lên là sà vào chích liền.

Đội bạn đang gặt lúa gần bên Đội chúng tôi cũng bị ong nhào tới chích tán loạn.

Anh bạn Đại tá Vơ hữu Bá thuộc Đội chúng tôi, bị một con ong chui vào trong lỗ tai làm mọi người quưnh quáng chẳng biết làm sao. Thật kinh hoàng! Quản giáo phải quyết định cho Đội tập họp về ngay để anh Bá vào Bệnh xá cho người ta lấy kẹp gắp con ong ra. Suốt dọc đường đi về vẫn có mấy con lẽo đẽo bay theo chúng tôi đến tận Trại giam cách xa “hiện trường lao động” cả 3 cây số. Có lẽ chúng bay theo tiếng kêu cứu của con ong mắc kẹt trong lỗ tai anh Bá. Người nào cũng bị tối thiểu từ năm bẩy mũi trở lên, chẳng ai thoát nạn cả. Tôi chùm khăn lông kín mặt đầu và cổ, vẫn bị chích cả thẩy chục mũi ở trán hai bên tai và phía sau ót.

Rất may không phải loại ong độc, những chỗ bị chích trên mặt trên đầu chỉ xưng đỏ tấy đau nhức nhối không làm độc đến nỗi bị nóng sốt. Phải dùng 2 ngón tay bóp nặn chiếc kim ong chích đứt lại trong da bật ra, thoa chút dầu gió lên một lúc sau mới bớt đau nhức.
Sáng hôm sau, trên đường ra hiện trường lao động mọi người bàn tán không biết phải làm sao giải quyết vụ bầy ong, nếu không lại bị chúng đuổi đốt sẽ chẳng làm được ǵ. May thay lúc đến gần Nhà Lô của Đội, mọi người cùng thở phào nhẹ nhơm v́ bầy ong bu trên cây đă biến mất, chúng đă cuốn gói ra đi không c̣n bóng dáng một con nào.
Sau vụ bị trộm rau ban đêm chừng nửa tháng, Đội chúng tôi được di đô về gần Đội Nuôi Heo sát bờ sông phía Bắc, cũng tiếp tục trồng rau. Khu vực này chỉ cách khu giam chúng tôi có khoảng 1 cây số. Cả Đội phải xúm vào phát quang dải đất bên đường dọc theo bờ sông, phân thành khu có đường nhỏ đi chung quanh xong xuôi mới bắt đầu trồng tỉa. Mỗi người được giao trách nhiệm lo toan chăm sóc 5 luống dài 25 mét rộng 1 mét. Phải tự cuốc đất, lên luống, xẻ rănh reo hạt, tưới nước ngày 2 đợt, làm cỏ, bón xới, chăm sóc cho tới ngày “thu hoạch”.


Thời gian trồng mỗi đợt rau, tính từ khi reo cho tới lúc “thâu hoạch” ước chừng 4 tuần lễ. Sau khi “thâu hoạch” xong, mỗi người lại phải cuốc lật đất, lên luống... tiếp tục reo trồng đợt khác. Đặc biệt chỉ có “công đoạn” reo hạt, được anh Sáu Đội phó tiếp tay từng người, theo chương tŕnh anh ấy “quy hoạch” trước.


Khu đất trồng rau dài dọc bên sông, chúng tôi phải dọn 2 bến lên xuống để gánh nước tưới cho tiện đỡ mất th́ giờ di chuyển xa. Triền bờ sông thẳng đứng cao hơn mặt nước 2 mét, do đó phải thực hiện đường lên xuống khúc khuỷu theo h́nh chữ chi với các nấc thang rộng 60 phân cao 30 phân. Các bậc đất phải tu sửa luôn, v́ nước trong thùng gánh từ sông lên sóng sánh tràn ướt liên tục phá hư. Mùa mưa mới thật vất vả trần ai, lên xuống gánh nước lúc nào cũng bị trơn trợt khó khăn vô cùng.


