Nguyễn Huy Hùng                                   

 


Nguyễn-Huy Hùng (ảnh chụp đầu tháng 4-2008)

 

@@@

 

Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được:

 

KHÚC QUANH SAU CÙNG CỦA ĐẠI NẠN CẢI TẠO

NGUYỄN-HUY HÙNG

Vào ngày “ra quân lao động” đầu năm Bính Dần-1986, ngoại trừ mấy anh phải tiếp tục tưới những luống rau chưa “thâu hoạch”, toàn Đội 23 chúng tôi phải tập trung dựng 2 giàn bầu ở 2 bên đầu cầu trước khu Nhà Thăm Nuôi mới dài 50 mét rộng 10 mét để phủ kín từ bờ này sang bờ kia khúc sông cạn. Quản giáo Đội cho biết là “Ban” Nhu muốn công tác phải giải quyết “khẩn trương” trong ṿng 1 tuần lễ, để kịp “hạ thổ” các cây bầu giống do anh Dương hiếu Nghĩa (Đại tá Thiết giáp) ương từ trước Tết nay đă đủ sức mạnh đâm rễ xuống đất và tăng trưởng ngọn leo lên giàn. Hẳn là sắp có nhu cầu tŕnh diễn với đoàn thăm viếng quan trọng nào đó, nên “Ban” Nhu Trưởng Trại Z30D mới quy định kỳ hạn cho Đội chúng tôi phải hoàn tất công tác như vậy.

Chiều ngày mồng 2 Tết, Đội Lâm Nghiệp đă phải đi rừng chặt tre và xe tải của Trại đă chuyển về đổ xuống khoảng đất trống trước sân khu Nhà Thăm Nuôi một đống cao lù lù nhiều hơn nhu cầu. Ngày mồng 3 bắt đầu “ra quân” Đội chúng tôi chỉ việc hiệp nhau lựa cây, sắp xếp trôn cột, ráp nối đóng khung, gác buộc giàn ô vuông cỡ 4 tấc như quy định.

Ngày nào “Ban” Nhu cũng ghé qua xem tiến triển công tác và góp ư kiến hướng dẫn cho việc thực hiện được đúng như ư “Ban” muốn. Chúng tôi chỉ mất có 4 ngày đă làm xong 2 giàn bầu rất đẹp mắt trông như 2 cánh của con chuồn chuồn, đầu chuồn chuồn là ḥn đảo có 2 dẫy Nhà Thăm Nuôi với các bồn bông, thân chuồn chuồn là chiếc cầu gỗ ở giữa 2 giàn bầu, và đuôi chuồn chuồn là con đường dài từ cầu dẫn ra Vườn Tao Ngộ.
“Ban” Nhu rất ngạc nhiên tấm tắc khen chúng tôi giỏi, việc ǵ làm cũng rất thông thạo kỹ càng mỹ thuật. Những lời nhận xét này được “Ban” Nhu nhắc đi nhắc lại trước các đoàn “tham quan”, như cố ư khoe cái tài hướng dẫn cải tạo các Đại tá Chế độ cũ của ông ấy trở nên người lao động Xă hội Chủ nghĩa thành thạo như thế nào. Nhưng các phái đoàn Trung ương và địa phương tới Trại Z30D “tham quan” đâu có biết rằng, trong những năm 1976-1977 ở Liên trại 1 xă Việt Cường Yên Bái tỉnh Hoàng Liên Sơn do Bộ đội Cộng sản Bắc Việt quản lư, anh em chúng tôi đă phải lên rừng chặt tre đốn gỗ về làm nhà làm hàng rào để giam chính bản thân ḿnh, làm cơ sở Văn pḥng cho Ban Chỉ huy trại và nhà cho Bộ đội canh gác Tù ở đă quen rồi, nên bây giờ mọi việc mới thực hiện được dễ dàng nhanh chóng chẳng bỡ ngỡ khó khăn ǵ như vậy, chớ đâu phải Cán bộ Công An Nhân Dân do ông ấy chỉ huy hướng dẫn chúng tôi đâu!

Dựng giàn bầu xong, anh em chúng tôi phải cải tiến tổ chức Đội  và phân công lại để hoàn thành “chỉ tiêu thi đua” sản xuất Rau Xanh quy định cho năm 1986 cao hơn năm cũ, nhưng Đội không được tăng cường nhân số. Mặc dù chúng tôi biết trong số Tù Nam đang bị giam tại K1 cũng có một số bạn Tù cấp bậc Đại tá trong vài Đội khác, nhưng không biết v́ sao các bạn ấy không được “biên chế” vào cùng Đội với chúng tôi.

Nhờ mớ kinh nghiệm thực tế học được trong thời gian trồng rau bên Z30C, với câu phương châm đầu môi chót lưỡi phải nghe thường ngày như kinh nhật tụng suốt hơn mười năm cải tạo qua là: “Nhất nước, nh́ phân, tam cần, tứ giống”, và dựa theo khả năng sức khoẻ của mỗi người anh em chúng tôi đồng thoả thuận chia thành những nhóm phụ trách các phần vụ chuyên biệt khác nhau như sau:
1.- Nhóm lo trồng 3 vạt ớt, săn sóc chục cây đu đủ, các bụi chuối, giàn nho, vườn hoa quanh Khu Nhà Thăm Nuôi và dọc đường 2 bên bờ sông, không cần sức nhiều nên giao cho Linh mục Bùi đức Sinh và các anh Đại tá Nguyễn văn Phúc (Chiến tranh Chính trị) Lại đức Nhi (An ninh Quân đội) phụ trách. Riêng vạt ớt của Linh mục Sinh ở ngay 2 bên đầu cầu trước khu Nhà Thăm Nuôi, hàng ngày được anh Đại tá Nguyễn quốc Quỳnh (Chiến tranh Chính trị) Đội trưởng tự nguyện phụ giúp gánh nước tưới nên cây lúc nào cũng xanh tốt xum xuê sai trái hơn 2 vạt kia.


2.- Hai giàn bầu gồm hơn chục gốc trồng dài 2 bên đầu cầu như mái che mưa nắng cho khúc sông cạn trước Khu Nhà Thăm Nuôi được giao cho một ḿnh anh Nghĩa chăm lo. Anh ấy tự nguyện nhận lănh v́ được chỉ định ở cả ngày lẫn đêm ngoài Nhà Lô với anh Đại tá Tô văn Vân và Quản giáo Đội, không bị lệ thuộc vào giờ giấc ra vào Trại nên có thể thủng thẳng chăm sóc tưới tắm lúc nào cũng tiện. Ngoài ra anh Nghĩa c̣n phụ trách thêm việc phun thuốc trừ sâu cho các luống rau, một lần cho mỗi đợt mới trồng khi tới kỳ rau bắt đầu bén rễ phát triển mạnh.


3.- Nhóm làm luống vô phân và gánh nước tưới do các bạn Đại tá Phạm chí Kim, Đỗ văn Sáu, Trịnh đ́nh Đăng, Trần văn Thăng, Phạm tài Điệt, Trần kim Hoa c̣n tương đối khoẻ phụ trách. Đây là nhóm nỗ lực chính của công tác trồng rau. Để mọi người cùng vui vẻ, anh em được quyền tự nguyện nhận tưới một số luống rau tùy theo khả năng của ḿnh, ít nhất cũng là 6 luống và nhiều nhất là 8 luống.


Riêng về hạt Giống th́ qua những mẩu chuyện trao đổi giữa Cán bộ Quản giáo và “Ban” Nhu trong những lúc ghé thăm Đội mà anh em nghe được là, anh Quỳnh Đội trưởng đă tự nguyện nhờ gia đ́nh đến các vựa rau quanh Saigon mua gửi lên cho Trại 3 loại hạt Giống (rau muống, cải củ, cải bẹ xanh) nhập cảng từ Đài Loan rất tốt. Nhờ thế kết quả sản lượng rau “thâu hoạch” của Đội chúng tôi sản xuất bao giờ cũng cao hơn sản lượng do các Đội rau khác trồng tiả.


