Nguyễn Huy Hùng                                   

++++++++++++++++++++
 

Những chuyện sau 30-4-1975 không thế nào quên được.

 

THIÊN LA ĐỊA VƠNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA

NGUYỄN-HUY HÙNG


C
ông tác xây dựng Phân trại K1 vừa hoàn tất, một số Đội được đưa qua tăng cường xây dựng Khu Nhà Khách cho Liên trại. Khu này gồm 1 dẫy nhà ở, 1 dẫy nhà ăn cho khoảng vài trăm người, 1 nhà bếp lớn, 1 Thư viện, và 1 dẫy nhà vệ sinh công cộng bằng gạch có mái che, ở sườn đồi gần ngay bên K Ḷ Gạch. Tất cả các dẫy nhà đều được lợp mái bằng tôn.
Đội chúng tôi được tăng cường làm vệ sinh chung quanh khu nhà Máy Phát Điện của Liên trại, bên kia đường đối diện Khu Nhà Khách.
Sáng nào cũng vậy, đi trên đường đến nơi lao động, anh em thường gặp 1 người da trắng, mũi lơ, tóc quăn mầu bạch kim, mắt xanh, khoảng trên dưới 30 tuổi, cầm chiếc cần câu cá và 1 hộp mồi giun đi ngược chiều về phiá đập nước. Chúng tôi nh́n với vẻ ngạc nhiên, nhưng không ai dám x́ xào ǵ cả.
Quản giáo Đội chúng tôi lanh lợi tinh ư, chắc là đoán được suy nghĩ của chúng tôi, lên tiếng giải thích : « -Anh này là người Mỹ sinh ở Pu-éc-ta-ri-cô. Anh ta vốn là tù binh xin ở lại, và xin được làm Công dân Việt Nam, lấy tên là Nam. Anh ấy có vợ người Việt ở Hànội. Mỗi tháng được phép về thăm vợ 1 lần. Anh ấy nói và viết tiếng Việt rất giỏi. Anh ấy phụ trách máy phát điện của Ban Chỉ huy Liên trại. »
Kế ngay bên nhà máy phát điện, là dẫy nhà « chổm » 2 gian dành riêng cho anh Nam. Khoảng mươi mét, phiá sau nhà ở và nhà máy phát điện, có 1 nhà vệ riêng của anh Nam. Nhà vệ sinh là 1 căn lều khoảng 4 mét vuông, quây kín chung quanh bằng phên « chổm », bên trong có 1 bục gỗ cao, làm chỗ ngồi đại tiện xuống 1 thùng gỗ đựng phân ở phiá dưới, để hàng ngày anh Nam lấy đi bón cho khu vườn rau riêng của ḿnh.
Anh em lao động tại đây, nếu có nhu cầu đi đại tiện, cũng được phép bộ đội cảnh vệ cho vào xử dụng. V́ anh Nam thường ngày đi lên phiá đập nước câu cá, nên không có ǵ trở ngại. Tôi cũng đă có dịp vào xử dụng nhà vệ sinh này.
Trên nền nhà vệ sinh, thấy có vài cuốn vở học sinh viết đầy chữ Việt, vứt bừa băi lẫn lộn với đủ loại giấy vụn, sách báo, giẻ rách dính đầy dầu nhớt. Bià vở, các trang giấy thấy c̣n mới, và chữ viết mực chưa bị phai nhoè hay bạc mầu theo thời gian.
Tôi ṭ ṃ, nhặt mấy tờ giấy đầy chữ lên đọc, xem viết những ǵ trong đó. Liếc qua ít câu, Tôi sửng sốt ngạc nhiên bỏ ra ngoài ngay, và không bao giờ dám trở lại nữa, v́ sợ Cán bộ thấy sẽ mang họa. Giấy viết toàn những lời hướng dẫn đường trốn trại, từ Việt Cường qua Nghĩa Lộ, Mường La để thoát sang Lào, hay xuôi theo sông Đà ra biển thuộc Vịnh Bắc Kỳ.
Đêm về nằm mung lung suy nghĩ, trằn trọc không sao ngủ được. Nhiều câu hỏi tiếp theo nhau hiện ra trong đầu. Ai viết ra và vứt tại đó vậy? Phải chăng anh Nam là người của CIA cài lại, để t́m hiểu đường đi nước bước nhằm giúp chúng tôi trốn trại? Hay chính Cán bộ Cộng sản gài bẫy, để tạo cơ hội thực hiện những chính sách cư xử với chúng tôi khe khắt hơn, mà không bị anh em oán thù là tàn bạo vô nhân đạo?...
