báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

     Ư Nga  -  thơ                                                                                                                                                                            

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh chtrách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta va xem bài, va nghe nhc và xem videos trên youtube!!!!

 

 CHÚC MỪNG NĂM MỚI [HAPPY NEW YEAR] -Abba -NDD (Super HD)

https://youtu.be/T6HYdGJacRI?list=PL62F8D4FBEB93D0D3

***  

CHO NHUẦN NHUYỄN RA!

 

 

Ư Nga (ảnh:PTV)

 

Đầu năm đă bất đắc dĩ phải tiếp một người mang nặng đầu óc kỳ thị tôn giáo. Tưởng anh chủ nhà người Bắc th́ hẵn nhiên chị chủ nhà cũng Bắc luôn nên hắn tuyên bố vung vít con bọ xít:

-“Hà tiện như dân miền Trung và phung phí như dân miền Nam, tôi chả thích kết bạn”

Hà tiện không thích, phung phí không ưa? Hèn chi hắn lừng khừng với lập trường chao đảo. Thật ngạc nhiên cho một tổ chức chính trị “tiếng tăm” từng ấy mà lại cử một “thuyết khách” hạng bét từng này đi mời người tham gia và kết nạp. Thảo nào mà tai tiếng vang lừng! Thế là chẳng những phải tiễn khách-không-mời, chủ nhà c̣n phải băng băng tuyết chạy theo trả lại món quà-không-nhận mà hắn đă giả vờ để lại. 

Thật là phiền! Tưởng người hiền mà sao ra lắm chuyện?

Không phải xúc tuyết, bỗng nhiên chạy ra ngoài, h́nh như bị lây 2 chữ “không thích” của Không-Thích-khách nên người viết cũng chê cái máy treadmill trơ trơ cứng ngắt hàng ngày và thay đồ ấm ra ngoài tập thể dục để thay đổi không khí và ngắm cảnh đẹp của mùa đông Canada, không thôi mai này khi Việt Cộng và Việt gian chết hết, được trở về VN… sống lại, th́ dễ ǵ c̣n cơ hội mà ngắm tuyết nữa! Ra đi từ năm 1979 đến giờ mà vẫn chưa được trở về, bởi một chế độ toàn là:

Ít tài, lắm tật: hại dân!

Ba lần, bảy lượt bất nhân hại người

Làm ǵ cũng lộ “Đỏ tươi”

Nghèo nàn liêm sĩ, chín mười độc, thâm!

Năm mới, nhiều điều đă góp phần cộng thêm vào nỗi buồn xa xứ của thuyền nhân tôi, duy nhất có cái nhiệt kế Canada là hăng say hơn cả: cứ trừ từ 35 độ Celcius mà nhích dần “lên” đến… âm 28 độ như hôm nay. Cám ơn đất trời: dù sao vẫn “ấm” hơn là cảnh trừ 43 độ C (-45.4 Fahrenheit) của hôm nào mới di cư sang: phải đứng chờ xe điện trên đôi giày ống và trong chiếc áo dày-nhưng-không-đủ-ấm của một người từng tỵ nạn 20 mùa đông bên đất Ư; áo và giày Ư tuy rất tốt trên thế giới nhưng chưa được… cấp bằng cho nhiệt độ quá thấp của xứ "Cây Nước Đá" này nên dù đă “nhảy” đủ thứ điệu nhạc giật… cả gân mà tay chân vẫn cứ hát bài Tê Tái. Không phải dân tỵ nạn bên châu Âu vừa khoe áo và giày Ư đâu nhé, chỉ khoe áo của xứ-ấm-hơn xứ châu Mỹ này thôi! Nói nghe cho… buồn thêm, chứ “người Canadian” này chẳng dám chê “người Ư” kia, hay là cái ǵ của VN cũng khen tốt nhất đâu! (nói người Ư, người Canadian, v́ tuy đă nhập tịch Canada nhưng tôi vẫn c̣n giữ quốc tịch Ư. Quốc tịch của cố quốc, nơi sinh ra, th́ bị cộng sản tước đi mất, ngược lại phải mang làm chi tới 2 cái “quốc tịch tư bản” cho tốn giấy và tốn tem trú quốc mấy chục năm ṛng thế không biết? Mà đă tốn sao không tốn luôn cho cả “tam tịch” th́ có phải vui vẻ cả làng không? Song tịch, mà cái núm ruột quê hương cần giữ ǵn nhất th́ bị Việt Cộng … tịch mất trên giấy tờ. Buồn ơi!)

