báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

   Ngô Minh Hằng  - thơ                                     

Ngô Minh Hằng: Kịch thơ TRỐNG MÊ LINH - 4 màn Màn 1/4

***

Kịch Thơ: TRỐNG MÊ LINH

Kịch thơ 4 màn.

Màn 2/4

Sơ lược :

 

Trưng Trắc và Trưng Nhị là con gái của quan Lạc Tướng huyện Mê Linh và bà Man Thiện,  tư chất thông minh, nhân hậu, đầy ḷng yêu dân, yêu nước.

 

Năm 34, nhà Hán cử Tô Định sang làm Thái thú quận Giao Chỉ. Tô Định tham lam, tàn ác, bắt dân lên rừng t́m ngà voi, xuống biển ṃ ngọc trai, ḷng người oán hận.  Thi Sách lúc bấy giờ là lịnh huyện Châu Diên, con trai quan Lạc tướng và là chồng bà Trưng Trắc đă  nhiều lần khuyên can Tô Định. Tô Định  không nghe, bắt Thi Sách giết đi. (năm 39)


Tô Định ngày càng tàn bạo và dân chúng ngày càng cơ cực lầm  than.  Trưng Trắc quyết trả thù nhà, nợ nước.  Năm 40, Bà cùng em gái là Trưng Nhị dấy binh khởi nghĩa. Dân chúng khắp nơi hưởng ứng theo hai bà đánh quân Nam Hán. Tô Định thua phải chạy về Tàu. Hai bà lấy được 65 thành ở Lĩnh Nam và lên ngôi vua, xưng là Trưng Nữ Vương, đóng đô ở Mê Linh dựng nền độc lập, tự chủ cho nước nhà. 

TRỐNG MÊ LINH

Màn 2

Màn mở.  Cảnh hoa viên đêm trăng nhạt, hoa lá như thiếp ngủ dưới trăng.  Ở góc vườn, một bộ bàn ghế đơn sơ, cô tịch. Trưng Trắc đứng dưới một giàn hoa, đưa mắt nh́n quanh buồn bă rồi cất giọng xót xa:

 

- Đau xót qúa, tâm hồn ta tê tái
Hỡi quê hương yêu dấu của ta ơi
Nghe dân than ta đau khổ từng lời
Gươm chính khí mong trừ quân bạo tặc
Mộng chưa đạt cuộc an b́nh xă tắc
Th́ thù nhà thêm nặng trái tim ta
Hỡi hồn thiêng tổ quốc, hỡi sơn hà
Xin phù hộ cho hoàn thành đại cuộc
Xin giúp ta thêm kiên cường, đảm lược
Đập tan bày tàn bạo, cứu non sông

Bà ngước mắt nh́n lên bầu trời mênh mông, hai tay chắp trước ngực:

- Chàng ơi t́nh nghĩa vợ chồng
Bao năm gắn bó mặn nồng đôi ta
Đă cùng nguyện với sơn hà
Đuổi quân xâm lược, giữ nhà, cứu dân
Én đang vẫy gọi mùa xuân
Đuốc thiêng đang đợi lửa thần khai hoa
Kiếm cung vừa mới xông pha
Giặc kia đă rẽ chia ta muôn trùng
Tiếc chàng, một đấng anh hùng
Ngậm ngùi thương mộng kiếm cung bẽ bàng
Chàng nay ở dưới suối vàng
Ḷng chưa vui chuyện giang san nước nhà
Thiếp xin tiếp bước đường xa
Thù nhà thiếp liệu, sơn hà thiếp lo
Trên đường quang phục cam go
Hồn thiêng chàng hăy giúp cho đạt thành
Trước bày Hán tặc vuốt nanh
Thành hay bại cũng thơm danh liễu đào

Bà bước thêm vài bước đến bên một chậu hoa, đưa mắt ưu tư nh́n cảnh vật một giây rồi thở dài, đưa tay nâng nhẹ chùm hoa, nhẹ lắc đầu ai oán:

- Vầng trăng lạnh chiếu lên chùm hoa nhỏ
In xuống thềm một bóng quá cô đơn
Trăng hỡi, tim ta sôi sục căm hờn
Và hoa hỡi, ḷng ta đau đớn lắm...