Làm vệ sinh khu nhà máy phát điện xong, Đội chúng tôi được đưa đi làm thuê, «tịnh kho» (dọn sạch sẽ kho) cho Hợp Tác Xă ở ngay giữa đoạn đường đi từ Ban Chỉ huy Liên trại đến K1 (nơi giam chúng tôi).
Công việc phải làm, thoạt nghe thấy rất đơn giản nhẹ nhàng. Chỉ vun gọn bắp và sắn khô c̣n vương văi trong kho, xúc bỏ vào các bồ đựng, khiêng cất sang ngăn khác, rồi quét dọn sạch sẽ để chuẩn bị chỗ chứa lúa Thu Đông sắp sửa gặt.
Khi bắt tay vào việc mới thấy là rất cực nhọc. V́ phải làm liên tục không ngơi tay, giữa bầu không khí bụi mù ngột ngạt, hôi mốc rất khó chịu. Mũi miệng phải bịt khăn kín mít, thế mà bụi vẫn chui qua vải vào đầy lỗ mũi, bám đầy trên mặt, quanh mắt làm cộm ngứa. Suốt từ đầu đến chân, quần áo phủ đầy bụi bặm mạng nhện.
Kho đóng cửa lâu ngày không mở, từ dưới gầm sàn gỗ giữ cho ngũ cốc không chạm nền đất, chuột, muỗi tuá ra vô số kể. Nhiều ổ chuột con chưa mọc lông, da bóng láng đỏ hỏn, chưa mở mắt, lúc nhúc chúi vào nhau coi thấy mà ghê sởn gai ốc đầy ḿnh.
Chỉ có một điều mừng duy nhất, khiến ai cũng mong được đi làm thuê cho Hợp Tác Xă là, trong những ngày đi làm cho Hợp Tác Xă, mỗi buổi lao động tùy theo mùa, mỗi người được « bồi dưỡng » thêm 1 khúc sắn luộc to bằng cổ tay dài độ 30 phân, hoặc 1 trái bắp lớn, ngoài phần ăn do trại phát rất nghèo nàn.
Mỗi tháng, không phân biệt tháng 30 ngày hay 31 ngày, khẩu phần ăn cho Tù được quy định khoán là 12 kí lô gạo. Như vậy « b́nh quân » mỗi ngày, một người chỉ được ăn khoảng 350 gờ-ram, v́ c̣n phải trừ đi phần hao hụt chuyển vận, tồn kho, bàn cân không chính xác.
Nhưng chẳng bao giờ được lănh gạo. Thường xuyên quanh năm, gạo được thay thế bằng sắn khô, bắp khô, hoặc khoai lang khô, tính theo phân xuất một đổi một. Có nghiă là 1 kí lô sắn khô, hay 1 kí lô bắp (ngô) khô, được tính tương đương với 1 kí lô gạo. Trường hợp đang mùa sắn hay mùa bắp th́ được ăn tươi, tính theo phân xuất 4 kí lô sắn tươi cả vỏ, hoặc 4 kí lô bắp tươi cả lơi và lá bao ngoài, quy bằng 1 kí lô gạo.
Nếu có gạo nấu cơm, phần của mỗi người được chia là : bữa sáng một phần ba ca cơm, bữa trưa bằng miệng ca, và bữa tối cũng bằng miệng ca. Sắn khô hay bắp khô nấu chín, chia ra mỗi người cũng được một lượng ao tương đương như vậy. Không biết Cách mạng Chuyên chính Vô sản, tính toán đo lường làm sao mà tài đến thế.
Bắp tươi luộc, phát mỗi bữa được 1 trái lớn, hoặc 2 trái nhỏ, đem tẽ hột ngồi đếm, bữa nào cũng như bữa nấy, được khoảng từ 800 đến 900 hột. Dĩ nhiên bữa sáng th́ chỉ được bằng một phần ba bữa trưa hoặc bữa tối.
Thức ăn mỗi bữa, mỗi người được vài cọng rau muống dài chừng 10 phân nấu canh với muối, hoặc vài khoanh măng tươi kho muối, là căn bản hàng ngày. Chỉ những ngày Lễ lớn hàng năm như Lễ Độc Lập, 3 ngày Tết, phần ăn được tăng cường th́ mới biết mùi thịt, cá, hoặc tương hột đậu nành muối mặn, và 25 phần trăm cơm, 75 phần trăm sắn.