 

      Ai di chuyển bằng phương tiện công cộng bên này, những ngày phải đứng chờ xe lâu quá, thường đều di chuyển qua lại không ngừng để giữ ấm cơ thể, vả lại mùa đông xe bus cũng “trượt rầm rầm” để thi thố tài năng trên những con đường đóng băng trơn hơn mỡ, thắng một cái là xe biểu diễn quay 360 độ như múa "ballet", xâu theo cả chùm mấy chục chiếc nối đuôi bị vạ oan.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Riêng người tỵ nạn này th́ càng lạnh càng "nhảy" theo nguyên tắc sinh tồn đă học thuộc ḷng, do quư trưởng Hướng Đạo Canada dạy cách đưa trẻ đi cắm trại trên tuyết

 

 

 

“-Uống nước ấm trước khi ra ngoài.

-Không được sinh hoạt ở thế bất động dưới nhiệt độ thấp!

-Phải chạy nhảy, ḥ hét, ca hát cho… tan băng tuyết ra th́ mới vui!

 

Một phụ huynh từng chứng kiến nhiều lần những buổi sinh hoạt ngoài tuyết của các em Hướng Đạo Sinh trong đoàn chúng tôi, vẫn thường chọc quê Akela (Bầy Trưởng) hoài:

-Nhảy trên tuyết th́ không ai dạy trẻ nhảy giỏi hơn trưởng Ư Nga được!

 

 

 

Trời mùa đông Calgary tuyết trắng cả đất trời, chỉ c̣n lại màu xanh duy nhất tô điểm cho cảnh vật là những chàng thông ngạo nghễ như thơ NGUYỄN CÔNG TRỨ:

 

 

 

 

 

“VỊNH CÂY THÔNG

Ngồi buồn mà trách ông xanh 
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười 
Kiếp sau xin chớ làm người 
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo

Giữa trời vách đá cheo leo 
Ai mà chịu rét thời trèo với thông”

 

 

 

Ngạo nghễ thế mà chàng thông nào cũng bị nàng tuyết đồng hóa hết cả!

Ǵ cũng trắng, nên muốn khoe tuyết, hướng đạo sinh tôi chọn khăn, nón & găng tay màu… cầu ṿng cho thiên hạ ớn chơi, nhưng thiên hạ chưa kịp ớn th́ tôi đă ớn… lạnh rồi, nào dám “trèo với thông” như lời thách đố. Có bao nhiêu vải vóc và len trong nhà tôi đem ra khoe hết như… Ninja, chỉ chừa lại đôi mắt để thấy đường mà đi với hy vọng hăo huyền: biết đâu may ra c̣n có người… “xem mắt” :) 

 

 

 

 

 

Vậy mà đi được một lúc th́ tuyết cũng phủ trắng cả hai hàng lông mi. Tóc ai bị bạc, nếu không soi gương th́ chẳng thấy chi, chứ lông mi “bạc” thế này th́ thấy đường đâu mà cầm gương soi, trước khi nhắm chừng có người muốn… xem mắt hôm nay? Chẳng lẽ lại đem cái kính... lặn ra mà đeo nữa th́ thiên hạ lé mắt hết c̣n ǵ! Hôm nào tôi phải đan một cái nón đủ màu, trùm từ đầu đến cổ, nối ở giữa là một cặp kính lặn mới được. Làm xong, đem đăng kư độc quyền với chính phủ Canada, để lỡ bọn Tàu Cộng có ăn cắp bản quyền th́ Con Kiến c̣n vác chiếu mà đi kiện Củ Khoai và sản xuất làm… giàu, lấy tiền mua… sách quư đọc :)  Hồi mới qua Ư, chưa đi dạy toán và chưa trở lại được với nghề kế toán, tôi cũng từng mưu sinh bằng nghề đan nhiều kiểu khăn, áo lạ cho các tiệm ngộ nghĩnh lắm, mà sao bây giờ mới nghĩ ra chiêu này nhỉ? :)

 

Đi chưa đủ một ṿng, thiên hạ chưa thấy cầu ṿng đâu mà tôi đă thấy đủ… bảy sắc v́ run cầm cập. Xem ra ta về ta “tắm” ao ta vẫn ấm hơn là Ao Tuyết rồi!

Thôi th́ về!

*

Về rồi sao?

Ḷ sưởi ấm thế mà sao vẫn thấy lạnh lẽo quá?

