báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

     Ư Nga  -  thơ                                                                                                                                                                            

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh chtrách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta va xem bài, va nghe nhc và xem videos trên youtube!!!!

 

 

    

Trang thơ ngày 14.8.2016

 

 

 

 

NGƯỜI TÙ DỄ DĂI

*

Thành kính chia sẻ cùng quư CHIẾN SĨ VNCH

*

Cơm đầy cát, canh đầy sâu, lỏng bỏng

Các Anh đùa: “Ăn ít mới dai no

Đảng cho lùa canh… “thịt” chan bo bo

Uống không đủ, ăn không đầy? Dễ dăi!”

 

Ư Nga, 14.8.2016

 

 

NHỮNG CON GỈI ĐỎ

 

Trung Ương của đảng bao gịi?

Loi ngoi tim, óc? Đua đ̣i săm soi

Ngu dân, thiển cận, hẹp ḥi

Ác hơn lang sói. Giống ṇi về đâu?

*

Bao nhiêu “bộ năo” đi đầu?

Xếp hàng hạng chót toàn cầu! Nhục thay!

Vinh quang ngày trước tốt, hay

Lọt vào tay đảng biến, bay nơi nào?

Thương dân phải nuốt nhục vào

Nuôi bao Gịi Đỏ bảnh bao, theo Tàu.

Người đi rỉ máu, đớn đau

Thương người ở lại đời sau c̣n ǵ?

 

Ư Nga      *14.8.2016

 

 

MÀN ĐÊM TỪ THUỞ SỬ LEM

 

Dân vượt biển

Lên xe rồi lại xuống tàu

Vượt biên, vượt biển nát nhàu, xốn xang

Vợ lo, con trẻ ngỡ ngàng

Mấy tên “dân phố” sỗ sàng mon men

Đêm đêm khi phố lên đèn

Bao người vất vả cựa kèn bóng đêm…

Bảy Lăm rồi mấy “Lăm” thêm

Màn đêm vẫn tối! Dân thèm bỏ đi!

 

Mấy tên “Dân phố” mập ph́

Công an, bộ đội làm ǵ giật le?

Xuống tàu rồi lại lên xe

Ăn chơi, phá Nước, theo phe giặc. Rồi:

 

Đảng vượt “biên”

Bảy Lăm sử lật từ hồi

Mấy chương sử bẩn long trời Việt Nam!

Nuôi phường ăn hại không làm

Lương dân “lao động” lũ lam “đại đồng”,

Nuôi ph́ cả lũ cuồng ngông

Sau khi bán Nước? Xổ lồng vượt biên:

 

“Cháu con” du học, rửa tiền

Vượt “biên”, vượt “biển” liền liền “cha ông”

Đảng đang bỏ chạy rất đông

Việt Nam vẫn tối! “Đỏ hồng” bóng đêm?

 

Ư Nga, 14.8.2016

               

*1975-2015: hơn 40 năm

 

 

MUỐI XÁT TRONG L̉NG

 

Núi đă liền núi,

Sồng đă liền sông,

Biển sắp liền biển

Người dân biết không?

 

Đảng đă liền đảng

Đúng là đại đồng,

Cộng đă liền Cộng:

Việt, Tàu cùng ngông!

*

Chỉ chờ Hán hóa

Trăm năm “người” trồng?

Nghe xót xa quá

Muối xát trong ḷng

 

Ư Nga      *140816

 

 

HĂY V̀ ĐẠI CUỘC

 

Khi nói chuyện đấu tranh

Mà bạn đặt Pháp Nạn

Lên trên cả Quốc Nạn.

Bạn không hề chân thành!

 

Sao nói chuyện anh em

Mà chia rẽ tôn giáo?

Bạn đào mồ đoàn kết

Cho Việt Cộng vào xem?

 

Không cần chi đánh phá

Tà đạo nh́n biết liền

Xưng thánh thần, hay tiên

Gạt được ai mà sợ?

 

Nội lực cần thêm sức

Khi Quốc Nạn không c̣n

Pháp Nạn sẽ vuông tṛn

Dân tha hồ lựa chọn!

 

Ư Nga      *14.8.2016

 

 

 

 

Ư Nga thân chuyển đến quư Bạn Trẻ Quốc Nội đang dấn thân cho một VN không cộng sản

 

 

 

 

ĐAI LỘ KINH HOÀNG

      TỘI ÁC ĐẨM MÁU CỦA VGCS 

Ở ĐẠI LỘ KINH HOÀNG, QUẢNG TRỊ 72

BÀ GIÀ, TRẺ THƠ ĐẦU HÀNG CS MÀ CHÚNG VẨN KHÔNG THA

CON THƠ T̀M BÚ BÊN XÁC CHẾT CỦA MẸ 

 

 

Năm 72 Ở Quảng Trị

 

Ghi Chú: Bài này viết năm 1990 phổ biến khắp nơi. Bỗng có một cựu pháo thủ Bắc quân thuộc đoàn pháo Bông Lau gửi email cho tôi báo tin rằng không phải pháo Bông Lau bắn trên Đại Lộ Kinh Hoàng. Tôi hỏi lại, nếu Bông Lau không bắn th́ pháo nào. Không thấy trả lời. Sách của Dương Phục và Thanh Thủy mới phát hành có đoạn tả về Đại Lộ Kinh Hoàng. Tôi gửi các bạn đọc lại chuyện cũ.