Mỗi luống phải tưới ngày 2 lần sáng và chiều. Khi rau c̣n nhỏ phải tưới 2 gánh nước một lần cho mỗi luống. Bắt đầu từ tuần lễ thứ 3 trở đi rau tăng trưởng mạnh phải tưới nhiều gấp đôi. Do đó việc gánh nước tưới rau được coi là vất vả nhất hàng ngày.
Mỗi đợt rau chỉ tưới một lần phân, do Khâu Phân đi gánh từ hồ chứa bên Đội Nuôi Heo kế cận về tưới cho từng luống. Khâu Phân gồm anh Dương hiếu Nghĩa và 2 bạn khác phụ trách. Ngày nào đến lượt rau được tưới phân, người phụ trách luống phải vất vả hơn b́nh thường. Phân vừa tưới xong phải lập tức gánh nước tưới rửa liền, nếu không th́ lá và cây rau bị phân bám làm cháy hư luôn, lượng nước tưới cũng phải nhiều gấp rưỡi b́nh thường.


Ngày “thâu hoạch” th́ cả Đội phải tập chung “hợp đồng” nhổ hoặc cắt rau, cột thành bó 5 kí lô, rồi anh em tự động “bắt bồ” thành từng cặp khiêng rau về Nhà Bếp cân nộp. Trung b́nh 2 người bao giờ cũng phải khiêng một lượng rau từ 100 đến 120 kí lô một chuyến. Mỗi ngày chỉ “thâu hoạch” từ 5 đến 7 luống theo thứ tự reo hạt trước sau. “Thâu hoạch” v
à đem nộp Nhà Bếp trại liên tục mấy ngày liên tiếp cho tới hết cả khu xong th́ bắt đầu phá đất làm luống lại để reo trồng đợt khác.
Anh Trung tá Sáu Đội phó và Tôi cao xấp xỉ ngang nhau nên xáp thành một cặp. Anh ấy mạnh hơn Tôi nên trong lúc khiêng bao giờ cũng cho Tôi đi phía trước, và lúc nào cũng để kiện rau gần phía đầu đ̣n của anh ấy cho sức nặng đè trên vai Tôi được giảm bớt. Đối với Tôi h́nh như anh Sáu có một cảm t́nh đặc biệt nào đó, nên trong công tác tưới các luống rau hàng ngày anh ấy thường xuyên tự động phụ giúp Tôi, nhất là trong giai đoạn rau phát triển mạnh cần nhiều nước. Có lẽ v́ anh ấy thấy Tôi yếu mà vẫn im lặng cáng đáng công việc bằng như mọi người, không bao giờ mở miệng than van nhờ vả ǵ ai. Thật là một người vô cùng tốt bụng suốt đời Tôi không bao giờ quên.
Ngày tháng cứ tuần tự trôi đi, Đội chúng tôi nay là Đội Rau chuyên nghiệp không c̣n cái cảnh tăng phái nơi này nơi khác nữa. Được ổn định tại chỗ, anh em chẳng ai bảo ai mỗi người tự động dọn một mẩu đất nhỏ bên bến lên xuống sông trồng ít rau thơm, rau răm, mồng tơi, đậu ván, ớt, bạc hà... để “cải thiện” riêng.

Một hôm đi lao động chiều về, tự nhiên Tôi thấy người ớn lạnh đau sau hông, vào nhà vệ sinh đi tiểu ra máu và cảm thấy hơi choáng váng hâm hấp nóng, từ trong bụng một cơn rét run bộc phát ngày một mạnh hơn không sao kềm nổi. Phải lên xạp ngủ nằm đắp mấy tầng chăn mà vẫn lạnh run bắn người lên, sau cơn lạnh là cơn nóng hừng hực đầu nhức như búa bổ.


Tôi vốn có bệnh sạn thận từ năm 1965, trước khi sốt lại tiểu ra máu nên nghi là có hột sạn trong thận chui vào ống dẫn nước tiểu làm đau đớn hành như vậy, cần phải lên Bệnh xá để được chẩn bệnh đưa đi nhà thương cấp cứu nếu cần. Tôi báo cáo anh Đội trưởng nhờ gọi anh Thi Đua của Khu mở cổng cho Tôi lên Bệnh xá xin cấp cứu. Anh Sáu Đội phó d́u Tôi đi lên Bệnh xá và đứng đợi để biết rơ kết quả, trước khi trở về khu giam.
Nằm trên bàn khám bệnh chờ Cán bộ Y tế vào, thân nhiệt của Tôi mỗi phút mỗi tăng lên tới hơn 40 độ bách phân, người nóng hừng hực, mắt môi đỏ au, cổ khô như rang, mệt mỏi bải hoải nhưng vẫn tỉnh. Mắt mở bị ánh sáng làm nhức buốt vào óc chịu không nổi phải nhắm nghiền lại, tai ù ù loáng thoáng nghe mấy anh bạn Tù làm Y tá phụ cho Cán bộ Y tế của Trại yêu cầu anh Sáu về Láng lấy chăn mùng đem lên cho Tôi nằm lại Bệnh xá theo dơi chữa trị. Nghe được tới đó Tôi cảm thấy người lơ mơ và lịm đi không c̣n biết ǵ nữa.