Trưng Trắc ngửa hai bàn tay đưa ra và ngước nh́n trời cao :

- Trăng vẫn long lanh tỏa vàng sợi thắm
Hoa vẫn xinh tươi nở những nụ đào
Nhưng quê hương này đen tối làm sao
Trăng không đẹp, hoa nhạt nhoà hương sắc
Tất cả tan hoang trong bàn tay giặc
Dân tộc tang thương, tổ quốc đau vùi
Khắp nước lầm than tôi mọi kiếp người
Hạnh phúc ấm no chỉ là ảo mộng
Ta sẽ v́ quê diệt quân tàn độc
Và v́ chàng, làm rạng gái Mê Linh ....

Trưng Nhị trong vơ phục tiến ra tay cầm chiếc áo choàng,  nhẹ nhàng choàng lên vai Trưng Trắc rồi cầm tay chị với tất cả thương yêu:

- Ồ...chị ở đây vắng vẻ một ḿnh
Em t́m chị thư phòng mà không thấy
Sương đă xuống, trời bắt đầu lạnh đấy
Chị uống trà không, em sẽ đem ra

Trưng Trắc nhẹ khoát tay từ chối. Trưng Nhị chỉ chiếc bàn:

-  Hay ta ngồi kia một chút chị nha
Một dịp tốt chị em ḿnh tâm sự

Trưng Trắc gật nhẹ rồi cùng Trưng Nhị song song tiến lại phía chiếc bàn.  Chờ Trưng Trắc an vị,  Trưng Nhị cầm tay chị ân cần:

- Em thấy chị suốt ngày đêm tư lự
Thương chị nhiều em ray rứt làm sao
Chị em ta cùng chia giọt máu đào
Em muốn cùng chia đau thương hận tủi

Trưng Trắc nh́n em gái, bà ve vuốt bàn tay em, mỉm cười,  tâm sự:

- Chị cảm ơn em... những lời an ủi
Như nắng xuân tươi ấm cội mai vàng
Đúng, chị buồn v́ dân tộc giang san
Đang ch́m đắm bởi giặc Tàu xâm lược
Tô Định dă man, tham tàn, bạo ngược
Đày đọa dân ḿnh khổ quá em ơi
Giành với thú rừng từng chiếc ngà voi
Tranh với ḱnh ngư những viên ngọc biển
Chị căm hận và xót xa thương tiếc
Đức lang quân chết thảm bởi quân thù
Chúng không màng lời phân giải ôn nhu
C̣n tàn nhẫn giết đi người yêu nước
Chị em ta ḍng anh thư đảm lược
Yêu quê hương nào kém bậc anh hùng
Chị mong em cùng rửa mối thù chung
Đứng với chị ta dựng cờ khởi nghĩa
Ta sẽ chọn nơi này làm khởi địa
Ngân tiếng vàng muôn thuở Trống Mê Linh

Trưng Nhị nhiệt thành:

- Cứu nước chị ơi, là bổn phận ḿnh
Bên cạnh chị, em xin cùng góp sức

Trưng Nhị đứng lên với hào khí một dũng tướng :

- Nh́n dân tộc bị quân Tàu áp bức
Hận thù này em đâu thể làm ngơ
Nh́n chị đau, ḷng em nát từng giờ
Nên vẫn đợi một ngày vung kiếm báu
Em đă quyết và sẵn sàng chiến đấu
Không ngại nguy nàn v́ nước v́ dân
Bên chị em ḿnh, c̣n có Lê Chân
Có Thánh Thiên và Thục Nương hiệp lực

Trưng Trắc gật đầu:

-  Em nói phải, họ, những người tâm phúc

Trưng Nhị cười với chị và đưa tay về phía cổng hoa viên:

- Lê Chân ngoài kia, chị muốn vời vào ?
Nhân tiện, xem nàng tỏ ư ra sao...