Phân bón “cơ bản chủ yếu” là phân ḅ đi lấy một tuần lễ 2 lần tại chuồng nuôi ḅ cả trăm con trong Phân trại K2, cách “hiện trường lao động” của Đội chúng tôi khoảng hơn 3 cây số. Chúng tôi phải đánh xe ḅ vào, tự vét lấy đổ lên xe chuyển về, tích thành đống lớn để trộn lẫn với phân Bắc dùng dần. V́ thế ruồi nhặng xâm lăng Khu Nhà Thăm Nuôi, đông đến nỗi các gia đ́nh “thăm nuôi” phải giăng mùng ngồi trong giường ngủ để ăn cơm giữa ban ngày.Phân Bắc là phân người do một bạn tù chuyên đánh xe ḅ đi lấy hàng ngày từ các pḥng giam Tù trong trại giam chuyển tới, đổ cho Đội mỗi tuần lễ một xe để bằm trộn lẫn với phân ḅ bón lót trong luống trước khi reo hạt rau.
Muốn cho ớt có trái lớn và hương vị thật cay, Đội được phép đi lấy mỗi tuần lễ 1 xe ḅ phân gà ở khu Đội Nuôi Gà về trộn lẫn với phân ḅ để bón.


Phân hoá học cũng được dùng để hoà vào nước tưới thúc cho rau bốc nhanh sau khi đă tỉa bớt và vun gốc. Phân hoá học do Cán bộ Quản giáo dẫn Đội phó đi lănh hàng tháng về tồn trữ tại Nhà Lô Đội, phát lần cho các bạn phụ trách tưới các luống rau xử dụng.

Anh Nguyễn văn Sáu (Trung tá Biệt động quân) Đội phó và Tôi ngoài nhiệm vụ xẻ rănh vào phân reo hạt tỉa xới vun gốc rau, c̣n là nhóm phụ trách đánh xe ḅ đi chở phân và chuyển vận nộp rau cho Nhà Bếp trại. Một tuần lễ 3 lần đi lấy phân và 2 lần chuyển rau. Tôi là chuyên viên đánh xe ḅ, khi nào Vợ Con tới “thăm nuôi” Tôi được nghỉ lao động th́ anh Quỳnh Đội trưởng phải đánh xe thay thế v́ anh Sáu không điều khiển được ḅ.

Vào những ngày đi lấy phân ḅ, anh Sáu Đội phó dẫn 3 người xuất trại trước vào K2 để lo vét vun phân thành từng đống lớn. Sau khi Đội xuất trại ra đến Nhà Lô, Tôi đi một ḿnh sang khu gần bên Đội Nuôi Gà dắt ḅ về Đội, mắc vào xe rồi đánh thẳng vào K2.

Thoạt đầu vào nghề đánh xe ḅ, Tôi gặp nhiều vất vả với con ḅ non mới tập bắt kéo xe này. Nó vùng vằng không chịu lùi đít vào giữa 2 càng xe để ḿnh đặt vai kéo xe lên sống gáy cổ nó, hoặc mới đặt xong chưa kịp cột dây ṿng dưới cổ để giữ th́ nó bước 2 chân sau ra khỏi càng xe, đôi khi nó vùng vằng lùi lùi đẩy cho xe quay đít tuột xuống rănh bên lề đường... Bực ḿnh quá đỗi, Tôi đành phải dùng bạo lực để trị bắt nó phải phục tùng ḿnh mặc dầu trong ḷng cũng thấy áy náy bất nhẫn vô cùng. Một tay cằm chặt thừng xỏ mũi nó kéo lên, một tay cầm roi tre quất qua quất lại thật mạnh vào 2 bên má của nó túi bụi, nó đau nhắm nghiền 2 mắt lại cúi đầu xuống lùi lùi chịu trận không dám kháng cự. Nhờ mấy trận đ̣n phủ mặt như vậy nó mới biết sợ, và từ đó về sau mỗi lần thấy Tôi cằm dây xỏ mũi điều khiển nó ngoan ngoăn lùi vào giữa 2 càng xe, đứng im chờ cột dây an toàn ṿng dưới cổ đàng hoàng và chỉ khi nào thấy Tôi đă ngồi trên xe phất cây roi hô: “-Đi!” th́ nó mới bắt đầu chậm răi cất bước kéo xe tiến tới.
Để cho nó phải hoàn toàn thuần thục bớt sinh chứng ương ngạnh dọc đường, chuyến đi bao giờ Tôi cũng ra roi bắt nó phải kéo xe không chạy như ngựa suốt đoạn đường dài 3 cây số, dốc thoai thoải xuống đồi rồi lại lên đồi từ Đội chúng tôi vào gần đến chuồng ḅ K2 mới cho đi thong thả trở lại. Mặc dù phải làm giữ để rằn mặt nó như vậy nhưng Tôi rất thương nó, ngày nào phải đi kéo xe với Tôi nó cũng được một bao cỏ thật non cắt sẵn từ chiều hôm trước, để điểm tâm trong khi chờ kéo xe phân về Đội hoặc chở rau vào Trại. Sau mỗi lần chuyển vận xong nó lại được nghỉ cả buổi chiều, lang thang bên bờ sông trong khu vực lao động của Đội để kiếm cỏ ăn no nê trước khi dẫn trả về khu giam nó. Nhờ thế chỉ 2 tuần lễ sau nó và Tôi đă trở thành đôi bạn thân thiết, mỗi lần thấy Tôi đến cởi dây cột bên bụi tre dắt nó đi làm nó luôn luôn mừng rỡ cúi đầu cà cà vào người Tôi như chào hỏi, chớ không ương bướng như hồi đầu mới gặp nhau. Ngược lại để bầy tỏ t́nh thương của Tôi đối với nó, thỉnh thoảng Tôi nhét vào miệng nó vài cục đường thẻ, một tay xoa xoa vỗ vỗ trên g̣ trán giữa 2 cái xừng của nó, nó cúi đầu lim rim đôi mắt ngọ nguậy 2 tai ra chiều thích thú lắm.

Những luống rau nào được “thâu hoạch” nộp Nhà Bếp xong, các anh phụ trách tưới khu rau đó phải cuốc đảo đất làm lại các luống của ḿnh. Mùa nắng phải làm luống ch́m ngang mặt đất, đường đi chung quanh luống cao hơn độ 10 phân để giữ cho lúc nào trong luống rau cũng ẩm nước, rau không bị chết khô hoặc èo ọt không tăng trưởng mạnh. Mùa mưa ngược lại phải làm luống nổi cao hơn mặt đất chừng 20 phân, cho rau không bị úng nước thối gốc. Tổ Reo Hạt Giống gồm anh Sáu Đội phó và Tôi phải tiếp tay các anh ấy sửa luống, xẻ rănh, vào phân và reo hạt đợt mới. Sau khi chúng tôi hoàn tất nhiệm vụ, các anh ấy lại tiếp tục công việc tưới hàng ngày cho đến khi rau “đạt tiêu chuẩn” để “thâu hoạch”.

Sau khi Hồ nước Đập Thủy Điện được khơi rộng xong, Tourbine được đặt trong căn nhà tháp bên đầu Đập khởi sự quay để sản xuất điện cung cấp cho trại xử dụng, th́ các dây bầu tại khu “hiện trường lao động” của Đội chúng tôi cũng bắt đầu ḅ phủ lá xanh to dầy đặc mặt giàn, các luống rau tăng trưởng xanh mướt, đu đủ chuối ớt cũng bắt đầu đâm bông kết trái, và vườn hoa trước sân khu Nhà Thăm Nuôi nở rộ mầu sắc rực rỡ th́ cũng là lúc các đoàn “tham quan” từ Trung ương, Địa phương khác nối tiếp nhau đến tới tấp.