Đến khuya nghe có tiếng cạo xoạt xoạt phía dưới gầm giường, Tôi giật ḿnh tỉnh giấc mở mắt nh́n quanh thấy ḿnh đang nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ kê bên cạnh tường nơi góc một căn pḥng vắng hoe không có ai, ngoài ngọn đèn dầu vàng vọt leo lét cháy đang treo nơi khung cửa cạnh đầu giường. Tôi cảm thấy nực nội khó chịu người đẵm mồ hôi, khát nước khô cổ khô miệng hơi thở ra nóng hừng hực, nhưng bỏ chăn ra th́ rét buốt v́ khí lạnh của mái tôn toả xuống. Chống tay muốn ngồi lên đi t́m người xin nước uống, nhưng cảm thấy đầu lảo đảo cơ bắp chân tay thân ḿnh bải hoải nhức mỏi như vừa bị đánh một trận đ̣n nhừ tử ngồi lên không được. Nằm vật ḿnh xuống giường quay mặt vào tường buồn chán nản, tự nhiên thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng nấc nấc bật thành tiếng khóc nước mắt trào ra dàn dụa không cầm lại được, y như đứa con nít bị đ̣n oan nức nở khóc v́ không nói ra được những điều uẩn ức trong ḷng. Đưa tay quờ mép chăn lau nước mắt đụng nhằm vật ǵ cứng lạnh, mở mắt nh́n mới biết là Gô nước của Tôi và Cà mèn đựng cháo. Chắc là anh Nguyễn văn Sáu Đội phó đem lên cho Tôi hồi chiều tối theo lời yêu cầu của mấy anh bạn Tù làm Y tá, khi được biết Cán bộ cho Tôi nằm lại Bệnh xá để theo dơi cấp cứu.


Như vậy là Tôi bị sốt rét Hàm Tân vật chớ không phải căn bệnh sạn thận hành như Tôi tưởng. Tôi cố gắng ngồi dậy uống nước và ăn cháo cho tỉnh người, v́ hồi chiều đi lao động về Tôi đă kịp ăn uống ǵ đâu. Miệng lạt đắng hàm răng ê mỏi không muốn nhai, nhưng vẫn phải cố gắng ăn cho hết Ga men cháo. Lỡ có chết cũng được chết no không phải làm ma đói, như các Cụ thường khuyên mỗi khi đến thăm các người bệnh nặng.
Hồi mới về đây anh em cũ khuyên là cần uống thuốc ngừa sốt rét, v́ trong thời gian qua tại Trại này đă có một số bạn Tù bị vong mạng v́ bệnh sốt rét Rừng Lá Hàm Tân rồi. Tôi đă xin gia đ́nh đi chuốc mua gửi cho 6 viên Chloroquine uống ngừa cả tháng trước rồi chớ không đâu, thế mà vẫn bị trùng sốt rét Hàm Tân vật như thường.
Ăn uống xong người vẫn hâm hấp nóng, Tôi cố gắng ngủ lại nhưng không được, hễ nhắm mắt là y như thấy chập chờn hiện ra, vầng ánh sáng vân vân lẫn lộn đủ mầu sắc cùng những h́nh mặt người đủ loại. Lúc th́ h́nh Quan Vân Trường, Trương Phi trong chuyện Tam quốc Chí, lúc th́ h́nh Phật Quan Thế Âm Bồ Tát, h́nh Napoleon, h́nh Chúa Cứu Thế Jesus, lúc th́ h́nh những khuôn mặt Tôi chưa hề quen biết bao giờ... Có điều lạ là h́nh Cha Mẹ đă qua đời, h́nh Vợ Con, Họ hàng thân thích đang c̣n hiện diện nơi trần thế th́ không thấy hiện ra.