Thèm nghe tiếng Mẹ, nhưng gọi về Sài G̣n th́ cháu bảo:

-Bà ngoại đang ngủ, thưa d́”

Ǵ chứ nghe Người-Bệnh-Nặng đang ngủ th́ người-bệnh-nhẹ đi rón rén liền!

Rón rén nhưng có vặn ngay cái đồng-hồ-Réo (timer) đúng một tiếng để nhớ mà gọi lại, nếu không, cứ loay hoay làm nội tướng một lúc, bên kia sẽ vào khuya mất. Vẫn biết gần Tết, Mẹ già vừa bị cơn đột quỵ, tay chân chưa cử động được th́ chỉ trắng đêm nằm thao thức nhớ thương, lo lắng cho con phương xa chứ có ngủ nghê được ǵ, nhưng c̣n giấc ngủ của em út và cháu chắt sau một ngày lao động xă hội chủ nghĩa vất vả th́ sao? Phải cần được tôn trọng để sáng mai chúng lại “Tiến lên toàn thắng ắt về ta” chứ! Tiến măi hơn 40 năm rồi mà vẫn cứ thụt lùi đến chóng mặt!

 

Bao nhiêu việc phải làm mà chỉ có vỏn vẹn 60 phút th́ không thể lục nồi, lục chảo hay… lục-bát-thơ chi cả! Nhủ thầm, trời này mà chọn một dĩa nhạc dân ca Việt thật hay ngồi nghe và ngắm tuyết rơi để có được một khoảnh khắc theo nhạc:

Thong dong thanh thản về nguồn

Vô thường vô ngă, thả buông nhẹ nhàng

th́ tuyệt, nhưng ư nghĩ và tay chân không… ăn ư, tôi nh́n tuyết rơi mà cứ thờ thẫn ra vô, nhớ Má, nhớ các em, nhớ Nhà quá!

Nhớ ơi là nhớ! Nhưng:

Bên trong thực tướng soi ḷng

Bên ngoài giả tướng xuôi ḍng thế gian.

 

Nh́n lên bàn thờ, lại nhớ Ba và những người bạn thân quen của chúng tôi đă nằm xuống:

Hữu sinh, hữu diệt tuần hoàn
        Gian truân cách mấy dây oan cũng rời!

Thắp xong nén hương và ngọn nến dâng Phụ Thân, ông bà, cô d́, em út và bạn hữu.v.v…. càng thấy buồn hơn. 

Để vơi… sầu, tôi đi t́m người-bạn-tri-kỷ-bất-tử là cô nàng Internet. Vừa mở email ra là thấy các diễn đàn phổ biến một bản nhạc hay mà không ai có thể thích nghe nó hơn Ư Nga nhà này: KHÔNG RIÊNG TÂY NGUYÊN, do Dân Chủ Ca phổ nhạc; tŕnh bày: Ca, Nhạc Sĩ NGUYỄN VĂN THÀNH.  

 

Kính mời quư Độc Giả nghe nhạc trong phần link tô vàng nhé.

http://www.danchuca.org/128kbps/KhongRiengTayNguyen.mp3

Tôi đă nghe xong bản nhạc hai lần; đủ đôi, đủ cặp rồi mà chẳng thấy niềm riêng vơi đi nhớ nhung chút nào, chỉ thấy sục sôi một nỗi niềm căm hận bọn bán Nước! Nghĩ mà thương cho đồng bào ḿnh quá!

*

Loay hoay măi vẫn chưa đến giờ được nghe tiếng Mẹ, ngón tay trỏ lại dạo loanh quanh internet, đọc thơ hay của những bậc thi bá, thi hào để học hỏi thêm cách gieo vần, thả ư trong thơ. Kia là những bài triết thi ư nhị của những bậc chân tu muốn:

Tùy duyên chỉ ước độ đời,

Thiện tâm vẫn ước tùy thời độ sinh!

Nọ là bao nhiêu trang “web” của người Việt tỵ nạn.

Thật thú vị!