Thời tiết đă vào Hè bắt đầu nắng gắt, một hôm vào khoảng 3 giờ chiều Tôi đang xới đất vun gốc mấy luống rau mới tỉa, tự nhiên thấy choáng váng mặt mày mắt trái buốt nhức thốn lên tận óc, đau quặn thắt ngang lưng, phải bỏ việc đi lần qua những miếng ván dài bắc chênh vênh nối giữa các mô đá suốt bề ngang ḍng sông về Nhà Lô Đội nằm lăn ra chiếc giường riêng của anh Nghĩa chịu đựng. Anh Sáu Đội phó thấy vậy cũng bỏ việc chạy theo về thoa dầu Cù Là cạo gió cho Tôi. Một lúc sau bớt đau ngồi dậy lấy nước uống, Tôi thấy mắt trái tức tức và không nh́n thấy ǵ. Tôi lấy tay bịt mắt bên phải và chỉ nh́n bằng mắt trái không thôi để kiểm chứng. Quả rằng mắt trái của Tôi đă mù, chỉ thấy một màn ánh sáng mờ đục chớ không thấy h́nh cảnh bên ngoài nữa. Tôi hoảng hốt, Quản giáo Đội không có mặt tại Nhà Lô đành phải báo cho anh Đội trưởng biết rồi tức tốc rời “hiện trường lao động” vào Bệnh Xá Trại giam xin khám bệnh “đột xuất”.
Cán bộ Y tế không có mặt tại Bệnh Xá, Anh bạn Tù trẻ Bác sĩ Tôn thất Sang (thuộc Đội anh em Phục Quốc trẻ gốc Đà Nẵng đ́nh công không đi lao động nhân vụ Tôi bị “Ban” Nhu phạt cùm một chân trong Nhà Kỷ Luật 5 ngày 5 đêm Tôi đă kể trong một đoạn trước) được chỉ định vào Bệnh Xá làm phụ tá cho Cán bộ Y tế Trại khám định bệnh cho Tôi. Anh ấy cho biết là mắt trái của Tôi bị “đục thủy tinh thể” (cataract) nên không nh́n thấy h́nh cảnh bên ngoài. “Thủy tinh thể” mắt bên phải cũng bắt đầu chớm đục chút đỉnh nên vẫn c̣n nh́n thấy. Nhưng một thời gian sau không biết trước là bao lâu, khi “thủy tinh thể” đục hoàn toàn như mắt trái th́ cũng sẽ không nh́n thấy ǵ nữa. Tôi lo lắng hỏi: “-Như vậy là mắt trái của Tôi hư luôn rồi sao? Có cách nào chữa cho mắt phải không bị đục “thủy tinh thể” để c̣n một mắt mà nh́n đời, chớ để cả 2 mắt mù luôn thành người tàn phế th́ c̣n ǵ là tương lai?”


Để cho Tôi yên ḷng, anh Bác sĩ trẻ cười nhẩn nha giải thích: “-“Thủy tinh thể” ở con ngươi mắt được ví như miếng thấu kính (lens) của máy chụp h́nh, nó phải trong suốt th́ ánh sáng h́nh cảnh bên ngoài mới thấu qua in lên phim trong pḥng tối của máy ảnh được. Có một cách giải thích cụ thể khác dễ hiểu hơn, tỉ như ta đứng sau một cửa sổ ráp kính trong vắt, có thể nh́n thấy h́nh cảnh bên ngoài sân rơ rang, nhưng nếu kính trên cửa sổ là loại đục, ta chỉ thấy ánh sáng mờ mờ chớ không thấy h́nh cảnh bên ngoài sân. Cũng vậy “thủy tinh thể” trong con ngươi mắt bị chất vôi làm đục mờ đi, bộ năo không c̣n ghi nhận được h́nh cảnh nữa chỉ thấy ánh sáng mờ mờ xuyên qua cái màng đục thôi. Muốn nh́n được trở lại người ta phải làm phẫu thuật, mổ mắt bỏ miếng “thủy tinh thể” bị đục đi thay thế bằng miếng “thủy tinh thể nhân tạo” trong vắt không khó khăn ǵ. Tại Thành phố Saigon có một Bệnh viện rất lớn chuyên khoa về mắt, hàng ngày người ta giải phẫu thay “thủy tinh thể” cho rất đông bệnh nhân, có thể coi như trăm phần trăm các ca mổ đều thành công mỹ măn. C̣n thuốc để chữa cho “thủy tinh thể” không bị chất vôi trong cơ thể làm đục th́ hiện nay chưa có.”


Nhờ sự giải thích này, Tôi không c̣n cảm thấy chán nản buồn lo nữa, chỉ cần có cơ hội xin “Ban” Nhu Trại trưởng cho đi Bệnh viện mổ mắt thay “thủy tinh thể” là mọi chuyện lại b́nh thường. Nhưng chuyện này chẳng dễ dàng ǵ, tấm gương nhăn tiền là vụ anh Đại tá Hồ hồng Nam bị đau gan đại tiện ra máu cả bao tháng trời cứ phải nằm điều trị tại Bệnh xá Trại cho đến khi bệnh nặng quá, gia đ́nh khéo chạy chọt lắm mới được tha về vài tháng sau th́ chết.

Sáng hôm sau Tôi ghi sổ xin khám bệnh để được Cán bộ Y tế Trại đích thân xét nghiệm ghi vào hồ sơ tại Bệnh xá tiện dụng sau này.

May sao, mấy bữa sau có một phái đoàn thuộc Cục Trại giam Trung ương do một Tướng cầm đầu (nghe nói là quan thầy của Ban Nhu) tới “tham quan” Trại Z30D, ghé Nhà Lô Đội 23 chúng tôi ngồi uống trà hút thuốc vào giờ giải lao giữa buổi lao động sáng. Lợi dụng trong lúc vui câu chuyện, Tôi tŕnh bầy về con mắt trái của Tôi bị đục “thủy tinh thể” không trông thấy ǵ cần phải đi Bệnh viện mổ, xin “Ban” Nhu “chiếu cố” để cứu cho khỏi bị mù. Thấy “Ban” Nhu ngồi yên lặng nh́n Tôi vẻ ngạc nhiên, Tôi tŕnh bầy lại mọi việc đă xẩy ra và không quên báo cáo là Cán bộ Y tế của Trại đă đích thân khám xét xác nhận như vậy. Vài phút sau, “Ban” Nhu mới lên tiếng: “-Được rồi để tháng tới có người đang nằm điều trị tại Bệnh viện Phan Thiết về, Tôi sẽ cho Bác đi.”
Vào giờ nghỉ lao động buổi trưa anh em quây quần trong Nhà Lô ngồi ăn cơm, anh Điệt mới nói cho biết là lúc Tôi nói chuyện với “Ban” Nhu anh ấy đang ngồi phía bên trái của Tôi, thấy “Ban” Nhu lưỡng lự không quyết định, anh ấy đă nắm tay đấm dọa thẳng vào thái dương trái của Tôi, không thấy Tôi chớp mắt hoặc giật ḿnh phản ứng tự vệ chứng tỏ mắt trái của Tôi không trông thấy ǵ thật, lúc đó “Ban” Nhu mới tin và trả lời bằng ḷng cho đi Bệnh viện trong tháng tới.

Một tháng rồi 2 tháng qua đi không thấy “Ban” Nhu nhớ đến việc cho Tôi đi Bệnh viện, Tôi cũng chẳng t́m cơ hội để nhắc lại v́ mới có tin anh bạn Tù (cấp bậc Trung tá) nằm điều trị tại Bệnh viện Phan Thiết được gia đ́nh móc nối giúp đỡ sao đó đă trốn đi biệt tích. Ban Chỉ huy Trại đang phiền ḷng điên đầu v́ vụ này xẩy ra ngay trong thời gian “thi đua lập thành tích tranh giải Trại Cải tạo gương mẫu cả nước”. Tôi đành tiếp tục nh́n đời bằng một con mắt, nhẫn nhục chịu đựng sự hành hạ của thời Đại Nạn đến đâu hay đó chớ biết làm sao hơn, khi vận bí của ḿnh chưa hết.

Gần cuối tháng 6, Linh mục Bùi đức Sinh phụ trách trồng ớt phía trước Nhà Thăm Nuôi được gọi “làm việc” mấy ngày liền, và sau đó Ngài được chuyển đi trại giam khác. Sau này khi được tha về, gia đ́nh Tôi ở gần nhà Thờ Ba Chuông đường Lê văn Sĩ (Trương Minh Kư cũ) thuộc quận Phú Nhuận nên có dịp ghé thăm Linh mục Sinh, mới biết là rời Trại Z30D Ngài được đưa về Trại Z30A tại Xuân Lộc Long Khánh ở chung với các vị Linh mục Tuyên Úy Quân đội.

Hết Hè vào Thu là mùa mưa lũ nước sông dâng cao chẩy xiết làm đất 2 bên bờ lở mở ḷng sông rộng thêm cả 2, 3 mét, một số luống rau và 2 vạt ớt trồng ven bờ bị xụt nước cuốn trôi mất tích. Cứ sau mỗi trận nước lũ là bờ sông lại lở xụt thêm, diện tích canh tác của chúng tôi tự nhiên được giảm bớt đi một phần tư nhờ vậy anh em đỡ vất vả phần nào.