Trong khi không ngủ được như vậy, Tôi bỗng dưng nhớ ra một sự kiện đă xẩy ra vào năm 1969. Hồi đó Tôi là Đại Tá đang giữ trách vụ Chánh Sự vụ Sở Khai thác Nha Tổng Thanh tra Quân lực Việt Nam Cộng hoà, Tôi được Đại Tướng Cao văn Viên Tổng Tham mưu trưởng QLVNCH chỉ định làm Trưởng một đoàn Thanh tra Hỗn hợp Việt Mỹ, tới Quân Y Viện của Bộ Tư lệnh Sư đoàn Thủy quân Lục chiến ở Thị Nghè Saigon và Bộ Chỉ huy Liên đoàn Thủy quân Lục chiến đóng tại Thủ Đức điều tra về vụ tại sao một số rất lớn Quân Sĩ trong Liên đoàn bị sốt rét vật trong khi đang hành quân tại vùng Rừng Lá Hàm Tân, mặc dù Tiếp vận đă cung cấp thuốc pḥng ngừa sốt rét cho Quân Sĩ xử dụng hàng ngày đầy đủ. Cuộc điều tra được thực hiện theo lời yêu cầu của Phái bộ Cố vấn Hoa Kỳ, v́ họ nghi là quân sĩ không chịu uống thuốc pḥng ngừa nên mới bị sốt rét tấn công gây trở ngại cho kế hoạch hành quân đang tiến hành.


Sau khi điều tra, thấy rằng mọi người có uống thuốc pḥng ngừa như quy định nhưng vẫn bị sốt. Kết quả thử nghiệm phối hợp của Quân Y Việt Mỹ đă phát giác ra một loại vi trùng lạ Phansiparum, thuốc Chloroquine không công hiệu nên mới xẩy ra cớ sự. Nhờ vậy huề cả làng, các cấp Chỉ huy Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam b́nh chân như vại không ai bị khiển trách, nhưng Cố vấn Huê Kỳ hơi ngượng v́ báo cáo không đúng sự thật.
Kẻng báo thức sáng của Trại giam chấm dứt đêm dài cơ cực mà trùng sốt rét Hàm Tân hành hạ Tôi. Cả Bệnh xá chỉ có ḿnh Tôi nằm điều trị, sau khi Cán bộ Y tế vào chẩn bệnh cho thuốc khoảng vài chục bạn Tù khai bệnh buổi sáng xong, mới khám đến Tôi. Không ai trong số người đến xin khám bệnh được coi là đủ nặng để được vào nằm Bệnh xá điều trị, riêng phần Tôi được ở lại điều trị thêm vài ngày nữa.

Đến khoảng 11 giờ tự nhiên thấy anh Nguyễn văn Sáu Đội phó vào Bệnh xá thăm Tôi, v́ hôm nay là ngày Đội “thâu hoạch” rau nộp cho Nhà Bếp nên được về sớm mới có dịp ghé thăm. Theo lệ thường vào những ngày “thâu hoạch” rau, th́ khoảng 9 rưỡi 10 giờ mọi việc nhổ bó rửa rau phải hoàn tất, Đội phó cùng với số anh em đến lượt theo quy định khiêng rau về cân nộp cho Nhà Bếp. Cân nộp rau xong anh em được về Láng giam nghỉ ngơi thong thả, trong khi những người khác tiếp tục ở lại “hiện trường” làm việc cho đến hết giờ lao động sáng mới được về. Nhờ thế anh Sáu mới có cơ hội thuận tiện ghé thăm Tôi để biết t́nh h́nh sức khoẻ ra sao. Thấy Tôi được ở lại Bệnh xá điều trị thêm vài ngày, anh ấy rất vui mừng và hẹn mỗi buổi chiều sau giờ lao động về, sẽ xin Thi Đua tŕnh Cán bộ cho phép đem đồ ăn “bồi dưỡng” thêm cho Tôi mau lại sức.

Ba ngày sau Tôi được Cán bộ Y tế cho rời Bệnh xá trở về Đội, nhưng đêm đến Tôi vẫn lên cơn sốt nên sáng phài đi khám bệnh lại, Cán bộ thấy thân nhiệt vẫn c̣n cao nên cho nghỉ tại Láng chưa phải theo Đội ra ngoài lao động. Hàng ngày đi khám bệnh lănh thuốc điều trị “ngoại trú” như vậy được 1 tuần lễ sau mới hết sốt thân nhiệt trở lại b́nh thường nên phải theo Đội đi lao động.