 

 

 

Đi t́m tài liệu Thời kỳ trước 1975, khi tôi có dịp phụ trách về binh thư tại bộ Tổng Tham Mưu, thường qua bên Pḥng Nh́ hoặc Trung ương t́nh báo t́m đọc các sách báo của miền Bắc. Đọc và ghi chép lại, thêm 1 chút nhận xét, nhưng không phê phán. Đôi khi phải tóm lược lại để tŕnh lên hay phổ biến nội bộ nhưng tuyệt đối không viết thêm những lời tuyên truyền hay lên án.


Ngày nay trên đướng đi t́m tài liệu cho trận Quảng Trị, chúng tôi giữ các nguyên tắc đó.
Bây giờ xin quư vị cùng chúng tôi t́m hiểu về miền Bắc Việt Nam thời kỳ đầu thập niên 70.
Để chuẩn bị cho trận mùa hè 72, Hà Nội bắt lính từ năm 1970. Sau khi vét hết nông dân, qua năm 1971 tổng động viên toàn bộ nhân lực thành thị. Các học sinh và sinh viên trên 18 tuổi chuẩn bị nhập ngũ hết.
Cũng trong thời gian này, Nga và Tàu hoàn toàn đồng ư viện trợ cho Hà Nội đánh Mỹ. Trong lúc Hoa kỳ rút quân, bên ta Việt Nam hóa chiến tranh th́ Nga Sô viện trợ tối đa cho miền Bắc qua Trung Cộng.


Ngay sau trận mùa hè 72, Phan nhật Nam viết cuốn “Mùa hè đỏ lửa” th́ 33 năm sau Hà Nội mới cho ra đời 2 cuốn sách viết về Quảng Trị. Đại tá pháo binh quân đội nhân dân ra đời cuốn “Mùa Hè Cháy” ghi lại con đường nhận pháo Nga Sô từ biên giới Tàu đem về Hà Nội đưa vào đến Quảng B́nh, rồi qua Quảng Trị trong trận mùa hè. Với số lượng pháo đủ loại và hỏa tiễn, 5 sư đoàn Bắc quân đă được yểm trợ tối đa để tấn công miền Nam trực tiếp qua Bến Hải.
Tất cả đều ghi rơ trong tác phẩm “Mùa Hè Cháy” và chính từ tác phẩm này tôi có thể đối chiếu với tài liệu c̣n lưu giữ để có được những trang sử gần chính xác về phía Việt Nam Cộng Ḥa. Cũng vào năm 2005 một tác phẩm khác tựa đề “Một Thời Hoa Lửa” đă ra đời, cũng nói về đề tài Quảng Trị. Bài viết này sẽ ghi lại rất nhiều chi tiết từ Hoa Lửa do các tác giả miền Bắc sáng tác.


“Măi măi tuổi 20” Bên lề tài liệu chính kể trên, tập hồi kư được Hà Nội nhắc nhở đến nhiều nhất là: “Măi măi tuổi 20,” hồi kư của 1 thanh niên tên Nguyễn văn Thạc. Anh là Sinh Viên đại học Tổng hợp Hà Nội. Đi lính binh nh́ truyền tin ngày 6-9-1971 và hy sinh tại chiến trường Quảng Trị ngày 30-7-1972, chưa đầy 20 tuổi và chưa đủ 1 năm lính.


Anh bị pháo cắt ngang đùi trái, mất máu nhiều quá nên đă chết. Chôn ngay tại mặt trận Quảng trị. Thạc để lại cuốn nhật kư 260 trang, viết trang cuối vào ngày 27-7-1972. Ba ngày sau tử trận. Tháng 5-1973 tức là gần 1 năm sau, gia đ́nh chưa có tin tức của đơn vị, nhưng được đồng đội về báo tin. Sau tháng 4-1975 gia đ́nh không có phương tiện đi t́m xác. Phải chờ đến cuối năm 1976 mới có điều kiện đi t́m. Cải táng từ quận Triệu Phong về huyện Từ Liêm, gần Hà nội vào dịp tết 1977.
Tôi đă đọc 2 lần 260 trang sách nhưng không t́m được những dữ kiện về trận Quảng Trị. Hồi kư ghi lại 10 tháng trong quân ngũ của 1 thanh niên miền Bắc, nhưng mới vào trận đă bị thương rồi chết.
Nội dung là lời lẽ chân thành đơn giản nhưng không có t́nh tiết hấp dẫn. Tác phẩm này được giới trẻ t́m đọc v́ đă nhắc đi nhắc lại đến t́nh yêu tuổi học tṛ với cô bạn học Như Anh. Cô này hiện nay là di dân sống tại Đức quốc. V́ tác phẩm nặng về t́nh yêu và thiếu quyết tâm nên đă không được phổ biến suốt 33 năm. Phải chờ đợi đến thế kỷ thứ 20, nhạc vàng miền Nam chinh phục hoàn toàn nền văn hóa vô sản th́ hồi kư t́nh yêu của Nguyễn văn Thạc mới được phổ biến và quảng bá mạnh mẽ.
“Một Thời Hoa Lửa” Đây là tên 1 tác phẩm, đồng thời cũng là tên 1 chương tŕnh do đài truyền h́nh Việt Nam tại Hà Nội và công ty viễn thông quân đội nhân dân phối hợp tổ chức vào ngày 31 tháng 10 năm 2005. Ban tổ chức mời tất cả bộ đội đă tham dự trận Quảng Trị trên 1.000 người về lại Thành Cổ để dự 1 chương tŕnh văn nghệ. Cùng 1 lúc họ tập hợp lối 5.000 sinh viên Hà Nội tại sân trường đại học Khoa học, Xă hội, Nhân văn cùng tham dự. Báo Nhân dân đă ghi lại là vào ngày 6 tháng 9 năm 1971 tại 30 sân trường đại học và cao đẳng, tổng cộng 10.000 sinh viên lên đường nhập ngũ.
Như vậy là 34 năm trước đảng cộng sản đă động viên hầu hết các sinh viên miền Bắc để tấn công miền Nam. Có nhiều trường đại học sau đó đóng cửa, các giáo sư cũng vô lính với học tṛ. Hầu hết có được 4 tháng huấn luyện và đầu năm 1972 tất cả lên đường vào Nam tham dự vào 3 mặt trận. An lộc, Kontum, và Quảng trị. 70% bộ đội hy sinh hoặc bị thương. Trận Mậu Thâm 68 Việt Cộng hy sinh toàn bộ các đơn vị thuộc Mặt trận giải phóng miền Nam và bộ đội tập kết.


