báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

    Ngô Minh Hằng  - thơ                                            

 

 Ngô Minh Hằng: Họa Đáp bài thơ “TÔI KHÔNG THỂ NÀO MANG VỀ CHO EM” của Hoàng Nhuận Cầm

 

 

 

 

TÔI KHÔNG THỂ NÀO MANG VỀ CHO EM

 Thơ Hoàng Nhuận Cầm

 

Tôi không thể nào mang về cho em

Trên những đồi biên cương chảy máu

Mắt đồng đội sau những ngày chiến đấu

Khẩu súng gh́ nóng bỏng đất Hoà An.

 

Thương yêu quá! Việt Nam

Lựu đạn bay lẫn trong bầy chim sẻ

Con đứa lên rừng, đứa lần xuống bể

Ngày đất trời vỡ trứng Âu Cơ.

 

Sao thương quá ầu ơ

Lời ru ngủ suốt chân trời góc bể

Tay nào mẹ bồng, tay nào mẹ bế

Bàn tay nào đẫm lệ dỗ Nguyễn Du.

 

Chưa tay nào dỗ nín được Nguyễn Du

Sao tôi thương mùa thu trăng lu

Đêm sao mai lặng lờ cá đớp

Ngày mặt trời đổ rợp bóng cây.

 

Tâm hồn tôi màu mây

Quân phục xanh màu lá

Việt Nam! Tôi thương quá

Tôi thương quá! Việt Nam.

 

Trái tim thêm một tuổi

Đất tôi yêu ngàn ngày

Xin trao tôi khẩu súng

Khi mà chưa xuôi tay

Mẹ lại đưa ra trận

Khu vườn hoa mướp bay...

 

Việt Nam ôi yêu thương

Chữ vất vả, gian nan người quá thấu

Bao thế hệ trọn đời đi chiến đấu

Bao cuộc đời nhắc đến đă gương soi.

Sẽ c̣n in như dao khắc ḷng tôi

Dáng đồng đội ngă trong giờ chiến đấu

Ngực áp sát cột biên cương đỏ máu

Mà môi cười tha thiết - Việt Nam ơi...

 

Hoàng Nhuận Cầm

 

Nguồn: Ḥ hẹn măi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007, trang 97.

 

 

Họa - Đáp

Ngô Minh Hằng

 

 

ANH CÓ BIẾT CHO AI MÀ ANH CHIẾN ĐẤU ?

 

(Họa - Đáp bài "TÔI KHÔNG THỂ NÀO MANG VỀ CHO EM")

 

 

Anh bảo không thể nào mang về cho tôi

Mắt đồng đội bầy nhầy trong vũng máu

Anh có biết cho ai mà anh chiến đấu ?

Cho bạo quyền hay cho nước thịnh dân an ?

 

Anh hăy nh́n đi, tổ quốc Việt Nam

Bản Giốc - Nam Quan sao Tàu cưa sẻ

Tây Nguyên nước ḿnh, Hoàng Sa, vùng bể

Có vẹn toàn như trước không cơ ?

 

Nếu chiến đấu cho dân sao Anh vẫn thờ ơ

Khi xác thuyền nhân giập vùi sóng bể

Khi tháng Tư nào con thơ mẹ bế

Bỗng đạn nổ gịn, hồn bay bổng, phiêu du?

 

Anh biết v́ ai mà chốn phù du

Có triệu niềm đau chừng như vĩnh cửu

Có những con người thịt xương hiện hữu

Lại chấp nhận ḿnh là những thân cây ???

 

Giấc mơ treo trên mây

Hồn khô không bóng lá

Nên t́nh anh xa lạ

Lầm Đảng với Việt Nam !!!

 

Tưởng mỗi năm thêm tuổi

Anh phân biệt gian - ngay

Và không c̣n nhận súng

Lăm le cầm trên tay

 

Nhưng rồi anh ra trận

Đạn cố t́nh vẫn bay ...

Anh có thể yêu thương

Những điều không hiểu thấu

Nhưng làm công cụ, hy sinh cho chủ nghĩa mà anh hết ḷng chiến đấu

Th́ rơ ràng như tấm gương soi

V́ chủ nghĩa này đă giết hại chúng tôi

Giết hại các anh, để phục vụ riêng cho bày thảo khấu

Cắt đất dâng Tàu làm quê hương chảy máu

Th́ quả anh lầm ... nghĩ lại anh ơi ...

 

 

13/4/2011

Ngô Minh Hằng  thơ [B]

 

 

*** Bùi Dương Liêm phỏng vấn Nhà Thơ Đấu Tranh Ngô Minh Hằng

 

1/ http://www.youtube. com/watch? v=4FzPeZz2zhU