Sau Lễ Độc Lập 2 tháng 9 được tin Trại Z30D chiếm giải “Trại cải tạo gương mẫu cả nước”, “Ban” Nhu rất hân hoan nên cung cách cư xử đối với Cán bộ cũng như đối với Tù có nhiều thay đổi rộng răi bớt khắc nghiệt hơn trước.

Cũng vào dịp này Trung Ương cử một phái đoàn hùng hậu đến Trại tổ chức đợt học tập mới, với tinh thần “Dân chủ Cởi mở, nói thẳng nói thật, để Lănh đạo ghi nhận mọi ưu khuyết điểm nhằm chấn chỉnh Đổi mới Chính sách quản lư Tù cho tốt hơn hữu hiệu hơn”. Anh em được nghỉ lao động cả tuần lễ để nghe thuyết giảng và viết bài tường tŕnh tổng kết mọi nhận xét riêng về cách giáo dục cũng như quản lư của các Trại trong suốt “quá tŕnh cải tạo” của ḿnh một cách “thành khẩn”, đúng theo tinh thần “cởi mở đổi mới” của Tổng Bí Thư Nguyễn văn Linh đă đi tiên phong qua loạt bài “Những việc cần làm ngay” được phổ biến rộng răi để toàn Quân toàn Dân học tập. Ngoài ra anh em Tù cũng được yêu cầu cho biết nguyện vọng cá nhân khi được tha về đoàn tụ với gia đ́nh, có muốn ở lại trong nước để cùng Nhân dân xây dựng kiến thiết đất nước hay muốn xin đi định cư tại nước ngoài? Đặc biệt bài “thâu hoạch” kỳ này không phải đem ra mổ sẻ trước Đội như những lần học tập trước, và do chính nhân viên phái đoàn Trung Ương thâu góp chớ không phải nộp qua hệ thống Quản Giáo của Trại như thường lệ. Phái đoàn đă giải thích sở dĩ lần học tập này phải làm như vậy để Cải tạo viên yên tâm thành khẩn viết ra hết những suy nghĩ thầm kín của ḿnh mà không sợ bị Ban Chỉ huy Trại trù dập v́ những điều “nói thẳng nói thật” có liên quan tới Trại đang quản lư ḿnh.

Không biết các anh em khác viết sao, phần riêng Tôi đă thẳng thắn nhận xét là:
1.-Các Trại Bộ đội đối xử với Cải tạo viên tương đối có “t́nh người” hơn các Trại do Công An quản lư. Cán bộ Quản giáo bên Bộ đội tháo vát có nhiều kinh nghiệm chăn nuôi trồng tỉa cũng như xây dựng và tận t́nh chỉ dẫn cho Cải tạo viên cặn kẽ, không như Quản giáo Công An lầm lầm lỳ lỳ chỉ biết chỉ tay năm ngón và hạch xách nạt nộ chớ chẳng biết ǵ để mà hướng dẫn.


2.-Về quản lư Tài chánh, các Trại Bộ đội luôn luôn công khai x̣ng phẳng, Nhà Nước quy định “tiêu chuẩn” cho Cải tạo viên bao nhiêu một ngày th́ lo tiếp xúc với địa phương mua các thực phẩm Trại chưa sản xuất đủ hoặc không có để Cải tạo viên có ăn hàng ngày. C̣n bên các Trại Công An, ngày nào cũng thấy ghi trên bảng Chi Thu tại Nhà Bếp tiền dư không dùng hết trong khi thực phẩm cung cấp hàng bữa nghèo nàn không có ǵ, ngoài vài muổng nước muối và đôi cọng rau do chính Cải tạo viên sản xuất ra, đôi khi rau cũng không có phải dùng lá đọt sắn muối chua rồi đem nấu chín. Dân chúng địa phương h́nh như lúc nào cũng sợ lo thủ thế không có cảm t́nh với Công An cho lắm, nên Trại chẳng mua được ǵ do dân quanh vùng sản xuất để cung cấp cho Cải tạo viên.

 
3.-Từ năm 1985 được chuyển về Trại Z30D thấy ngoài việc trồng lúa khoai ḿ (sắn) ngô (bắp) khoai lang, c̣n có nhiều chương tŕnh làm “kinh tế” khác như: gia công sản xuất quần áo, sản xuất đồ gỗ, trồng mía làm đường, nuôi ḅ, nuôi heo, nuôi gà đẻ trứng được thực hiện cùng một lượt. Đồng thời Trại xây dựng được Đập Thủy Điện nhỏ đủ cung ứng cho nhu cầu soi sáng và kéo các loại máy công nghiệp không tốn tiền xăng nhớt. Nguồn sức lao động của Cải tạo viên cả Nam lẫn Nữ được khai thác đến mức tối đa để làm ra nhiều của cải và tiền cho Trại. Nhờ thế hàng ngày Cải tạo viên được ăn cơm không độn, “Chế độ thăm nuôi” gia đ́nh tiếp tế cho Cải tạo viên cũng được cởi mở dễ dàng hơn các Trại khác, nên mọi người vui vẻ cố gắng lao động sản xuất hoàn thành các “chỉ tiêu” Trại đề ra kịp thời đúng lúc y như đang tham gia lao động trong Hợp tác xă thực sự vậy.”


Về nguyện vọng trong tương lai sau khi được tha về đoàn tụ với gia đ́nh, Tôi trả lời nước đôi một cách vô thưởng vô phạt là, nếu Nhà Nước “chiếu cố” cho phép ra nước ngoài th́ Tôi sẽ đi, v́ ḿnh già yếu bệnh hoạn mắt bên trái đă mù không thấy đường chẳng những không làm được ǵ lợi ích cho Xă hội mà lại c̣n ăn bám vào Xă hội là điều Tôi không muốn, c̣n nếu Nhà Nước không cho đi th́ Tôi sẽ cùng vợ con cố gắng đóng góp sức già yếu của ḿnh vào công việc chung của đất nước được đến đâu hay đến đó.”

Đợt học tập chấm dứt, có 1 Đoàn Y tế Trung Ương được cử tới Trại khám sức khoẻ tổng quát cho chúng tôi. Họ làm việc chậm răi kỹ càng, đo chiều cao, cân mức nặng của cơ thể, đo huyết áp, nghe nhịp tim và phổi, khám mắt tai mũi họng và răng, quan sát khả năng di chuyển, và sau cùng ngồi hỏi từng người để ghi nhận những loại bệnh mà ḿnh nghĩ rằng ḿnh đang có bấy lâu nay. Ai cũng nhân cơ hội này khai đủ thứ bệnh măn tính, hy vọng hồ sơ sức khoẻ ghi nhiều bệnh tật sẽ là một dự kiện giúp cho việc xét tha thuận lợi hơn những người có sức khoẻ tốt ít bệnh tật. Tôi cũng khai một lô bệnh, nào là đau bao tử, sạn thận, thường hay bị tức ngực bên trái, mắt trái bị cườm mù không trông thấy ǵ, thấp khớp, đau cột xương sống ở khúc ngang bả vai và thắt lưng, thỉnh thoảng buốt một bên đầu. Riêng phần răng của Tôi, sau khi khám họ nói cho nghe và ghi vào hồ sơ chỉ c̣n dùng được 50 phần trăm.

Nhưng thực tế chẳng ai biết Việt Cộng dựa vào “tiêu chuẩn” nào dể xét tha Tù? Lấy ví dụ thực tiễn nhất là t́nh trạng sức khoẻ của Tôi thua xa các anh Nguyễn quốc Quỳnh, Tô văn Vân, thế mà các anh ấy lại được tha trước Tôi cả nửa năm Trời.

Qua những lời bật mí úp mở trong lúc “Ban” Nhu và Quản giáo Đội và đoàn Cán bộ Trung Ương nói chuyện, mọi người “hồ hởi” tin tưởng ngày tha hàng loạt sẽ được thực hiện vào những ngày rất gần. Nhưng niềm vui hy vọng sắp thoát cảnh ngục tù vừa chớm nở chưa được bao lâu, th́ có 2 tin giật gân do báo chí và đài phát thanh của Nhà Nước liên tiếp tung ra làm anh em chưng hửng buồn vui lẫn lộn một thời gian. Vui v́ trong số những người bỏ nước ra đi hồi cuối tháng 4 năm 1975 cũng c̣n có người can đảm dám đứng ra vận động chiến hữu tiếp tục cuộc tranh đấu chống Cộng sản Việt Nam, để giải cứu quê hương dân tộc thoát ách cai trị độc tài. Buồn v́ các sự kiện này bất ngờ xẩy ra không đúng lúc, có thể gây ảnh hưởng bất lợi làm tŕ hoăn thời điểm măn hạn Đại nạn cải tạo cực khổ nhục nhằn của anh em không biết đến bao giờ.