Qua đến trận Mùa hè 72 đảng cộng sản Việt Nam hy sinh khối nhân lực trí thức tương lai của miền Bắc. Người có quyết định sắt máu đó là Lê Duẩn. 

 

 

81 ngày lịch sử Lúc 10 giờ 30 sáng ngày 30/3/1972 trung đoàn pháo Bông Lau khai hỏa trận địa pháo vào căn cứ Carroll, Ái tử và Mai Lộc. Ngày 2/4/1972 căn cứ Carroll thất thủ. Sau đó Ái Tử, Mai Lộc rồi Quảng Trị đều rút quân. Một tháng sau, ngày 1 tháng 5-1972 Bắc quân chiếm đóng toàn thể tỉnh Quảng Trị từ sông Bến Hải đến sông Mỹ Chánh. Xác người và di sản chiến tranh vẫn c̣n trên quốc lộ số 1 đă trở thành đại lộ kinh hoàng.

 


Hội nghị ḥa đàm Paris bước vào năm thứ 4. Hoa kỳ đơn phương rút quân. Khối cộng sản Nga Sô và Trung Cộng đổ chiến cụ và tiếp viện tối đa vào miền Bắc.


Mở đầu cho giai đoạn thử thách Việt Nam hóa chiến tranh, quân lực Việt Nam Cộng Ḥa hành quân Lam Sơn 72, Nam quân vượt sông Mỹ Chánh ngày 28 tháng 6-1972 và kết thúc việc chiếm lại Cổ Thành Quảng Trị ngày 16 tháng 9-1972. Sau 81 ngày tại một chiến trường khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam.


Báo chí miền Bắc gọi là Cuộc đụng đầu của lịch sử. Hơn 30 năm qua và cho đến ngày nay, Hà Nội luôn luôn nhắc đến chiến tích đă cầm cự được 81 ngày.


Tại viện bảo tàng lịch sử Cổ Thành hiện nay có bảng tưởng niệm với 81 tờ lịch ghi dấu 81 ngày trong cuộc chiến mùa hè 72. Thêm vào đó có 11 tấm phù điêu tiểu sử 11 chiến binh đă có mặt trong Cổ Thành và c̣n sống đến ngày nay. Mỗi người đều ghi lại cuộc đời sinh viên, nhập ngũ, chiến đấu và trở về. Đó là phù điêu gọi là Dương bản. C̣n Âm bản là mộ bia tưởng niệm chung trên 10.000 bộ đội đă hy sinh.
Trong đêm văn nghệ Hoa Lửa 31/10/2005 họ đă dùng 81 nhạc công trong ban ḥa tấu để nhắc lại ư nghĩa của 81 ngày lịch sử.
Cũng theo tài liệu của miền Bắc, tuyển tập Hoa Lửa ghi lại bút kư, bài viết và lời phát biểu của gần 100 nhân vật về trận mùa hè 72. Sách xuất bản năm 2005 ngôn ngữ Hà Nội đă khác biệt với tài liệu tuyên truyền phổ biến trước và sau 1975. Không c̣n những lời miệt thị miền Nam. Họ gọi quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, tổng thống Nguyễn văn Thiệu, trung tướng Ngô quang Trưởng. Đồng thời qua tài liệu với nội dung mở rộng đă có đề cập đến số tổn thất, thương vong khủng khiếp, nỗi sợ hăi, việc đào ngũ của chiến binh.
Đặc biệt có những chỗ ghi rơ tuổi tân binh có nhiều em dưới 18 tuổi. Các chú lính mới chưa được huấn luyện và cán bộ quân sự đă dạy bắn hay ném lựu đạn lúc c̣n ở dưới hầm trong Cổ Thành. Họ lùa tất cả đám lính mới qua sông rồi sẽ huấn luyện sau.


Cuộc sống của hàng ngàn bộ đội dưới hầm là một thế giới cực kỳ gian khổ. Các hầm đều ngập nước. Không đủ nước uống. Không đủ ăn. Điều kiện vệ sinh hết sức khốn nạn. Người sống ở chung với thương binh và người chết. Trên 20% thương vong khi vượt sông Thạch Hăn. Sau đây là 1 đoạn nguyên văn của cán bộ quân sự viết lại: “Trong 81 ngày đêm đó, trung b́nh hàng đêm có 1 đại đội tăng cường hơn 100 người vượt sông và cũng từng đó con người đă ra đi không trở về. Máu thịt ḥa vào nước sông trôi ra cửa Việt.”