Bạn Thơ cứ thử dạo một ṿng mà xem: thơ t́nh của những tác giả mang lập trường Quốc Gia có rất nhiều bài được chọn lọc đặc sắc, mang giá trị nghệ thuật cao; c̣n thơ đấu tranh tuy t́m hơi khó nhưng có nhiều bài rất lạ, lạ về cả tứ thơ lẫn hồn thơ: vừa có ư, vừa có t́nh, vừa biết cách dùng chữ luyến láy thật sâu sắc, ư và tứ quyện lẫn vào nhau từng đoạn làm mê mẩn cả hồn. Họ thật đă góp phần tích cực vào việc làm thăng hoa giá trị của sự bảo tồn văn hóa đất Mẹ qua thi ca. Nhất là thơ, văn, nhạc, họa của những người một thời từng cầm súng đánh giặc ác, nay âm thầm cầm bút đánh tiếp, những quân nhân QL VNCH:

Anh em huynh đệ chí binh

Vẫn trong thời “chiến”, đă “b́nh, ḥa” chi!

Vẫn đau vận Nước lâm nguy

Ai vui khi thấy biên thùy giặc vô?

Ghé “luanhoan.net” tôi t́m được vài bài thơ mà tôi rất thích. do Thi Sĩ Luân Hoán đă chọn đăng trên “Vuông Chiếu” cách đây 5, 6 năm. 

Thích v́ những tác giả này viết nhiều về thơ t́nh và văn xuôi, mà những bài này lại không nằm trong những bài thơ nổi tiếng của họ. Họ là ai? Xin kính mời đọc 2 bài thơ đính kèm bên dưới nha.

*

A! Đồng hồ "Réo" đă… reo rồi ḱa!

Thôi nhé!

Chưa “kính thưa” th́ mau “kính chào” Quư Vị, v́ có một cô con gái nhơng nhẽo muốn gọi về Sài G̣n hỏi thăm Mẹ trước Tết:

Mua ǵ Má sẽ nấu cơm?

Mà nghe hương Tết quyện rơm rạ rồi!

Cá đồng kho với ớt tươi?

Hay là dĩa gỏi rối bời ng̣ rau?

 

Kính chúc Quư Vị tân niên Đinh Dậu 2017: sức khỏe dồi dào và không được bệnh nặng hay bệnh nhẹ ǵ cả! Nhất là: nhà văn Bảo Trâm, Nhạc Sĩ L.M.S.T., quư: Thân Hữu, Họa Sĩ và Độc Giả; quư Văn Thi Hữu, Ca Nhạc Sĩ.v.v… đă phổ nhạc, tŕnh bày và giúp cho thơ văn của Ư Nga chắp thêm đôi cánh cao bay bổng bằng cách GIỮ LỬA & CHUYỀN LỬA đi muôn phương. Lời chúc chân thành ấy, từ trái tim luôn hướng về đất Việt, cũng xin gửi đến quư Độc Giả ở Quê Nhà, nơi đang có:

Bao sư đoàn giặc lù lù

Nhà Tu lên tiếng, Nhà Tù rung rinh.

*

Thưa quư Bạn Trẻ Quốc Nội:

Ngoại xâm quyết chống! Không tha!

Thương ca cùng hát: Giữ Nhà Việt Nam!

Nhé các Bạn!

Ư Nga.

Canada* Thứ tư, 11.1.2017.

 

---

 

*Wikipedia ghi chú: “Cây thông trong cách hiểu của Nho & Khổng giáo là người quân tử.”

*H́nh sưu tầm trên các links:

http://www.snapshotjourneys.com/canada-winter-pictures.html

https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C6%B0%E1%BB%9Bng_
%C4%91%E1%BA%A1o
 
https://ca.images.search.yahoo.com/
search/images;_ylt=A0LEV2m_
2XNYyB0ALi3rFAx.;_
ylu=X3oDMTByMjB0aG5zBGNvbG8DYmYxBHBvcwMxBHZ0aWQDBHNlYwNzYw--?p=Scout+Canada+Snow&fr=mcafee#id=311&iurl=http%3A%2F%
2Fottawa.ctvnews.ca%2Fpolopoly_fs%2F1.1176232!%
2FhttpImage%2Fimage.jpg_gen%2Fderivatives%2Flandscape_960%2Fimage.jpg&action=click

&&&

 

Ư Nga kính mời quư Độc Giả 

nghe nhạc và đọc thơ đính kèm nhé!

 

VinhNga kính chúc 

chị NGUYỄN THỊ VINH 

TÂN NIÊN SỨC KHỎE DỒI DÀO

 ***

NHỮNG MÁI CHÙA XƯA

Nguyễn Thị Vinh

 

H́nh sưu tầm ở link:

http://truongxuabancu.fpb.yuku.com/topic/514/i-Gia-nh-Th-
Vn-TrngNguynDng?page=3#.WHcH0vkrK70

 

(Bài này đăng trên LUANHOAN.NET

nhưng Ư Nga chuyển bài đă được chị Vinh nhuận sắc lại và gửi riêng cho Ư Nga năm xưa)

1.