Hai tin đó là:


“-1. Vơ đại Tôn, Đại tá chế độ cũ từ Úc Đại Lợi về Việt Nam tổ chức mưu toan xúi giục lật đổ Nhà Nước Xă hội Chủ nghĩa, đă bị bắt đưa ra Toà án Nhân dân xử tội và đang bị câu lưu thi hành bản án.


-2, Hoàng cơ Minh, Tướng Hải quân chế độ cũ Saigon cùng nhóm phản động từ Hoa Kỳ lén lút về nước hoạt động chống phá Chính quyền Cách mạng, đă bị bắn chết tại vùng biên giới Lào Việt. Một số đồng bọn cũng bị bắt đưa ra Toà án Nhân dân xử và câu lưu cải tạo dài hạn.”


Mỗi lần có tin tức mới, “Ban” Nhu Trưởng Trại Z30D thường tới Nhà Lô Đội đưa tờ báo Nhân dân cho anh em coi h́nh, và hỏi có ai quen biết những tên phản động này không? Anh em cầm tờ báo nh́n ảnh thật kỹ, rồi ai nấy lắc đầu trả lời chưa hề thấy bao giờ và nói: “-Cái tên nghe cũng có vẻ lạ, trong Quân đội lúc sau này nhiều người được thăng cấp mặt trận nhanh quá nên không biết hết được”, mặc dù cũng có người biết nhưng không ai dại ǵ mà nhận có quen trong lúc đang c̣n nằm dưới sự kiềm toả của Trại cải tạo.

Nhưng theo suy nghĩ của riêng Tôi, các sự kiện này đem lại may nhiều hơn rủi cho anh em, v́ có thể đây là những “hư chiêu” mà Hoa Kỳ muốn tung ra để hù dọa Việt Cộng với mục đích ép họ phải dứt khoát chấp nhận kế hoạch thả hết Tù Chính trị miền Nam theo đề nghị của Hoa Kỳ để được hưởng những ǵ Hoa Kỳ hứa đền bù trao đổi, c̣n nếu Việt Cộng vẫn theo bản chất cố hữu “vừa đánh vừa đàm”dụ dự câu giờ như thường lệ th́ nhiều biến cố bất ngờ khác nửa sẽ có thể xẩy ra bất cứ lúc nào, hậu quả sẽ là “xôi hỏng bỏng không”.

Ngày tháng căng thẳng cứ tiếp tục lầm lũi nối đuôi nhau theo thời gian, mọi chuyện cũng mờ dần trong quên lăng và năm lại hết Tết lại đến. Tết con Mèo (Đinh Măo-1987) nhờ chính sách “cởi mở”, anh em Tù được chuẩn bị đón Xuân thoải mái hơn Tết năm con Hổ. Ngay từ giữa tháng Chạp nhân một dịp ghé Nhà Lô Đội chúng tôi và để chứng tỏ sự quan tâm khích lệ tinh thần lao động cần cù của anh em, “Ban” Nhu mở lời mời mọc thân thiện: “-Tết này Bác nào muốn có dịp đón Xuân bên Bà Xă và Con Cháu, hăy nhắn họ lên Tôi sẽ cho ở lại suốt 3 ngày Tết, vợ chồng con cái tha hồ thong thả nấu nướng ăn uống dắt nhau rong chơi ngắm cảnh Vườn Tao Đàn, Hồ Thủy Điện, chụp h́nh kỷ niệm.”

Ngày 30 Tết có nhiều gia đ́nh đến “thăm nuôi”, nhưng phần lớn ưa kiêng cữ không ai muốn đón Xuân trong đất có liên hệ đến Nhà Tù nên chỉ có vài gia đ́nh xin ở lại được “Ban” Nhu chấp thuận cho hết, đúng như đă nói với chúng tôi từ nửa tháng trước. Riêng Đội chúng tôi chỉ có Anh Quỳnh Đội trưởng nhắn Bà Xă lên thăm ở lại ăn Tết bên anh ấy mà thôi.

Vào đêm Mồng Một Tết, nhờ sự “chiếu cố đặc biệt” của“Ban” Nhu Trại Trưởng, Đoàn Văn Công số 1 của Thành phố Hồ Chí Minh do Ca Nhạc sĩ Nghệ nhân Cộng sản Nguyễn trọng Cầu hướng dẫn đă được thuê đến bao thầu một chương tŕnh văn nghệ thật đặc sắc. Trong số các Nữ Ca sĩ có Thanh Lan nổi danh trước 30-4-1975 tại miền Nam, được toàn thể khán giả cả Cán bộ lẫn Tù hoan hô nhiệt liệt. Cô ấy được vỗ tay yêu cầu hát liên tiếp một lúc 3, 4 bài liền mà khán giả vẫn chưa tha cho rời sân khấu, hô Bis! Bis! yêu cầu hát nữa. H́nh như trong số người vỗ tay ngưỡng mộ cũng có nhiều người thù ghét muốn khích cho con thiêu thân nhuốm mầu ánh sáng đỏ này hát đến hết hơi mệt đứt ruột chết gục trên sân khấu mới thôi.

Các gia đ́nh được phép ở lại ăn Tết bên Tù trong khu Nhà Thăm Nuôi, cũng được “Ban” Nhu cho Cán bộ dẫn vào xem chương tŕnh văn nghệ đầu năm rất hấp dẫn này. Các bạn ấy và thân nhân được đặc biệt “chiếu cố” xếp chỗ ngồi ngay hàng ghế đầu sát sân khấu trong khu dành cho Cán bộ.

Tết đă qua đi cả tháng rồi mà dư âm “cởi mở” của Ban Giám Thị đối với Tù vẫn tiếp tục kéo dài chưa dứt. Các Cán bộ Quản giáo và Cảnh vệ cũng dễ dăi bớt khắt khe thiếu cảnh giác nên đă xẩy ra một vụ cướp súng trốn Trại giam giữa ban ngày, một cách thật ly kỳ như chuyện đang xẩy ra trong phim trường Hồ Ly Vọng (Hollywood) bên Hoa Kỳ vậy. Chuyện xẩy ra trong giờ lao động chiều, tại cây cầu gỗ bắc ngang sông chỗ có khu Nhà Tiếp Đón thân nhân Tù đến “đăng kư” xin “thăm nuôi” gần Quốc lộ Saigon-Phan Thiết. Ba người cướp súng bỏ chạy ra khỏi Trại thuộc Đội anh em Phục Quốc trẻ gốc Đà Nẵng, đă đ́nh công không chịu đi lao động hồi “Ban” Nhu phạt cùm Tôi trong nhà Kỷ Luật (đă được kể trong một đoạn trước). Các bạn cùng Đội và mấy Tù phục vụ tại Khu Tiếp Đón thân nhân được mục kích sự việc lúc xẩy ra kể lại như sau:

“Vào giờ nghỉ giải lao giữa buổi lao động chiều, Cán bộ Quản giáo không mang súng, Cảnh vệ mang súng nhưng để xuống đất ngay bên cạnh chỗ ngồi, hút thuốc, uống nước, ăn quà bánh do Tù mời như thường lệ. Bỗng dưng có một bạn Tù bất thần nhào tới cướp súng lên đạn chĩa về phía Cán bộ hô lớn: -Tất cả nằm xuống không được nhúc nhích. Thế rồi mấy anh dự định trốn Trại theo nhau băng qua cầu chạy vào phía rừng bên kia sông. Khi các anh ấy chạy xa ngoài tầm súng AK, các Cán bộ mới dám vùng lên chạy theo đuổi cầm chừng miệng la “bắt trốn trại! bắt trốn trại!”, đồng thời nghe thấy 3 tiếng súng báo động nổ vang. Khoảng nửa giờ sau thấy rất đông Cán bộ Trại được huy động rầng rầng bủa đi t́m bắt, cho đến tối mịt vẫn không mang lại kết quả ǵ. Không biết các anh ấy c̣n trốn lẩn quất đâu đó trong rừng, trong nhà dân chúng quanh vùng, hay đă cao bay xa chạy thoát khỏi vùng.”