Trưng Trắc gật đầu:

- Ồ, rất tốt, mời Lê Chân gặp chị

Trưng Nhị nhanh nhẹn đi ra phía cổng hoa viên. Trưng Trắc đứng lên theo sau em vài bước rồi đứng nh́n theo gật đầu hài ḷng nhưng vẫn mang vẻ trầm tư suy nghĩ.  Chợt nh́n thấy chùm hoa, bà đưa tay nâng niu nhè nhẹ.

Lê Chân cũng trong vơ phục theo Trưng Nhị bước vào và chắp tay thi lễ. Trưng Trắc nh́n Lê Chân mỉm cười và đưa tay chào đón:

-  Em đấy ư ? ôi, một đêm tuyệt mỹ
Ta có điều này muốn hỏi Lê Chân
Tô Định tham tàn, bức hiếp muôn dân
Khắp trong nước, oán hờn vang sông núi
Chúng ta ngồi yên nh́n đời hận tủi
Hay đứng lên để cứu nước dân nhà
Mà đứng lên th́ dân có cùng ta
Quyết chiến đấu để dành quyền tự chủ
Hay sợ hăi mà cầu sinh úy tử
Em thấy thế nào nói hết ta nghe ...

Lê Chân chắp tay cung kính trả lời:

- Thưa Nương Nương tin khắp nẻo đưa về
Th́ Tô Định làm muôn ḷng ai oán
Phố thị nghênh ngang giặc Tàu nhiễu loạn
Vơ vét bạc tiền, đánh giết lương dân
Chốn thôn quê càng khổ sở bội phần
Sưu thuế nặng và người thành nô dịch
Dân chỉ biết cúi đầu mà tuân lịnh
Bởi không tuân mất mạng đă bao người
T́nh cảnh này ta phải cứu dân thôi
Phải đứng dậy diệt trừ quân bạo ngược
Ta phải lấy về chủ quyền đất nước
Nước của ta, Tàu phải rút về Tàu
Thưa Nương Nương, dân đă quá hờn đau
Nước đă đầy và bờ th́ sắp vỡ
Họ đang mong một b́nh minh rạng rỡ
Và sẵn ḷng góp sức cứu non sông

Trưng Nhị gật đầu:

- Tốt,
V́ ḷng dân là sức mạnh vô song
Một xúc tác tuyệt vời trong chiến đấu
Dân đă đau thương v́ bày thảo khấu
Đă triền miên trong nô lệ đọa đày
Họ đang mong liên kết những bàn tay
Cuộc cách mạng họ cần người lănh đạo
Phải giúp họ đứng lên đ̣i cơm áo
Đ̣i tự do hạnh phúc của con người
Hợp với ḷng dân là thuận ư trời
Việc làm phải th́ muôn dân sẽ phục

Lê Chân:

- Ta kêu gọi toàn dân ta hiệp lực
Đứng dưới cờ nương tử chống xâm lăng
Th́ gian tham, bạo lực phải san bằng
Nước sẽ thoát cảnh giặc Tàu cai trị
Vũ khí thô sơ nhưng ta quyết chí
Mộ quân binh khắp nước kể từ nay
Thanh nữ thanh niên tập luyện đêm ngày
Niên thiếu, cụ già giữ kho lương thực
Phải chịu đựng một thời gian cơ cực
Có gian nan thắng lợi mới hào hùng ...

Trưng Nhị gât đầu đồng ư:

Đúng ...
Mới tự hào nh́n đất nước non sông
Và hănh diện chen vai cùng thế giới
Đă đến lúc dân tộc ḿnh quật khởi
Dự tŕnh kia ta cứ thế tiến hành
Tô Định tuy rằng lắm vuốt nhiều nanh
Nhưng đắm đuối trong bạc tiền sắc dục
Trên xuống dưới chỉ ngày đêm ra sức
Ăn cho ngon và vơ vét cho đầy
Ta thấy thành công nắm ở trong tay
Nếu ta có dân, có ḷng, có chí.