Sau 10 ngày nghỉ bệnh tiếp tục theo Đội đi lao động trở lại, Tôi cảm thấy sức khoẻ suy nhược nhiều nên trong buổi sinh hoạt Đội vào buổi tối Tôi mở lời xin giảm “chỉ tiêu lao động” của ḿnh. Tôi cũng biết anh Đội trưởng sẽ bị đặt vào hoàn cảnh khó xử, nhưng vẫn phải nói để pḥng ngừa trường hợp các luống rau của Tôi bị “năng xuất thấp” không bị “phê b́nh xây dựng”, nhất là Quản giáo Đội không thể viện cớ đó t́m biện pháp kỷ luật trả thù Tôi. Sở dĩ Tôi phải làm như vậy v́ biết rằng trong khi Đội sinh hoạt tối trong pḥng giam, bao giờ Quản giáo Đội cũng đứng bên ngoài nghe và theo dơi.
Anh em ai cũng “nhất trí” yêu cầu của Tôi là chính đáng, nhưng không ai đưa đề nghị nào để giải quyết. Anh Đội trưởng vướng vào thế kẹt, nếu quyết định rút bớt số luống rau Tôi đang phụ trách th́ sẽ trao lại cho ai? Không khí im lặng nặng nề đè trên buổi sinh hoạt, Quản giáo đứng ngoài cũng không lên tiếng. Anh Sáu Đội phó khẳng khái phát biểu ư kiến “tự nguyện” phụ giúp Tôi tưới các luống rau hàng ngày. Nhờ thế đến kỳ “thâu hoạch” các luống rau của Tôi vẫn có “năng xuất cao” không thua ǵ các bạn khác, nên Quản giáo Đội không kiếm được lư do nào để có thái độ khắt khe trả thù Tôi được.
Một tuần lễ sau khi đi lao động trở lại Tôi được gia đ́nh tới “thăm nuôi”. Vợ của Tôi báo cho biết người con gái lớn đă vượt biên trót lọt, hiện đang ở bên Phi Luật Tân chờ hoàn tất thủ tục sang Hoa Kỳ định cư với sự bảo trợ của người con trai lớn đă ở Hoa Kỳ từ năm 1971. Tôi mừng xúc động nước mắt trào ra không kềm nổi. Người con rể vượt biên không thoát bị bắt giam 2 năm tại Trại Z30A mới được tha,  cũng đi theo Vợ Tôi trong dịp thăm nuôi này đưa khăn tay cho Tôi chùi nước mắt và nhắc nên cố rằn cơn xúc động giữ b́nh tĩnh, v́ “các anh ba” này không thích như vậy, họ thấy được sẽ có điều không hay.

Lần tiếp tế này của Tôi được coi là khá giả nhất từ xưa tới nay. “Thăm nuôi” vào nhớ tới ḷng tốt của anh Nguyễn văn Sáu Đội phó, Tôi mời anh ấy dùng cơm với Tôi và đề nghị từ nay cho đến khi nào c̣n được ở chung một Đội th́ hai anh em sẽ ăn chung với nhau hàng ngày. Anh ấy đồng ư ngay không suy nghĩ do dự ǵ cả v́ hoàn cảnh tiếp tế của 2 gia đ́nh chúng tôi không chênh lệch nhau bao nhiêu, nên không e ngại có thể xẩy ra chuyện phân b́ so sánh thiệt hơn làm phiền ḷng nhau sau này. Cũng kể từ đó chúng tôi thu xếp để gia đ́nh thay phiên nhau đi thăm, hễ gia đ́nh anh Sáu đi thăm nuôi th́ gia đ́nh Tôi nhờ đem quà giùm và ngược lại. Nhờ thế mỗi 6 tháng gia đ́nh mới phải đi thăm một lần để có th́ giờ ở nhà lo tần tảo kiếm ăn.


Chúng tôi trở thành bạn tri kỷ bắt đầu từ đấy cho đến khi được tha ra khỏi Trại Z30D vào tháng 2 năm 1988. Cũng nhờ vậy, Tôi đă giúp anh Sáu Đội phó cải tiến cách cư xử hàng ngày để không làm mất cảm t́nh của anh em trong Đội. Anh ấy là người rất tốt bụng thẳng thắn bộc trực, thường “nói toạc móng heo” ư nghĩ của ḿnh chứ không biết khôn khéo lựa lời tế nhị rào trước đón sau, nên đă khiến cho vài ba anh khó tính có thành kiến trong Đội không vui ḷng cho lắm.