Một cuộc điều tra sâu rộng đă làm cả Trại giam bị giao động trong nhiều ngày liền, nhất là Đội chúng tôi. Anh Quỳnh Đội trưởng của chúng tôi bị gọi “làm việc” trước nhất, v́ có tin báo cáo mấy người trốn Trại đă nhiều lần tiếp xúc với anh ấy. Nhưng sau khi điều tra, anh Quỳnh và Đội chúng tôi không bị liên hệ ǵ, v́ mấy người kia c̣n trẻ “tiêu chuẩn thực phẩm” Trại quy định hàng ngày thấp, họ bị thiếu đói nên mục đích các lần họ tiếp xúc với anh em Đội chúng tôi chỉ để xin thực phẩm, y như trường hợp nhiều Tù cả Nam lẫn Nữ thuộc các Đội khác cũng thường tiếp xúc với chúng tôi để xin thực phẩm vậy thôi.

Hơn tháng sau, một trong mấy anh trốn Trại bị bắt đem trở lại. Theo tin do Cán bộ Quản giáo Đội chúng tôi cho biết th́ người ta đă bắt được anh ấy về thăm thân quyến tại vùng quê Đà Nẵng. Anh ấy bị cùm 1 chân trong Nhà Kỷ Luật nơi mà Tôi đă từng bị cùm 5 ngày 5 đêm. Nhưng không biết làm thế nào, 2 ngày sau anh ấy gỡ được cùm thoát ra khỏi Nhà Kỷ Luật, vượt 2 lớp hàng rào kẽm gai và tre tươi cao 3 mét dày 2 mét phía hông sau Khu giam Tù, chạy trốn lần nữa vào lúc nửa đêm. Thật là một cuộc vượt ngục tài t́nh làm mọi người kể cả Cán bộ cũng phải ngả nón chào sát đất để tỏ ḷng thán phục.

Để mừng Lễ Độc Lập 2 tháng 9 năm 1987 của Nước Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam, một đợt khá đông anh em Tù được tha. Đội chúng tôi có các anh Nguyễn quốc Quỳnh Đội trưởng, Tô văn Vân coi Nhà Lô Đội và Nguyễn văn Phúc phụ trách chăm sóc cắt tỉa cây kiểng vườn bông quanh khu Nhà Thăm Nuôi cũng có tên trong danh sách may mắn này. Lễ đọc danh sách tha được tổ chức vào một buổi sáng đẹp trời tại Hội trường trước giờ xuất trại lao động. Sau buổi lễ những người được tha ở lại trong trại về pḥng giam chuẩn bị hành trang về đoàn tụ với vợ con, c̣n những người vận may chưa đến ra sân tập họp đi lao động như thường lệ. Người về kẻ ở bu lại chia tay nhau xúc động nước mắt lưng tṛng, dặn ḍ nhắn gửi vội vă ồn ào hỗn độn y như buổi băi trường đi nghỉ hè thời c̣n thơ ấu vậy.

Sau đợt tha nhân số Đội chúng tôi bị giảm nhưng không được bổ xung, nên buộc phải bỏ bớt một số luống rau không trồng tiếp. Các khâu phụ trách những phần vụ chuyên biệt vẫn tiếp tục công việc hàng ngày như b́nh thường không có ǵ thay đổi. Anh Đại tá Trịnh đ́nh Đăng, bạn nấu nướng ăn chung với Tôi hồi mới từ Trại Thanh Phong về bên Trại Z30C, có sức khoẻ tháo vát thông thạo về nhiều ngành nghề được chỉ định làm Đội trưởng thay anh Quỳnh.

Vài tháng sau ngày được tha, anh Nguyễn quốc Quỳnh trở lại Trại thăm chào cám ơn Ban Giám Thị, nhân dịp này “Ban” Nhu cũng cho phép ghé thăm và đem chút quà t́nh nghĩa cho anh em chúng tôi tại Nhà Lô của Đội. Anh em gặp nhau vui mừng trao đổi những câu chào hỏi xă giao, nhưng không có dịp thuận tiện tâm sự về những tin tức cần biết ngoài xă hội v́ lúc nào Quản giáo cũng kè kè theo sát bên anh em.

Khoảng giữa tháng 1 năm 1988, Tôi bệnh nặng nên Vợ và Cô gái út phải dến trại xin “thăm nuôi” đặc biệt và được “Ban” Nhu cho phép ở lại 5 ngày để chăm sóc. Ngay đêm đầu, Tôi bị lên cơn đau bụng quằn quại, mắt trái đau nhức khi thấy ánh sáng, hâm hấp sốt, đầu buốt như búa bổ, cả đêm đi ra đi vào tiểu tiện rắt hoài không ngủ được. Hai Mẹ Con phải cực nhọc vất vả lo thuốc thang đun nước hoà sữa cho Tôi uống từng chút từng chút, cả đêm chẳng được ngơi nghỉ. Thật tội nghiệp!

 Ngày hôm sau vào lúc măn giờ lao động chiều, Tôi ngồi dựa lưng bên giường ngủ vừa húp xong chén cháo đường th́ cảm thấy lợm giọng buồn nôn, chỉ kịp với tay cầm chiếc thau nhôm hứng trước mặt th́ ôi thôi những ǵ vừa nuốt vào tuôn ra hết, cùng với một bụm máu đỏ tươi phủ trên đám cháo trắng. Cô gái út của Tôi vội vă chạy băng qua cầu gỗ nơi khúc sông hẹp ngay phía sau Nhà Thăm Nuôi sang Nhà Lô Đội, tŕnh xin bác Đăng Đội trưởng cho bác Sáu Đội phó sang giúp đỡ. Anh Sáu đến nơi thấy sắc mặt và t́nh trạng của Tôi bất thường, anh ấy hốt hoảng chạy gấp đi gặp Cán bộ phụ trách Thăm Nuôi báo cáo mời ông ấy đến xem và xin đưa Tôi vào Bệnh xá Trại cấp cứu. Cán bộ phụ trách Thăm Nuôi và Quản giáo Đội cùng theo anh Sáu đến pḥng dành cho gia đ́nh Tôi, quan sát và đồng ư cho anh Sáu d́u Tôi vào Bệnh Xá Trại xin cấp cứu.
Vào tới Bệnh xá, Tôi được đỡ cho nằm trên bàn khám và anh bạn Tù Bác sĩ Sang hỏi các triệu chứng để định bệnh. Miệng cổ khô khát, Tôi xin nước uống nhưng vừa nuốt vào lại mửa ra ngay. Bác sĩ Sang bóp da mu bàn tay của Tôi kéo lên lúc buông ra không thấy da tự động căng thẳng trở lại, anh ấy nói: “-Cơ thể thiếu nước trầm trọng cần phải tiếp nước biển (serum). Bệnh xá chỉ c̣n có một chai, phải chờ tŕnh Cán bộ Y tế chấp thuận mới được dùng.” Anh Sáu Đội phó vẫn ở bên cạnh Tôi, khẩn khoản xin Bác sĩ lo “khẩn trương” giúp. Tôi bắt đầu cảm thấy người mệt nhoài không c̣n muốn cựa quậy, 2 tay tê tê buồn buồn phải co ruỗi các ngón tay liên tục, mi mắt nặng trĩu mở ra không muốn nổi. Anh Sáu đứng bên cạnh phụ bóp 2 cánh tay cho Tôi đỡ mỏi. Sau này Tôi mới biết triệu chứng đó thường được các Cụ già cho là bệnh nhân tay bắt chuồn chuồn tức là sắp tới giờ chết.


Một lúc sau cả Cán bộ Y tế và Quản giáo Đội của Tôi cùng vào Bệnh xá, sau khi nghe Bác sĩ Sang tŕnh bầy Cán bộ Y tế chẩn bệnh kiểm tra rồi đi ra ngoài, một lúc sau mới quyết định chấp thuận cho xử dụng chai nước biển, chắc là điện thoại xin lệnh “Ban” Nhu.