Xưa tôi đi lễ chùa
chỉ cầu xin ông Bụt
thóc gạo đừng mất mùa
cho làng Giẽ khỏi đói.


Bà tôi gần bảy chục
nhanh nhẹn bước chân chim
quanh năm lo lễ bái
giờ biết đâu mà t́m?


Chỉ c̣n trong trí tưởng
những mái cong chùa xưa
ngọc xanh mầu rêu biếc
cánh sen hương Đại Thừa.


Sao quên được chùa Láng
hội về đông thật đông
nghe Kinh mười phương Phật
mắt người nào cũng sáng.


Xưa thầy Từ Đạo Hạnh
đời Lư tu ở đây
dân làng rước kiệu Thánh
hương hoa trùng trùng vây.


Bừng ánh pháo thăng thiên
đánh đu và đánh vật
ngay trước cổng chùa Thiền
cũng là tên chùa Láng.

Bà mẹ ngài Đạo Hạnh
được thờ nơi chùa Hoa
rước kiệu Thánh sang đó
Tôn kính bậc mẹ cha:


Nhà sư đă thành Phật
vẫn nhớ công sinh ra
người ḿnh như thế đó
đạo cả t́m đâu xa?


Cái sập vuông bằng đá 
giữa sân chùa c̣n không?
dù không cũng vẫn nhớ 
nơi tôi học vỡ ḷng.


bài đầu tiên bà dạy :
"Đời sắc sắc không không"
Đứng ở trên lầu chuông
tôi nh́n qua gác Khánh


lắng nghe tiếng khánh chuông 
chen nhau lời xao xuyến
Trên tường tranh Thập Điện
kể vẽ cảnh Diêm Vương.


nh́n kẻ ác chịu tội
sao tôi vẫn thấy thương. 

2.
Leo lên đồi đá ong
tôi vào lễ chùa Mía
nổi tiếng tỉnh Hà Đông
lạy tượng bà thị Kính.


ẵm đứa bé kháu khỉnh
nỗi oan vương mắt hiền
nh́n tôi như muốn nói :


Ngày nào con lớn lên
sẽ hiểu lời Phật dạy,
kẻ ác, cũng yêu thương !
Nhưng quê nhà đói khổ
làm sao ḷng được yên?


3.
Tôi đi lễ chùa Sen
ở ngoại ô Hà Nội
trong giữa rừng mai trắng
tháp mười từng nổi lên


h́nh sáu cạnh đều đặn
dấu hiệu Lục Ḥa Tăng
ḷng mở ra sáu cơi
giúp đời từ miếng ăn


Ba hàng chín ngôi tháp
giữa mang tên Cứu Sinh
cuộc sống này phải cứu
không được phép làm thinh!


Tự nhủ tôi phải cứu
lấy chính cuộc đời ḿnh
dửng dưng trước tội ác
là một cách sát sinh.

4.
Nhớ về chùa Trăm Gian
mỏi rời chân bà cháu
vẫn tíu tít hỏi han:


"Bà ơi bà nhà Phật
ai ở hết trăm gian?"
Bà tôi cười bằng mắt:


"Cha bố mày, cháu ngoan
nứt mắt đă rắn mắt
sau đời khó b́nh an!"


Lầu trống xưa vang dội 
động tới vầng trăng lay
chắc giờ đây bụi bám
mặt trống trở nên dày

như mặt người không mỏng
tiếng NÓI THẬT tắt ngay.


Bà ơi giờ cháu biết
nằm đất với ăn chay

khó đâu phải là dễ
nhưng chẳng bằng nói ngay

Nói thật và nói hết
kẻ nào đă thẳng tay
người Việt giết người Việt
kẻ nào tim đă liệt
hết rung động t́nh người
mang hồn Nga, da Việt
ôi cách mạng tháng mười!


Trăm gian chùa c̣n đó
bọc trứng người nay đâu
t́nh đông bào ruột thịt
mỗi quả một trái sầu.


thảm thay trăm quả trứng
trong bọc bà Âu Cơ
giờ đây trứng chọi trứng
máu loang đỏ sắc cờ.


Ư nghĩa chùa Trăm Gian
già đầu tôi mới hiểu
mỗi gian một người con
trăm họ Việt cùng ở.