Những năm đầu mới tới định cư tỵ nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ, biết được gia đ́nh anh Sáu cũng đang định cư tại vùng San Diego Tôi đă cùng Vợ và 2 người con lớn tới thăm gia đ́nh anh ấy. Gặp nhau mừng rỡ ôn lại những kỷ niệm vui buồn chia sẻ ngọt bùi trong các Trại Z30C và Z30D suốt 6 năm trời ṛng ră bên nhau.

T̀NH CHIẾN HỮU TRONG CẢI TẠO.

Sa cơ lao khổ bên nhau,
Nắng mưa chia sẻ nhịp cầu đắng cay.
Một mai thoát đại hạn này,
Gặp nhau nâng chén mừng ngày Tự do.
Đấu tranh dựng lại cơ đồ,
Cho Dân tộc Việt ấm no thịnh cường.
Công bằng trải khắp quê hương,
Nhân quyền, Dân chủ, T́nh thương hài hoà.
Trẻ già mọi giới hoan ca,
Chung lưng bảo vệ Sơn Hà Việt Nam.
Đập tan Cộng đảng gian tham,
Trừ loài vong bản từng làm hại Dân.
Diệt phường ác qủy vô thần,
Phục hưng Luân lư, Đạo Nhân Lạc Hồng
.

Mùa Hè 1983, K1 Trại Z30C, Hàm Tân, Thuận Hải.

NGUYỄN-HUY HÙNG

Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến trước 30-4-1975,

Cựu tù nhân chính trị 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung cải tạo của đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam trên cả 3 miền đất nước sau ngày Quốc hận 30-4-1975.



 

 -Nguyễn Huy Hùng
[Những chuyện sau 30-4-75 không thế nào quên được]

 

 

Audio: Tâm tư Tổng Thống Thiệu   27/28

T́m thuyền nhân đă được tàu LNG CARICORN cứu vớt

Nguyễn Huy Hùng: 30 tháng 04 năm 1975, ngáy QUỐC HẬN của dân tộc Việt Nam

 

@@@

 

Anh Trương Quốc Việt [đă minh xác, Anh  không phải là một luật sư mà là cử nhân luật tốt nghiệp trong chế độ CsVN] phát biểu trong ngày Biểu T́nh Quốc Hận tại toà đại sứ VC ở Canberra

 


 

QUỐC-SỬ OAI-HÙNG !

Việt-Nam, Quốc-sử oai-hùng
Giống-ṇi Lạc-Việt, vô-cùng vẻ-vang !
Từ khi, sáng-lập Hồng-Bàng
Anh-thư, Tuấn-kiệt toàn trang quật-cường
Thương dân Việt-tộc, tai-ương
Anh-hùng trỗi-dậy, lên đường dấy-binh
Bà Trưng, khởi-nghĩa Mê-Linh
Việt-Vương, Thường-Kiệt thân-chinh trận-tiền
                        &
Đức Trần Hưng-Đạo, Ngô-Quyền
Phùng-Hưng, Nguyễn-Huệ luân-phiên chống Tà
Đại-Hành Hắc-Đế, xông-pha
Quyết-tâm, giữ vững Sơn-hà Việt-Nam...
Cơ Trời ách Nước, lầm-than !
Con thuyền Định-mệnh điêu-tàn, ngả-nghiêng
Thừa cơ, Cộng-phỉ tuyên-truyền
Xâm-lăng Tổ-Quốc, truân-chuyên mọi đàng !
                        &
Lưu-vong, Tỵ-nạn Ngoại-bang
Nhớ về dĩ-văng, hai hàng lệ rơi !
Sơn-hà, Xă-tắc tơi-bời !
Dân-lành mất của tả-tơi, cơ-hàn !
Côn-đồ Cộng-phỉ, tham-tàn
Buôn dân bán Nước, tác-tan bao nhà !
Đồng-bào khắp chốn, xót-xa !
Biểu-t́nh phản-đối Cộng-tà, Bắc-Kinh.&
                                    Xuân-Nương (De: <xuannuongk18b@yahoo.com>)