Tôi được d́u vào nằm trên một giường trống bên các bệnh nhân đang nằm điều trị trong Bệnh xá. Mạch máu giữa nhượng cánh tay của Tôi lặn mất không t́m ra, Bác sĩ Sang phải đâm kim chích vào tĩnh mạch nơi mu bàn tay để truyền nước biển vào máu cho Tôi. Hai mắt mỏi xụp xuống, Tôi ngủ thiếp đi không biết được bao lâu thấy có vật ǵ lành lạnh đè lên trán làm giật ḿnh tỉnh giấc. Mở mắt thấy Cán bộ Y tế và Quản giáo Đội đứng bên giường nh́n Tôi hỏi: “-Anh thấy thế nào?” Tôi chưa kịp trả lời, Cán bộ Y tế nói tiếp: “-“Ban” Nhu chấp thuận cho đưa anh đi Bệnh viện. Anh muốn đi Phan Thiết chữa bao tử hay đi Saigon chữa mắt?” Tôi trả lời: “-Nhờ Cán bộ tŕnh “Ban” cho Tôi đi Saigon để chữa mắt, v́ mắt trái của Tôi bị đục “thủy tinh thể” hơn một năm rưỡi nay rồi, chắc để lâu quá không chữa trị mới biến chứng hành đau đớn như vậy. Trong khi chữa mắt tại nhà thương Tôi cũng có thể đồng thời xin chữa trị bao tử một thể, như vậy chỉ một lần đi Bệnh viện giải quyết được 2 bệnh một lượt cũng rất thuận tiện. Hơn nữa gia đ́nh Tôi ở Saigon có thể ghé chăm sóc Tôi thường xuyên dễ dàng hơn là nằm bệnh viện tại Phan Thiết.”


Các Cán bộ vừa đi ra th́ thấy anh Sáu Đội phó vào pḥng thăm Tôi, nhờ thế Tôi mới biết là đêm đă qua Trời đă sáng và anh em đang chuẩn bị đi lao động. Tôi xin mảnh giấy viết mấy chữ nhờ anh Sáu đem ra nhà thăm nuôi dặn ḍ Vợ Con mấy điều:
-1. Cán bộ Y tế vừa cho biết là “Ban” Nhu Trại trưởng chấp thuận cho di tản Tôi đi Bệnh viện tại Saigon ngay sáng nay để “cấp cứu” chữa mắt.
-2. Đưa hết quà “thăm nuôi” cho anh Sáu giữ dùng, v́ anh Sáu và Tôi ăn cơm chung và phải 2 tháng nữa Chị Sáu mới đến kỳ lên “thăm nuôi”.


-3. Mẹ Con chuẩn bị hành trang sẵn sàng về Saigon ngay trong buổi sáng nay.”

Anh Sáu cằm thơ của Tôi đi ra, th́ mấy anh bạn thân trong Đội cũng ghé vào thăm, Tôi thong báo cho anh em biết “Ban” Nhu cho đi Saigon chữa bệnh vào buổi sáng hôm nay. Ai cũng tỏ vẻ mừng rỡ chúc cho Tôi thượng lộ b́nh an gặp nhiều may mắn. Một lát sau khi mọi người thăm Tôi đă ra hết, Bác sĩ Sang bảo Tôi về pḥng giam thu vén tư trang đem ra chỗ pḥng canh tại cổng lớn, đứng chờ xe Cán bộ đến chở đi Saigon.

Tôi về pḥng giam của Đội chẳng đâu xa, ngay đầu Dẫy Nhà đầu tiên của Khu giam Tù Nam bên kia khoảng sân rộng khoảng 2 chục mét đối diện với Bệnh xá. Tôi thu vén chăn gối mùng bọc thuốc trị bệnh cần dùng hàng ngày và vài gói ḿ ăn liền, nhét tất cả vào trong túi đeo lưng vải kaki xanh (do chính Tôi tự may lấy đem theo từ hồi tŕnh diện Học tập Cải tạo đến nay). Xong suôi mệt toát mồ hôi, Tôi vừa tính đeo túi lên vai đi ra cửa th́ anh Vơ hữu Bá (Đại tá) Trực Pḥng chạy đến bắt tay chào chúc lên đường b́nh an, và giành cầm chiếc túi đồ dùng và dắt Tôi đi ra bên cổng cùng đứng chờ cho đến khi xe Cán bộ đến chở Tôi đi anh ấy mới quay vào. Anh Bá cũng là một người bạn tốt, đă ở chung một Đội với Tôi suốt từ hồi c̣n ở Trại Cốc Liên trại 1 Yên Bái Hoàng Liên Sơn, sau đó cùng bị chuyển đến Trại Tân Lập Vĩnh Phú, rồi lại di chuyển vào K2 Trại Thanh Phong Thanh Hoá đến tháng 4-1982 cùng về Trại Z30C và sau cùng là Trại Z30D này.

Tôi ngồi chồm hổm bên trong cổng khu giam chờ chừng 30 phút, chiếc xe hơi du lịch loại sang của “Ban” Nhu thường dùng chạy đến. Cán bộ Y tế và một Cảnh vệ xuống xe vào t́m Tôi, hối đem tư trang ra cất vào thùng xe phía sau rồi lên xe đi “khẩn trương”. Trong khi anh Bá giúp Tôi để túi đồ lên xe Cán bộ Y tế đứng bên hỏi: “-Vợ Con anh đâu?” Tôi trả lời: “-Đang ở trong Nhà Thăm Nuôi bên bờ sông.” Ông ấy hối: “-“Khẩn trương” lên xe ra đón Vợ Con anh cùng đi Saigon một lượt.” Tôi quay lại bắt tay cám ơn anh Bá và dặn thêm: “-Đồ đạc của Tôi c̣n lại trong pḥng, nhờ anh nhắn anh Sáu thu gọn bỏ hết vào trong chiếc rương tôn giùm”, rồi vội vă bước lên xe ngồi vào hàng ghế phía sau. Cán bộ Y tế và Cảnh vệ theo canh gác Tôi trong thời gian nằm Nhà Thương ngồi ở hàng ghế trước bên cạnh Cán bộ tài xế.

Xe chạy tới Vườn Tao Ngộ khu Nhà Thăm Nuôi bên bờ sông, ngừng tại ngă ba phía trước cầu gỗ. Cán bộ Y tế bảo Tôi vào gọi Vợ Con ra lên xe. Xuống xe Tôi lảo đảo cố gắng đi từng bước một qua cầu, khi vào tới pḥng đă thấy hai Mẹ Con và anh Sáu Đội phó đang ngồi đó nói chuyện chờ Tôi. Vợ Tôi cho biết anh Sáu Đội phó không chịu nhận các món quà “thăm nuôi”. Tôi biết tính anh ấy khẳng khái cố ép cũng không được, bèn nói: “-Chúng tôi đi bằng xe nhỏ của “Ban” Nhu đang đậu chờ ngoài kia, không có chỗ chứa mấy bọc đồ ăn và gà c̣n sống cồng kềnh này. Chừng mươi ngày mổ mắt xong Tôi trở lại Trại, Chị Sáu chưa tới kỳ lên tiếp tế lấy ǵ cho tụi ḿnh ăn?” Rồi Tôi hối hả thúc Vợ Con ra xe lẹ lẹ kẻo Cán bộ đợi lâu phiền ḷng, để mặc anh Sáu đứng đó với đống quà “thăm nuôi” của Tôi.

Hai Vợ Chồng tôi và Cô con gái ngồi hàng ghế phía sau, 3 Cán bộ ngồi hàng ghế trước. Xe lăn bánh thong thả qua khu Vườn Tao Ngộ, đến chỗ Xưởng Mộc gần Câu Lạc Bộ bên đầu Đập Thủy Điện rẽ phải chạy trên con đường dọc bờ rào bên hông Khu Giam Tù, băng qua cổng lớn của Trại Z30D để ra ngă ba Quốc lộ rẽ phải đi hướng Saigon. Đặc biệt chuyến đi này cả 3 Cán bộ đều mặc thường phục, tay của Tôi không bị c̣ng xích trong khi di chuyển ra ngoài Trại giam như thường áp dụng trước đây, nên mọi người đều cảm thấy vui vẻ thoải mái. Tôi mệt mỏi lấy chiếc gối đệm sau ót kê đầu tựa vào lưng ghế, chùm chiếc khăn lông che mặt cho khỏi bị ánh nắng làm chói nhức mắt, thiêm thiếp ngủ theo tiếng ru vo vo đều đều của máy xe hơi.

 

BẢN CHẤT VÀNG VẪN LÀ VÀNG.