5.
Ôi cánh rừng mơ chín
làm thơm cảnh chùa Hương
gây cho tôi mùi nhớ
động Thuyết Kinh vô thường


Giải Oan một gịng biếc
suối chảy ngược về trời
nước mắt lại rơi xuống
hiểu ra Đạo cứu Đời.


Chim c̣n biết gơ mơ,
Cá cũng biết nghe Kinh,
người phải hơn thế chứ
sống với nhau chí t́nh.

Đường lên trời ai biết
dắt nhau qua tử sinh
hăy hiểu ư câu kệ
đừng làm mất nghĩa Kinh.


Dù ngàn pho Kinh lớn
cũng chỉ một Nụ Cười
Hoa Sen và Ca Diếp
tuy hai mà một thôi!


Hương c̣n thơm chùa cũ
mong lại qua rừng mơ
thả lá vàng xuống suối
làm chiếc thuyền chở thơ

Nguyễn Thị Vinh

 

(Sách của Ư Nga, đă xuất bản)

 

Nhạc DÂN CHỦ CA


From: THANH NGUYEN 
Sent: Sat, Jan 7, 2017 9:34 pm
Subject: (DânChủCa) Bạn Ơi, Cứu Nguy Sơn Hà - Không Riêng Tây Nguyên - thơ Ư Nga

 

DanChuCa.org kính mời quư vị vào link sau đây để nghe bài hát:

Không Riêng Tây Nguyên

Danchuca phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của tác giả Ư Nga.

http://www.danchuca.org/128kbps/KhongRiengTayNguyen.mp3

Kính mời Quư Vị vào thăm trang nhà danchuca.org qua “link” sau đây:

http://www.danchuca.org

Dan Chu Ca Nguyen Van Thanh & Than Huu

www.danchuca.org

  Ca Khúc Nguyễn Văn Thành Dân Chủ Ca Phổ Thơ Ca Khúc Thân Hữu T́nh Yêu và Thân Phận Nhạc Phim Trang Lưu Trữ Cảm Tạ Ư Kiến

Kính

DanChuCa.org

KHÔNG RIÊNG TÂY NGUYÊN

LỜI NHẠC DÂN CHỦ CA

thơ: Ư Nga

nhạc: Dân Chủ Ca

Phá ách xâm lăng: Lê Thái Tổ!
Dẹp thù hiển hách: Trần Nhân Tông!
Quang Trung đánh Măn: tan hồn phách!
Phá Tống, b́nh Chiêm: Lư Nhân Tông!

1. 

Hỡi, Tà quyền
máu tô hùng sử c̣n không?
Mà quên công khó Cha Ông?
Mà quên Thăng Long, Vạn Kiếp?
Mà quên Mê Linh, Diên Hồng?

Tây nguyên! Biến động!
Tây Nguyên! Biến động!
Dân gào thét: Nguy cơ mất nước!
Dân gào thét: Chủ Quyền Việt Nam!

Hoàng, Trường Sa: mất biển Đông
Đường Lào, Cam Bốt: xuống mặt nam,
Phía tây: Tàu đă tham lam “mua” rồi!
Bắc phương chỉ cần hở “Môi”*
“Răng” Bác, “răng” Đảng? Ôi thôi
Ôi thôi sá ǵ! Ôi thôi sá ǵ!

Hồ Ba Giang, “Beauxite” đỏ: lợi chi quốc pḥng?
Lâm Đồng cho đến Dak Nông,
Ngụy trang: Hán giặc ngoài, trong chững chàng 
Bắc, Nam, Trung: đảng quy hàng,
Làm “Chiêu Thống Mới” rước sang kẻ thù
Bao sư đoàn giặc lù lù
Nhà Tu lên tiếng, Nhà Tù rung rinh
Ḷng dân phẫn uất, bất b́nh
Hại dân, phản quốc, lộng hành Việt gian.

2.

Tây nguyên! Biến động!
Tây Nguyên! Biến động!
Dân gào thét: Nguy cơ mất nước!
Dân gào thét: Chủ Quyền Việt Nam!