Một hôm, có lẽ vào khoảng cuối tháng 10 năm 1976, Đội chúng tôi đang làm tại Kho Hợp Tác Xă, ở giữa quăng đồng từ K1 (khu nhà ngói) sang BCH Liên Trại 1, th́ nghe 3 tiếng súng nổ liên tiếp nhau. Cán bộ Quản giáo và bộ đội cảnh vệ, ra lệnh cho anh em ngưng lao động, tập họp điểm số “khẩn trương” trở về trại giam. Mọi người vội vă hồi hộp, chẳng ai biết chuyện ǵ đang xẩy ra.
Tới trại mới thấy tất cả các Đội, dù lao động xa hay lao động gần, cũng đều được lần lượt dẫn về hết. Mỗi Đội phải ở trong láng riêng, không được đi lại lộn xộn giữa các láng. Mọi người hết đứng lại ngồi, đi quanh quanh trong láng, ngó nh́n ra sân, x́ xầm bàn tán chẳng biết chuyện ǵ.
Măi tới khi anh bạn Tù trực buồng xuống Bếp, lănh thức ăn tối cho Đội mang về, mới th́ thầm cho biết, Đội Lâm Sản có 4 người lạc trong rừng chưa thấy về. Các Đội phải về trại, để tập trung Cán bộ đổ đi t́m từ chiều tới giờ chưa có kết quả.
Buổi chiều lúc gần măn giờ lao động, các Đội trưởng (gạch nối giữa Cán bộ và anh em Tù) được gọi lên họp với Ban chỉ huy K1. Họp xong trở về, Đội trưởng của chúng tôi tập họp anh em, cho biết 4 anh trốn trại là : Vơ Quế (Không quân), Đỗ trọng Huề (Hành chánh Tài chánh), Thi (Pháo binh), Thành (Trung đoàn trưởng thuộc Sư đoàn 9 BB). Tôi không nhớ Họ của các anh Thành và Thi. Đội trưởng cũng chuyển lệnh Trại nhắc nhở, những ai thường có tiếp xúc thân mật với các anh ấy, biết ǵ về hoàn cảnh của các anh ấy phải báo cáo lên Cán bộ. Nếu giấu diếm không khai, sau này điều tra ra, sẽ bị ghép tội tiếp tay cho người trốn trại.
Tôi giật ḿnh suy nghĩ, trước ngày các anh ấy trốn, anh Vơ Quế có đến gặp Tôi nhiều lần vào buổi tối, để xin thuốc kiết lỵ và hộp quẹt (diêm). Tôi hỏi cần để làm ǵ, anh Quế nói là lúc này phải đi Lâm sản, nhiều lúc lạnh quá muốn đốt lửa hút thuốc cho ấm mà không có quẹt, mấy anh cùng đi có nhưng hết cả rồi. Sở dĩ anh Quế đến xin Tôi là v́, suốt từ khi vào trại Long Giao, qua trại Suối Máu, ra đến K1 Liên trại này, anh Quế cùng 2 anh bạn gốc Pháo binh và Tôi, có cùng hoàn cảnh gia đ́nh thiếu thốn, thường chia sẻ cho nhau những ǵ chúng tôi có, nên đă tự nhiên trở thành bạn tâm t́nh rất thương nhau. Đa số anh em trong Đội của Tôi ai cũng biết. (Anh Quế là em ruột Tướng Vơ Dinh bên Không quân.)
Trong khi thông báo lệnh của Trại, anh Đội trưởng đă cố ư nh́n Tôi nhiều lần, như muốn nhắn nhủ cho riêng Tôi điều ǵ đó. Nhưng Tôi làm ngơ như không biết ǵ cả. Thông báo xong, anh em tản mát mỗi người lo việc riêng của ḿnh. Anh Đội trưởng cũng là một Đại tá Không quân, đến gần Tôi hỏi nhỏ : -Mấy bữa trước thấy anh Quế, tối nào cũng xuống gặp anh tại chỗ nằm để làm ǵ vậy? Anh ấy có than van ǵ với anh không? Tôi trả lời : -Không, anh ấy đến xin thuốc lá hút như hồi c̣n nằm gần bên nhau chung một Đội, chớ không nói ǵ cả.