Một chiến binh khác viết về những ngày sau cùng: Đêm 13/9/1972 Hồ Tú Bảo là sinh viên đại học toán, làm trinh sát cho sư đoàn 325 được lệnh qua sông vào tiếp viện. Suốt 2 ngày 13 và 14 tháng 9 không vượt được sông Thạch Hăn, Ngày 15 tháng 9-72 chuẩn bị vượt sông nhưng bến đáp cả 2 bờ Bắc Nam không c̣n nửa. Trong thành vẫn có súng nổ. Đến ngày 16/9/72 th́ Cổ Thành Quảng Trị đă hoàn toàn im tiếng. Chỉ c̣n những ngọn khói bốc lên.
Đơn vị được lệnh rút về và hiện nay anh lính trinh sát sư đoàn 325 trở thành giáo sư tin học tại đại học Hà nội.

 

 

Cờ bay trên Thành Cổ Phía Việt Nam Cộng Ḥa rất hiểu rơ ư nghĩa của việc tái chiếm Cổ Thành để dành thắng lợi trên bàn hội nghị. Phía Hà nội cũng ghi nhận đây là điểm quan trọng nhất. Ḥa đàm Paris dự trù tái nhóm ngày 13 tháng 7-1972. Tài liệu của miền Bắc ghi lại rằng: “Tướng Ngô quang Trưởng đôn đốc nhẩy dù phải chiếm bằng được nhà thờ Tri Bưu ngày 12 và sau đó chỉ c̣n 500 thước đến Cổ Thành th́ phải cắm cờ vào ngày 13/7/72. Kết quả quân Dù của VNCH chiếm được Tri Bưu nhưng quân ủy trung ương Hà Nội ra lệnh trung đoàn 48 và 2 tiểu đoàn địa phương, trung đoàn 95 của sư đoàn 325 phải sẵn sàng để chống vụ cắm cờ bằng mọi giá.
Một trang báo dài của đại tá Nguyễn hải Như, tham mưu trưởng trung đ̣an Thạch Hăn đă mô tả về trận quân Dù đánh xong Tri Bưu nhưng thất bại trong việc treo cờ Cổ Thành ngày 13/7/72. Sau trận đánh đẫm máu mà lính mũ đỏ hy sinh rất nhiều.
Tài liệu của cộng sản cũng ghi rơ cách đánh rất dũng mănh của cả 2 binh đoàn nhẩy dù và thủy quân lục chiến trong trận Cổ Thành.
Bên Việt Nam Cộng Ḥa có lợi thế thay quân. Đánh rồi ra nghỉ. Đưa thương binh tử sĩ ra khỏi trận địa. Trong khi phía miền Bắc không có điều kiện thuận tiện v́ thay quân là phải qua sông và thương vong trên sông Thạch Hăn rất cao.
Sau cuộc chiến. Cũng từ tài liệu của miền Bắc ghi lại, trên toàn thể Việt Nam, Quảng Trị là nơi có 2 nghĩa trang liệt sĩ lớn nhất. Nghĩa trang Trường Sơn và nghĩa trang Quảng Trị. Phần lớn chiến binh cộng sản tử trận được gom lại chôn tại Quảng Trị. Một số lớn c̣n thất lạc.
Các cựu quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa khi qua Mỹ được hỏi về di hài lính Mỹ cũng đă tiết lộ thêm về các mộ phần của bộ đội tại miền Nam do bên ta chôn cất. Phía Hoa Kỳ có chuyển tin tức này cho Hà nội. Tuy nhiên về việc t́m kiếm mộ phần của phía Việt Nam Cộng Ḥa trước 75 bao gồm thêm di hài tù tập trung “cải tạo“ hiện vẫn chưa được chính quyền Hà Nội lưu tâm.


Gần 35 năm sau tháng 4-1975 dân Việt tỵ nạn đă có cả triệu lần trở về cùng với hàng tỷ mỹ kim gửi quà hàng năm, nhưng vết thương chính trị vẫn c̣n là gánh nặng nên chưa giải tỏa được con đường vào chốn tâm linh.


Ông Nguyễn đặc Thành, một HO can đảm đang đặt vấn đề cải táng di hài tù chính trị. Hồ sơ qua ṭa đại sứ Hoa Kỳ gửi cho Hà Nội vẫn chưa được chính phủ cộng sản cứu xét.
Thuần túy trên lănh vực tâm linh, nghĩa tử nghĩa tận, chỉ có chính quyền Hà Nội mới có thẩm quyền và trách nhiệm tối thiểu đối với di hài chiến sĩ miền Nam.


Với danh nghĩa người Mỹ gốc Việt, với sự cộng tác mạnh mẽ của ṭa đại sứ Mỹ tại Việt Nam, việc t́m kiếm tảo mộ di hài chiến binh miền Nam đưa về nguyên quán hay chôn tại Nghĩa trang Biên Ḥa với sự bảo quản tối thiểu, không có ǵ khó khăn.
Hà Nội đă bước vào kỷ nguyên mới, phải ư thức được những điều phải làm trong trách nhiệm với lịch sử dân tộc, theo trào lưu tiến hóa của nền văn minh nhân loại.
Để kết luận câu chuyện về Quảng Trị, chúng tôi xin kể hầu quư vị 1 câu chuyện.