Bạn ơi! Xin đừng nhu nhược!
Bạn ơi! Cứu nguy sơn hà!
B́nh Than Hội Nghị hăy đồng tâm!
Bạch Đằng Giang xưa đă lẫy lừng
Ải Chi Lăng, giặc từng thất kinh,
Sông Như Nguyệt ồ ạt hùng binh,
Đống Đa khí phách khắc ghi!
Bến Chương Dương vẫn uy nghi!
Bạn ơi! Xin đừng nhu nhược!
Bạn ơi! Cứu nguy sơn hà!
Ngoại xâm quyết chống!
Nội thù không tha!
Thương ca cùng hát: Giữ Nhà Việt Nam!

 

KHÔNG RIÊNG TÂY NGUYÊN

LỜI THƠ Ư NGA

Phá ách xâm lăng: Lê Thái Tổ!
Dẹp thù hiển hách: Trần Nhân Tông!
Quang Trung đánh Măn: tan hồn phách!
Phá Tống, b́nh Chiêm: Lư Nhân Tông!

 

Máu tô hùng sử c̣n không,
Mà quên công khó Cha Ông? Tà quyền?

*

Tây nguyên! Biến động Tây Nguyên!
Dân gào tiếng thét: Chủ Quyền Việt Nam!

*

Một bầy học dở, bở làm
Hoàng, Trường Sa mất chẳng thèm bận tâm
Đường Lào, Cam Bốt: mặt nam,
Phía tây: Tàu cũng tham lam “mua” rồi!
Bắc phương chỉ cần hở “Môi”*
“Răng” Bác, “răng” Đảng? Ôi thôi sá ǵ!
Nguy cơ mất nước chí nguy
Hồ Ba Giang, “Beauxite” đỏ: lợi chi quốc pḥng?
Lâm Đồng cho đến Dak Nông,
Ngụy trang: Hán giặc ngoài, trong chững chàng 
Bắc, Nam, Trung: đảng quy hàng,
Làm “Chiêu Thống Mới” rước sang kẻ thù *
Bao sư đoàn giặc lù lù
Nhà Tu lên tiếng, Nhà Tù rung rinh
Ḷng dân phẫn uất, bất b́nh
Hại dân, phản quốc, lộng hành Việt gian

*

Vùng lên trừng trị bạo tàn!
Thăng Long, Vạn Kiếp huy hoàng sử xưa!
Mê Linh cờ phất, trống khua
Diên Hồng “Quyết chiến!” Người xưa chẳng lầm!

*

Bạn ơi! Xưa bày, nay làm
B́nh Than Hội Nghị đồng tâm hào hùng
Bạch Đằng Giang đă lẫy lừng
Ải Chi Lăng, giặc cũng từng thất kinh,
Sông Như Nguyệt với hùng binh,
Đống Đa khí phách quân hành! Khắc ghi!
Bến Chương Dương vẫn uy nghi!
Xin đừng nhu nhuợc! Cứu nguy sơn hà!

*

Ngoại xâm quyết chống! Không tha!
Thương ca cùng hát: Giữ Nhà Việt Nam!

Ư Nga, 15.4.2009.

 

Xem Ảnh Nổi Xung... Đặt Vè

luân hoán

 

 

 

 1.

công an cũng biết cúi đầu
mấy quan mặt ngựa đầu trâu thế nào ?
ai h́nh dung chúng ra sao
xin cho dân biết để chào hoan hô
riêng tôi, thấy chúng bây giờ
cái mo cau cũng chưa trơ cứng bằng
không phải chúng đang trùm chăn
mà trùm ǵ, chắc dân đen biết rồi

2. 

cháu nội tôi lạc mấy ngày
hóa ra nó trốn về đây... biểu t́nh
nó cầm đầu cả đoàn binh
không có súng đạn, có t́nh quê hương
trẻ già thành phố phi thường
vốn không sợ bọn bất lương bao giờ
lâu nay nhịn nhục làm ngơ
chỉ v́ chưa có thời cơ trải ḷng
bây giờ đất nước cha ông
đă hằn rơ gót ngoại xâm tiến vào
bọn có súng đạn đeo sao
phần liếm gót, phần xanh xao lạnh lùng
kính mời quư vị anh hùng
cúi đầu đi ở sau lưng đồng bào
ngón nghề này, quên rồi sao?

3.

vác không vác, bồng không bồng
cái thế này lạ, coi không b́nh thường
anh thanh niên thật khó thương
dép không mang đủ, ra đường làm chi
tội nghiệp ông bạn... nghề ǵ?
đành phải bóp cổ bưng đi thế này
giữa phố, giữa trưa nắng gay
hốt người mà chạy thế này, được chi?
chắc chắn là không được ǵ
ngoài giấy chùi... miệng có ghi anh hùng!