 

Lũ lụt non sông nước đục ngầu,
Đỏ Xanh hoà lộn biến thành Nâu.
Vàng ṛng nung lửa càng tinh khiết,
Đen Trắng muôn đời đối nghịch nhau.

 

Thời gian chồng chất mái đầu,
Nắng mưa biến tóc ngả mầu muối tiêu.
Giang sơn tan tác tiêu điều,
Toàn dân cùng cực trăm chiều đắng cay.
Thề xưa vẫn nhớ đêm ngày,
Kiên tâm nhịn nhục bấy nay đợi chờ.
Nạn tan Trời giúp thời cơ,
Mài gươm tiếp tục ước mơ thuở nào.
Chung vai sát cánh Đồng bào,
Diệt bầy qủy đỏ, trương cao cờ vàng.
Cứu Dân Việt hết lầm than,
Nhân quyền Dân chủ hân hoan mọi nhà.

Rời K1-Z30D, Hàm Tân, Thuận Hải.
vào sáng ngày 17 tháng 1 năm 1988.
(cận tháng giáp Tết Mậu Th́n)

NGUYỄN-HUY HÙNG

Cựu Đại Tá Quân Lực Viện Nam Cộng Hoà, Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị, kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến trước 30-4-1975,

Cựu tù nhân chính trị 13 lao động khổ sai trong các trại tập trung cải tạo của đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam sau ngày Quốc hận 30-4-1975.


@@@

Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được:

Kỳ 35:Rập khuôn theo quan thấy Liên Xô, Việt cộng cũng đổi mới, cởi trói, mở cửa-Gian manh muốn giữ vững quyền, /Bầy tṛ “đổi mới” cho yên tạm thời.

Kỳ 34: Bản chất tàn bạo thâm độc của Việt Cộng vô địc thế giới;Vuốt râu cọp, chịu nhục h́nh,/Mới hay Thù Bạn, nhân t́nh khác nhau.

Kỳ 33:  "Đừng giết chúng nó, bắt chúng nó làm, ngày không đủ tranh thủ làm đêm ..."

Kỳ 32: Bản chất tàn bạo thâm độc của Việt Cộng vô địc thế giới

Kỳ 31: Tư tưởng độc đáo của "Bác Hồ": Đừng giết chúng nó, bắt chúng nó làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm ...

Kỳ 30: Dùng chính sách thâm độc lao động cải tạo tư tưởng Cộng sản Việt Nam đă thất bại ê chề

Kỳ 29: Trại Z30C Hàm Tân, tia sáng cuối đường hầm

Kỳ 28: Chuyến tàu hỏa về miền Nam, sau sáu năm lưu đày biệt xứ tại miến Bắc xă hội chủ nghĩa

Kỳ 27: Những ngày tháng cuối của cuộc lưu đày cải tạo tại miến Bắc vĩ tuyến 17

Kỳ 26: Mút mùa lao khổ giữa ḷng trường sơn

Kỳ 25: Kết quả cách mạng xă hội chủ nghĩa của bác Hô và đảng cộng sản Việt Nam

Kỳ 24:Tung lá bài "thấu cáy" để nèo co giá cả

Kỳ 23:Những ngày cuối trong địa ngục trần gian "Tân Lập Vĩnh Phú"

Kỳ 22: Nếp sống và phong cách con người xă hội chủ nghĩa Việt Nam

Kỳ 21: Muốn trao đổi lấy Đô la của Mỹ, nhà nước cộng sản cho phép gia đ́nh thăm nuôi tiếp tế nuôi tù mập trở lại

Kỳ 20:Tư pháp kiểu cộng sản: TÙ PHẢI TỰ VIẾT BẢN LUẬN TỘI ĐỂ LÊN ÁN M̀NH

Kỳ 19: Ốc đảo Tân Lập (Vĩnh Phú) địa ngục trần gian

Kỳ 18: Về miền đất tổ Hùng Vương trở thành tù không án

Kỳ 17: Đôi giọt "mật đường" tạo niềm tin cho tù

Kỳ 16: Cái giá phải trả, để trở thành người xă hội chủ nghĩa

Kỳ 15: Lao động, thước đo ḷng yêu nước xă hội chủ nghĩa

Kỳ 14: Nhân quyền trong xă hội chủ nghĩa

Kỳ 13: Yêu lao động là yêu xă hội chủ nghĩa - Yêu xă hội chủ nghĩa là yêu nước!

Kỳ 12: Chính sách khoang hồn nhân đạo của nhà nước xă hội chủ nghĩa trước sau như một

Kỳ 11: Thiên la địa vơng xă hội chủ nghĩa

Kỳ 10: Xă hội chủ nghĩa và t́nh người

Kỳ 9: Lao động là vinh quang !

Kỳ 8: Bắt đều nếm mùi miền Bắc xă hội chủ nghĩa

Kỳ 7: Suối Máu, Tam Hiệp, Biên Ḥa, Quỷ đỏ thị oai

Kỳ 6: 1976-Bính Th́n, Tết đổi đời

Kỳ 5: Lên đường học lao động để cải tạo tư tưởng theo xă hội chủ nghĩa.

Kỳ 4: Mùa nhồi sọ mở màn-Ri đây s sáng mt ra,
Đ
ng nghe “Vm” nói ngt mà vi tin.
Nguyễn-Huy Hùng

Kỷ3: "Một tháng học làm người Xă hội chủ nghĩa"-Những chuyện sau 30 tháng 04 không thể nào quên được-Nguyễn Huy Hùng

Kỳ 2: Bắt đầu cuộc đổi đời-[Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được.] Nguyễn Huy Hùng

Kư 1: Chơi vơi giữa ḍng song đỏ -Bánh tro Đoan Ng vàng trong,Anh hùng tht thế đành ḷng np thân.Những chuyện sau 30-4-1975 không thể nào quên được-Nguyễn Huy Hùng


 

 -Nguyễn Huy Hùng
[Những chuyện sau 30-4-75 không thế nào quên được]

 

 

Audio: Tâm tư Tổng Thống Thiệu   28C/28

T́m thuyền nhân đă được tàu LNG CARICORN cứu vớt

Nguyễn Huy Hùng: 30 tháng 04 năm 1975, ngáy QUỐC HẬN của dân tộc Việt Nam

Nguyễn Huy Hùng: Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được: Khúc quanh sau cùng của đại nạn cải tạo -Vàng ṛng nung lửa càng tinh khiết,
Đen Trắng muôn đời đối nghịch nhau.

 

Anh Trương Quốc Việt [đă minh xác, Anh  không phải là một luật sư mà là cử nhân luật tốt nghiệp trong chế độ CsVN] phát biểu trong ngày Biểu T́nh Quốc Hận tại toà đại sứ VC ở Canberra

 


 

QUỐC-SỬ OAI-HÙNG !

Việt-Nam, Quốc-sử oai-hùng
Giống-ṇi Lạc-Việt, vô-cùng vẻ-vang !
Từ khi, sáng-lập Hồng-Bàng
Anh-thư, Tuấn-kiệt toàn trang quật-cường
Thương dân Việt-tộc, tai-ương
Anh-hùng trỗi-dậy, lên đường dấy-binh
Bà Trưng, khởi-nghĩa Mê-Linh
Việt-Vương, Thường-Kiệt thân-chinh trận-tiền
                        &
Đức Trần Hưng-Đạo, Ngô-Quyền
Phùng-Hưng, Nguyễn-Huệ luân-phiên chống Tà
Đại-Hành Hắc-Đế, xông-pha
Quyết-tâm, giữ vững Sơn-hà Việt-Nam...
Cơ Trời ách Nước, lầm-than !
Con thuyền Định-mệnh điêu-tàn, ngả-nghiêng
Thừa cơ, Cộng-phỉ tuyên-truyền
Xâm-lăng Tổ-Quốc, truân-chuyên mọi đàng !
                        &
Lưu-vong, Tỵ-nạn Ngoại-bang
Nhớ về dĩ-văng, hai hàng lệ rơi !
Sơn-hà, Xă-tắc tơi-bời !
Dân-lành mất của tả-tơi, cơ-hàn !
Côn-đồ Cộng-phỉ, tham-tàn
Buôn dân bán Nước, tác-tan bao nhà !
Đồng-bào khắp chốn, xót-xa !
Biểu-t́nh phản-đối Cộng-tà, Bắc-Kinh.&
                                    Xuân-Nương (De: <xuannuongk18b@yahoo.com>)