Năm 1992, hai mươi năm sau mùa hè 72, Hội VMA (Vietnam Memorial Association) gồm các cựu chiến binh Hoa Kỳ muốn hàn gắn thương đau của Việt Nam hậu chiến. VMA dự trù xây trường học tại các nơi hẻo lánh cả 2 miền Nam Bắc. Ban quản trị họp để t́m 1 địa điểm đầu tiên. 8 ông bà Hoa Kỳ bàn về các địa điểm. Ư kiến khác biệt, Cô Kiều Chinh là người Việt duy nhất, đồng sáng lập viên của VMA đă đề nghị ngôi trường đầu tiên sẽ xây tại Quảng Trị. Nơi mang vết thương lớn nhất của chiến tranh Việt Nam. Nơi chia cắt 2 miền suốt 21 năm. Toàn thể VMA đều đồng ư chọn đất cho ngôi trường tại Đông Hà coi như món quà của người phụ nữ Việt Nam tỵ nạn cộng sản gửi lại quê hương.
Bức thông điệp đẹp đẽ biết dường nào. Năm 1954, cha của cô bị Việt cộng bỏ tù không bản án và chết trong tù. Thêm một ngôi trường được xây cất tại làng Mọc, quê hương của ông Nguyễn Cửu, thân phụ của cô Nguyễn thị Chinh, tên thật của tài tử Kiều Chinh. Cô ra đi lúc c̣n nhỏ 1954 và từ đó không bao giờ thấy được mặt cha.


Trong phim “Người t́nh không chân dung” có đoạn Kiều Chinh quay tại nghĩa trang Biên Ḥa cũng vào năm 1972. Một ngày nào đó, cô sẽ lên thăm lại nghĩa trang quân đội miền Nam, nơi có rất nhiều chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă hy sinh tại chiến trường Quảng Trị mùa hè 72. Không thiếu bất cứ 1 quân binh chủng nào, không thiếu bất cứ màu cờ sắc áo nào. Kể cả lính Dù chết dưới chiến hào với cờ vàng pha máu và lính thủy quân lục chiến hy sinh trong thành nội 10 ngày sau cùng, chưa thấy được lá cờ bay trên trời xanh của Cổ Thành Quảng Trị.
Phía bên kia Bến Hải một thời, có câu chuyện của họ. Bây giờ đến lượt chúng ta phải kể lại câu chuyện của ḿnh. Nếu anh không nói, ai nói. Bây giờ không nói, bao giờ.
V́ vậy sau khi nghe chuyện bên kia, chúng ta hăy nói chuyện bên này.


Rồi mai đây, vào năm 2025, nửa thế kỷ sau cuộc chiến, sử Việt sẽ ghi rằng chiến tranh Việt Nam đă làm chết 2 triệu dân trên khắp các miền đất nước. Riêng tại Quảng Trị, mùa hè năm 1972 cuộc chiến dằng xé điên cuồng đă giết chết 50 ngàn thanh niên của cả hai miền Nam Bắc. Lịch sử sẽ không cần ghi phần tổn thất hay thắng bại của các đơn vị.


Sau này những đóa hoa tưởng niệm thả xuống ḍng Thạch Hăn hay con sông Bến Hải sẽ cùng trôi ra biển Đông. Thể hiện tấm ḷng của thế hệ tương lai gửi chung cho tất cả linh hồn các chiến binh đă hy sinh cho cuộc chiến tương tàn cuối thế kỷ thứ 20 tại Việt Nam.

 

 

NGƯỜI NHÂN CHỨNG QUA ĐÊM
TRÊN ĐẠI LỘ KINH HOÀNG


Khi đi t́m nhân chứng của 1 chiến trường hết sức oan nghiệt và thê lương, hết sức dũng mănh và hào hùng, tôi vẫn không quên đoạn đường đầy xác người trên quốc lộ số 1. Ngay khi chiến trường c̣n vương khói súng, cây bút nhẩy dù, đại úy Phan nhật Nam đă viết “Mùa hè đỏ lửa.” Tác phẩm đem vinh quang cho tác giả đồng thời cũng làm khổ ông sau 1975. Nhưng trước sau “Mùa hè đỏ lửa” đă gắn liền vào tên tuổi Phan nhật Nam.


Phải chờ đến 32 năm sau, Hà Nội mới xuất bản cuốn “Mùa hè cháy“ của đại tá pháo binh “Quân đội Nhân dân” viết về trận pháo kích của trung đoàn pháo Bông Lau, trận pháo dă man trên đường di tản của dân Quảng Trị, giết chết hàng ngàn người và làm đoạn đường trên 2 cây số giữa con sông Thạch Hăn và Mỹ Chánh trở thành Đại lộ Kinh Hoàng.


Chúng tôi vẩn đi t́m xem ai là người đặt tên cho đoạn đường của trận thảm sát mùa hè năm 72. Có lẽ chỉ trong chiến tranh Việt Nam mới có cái đại lộ mang tước hiệu kinh hoàng.
Anh phóng viên của bộ Thông Tin có mặt tại Quảng Trị nói rằng bác đi hỏi ông Lê Thiệp trên DC. Khi quân ta phản công ở Mỹ Chánh, ông nhà báo Lê Thiệp có đi theo trên quốc lộ 1 qua lối này. Năm 2005 nhân dịp gặp ông Thiệp tại DC, ông nói rằng không biết tay nào đặt cái tên Đại lộ Kinh Hoàng thật hay. Câu chuyện dừng tại đó.


Một lần khác, chúng tôi rao lên là muốn t́m gặp những ai đă chạy trên con đường ác độc vào đúng lúc địch pháo kích. Tôi biết có trung tá Lê huy Linh Vũ của Tổng cục Chiến tranh Chính trị là người đă trải qua và đă viết lại thành cuốn sách. Con gái của trung tá Vũ là họa sĩ Hương Alaska có cho phép chúng tôi in lại cuốn này để tặng các bạn.


Nhưng ông Vũ nay không c̣n nữa. Đại tá Hà Mai Việt, tỉnh trưởng Quảng trị thời kỳ 72 đă nói rằng: “Tại ông không lưu tâm đọc sách của tôi. Mở trang này ra mà xem, nhân chứng sống là ông Phan văn Châu. Tôi đă viết rơ từng trường hợp của trận Quảng Trị trong tác phẩm Thép và Máu.
Ông nhân chứng này không những chịu đựng trực tiếp trận pháo trên quốc lộ mà c̣n nằm lại 1 đêm giữa các xác chết.”