Những ngày kế theo, Tôi đă giữ im lặng chẳng khai báo ǵ hết, và sẵn sàng ứng biến với Cán bộ nếu bị thẩm vấn. Tôi đă có kinh nghiệm, bị gọi làm việc với Cán bộ nhiều lần ở trong Nam rồi, nên không sợ.
Qua ngày hôm sau, mỗi Đội đi lao động được tăng cường thêm 1 tay súng thứ 2. B́nh thường chỉ có Quản Giáo đội và 1 bộ đội cảnh vệ mang súng thôi.
Đội chúng tôi không ra Hợp Tác Xă lao động nữa, được giao cho công việc đào 4 hầm giam, bên sườn đồi dốc đứng, đối diện khu nhà ở của cán bộ K1. Kỳ hạn phải làm xong trong 2 ngày. Mỗi hầm bề ngang 80 phân, cao 3 mét, sâu vào ḷng núi 3 mét. Mái hầm làm bằng các cây gỗ nhỏ, xếp liền nhau trên mặt đất sườn đồi, rồi cột tranh chổm và đổ đất phủ lên bên trên. Mỗi hầm cách nhau 1 mét. Mỗi hầm có 1 cửa gỗ có khoá riêng bên ngoài, và một gông bằng gỗ dầy có 2 lỗ to vừa bằng cổ chân, ở ngay cuối bệ đất nằm, đóng chắc vào 2 cột sát bên vách hầm.
Vài ngày sau vào lúc xế chiều, Đội vừa đi lao động về đến trại, nghe tin là 4 anh trốn trại đă bị dân chúng bắt đem nộp cho trại, và đang bị cùm trong những hầm giam mà Đội chúng tôi mới thực hiện xong từ mấy ngày trước.
Một anh bạn Tù thuộc Đội nhà bếp, Đại tá Trần văn Thăng cũng thân với Tôi, được Cán bộ dẫn đem thức ăn cho các anh bị giam, cho biết là các anh ấy bị đánh nhừ tử như cái rẻ rách, trông rất thảm thương. Những người bị kỷ luật, mức ăn bị giảm xuống chỉ c̣n 9 kí lô một tháng, so với b́nh thường là 12 kí lô.
Mấy ngày tiếp theo, vào một buổi sáng anh em đang ngồi đợi tại sân tập họp, chờ gọi xuất trại đi lao động. Có tin x́ xầm rỉ tai nhau : “-Hồi đêm anh Thành xé chăn đắp, làm dây treo cổ lên mái hầm tự tử chết.”
Đội chúng tôi ai cũng ngạc nhiên. Từ nền đất nằm lên tới mái hầm cao 3 mét, cả 2 chân bị cùm bằng gông gỗ, chỉ có thể ngồi lên với 2 chân duỗi thẳng sát đất, chớ không đứng lên được. Với tư thế ngồi bẹt dưới đất trên sàn nằm như vậy, 2 tay dơ thẳng trên đầu không cao quá 1 mét rưỡi, các cây phủ nóc hầm ken (xếp) sát liền nhau không kẽ hở, khung cửa lại cách xa nền nằm 1 mét, làm sao tự cột dây lên mái hầm mà treo cổ được. Nói như vậy chắc ai cũng biết anh Thành chết v́ sao rồi, khỏi cần giải thích thêm.
Khi có quyền sinh sát trong tay, người ta muốn làm ǵ nói ǵ mà chẳng được. Ai x́ xào nghi vấn th́ lập tức bị kết ngay tội bôi xấu Chế độ, và sẽ bị kỷ luật tức khắc. Càng tŕnh bầy minh oan tội càng nặng, v́ ngoan cố không chịu nhận tội để sửa sai.
Không biết mấy bạn Tù trốn trại này, có dịp vào xử dụng nhà vệ sinh của anh Nam (người tù binh Mỹ xin ở lại làm công dân Việt Nam, lấy vợ Việt), mà lượm đọc những trang chữ chỉ đường dẫn lối không?
Hay là bạn nào đă nhặt đem về đưa cho đọc, mà tin tưởng cả gan liều lĩnh đặt kế hoạch rủ nhau trốn trại như vậy? Bản thân Tôi kính phục ḷng can đảm của các anh ấy vô cùng.
Nhiều bạn cũng khen là can đảm. Nhưng cũng có bạn chê là liều không đúng lúc, chỉ tạo cơ hội cho bọn Qủy Đỏ bầy đặt thêm biện pháp xiết chặt cách cư xử, hành hạ gây thêm khó khăn cho cả mọi người.