Trưng Trắ́c từ nãy vẫn yên lặng nghe Lê Chân trình bày và đối đáp với Trưng Nhị.  Sau khi Trưng Nhị dứt lời, Trưng Trắc cầm tay Lê Chân và Trưng Nhị, nói với vui mừng:

- Ôi, các em nói những lời chí lư
Xin cảm ơn Trời đă cứu dân ta
Bắt đầu mau, nối kết khắp sơn hà
Mọi tầng lớp, những nhân tài hào kiệt
Bọn xâm lăng sẽ ôm nhau mà chết
Cho ngày tàn của một lũ vô lương
Dân Việt rồi đây lấy lại quê hương
Và sống an b́nh tự do hạnh phúc ...
Lấy chính nghĩa ta đập tan bạo lực
Đ̣i chủ quyền, đ̣i sông núi, quê hương
Nào có nề chi dấn bước sa trường
V́ hận nước, thù nhà ta quyết chiến !

Trưng Nhị và Lê Chân đồng thanh:

- Quyết chiến !!! Quyết chiến !!!

Màn hạ.
Hết màn hai

Ngô Minh Hằng

- Tác giả hoan nghinh mọi phổ biến và tŕnh diễn vở kịch thơ Trống Mê Linh.  Yêu cầu  không sửa đổi bất cứ chữ hay đoạn nào của vở kịch. Mọi trích dịch xin ghi rơ xuất xứ và tên tác giả.

 

 Ngô Minh Hằng  thơ [B]

  

 

Xin mời Quí Vị và các Bạn thưởng thức BA MƯƠI BẢN TRƯỜNG CA:
http://nhungbantruongca.blogspot.com/

Mời Quí Vị và Các Bạn vào đọc thơ NMH tại:

http://thongominhhang1.blogspot.com/   

 

*** Bùi Dương Liêm phỏng vấn Nhà Thơ Đấu Tranh Ngô Minh Hằng
 

1/ http://www.youtube. com/watch? v=4FzPeZz2zhU

Bùi Dương Liêm - Bé Bảy đã phỏng vấn Nmh nhân 
Ngày Quân Lực  19-6-2015 tại VA:

    

https://youtu.be/fD35eDCdVXg

GIC MƠ QUÊ HƯƠNG

Đă gn ba chc năm tri
Xa quê,  s
ng kiếp dân hi, thương quê
Th
ương quê,  ḷng nng li th
Ngày mai ta s tr v quê ta
Ngày v
, vang tiếng quân ca
C
bay rc r sơn hà, vàng tươi....

*

Xa quê, nh tui lên mười
T
m mưa, đá dế, tp bơi, th diu
Nh
bao k nim du yêu
C
a thi thơ tr, nhng chiu dy hương
Nh
chiu rn ră  tan trường
Nh́n theo màu áo cu
i đường, mt tê !
Nh
giàn bông giy đêm hè
Ng
i cùng bn, đón trăng v, hát vang...

*

Ln thêm, yêu xóm, yêu làng
Yêu Nam Quan t
i bt ngàn Cà Mau

*

Nhưng ri mt tháng Tư đau
Tháng T
ư, đt nước u su tang thương
Bao ng
ười trn bỏ quê hương
T́m mi
n đt sng, t́m đường t do
Tháng T
ư, mt tui hc tṛ
M
t luôn c nhng gic mơ vào đi
Quê ng
ười, nh quá quê tôi
D
ưới giàn bông giy ai ngi ch trăng ?
Ai ng
ười nghe chuyn cung Hng
Con trâu, bó lúa r
i căng mt t́m
T́m hoài không th
y, vn tin
Cây đa, chú cu
i ni ch́m trong mơ !

*

Quê tôi xa quá, bây gi
Tôi và quê hai b đi dương
Tôi m
ơ mt sáng tinh sương
Có đàn chim Vi
t trên đường v quê
V
quê, thc hin li th
Dng c phc quc, bn b vàng bay...

Ngô Minh Hằng

2003