Sau cùng nhờ ông Hà mai Việt, chúng tôi đă gặp nhân chứng sống. Trung sĩ Phan văn Châu năm nay 68 tuổi quả thực là 1 người dân tiêu biểu của miền đất Quảng. Qua máy điện thoại, dường như cả một trời tâm sự tuôn tràn. Những h́nh ảnh quê hương, chiến tranh, loạn lạc, pháo kích, khói lửa, lẫn lộn giữa trận 72 và trận 75.


Nói đến chuyện đất nước biết bao nhiêu địa danh nào là Nhan Biều, Cầu Ga, Ái Tử, Mai Lĩnh, Cầu Dài. Rồi đến biết bao nhiêu con sông, bao nhiêu rạch nước. Âm thanh đất Quảng của người dân chân chỉ hạt bột, ṿng qua quay lại để sau cùng trở về với cái ngày cả gia đ́nh bỏ Nhan Biều mà đi.
Ông Châu nói rằng, lúc đó dường như mọi người đă chạy hết. Phan văn Châu là trung sĩ thông dịch viên cho ngành t́nh báo tại Đà Nẵng đang đi công tác về Ái tử.


Đến khi thiên hạ bỏ chạy hết, thầy thông ngôn trẻ tuổi mặc đồ dân sự cùng 1 đứa cháu, dẫn vợ có bầu với 3 đứa con nhỏ, năm một, sáu, bẩy, tám tuổi. Tất cả vội vàng ra đi bỏ lại phía sau căn nhà mới cất tại Nhan Biều bên bờ Bac của sông Thạch Hăn.

 

Vợ con đi trước 1 đoạn với gia đ́nh bà chị. Thằng cháu và ông Châu đi xe gắn máy kéo theo 1 chiếc xe gỗ 2 bánh. Hành trang chất đầy, người kéo, người đẩy chiếc xe qua khỏi cầu Ga, đi được một đoạn dài đến 9 giờ sáng th́ pháo nổ ngay trên đường. Con đường đầy người chạy loạn. Cả dân cả lính với đủ mọi thứ xe. Đa số đi bộ v́ đường tắc nghẽn nên không thể đi nhanh. Đạn rơi chỗ nào cũng có người chết. Xác bắn tung lên trời. Khói lửa mù mịt. Mạnh ai nấy chạy. Vợ con thất lạc ngay từ lúc đó. Ông Châu nghĩ rằng vợ con có thể đang ở phía trước. Nhưng phía trước hay phía sau th́ cũng bị pháo. Khi pháo tạm ngưng th́ có người lại tràn ra đi tới. Nhưng phần lớn nằm yên chịu trận. Có nhiều người không chết ở đợt pháo đầu nhưng rồi bị chết ở các đợt pháo sau. Nhiều xác chết trên đường bị pháo đi pháo lại nhiều lần. Bị thương rồi lại bị pháo rồi cũng chết. Biết bao nhiều người cố chạy cho thoát bỏ lại cả gia đ́nh vợ con. Những đứa nhỏ nằm khóc bên xác mẹ. Những em bé sơ sinh bú vú mẹ đă lạnh khô. Có người c̣n sống thấy đó mà phải bỏ đi. Ông Châu và đứa cháu chạy về phía đông quốc lộ, vùi thây xuống cát mà chịu đựng 1 ngày pháo kích. Đủ loại pháo của cộng sản thay phiên bắn phá suốt một ngày dài. Pháo 122, pháo 130 và pháo 155. Chỉ khi nào có B52 đến thả bom mới thấy địch im tiếng súng được 1 lúc.Toàn thân ông tê liệt dưới trời nắng gắt. Phải ḅ đến các vũng nước có cả phân trâu và máu người để uống.


Khi trời tối dần, tất cả đều im lặng và ghê sợ. Ông Châu và đứa cháu bắt đầu ḅ quanh lật các xác chết đàn bà và trẻ em lên xem có phải vợ con. Lật một xác phụ nữ mà ông nghĩ rằng người vợ, đầu óc ông mê muội. Thằng cháu c̣n tỉnh táo nói rằng không phải mợ. Mợ có bụng mà cậu. Mấy người khác c̣n sống cũng làm như vậy. Tất cả đi t́m xác thân nhân. Nhưng rồi trời tối hẳn, bộ đội Việt Cộng bắt đầu xuất hiện. Chúng t́m đến các xe nhà binh và t́m các quân nhân mặc quân phục bắt đi hết. Cậu cháu ông Châu khai là dân thường nên được lệnh phải nằm yên tại chỗ. Đêm hôm đó, ông Châu thức trắng trên băi cát đẫm máu của Đại lộ Kinh Hoàng. H́nh như có đôi lúc ông cũng thiếp đi. Cũng chẳng c̣n nhớ rơ. Chung quanh toàn xác chết. Người chết nhiều hơn người sống. Những xác chết cháy như than củi. Ông nghĩ rằng chắc xác vợ con cũng quanh đây. Sáng hôm sau, từ sớm mai những người c̣n sống đành phải bỏ lại 1 cánh đồng xác ở đằng sau để chạy về miền Nam. Đi đến cầu Dài gần sông Mỹ Chánh th́ gặp toán tiền sát của thủy quân lục chiến Việt nam chận lại. Khi biết chắc là không phải quân địch, ông trung úy thủy quân lục chiến phất tay cho qua. Vừa đi khỏi một đoạn đường th́ thấy ông sĩ quan bị du kích phía sau bắn sẻ chết ngay tại chổ. Đó là cái chết cuối cùng ông chứng kiến tại Quảng Trị. T́m xe quá giang về Huế với tâm trạng hết sức năo nề. Nhưng rồi phép lạ đầu tiên đến với cuộc đời ông. Ngay tại khu vực tạm cư Phú văn Lâu, thuộc thành phố Huế, ông gặp lại đầy đủ vợ con. Bà vợ bầu đă dẫn 3 đứa con nhỏ đi xuống đường ven biển theo dân địa phương. Đoàn người đi xa quốc lộ nên tránh được pháo kích.