4.

cảnh này vừa ngộ vừa vui
anh mập anh ốm khiêng người chạy chơi
cả đám nhân dân dở hơi
lạ chi dớn dác ngó lui ḍm chừng
anh hùng bị bắt phơi lưng
áo, quần, giày... xịn, lại khùng lạ chưa!
ai đời mới vừa giữa trưa
dám đ̣i yêu nước khi chưa có quyền
yêu nước chừ là chuyện riêng
của bộ chính trị, đừng điên xía vào!

5.

“biển đông không phải ao nhà...”
của mấy mụ xẩm chú ba bên Tàu
cũng không là vũng thả trâu
của mấy đồng chí quỳ hầu ngoại bang
biển đông có phần Việt Nam
một phần tổ quốc cha ông thuở nào
chẳng thể ỉ mạnh hồ đồ
bài học lịch sử lẽ nào chóng quên?
chắc không cần phải nhắc tên
những vị thánh đứng vững trên Bạch Đằng
trách chi bọn thích xâm lăng
đáng nguyền rủa bọn hám ăn vô hồn

6.

ông này là Phạm Xuân Nguyên
phê b́nh văn học có duyên, đậm đà
ông cũng xuống đường, đúng là
trí thức chột dạ, xót xa lắm rồi
khó yên thân viết thảnh thơi
khi quản gia quyết tâm mời sói lang
than ôi mười sáu chữ vàng
môi hở thấy rơ răng toàn dao găm
xuống đường, mới chỉ nhắc thầm
không nghe, dân hạ quyết tâm xé cờ
máu xương bón đất ươm thơ
hạnh phúc dân tộc đến giờ nở hoa

7.

Nguyễn Trọng Tạo, một nhà thơ
đă từng mấy bận “meo” vào “meo” ra
nhà thơ hiện ở quê nhà
có một quả mật thật là... đẹp trai
không râu, nhưng tóc khá dài
rất dễ bị nắm, đùa dai coi chừng
yêu nước đâu phải chuyện chung
biết rồi, chuyện chẳng đặng đừng đấy thôi
tổ quốc đâu c̣n của người
của bọn khỉ đột đười ươi lộng hành
ông đang viết thơ màu xanh
cảm ơn thi sĩ đồng hành với dân

8.

Nguyễn Quốc Thái chuyển cho xem
h́nh chụp trong phút cung tên sẵn sàng
cung tên đây là lá gan
là tim, là óc da vàng Việt Nam
liệt kê danh sách rơ ràng
từ trái sang phải như hàng khinh binh
bộ tổng tham mưu biểu t́nh?
dẫu không, cũng tạo niềm tin ngon lành
trí thức thức hẳn rồi chăng
thanh niên, quần chúng yên tâm xuống đường
nhà thơ, nhạc sĩ khơi nguồn
giáo sư, học giả... dễ thương nhất là
anh Tây thứ thiệt thiết tha
con đất chữ S ngát hoa t́nh người

9. 

em này cũng có cái... ngon
giấu trong tờ báo cuộn tṛn ngụy trang
chắc em là gái công an
cũng nên thông cảm nhẹ nhàng cho em
em mặc áo đỏ, đi xem
cho biết t́nh thế báo lên, để tường
mặt mày không lộ bất lương
ḷng dạ giỏi lắm, ma vương hăm rồi
từ từ dạy dỗ lại thôi
rồi ra em sẽ có hồi b́nh tâm
thấy đâu là bọn chết bầm
rước voi về đạp mă ông cha ḿnh

*

thật t́nh muốn ngồi lặng thinh
xa nhà cũng kể như ḿnh bỏ đi
chẳng yêu nước cái mẹ ǵ
sao nghe tổ quốc lâm nguy bỗng buồn
nh́n đồng bào đổ xuống đường
bị loi, bị thụi như tuồng loi ta
ngẩng mặt gặp giọt nắng sa
ḥa trong giọt lệ xót xa ngậm ngùi
làm vè tưởng chọc ḿnh vui
nào hay nghe máu trong người cứ sôi

Luân Hoán

14-6-2011

 

&&&
From: khekinhkha

To: yngacalgary <yngacalgary@aol.com>; 
Sent: Thu, Oct 27, 2016 8:49 pm
Subject: NU HON NGAY XUA

Những lần hôn âu yếm

 

THUỞ MẸ RU

 

 

Ư Nga (thơ)