MẮC NẠN THIÊN LA ĐỊA VƠNG.

Biết rng dy đc Công an,
M
t ḷng đă quyết, nguy nan chng sn.
Cho Hùm ăn th
t c̣n hơn,
S
ng trong lao nhc, chết ṃn, ti thân.
Sau đêm t
m tă mưa tuôn,
T
ng tng sương ph rng hoang mt m.
Cùng nhau th
c hin ước mơ,
B
n Tù Lâm sn li vô ḷng rng.
T́m đ
ường trn thoát khi bưng,
Theo sông, v
ượt bin, ti vùng T do.
Cho Thiên h
rơ mưu đ,
C
ng quân nham him hơn H ly tinh.
B
y ra đ th cc h́nh,
Đ
a đy Công chc, Chiến binh Cng Hoà.
Ti
ếc thay đi nn chưa qua,
Loanh quanh r
ng rm, không ra được ngoài.
C
n lương, t́m ry kiếm khoai,
Dân ŕnh b
t được, thng tay h đ̣n.
Không cho phân gi
i thit hơn,
Xúm nhau đ
m đá, h cơn hn thù.
Theo l
i Cách mng mùa Thu,
Không theo C
ng sn, là thù ca dân.
Dù là máu m
, quyến thân,
Li
t vào giai cp thành phn him nguy.
Ph
i cn tiêu dit hết đi,
Ch
c̣n vô sn, vô ngh́ vi nhau.
Ti
ến lên theo Đng dn đu,
Hoà cùng các n
ước chư hu Liên sô.
Đ
i đng Thế gii Tam vô,
Tr
v nguyên thy, tha h T do.

K1, LT1, Việt Cường, Yên Bái, tháng 10-1976

NGUYỄN-HUY HÙNG,

Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng hoà, Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến trước 30-4-1975,

Cựu tù nhân chính trị 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung cải tạo của đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam trên cả 3 miền đất nước sau ngày Quốc hận 30-4-1975.

 

 

 

Audio Tâm Tư Tổng Thống Thiệu:

 Tâm tư Tổng Thống Thiệu chương V/28

 [IV/28]  [III/28]  [II/28] [ I/28]

 

 

Lư Tống tuyên bố tuyệt thực và tuyệt ẩm trong tù cho đến chết

 

Anh Trương Quốc Việt [đă minh xác, Anh  không phải là một luật sư mà là cử nhân luật tốt nghiệp trong chế độ CsVN] phát biểu trong ngày Biểu T́nh Quốc Hận tại toà đại sứ VC ở Canberra

 


 

 

Nói với đầu gối- Ba đặc tính nêu trên dẫn đến kết luận rằng: nói chuyện lư luận chính trị với Hà Nội chẳng khác nào nói chuyện với đầu gối-Đỗ Thái Nhiên

 

MẠN ĐÀM VỚI NHÀ VĂN

NGUYỄN NGỌC NGẠN tại PARIS

Phần 1:

 

Phần 2:

 

 

Bích chương quảng