Vợ con dắt díu nhau đi suốt 1 ngày 1 đêm về đến Mỹ Chánh rồi được xe cho bà bầu quá giang về Huế. Hai năm sau người vợ đầu tiên của ông Châu qua đời, sau khi sinh cho ông thêm 3 ngưới con nữa. Cô gái c̣n nằm trong bụng mẹ trên đại lộ kinh hoàng năm nay đúng 37 tuổi, tốt nghiệp đại học và có gia đ́nh cư ngụ tại miền đông Hoa kỳ.


Những bước chân trần ai trên băi cát Quảng Trị mùa hè năm 72 của bà mẹ mang bầu không biết có c̣n vương vấn chút nào trong ḷng cô bé nghe pháo kích từ lúc chưa ra đời. Ông Châu nói rằng: Tụi nhỏ chẳng biết ǵ đâu. Chỉ có đứa lớn nhất năm nay ngoài 40 tuổi là c̣n nhớ đôi chút. Hỏi rằng thế ông có được bao nhiêu con tất cả. Ông tính nhẩm rồi nói rằng tất cả 10 con. Bà đầu tiên 6 con. Bà thứ hai 3 con. Bà này bỏ tôi đi lấy chồng nên bây giờ vẫn c̣n ở Việt Nam. Tôi đưa cả 3 cháu đoàn tụ bên này. Bà hiện nay ở với tôi có 1 cháu. Năm nay cháu cũng 24 tuổi rồi. Bà sau này có 1 con riêng. Như vậy là chúng tôi có 11 con. Thế bác có hạnh phúc không. Hạnh phúc chứ. Tất cả là số trời. Ông Châu nói rằng, cái đêm nằm ở đại lộ kinh hoàng, uống nước máu người và phân trâu tôi không bao giờ giờ nghĩ đến có ngày đi Mỹ như bây giờ. Tôi nghĩ rằng bây giờ vợ con chết hết th́ ḿnh sẽ ra sao. Làm sao t́m xác. Rồi chôn ở đâu. Hàng trăm xác người chung quanh, biết bao nhiêu xác trẻ con, vợ con tôi đều trong số đó. Không hiểu nó bắn pháo đạn ǵ quá ác. Tất cả xác chết như than củi chẳng làm sao biết được người nào là người nào.


“Năm 1973 tôi có trở lại, đi qua con đường thấy có đài tưởng niệm, rồi có các mồ chôn tập thể, có mồ chôn riêng rẽ. Ḷng tôi hết sức xúc động. Cho đến bây giờ tôi vẫn c̣n xúc động. Con cháu tôi th́ nhiều nhưng mà làm sao các con hiểu được những ǵ tôi đă trải qua. Trận 72 quân ta mới lấy lại một nửa Quảng Trị. Đứng bên này ḍng Thạch Hăn, bên kia là Nhan Biều, nơi tôi ra đời c̣n cả ngôi nhà thân yêu. Bên ta đă bị địch chiếm bờ Bắc, chỉ giữ được bờ Nam, đến 75 th́ bờ Nam cũng chẳng c̣n.”
“Vâng thưa bác, năm nay em 67 tuổi,” ông Châu nói tiếp, “quê ở Nhan Biều, bờ Bắc sông Thạch Hăn, ngay dưới cầu Ga. Nhà em thi vào làm trung sĩ thông dịch viên năm 1966 khóa 11 tại quân đoàn I. Sau 75 em trốn được. Nếu khai thật chắc là bị buộc tội CIA.


Bờ sông Mỹ Chánh và cây cầu mới năm 2009. Mùa hè năm 1972, Nam quân và thường dân đă chạy qua “Đại lộ Kinh hoàng” để rút về phía Nam sông này.


Sau đó em vượt biên rồi đoàn tụ. Trước sau 3 vợ, 11 người con. Bà sau này là bà bền chặt nhất đă sống với nhau 25 năm. Vâng, thưa bác đây chắc chắn là bà sau cùng. Gia đ́nh em rất hạnh phúc. Phần em, dù có bị kinh hoàng nhưng cũng chỉ có 1 ngày 1 đêm. So với người ta có người cả đời kinh hoàng th́ nỗi khổ của chúng em có thấm vào đâu.”


Đó là câu chuyện của ông Châu, nhân chứng số 1 của chúng tôi. Tôi hỏi ông Châu câu cuối cùng. “Ông có biết ai đặt tên Đại lộ kinh hoàng.” “Không đâu,” bây giờ ông gọi tôi là cụ. “Cụ với cụ Hà Mai Việt không biết th́ ai mà biết. Nhưng quả thực là kinh hoàng thực đấy các cụ ạ.”
Tuy hỏi vậy, nhưng tôi đă t́m ra. Số là vào mùa hè năm 72 đó, có anh phóng viên trẻ tuổi bút hiệu Ngy Thanh cũng ra chiến trường Quảng Trị. Anh đă bỏ ra cả 1 ngày dài trên đoạn đường oan nghiệt. Chụp h́nh các xe cháy, các xác chết và có được 1 bộ h́nh hết sức đặc biệt. Khi về lại Saigon viết loạt bài phóng sự, anh có đặt tên là Đại lộ Kinh Hoàng. Câu chuyện làm xúc động độc giả tại thủ đô. Chủ nhiệm là chị Trùng Dương bèn cùng anh chị em quyên góp tiền bạc ra Trung tổ chức nhặt xác và chôn cất. Câu chuyên ngày đó có lẽ ai cũng biết, nhưng ngày nay ai cũng quên hết cả rồi. Hành động của báo chí và đồng bào tự nguyện đứng lên lo việc chung sự cho nạn nhân của đại lộ kinh hoàng là 1 câu chuyện ư nghĩa nhất trong phần nhân bản của trận Quảng Trị mùa hè 72.

 

Quảng Trị 1972

 

Hai tháng sau đêm kinh hoàng của ông Phan văn Châu, quân miền Nam vượt sông Mỹ Chánh, phản công tái chiếm Quảng Trị. Người phóng viên chiến trường trở lại quốc lộ số 1. Sau đây là phần trích lại bài phóng sự đăng báo Sóng Thần năm 1972 của Ngy Thanh.


“Khoảng 10 giờ sáng, đầu cầu Bến Đá vắng lặng, không có lính trấn thủ khi chúng tôi đến. Những mũi dùi tấn công của Nhảy dù và TQLC đă được trực thăng vận vượt sông đánh lên qua sông Trường Phước. Bến Đá bấy giờ có 2 cầu. Cầu xe hơi trên QL 1 bị phá. Chiếc cầu sắt xe lửa nằm ở phía núi găy gục, đoạn giữa cắm xuống sông thành h́nh chữ V. Khu đất đầu cầu do QLVNCH trấn giữ trước đó đă được đặt nhiều ḿn chống chiến xa. Thấy yên lặng và không có người, cả ta lẫn địch, hai chúng tôi ḅ theo khung cầu sắt găy qua bên bờ Bắc, lách giữa đám ḿn chống chiến xa để quay lại QL 1. Trước mặt chúng tôi, ngay trên bề mặt quốc lộ là xác xe. Chiếc ngược, chiếc ngang, phần lớn giở mui, không biết v́ lư do ǵ. Nhiều xe cứu thương đă bị bắn cháy, nhưng c̣n đọc được phù hiệu Hồng Thập Tự hai bên hông. Chúng tôi nh́n vào cánh cửa xe hé mở, và thấy xác thương binh chết nằm, chết ngồi trong đó. Mùi tử khí đă thành mùi thối, thay v́ mùi nồng của xác người như khi mới chết ít hơn 2 tuần. Chúng tôi tiếp tục lội xuống băi cát 2 bên đường, băi phía biển có nhiều xác chết hơn băi phía núi, có lẽ v́ khi bị tàn sát, người ta có khuynh hướng chạy ra phía Đông, là khu vực có người tiếp cứu trong khi phía núi chỉ là vùng hoang vu, không có ai sinh sống. Trên băi cát này, chúng tôi thấy xác người lớn và xác trẻ em, xác quân nhân, cảnh sát và thường dân. Nhiều xác úp mặt chồng lên nhau, có lẽ bắn chết khi đang chạy tới để thoát hiểm”. (Ngy Thanh)


Cuộc chiến nào mà không có thảm sát, chiến tranh nào mà chẳng có nạn nhân. Nhưng h́nh ảnh của 1 đứa bé ngồi khóc bên xác mẹ giữa 1 chiến trường thảm khốc đầy xác thường dân như ở đại lộ kinh hoàng vẫn là 1 h́nh ảnh đau thương nhất mà chúng ta không thể nào quên được.
V́ vậy tôi cố t́m cho được câu chuyện của 1 nhân chứng đích thực, c̣n sống để kể lại hầu quư vị và riêng tặng cho đại tá Nguyễn Việt Hải chỉ huy trung đoàn pháo Bông Lau của quân đội Nhân dân, nước Cộng ḥa Xă hội chủ nghĩa Việt Nam.


Trong tác phẩm “Mùa hè cháy” xuất bản năm 2005 tác giả đă viết thật rơ ràng là đơn vị của ông khai hỏa tập trung pháo 122 pháo 130, pháo 155 mà ông gọi là trận địa pháo cường tập trên quốc lộ số 1 vào đám ngụy quân trên đường bỏ chạy.
Ông đại tá pháo binh tác giả của tác phẩm “Mùa hè cháy” đă đích thân quan sát trong vai tṛ tiền sát viên để trực tiếp chỉ huy bắn.
Bài báo ngắn ngủi và khiêm nhường hôm nay hy vọng sẽ đến tay các pháo thủ miền Bắc ngày xưa để họ nhớ lại thành quả vào ngày 1 tháng 5 trong chiến dịch Nguyễn Huệ 1972.

 

Định mệnh nào  đă dành cho ông Phan văn Châu c̣n sống để định cư tại Hoa Kỳ với 11 người con thành đạt, hàng năm vẫn gửi tiền về giúp cho miền quê nghèo khổ xứ Nhan Biều. Bây giờ, những mộ phần tập thể của dân oan chết v́ trận mưa pháo Bông Lau năm 72 đă chẳng c̣n dấu vết. Những đứa bé đói sữa nằm bên xác mẹ rồi cũng đă chết hết trên đại lộ kinh hoàng 37 năm về trước.
Nhưng mà sao tiếng khóc của em vẫn c̣n nghe văng vẳng đâu đây…

 

  

Ư Nga (thơ)